text
stringlengths
1
55.3k
Javert có một cá tính đặc biệt, không bao giờ có sự thất thố trong nhiệm vụ, cũng như không bao giờ để có nếp nhăn trên bộ y phục cảnh sát, rất nguyên tắc đối với bọn độc ác cũng như rất tề chỉnh đối với bộ quần áo.
Thế mà hôm ấy hắn đóng cúc cổ áo cẩu thả như vậy, thì thế nào trong bụng hắn phải có điều gì xúc động ghê gớm lắm, có thể gọi được là một cơn động đất ngầm vậy.
Hắn đi một mình, khi qua bót canh gần đấy, hắn lấy theo một viên cai và bốn tên lính, nhưng để cả bọn đứng lại ở dưới sân. Hắn hỏi mụ gác cổng buồng nằm của Fantine. Mụ này không nghi ngờ gì cả vì vẫn thường quen thấy có lính tráng đến hỏi ông Thị Trưởng.
Đến phòng Fantine, Javert vặn chìa khóa, đẩy cửa nhẹ nhàng như một người hộ lý hay một tên chó săn, rồi bước vào. Nói cho đúng thì hắn không bước vào. Hắn đứng sững ở giữa cái cửa hé mở, đầu đội mũ, tay trái thu vào trong chiếc áo ngoài đóng khuy đến tận cằm. Chỗ khuỷu tay nom rõ cái chuôi bằng chì của cây gậy to tướng...
Hắn đứng yên như vậy một lúc mà không ai biết.
Bỗng Fantine nhìn lên trông thấy và ra hiệu cho ông Madeleine quay đầu lại. Vừa lúc cái nhìn của ông Madeleine bắt gặp cái nhìn của Javert, thì hắn không nhúc nhích, không cử động, không bước tới mà trông hắn vô cùng dữ tợn.
Không một tình cảm nào của con người lại có thể trở nên ghê gớm như sự vui mừng.
Đó là cái mặt của tên quỷ sứ vừa mới túm lại được kẻ bị nó ám.
Chắc chắn phen này bắt được đúng Jean Valjean.
Điều đó làm hiện rõ lên nét mặt hắn tất cả ý nghĩ hắn ấp ủ trong lòng.
Khuấy nước, bùn vẩn lên trên là thế.
Hắn lấy làm nhục đã để gần mất dấu và trong chốc lát lại đi nhận nhầm phải tên Champmathieu. Bây giờ thì cái bẽ bàng ấy đã xóa nhòa trước sự kiêu hãnh cho là mình đã đoán đúng và đã có từ lâu một linh cảm không sai. Cái vẻ đắc ý của Javert lộ liễu trong dáng điệu nghênh ngang của hắn. Trên cái trán hẹp của hắn loáng lê...
Lúc này Javert sung sướng như được lên tiên.
Hắn không hiểu được thật rõ ràng nhưng nhờ trực giác cũng cảm thấy mơ hồ vai trò cần thiết của mình và sự thắng lợi mình vừa thu được. Hắn, Javert, hắn là hiện thân của công lý, của ánh sáng, của chân lý, những cái này có nhiệm vụ thiêng liêng tiêu diệt các thứ tội lỗi. Đằng sau hắn, chung quanh hắn là uy quyền, là lẽ ...
Hắn đứng đó, kiêu hãnh, rạng rỡ, phơi bày lên nền trời xanh cái vẻ ác thú phi thường của một thiên thần hung ác. Công việc hắn làm có thêm một cái bóng đáng sợ, nó làm hiện rõ cái gươm rực lửa của xã hội trên nắm tay khép chặt của hắn. Vừa sung sướng vừa giận dữ, hắn giày dưới gót chân mình tội ác, tật xấu, sự nổi loạn...
IV NGƯỜI CẦM QUYỀN KHÔI PHỤC UY QUYỀN Từ ngày ông Madeleine gỡ cho Fantine thoát khỏi bàn tay Javert, chị không gặp lại hắn lần nào nữa. Lần này đầu óc ốm yếu của chị không hiểu được một cái gì cả, nhưng chị đinh ninh rằng hắn lại đến để bắt chị.
Chị không thể chịu đựng bộ mặt gớm ghiếc ấy. Chị thấy như tắt thở. Chị lấy tay che mặt và kêu lên, giọng kinh hoàng: — Ông Madeleine, cứu tôi với.
Jean Valjean - từ giờ chúng ta cứ cái tên này mà gọi - đứng dậy.
Ông vẫn nhẹ nhàng điềm tĩnh bảo Fantine: — Cứ yên tâm. Không phải nó đến bắt chị đâu.
Rồi ông quay lại nói với Javert: — Tôi biết anh muốn gì rồi. Javert đáp: — Mau lên! Trong điệu hắn nói lên hai tiếng ấy có cái gì man rợ, điên cuồng. Javert không nói: “Mau lên!” hắn nói: “Mauu lêênn!” Không có vần nào ghi sổ giọng nói của hắn. Không phải là tiếng người nói mà là tiếng ác thú gầm. Hắn không làm như thư...
Lần này bắt được không phải là bắt đầu mà kết thúc vậy. Hắn chỉ cần bảo: Mau lên! Nói xong, hắn cứ đứng lì một chỗ. Cắp mắt hắn gắn chặt vào Jean Valjean. Cái nhìn cứ như có móc, móc vào người Jean Valjean. Chính với cái nhìn ấy hắn đã quen lôi vào tròng của hắn bao nhiêu kẻ khốn khổ! Chính cái nhìn ấy hai tháng trước ...
Nhưng ông Thị Trưởng vẫn đứng đó.
Chị còn sợ gì nữa? — Thế nào? Mày có đi không?
Người đàn bà khốn khổ nhìn chung quanh.
Chỉ có bà xơ với ông Thị Trưởng thôi, ngoài ra không còn ai nữa. Thế thì nó mày tao thô bỉ với ai vậy? Tất cả là với chị thôi. Chị rùng mình.
Rồi chị còn trông thấy một sự vô lý, vô lý đến nỗi ngay trong những cơn sốt mê sảng hãi hùng nhất chị cũng không hề thấy ông Thị Trưởng cúi đầu. Chị tưởng như cả thế giới đang tan biến.
Quả vậy, Javert đã túm cổ áo Jean Valjean.
Chị kêu: — Ông Thị Trưởng ơi! Javert phá lên cười, cái cười làm hắn nhe cả hai hàm răng: — Ở đây làm gì có ông Thị Trưởng nữa! Jean Valjean không giằng tay hắn ra, chỉ nói: — Javert… Javert ngắt lời ngay: — Gọi ta là ông thanh tra. — Thưa ông, tôi muốn nói riêng với ông câu này. — Nói to, nói to lên. Ai nói gì với ta t...
Phải hết bao nhiêu tiền tôi cũng trả. Nếu cần thì ông cứ đi kèm tôi cũng được. Javert quát: — Mày đùa ư? Ồ thằng này, tao không ngờ mày lại ngu ngốc thế! Mày xin tao ba ngày để chuồn hả! Mày bảo mày đi tìm đứa con cho con này hử! Á à! Tốt, tốt! Tốt thật! Fantine run lên bần bật: — Con tôi! Đi tìm con tôi! Thế ra nó chư...
Tôi cần gặp con tôi?
Ông Madeleine ơi! Ông Thị Trưởng ơi! Javert giậm chân: — Giờ lại đến lượt con này nữa! Con khỉ, có câm họng đi không! Cái xứ chó đểu gì mà những thằng tù đi đày thì làm ông nọ ông kia, còn lũ gái điếm thì được chạy chữa như những bà hoàng!
Nhưng mà rồi phải thay đổi lại hết, đã đến lúc rồi.
Hắn nhìn Fantine trừng trừng, túm lấy cổ áo và cravate của Jean Valjean và thêm: — Tao đã bảo không có ông Madeleine, ông Thị Trưởng nào cả. Chỉ có một thằng ăn cắp, một thằng kẻ cướp, một thằng tù khổ sai tên là Jean Valjean! Tao bắt được thằng ấy đây này! Chỉ có thế thôi.
Fantine chống hai cánh tay gầy guộc vùng nhỏm dậy.
Chị nhìn Jean Valjean, chị nhìn Javert rồi lại nhìn bà xơ.
Chị há miệng như muốn nói gì. Cổ họng có tiếng nấc lên, hai hàm răng đánh vào nhau cầm cập. Chị hoảng hốt giơ tay lên, hai bàn tay cố sức mở ra tìm lấy chỗ bám như người ngã xuống nước đương chới với. Bỗng chị ngã vật xuống gối. Đầu chị đập vào thành giường và gục xuống, miệng há hốc, hai mắt trợn ngược và hết thần. Fa...
Dẹp những cái đó lại.
Lính đứng sẵn cả dưới nhà rồi. Đi ngay, không thì ông cùm tay lại bây giờ.
Trong góc phòng có chiếc giường sắt cũ đã hư hỏng nhiều để các bà xơ ngả lưng những đêm phải thức canh con bệnh. Jean Valjean đến bên giường, trong chớp mắt giật gãy cái gióng chính cầm lăm lăm trong tay. Việc ấy đối với sức ông không khó, cái giường vốn đã long sẵn.
Ông trợn mắt nhìn Javert, Javert lùi ra cửa. Jean Valjean tay vẫn cầm thanh sắt, từ từ đến chỗ giường Fantine.
Đến nơi, ông quay lại nói với Javert, giọng rất khẽ, cố ý mới nghe rõ: — Tôi bảo anh đừng có quấy rầy tôi lúc này. Sự thật Javert run sợ. Hắn định gọi bọn lính, nhưng lại lo Jean Valjean thừa cơ trốn mất. Hắn phải đứng yên đó, tay nắm lấy đầu gậy, lưng tựa vào khung cửa, mắt vẫn không rời Jean Valjean. Jean Valjean tỳ ...
Ông ngồi như thế, mải miết, yên lặng, tâm trí rõ ràng chẳng còn nghĩ đến một điều gì ở trên đời này nữa. Trông nét mặt và dáng điệu ông chỉ thấy có mỗi một nỗi thương xót vô hạn. Mơ màng một lúc lâu, ông mới ghé lại gần và thì thầm bên tai Fantine.
Ông nói gì? Con người khổ sở ấy có thể nói gì với người đã chết?
Những lời ấy là lời gì vậy?
Người ở dương gian này không một ai được biết. Kẻ đã chết có nghe thấy không?
Có những ảo tưởng rất cảm động, đồng thời lại có thể là những sự thực cao cả.
Điều không ai nghi ngờ là bà xơ Simplice, người độc nhất chứng kiến cảnh ấy, thường kể lại lúc Jean Valjean ghé vào tai Fantine thì thầm như thế, thì bà trông thấy rõ ràng một nụ cười không sao tả được hiện trên đôi môi nhợt nhạt và trong đôi mắt đờ đẫn ngạc nhiên của chị. Jean Valjean lấy hai tay nâng đầu Fantine lên,...
Tay Fantine vẫn bỏ thõng ra ngoài giường. Jean Valjean quỳ xuống khẽ nâng lên và đặt vào đấy một cái hôn. Xong ông đứng dậy, quay về phía Javert: — Giờ anh muốn làm gì thì làm.
V CHỖ CHỐN THÍCH ĐÁNG Javert giam Jean Valjean vào nhà ngục của thành phố.
Việc ông Madeleine bị bắt làm xôn xao cả tỉnh Montreuil Sur Mer, hay nói đúng ra là làm mọi người giật mình kinh hoảng. Thật là buồn cho tình đời! Chỉ nghe nói ông ấy “trước kia là một thằng tù”, thế là ai nấy đều gần như lãng ra cả. Mới trong non hai tiếng đồng hồ mà bao nhiêu công đức của ông người ta đều quên sạch v...
Nói cho đúng thì cũng chưa một ai biết rõ câu chuyện xảy ra ở Arras cả. Cả ngày hôm ấy khắp tỉnh chỗ nào cũng bàn tán với nhau: — Chưa biết à?
Một thằng đi tù về đấy! — Ai kia? — Ông Thị Trưởng. — Sao! Ông Madeleine ấy à? — Phải. — Thật à?
— Hắn không phải tên là Madeleine, cái tên gì đó khó nghe lắm, Béjean, Bojean, Boujean gì đó.
— Trời ơi! Lẽ nào! — Hắn bị bắt rồi. — Bắt rồi à? — Giam ở nhà ngục chờ giải đi. — Giải đi! — Sắp giải đi ấy mà! — Giải đi đâu?
— Hắn phải ra trước Tòa Đại Hình về một tội cướp đường ngày trước.
— Vậy à? Tôi đã bảo mà.
Người ấy nhân đức quá, hoàn hảo quá, ngoan đạo quá.
Từ chối cả Bội Tinh.
Gặp nhãi con nào cũng cho tiền.
Tôi vẫn đồ là trong đó thế nào cũng có cái gì mờ ám.
Đặc biệt giới thượng lưu đồn nhiều chuyện như thế nhất.
Một bà lớn có tuổi, độc giả báo “Cờ Trắng”, ngẫm nghĩ thế nào rồi nói lên một câu mà không tài gì hiểu nổi ý nghĩa thâm thúy: — Không sao cả.
Cái đó là một bài học cho phe lũ Bonaparte! Thế là cái bóng ma mà người ta vẫn gọi là ông Madeleine ở Montreuil Sur Mer biến đi.
Cả tỉnh chỉ còn độ ba bốn người là còn có cảm tình với ông.
Trong số đó có bà già gác cổng nhà ông. Buổi tối hôm ấy, bà già đáng kính ấy còn ngồi ở buồng gác, tâm trí hoang mang và buồn rầu nghĩ ngợi.
Xưởng máy đóng cửa từ sáng, cổng chính khóa chặt, đường phố vắng tanh.
Trong nhà chỉ còn hai bà xơ, bà Perpétue và bà Simplice túc trực ở bên thi hài Fantine. Vào giờ thường ngày ông Madeleine trở về nhà, bà già ấy bỗng nhiên như một cái máy, vô tình đứng dậy, mở ngăn kéo lấy chiếc chìa khóa cửa buồng của ông treo vào cái đinh mọi khi và đặt ở cạnh đấy cây đèn nến ông vẫn dùng để lên phòn...
Chính là ông Madeleine. Theo lời về sau bà kể
Ida P. Rolf (1896-1979) đưa ra), đều là thầy nắn chỉnh cột sống, nhưng các Rolfers cũng tin rằng các vấn đề của sức khỏe là do sự bán trật mà ra. Rolf lấy bằng Ph. D về Hóa học sinh học tại Đại học Columbia, New York vào năm 1920.
Sau 12 năm làm việc tại Học viện Rockefeller, Rolf đi qua châu Âu để học y học đồng căn liệu pháp. Vỡ mộng với nền y học chính thống, Rolf làm quen với thuật nắn xương, thuật chỉnh nắn cột sống, yoga và các kỹ thuật chữa bệnh khác trước khi đưa ra phương thức của riêng mình gọi là sự kết hợp cấu trúc (structural integr...
Nhu cầu của người dân về các chọn lựa các phương cách để có được sức khỏe, lành bệnh và chăm sóc y tế, đã làm thay đổi mối quan hệ giữa y học chính thống và các dạng chữa bệnh trước khi bị tố cáo là theo chi phái tôn giáo, mê tín và mánh lới lang băm. Khi các bác sĩ tìm cách kết hợp thay vì loại bỏ các phương thức trị ...
Một số các thứ thuốc cây cỏ phổ thông như ma hoàng để điều trị tăng lực và làm giảm cân, cúc dại echinacea điều trị cảm lạnh, mao lương đen (cohosh) cho những cơn bốc hỏa, cây tất bạc (kava) cho bệnh thần kinh, cây cọ lùn (saw palmetto) cho phì đại nhẹ tuyến tiền liệt, cây ông lao (St. John’s wort) cho trầm uất, lá bạc...
Năm 1998, do áp lực của Quốc hội, các Viện quốc gia về Y tế đã nâng cấp Văn phòng Y học thay thế, vốn đã được Quốc hội cấp ngân sách từ năm 1991, và thành lập Trung tâm quốc gia về Y học bổ sung và thay thế (NCCAM). Viện mới này có nhiệm vụ đánh giá y học thay thế, hỗ trợ các thử nghiệm lâm sàng và cung cấp thông tin c...
Những người đề xuất xúc giác trị liệu cho rằng khi người chữa bệnh cho bàn tay của họ lướt qua cơ thể bệnh nhân nhưng không thực sự chạm vào, thì họ có thể làm giảm đi các triệu chứng của bệnh bằng cách sắp xếp và tạo sự cân bằng của các trường năng lượng bị khiếm khuyết.
Tuy nhiên, khi bị ngăn cách bằng một tấm màn che với người khảo sát, 21 thầy thuốc tham gia vào nghiên cứu của Rosa không thể nào phát hiện được năng lượng của người khảo sát ngoài sự may rủi. Các thầy thuốc phản đối kết luận từ thí nghiệm và cho rằng trong số những tác giả của nghiên cứu có những người hoài nghi thuộc...
Rèm giường kéo kín.
- Ô hô! - Viên trung uý nói - Tôi thấy hình như ông ta không ngáy nữa. - Nào tiến lên! - Maurevel bảo.
Nghe thấy giọng nói này, một tiếng kêu khàn khàn giống tiếng nổ gầm hơn là giọng người vang lên từ phía sau những bức rèm.
Chúng được mở toang ra.
Một người đàn ông mặc giáp sắt, trán che bằng một chiếc mũ sắt phủ kín đầu tới tận mắt, hai tay súng, gươm đặt trên đùi, hiện ra trong tư thế ngồi xổm.
Maurevel gần như chưa kịp nhìn rõ khuôn mặt này thì đã nhận ra de Mouy, và cảm thấy tóc tai dựng ngược. Mặt y tái đi một cách khủng khiếp, miệng ứa bọt và tựa như nhìn thấy một bóng ma, y lùi lại một bước. Đột nhiên gương mặt vũ trang đứng dậy, tiến lên phía trước một bước đúng bằng bước lùi về phía sau của Maurevel kh...
- A! Đồ khốn nạn! - De Mouy nói với giọng khàn khàn - Mày định đến giết tao như mày đã giết cha tao! Chỉ hai người trong đám lính đầu sai, tức là những tên cùng vào phòng nhà vua với Maurevel là nghe được những lời kinh khủng đó. Nhưng cùng lúc với những lời đó, khẩu súng tay được hạ xuống ngang tầm trán Maurevel. Maur...
Chàng quyết định làm theo cách sau và lại tiếp tục cuộc chạy tuy có hơi chậm lại. Chàng nhảy một lúc mười bậc thang, tới được ghi-sê, nói khẩu lệnh, vừa lao ra ngoài vừa kêu to: - Lên trên kia đi, người ta đang giết người theo lệnh đức vua! Lợi dụng sự bàng hoàng do những lời nói của mình kết hợp với tiếng súng tay gây...
Có sự bảo trợ mạnh hơn cả gươm đao của người trần bao trùm lên các bậc đế vương. Viên chỉ huy đành nghe lời.
Catherine cầm một ngọn đèn, xỏ đôi chân trần vào đôi hài nhung và ra khỏi phòng. Bà đi qua hành lang còn vương đầy khói súng, dửng dưng lạnh lùng như một cái bóng tiến về phía khu phòng của vua Navarre.
Tất cả đã trở lại yên tĩnh.
Tới cửa, Catherine nhìn thấy Orthon ngất lịm trong tiền phòng.
- A!
- Bà nói - Đây vẫn là thằng hầu, xa hơn nữa chắc ta sẽ thấy ông chủ. Và bà bước qua cửa thứ hai. Tới đó, chân bà vấp phải một xác người, bà hạ thấp ngọn đèn: đó là xác người thị vệ bị vỡ sọ, anh ta đã chết. Cách ba bước nữa là viên trung uý bị trúng một viên đạn và đang khò khè thở hơi cuối cùng. Cuối cùng, trước giườn...
Đó là Maurevel. Một cơn rùng mình chạy lan ra trong huyết quản Catherine.
Bà thấy giường trống không. Bà nhìn quanh phòng và hoài công tìm kiếm trong số ba người nằm trong máu cái xác mà bà muốn tìm. Maurevel nhận ra Catherine, mắt y trợn trừng kinh hãi và y vươn về phía bà một cử chỉ tuyệt vọng.
- Thế nào? – Catherine thì thầm hỏi – Hắn đâu. Hắn ra sao rồi? Đồ khốn kiếp? Người để nó thoát rồi ư? Maurevel cố bập bẹ vài lời, nhưng chỉ có tiếng rít không ra âm điệu gì lọt ra khỏi vết thương của y. Một thứ bọt đỏ ngầu sùi ra bên mép y và y lúc lắc đầu chứng tỏ sự bất lực và đau đớn - Nhưng nói đi, nói đi chứ! Nói ...
Maurevel chỉ vào vết thương của mình, thốt ra vài tiếng ú ớ nữa, cố gắng và chỉ thốt ra được một tiếng khò khè khàn khàn rồi ngất di. Catherine bèn nhìn quanh: quanh bà chỉ có xác chết và người đang hấp hối, máu chảy tràn lan trong phòng và sự yên lặng chết chóc đè lên toàn bộ cảnh đó Bà lại nói với Maurevel một lần nữ...
Có một tờ giấy lộ ra ngoài áo chẽn của y, đó là lệnh bắt người do nhà vua ký. Catherine vồ lấy tờ lệnh và giấu vào ngực áo. Lúc đó Catherine nghe có tiếng sột soạt trên sàn nhà phía sau mình. Bà quay lại và thấy đứng ở cửa phòng là quận công d'Alençon dù không muốn cũng đã bị tiếng ồn lôi tới và cái cảnh trước mắt khiế...
- Anh ở đây à? - Thái hậu hỏi. - Thưa lệnh bà vâng. Lạy Chúa, có chuyện gì xảy ra vậy?
- Quay trở về phòng anh, François, và anh sẽ sớm biết tin này.
D'Alençon không hề mù mịt về chuyện này như Catherine tưởng.
Ông ta đã nghe ngay từ khi có những tiếng chân đầu tiên vang lên trong hành lang. Thấy có người vào khu phòng vua Navarre, ông đã liên hệ việc này với những lời nói của Catherine và đoán ra những điều sắp xảy tới, bụng như mở cờ khi thấy một người bạn nguy hiểm đến thế lại được trừ khử đi bằng một bàn tay mạnh hơn bàn ...
- De Mouy! - Ông thốt lên - De Mouy ở nhà ông anh rể de Navarre của ta - Không!
Không thể được!