text
stringlengths
1
55.3k
Tôi không nghĩ vậy.
Có lẽ bạn đang ước giá mà mình đề nghị tăng 25%. Con trai xin bạn 100 đôla để đi dã ngoại cuối tuần. Bạn đáp: “Bố sẽ cho con 50 đôla, không thêm một đồng nào nữa.” Thực tế bạn đã chia nhỏ đề nghị của con trai (xem Chương 1) và hy vọng chốt lại với 75 đôla. Thật ngạc nhiên con trai bạn lại nói: “Thế thì ít quá bố ạ nhưn...
Tôi không nghĩ vậy.
Có lẽ bạn đang tự hỏi liệu cậu ta còn có thể chấp nhận số tiền ít hơn nữa hay không.
Bạn đang bán một mảnh đất do mình sở hữu.
Bạn ra giá 100.000 đôla. Một người đề nghị mua lại với giá 80.000 đôla, bạn đáp lại 90.000 đôla. Bạn đang nghĩ có thể chốt lại ở mức 85.000 đôla nhưng thật ngạc nhiên, người mua chấp nhận ngay lập tức với 90.000 đôla. Thú nhận đi – Có phải bạn đang nghĩ nếu họ đồng ý với 90.000 đôla thì có lẽ bạn còn có thể đòi được ca...
Nhiều năm trước, tôi là Chủ tịch của một công ty bất động sản có 28 văn phòng và 54 cộng tác viên kinh doanh ở Nam California. Một hôm, một nhân viên kinh doanh của một tạp chí đến công ty và cố gắng thuyết phục tôi đặt quảng cáo trên tạp chí của anh ta. Tôi biết khá rõ về tờ tạp chí này và biết rằng đây là một cơ hội ...
Anh ta đưa ra lời đề nghị khá hợp lý với mức đầu tư khiêm tốn là 2.000 đôla. Vốn thích thương lượng, tôi bắt đầu áp dụng một vài nước cờ thương lượng với anh ta và buộc anh ta đồng ý với mức giá thấp đến khó tin là 800 đôla.
Bạn có thể tưởng tượng tôi đã nghĩ gì khi đó. Đúng vậy. Tôi đã nghĩ: “Khỉ thật.
Nếu có thể buộc anh ta giảm từ 2.000 đôla xuống còn 800 đôla chỉ trong vài phút, liệu mình còn có thể buộc anh ta giảm đến mức nào nếu còn tiếp tục thương lượng?” Tôi đã chơi một nước cờ Trung cuộc với anh ta gọi là Quyền lực Cao hơn (xem Chương 7).
Tôi nói: “Có vẻ ổn đấy. Nhưng tôi còn phải lấy ý kiến Ban giám đốc nữa. May sao họ có cuộc họp tối nay.
Hãy để tôi nói với họ và sẽ quay lại chốt với anh lần cuối nhé.” Một vài ngày sau tôi gọi lại cho anh ta và nói: “Anh không hiểu tôi ngại đến thế nào đâu. Anh biết đấy, tôi không tin là có vấn đề gì khi nêu mức giá 800 đôla mà anh đề nghị với Ban giám đốc, nhưng giờ họ có vẻ chặt chẽ quá. Gần đây vấn đề ngân sách luôn ...
Họ đã thống nhất với một đề nghị mới, nhưng nó quá thấp khiến tôi không biết phải nói với anh thế nào.” Trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng anh ta đáp lại: “Họ thống nhất bao nhiêu?” “500 đôla.” “Được, tôi đồng ý”, anh ta nói.
Tôi cảm thấy như bị lừa. Dù đã thương lượng để anh ta giảm từ 2.000 đôla xuống còn 500 đôla, tôi vẫn cảm thấy lẽ ra mình còn có thể làm được hơn thế.
Tái bút cho câu chuyện này: Tôi luôn cảm thấy ngần ngại khi kể những câu chuyện thế này tại các buổi hội thảo của mình vì sợ rằng nó có thể đến tai người mà tôi đã thương lượng. Tuy nhiên, nhiều năm sau, khi tôi đến nói chuyện ở hội nghị của Hiệp hội Bất động sản California tổ chức ở San Diego, tôi đã kể câu chuyện này...
Nhưng không, anh ta bắt tay tôi và mỉm cười nói: “Tôi không biết cám ơn ông thế nào vì đã giúp tôi hiểu ra một điều. Tôi đã không hiểu rằng việc mình hay vội vã đồng ý đã có tác động như thế nào đến mọi người.
Tôi sẽ không bao giờ lặp lại nữa”.
ĐÔI KHI BẠN NÊN ĐỒNG Ý VỚI LỜI ĐỀ NGHỊ ĐẦU TIÊN Tôi thường nghĩ một điều, chắc chắn 100% là bạn không bao giờ nên đồng ý với lời đề nghị đầu tiên – cho đến khi tôi gặp Tim Rush, một nhà kinh doanh bất động sản ở Los Angeles. Anh đã kể lại cho tôi nghe câu chuyện của mình: “Tối qua khi tôi đang lái xe dọc theo đại lộ Ho...
Những điểm chính cần nhớ 1.
Đừng bao giờ chấp nhận lời đề nghị hoặc lời trả giá đầu tiên từ đối phương.
Việc này sẽ ngay lập tức đưa đến hai ý nghĩ: “Lẽ ra tôi có thể làm được hơn thế (lần sau tôi sẽ làm)” và “Chắc phải có điều gì không ổn”. 2.
Có một nguy cơ lớn là khi bạn tạo nên một bức tranh trong tâm trí về phản ứng của đối phương trước đề nghị của bạn trong khi họ có thể cho bạn nhiều hơn những gì bạn mong đợi. Hãy chuẩn bị sẵn cho khả năng này để nó không làm bạn phải phân tâm. 3.
GIẬT MÌNH SỬNG SỐT TRƯỚC NHỮNG LỜI ĐỀ NGHỊ Nhà thương lượng hiệu quả hiểu rằng mình luôn phải tỏ ra giật mình – phản ứng sửng sốt và ngạc nhiên với đề nghị của đối phương.
Giả dụ bạn đang ở một khu nghỉ dưỡng và dừng lại xem một họa sỹ vẽ chân dung ký họa.
Ông ta không ghi giá nên bạn hỏi ông ta lấy bao nhiêu tiền, ông ta trả lời là 15 đôla. Nếu bạn không tỏ ra ngạc nhiên, ông ta sẽ nói: “Có mầu sẽ thêm 5 đôla.” Nếu bạn vẫn có vẻ không ngạc nhiên, ông ta sẽ nói: “Tôi còn có cả hộp đựng nữa, anh cũng nên mua.” Có lẽ bạn biết sẽ có người không bao giờ ngạc nhiên
này, tôi tán đồng bà kia.
Từ mười tám tháng nay tên bộ trưởng gây áp lực với bà ta. Bây giờ đến lượt bà ấy nắm trong tay số phận của hắn, vì hắn không biết rằng đã mất bức thư đó rồi, và thế nào hắn cũng sẽ tiếp tục hăm dọa bà ấy như trước. Bà ta sẽ lợi dụng chuyện đó cho hắn chết vì lúc phát
www.SachVui.Com
khăng từ chối ư? - Nàng hỏi. -… - Dẫu rằng, đấy là em yêu cầu dệt vì chị gái mình? - Thôi được, em sẽ nhận, tiểu thư ạ, - Naeko lưỡng lự nói sau một lát im lặng. - Và em xin chị thứ lỗi vì em đã nặng lời. - Anh ấy sẽ mang nó đến đây cho chị.
Chị ở nhà ai vậy?
- Chủ nhà là ngài Muraxe... Chắc đấy sẽ là một chiếc thắt lưng rất lộng lẫy. Có điều, liệu có dịp nào để mặc không? - Lẽ nào ta không thấy ngày mai đương đợi chúng ta sao? - Điều đó thì tiểu thư nói đúng, - Naeko gật đầu, - nhưng em không có ý định thay đổi đời mình... Dù sao chăng nữa…nếu chẳng bao giờ đem mặc chăng n...
- Ở cửa hàng chỗ em người ta không chuyên bán thắt lưng, thế nhưng áo kimono hợp với thắt lưng thì có thể chọn được.
-… - Cha là người hơi lạ lùng. Dạo gần đây ông mất hứng thú kinh doanh. Huống hồ, bây giờ cửa hiệu chỗ em bán không phải toàn thứ tốt.
Họ mua bán trăm thứ bằng lằn - đa phần là hàng len với sợi tổng hợp.
Naeko ngước nhìn các ngọn cây rồi đứng dậy.
- Còn rỏ giọt chút ít, nhưng có lẽ em đã làm chị mất thoải mái quá. - Không đâu, chị... - Thế sao chị, tiểu thư ạ, không đỡ đần cha ở cửa hiệu? - Em ư?...
- Chieko ngước cặp mắt ngạc nhiên nhìn cô gái.
Quần áo Naeko mặc ướt hết cả và dính chặt vào người. * Naeko quyết định không tiễn nàng ra bến xe - không phải vì người ướt: cô sợ rằng mọi người sẽ để ý đến chuyện họ giống nhau.
Lúc Chieko về nhà, bà Xighe đang xào xáo bữa ăn qua quýt buổi chiều cho các nhân viên cửa hiệu.
- Con về đây mẹ ạ. Xin mẹ tha lỗi vì con về muộn... Còn cha đâu ạ? - Ông ấy ở đằng sau rèm kia - đang ngồi ở bàn ngẫm nghĩ chuyện gì đấy. - Xighe đưa mắt lên nhìn cô gái.
- Con ở đâu thế?
Kimono nhàu mà ướt hết cả rồi.
Đi thay quần áo đi. - Con đi ngay đây ạ. - Chieko lên gác, chậm rãi thay quần áo và ngồi xuống nghỉ một lát. Khi nàng quay xuống bên dưới, Xighe đã cho các nhân viên ăn xong.
- Mẹ ạ. - Chieko nói, mà giọng nàng run run.
- Con có đôi điều cần thưa với mẹ, một mình mẹ... - Được, ta lên chỗ con nào.
Chieko ngập ngừng, chưa dám lên tiếng.
- Ở đây cũng mưa rào ạ? - Nàng vừa hỏi vừa cố tập trung tư tưởng. - Mưa rào? Mưa rào thì không, mà thực tình có phải con định nói chuyện mưa rào với mẹ đâu. - Thưa mẹ, con vừa đến ngôi làng trong Bắc Sơn. Ở đấy có chị em gái của con - mà con không rõ là em hay là chị. Thì ra, chúng con là chị em sinh đôi.
Con đã gặp chị ấy lần đầu tiên trong lễ Ghion.
Chị ấy bảo rằng cha mẹ đẻ chúng con đã mất từ lâu rồi.
Đối với bà Xighe, lời Chieko nói tựa như sét đánh ngang tai.
- Nghĩa là, cô ấy sống ở làng trong Bắc Sơn? - Bà vừa khẽ hỏi lại vừa nhìn vào mắt Chieko. - Vâng.
Con không thể giấu cha mẹ chuyện này được nữa.
Chúng con đã gặp nhau hai lần: hôm lễ Ghion
tự nhiên thì sung sướng biết bao.” 95 96 92 Ngày 2 tháng Mười năm 1836 N hưng trước tiên Darwin có một món nợ về tình bằng hữu mà ông cần phải trả.
Ben và ông đã cùng nhau trải qua nhiều cuộc phiêu lưu mạo hiểm và đã trở thành bạn bè thân thiết của nhau. Trải qua cuộc hành trình này, Ben đã trở thành một chàng thanh niên cân đối, khỏe mạnh. Cùng với sự trưởng thành này, năng lực tập trung, óc thông minh và tài năng hội họa của cậu cũng đã phát triển.
Vì thế vài tháng sau đó, Darwin đã đi về phương bắc đến Scotland và gặp Ben ở một nơi đã hẹn trước trong thành phố Edinburgh nhộn nhịp.
Dẫn người bạn trẻ băng qua dòng người xe hối hả, cuối cùng ông dừng chân trước một hàng rào bằng sắt được trang trí tinh xảo của một ngôi nhà cao lớn, uy nghi. Một tấm bảng bằng đồng gắn trên trụ cổng mang dòng chữ được chạm khắc nổi “Nhà vẽ hải đồ và bản đồ danh tiếng John Bartholomew”. Ngài Bartholomew, hóa ra lại rấ...
“Con sẽ làm việc ở đây ư?” Ben há hốc miệng kinh
như biển rộng, huyết khí nhuộm thư các đỏ rực.
Giang Nam tấn công ngày càng mạnh mẽ, càng lúc càng bá đạo.
Một đấm, một chưởng đánh ra lay động không gian thư các, chấn thiên địa trong phòng lắc lư.
Tốc độ công kích của Giang Nam dần chậm lại, ngày càng chậm. Mặc dù thế công chậm nhưng lực lượng càng lúc càng mạnh, buộc Vô Cực thư đồng cũng dần tấn công chậm, không dám đánh nhanh. Bởi vì công kích quá nhanh, lực lượng không vững vàng. Đánh chậm thì phát huy lực lượng đến tận cùng. Xẹt xẹt xẹt xẹt xẹt!
Vô số lưới nhân quả bay ra bện vào nhau thành cái lưới to, Vô Cực thư đồng thi triển tuyệt học của Vô Cực Thiên Tôn, dùng thần thông áp chế Giang Nam. Bất cứ ai đều khó thoát khỏi lưới nhân quả, dù là Đạo Quân thiên sinh địa dưỡng cũng có ơn với thiên địa dựng dục mình, tịch diệt kiếp đến sẽ thành tro. Tuyệt học của Vô...
Giang Nam bỗng cười to đụng vào la võng. Xoẹt một tiếng, la võng thủng một cái lỗ to, Nguyên Thủy Đại La Thiên bay ra khỏi đầu hắn đè lên đỉnh đầu Vô Cực thư đồng, đánh trẻ sơ sinh dài một thước đầu rơi máu cháy. Vô Cực thư đồng cưỡi Vô Cực đạo thư bay đi, Giang Nam cất bước đuổi theo. Vô Cực đạo thư rào rào lật mấy tờ...
Trong một giây ngắn ngủi, Vô Cực thư đồng phục hồi lại trạng thái cao nhất, vết thương khắp người biến mất. Chữa lành vết thương xong Vô Cực thư đồng lại lao tới.
Giang Nam nhíu mày. Vô Cực thư đồng giống như Giang Nam khác, pháp, thân, đạo, quả hợp nhất khiến hắn cảm giác như đánh nhau với mình, vĩnh viễn chiến đấu không biết mệt, dù bị thương nặng cũng rất nhanh phục hồi. Lòng Giang Nam bỗng sáng lên: - Không đúng, không đúng, tiểu tử này là đại đạo trong sách biến ra, không p...
Giang Nam tấn công Vô Cực thư đồng dồn dập, thầm nghĩ: - Nguồn suối lực lượng của nó đến từ Vô Cực đạo thư dưới chân! Vô Cực thư đồng vất vả đối kháng, đột nhiên một bàn tay to vươn tới cầm chặt Vô Cực đạo thư dưới chân nó, giật mạnh. Vô Cực thư đồng hết hồn.
Giang Nam vẫn tấn công dồn dập, Vô Cực thư đồng chỉ có thể liều mạng ngăn cản. Không còn Vô Cực đạo thư, tốc độ phục hồi pháp lực của Vô Cực thư đồng giảm mạnh, rất nhanh tiêu hao một nửa pháp lực.
Giang Nam cười phá lên, vươn tay chộp cổ non mềm của Vô Cực thư đồng, đặt trên đùi võ vào mông tròn quay. Giang Nam vỗ mười mấy cái làm cặp mông Vô Cực thư đồng đỏ hồng.
Vô Cực thư đồng giận dữ gào thét. Giang Nam vỗ mấy chục cái, cười nói: - Con nít không ngoan sẽ bị đánh mông, ngươi la tiếp xem? - Ngươi dám đánh mông ta? Chưa từng có ai đánh mông ta, ta muốn giết ngươi . . . ! Bùm bùm bùm bùm bùm! Giang Nam vỗ mạnh, mông mềm sắp chảy máu.
- Ta sẽ không ta cho ngươi . . .
Giang Nam tiếp tục đánh mạnh.
Vô Cực thư đồng vừa tức vừa giận, đột nhiên mắt trợn trắng, xỉu. Hành lang dài bên ngoài thư các, mấy trăm thư yêu thò đầu vào, ngơ ngác nhìn Giang Nam vỗ mông Vô Cực thư đồng, chúng nó sợ teo tim. Giang Nam ném trẻ sơ sinh qua một bên, lấy Vô Cực đạo thư mới rồi hắn cướp từ dưới chân Vô Cực thư đồng. Giang Nam cười nó...
Giang Nam không nói khoa trương.
Vô Cực Thiên Tôn đi con đường tương tự như Giang Nam, đều là pháp, thân, đạo, quả hợp nhất. Vô Cực Thiên Tôn cũng tinh thông các loại đại đạo tiền sử, gỏi còn hơn Giang Nam. Nội tình của Vô Cực Thiên Tôn nhiều hơn Giang Nam gấp vô số lần. Vô Cực Thiên Tôn dung hợp các loại đại đạo tiền sử, mạnh hơn Đạo Quân khác trong ...
Bởi vậy quyển Vô Cực đạo thư này được Giang Nam xem trọng nhất trong ba quyển điển tịch trên giá sách. Đọc cảm ngộ, tâm đắc của Vô Cực Thiên Tôn giúp Giang Nam tham khảo nhiều chỗ có thể dung hợp hơn, được dẫn dắt nhiều hơn. Giang Nam lật Vô Cực đạo thư ra, mắt sáng rực. Giang Nam viết cảm ngộ lúc ở cảnh giới Đạo Quân,...
- Quyển đạo thư này rất thâm ảo, ba, năm mươi năm chưa chắc tham ngộ thấu.
Giang Nam càng xem càng giật mình, đột nhiên giơ tay ấn Vô Cực đạo thư vào tử phủ. Giang Nam nhỏ giọng nói: - Ta không có nhiều thời gian tham ngộ kỹ, không biết có thể mang sách đi, chậm rãi nghiên cứu không? Chỉ sợ Thiên Phi Đạo Tôn không cho. Bỗng sâu trong Đạo Quân điện truyền ra đạo âm vang dội, đạo âm cuồn cuộn c...
Giang Nam lảo đảo, thầm giật mình. - Đây là . . .
Tiên thiên pháp bảo phát ra đạo uy bất diệt.
Xảy ra chuyện gì?
Giang Nam không rảnh thu hai đạo thư khác, vội vàng lao ra thư các. - Chẳng lẽ có người can đảm dám công kích Đạo Quân điện? Là ai to gan quá vậy?
Giang Nam lao ra hành lang dài, quân sư có điều không thích hợp. Đạo uy tiên thiên bất diệt càng lúc càng mạnh, càng lúc càng kinh người, nhưng không công kích Đạo Quân điện mà truyền đến từ sâu trong Đạo Quân điện.
Còn có các tiếng đạo âm xa xưa du dương. Các tiếng đạo âm ca hát truyền từ tận cùng Đạo Quân điện, dường như có tồn tại cực kỳ cổ xưa tỉnh dậy, dùng đại đạo làm bài hát. Tiếng đạo âm ca hát lúc trầm lúc bổng, du dương. Thanh âm khác nhau, có già nua, có trong trẻo, có nam nhân ồm ồm nặng nề, có nữ nhân trong trẻo êm ta...
- Tiên thiên pháp bảo! Chẳng lẽ là tồn tại trong Đạo Quân điện luyện chế tiên thiên pháp bảo? Lòng Giang Nam máy động đi theo thanh âm.
Lúc này tiếng Đạo Quân ca hát trong Đạo Quân điện trở nên đau khổ, tràn ngập bi thương. Trong đạo âm chứa tình cảm sâu sắc, xa xưa, dung đạo âm lột tả tình cảm phức tạp đưa tiễn đạo hữu.
- Chuyện gì xảy ra?
Giang Nam nghe tiếng ca cũng kiềm lòng không đậu rơi lệ như mưa. Các Đạo Quân cổ xưa trong Đạo Quân điện phát ra đạo âm ảnh hưởng quá mạnh, dù Giang Nam luyện đạo tâm đến trình độ vĩnh hằng không dao động cũng phải bật khóc. Giang Nam thấy đau như người thân thiết nhất qua đời. - Những tiếng ca quá buồn, rốt cuộc xảy r...
Luyện chế tiên thiên pháp bảo thì nên vui mới đúng.
ĐẾ TÔN Trạch Trư Chương 2567: Bi Ca Tiễn Đưa.
Giang Nam đi hướng các tiên thiên bất diệt linh quang, không lâu sau đến tận cùng Đạo Quân điện.
Trước mặt hư không như vực thẳm, các cây cột to dựng đứng giữa hư không. Không có đường đi hướng cây cột.
Trên cột trải bồ đoàn, các Đạo Quân già khú đế ngồi xếp bằng quay quanh cây cột chính giữa. Đạo Quân nửa người nửa bảo ngồi chính giữa, tiên thiên bất diệt linh quang quay quanh người Đạo Quân, thân thể đã linh hóa một nửa, còn một nửa là thân người. Những cây cột cách Giang Nam không xa, nhưng Đạo Quân là tồn tại cườn...
Lần này tọa quan, Đại Si Đạo Quân không vượt qua được.
Lòng Giang Nam rung động, tin tức nghe rùng rợn.
Trước kia Giang Nam hiểu biết Đạo Quân sống qua tịch diệt kiếp là sẽ có tuổi thọ vô tận, trường sinh bất tử. Không ngờ Đạo Quân cũng có cực hạn, sẽtọa hóa chết. - Thì ra dù trốn trong Đạo Quân điện độ qua tịch diệt kiếp cũng không an toàn kê cao gối ngủ. Giang Nam chợt nhớ một điều, hỏi tới: - Tại sao Đại Si Đạo Quân t...
Đây là chốn về cuối cùng cho các Đạo Quân trong Đạo Quân điện chúng ta. Trong lịch sử Đạo Quân điện có rất nhiều Đạo Quân trên đường tọa quan sẽ tọa hóa, hóa thành tiên thiên pháp bảo.
Giang Nam kinh hoàng, hít sâu bình ổn tinh thần. Tin tức đả kích đạo tâm của Giang Nam quá mạnh.
Đạo Quân trong Đạo Quân điện không thể mãi mãi sống trên đời, sẽ chết, sau khi chết biến thành tiên thiên pháp bảo. Đạo Quân trong Đạo Quân điện quá mạnh, cường đại hơn Đạo Quân tung hoành các thời đại.
Bọn họ đã gần đến tận cùng đại đạo, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với kiếp số giáng xuống.