text
stringlengths
1
55.3k
- Sao lại đi một mình? - Tôi lạc đơn vị. - Ngồi xuống đây...chén miếng bánh đã. Họ ngồi xuống mấy hòm đạn bị vứt ngổn ngang trong chiến hào.
- Đơn vị anh gói bánh chưng à? - Bánh chưng đâu, nắm cơm, nhưng dính nước nát cả, vứt mẹ nó đi rồi. "Cát cút" chiến lợi phẩm đây, chén đi! Hình như mấy tiếng "chiến lợi phẩm" làm cho người chiến sĩ bé nhỏ vừa chìa tay ra vội rụt ngay lại.
Anh nói: - Tôi không biết ăn cái này đâu! - Dễ ăn thôi. Bánh quy đây mà. ăn đi để lấy sức mà đánh.
Người bé nhỏ vẫn từ chối.
Chiến sĩ kia cũng không nài thêm.
Anh ta cầm liền một lúc mấy chiếc bánh nhai sồn sột. Anh ta ăn rất nhanh rồi đứng dậy, kiễng chân nhô đầu lên khỏi giao thông hào, nghiêng ngó một lúc, quay về phía người bé nhỏ hỏi: - Bắn được trung liên không? - Không.
Anh ta lặng thinh.
Một ngọn đèn dù vừa tỏa sáng vằng vặc trên đầu họ.
Có lẽ anh bé nhỏ lúc này mới nhìn rõ người đang nói chuyện với mình.
Bộ mặt lấm tấm đầy mảnh lựu đạn như nắm xôi đỗ đen, tím bầm và méo mó đi một cách ghê sợ. - Anh bị thương à? Có đau không?
- Người bé nhỏ hốt hoảng hỏi.
Anh thương binh không giả nhời, chìa bàn tay phải dập nát máu đã đông lại.
- Cậu băng hộ tớ cái? Người bé nhỏ có lẽ sợ làm đau bạn nên đôi bàn tay cứ lóng nga lóng ngóng.
Người thương binh vẫn với giọng thản nhiên: - Cứ thít chặt lại. Nó tê đi rồi không đau đâu.
Trong khi chờ bạn băng xong, người thương binh nói ý định của mình: - Tớ tưởng cậu biết bắn trung liên, đình nhờ cậu yểm hộ cho tớ lên bộc phá cái lô cốt kia... Nhưng... thôi được...tớ sẽ bí mật bò lên. Mẹ tiên sư nó, cả trung đội tớ bị với cái lô cốt này. - Trung đội tôi cũng bị với nó đấy? - Buộc chắc vào cho tớ! Tớ ...
Thằng địch trong ụ súng lại càng kêu rống lên bằng thứ tiếng lạ tai ghê rợn. Người thương binh đứng thần một lúc. Anh ta quay về chỗ ngồi ăn đồ hộp ban nãy, tìm bới lung tung. Một lát anh quay lại trên ụ súng. - Anh đưa cho nó mấy chiếc kẹo này. Bảo nó, càng kêu càng khát, im đi, lát nữa đánh xong đồn, sẽ được đem ra n...
- Cậu là tân binh phải không? Giọng người bé nhỏ thực thà: - Tôi mới đi bốn tháng nay. - C cậu vào hướng này. Cậu chiếu thẳng đám dây thép gai đen đen trên cái ụ súng bằng gạch kia mà ra thì gặp anh em.
Đi chệch là lạc vào chúng nó. Nhưng chờ đó tí đã. Nếu tớ không diệt được lô cốt thì cậu ra nói với anh em vào đánh tiếp. Cậu không biết bắn trung liên à?... Làm người lính súng gì cũng phải biết mới được. Tớ chỉ còn một tay, không thì tớ bảo cậu cách bắn. Một thoáng là bắn được ngay. Ở đây khối đạn, tha hồ tập. Người t...
Người thương binh ngoái đầu lại, đôi mắt bị những vết thương sưng húp làm cho chỉ còn nhỏ tí: - Cậu không lên được. Lớ ngớ chết vô ích. Để mặc tớ!
Anh chiến sĩ tân binh đứng nhìn theo, quên cả việc đặt khẩu súng trường trong tay lên thành hào phòng lúc cần sẽ yểm hộ cho bạn. Người thương binh nằm dán mình trên mặt đất như một xác chết.
Mỗi lần đèn dù xuất hiện, hay khói đại bác tan đi, lại thấy anh ta nằm gần cái ụ đất cao ở đỉnh đồi hơn. Cuối cùng, anh ta lên tới lô cốt địch.
Một đám lửa lóe lên trên đỉnh đồi. Khói đen trùm kín ụ đất.
- Tan rồi!...- Người chiến sĩ bé nhỏ reo lên. Nhưng đến khi khói đã tan, anh lại thấy ụ đất vẫn ngạo nghễ nằm đó. Không còn nhìn thấy người thương binh đâu. Rồi một chùm đại bác địch lao xuống ngay nóc lô cốt. Khẩu súng trường trong tay anh rơi xuống đất... Người bé nhỏ lại kéo lê khẩu súng trường đi tiếp về phía sau. ...
Nhưng mới được vài chục thước, anh đã dừng lại. Anh vừa nhận ra cái ụ súng nhỏ nằm há mõm như con cá trê bên tay phải mình, cái ụ súng im lặng suýt nữa làm anh mất mạng nếu không được trung đội trưởng nhanh tay kéo lại. Anh đã bắt gặp đường hào lúc nãy tổ anh tiến theo trung đội về phía ụ đất cao. Khi đó đang đi thì bấ...
Lúc đã hoàn hồn, anh dừng lại, chung quanh không còn ai, và khẩu súng trường đem theo cũng đã rơi đâu mất. Việc đầu tiên của anh là phải lấy lại một khẩu súng. Súng địch đủ các loại nằm như củi trong giao thông hào.
Có những khẩu tiểu liên báng gập chắc là còn rất mới, đen
Tim chia tay nhau, Skyler bị cảnh sát kéo xe đi, tin đồn rằng Angela trót “ăn kem trước cổng” nhưng rồi lại có tin phản pháo rằng, chẳng phải đâu, chẳng qua chỉ là một cơn cảm cúm bình thường, ai mà chả nôn mửa khi bị cúm.
Là những ngày mặt trời chẳng buồn ló mặt ra khỏi đám mây và tỏa sáng dù chỉ một lần trong kiếp đời lấp lánh của nó.
Là bãi cỏ ướt, là những gấu váy, gấu quần ẩm xịt, là đôi tất em đã quên vứt đi và phát hiện ra là mình đang xỏ chúng, là chiếc lá lén lút rơi xuống khỏi tóc em, nơi mà chắc nó đã phơi bụng đến cả giờ ở trên ấy và đón đợi ánh mắt thích thú của người qua kẻ lại.
Serena đang đến kì mà lại chẳng mang thứ gì theo để chữa cháy như mọi lần, van nài cả những đứa con gái không quen biết ở trong nhà vệ sinh lúc tiết hai.
Trận đấu quan trọng vào thứ Sáu, cố lên Những Chú Hải Ly, đánh bại chúng nó đi Những Chú Hải Ly, câu chuyện cười bậy bạ nhạt như nước lã nhưng lại hấp dẫn được lũ lớp chín và Kyle Hapley.
Là những buổi thử giọng dàn đồng ca, ba cô nàng bán đồ len đan để quyên góp ủng hộ vùng gặp bão, thư viện chán òm chả có gì để đọc bất kể chủ đề nào.
Tiết năm, tiết sáu, rồi tiết bảy, là những ánh mắt đờ đẫn nhìn đồng hồ, những bàn tay soạn soạt giở vở quay cóp chỉ vì tại sao không?
Là những cơn đói bất chợt, mệt mỏi, nóng bức, cáu giận, rồi buồn đến mức rùng cả mình.
Tiết bốn, sao mới chỉ có tiết bốn thôi à, là thế đấy. Hester Prynne, Agamemnon, John Quincy Adams, quãng đường nhân với vận tốc thì bằng cái gì đó, ước số chung nhỏ nhất của cái gì gì đó, bán kính, phép ẩn dụ, thị trường tự do.
Cái áo len màu đỏ của ai đó, tập tài liệu đang mở của ai đó, là nỗi băn khoăn tự hỏi làm sao trên đời lại có kẻ để mất mặt chiếc giày, chỉ một chiếc giày thôi ấy, mà lại không nhìn ra nó nằm đợi trên bậu cửa sổ đến hàng tuần.
Hãy gọi cho số điện thoại có ghi thông tin, hãy gọi nếu bạn đang bị lam dụng, nếu bạn muốn tự tử, nếu bạn muốn đi áo trong hè này với lũ mặt thộn ngớ ngẩn trong bức ảnh. Là dòng chữ Tranh Đấu xấu ỉn trên lớp nền đã bị phai màu, hay dòng Sơn Ướt trên mặt sàn khô cong, trận đấu quan trọng vào thứ Sáu, chúng tôi cần tinh ...
b ҵng h ҥt ngô Č ӗng. M ӛi l ҫn u ӕng 30 viên v ӟi nѭ ӟc g ӯng (Trung Qu ӕc Dѭ ӧc H ӑc Ĉ ҥi T ӯ Ĉi Ӈn). + Tri li Ӌt dѭѫng, bán thân b ҩt to ҥi: Dâm dѭѫng ho ҳc 1 cân, rѭ ӧu ngon 10 cân.
Ngâm 1 tháng.
M ӛi l ҫn u ӕng 20ml, ngày 2 l ҫn (Dâm Dѭѫng Ho ҳc T ӱu - Lâm Sàng Thѭ ӡng D өng Trung Dѭӧc Th ӫ Sách). + Tri li Ӌt dѭѫng: Dâm dѭѫng ho ҳc 40g, Tiên mao 20g, s ҳc u ӕng (Lâm Sàng Thѭ ӡng D өng Trung Dѭ ӧc Th ӫ Sách). + Tr ӏ li Ӌt dѭѫng ti Ӈu nhi Ӆu l ҫn: Dâm dѭѫng ho ҳc 20g, Th өc Č ӏa 40g, C ӱu thái t ӱ 20g, L ӝc giác...
B ҽ chìa m ӓng, ng ҳn. R Ӊ phình thành c ӫ màu nâu Č ӓ, nhѭ c ӫ khoai lang (xem thêm: Hà th ӫ ô). Phân bi Ӌt: C ҫn phân bi Ӌt v ӟi dây Hà th ӫ ô tr ҳng còn g ӑi là giây vú bò, s ӯng bò (xem: C ә dѭѫng Č ҵng). Ĉӏa lý: Cây m ӑc hoang ӣ vùng núi cao, nhi Ӆu nh ҩt ӣ các t Ӎnh Lai Châu, Sѫn La, Hoàng L Cây Čѭ ӧc tr ӗng b ҵn...
quay về… mà không thu được sự hiểu biết nào. Ông ấy sẽ phải làm lại việc đó.” “Đúng,” tôi đồng ý. “Ông ấy phải học cách yêu thương, nuôi dưỡng con trẻ.” “Vâng,” cô đáp. “Nếu họ không hiểu điều này,” tôi nói thêm, “họ sẽ đối xử với con cái như là tài sản riêng thay vì như những con người cần được yêu thương.” “Vâng,” cô...
Chúng ta phải trải qua rất nhiều giai đoạn khi ở trạng thái vật lý... rất giống với những giai đoạn khác nhau của quá trình tiến hóa. Chúng ta phải trải qua giai đoạn sơ sinh, giai đoạn ấu thơ, giai đoạn trẻ con... chúng ta phải đi rất xa trước khi có thể đến được... trước khi có thể đến được mục tiêu của mình. Những g...
Mọi chuyện ở không gian tâm linh dễ dàng hơn.
Ở đó chúng ta chỉ nghỉ và chờ.
Những giai đoạn hiện thời ở đây đều nhọc nhằn.” “Có bao nhiêu không gian trong trạng thái tâm linh?” “Có bảy,” cô đáp. “Chúng là gì,” tôi hỏi, mong muốn biết rõ thêm những không gian khác ngoài hai thứ đã được đề cập trong phiên trị liệu trước. “Tôi chỉ mới được cho biết hai loại,” cô giải thích. “Trạng thái chuyển tiế...
Điều đó rất quan trọng.” “Tôi sẽ nhớ những gì tôi nên nhớ,” cô nói thêm với vẻ bí ẩn. “Cô sẽ nhớ những không gian này chứ?” tôi hỏi. “Không.
Chúng không quan trọng với tôi.
Chúng quan trọng với ông.” Tôi đã từng nghe điều này. Nó là dành cho tôi. Để giúp cô ấy và còn hơn thế nữa. Để giúp tôi và còn hơn cả thế nữa. Tuy nhiên tôi không thể hiểu rõ hoàn toàn mục đích cao hơn thế là gì.
“Giờ đây, dường như cô đã tốt hơn rất nhiều,” tôi tiếp tục. “Cô đã học được rất nhiều.” “Vâng,” cô đồng ý. “Tại sao giờ đây mọi người bị hút rất mạnh về phía cô? Bị cô hấp dẫn?” “Vì tôi đã được giải thoát khỏi rất nhiều nỗi sợ và tôi có thể giúp họ. Họ cảm thấy sự thu hút siêu nhiên nào đó ở tôi.” “Cô có thể thu xếp ổn...
“Ông là thầy tôi mà.” C Chương 13 atherine đã loại bỏ những triệu chứng khổ đau của mình.
Cô khỏe mạnh vượt xa mức bình thường. Cuộc sống của cô bắt đầu trở lại. Tôi biết là chúng tôi đang tiến dần đến điểm kết thúc nhưng thực sự không nhận ra rằng cái ngày mùa thu này khi cô ấy lại rơi vào trạng thái thôi miên sâu thì phải mất năm tháng sau mới đến lần thôi miên tiếp theo mà nó có thể coi như là lần cuối c...
“Tôi thấy những bức chạm khắc,” cô bắt đầu. “Một trong số chúng làm bằng vàng.
Tôi thấy đất sét.
Mọi người đang làm những chiếc nồi. Chúng màu đỏ… vài loại chất liệu màu đỏ mà họ đang dùng.
Tôi thấy một tòa nhà màu nâu, một loại cấu trúc màu nâu
trên đường phố Boston.
Cô đang mang một giỏ hoa cải, trông giống hệt một cô nội trợ đang về nhà chuẩn bị cơm cho chồng. Váy của cô có màu nâu, đó là thời chiến tranh và cái đó là thứ có sẵn trong các cửa hàng.
Cô vẫn chưa chải tóc, gió làm nó rối tung lên.
Cô nghĩ trông cô khá bê tha, nhưng có một người đàn ông trẻ, đang mỉm cười nhìn theo cô khi cô bước qua chỗ anh ta trên phố. Ngày tiếp theo, anh tạ lại ở đó, và họ lại thấy nhau, nhưng lần này không phải hai người xa lạ mà còn nhiều hơn thế. Geoffrey, lại một mất mát nữa, không phải là một hình ảnh vỡ và mờ đi cho đến ...
Bà nghe thấy tiếng cửa mở, thật chứ không phải trong mơ, nghe tiếng bước chân, một cách nhẹ nhàng họ đến bên giường bà. Vẫn còn trong cảm giác của moocphine, bà hơi mở mắt, cuối cùng thì bà thấy căn phòng tối om ngoại trừ ánh đèn nhỏ chiếu bên cạnh. Bà cố gắng tập trung vào ánh đèn đó. Nó đang nhảy múa như đốm lửa, sau...
Bà tự hỏi cái gì thế nhỉ, một giấc mơ nữa sao?
Cái gì đó không bình thường, bà nghe tiếng giầy kêu và cảm thấy có một bàn tay nắm tay bà, lạnh, và có vẻ như cao su. Bà thở trong sợ hãi, đây không phải là giấc mơ, đây là thật, thật đấy, bàn tay kia kéo bà đi đâu đó. Trong vô vọng bà cố gắng vùng vẫy, thoát ra khỏi bàn tay đó.
Một giọng nói nhẹ nhàng. - Ổn thôi mà Mary, đến giờ đi ngủ rồi. Mary vẫn nằm yên.
- Ai đấy? - Tôi sẽ trông nom bà tối nay.
- Đã đến giờ dùng thuốc rồi sao? - Đúng vậy.
Mary thấy ánh đèn chuyển động trên cánh tay bà, mạch máu, ống dẫn. Bà nhìn thấy bàn tay đeo găng rút kim tiêm ra. Cái mũ được bỏ ra và cái gì đó loáng lên - một cái kìm. Bà cảm thấy không bình thường, găng tay à? Sao phải đeo găng tay nhỉ. - Tôi cần y tá của tôi, làm ơn gọi y tá của tôi. - Không cần đâu.
Giọng nói vang lên và một mũi kim đâm vào mạch máu của bà, Mary cảm thấy cái gì đó ấm ấm chảy vào mạch và chạy lên cánh tay. Bà nhận thấy xilanh rất đầy, không cần lâu như vậy để tiêm thuốc giảm đau cho bà. Không đúng, bà nghĩ khi xilanh hết thuốc, cái gì đó không ổn.
- Tôi cần y tá của tôi. Y tá, làm ơn - Bà cố gắng nhấc đầu dậy và hét lên yếu ớt. Một bàn tay đeo găng bịt miệng bà lại và đặt đầu bà lại gối mạnh tới mức Mary thấy mình sắp gẫy cổ. Bà cố gắng đẩy cái tay ra nhưng không thể, nó bịt chặt quá, làm bà không kêu được. Bà vùng vẫy và ống truyền IV rơi ra, không truyền nước ...
Giờ thì hơi ấm đó lan khắp cơ thể Mary, từ tay tới ngực và đến não.
Bà cố gắng cử động chân tay nhưng thấy mình không thể. Bà nằm yên, chẳng quan tâm nữa.
Bàn tay bỏ ra.
Bà đang chạy, bà thấy mình lại là một cô gái, tóc dài rủ xuống vai, cát ấm áp dưới chân và không khí tràn ngập mùi biển. Cánh cửa lại mở rộng trước mắt bà.
Điện thoại reo làm Abby tỉnh giấc khỏi chỗ ngủ yên ấm.
Cô thấy một vòng tay quanh người mình.
Mặc kệ cái giường nhỏ bé họ vẫn ngủ cùng nhau.
Một cách nhẹ nhàng, cô gỡ tay Mark ra và nhấc điện thoại.
- DiMatteo nghe đây.
- Bác sĩ, tôi là Charlotte ở phòng số bốn. Bà Allen vừa tắt thở, các thực tập sinh đang bận, bác sĩ có thể qua đây kiểm tra không?
- Được, tôi sẽ qua ngay.
Cô cúp máy và nằm lại xuống giường một chút, cho phép mình xa xỉ một chút.
Bà Allen chết.
Chuyện này diễn ra sớm hơn dự định. Cuối cùng thì mọi thứ cũng chấm dứt, cô cảm thấy mình hơi tội lỗi, nhưng cô đã trải qua những điều này rồi.
Vào ba giờ sáng, cái chết của một bệnh nhân chỉ là một lý do mất ngủ thôi. Abby ngồi dậy bên giường và đi giầy vào, Mark vẫn ngủ, hơi bị ảnh hưởng một chút bởi tiếng điện thoại thôi.
Cô cúi xuống hôn anh. “Em đồng ý”, cô thì thầm vào tai anh và rời khỏi phòng. Charlotte gặp cô ở phòng y tá số bốn, họ cùng đến phòng của Mary, ở cuối dãy. - Chúng tôi thấy bà ấy đã ngừng thở lúc khoảng bốn giờ, tôi đã kiểm tra lúc nửa đêm và bà ấy đang ngủ, có lẽ nó xảy ra lúc nào đó sau đấy. Ít nhất bà ấy cũng ra đi ...
- Cô đã gọi cho gia đình bệnh nhân chưa? - Tôi đã gọi cho cháu bà ấy, người có tên trong danh sách, tôi nói với cô ta là không cần tới đâu, nhưng cô ta khăng khăng tới, cô ta đang trên đường tới đây rồi.
Chúng tôi đang dọn dẹp mọi thứ. - Dọn dẹp?
- Vì Mary đã rút ống truyền ra, muối và máu đầy sàn nhà.
Charlotte mở cửa ra và cả hai cùng bước vào.
Duới ánh sáng của ngọn đèn trên tường, Mary Allen nằm như đang ngủ, hai tay đặt xuôi, tấm ga đắp ngang ngực. Nhưng bà không ngủ, rõ ràng như vậy, hai mi mắt vẫn mở.
Một tấm vải được vắt qua cằm.
Họ hàng đang cầu nguyện không muốn nhìn thấy người họ yêu thương há miệng.
Nhiệm vụ của Abby chẳng tốn nhiều thời gian, cô đặt ngón tay lên động mạch chủ, không có nhịp đập. Cô lấy ống nghe ra nghe ngực bệnh nhân, không có dấu hiệu gì cả, không có nhịp tim. Cô bật đèn soi mắt bệnh nhân, đồng tử ở giữa và không động đậy.
Việc chứng tử là đủ thủ tục.
Các y tá đã nhận thấy rõ rồi. Vai trò của Abby chỉ là xác nhận lại những tìm hiểu của họ và ghi vào bệnh án. Đó là một trong những trách nhiệm mà họ đã giải thích với cô ở trường y. Những thực tập sinh mới vào, được đề nghị chứng tử cho một bệnh nhân đã chết, họ chẳng biết làm gì. Một vài người có những bài nói ngớ ngẩ...
Abby cầm bệnh án của Allen lên và hoàn thành công việc của mình. Cô viết.
Không có dấu hiệu hô hấp, không có mạch đập. Thính chẩn cho thấy không có nhịp tim, đồng tử co và không cử động.
Bệnh nhân được chẩn đoán chết lúc 03 giờ 5 phút.
Cô gập cuốn bệnh án lại và
làm việc rất tốt và sẵn sàng tăng lương cho bạn. Bạn có nghĩ mình đang làm việc cho một công ty thật tuyệt vời không?