text
stringlengths
1
55.3k
Đêm đến, Quang Phục chiêm bao thấy một người con trai và một người con gái, mặt mũi khôi ngô kỳ vĩ, từ ngoài bước vào, đến trước mặt vương cúi đầu thi lễ. Vương phán hỏi: "Nam, nữ tuổi xanh sắc đẹp từ đâu đến đây, có công việc gì, hãy nói cho hay". Hai người thưa rằng: “Bọn thần vốn là anh em ruột, là thần tiên giáng t...
Chiêu ứng đối lưu loát như nước chảy, qua sự ứng đối đó biểu lộ Chiêu là con người văn võ toàn tài trên đời ít ai sánh kịp.
Vương rất lấy làm hài lòng. Vương cho mời bố mẹ của Chiêu và phụ lão đến, ban cho bố mẹ một trăm lạng vàng và thưởng cho dân thôn Đường xã Đặng Xá ba nghìn quan tiền. Vương phán rằng : "Chiêu và Ngọc Nương vốn là vị thần của dân sau này, trẫm định giao cho dân làm người giữ nhiệm vụ thờ cúng Chiêu công", nhân dân tỏ ý ...
Đến mồng một tháng hai họ về đến trang Bảo Đài.
Nhân dân làm lễ mừng. Họ làm lễ gia tiên, mở tiệc ăn uống linh đình trong ba hôm.
Sau đó đưa ra mười nén vàng tặng dân làng, rồi đem quân về thăm quê ngoại ở thôn Đường, trang Đặng Xá thuộc xứ Hải Dương. Công việc bái yết đã xong họ liền truyền cho nhân dân xây dựng một hành cung ở thôn Đường.
Kiểu đất nơi đây: long hành như hình con rồng vòng vòng ôm lại, đồng bằng phẳng nổi lên bảy cái gò cao như hình bảy ngôi sao Bắc đẩu chầu về hành cung. Nội minh đường là nơi hồ ao tụ thuỷ ở trước mặt, ngoại minh đường là một dải sông chuốn vòng chầu lại.
Xây dựng xong, ông rước bố mẹ về ở tại hành cung đó. Mở tiệc khai hạ 10 ngày, ông và Ngọc Nương tặng cho dân mười nén vàng mua ruộng ao đặt làm của công dùng cho việc tu sửa hành cung. Khao thưởng xong, anh em lạy tạ bố mẹ rồi về triều. Từ đó ông làm việc trong triều được vài ba năm thì quân Lương lại kéo sang xâm lược...
Thiên hạ thái bình, trong phủ không xảy ra chuyện gì.
Hồi ấy có Lý Phật Tử vốn là dòng dõi của Lý Nam Đế, các cận thần lập Phật Tử lên làm vua, đại khởi binh đến đánh Triệu Việt Vương.
Từ đó "Long tranh hổ đấu" thiên hạ rối bời, một nước hai vua, non sông chia xẻ làm đôi. Vương tuyển tướng điều binh đánh nhau chống Phật Tử. Vương phong Trương Hống là Tử dực thượng tướng quân, Trương Hát làm Hữu dực thượng thượng tướng quân, Nguyễn Chiêu làm thái uý tiền quân, tướng quân chia đường đánh nhau với Lý Ph...
Quân của họ Lý bị nhiều trận thua to. Triệu Việt Vương có móng rồng cài lên đỉnh mũ đầu mâu, quân họ Lý thấy đều run sợ, khiến cho tinh thần chiến đấu bạc nhược. Lý Phật Tử thấy vương có bí thuật và nhiều tướng tài, bèn hội chư tướng bàn rằng: "Nay ta cứ đem quân chống chọi nhất định sẽ bị Triệu Việt Vương đánh bại, ch...
Vương cũng chẳng nghe. Ngọc Nương cung phi cũng can vua, vua không lưu tâm đến lời nói của nàng. Lý Phật Tử nghe Triệu Việt Vương có con gái tên là Cảo Nương công chúa bèn xin cầu hôn cho con mình là Nhã Lang. Triệu Việt Vương đồng ý, tướng Chiêu lại can: "Nhà vua không nên nhẹ dạ tin người.
Nó là kẻ địch, chắc chắn có âm mưu gì đấy đặt kế hôn nhân chỉ là để thực hiện âm mưu đen tối của chúng mà thôi. Đứng về phép dụng binh mà nói, đây là trận tấn công ta bằng mưu kế, sau đó chúng sẽ tấn công ta bằng binh hỏa..." .
Vương không nghe, phán rằng: "Ta với Lý Nam Đế vốn là nghĩa vua tôi, Phật Tử là dòng dõi của vua Lý ta không thể nhẫn tâm cự tuyệt ông ta". Thấy vậy tướng Chiêu bèn dâng biểu xin về quê nuôi cha mẹ già ông được vương phê chuẩn, ban cho vàng bạc lụa là và cho binh mã tiễn về đến quê nhà ở Ái Châu. Trên đường về ông qua ...
lưỡi trai đúng như chiếc mũ cậu vẫn ao ước bấy lâu nhưng mẹ không chịu sắm cho cậu.
Tại một quầy khác, Pippi mua hai lọ thuỷ tinh hình tròn đựng đầy những viên đường màu hồng và màu trắng. “Ồ, cậu đáng yêu quá, Pippi!” Annika thốt lên, tay ghì chặt lọ đường của nó vào bụng. “Ồ phải, tuyệt diệu, mê li!” Pippi vừa nói vừa hãnh diện nâng gấu váy.
Một dòng người đang đổ về phía Sở Thuế, trong đó có Pippi, Thomas và Annika.
“Ở đây mới náo nhiệt làm sao!” Thomas phấn chấn kêu lên.
Tiếng nhạc phát ra từ những chiếc hòm quay tay, đu quay xoay tròn, rồi mọi người cười đùa, gọi nhau í ới. Trò chơi ném lao và đập vỡ đồ sứ đang lúc sôi nổi nhất. Người ta chen chúc bên những quầy bắn súng để trổ tài thiện xạ. “Tớ muốn xem trò này gần hơn một tí,” Pippi nói, tay kéo Thomas và Annika đến trước một quầy b...
Pippi thích thú ngắm nghía tấm bia.
Đó là hình một ông già to béo bằng bìa, mặc áo choàng xanh lơ, mặt tròn xoay như hòn bi và giữa mặt là cái mũi đỏ chóe.
Đó chính là cái đích cần bắn trúng. Nếu ai đó không thể bắn trúng mũi, thì chí ít cũng phải cố bắn trúng gần quanh đó. Những phát đạn không trúng mặt bị coi như trượt. Dần dần người đàn bà phát cáu vì mấy đứa cứ đứng đấy không chịu đi.
Bà ta muốn thấy những vị khách biết bắn súng và biết trả tiền kia.
“Bọn bay vẫn đứng ì thần xác ra đấy à?” Bà ta tức tối hỏi. “Đâu ạ, chúng cháu đang ngồi trên quảng trường chợ cắn hạt dẻ đấy chứ,” Pippi đáp. “Sao bọn bay cứ đứng trố mắt ra thế?” Bà ta càng tức tợn, hỏi. “Hay bọn bay đợi có người đến để xem họ bắn súng?” “Không, chúng cháu đợi xem bà trồng cây chuối đấy chứ,” Pippi nó...
Gã ăn mặc bảnh bao, chiếc dây chuyền vàng lõng thõng trước bụng. Gã cầm một khẩu súng, nâng nâng trên tay ước lượng nặng nhẹ. “Phải bắn liền một tràng hay không đây?” Gã hỏi, cốt khoe mình am hiểu chuyện súng ống.
Gã nhìn quanh, muốn xem xem mình có khán giả không.
Nhưng chẳng có ai ngoài Pippi, Thomas và Annika.
“Nhìn đây, bọn nhóc!” Gã nói.
“Bây giờ chúng mày có thể chiêm ngưỡng bài học đầu tiên về nghệ thuật bắn súng. Người ta làm thế này đây!” Gã nâng khẩu súng lên sát má. Phát đạn đầu tiên bắn ra - trượt quách! Phát thứ hai – cũng trượt. Phát thứ ba, rồi thứ tư - lại bay vèo đi đằng nào!
Phát thứ năm trúng mãi dưới cằm người đàn ông bằng bìa. “Súng như dở hơi,” gã đàn ông bảnh bao tức giận quăng khẩu súng đi. Pippi nhặt lấy và lắp đạn. “Ôi, ông chú mới tài làm sao!” Nó nói. “Để lần khác tớ sẽ làm y như chú đã dạy chúng mình. Chứ không phải làm như thế này!” Pằng, pằng, pằng, pằng, pằng!
Cả năm viên đạn găm trúng mũi người đàn ông bằng bìa.
Pippi đưa bà chủ quầy một đồng tiền vàng rồi bỏ đi.
Đu quay đẹp ơi là đẹp, đến nỗi vừa thoạt nhìn thấy, cả Thomas và Annika đều sững sờ đến nín thở.
Có những chú ngựa gỗ màu đen, trắng và nâu để trẻ con cưỡi lên. Chúng có những cái bờm ra bờm và trông chúng gần như ngựa đang sống hẳn hoi. Chúng lại còn đủ cả yên cương.
Trẻ con tha hồ chọn con nào mình thích.
Pippi mua hết một đồng tiền vàng vé đu quay. Người ta đưa nhiều vé đến nỗi Pippi không nhét nổi vào chiếc ví to của nó. “Tớ mà trả thêm một đồng vàng nữa, chắc tớ làm chủ luôn cái đu quay này,” Pippi bảo Thomas và Annika lúc đó đang đứng đợi nó. Thomas chọn một con ngựa ô, Annika một con ngựa bạch. Pippi đặt Ông Nilsso...
Thay đổi không khí một chút chỉ tốt cho nó.
Một con ngựa cưỡi một con ngựa, đó hẳn sẽ là điều hết sức đặc biệt!” Nói đoạn Pippi nhảy phắt lên lưng một con ngựa màu nâu, và chỉ nháy
Sachvui.Com www.Sachvui.Com Sachvui.Com Sachvui.Com www.Sachvui.Com
möåt lêìn nûäa àïí lúä bûäa töëi cuâng gia àònh. Trïn àûúâng laái xe vïì nhaâ, anh tûå nhuã: “Mònh phaãi chêëm dûát tònh traång kiïåt quïå naây! Mònh phaãi thay àöíi. Mònh phaãi laâm àiïìu gò àoá, àiïìu maâ trûúác àêy coá thïí mònh chûa bao giúâ laâm...” Nhûäng viïåc àoá coá thïí seä rêët khoá thûåc hiïån. Nhûng khöng ...
If you want it done right, you don’t have to
đem bộ tách sứ đẹp nhất ra, bác Marilla, cứ như con là khách quý vậy.
Trước đây chưa ai dùng bộ trà đẹp nhất của họ để tiếp con. Chúng con ăn bánh trái cây, bánh trứng, bánh rán và hai loại mứt, bác Marilla à. Bà Barry mời con dùng trà và nói, ‘Ông nó, sao không đưa bánh cho Anne?’ Lớn lên hẳn phải tuyệt lắm, bác Marilla, vì chỉ cần được đối xử như người lớn đã là quá tuyệt rồi.” “Ta khô...
Con biết được từ những kinh nghiệm đau thương của mình rằng như vậy sẽ làm tổn thương người khác.
Sau giờ trà, Diana và con làm kẹo bơ cứng. Kẹo không được ngon lắm, chắc tại cả con lẫn Diana đều chưa làm qua bao giờ. Diana để con khuấy kẹo trong lúc bạn ấy phết bơ vào đĩa và con quên mất nên để nó cháy khét; rồi khi tụi con để nó trên bậc cửa cho nguội thì con mèo đi qua một cái đĩa và thế là phải bỏ. Nhưng làm kẹ...
Khi con về, bà Barry bảo con cứ qua chơi lúc nào muốn còn Diana đứng bên cửa sổ gửi cho con những nụ hôn suốt đoạn đường đến đường Tình Nhân. Con đảm bảo với bác, bác Marilla, tối nay con sẽ thích cầu nguyện và sẽ nghĩ ra một lời cầu nguyện mới tinh đặc biệt để kỷ niệm dịp này.” B CHƯƠNG 19 - BUỔI HÒA NHẠC, THẢM HỌA VÀ...
Chúng con đã giao hẹn một cách ra hiệu bằng đèn cầy và giấy bồi. Chỉ cần thắp đèn cây bên bệ cửa sổ và tạo ánh sáng nhấp nháy bằng cách đưa miếng giấy bồi qua lại. Tùy số lần nhấp nháy mà có ý nghĩa gì đó. Sáng kiến của con đó, bác Marilla.” “Ta chắc chắn như vậy rồi,” bà Marilla nhấn giọng. “Và tiếp theo, con hẳn sẽ l...
Mà nó rất thú vị đó chứ.
Nhấp nháy hai lần nghĩa là: ‘Bạn có đó không?’ Ba có nghĩa là ‘có’, bốn là ‘không’. Năm nghĩa là ‘Hay đến đây càng nhanh càng tốt, vì mình có chuyện quan trọng muốn kể.’ Diana vừa gửi tín hiệu nhấp nháy năm lần, con thật sự khổ sở muốn biết có chuyện gì.” “Thôi được, con không cần khổ sở thêm nữa,” bà Marilla nói giọng...
Nhưng ít nhất nó đã tận dụng tốt thời gian đó.
“Ôi, Marilla, bác nghĩ sao?
Bác biết không, mai là sinh nhật Diana. À, mẹ bạn ấy nói sau khi đi học về bạn ấy có thể mời con đến và ở lại chơi suốt tối. Mấy anh em họ của bạn ấy cũng từ Newbridge xuống trong một chiếc xe trượt lớn để tối mai đến tòa thị chính dự buổi hòa nhạc của câu lạc bộ Hùng biện. Họ sẽ cho Diana và con đi cùng tới buổi hòa n...
Bác sẽ cho phép, phải không, bác Marilla? Ôi, con thấy phấn khích quá.” “Vậy thì con có thể bình tĩnh lại được rồi, vì con sẽ không đi đâu hết. Tốt hơn hết con nên ở yên trên giường của mình, còn về buổi hòa nhạc câu lạc bộ gì đó, thật nhảm nhí, các bé gái lẽ ra không được phép tới những nơi như thế.” “Con dám chắc câu...
“Ta không nói là không phải. Nhưng con sẽ không được lang thang đến buổi hòa nhạc này nọ và ở bên ngoài đến khuya như vậy.
Trẻ con không được thế.
Ta lấy làm ngạc nhiên rằng bà Barry lại để Diana đi.” “Nhưng đây là một dịp rất đặc biệt,” Anne van vỉ, gần như muốn bật khóc, “Cả năm Diana chỉ có một sinh nhật thôi mà. Nó không phải chuyện bình thường đâu, bác Marilla.
Prissy Andrews sẽ ngâm bài ‘Tối nay chuông xin chớ rung’. Đó là một đoạn răn hay, bác Marilla, con dám chắc sẽ rất bổ ích nếu con nghe bài đó. Dàn hợp xướng sẽ hát bốn bài cảm động hay ngang ngửa Thánh ca. À, bác Marilla, mục sư cũng sẽ tham dự; đúng vậy, ông ấy sẽ tham dự thật đấy ạ; ông ấy sẽ đọc một bài diễn văn. Nó...
“Ai nuôi dạy đứa bé này, Matthew, anh hay em?” “À ừ, em,” ông Matthew thừa nhận. “Vậy thì anh đừng can thiệp.” “À ừ, anh không can thiệp. Nêu ý kiến của mình thì đâu gọi là can thiệp được.
Và ý kiến của anh là em nên để Anne đi.” “Anh sẽ nghĩ là em phải để Anne đi tới mặt trăng nếu con bé có nảy ra ý đó, em chẳng nghi ngờ gì chuyện đó đâu,”
Đầu.
người cha là Mao Đỉnh Hòa đã mở cửa hiệu “Tờng Phong Nam hóa điếm”, nhân dân đều gọi ông là “ông chủ tường Phong”, là một thương nhân có quan niệm đạo đức phong kiến tương đối sâu. Trên vấn đề liên kết nhân duyên với nhà họ Tưởng, ông tin thờ nguyên tắc “Chọn thân không bằng chọn mối”, ông coi trọng hiền đức hậu đạo củ...
Điều đó, một mặt là Mao Phúc Mai tuân theo đạo tam tòng tứ đức, đồi với chồng tuyệt đối vâng lời, hầu hạ người chồng trẻ con tính nết cực kỳ ương bớng, được hài lòng mãn ý. Mặt khác, Tưởng còn cha đi ra ngoài giang hồ đây đó, tầm mắt cha được mở rộng, cho nên có thể bằng lòng với hiện trạng.
Năm 1905 Tưởng Giới Thạch tới tư đường họ Trần ở phố Văn xương Ninh Ba.
Mao Phúc Mai tuân theo lệnh mẹ đi theo giúp chồng học hành, chăm sóc cuộc sống cho chồng. Trong giai đoạn này, cảm tình của Tưởng đối với Mao tương đối tốt, thuê một bà chuyên để cho Mao thị sai bảo, lại mời em gái của bạn học Lâm Thiệu Khảo là Lâm Thụy Liên dạy Mao Phúc Mai học chữ, để mở rộng hiểu biết. Thế nhưng thờ...
Bôn tẩu ở trong nước và ngoài nước, những ngày về Khê Khẩu chỉ tính được trên đầu ngón tay.
Lại cộng thêm những Đông Dương Mỹ nữ ở Nhật Bản đã rút hết hồn phách, đã khiến cho mối quan hệ giữa Tưởng và Mao tình cảm vốn đã rất miễn cỡng nay đã mau chóng phai nhạt.Tưởng mẫu vương thị lấy người vợ có số tuổi lớn hơn một chút cho con trai, sớm có ý niệm khao khắt là được có cháu bế. Chẳng ngờ, hai người kết hôn đã...
Lúc đó Tưởng lưu học ở Nhật Bản, về nhà nghỉ hè.
Giờ phút này, Tưởng Giới Thạch đã được uống qua mực Tây, bỗng trở nên coi thường người vợ bèo cám Mao Phúc Mai này. Giữa hai vợ chồng vì một chuyện nhỏ mà cũng cãi lộn. Tưởng Giới Thạch đã dùng bàn chân mang giày da đá vào bụng của vợ.
Lúc đó, Mao thị đã có thai được mấy tháng rồi, sau khi bị đá nàng đớn đau vô hạn, nằm liệt ở trên giường.
Sai khi vương thị biết tin, vội vã chạy tới, rồi mời bác sĩ tới chuẩn trị.
Thế những, tất cả đều đã muộn.
Ngay đêm đó, Mao Phúc Mai đã sảy thai. Sau khi được tin con dâu sảy thai, vương thị khóc lóc dạy con, vừa khóc vừa kể tới lịch sử đớn đau của gia đình, quở trách con với đạo lý “bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại” (Có 3 tội bất hiếu, không có con là tội lớn nhất).
Mùa hè năm 1909, Tưởng Giới Thạch từ Nhật Bản về nước nghỉ, chỉ ở thượng Hải, không chịu về quê nhà.
Tưởng mẫu vương thị khát khao có cháu bế, bà đã đích thân đưa con dâu tới Hộ (Thợng Hải). Để xúc tiến cho vợ chồng hòa hợp, bà cụ đã khóc lóc đớn đau dạy con, chỉ xuýt nữa thì đã tới mức bà cụ nhảy xuống sông Hoàng phố. Bà mẹ già đã lấy cái chết để khuyên nhủ, Tưởng Giới Thạch đã phải quỳ xuống đất xin tha tội cho và đ...
Tới lúc này vương thị mới yên tâm trở về Khê Khẩu.
Chẳng thể ngờ được trái tim đau khổ của Tưởng mẫu thực sự đã có báo ứng tốt lành.
Sự chung sống trong một thời gian ngăn giữa Mao Phúc Mai với Tưởng Giới Thạch, cuối cùng đã khiến cho Mao có thai một lần nữa. Sang năm sau, Mao Phúc Mai đã sinh ra một cậu con trai, tên tục là Kiến Phong, tên gia phổ là Kinh Quốc. Mao thị lấy chồng được mời năm, 28 tuổi được con. vương Thị 46 tuổi được cháu, hương hỏa...
May mà nàng đã sinh ra một đứa con trai, nó sẽ kế thừa hương hỏa nhà họ Tưởng, mai sau mẹ sẽ lấy con làm giúp, có thể giữ được một chỗ ngồi ở trong nhà họ Tưởng. Tức thì, Mao thị càng tận tâm gắng sức chăm sóc con trai dốc hết lòng hầu hạ mẹ chồng, suốt ngày ăn chay niệm phật, để trôi theo thời gian.
Năm 1912, bởi Tưởng Giới Thạch tham gia vụ án mu sát Đào Thành chương, phải chạy sang Nhật Bản trốn tránh.
Cuối năm ấy phong thanh vụ án họ Đào đã qua, Tưởng mặc com lê đi giày da, hãnh diện trở về quê, hơn thế còn đem theo về một thiếu phụ trẻ trung xinh đẹp như hoa tựa ngọc đó là Diêu Di Thành.Tin tức truyền tới, dân chúng trên đường phố ở Khê Khẩu đều chẳng hẹn mà cũng đổ dồn ánh mắt chĩa vào nhà họ Tưởng, cho rằng phòng...
Mao Phúc Mai đã nắm tay Diêu Di Thành hỏi chuyện rối rít, rất thân mật. Thái độ của Mao thị khiến cho bà con dân phố ngớ người ra. Một người phụ nữ khoan hồng độ lợng tới mức như vậy ai đã từng nhìn thấy? người chồng đã lấy vợ lẽ đem về, nàng chẳng những không giận mà còn tương kính tương thân như chị em. Khỏi phải nói...
Chẳng ngờ được Mao thị không những không ghen tuông mà còn sẵn lòng tha thứ trước, trong lòng Tưởng Giới Thạch bỗng chốc đã trào dâng đầy sự cảm kích.Kỳ thực, sự nhẫn nại, nhợng bộ và tha thứ của Mao Phúc Mai, chỉ là một phía của sự việc.
Về một mặt khác, đương nhiên là nàng biết rõ tính cách của người chồng mang biệt hiệu là “vô lại” kia, cãi cọ với chồng cũng chẳng đem lại thú vị gì, chi bằng cứ thuận nước đẩy thuyền, để cầu lấy sự cùng yên ổn cùng vô sự. Sự thông minh và độ lợng của Mao thị, đã khiến cho mối quan hệ giữa nàng và chồng gay go mguy kịc...
Tháng 6 năm 1921, Tưởng mẫu vương thị qua đời.
Trục cột tinh thần để cho Mao Phúc Mai nơng tựa nhờ cậy đã bị sụp đổ.
Nàng biết rõ, từ đây về sau trên quan hệ hôn nhân sẽ không thể có người nào đem lại sự công bằng cho nàng được nữa. Nàng khoác áo cộ, đội khăn hiếu, đứng giữ trước kinh cữu, sa vào trong vực sâu đau khổ.Quả nhiên, vận rủi ro đã đến rất nhanh. Một đêm sau khi hoàn thành xong tang lễ vương thị, Tưởng Giới Thạch, ngồi nga...
Lúc này, Mao thị ôm chặt con trai vào lòng, hai mẹ con nước mắt chảy ròng ròng nhìn Tưởng Giới Thạch, như van xin, mong Tưởng đừng ruồng bỏ họ. Mẹ già vừa chết, thi thể xương cốt còn cha lạnh Tưởng Giới Thạch đã vội vội vàng vàng bỏ vợ, còn nhởn nhơ giả dạng lấy danh nghĩa “Cánh mạng” mà không biết nhục nhã hổ thẹn, dù...
Tháng 11 cùng năm, trong bức thư gửi cho người anh của Mao thị là Mao Mậu Khanh đã bộc lộ rõ cách nghĩ chân thực “Mời năm trở lúc đây, nghe thấy tiếng chân bước, nhìn thấy hình dáng con người, lập tức trở thành sự kích thích.
Con người bỗng nhiên sinh ra oán hận đau khổ, cũng phải miền cỡng làm việc cha có quyết tâm nào muốn chia ly chồng vợ. Ngày hôm nay đã đến lúc bất hạnh, gia đình không thành gia đình
ý nói Lưu Cao thông qua việc hoàn thành chức trách để được nhận bổng lộc của triều đình.
30.
Trang Tử: Tên thật là Trang Chu, tự Tử Hưu, hậu duệ của Sở Trang Vương, là nhà tư tưởng và bậc thầy về các câu chuyện ngụ ngôn thời Chiến Quốc.
31.
Câu thơ của nhà thơ Lý Thương Ẩn thời Đường.
32.Quý quyến: Cách gọi tôn trọng gia quyến người khác. 33.
Giáp ngựa: Ngựa giấy.
34.
Matthew Effect: Hiệu ứng có vẻ nghịch lý “Đã giàu thì càng giàu, đã nghèo thì càng nghèo, đã xấu thì càng xấu…” do nhà xã hội học Robert K. Merton đưa ra.
35.