text
stringlengths
1
55.3k
Tôi nói, tôi vừa đến nhận công tác ở một đơn vị mới, đấy là một trường dạy mật mã, tại đây tôi sẽ truyền đạt những kiến thức học được ở ông cho nhiều người khác, ngoài việc giảng về mật mã cho học sinh, còn giảng thêm lịch sử mật mã, chủ yếu là lịch sử mật mã Liên Xô, trong đó có giảng về ông và các chuyên gia mật mã c...
Tôi nói, tôi thiếu tài liệu để giảng bài, mong ông cung cấp tư liệu về những người này.
Tóm lại nói quanh nói co là để moi tư liệu về L. Skin.
Thư gửi đi rồi nhưng tôi không hi vọng nhận được thư trả lời của ông.
15 Tôi nghĩ rằng, Y Y sau khi biết rõ hành vi ăn cắp mật mã của L. Skin sẽ thừa cơ xông lên, dồn sức cho việc phá khóa mật mãQuang phục, không ngờ cô ta lại tái phát bệnh cũ, điên điên khùng khùng, hôm nay vào rừng cho sóc ăn bánh quy, ngày mai đến đội bảo vệ đánh cờ, thậm chí xưởng mộc cũng là nơi cho Y Y giải trí, cô...
Văn phòng thì đóng kín cửa, không quan hệ với ai, không xem báo cáo tóm tắt, không quan tâm tình hình bên địch.
Nhị Hồ nhìn cô với vẻ chuyện gì cũng biết, thường phàn nàn với tôi: “Cậu xem, cậu xem cô ta, có ra thể thống gì không?”.
Đúng là không ra thể thống gì.
Hôm nay tôi đến nhà tìm Y Y, định nói chuyện với cô ta. Vừa bước vào tôi bỗng sững sờ, thử đoán xem cô ta đang làm gì? Đang tự bói bài Tây cho mình, hình như đang bói xem đường tình duyên của mình ra sao, bói một mình, cười một mình.
Tôi cau mày hỏi cô đang làm gì, cô trả lời rất nghiêm túc: “Ôi, em nghe nói vợ anh vừa mất, đúng vậy không?”. Tôi tỏ ra không bằng lòng, nói: “Chuyện ấy thì có liên quan gì đến cô?”. Y Y rất thẳng thắn: “Tất nhiên là có liên quan. Anh xem em đang làm gì, em đang bói bài, bói xem giữa em với anh liệu có tình duyên gì kh...
Tôi muốn để Vũ nói với Y Y, giữa tôi với cô ta không có gì. “Tình yêu là mật mã”, cho dù Vũ đã đi xa, lòng tôi vẫn chưa có hình bóng người phụ nữ thứ hai. Không ngờ, đấy là vũ khí để Y Y tấn công tôi.
Một buổi tối Y Y đến chơi, trông thấy bàn thờ Vũ, cô chợt giật mình, thắp hương, khóc lóc thổ lộ tâm tình trước di ảnh của Vũ. Cô gọi Vũ là chị: “Mong chị nơi chín suối đồng ý cho em yêu anh ấy giúp đỡ em để anh ấy tiếp nhận tình yêu của em”. Y Y nói: “Chị ơi, em thật lòng yêu anh ấy, có ông trời và chị chứng giám.
Vì anh ấy, em phải rời bỏ sự nghiệp, từ Bắc Kinh theo anh về nơi rừng núi này.
Không những em yêu mái tóc xoăn, bộ râu rậm, em còn yêu từng chân tơ kẽ tóc của anh...”.
Tôi không chịu nổi, lôi cô lại, kêu lên: “Cô có thôi đi không!”. Y Y ngả ngay vào lòng tôi, cắn cằm tôi, tìm bờ môi tôi. Tôi đành buông cô ra, giống như tên tội phạm hành hung gây án trong nhà người khác, trốn chạy tội lỗi. Tôi như con chó không nhà, đứng ngoài cửa, không dám vào, buồn bực chờ Y Y ra về. Đứng trong bón...
Lúc đầu tôi không tin Y Y lại chơi không còn biết trời đất là gì.
Tôi với Nhị Hồ đến phòng giải mã của anh, quả nhiên nghe thấy phòng của Y Y bên cạnh thỉnh thoảng lại có tiếng gõ chát chát hình như có một bác thợ mộc đang làm việc bên đó. Tôi bực mình, sang gõ cửa phòng cô ta, nhưng gõ thế nào cô cũng không mở cửa. Tôi đập cửa, gọi to: “Y Y, mở cửa, tôi có việc cần bàn!”. Nghe thấy ...
“Anh thấy đấy, cô ấy như vậy thì hợp tác thế nào được?”. Nhị Hồ lại than vãn, phàn nàn. “Mời được bà Bồ tát này về, không giúp được gì lại còn gây thêm rắc rối, anh bảo làm thế nào để yên ổn làm việc đây? Chẳng giấu gì anh, mấy hôm nay tôi không làm được việc gì, không một chút cảm giác gì cả”.
Tôi
Giới thiệu Các bậc phụ huynh thân mến!
Khi bạn mua cuốn sách này, mặc cho tiêu đề của nó có thật hay không, thì vẫn có nghĩa là bạn đang nghĩ trong đầu rằng mình có thể dạy con mình học Toán và bạn hoàn toàn đúng. Thực tế đúng là bạn có thể dạy con học Toán, thậm chí là rất thành công cho dù bạn không dám mơ tới điều đó. Cuốn sách này sẽ giúp bạn thấy điều ...
Những lá thư này đề cập lặp đi lặp lại ba điều sau: 1.
Dạy một đứa trẻ 1 hoặc 2 tuổi đọc dễ dàng hơn nhiều so với việc dạy một đứa trẻ 4 tuổi, và dạy một đứa trẻ 4 tuổi đọc cũng dễ dàng hơn nhiều so với việc dạy một đứa trẻ 7 tuổi.
2.
Việc dạy trẻ đọc mang lại niềm hạnh phúc lớn cho cả mẹ và bé.
3.
Khi trẻ học đọc, tri thức của trẻ không chỉ phát triển từng bước mà cả sự tò mò và lanh lợi cũng tăng lên, vì thế rõ ràng trẻ sẽ thông minh hơn. Các bà mẹ cũng thắc mắc rằng: “Tôi có thể dạy đứa con 2 tuổi của tôi đọc, vậy liệu tôi có thể dạy nó học Toán không và nếu có thể, tôi sẽ phải thực hiện như thế nào?” Chúng tô...
Thành công bước đầu này khiến chúng tôi cực kỳ ngạc nhiên.
Giờ đây công việc của chúng tôi là mang đến thông tin cho các bà mẹ để họ tự quyết định có nắm bắt cơ hội xây dựng một nền tảng tương lai tươi sáng cho con hay không. Cuốn sách này là thông điệp hoàn chỉnh mà chúng tôi chuyển đến các bà mẹ. Trong đó khẳng định rằng dạy Toán cho trẻ là việc có thể thực hiện được và nhữn...
người bán hàng, vì thế cần được ghi chép kịp thời. Danh bạ điện thoại: Muốn gặp khách hàng cần phải hẹn trước, liên lạc qua điện thoại là cách làm nhanh nhất. Vì thế, người bán hàng cần phải có một danh bạ điện thoại đầy đủ. Có thể nói, danh bạ điện thoại là nguồn nhân lực vô hình của người bán hàng.
Hàng mẫu: Khi bán hàng nên mang theo hàng mẫu để giới thiệu sản phẩm một cách đầy đủ và sinh động hơn. 3.Ăn mặc gọn gàng, nói năng nhã nhặn sẽ tạo được ấn tượng ban đầu tốt đẹp Lần đầu gặp mặt, hai bên thường có ý thức cảnh giác đề phòng, không dễ dàng cởi mở tâm tình. Lúc này, diện mạo dễ nhìn sẽ giúp bạn rất nhiều. Ắ...
Song điều cần chú ỷ là lựa chọn càng nhiều có nghĩa là càng phải thận trọng.
Thông thường, áo khoác là tốt nhất, quần Âu hoặc váy (nếu mặc váy thì phải thêm tất dài). Màu sắc của quần áo cũng lấy màu sáng hoặc màu nhạt là chính.
V. KỸ XẢO THỰC DỤNG TRONG LẦN ĐẦU GẶP MẶT Ấn tượng mà người bán hàng để lại cho khách hàng trong lần gặp gỡ đầu tiên có ảnh hưởng quan trọng đến kết quả bán hàng từ đó về sau. Vì thế, trong lần gặp đầu tiên, người bán hàng phải chú ý từ những chi tiết nhỏ. Dưới đây là 7 kỹ xảo thực dụng của người bán hàng trong lần đầu...
dưới nước.
Chiếc xe này nặng tới 19 tấn!
Gần tám mươi năm sau những thí nghiệm về những cỗ xe như thế vẫn tiếp tục được thực hiện. Những chiếc xe được làm ra đa phần chạy bằng động cơ hơi nước, mặc dù cũng có vài chiếc chạy bằng điện và ngoài nhiệm vụ chở khách chúng còn chở cả những bình ắc quy nặng nề.
Cuối cùng vào những năm tám mươi của thế kỷ XIX con người mới có những phát kiến mới mở ra triển vọng tạo ra chiếc xe ôtô hiện đại. Đó là những nghiên cứu về động cơ đốt trong và sự phát minh ra bánh xe khí nén. Chiếc xe ôtô chạy bằng xăng đầu tiên đã được vận hành vào năm 1887, tác
phát triển thành tổ chức nhân sự lớn mà chúng tôi có ngày nay.
Nền kinh tế quốc gia đã đạt đến cao điểm, tính đến thời điểm đó vào cuối mùa xuân và đầu mùa hè năm 1920, sau khi hoạt động sản xuất công nghiệp giảm đáng kể, trong khi thị trường chứng khoán vẫn tiếp tục suy giảm và sụp đổ hoàn toàn vào tháng 10.
Vào ngày 18 tháng 7, tôi đã trình đơn lên Ủy ban Hoạt động thể hiện sự lo lắng về việc liệu tập đoàn có thể thay đổi hay không và bày tỏ ý định của tôi về các dạng thức phối hợp cuối cùng như sau: Tôi thấy chúng ta yếu ở điểm không đặt vào vị trí hoặc có lẽ không đứng từ quan điểm chính sách, theo sau những gợi ý mang ...
Điều này áp dụng đối với hầu hết các hoạt động, cả trong nước lẫn ngoài nước.
Ngoài ra, các đặc điểm về sản phẩm cũng đã ít nhiều thay đổi và những thay đổi đó cũng cần xem lại về một số các thiết bị sản xuất và ít nhiều làm mới tất cả trong số chúng. Việc này gây áp lực đến ban quản lý và ngoài các vấn đề thông thường thì còn trách nhiệm cung cấp nhà xưởng và các thiết bị để mở rộng và tổ chức ...
Liên quan đến chương trình trên, một khối lượng vốn rất lớn đã được giải ngân. Ngoài ra còn được đầu tư thêm vào việc tạo cơ sở vật chất để làm mới nhiều thứ – nói theo cách khác là phát triển nhà xưởng để sản xuất ra phần lớn các sản phẩm khác nhau mà chúng tôi đang bán. Tất cả những điều này đều mang tính xây dựng và...
Đối với tôi, ban quản lý nên đầu tư năng lượng của họ vào việc tăng tiềm lực về doanh thu thông qua tính hiệu quả đã được cải tiến và giảm chi phí. Nói theo cách khác, động lực trong suốt những năm qua để có được những chiếc xe tốt hơn và nhiều hơn thường xuyên gia tăng giá trị. Thế nhưng chúng ta vẫn phải cân nhắc kỹ ...
Tôi không có ý định chuyển suy nghĩ vào bất cứ thứ gì được nói ở trên, rằng yếu tố chi phí không được xét đến, bởi tôi biết điều ngược lại.
Tôi đang cố gắng nói đến suy nghĩ rằng trong tương lai, mọi bộ phận và chi nhánh cần phải nỗ lực đưa ý tưởng mở rộng và phát triển thành một trong những động lực mạnh mẽ nhất theo hướng kinh tế. Nói cách khác, kinh tế hoạt động phải là yếu tố then chốt chứ không phải việc mở rộng nhà xưởng và thiết bị. Chi phí ở đây kh...
Theo như dạng tổ chức hiện tại, thì C.E.
Wilson, phó tổng giám đốc, đã xử lý các dự án mới được đưa ra một cách sơ bộ. Mọi bộ phận và các phòng ban dự tính thực hiện hoặc cảm thấy cần phải mở rộng hơn nữa nên hỏi xin tư vấn Wilson trước khi tiếp tục phát triển dự án cần thiết. Đương nhiên, các điểm ở trên không ám chỉ những thay đổi đã được phê duyệt trong đó...
Đương nhiên, hóa ra, tôi vẫn không lạc quan đủ; thực sự thì sẽ sớm có câu hỏi rằng liệu chúng tôi có thể đối mặt với hàng loạt những sự kiện bất ngờ hay không. Mặc dù thời suy thoái không diễn ra đồng loạt ngay lập tức, nhưng các bước suy giảm sẽ rất lớn. Doanh số của GM vào mức 1,5 tỷ đô-la trong năm 1929 đã giảm khoả...
Tôi nghĩ chúng ta nên tự phân tích vấn đề và không cho phép bất cứ thành viên nào của Ủy ban quyết định về vấn đề quan trọng nếu mọi thành viên của Ủy ban chưa nắm được sự thật trước và phải đưa ra đánh giá cá nhân. Mặt khác, Ủy ban sẽ không công bằng với chính nó và với tổ chức bởi nó không chịu trách nhiệm hoàn toàn ...
Thứ ba: Tôi nghĩ chúng ta quá hời hợt và rằng chúng ta nên sửa chữa xu hướng này. Các vấn đề đang vây lấy chúng ta; thời gian có hạn và các cuộc họp đôi lúc kéo quá dài còn chúng ta đương nhiên sẽ rất mệt mỏi. Những tình huống này cùng nhiều tình huống khác sẽ khiến chúng ta mắc lỗi mà không cân nhắc kỹ lưỡng để rồi sa...
Mỗi thành viên của Ủy ban được kỳ vọng sẽ có những đóng góp thực sự.
Một tuyên bố khá cụ thể trong những hoàn cảnh như thế này. Nhưng mọi lĩnh vực kinh doanh, ngành nghề và nhóm người đều có quan điểm riêng và thường rất cố chấp. Ban quản lý cấp cao hiểu rằng, lá thư trên là lời kêu gọi họ suy nghĩ kỹ về mọi việc. Trong 6 tháng, hàng núi thư đã được đặt trên bàn làm việc của tôi, giải q...
— Còn cô thì giữ im lặng giúp tôi. - Ông nói với Parvaneh.
Cô nàng mỉm cười, thể hiện rõ rằng mình không có ý định ngậm miệng.
— Tôi chỉ đem cái xe đạp tới đây để cậu ta không phá tan cái nhà để xe đạp.
- Ove nói thêm. — Vâng ạ. Cháu có nói gì đâu.
- Parvaneh bật cười.
Ông Ove lại tiếp tục đi tìm giấy lọc.
— A… - Adrian lên tiếng khi gần như đâm sầm vào cậu thanh niên mắt gấu trúc ở cửa.
- Đây là sếp tôi. — Chào cả nhà… xin lỗi, ông đang làm gì thế ạ? - “Ông chủ quán” lên tiếng và tò mò nhìn người đàn ông lạ mặt đang lúi húi sau quầy. — Cậu kia bận sửa xe. - Ove đáp như thể đây là một chuyện hiển nhiên.
- Cậu cất giấy lọc cà phê ở đâu thế?
Mắt gấu trúc chỉ tay về phía một cái kệ. Ông Ove nheo mắt nhìn cậu ta.
— Cậu trang điểm hả?
Parvaneh suỵt khẽ, làm ông bực ra mặt.
— Gì vậy? Tôi hỏi cũng không được sao?
Mắt gấu trúc mỉm cười, vẻ mặt hơi căng thẳng. — Vâng. - Cậu ta gật đầu và đưa tay dụi mắt.
- Tối qua tôi đi nhảy.
- Cậu ta mỉm cười biết ơn khi được Parvaneh rút một tờ khăn giấy ướt ra đưa cùng với một cái nháy mắt đồng lõa. Ove gật đầu và tiếp tục pha cà phê.
— Cậu cũng gặp rắc rối với mấy chiếc xe đạp và chuyện yêu đương trai gái à? - Ông lơ đãng hỏi. — Không, không, với xe đạp thì không.
Và chuyện kia cũng vậy. Thật ra thì… không phải với gái.
- Cậu ta cười khúc khích.
Ove bật máy pha cà phê. Khi chiếc máy bắt đầu kêu, ông quay lại, chống tay lên mặt quầy một cách thoải mái.
— Cậu bị bóng hả? — Bác Ove! - Parvaneh thốt lên và đập vào tay ông. Ove rụt tay lại và bực bội ra mặt.
— Cái gì vậy?! — Bác đừng có… bác đừng có gọi người ta như vậy. - Parvaneh đáp, rõ ràng cô không muốn nói ra chữ đó. — Không bóng thì pê-đê. - Ông Ove nói. Parvaneh cố đánh vào tay Ove một lần nữa nhưng ông đã tránh kịp.
— Đừng có nói năng như thế! - Cô ra lệnh. Ove quay về phía cậu thanh niên mắt gấu trúc và hỏi: — Người ta không được dùng chữ “bóng” à? Thế các cậu dùng chữ gì? — Đồng tính. Hoặc là… thế giới thứ ba. - Parvaneh chen ngang. — Ơ, ông thích gọi sao thì gọi. Chẳng sao cả.
- Cậu thanh niên mỉm cười và đi vòng qua quầy, đeo tạp dề lên người. — Được. Thẳng thắn rõ ràng như thế cũng tốt. Vậy ra cậu là trai cong. - Ove lẩm bẩm.
Parvaneh lắc đầu như muốn xin lỗi.
Cậu thanh niên chỉ cười.
— Xong rồi. - Ove gật đầu và bắt đầu rót cho mình một tách cà phê trong khi máy vẫn đang chạy. Sau đó, ông cầm tách cà phê và không nói không rằng đi thẳng ra ngoài, băng qua đường tiến tới chỗ chiếc Saab. Mắt gấu trúc không có ý kiến gì khi thấy ông cầm cái tách đi ra khỏi quán. Dù sao thì chuyện đó cũng không cần thi...
Adrian đang đứng chôn chân bên cạnh chiếc Saab với vẻ mặt hoang mang.
— Mọi chuyện ổn cả chứ?
- Ove hỏi cho có, đồng thời nhấp một ngụm cà phê và nhìn chiếc xe đạp thậm chí còn chưa được dỡ xuống.
— Không… Ông biết đấy… Chuyện này… - Cậu nhóc ấp úng mở lời, tay bất giác đưa lên gãi ngực. Ove quan sát cậu ta trong ba mươi giây.
Ông nhấp một ngụm cà phê nữa, rồi gật đầu, nhăn mặt như thể vừa ăn phải một trái bơ bị chín nẫu.
Ông ấn mạnh cái tách vào tay cậu nhóc và bước tới gỡ chiếc xe đạp xuống, đặt nó chổng ngược trên mặt đất, trước khi mở hộp dụng cụ mà cậu ta đã đem ra. — Bố cậu chưa bao giờ dạy cậu sửa xe đạp à? - Ông hỏi trong lúc cúi xuống xem xét cái lốp xe bị xịt, không buồn nhìn Adrian. — Ông ta đang bóc lịch. - Cậu chép miệng nó...
Ông hắng giọng. — Cũng không có gì khó.
- Lát sau ông lẩm bẩm và ra hiệu cho Adrian ngồi xuống đất.
Hai người mất mười phút để vá lỗ thủng ở săm xe.
Ông Ove ra những hướng dẫn nhát gừng, còn Adrian im thin thít từ đầu tới cuối. Nhưng cậu ta chăm chú, khéo tay, và không đến nỗi tự biến mình thành trò hề, ông phải thừa nhận như vậy. Có thể cậu ta không vụng về với đôi tay như với chữ nghĩa.
Họ lau bụi chiếc xe bằng miếng giẻ cất trong cốp ô tô, mắt vẫn tránh nhìn nhau.
— Hi vọng cô nàng đó xứng đáng với chuyện này.
- Ông Ove nói trước khi đóng cốp xe lại.
Adrian không biết phải nói gì.
Khi họ quay trở lại quán cà phê, một người đàn ông thấp lùn mặc chiếc áo sơ mi lấm bẩn đang đứng trên một cái ghế thang, loay hoay với thứ mà ông Ove đoán là một chiếc quạt sưởi. Mắt gấu trúc đứng dưới đất, tay cầm một bộ tua vít. Cậu ta vẫn tiếp tục chùi nốt lớp trang điểm còn sót lại trên mắt và trông chừng người đàn...
Parvaneh phấn khích quay về phía ông Ove.
— Đây
đã biết tôi là ai rồi, biết tôi sẽ về đâu, lúc nào ông cho người đến bắt tôi cũng được. Ông đi ra phía cửa chính.