text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Sam Lớn cụp mắt nhìn xuống, ngón chân trần di di vạch những nét vu vơ trên mặt đường. Bác ra có cái vẻ gì ngại ngùng len lén. - Tại sao? Tôi sẽ trả công cao cho anh. Anh phải ở lại đây với tôi. |
Bộ mặt to lớn đen bóng, ngờ nghệch và dễ đọc như mặt trẻ con, ngước nhìn nàng, lộ rõ vẻ sợ hãi. |
Sam tiến sát lại, cúi mình qua thành xe, thì thào: - Cô Scarlett, tui phải đi khỏi Lanta. Tui phải trốn về ấp Tara, ở đấy họ mới không tìm ra tui. Tui... tui đã riết một người. - Một tên da đen ư? - Không, cô ạ. Một người ra trắng. Một người lính Yankee và họ đang lùng bắt tui. |
Thế cho lên tui mới lánh đến Khu Lán trại lày. - Đầu đuôi thế nào? - Anh ta say riệu và lói một câu gì làm tui tức không sao chịu lổi, thế là tui lắm lấy cổ anh ta... tui không định riết anh ta, cô Scarlett, cơ mà tay tui khỏe quá, tui chưa kịp nhận ra thì anh ta đã chết rồi. Tui hốt hoảng quá không bết làm thế nào! Ch... |
Cô sẽ không để cho bọn Yankee bắt mình và gửi mình về Tara”. |
- Anh đã bảo là họ truy lùng anh? Họ biết anh giết người lính đó? - Vâng, cô ạ, tui to lớn quá không lẫn được. Có lẽ tui là tên Nigger to lớn nhất Atlanta. Đêm qua, họ đã đến đây tìm tui, dưng một đứa con gái Nigger đã rấu tui vào một cái hầm trong rừng cho đến khi họ đi khỏi. |
Scarlett ngồi cau mày một lát. |
Nàng không mảy may hốt hoảng hoặc buồn phiền vì Sam phạm tội sát nhân, nhưng nàng thất vọng vì không thể lấy bác ta làm lái xe được. |
Một người da đen to lớn như Sam ắt hẳn là một vệ sĩ tốt không kém gì Archie. |
Chà, nàng phải đưa bác ta về ấp Tara bằng cách nào đó cho an toàn, bởi vì, dĩ nhiên, không thể để nhà chức trách bắt bác được. |
Không thể để họ treo cổ một người da đen đáng giá như vậy. |
Phải, đó là tay lực điền cả đắc lực nhất xưa nay ở ấp Tara! |
Scarlett không bao giờ nghĩ là Sam tự do. |
Bác ta vẫn thuộc về nàng, như Pork, Mammy, Peter, chị bếp và Prissy. Bác ta vẫn là “một thành viên trong gia đình” và, do đó cần phải được che chở. |
- Đêm nay, tôi sẽ tìm cách đưa anh về ấp Tara, cuối cùng nàng nói. Này nhé Sam, tôi còn phải đi một quãng nữa, nhưng tôi sẽ quay trở lại đây trước khi mặt trời lặn. Anh đợi tôi ở đây. Đừng có nói với ai là anh đi đâu. |
Nếu anh có cái mũ thì hãy mang theo để che mặt. - Tui không có mũ. |
- Vậy cầm lấy đồng hai mươi xu này. Kiếm một tên da đen nào đó ở các lều kia mà mua lại một cái mũ rồi quay lại đây đón tôi. - Vâng, thưa cô. Mặt Sam sáng lên, bác thấy nhẹ người vì lại có người bảo ban bác phải làm gì... Scarlett tư lự lái xe đi tiếp. Chắc chắn Will sẽ hoan nghênh một tay lực điền cừ bổ sung cho ấp Ta... |
Pork xưa nay không bao giờ được việc gì ở ngoài đồng, sau này cũng thế thôi. Có Sam về đó, Pork có thể đến Atlanta đoàn tụ với Dilcey như nàng đã hứa với bác ta khi ông Gerald mất. |
Khi nàng đến xưởng cưa, mặt trời bắt đầu lặn. |
Vậy là muộn rồi, giờ này lẽ ra đã phải ở nhà. |
Johnnie Gallegher đang đứng ở cửa một căn lều tồi tàn dùng làm nhà bếp khu bãi gỗ nhỏ này. Ngồi trên một khúc gỗ tròn trước căn lều vách bằng gỗ lát dùng làm phòng ngủ, là bốn trong số tù nhân mà Scarlett đã phân cho Johnnie. |
Những bộ quần áo của họ lấm lem và nhớp mồ hôi, những chiếc cùm lách cách giữa những mắt cá chân khi họ đi chuyển một cách mệt mỏi, người nào người nấy đều có vẻ bần thần, tuyệt vọng. “Một lũ gầy còm, ốm yếu”, Scarlett nhìn xoáy vào họ, nghĩ thầm. |
Thế mà mới cách đây ít lâu, khi nàng bắt đầu thuê họ, đó là một toán khỏe mạnh, chắc chắn. |
Thậm chí họ cũng không buồn ngước mắt lên khi nàng xuống xe. |
Johnniee quay về phía nàng, uể oải cất mũ chào, bộ mặt nhỏ xạm nâu rắn chắc như một hạt dẻ. - Tôi không ưa cái bộ dạng của những tên này, nàng nói độp một cái. Nom chúng làm sao ấy. |
Còn tên nữa đâu? - Hắn kêu ốm, Johnniee đáp gọn lỏn. Đang ngủ. |
- Bệnh gì? - Bệnh lười, đa phần là thế. |
- Tôi vào xem hắn ra sao. - Đừng. Có lẽ hắn đang trần truồng. |
Để tôi liệu với hắn. Mai, hắn sẽ trở lại làm việc. |
Scarlett lưỡng lự. Nàng thấy một người tù mỏi mệt ngẩng đầu lên, phóng vào Johnniee một tia mắt ngùn ngụt căm thù, rồi lại cúi nhìn xuống đất. - Anh đã phạt họ roi phải không? - Bà Kennedy, xin lỗi bà, ai điều hành xưởng cưa này? Bà đã giao cho tôi quản lý nó. Bà đã bảo tôi là có toàn quyền hành động. Bà không có điều ... |
Bãi gỗ có một cái gì chết chóc với những căn lều xấu xí của nó, một cái gì không hề thấy trong thời kỳ Hugh Elsing phụ trách. |
Nó toát lên một vẻ cô quạnh, đìu hiu khiến nàng ớn lạnh. |
Những người tù này xa vời biệt lập với mọi thứ, hoàn toàn thuộc quyền sinh sát của Johnnie Gallegher, tha hồ cho hắn muốn phạt roi hay ngược đãi họ bằng cách khác, hẳn nàng cũng không bao giờ biết. Họ ắt không dám kêu với nàng, sợ khi nàng đi khỏi, sẽ bị phạt nặng hơn. |
- Trông họ gầy quá. Anh có cho họ ăn đủ no không? Chúa chứng giám là tôi chi tiền thức ăn cho họ đủ để nuôi họ béo như lợn. Tháng trước, riêng tiền ăn và thịt lợn đã tới ba mươi đôla. Bữa tối, anh cho họ ăn những gì? Nàng bước tới túp lều bếp, ngó vào. Một phụ nữ lai béo tốt đang cúi trên một cái lò cũ gỉ, thấy nàng bè... |
Scarlett biết Johnnie Gallegher sống chung với ả, song nghĩ là nên lờ đi thì hơn, nàng cảm thấy ngoài đậu và một xoong bánh ngô, chẳng còn có thức ăn gì khác đang được nấu nướng. |
- Còn có món gì khác cho họ không? - Thưa bà, không ạ. - Món đậu có nấu với thịt sườn không? - Không, thưa bà. - Thịt lợn muối cũng không? Nhưng mà nấu đậu đen mà không cho thịt vào thì còn bổ béo gì. Tại sao không cho tí thịt nào? - Ông Johnniee bỉu không cần phải cho thịt sườn vào. - Chị cho thịt muối vào đi. Chị để ... |
Người đàn bà lai đen sợ hãi dương tròn mắt về phía cái buồng xép nhỏ dùng làm chỗ trữ thức ăn và Scarlett mở toang cửa ra. |
Trên sàn có một thùng bột ngô đã mở, một bao bột nhỏ, một “Pao” cà phê, một ít đường, một bì lúa miến và hai giò Jămbông. Một trong hai giò Jămbông đặt trên giá được luộc gần đây và mới thái có hai khoanh. |
Scarlett giận dữ quay lại Johnnie Gallegher và bắt gặp cái nhìn tức tối lạnh lùng của hắn. |
-Thế năm bao bột trắng tôi gửi ra tuần trước đâu rồi? |
Cả bao đường và cà phê nữa? |
Tôi đã cho gửi năm giò Jămbông, mười” pao” thịt sườn và không biết bao nhiêu đấu củ từ và khoai. Biến thế nào chừng ấy hết sạch trong một tuần. |
Anh đã bán đi! Đó là điều anh đã làm, đồ ăn cắp! Bán những thức ăn ngon lành của tôi lấy tiền bỏ túi và cho bọn họ ăn đậu khô và bánh ngô. |
Chả trách họ gầy thế, tránh ra cho tôi đi. |
Nàng đùng đùng qua mặt hắn, ra cửa. |
-Này, anh ngồi đầu đằng kia... phải, chính anh! |
Người được gọi đứng dậy, lóng ngóng đi về phía nàng, chiếc cùm kêu lách cách và nàng trông thấy hai mắt cá chân anh ta đỏ và trầy da vì cọ sát với cùm sắt. |
- Lại gần đây nhất anh được ăn Jămbông là vào hôm nào? |
Người kia cắm mắt xuống đất. |
- Nói đi! |
Người tù vẫn đứng im, thảm hại. |
Cuối cùng anh ta ngước mắt lên nhìn vào mặt Scarlett với vẻ van lơn, rồi cúi gầm mặt. |
- Sợ không dám nói, hả? Thôi được, đi vào buồng để thức ăn, lấy chiếc Jămbông ở trên giá xuống. Rebeca, đưa con dao của chị cho anh ta, mang nó ra cho các bạn ăn và chia với nhau. Rebeca pha cà phê và nướng bích qui cho họ. Dọn nhiều lúa miến nữa. Bắt đầu ngay đi, cho tôi thấy. |
- Bột mấy cà phê là của riêng ông Johnniee, Rebeca sợ hãi thì thầm. - Ông Johnniee cái con tườu! Dễ thường đây cũng là Jămbông riêng của ông ấy nữa. |
Tôi bảo gì cứ thế mà làm. Bắt tay vào đi. Johnniee Gallegher, ra xe với tôi. Nàng rảo bước qua bãi gỗ ngổn ngang và trèo lên xe, hài lòng nhận thấy những người tù dang xé jămbông bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến. |
Dường như họ sợ có thể bị tước khỏi tay bất cứ lúc nào. |
- Anh là tên khốn khiếp hiếm thấy! |
Nàng giận dữ mắng Johnnie trong khi hắn đứng kề sát bánh xe, chiếc mũ hất ngược khỏi vầng trán đang cúi xuống. |
Anh phải nộp lại tôi giá tiền những thức ăn ấy, sắp tới, tôi sẽ giao thức ăn từng ngày một chứ không cho lĩnh cả tháng nữa! Như vậy anh sẽ không thể gian lận được với tôi. - Sắp tới thì tôi sẽ không còn ở đây nữa, Johnnie Gallegher nói. - Có nghĩa là anh thôi không làm với tôi nữa? |
Trong một lát, Scarlett sôi tiết toan hét: “Đi đi cho rảnh nợ!” nhưng sự thận trọng lạnh lùng ngăn nàng lại. Nếu Johnnie thôi việc, nàng sẽ xoay sở ra sao? |
Hắn đã tăng năng sản lượng gỗ lên gấp đôi so với Hugh Elsing. |
Mà đúng lúc này, nàng đang có một đơn đặt hàng. Nàng phải đưa số gỗ đó vào Atlanta. Nếu Johnnie bỏ đi, nàng sẽ lấy ai thay hắn. - Phải, tôi xin thôi. |
Bà giao cho tôi chịu trách nhiệm hoàn toàn ở đây và bảo điều duy nhất bà chờ đợi ở tôi là sản xuất gỗ đến mức tối đa theo khả năng của tôi. Lúc đó bà không bảo tôi phải điều hành công việc như thế nào và tôi không muốn bây giờ bà bắt đầu lên lớp tôi. Việc tôi làm thế nào ra được gỗ không liên quan gì đến bà. Bà không t... |
Thì thoảng quất chúng một trận thì đã sao? Cái bọn cặn bã nhác nhớm ấy đáng trừng trị nặng hơn ấy chứ. Cứ cho là chúng không được ăn đầy đủ, không được chiểu chuộng, thì đã chết ai? Chúng không đáng hưởng gì hơn thế. |
Hoặc là bà lo việc của bà để tôi lo việc của tôi, hoặc là tôi đi ngay đêm nay. |
Bộ mặt nhỏ rắn đanh của hắn càng căng căng hơn bao giờ hết, Scarlett đâm bị dồn vào thế bó. |
Nếu hắn đi ngay tối nay, nàng biết làm thế nào? Nàng không thể ở lại đây cả đêm canh giữ bọn tù! |
Nỗi băn khoăn của nàng lộ ra phần nào trong đôi mắt và vẻ mặt Johnniee thay đổi một cách tinh vi, bớt cứng rắn đi đôi chút. |
- Muộn rồi, bà Kennedy, hắn nói, giọng chứa một âm sắc thoải mái dễ chịu. |
Bà nên về nhà đi thì hơn. |
Chúng ta không nên bất hòa vì một chuyện vặt vãnh như thế này, phải không? |
Hay là bà trừ vào lương tháng sau của tôi mười đôla và coi thế là xí xóa mọi chuyện? |
Bất giác Scarlett đưa mắt nhìn nhóm tù khổ sai đang gặm Jămbông và nghĩ đến người ốm nằm trong căn lều hút gió. Bổn phận nàng là phải thải bỏ Johnniee Gallegher, một tên trộm cắp, một kẻ tàn bạo. Làm sao biết được hắn làm gì những người tù khi không có mặt nàng? Song, mặt khác, hắn lại khôn ngoan và Chúa biết là nàng đ... |
Nàng cầm dây cương lên. Nhưng nàng biết là sẽ chẳng cần bàn bạc gì thêm nữa. Nàng biết vấn đề đã dứt điểm ở đó và nàng biết là Johnniee cũng biết thế. |
Trong khi xe lăn bánh xuôi đường Decatur, một cuộc đấu tranh diễn ra giữa lương tâm nàng và lòng hám tiền. Nàng biết rằng nàng không có quyền phó mặc những sinh mạng người trong tay tên vũ phu nhỏ con kia. Nếu hắn làm cho một người tù nào chết, nàng cũng sẽ có tội như hắn, vì nàng vẫn tiếp tục để hắn phụ trách sau khi ... |
Nàng chưa bao giờ ở ngoài nhà một mình muộn như thế này, nên thấy chờn chợn và ước gì đã về đến nhà. Không thấy Sam đâu cả và trong khi ghìm cương lại đợi bác ta, Scarlett đâm lo: sự vắng mặt của Sam khiến nàng sợ rằng bọn Yankee có thể đã tóm được bác. |
Rồi nàng nghe thấy tiếng chân đi ngược con đường từ dưới thung lũng lên và thở phào nhẹ nhõm. Nhất đinh nàng sẽ đì cho Sam một trận vì đã bắt nàng đợi. Nhưng người hiện ra ở chỗ rẽ lại không phải là Sam. |
Đó là một gã da trắng to lớn ăn mặc rách rưới và một gã da đen béo lùn, vai và ngực lực lưỡng như một con đười ươi. |
Scarlett vội quất dây cương lên lưng ngựa và nắm lấy khẩu súng lục. Con ngựa đã bắt đầu phóng, bỗng né sang bên tránh gã da trắng xông đến giơ tay lên. |
- Thưa bà, gã nói, bà có thể cho tôi một đồng hai mươi lăm xu không? Tôi đói. |
- Tránh ra, nàng đáp, cố hết sức giữ cho giọng thật rắn rỏi. |
Ta không mang tiền theo. |
Hù! |
Bằng một động tác nhanh, đột ngột, gã kia nắm lấy dây cương ngựa. - Túm lấy mụ! Gã quát tên da đen. Chắc mụ giấu tiền trong xu – chiêng ấy! |
Điều xẩy ra tiếp theo, đối với Scarlett, giống như một cơn ác mộng và tất cả diễn ra rất nhanh. |
Nàng vội vàng nâng súng lên, song một thứ bản năng bảo nàng đừng bắn vào gã da trắng, sợ trúng phải con ngựa. Khi gã da đen chạy tới xe, miệng nhăn nhở một nụ cười dâm dật, nàng chĩa súng bắn thẳng vào hắn. Nàng không biết có trúng hay không, nhưng ngay sau đó, khẩu súng bị giằng khỏi tay nàng mạnh đến nỗi tưởng gẫy cổ... |
- Bịt miệng mụ lại! Lôi mụ ra! |
Tên da trắng hét và bàn tay đen quờ qua mặt nàng. Nàng ráng hết sức cắn thật hung rồi lại tiếp tục la. Và qua tiếng la của mình, nàng nghe thấy tên da trắng rủa: nàng hiểu ra rằng một người thứ ba vừa xuất hiện trên con đường tối mò. Bàn tay đen buông miệng nàng ra và tên da đen nhảy né ra khi Sam Lớn xông tới hắn. - C... |
Nó chồm lên phóng đi và nàng cảm thấy bánh xe lăn qua một cái gì vừa mềm vừa cứng. |
Đó là tên da trắng bị Sam đánh gục nằm thẳng cẳng ngang đường. |
Sợ điên người, Scarlett quất ngựa liên hồi và nó chạy lồng lên làm xe lắc ngang lắc dọc. Mặc dầu bạt vía kinh hồn, nàng vẫn nghe thấy tiếng chân chạy đằng sau và nàng hét ngựa phóng nhanh hơn. Nếu cái con đười ươi đen ấy đuổi kịp, khéo nàng chết trước cả khi nó chạm tay đến nàng mất. Một tiếng gào lên đằng sau nàng:” D... |
Mặt bác ròng ròng mồ hôi và máu. - Cô có bị thương không? Bác hổn hển. Chúng có làm cô bị thương không? |
Nàng không nói được nhưng thấy luồng mắt của bác ta hướng về mình rồi lại quay ngoắt người đi, nàng hiểu ra rằng áo lót của mình đã xoạc ra đến tận thắt lưng, phô cả coóc – xê và bộ ngực trần ra. Nàng đưa tay run run túm hai mảnh lại với nhau và cúi Đ đầu khóc nấc lên những tiếng kinh hoàng. - Cô đưa đây tui, Sam giật ... |
lên kế hoạch chi tiết để xây dựng một mô hình nhượng quyền. Xây dựng hình mẫu cho các vị trí Sau khi phác thảo bức tranh hoàn chỉnh về doanh nghiệp, Jack và Murray bắt đầu quá trình xây dựng mô hình kinh doanh. |
Nhưng họ tiếp cận theo hướng từ dưới lên chứ không phải là từ trên xuống. |
Họ bắt tay vào xây dựng chính doanh nghiệp trước đây họ vẫn xem là nơi làm việc. Họ bắt đầu từ vị trí nhân viên kinh doanh, nhân viên sản xuất và nhân viên kế toán theo dõi các khoản phải thu. Họ không bắt đầu bằng cách đặt mình vào vị trí chủ sở hữu, đối tác kinh doanh hoặc cổ đông, cũng không phải giám đốc điều hành ... |
Bạn đã theo dõi quá trình tăng trưởng trong doanh nghiệp của Jack và Murray ở đầu chương này, nhưng lần này quá trình đó không gặp phải các rắc rối từng gặp trước đây, đó là nhờ việc xác định rõ từng vị trí trong tổ chức. Jack và Murray vẫn làm việc tại doanh nghiệp của mình. |
Nhưng giờ thì đã khác. Họ không còn xem doanh nghiệp là nơi làm việc nữa. Bây giờ họ tập trung vào phát triển doanh nghiệp. |
Để làm được điều đó, họ bắt đầu làm việc theo một cách hoàn toàn khác. |
Murray không chỉ là nhân viên bán hàng mà còn đảm nhận công việc của giám đốc marketing. Jack không chỉ là nhân viên sản xuất mà còn đảm nhận công việc của tổng giám đốc điều hành. Nói cách khác, Murray và Jack xem xét từng vị trí trong doanh nghiệp như thể đó là mô hình nhượng quyền của họ. Murray không chỉ đến làm vi... |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.