text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Nhưng không phải cho những người đã có kinh |
bà không có gan. |
Nhưng có thể là Laurence Brown, vì sự mê đắm hành hạ, với tính cách cá nhân bất ổn, anh ta đã đổi nước chứa của một lọ này sang lọ khác – một hành động hết sức dễ dàng – để giải thoát cho người đàn bà mà anh ta yêu. |
“Vậy là qua rồi,” Sophia nói. Nàng thở dài, rồi hỏi: “Nhưng tại sao bây giờ lại bắt họ? Em tưởng không đủ chứng cớ.” “Có một số chứng cớ đã được đưa ra ánh sáng. Những bức thư.” “Ý anh là những bức thư tình họ viết cho nhau?” “Đúng.” “Họ có khùng mới giữ các bức thư đó.” Quả đúng thế. Họ khùng. Một loại khùng điên có v... |
“Quả thật là dại dột,” tôi nói. “Nhưng bận tâm làm gì. |
Chẳng phải chúng ta lâu nay đã luôn hy vọng là điều này sao? |
Đó chẳng phải là lời em nói ngay đêm đầu tiên tại khách sạn Mario sao? |
Em đã nói tất cả đều hợp lý nếu có đúng người phải giết chết ông nội em. |
Brenda là đúng người rồi, phải không? Brenda hay Laurence?” “Đừng, Charles, anh làm em cảm thấy khủng khiếp quá.” “Nhưng chúng ta phải có óc xét đoán. |
Sophia, giờ chúng ta có thể cưới nhau rồi. |
Em không thể bắt anh chờ đợi lâu hơn nữa. Gia đình Leonides không còn có thể cản trở.” Nàng nhìn tôi chăm chăm. Trước giờ tôi chưa từng nhìn thấy đôi mắt xanh sáng long lanh của nàng. |
“Đúng,” nàng nói. |
“Em cho rằng gia đình em đã thoát khỏi chuyện này. |
Chúng ta cũng thế, phải không. |
Anh có chắc không?” “Em thân yêu của anh, trong gia đình em không còn một ai bị nghi là có động cơ đen tối nữa.” Mặt nàng đột nhiên trở nên trắng bệch. “Charles, ngoại trừ em. |
Em có động cơ.” “Đúng, dĩ nhiên…” tôi bác lại. “Nhưng thật sự không phải. Em đâu biết gì về bản di chúc.” “Nhưng em biết, Charles,” nàng thì thầm. “Sao?” tôi chăm chú nhìn nàng. Đột nhiên tôi cảm thấy lạnh. |
“Em đã biết ông nội để tài sản lại cho em lâu nay rồi.” “Bằng cách nào?” “Ông nói với em. |
Khoảng nửa tháng trước khi ông bị giết. |
Ông bỗng nói với em: ‘Sophia, ông để tất cả tài sản lại cho cháu. Cháu phải chăm lo cho gia đình khi ông không còn nữa.’” Tôi nhìn nàng chăm chăm. |
“Em không hề nói với anh.” “Không. |
Anh thấy đấy, khi mọi người nghe đọc bản di chúc và thấy ông ký tên, em tưởng có lẽ ông đã nhầm lẫn – ông chỉ tưởng tượng ra việc để tài sản lại cho em. Hoặc nếu ông có lập di chúc để tài sản lại cho em, thì chắc là ông đã làm mất và không bao giờ lập lại. Em không muốn có bản di chúc lập lại đó – em sợ.” “Em sợ? Tại s... |
Không có sự hoảng loạn trong đầu của Sophia, nhưng là một con người thực tế nên nàng có thể thấy rõ những người còn lại trong gia đình sẽ nghi ngờ nàng. |
Giờ tôi hiểu rõ hơn (hay tôi tưởng thế) việc từ chối hứa hôn và khăng khăng buộc tôi phải tìm ra sự thật. Không có gì ngoài sự thật, nàng đã nói thế, là điều tốt cho nàng. |
chưa?” “Nhưng anh đang làm đúng những gì mà anh muốn mà.” “Thì đúng là như vậy. Cô biết không, người dì đã nuôi tôi khôn lớn lúc nào cũng nói rằng, “Cháu hãy bước theo hướng mà Chúa chỉ lối”. Tôi nghĩ điều đó ít nhiều cũng có ý nghĩa. |
Còn bây giờ tôi rất tò mò muốn biết cô đã khởi đầu công ty riêng của mình như thế nào?” “Ed – chồng tôi – và Ron Talbot cùng với tôi đã đứng ra thành lập công ty. |
Khoảng bảy, tám năm về trước. |
Nhưng lúc đó tôi cũng từng dừng chân ở một nơi.” “Chuyện thế nào?” “Tôi gia nhập quân đội.” “Cô không đùa chứ?” “Không hề. Hồi đó tôi khao khát được bay mà vẫn không ai chịu thuê. Anh biết đấy, trước khi có thể nhận công việc ở một công ty bay dịch vụ hoặc một hãng hàng không lớn anh phải có chứng chỉ về loại máy bay m... |
Tôi nghĩ hạ cánh xuống một đường băng đang chuyển động chắc sẽ rất vui.” Bell nhăn mặt. |
Cô cau mày không hiểu và anh bèn giải thích. “Xin nói thế này vì cô không hiểu, tôi không hề hâm mộ công việc của cô một chút nào.” “Anh không thích các phi công à?” “Ồ, không, tôi không có ý đó. Ý tôi là tôi không thích bay chút nào.” “Anh thà bị bắn còn hơn là bay sao?” Không một chút ngần ngừ, anh gật đầu một cách d... |
“Hồi năm 1991. |
Khách sạn Hilton. |
Tầng ba.” “Chiến đấu ư? Tôi vẫn chưa hiểu.” Percey hỏi, “Anh đã bao giờ nghe nói đến vụ Tailhook chưa?” “Ôi, có phải đó là hội nghị hải quân không nhỉ? Nơi mà một nhóm phi công nam giới đã uống say bét và tấn công phụ nữ. |
Cô cũng ở đó à?”. |
“Cũng bị tóm cổ và tống giam cùng những người hung hăng nhất. Đánh ngất xỉu một gã trung úy và bẻ gãy ngón tay một gã khác, mặc dù tôi rất tiếc phải nói hắn ta say đến nỗi không hề thấy đau đớn gì cho đến tận sáng ngày hôm sau.” Cô lại nhấp thêm một ngụm whiskey. “Vụ đó có tệ như người ta vẫn nói không?” Sau một lát im... |
Chắc anh cũng biết rồi đấy.” Dù có những kỷ năng của loài khỉ hay không, bạn không thể bay với phi công yểm trợ mà bạn không tin tưởng. |
“Thế là tôi giải ngũ. Cũng không vấn đề gì. |
Tôi đã tận hưởng quãng thời gian vui vẻ với những chiếc phản lực, đã có những phi vụ nhớ đời. Nhưng rồi cũng đến lúc ra đi. |
Trước đó, tôi đã gặp Ed – chồng tôi – và chúng tôi quyết định thành lập công ty bay dịch vụ này. Tôi quay về hòa giải với bố – tạm gọi là như thế – rồi ông cho tôi vay phần lớn số tiền tôi cần để thành lập công ty.” Cô nhún vai. “Khoản tiền mà tôi phải trả dần cả gốc lẫn lãi với mức lãi suất 3%, tuyệt đối không được th... |
Đúng là chết…” Ý nghĩ này lại làm cô nhớ tới những ký ức về Ed. |
Giúp cô xoay sở lo những khoản vay. |
Cùng nhau đi chọn máy bay tại những công ty cho thuê nhìn hai người với vẻ nghi ngại. Rồi lại còn đi thuê mặt bằng làm hangar. |
Tranh cãi khi loay hoay sửa chữa bảng điều khiển tring buồng lái lúc ba giờ sáng, cố gắng chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cho chuyến bay lúc sáu giờ. |
Những hình ảnh đó làm cô thấy đau đớn không kém gì căn bệnh thiên đầu thống dữ dội của mình. |
Cố gắng xua đuổi những ý nghĩ đó ra khỏi đầu, cô hỏi, “Vậy thì điều gì đã mang anh lên phía bắc này?”. “Gia đình vợ tôi ở trên này. Ở Long Island.” “Hóa ra anh từ bỏ North Carolina vì họ hàng bên ngoại sao?” Suýt chút nữa Percey đã buột miệng hỏi xem vợ Bell đã dắt mũi ông bằng cách nào nhưng cũng may mà cô chưa kịp hỏ... |
Cô ấy qua đời cách đây mười chín tháng”. |
“Ôi, tôi rất tiếc.” “Cám ơn cô. |
Quan trọng là trên này có Trung tâm Sloan-Kettering[61] và cả gia đình, anh chị em cô ấy cũng ở trên này nữa. Thực tế là tôi cần có người giúp đỡ việc chăm sóc bọn trẻ. Tôi có thể cùng chúng chơi bóng đá và cũng biết làm món xốt cay nhưng chúng còn cần nhiều thứ hơn thế. |
Ví dụ như lần nào giặt tôi cũng làm co và nhăn nhúm hết những chiếc áo len của chúng. |
Đại loại là vậy. |
Vả lại ngay chính bản thân tôi cũng phản đối việc chuyển nhà. |
Tôi muốn cho bọn trẻ thấy rằng cuộc đời không chỉ là những chiếc silo[62] hoặc những chiếc máy gặt đập liên hợp.” “Anh có ảnh của chúng ở đây không?”, Percey hỏi, rồi lại đưa chiếc chai bẹt lên miệng. |
Ngụm rượu nóng bỏng, thơm ngào ngạt cháy bùng lên trong một khoảnh khắc thật đê mê. Cô quyết định từ giờ sẽ bỏ rượu. Rồi lại quyết định thôi không bỏ nữa. |
“Tất nhiên là có chứ.” Anh rút trong túi quần rộng thùng thình ra một chiếc ví rồi khoe ảnh bọn trẻ. |
Hai cậu bé tóc vàng, khoảng năm đến bảy tuổi. |
“Benjamin và Kevin”, Bell giới thiệu. |
Percey cũng thoáng nhìn thấy một bức ảnh khác – một người phụ nữ tóc vàng xinh đẹp, từng lọn tóc ngắn rủ ngang trán. “Hai đứa thật đáng yêu.” “Cô có con cái gì chưa?” “Chưa”, cô trả lời, lặng lẽ ngẫm nghĩ. |
Mình vẫn luôn có những lý do riêng. |
Lúc nào cũng năm sau hoặc năm sau nữa. |
Khi công ty đã làm ăn khấm khá hơn. |
Khi chúng ta đã thuê được chiếc 737 kia. |
Rồi sau khi mình đã có chứng chỉ DC-9… Cô nhìn anh với một nụ cười khắc khổ. |
“Các con anh thì sao? Lớn lên chúng có muốn trở thành cảnh sát không?” “Chúng chỉ muốn làm cầu thủ bóng đá thôi. |
Kể ra ở New York này thì nghề đó cũng không triển vọng cho lắm. Trừ khi đội Mets vẫn tiếp tục giữ phong độ thi đấu như thời gian qua.” Trước sự im lặng trở nên quá nặng nề, Percey chợt hỏi, “Tôi gọi về công ty một lát có được không? |
Tôi phải kiểm tra xem chiếc máy bay được sửa chữa đến đâu rồi”. |
“Được chứ. |
Tôi sẽ để cô ngồi lại một mình. |
Chỉ nhớ là không được để lộ số điện thoại hoặc địa chỉ của chúng ta cho bất kỳ ai. |
Đó là điều tôi sẽ nhất định không tha thứ đâu đấy.” Giờ thứ 8 của 45 CHƯƠNG 15 “Ron. Tôi, Percey đây. |
Mọi người sao rồi?” “Sợ hãi”, ông ta trả lời. |
“Tôi cho Sally về rồi. Bà ấy không thể…” “Bà ấy làm sao cơ?” “Chỉ là quá sợ hãi trước những gì vừa xảy ra. |
Cả Carol. Và Lauren nữa. Lauren hoàn toàn mất khả năng kiểm soát rồi. |
Tôi chưa bao giờ thấy ai suy sụp đến mức ấy. |
Cô và Brit thế nào?” “Brit gần như phát điên. Cả tôi cũng thế. Thật là một mớ hỗn loạn tồi tệ. |
Ôi, Ron…” “Thế còn thám tử kia, tay cảnh sát trẻ bị bắn ấy?” “Tôi không nghĩ là lúc này họ đã biết chắc chắn điều gì. Thế chiếc Foxtrot Bravo sao rồi?” “Cũng không đến nỗi quá tệ. |
Tôi vừa thay xong cửa sổ buồng lái. |
May mà bình nhiên liệu không bị thủng. Động cơ số hai… đó cũng là một vấn đề. |
Chúng ta phải cho thay khá nhiều phần vỏ ngoài. |
Chúng tôi đang cố tìm một bình cứu hỏa mới. |
Tôi không nghĩ đó là một vấn đề quá lớn…” “Nhưng?” “Nhưng sẽ phải thay vòng xuyến annular[63].” “Buồng đốt sao? Thay thế? |
Ôi, lạy Chúa.” “Tôi đã gọi điện cho nhà phân phối Garrett ở Connecticut rồi. |
Họ đồng ý ngày mai sẽ cho chuyển buồng đốt mới đến, cho dù mai là Chủ nhật. Tôi có thể lắp nó trong vòng khoảng hai, ba tiếng.” “Chết tiệt”, cô lẩm bẩm, “tôi phải đến đó… tôi hứa với họ là tôi sẽ ở yên đây nhưng, quỷ tha ma bắt nó đi, tôi phải đến đó”. “Cô đang ở đâu vậy, Percey?” Và Stephen Kall, lúc này đang ngồi tro... |
Hắn áp sát điện thoại vào tai mình. |
Nhưng Người vợ chỉ nói, “Ở Manhattan. |
Có khoảng một nghìn cảnh sát xung quanh chúng tôi. |
Tôi cảm thấy như thể mình là Giáo hoàng hay Tổng thống vậy”. |
Stephen |
hơn nếu cả thương vụ và giấc mơ của họ bị tan vỡ. Có một lần, bên bán nói với người mua là họ không thể giúp anh ta về vấn đề thiếu tiền, thương vụ dừng lại. Ngay lập tức người mua đã gọi điện và thật kỳ diệu, anh ta có ngay đủ tiền. |
Bạn cần thận trọng với những nhà đầu tư kiểu thế này. |
Họ không có liêm sỉ. |
Hãy yêu cầu họ cung cấp tài liệu chứng nhận nguồn tài chính. Bạn cũng nên yêu cầu tài liệu về tình hình tài chính của người mua. Bạn không thể có được các bản kê khai thuế, nhưng sẽ hợp lý nếu yêu cầu họ cung cấp thư từ bên cho vay xác nhận họ có đủ tài chính để mua thương vụ. Đảm bảo bạn có khoản đặt cọc đủ lớn để ngư... |
Nếu thông minh, bạn hãy yêu cầu khoản trả trước trước quá trình tìm hiểu đầu tư, và yêu cầu nộp thêm khi người mua kết thúc quá trình tìm hiểu. Như vậy, tất cả khoản đặt cọc của người mua là không hoàn lại, nói cách khác, nếu không tiếp tục, họ sẽ mất tất cả khoản đó. |
Đó là cách tốt để gắn anh ta vào thương vụ. |
Nếu anh ta không muốn bỏ thêm tiền đặt cọc, có thể anh ta không nghiêm túc. Một vài người mua chấp nhận đặt cọc không hoàn lại ngay từ giai đoạn đưa ra đề nghị. |
Tôi thích những người như vậy! |
Điều đó cho thấy họ rất cam kết với thương vụ. |
BSằng khoản đặt cọc trị giá hàng nghìn đô-la, họ biết rằng họ sẽ không thể lấy lại trừ khi họ mua thương vụ. |
Sự cam kết gây ấn tượng với tôi. |
Tại sao người mua lại chấp nhận? |
Có thể họ đã thực hiện rất nhiều hoạt động tìm hiểu đầu tư, và thích kết quả thu được. Có thể họ biết đó là một thương vụ cạnh tranh, họ muốn có tài sản, và sẵn sàng chấp nhận rủi ro để có được. Chính vì thế, họ mới chấp nhận đặt cọc không hoàn lại ngay từ đầu, với thông điệp gửi tới người bán họ là người kết thúc thươ... |
Google là bạn của bạn Những điều tốt nhất trong cuộc đời là miễn phí. Áp dụng với các giao dịch bất động sản, bạn sẽ thấy công cụ tìm kiếm thông tin Google là một điều tuyệt vời. Hãy tìm thông tin người mua của bạn trên Google. Đôi khi bạn sẽ thấy người mua đó thật sự là tiềm năng và có khả năng tín dụng. Trong một số ... |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.