text
stringlengths
1
55.3k
Một lần, tôi đang xem xét thương vụ gồm bốn tài sản thương mại, loại đa mục đích ở Louisiana. Tôi đã có gói bất động sản, số liệu tài chính, mức giá tôi đưa ra. Ngay trước khi đàm phán, tôi tìm thông tin về người bán trên Google. Tôi phát hiện ra người bán không phải là công dân Mỹ, tài sản bị tịch thu thế nợ. Bạn có n...
Thế đấy.
Sau đó, tôi phát hiện ra mưu đồ của người bán: Anh ta đến Mỹ, mua tài sản, bỏ càng ít tiền càng tốt, và ngừng thanh toán mọi khoản.
Ý tôi là mọi khoản.
Anh ta sẽ thu tiền cho thuê cho đến khi có ai đó mua tài sản. Một số khách thuê sẽ bỏ đi, một số khác sẽ vẫn ở lại.
Trước khi ngân hàng tịch thu tài sản vài tháng sau đó, anh ta tuyên bố phá sản, sau khi đã tuồn được một khoản lớn ra gửi ở ngân hàng nước ngoài.
Một kiểu mô hình kinh doanh.
Chỉ cần kiểm tra thông tin trên Google, tôi đã biết những gì mình cần. Hoặc bạn có thể sử dụng dịch vụ như của trang www.elance.com, thuê chuyên gia nghiên cứu tìm hiểu thông tin về mọi việc trên Iinternet mà chỉ tốn ít tiền. Đó là một sự đảm bảo ít tốn kém.
Khi bạn ở phía bên nào trong giao dịch, bạn cũng nên sử dụng Iinternet để biết thông tin về phía bên kia.
CÁC HOẠT ĐỘNG THEO DÕI TIẾP THEO Bây giờ, bạn gần hoàn tất việc bán tài sản.
Đừng phá hỏng nó bằng cách không thực hiện hoạt động tiếp theo.
Nếu bạn đã tìm hiểu về người bán, và anh ta cũng vậy, bạn sẽ tiếp tục với hợp đồng mua bán.
Quá trình tìm hiểu sẽ liên quan đến rất nhiều vấn đề, hoạt động qua lại. Bên cho người mua vay sẽ có riêng danh sách những việc cần làm. Hãy đảm bảo là mọi thứ không bị đình trệ vì các bên phải chờ nhau.
Hãy thường xuyên kiểm tra với luật sư và nhà môi giới, họ sẽ liên hệ với người mua, đối tác.
nhìn nó.
Toàn thân nhức mỏi nên tôi thấy khó chịu nếu phải nói chuyện với Tugumi, vì vậy tôi không quay đầu lại, cứ nhìn ra ngoài.
- Mày vẫn sốt à?
Vừa hỏi, Tugumi vừa lấy chân đá vào người tôi. Cực chẳng đã, tôi xoay người lại, nhìn nó.
Trông nó khỏe khoắn trong bộ pajama màu nước biển sáng và tóc buộc lại.
- Có thật là mày bị sốt không? - tôi hỏi - Nhiệt độ như thế này, đối với tao là thường.
Tugumi cười nói và siết chặt bàn tay để bên ngoài chăn của tôi. - Cũng gần bằng tao.
Khi sốt, tay của Tugumi thường nóng đến kinh ngạc nhưng quả nhiên, lần này tôi không cảm thấy thế. - Tugumi quen với sốt rồi nhỉ! Phải chăng nó lúc nào cũng sống trong trạng thái như thế này, tôi chợt nghĩ rồi cảm thấy thương thương.
Khi sốt, thế giới hiện lên mạnh mẽ.
Cơ thể càng nặng thì tâm hồn càng bay bổng nhẹ nhàng và cứ tập trung nghĩ đi nghĩ lại những điều ngày thường không nghĩ đến. - Ừ. Nhưng vì tao thể lực kém nên kiệt sức ngay. Tugumi nói, đầu nghiêng nghiêng bên chỗ chiếc gối của tôi.
- Dường như mày có sức mạnh tinh thần nhiều hơn người bình thường nhỉ! - tôi cười - Mày muốn nói tao sống chỉ bằng sức mạnh tinh thần chứ gì?
- Tugumi cũng cười theo. Vào mùa hè năm đó, Tugumi đẹp tuyệt vời.
Không biết bao lần được người ta kinh ngạc, ngưỡng mộ. Hơn thế, gương mặt cười vui vẻ trông cao quý, thanh khiết như thể làn mây mờ trên đỉnh núi. - Những lúc sốt ấy mà, trông mọi thứ sẽ rất lạ phải không? Vui lắm đấy. Tugumi dịu dàng lạ lùng, nheo mắt nói với tôi. Dáng điệu đó giống như một con thú nhỏ bé vui mừng vì ...
- Thế nên mày lúc nào cũng ngà ngà như say rượu đúng không? - Đúng thế. - Tugumi cười, đứng dậy rồi đột ngột ra khỏi phòng. Bóng dáng Tugumi từ phía sau in dấu trong tâm tưởng tôi rõ mồn một như một dư ảnh.
Đến tận buổi tối diễn ra lễ hội, hai chúng tôi mới hoàn toàn khỏe lại.
hoặc quanh vùng thường xuất hiện ma cà rồng. Vả lại, thực ra thì dân trong vùng đâu hết rồi nhỉ? Tôi bỗng nhận ra là khi chúng tôi tới nơi đã thấy phố xá vắng tanh. Nhanh nhanh nào, nghĩ sang chuyện khác thôi. Thôi đi, vì tụi nhỏ, tôi phải thật bình tĩnh. Tôi không thể.
Tôi cười phá lên vẻ bồn chồn, ngay lập tức được nhại kiểu tiếng vọng bởi Diane đang đứng sát sạt sau lưng.
Điện thoại di động áp chặt trên tai, con bé đang kể cho mẹ nó nghe kết quả hai mét khảo sát bên trong khách sạn Club Med dành cho những hồn ma này.
Lũ nhóc nhà tôi thì đang túm chặt đuôi áo Henri.
Hai đứa lo lắng nhìn mẹ chúng đang ngơ ngẩn quay trở lại với thời hiện tại.
Tiếng cười của tôi dần đạt tới những nốt cao tỷ lệ thuận với cơn cuồng loạn đang dần xâm chiếm khi tôi nhìn thấy, sau khi đi ngang qua bếp, một phòng tắm và trong bồn tắm chình ình một con nhện đen to vật. 21 GIỜ 40 Nhện sói hay nhện khổng lồ, dù tên nó là gì chăng nữa, đã trở thành trò giải trí cho lũ nhóc. Henri, ngư...
Còn Margot ở độ tuổi lên sáu đang không được yên tâm lắm, mặc dù con bé cứ luôn miệng “Mẹ ơi, con không sợ đâu.
Con không sợ lũ côn trùng đâu, bởi vì muông thú là bạn của con mà.” Vâng, Peter Parker cũng nghĩ vậy mà. Trước khi trở thành người nhện.
21 GIỜ 45 Henri bắt đầu phát bực. Anh trợn mắt nhìn sang tôi để tôi trấn tĩnh lại và ngừng cái kiểu cùng lúc vừa cười vừa hét đi. Xin lỗi nhé anh yêu: trọn một buổi chiều hát giọng gió mà, các dây thanh quản của em vừa mới được tự do hoạt động thật dữ dội.
Ngoài ra chúng còn mừng rối rít nữa cơ, nghe này: ahahahahaha... 21 GIỜ 46 Henri đề nghị lên thám hiểm tầng hai. Ba nhóc tì leo cầu thang theo sau anh chiếu lệ, còn tôi tụt lại phía sau, leo giật lùi, để biến thân mình thành cái khiên che chắn trong trường hợp, chính tôi không biết nữa, một cái gì đó muốn tiến lại gần ...
Nếu lần sau mà Henri còn chỉ trích tụi bạn gái của tôi, tôi sẽ nhắc cho anh nhớ kỷ niệm đẹp về anh bạn đã cho chúng tôi mượn nhà vì nghĩ chúng tôi là tín đồ của môn cắm trại trong nhà.
22 GIỜ 05 Chẳng ai muốn ngủ ở đây cả.
Chúng tôi sẽ làm gì bây giờ???
22 GIỜ 10 anh chàng của tôi, mệt lử sau bảy tiếng cầm lái, để cho tôi lựa chọn: hoặc chúng tôi lập tức lên đường quay về Paris, và mặc xác kỳ nghỉ (ôi khôôôông! ), hoặc đêm nay chúng tôi ngủ tại khách sạn, ngày mai sẽ mua ga trải giường và khăn mặt, rồi chúng tôi sẽ lau dọn nhà cửa để có thể ở được trong đó một tuần đú...
Hét lên vui sướng, mọi người đều chạy ào ra ngoài: CHÚNG TA CHUỒN KHỎI ĐÂY THÔI!! 23 GIỜ 30 Chuyến trở lại thảm thê trong “căn nhà của nỗi khiếp sợ”.
(Tên do Margot đặt.)
Tất cả các khách sạn trong vùng, từ một sao đến bốn sao, đều đã kín phòng.
Không có gì đáng ngạc nhiên: một ngày thứ Bảy của tháng Bảy, vào lúc 23 GIỜ, bên bờ biển (ngay cả khi đó là một bến cảng đi nữa).
Không hy vọng gì nhiều, tôi gợi ý ngủ trong xe, lũ trẻ cũng đồng thanh hùa theo.
Henri bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh trứ danh của anh, rồi tuyên bố cách xử sự của tôi thật không thể chấp nhận được đối với một người mẹ có trách nhiệm trong gia đình.
Gì kia?
Nguyễn Trãi viết: “Ngươi từng gửi thư cho ta, cười ta nương náu nơi rừng núi, thập thò như chuột, không dám ra đồng bằng để đánh nhau. Nay quân ta đã đến đây, ngoài thành Nghệ An đều là chiến trường cả.
Ngươi nói đây là rừng núi chăng?
Ngươi cứ đóng thành như mụ già mãi hay sao? Ta sợ rằng ngươi không tránh khỏi tiếng nhục, hèn như đàn bà khăn yếm vậy”.
179 Sau trận thắng này, Lê Lợi vừa tiếp tục bao vây và gọi hàng giặc, vừa nhanh chóng biến Nghệ An căn cứ địa của Lam Sơn. Đại bản dinh của Lam Sơn cũng được dời từ động Tiên Hoa về núi Thiên Nhẫn. Tại đây hiện còn di tích nơi đóng quân của Lê Lợi là thành Lục Niên(*). Thành hình chữ nhật, dài hơn 80m, rộng hơn 160m, m...
Ông còn tổ chức cho các tướng đem quân đi khẩn hoang, vừa tích trữ lương thực, vừa kết hợp tập luyện, để nghĩa quân Lam Sơn có thể chiến đấu lâu dài.
* Tên gọi này được giải thích theo nhiều cách khác nhau, nhưng phần đông cho rằng tên gọi ấy do Lê Lợi đặt ra sau này để kỷ niệm gần 6 năm chiến đấu gian khổ của nghĩa quân Lam Sơn tại Nghệ An.
180 Sau khi xây dựng xong chỗ đứng chân chắc chắn ở Nghệ An, Lê Lợi quyết định
thì rất hay nổi giận) thì cho dù nàng có tỏ ra nghiêm nghị và khắc nghiệt đến đâu đi nữa, người ta vẫn thấy có cái gì đó rất trẻ con, rất nữ sinh đang được che giấu một cách vụng về làm cho đôi lúc cứ nhìn nàng là người ta không nhịn được cười trước cơn giận ngút trời của nàng một khi không hiểu được là mọi người đang ...
- Lúc đó mọi người đều nói cả, và đến bây giờ vẫn nói đấy thôi; vừa rồi hoàng thân S. và Adelaida Ivanovna đều tuyên bố ủng hộ “chàng hiệp sĩ nghèo”, vậy thì “chàng hiệp sĩ nghèo” phải là người có thật, chắc chắn là có thật và theo con thì nếu không có Adelaida Ivanovna thì tất cả chúng con đều biết “chàng hiệp sĩ nghè...
– Tôi có lỗi gì nào?
- Adelaida cười.
– Cô nương không muốn vẽ bức chân dung, đấy, lỗi của cô nương là ở đấy! Aglaia Ivanovna đã yêu cầu cô nương vẽ chân dung “chàng hiệp sĩ nghèo”, thậm chí còn nói rõ chủ đề của bức họa do mình tự nghĩ ra, cô nương còn nhớ cái chủ đề ấy chứ? Cô nương đã không muốn… – Nhưng tôi vẽ thế nào được, vẽ ai? Theo chủ đề thì “chàn...
- Tướng quân phu nhân nổi đóa nhưng cũng đã bắt đầu hiểu ra “chàng hiệp sĩ nghèo” ở đây là ai rồi (danh hiệu này hẳn đã được quy ước từ lâu). Nhưng điều khiến người lộn ruột nhất là hoàng thân Lev Nikolavits lại cũng tỏ ra bối rối và cuối cùng còn ngượng nghịu như một thằng bé lên mười.
- Thế nào, liệu cái trò ngu xuẩn này có chấm dứt được không? Liệu người ta có giải thích cho tôi về cái “chàng hiệp sĩ nghèo” này không? Hay đây là chuyện bí mật chết người không động đến được?
Nhưng mọi người cứ việc cười.
– Đơn giản là có mấy dòng thơ Nga kỳ lạ, - cuối cùng hoàng thân S. phải xen vào, ý chừng muốn nhanh chóng dập tắt chuyện vớ vẩn để còn nói chuyện khác, - mấy dòng thơ không đầu không cuối, nói về một “chàng hiệp sĩ nghèo”.
Đâu khoảng một tháng trước, nhân lúc ngồi tán phét sau bữa trưa, như thường lệ, cả nhà đã bảo nhau tìm một đề tài cho bức tranh sắp tới của Adelaida Ivanovna. Chắc phu nhân cũng biết là việc tìm đề tài cho tranh của Adelaida Ivanovna từ lâu đã là nhiệm vụ chung của cả nhà. Mọi người đã đổ xô vào cái đám “chàng hiệp sĩ ...
Làm sao mà phải kính trọng? Cô nói đi, làm sao mà bỗng dưng vô cớ có lại những kính trọng với sâu sắc thế? – Thì thế, - vẫn nghiêm túc và trịnh trọng như thế, Aglaia dõng dạc trả lời cái câu hỏi khá dữ dằn của mẹ, - kính trọng sâu sắc là vì những vần thơ đó đã mô tả hẳn một con người có khả năng tạo dựng lý tưởng, sau ...
Những chuyện như thế không phải lúc nào cũng có trong thời đại chúng ta. Thực ra những vần thơ đó không cho biết lý tưởng của “chàng hiệp sĩ nghèo” nằm ở chỗ nào nhưng rõ ràng nó phải kết tinh ở một hình tượng sáng ngời nào đó, “hình tượng của cái đẹp trong sáng”, và chàng hiệp sĩ đang yêu thậm chí đã đeo lên cổ một ch...
mà chàng đã khắc trên tấm khiên của mình. – A.N.D chứ - Kolia chữa lại. – Tôi bảo là A.N.B., tôi muốn nói thế đấy, - Aglaia bực bội ngắt lời cậu bé, - dù sao mặc lòng, điều rõ ràng là “chàng hiệp sĩ nghèo” này đã không cần biết là người phụ nữ của chàng từng là người như thế nào, làm những chuyện gì. Chỉ biết là chàng ...
Aglaia đã kết thúc với lời lẽ như vậy và nhìn nàng, mọi người thấy rất phân vân, không biết là nàng nói thật hay đùa nữa.
– Hừ, một anh chàng ngu ngốc thì có ấy, chiến công gì mà chiến công! - Tướng quân phu nhân quả quyết. - Mà này, cô bé đã huyên thiên quá nhiều rồi đấy, cả một bài diễn thuyết rồi còn gì! Theo mẹ thì cô thật chẳng nên làm thế. Kiểu gì cũng không được phép.
Thơ gì vậy? Có biết thì đọc đi xem nào! Mẹ rất muốn nghe bài thơ ấy đấy. Thơ thẩn thì suốt đời tôi vốn không chịu nổi, tôi biết ngay mà.
Hoàng thân ơi, lạy Chúa, cố mà chịu đựng đi ông ạ, rõ ràng là chúng ta phải cùng nhau chịu đựng thôi, - phu nhân nói với hoàng thân Lev Nikolaevits.
Người đang rất bực mình. Hoàng thân Lev Nikolaevits đã toan nói điều gì nhưng mãi không nói được vì cứ bối rối.
Riêng Alaia, người đã múa gậy vườn hoang trong bài “diễn thuyết” của mình là vẫn không hề ngượng nghịu, thậm chí còn hớn hở thế nào. Nàng vụt đứng lên, vẫn nghiêm nghị và trịnh trọng như trước, trông như đã có chuẩn bị sẵn chỉ đợi có lời mời, rồi bước ra giữa hàng hiên và đứng ngay trước mặt chàng hoàng thân lúc đó vẫn...
Nhưng Aglaia thì rõ ràng là rất khoái toàn bộ cái khúc dạo đầu của tiết mục ngâm thơ của mình. Lizaveta Prokofievna đã suýt xua nàng về chỗ, nhưng ngay khi nàng vừa cất tiếng ngâm khúc ballade nổi tiếng thì có hai vị khách mới vừa bước lên hàng hiên vừa nói oang oang.
Đó là tướng Ivan Fiodorovits Epantsin và theo sau là một chàng trai.
Sự xuất hiện của họ đã khiến cả nhà xôn xao giây lát.
Chương 23 Chàng trai tháp tùng vị tướng trạc hai mươi tám tuổi, người cao, thân hình cân đối, mặt mày sáng sủa, đẹp trai, mắt đen, to và sáng, có cái nhìn sắc lẻm, ẩn chứa vẻ giễu đời. Aglaia thậm chí không nhìn đến anh ta mà vẫn tiếp tục đọc thơ, tiếp tục nhìn vào mỗi một mình chàng hoàng thân, to nhỏ riêng với chàng ...
Chàng nghĩ bụng là nàng chắc đang tính chuyện gì đây. Nhưng những vị khách mới ít ra cũng đã làm cho chàng đỡ bối rối. Nhìn thấy họ, chàng vội đứng lên nhã nhặn cúi chào vị tướng từ đằng xa, ra hiệu cho ngài đừng làm ngắt mạch thơ và nhân tiện rút ra sau ghế bành, đứng gác khuỷu tay trái lên lưng ghế để tiếp tục nghe t...
Riêng Lizaveta Prokofievna thì đã hai lần đưa tay ra hiệu cho khách bảo đứng lại. Trong lúc đó thì chàng hoàng thân lại rất chú ý đến vị khách đi theo vị tướng, chàng đã nhận ra đó là Evgeni Pavlovits Randomski mà chàng vẫn nghe nói đến luôn và cũng đã không ít lần nghĩ đến. Chàng chỉ lấy làm lạ là anh ta lại mặc quần ...
Một nụ cười giễu cợt cứ thấp thoáng trên môi vị khách mới suốt những giây phút người con gái đọc thơ vẻ như anh ta cũng đã nghe nói ít nhiều về “chàng hiệp sĩ nghèo”. “Cũng có thể là mình tưởng tượng đấy thôi”, - chàng hoàng thân tự nhủ.
Nhưng với Aglaia thì khác hẳn.
Toàn bộ khúc dạo đầu và cung cách trang trọng khi bước vào diễn tấu đều được nàng dựa vào tính nghiêm túc và sự quán triệt tinh thần và ý nghĩa của tác phẩm thi ca mà nàng cố lột tả trong việc phát âm từng chữ một, trong việc diễn đạt một cách bình dị mà hay đến nỗi không những đã thu hút được sự chú ý của mọi người mà...
Tim tràn ngập tình yêu trong sáng Lòng vững tin mộng ước huy hoàng A.M.D. chữ chàng đã khắc Trên tấm khiên còn hiện máu chàng.
Ở Palestine, bên triền núi đá Hay giữa lòng sa mạc mênh mang Các hiệp sĩ lao vào trận chiến Miệng hô vang tên các cô nàng! Lumen coeli, sneta Rosa! [86] Chàng thét gầm điên dại nhường bao! Như sấm sét bổ đầu nghịch tử! Khiến quân thù phách lạc hồn xiêu! Rồi trở lại lâu đài xa vắng Chàng náu mình trong cõi cô liêu Mãi c...
thành N.F.B.
[87] Đó không thể là chuyện nhầm lẫn và chàng cũng chẳng nghe nhầm (điều này về sau đã được chứng minh). Dù sao thì hành động của Aglaia cũng đã được sắp sẵn, tuy nó cũng chỉ là một trò đùa, nhưng quả là hết sức tai quái và nông nổi. Về “chàng hiệp sĩ nghèo” thì người ta đã nói (và cười) từ một tháng trước rồi. Tuy nhi...
Lizaveta Prokofievna thì cố nhiên là chẳng hiểu gì, chẳng để ý gì đến chuyện đổi chữ, chuyện bóng gió xa xôi gì hết. Tướng Ivan Fiodorovits thì chỉ hiểu là con gái mình vừa đọc thơ xong, chấm hết. Trong đám thính giả còn lại thì có rất nhiều người hiểu và thấy rất ngạc nhiên về sự táo tợn trong hành động và suy nghĩ củ...
Nhưng Evgeni Pavlovits thì khác (điều này thì chàng hoàng thân sẵn sàng đánh cuộc, dám bảo đảm là không còn trệu đi đâu được), anh ta không những là đã hiểu mà còn cố tỏ ra là mình đã hiểu: anh ta mỉm cười với vẻ giễu đời ra mặt.
– Quá hay! - Tướng quân phu nhân reo lên với vẻ thích thú thực lòng khi vừa nghe xong. - Thơ của ai ấy nhỉ? – Của Pushkin đấy maman ạ, mẹ đừng làm mất mặt chúng con như thế nữa, rõ xấu hổ quá! - Adelaida kêu lên. – Các cô đại xá cho, từ nay xin cạch đến già!
- Lizaveta Prokofievna đáp lời với giọng xót xa cay đắng. - Nhục nhã cái thân tôi! Bây giờ về nhà các cô phải đưa ngay thơ Pushkin cho tôi đấy! – Nhưng hình như nhà mình chẳng có cuốn nào của Pushkin thì phải. – Có hai tập nhàu nát vẫn thấy nằm lăn lóc từ đời tám hoánh nào rồi đấy.
– Bây giờ phải sai Fiodor hay Aleksei đáp ngay tàu hỏa lên thành phố để mua sách đi thôi, - tốt nhất là Aleksei. Aglaia ơi, con lại đây đi!
Hôn mẹ đi nào, con đã đọc thơ hay tuyệt, tuy nhiên, nếu như con đã đọc với tình cảm chân thành, - người hạ thấp hẳn giọng xuống đến mức gần như thì thầm, - thì mẹ lấy làm ái ngại cho con lắm; nhưng nếu con đã đọc để giễu cợt ông ta thì mẹ không tán thành tình cảm của con đâu, mà như thế thì thà là chẳng thơ văn gì nữa ...
Con hiểu ý chứ? Thôi đi đi, tiểu thư, mẹ sẽ còn nói chuyện với con nữa đấy, nhưng chúng ta đã mọc rễ ra ở đây rồi.
Trong lúc đó thì chàng hoàng thân đã đến chào tướng Ivan Fiodorovits, còn tướng quân đã giới thiệu Evgeni Pavlovits Radomski với chàng. – Tôi bắt gặp ông ấy khi ông ấy vừa xuống tàu; ông ấy đã được biết là tôi đang trên đường đến đây và cả gia đình tôi đang ở đây… – Tôi đã được biết là ngài cũng đang ở đây, - Evgeni Pa...
Tôi mới vừa được biết… – Tôi đã khỏe hẳn rồi và rất lấy làm vui sướng được gặp ông, tôi đã được nghe nói nhiều và thậm chí còn nói chuyện về ông với hoàng thân S. nữa đấy.
- Lev Nikolaevits trả lời và đưa tay ra. Cả hai cùng tay bắt mặt mừng và chăm chú nhìn vào mắt nhau. Câu chuyện giữa hai người phút chốc đã thành câu chuyện chung của cả nhà.
Chàng hoàng thân nhận xét (bây giờ chàng nhận xét đến nhanh và háo hức, có khi còn vu vơ là) rằng bộ quần áo dân sự của Evgeni Pavlovits đã khiến cho mọi người ngạc nhiên lạ lùng đến mức mọi ấn tượng khác đều tạm thời bị xóa sạch trong trí nhớ. Người ta có thể cho rằng sự thay đổi y phục này chứa đựng một điều gì đặc b...