text
stringlengths
1
55.3k
Hoàng Sào: Thủ lĩnh cuộc khởi nghĩa nông dân cuối thời Đường.
36. Nộ sát: Vì tức giận mà giết người. 37.
Vật cực tất phản: Sự vật phát triển đến cực điểm sẽ chuyển hóa theo hướng ngược lại.
38.
Bĩ cực thái lai: Khổ tận cam lai, vận đen đi qua may mắn sẽ tới.
39.
Thời lai vận chuyển: Cơ hội tới, mọi chuyện được xoay chuyển theo chiều hướng tốt.
40.
Giấy Tuyên: Một loại giấy cao cấp được gia công ở Tuyên Thành - An Huy, chuyên dùng để viết bút lông, giấy thấm mực đều, dai, không dễ rách và để được lâu.
41.
Trong quản lý nguồn nhân lực, “Cây gậy và củ cà rốt” là cách nói hình tượng của hai loại phương pháp quản lý khen thưởng và trừng phạt, có nghĩa là: “Muốn bắt một con lừa tiến lên, có thể dùng một củ cà rốt đưa ra trước mặt để mê hoặc nó hoặc dùng một cây gậy đi đằng sau thúc nó.” Chính sách củ cà rốt là chính sách khí...
42.
Câu này được cải biên từ câu thơ trong một bài thơ nổi tiếng của Tô Đông Pha, nguyên tác dịch nôm là “Trăng sáng được mấy lúc, đem rượu hỏi trời xanh”.
43.
Mao Tôn Cương (sống vào triều Thanh, người Tràng Châu tỉnh Giang Tô) đã tu đính truyện Tam Quốc. Mao Tôn Cương đã gia công, thêm bớt làm cho truyện kể hoàn chỉnh, văn kể trong sáng hơn.
44.Thuốc cao da chó: Là loại thuốc cao mà đông y thường dùng để trị sưng phù, dán vào chỗ bị thương thì có thể phát huy tác dụng.
45. Thiên hạ hi hi, giai vi lợi lai; thiên hạ nhưỡng nhưỡng, giai vi lợi vãng (Sử ký - Hóa thực liệt truyện). 46.
Là tiếng tôn xưng của dòng họ Dương của danh
gọi tôi.
Y đã tháp tùng Mao đến Thượng Hải và Mao muốn tôi trình diện ông ta ở Thượng Hải tức khắc. Mao đang bị vừa đau cuống họng vừa bộ phận sinh dục của y cũng ghẻ lở. Tôi lưu ý ông ta bịnh ghẻ lở dể bị truyền nhiểm qua những cuộc làm tình nhưng ông ta chẳng thèmđể ý. Mao Ch ủ Tịch muốn biết tình hình đang xảy ra tại Trung N...
Mao yên lặng không nói gì. Ðêmđó, Mao cho vời tôi đến và lặp lại những gì tôi thấy một lần nữa.
Sau đó ông ta nói "họ không nghe lời tôi".
Mao đang ám chỉỦy Ban Cách Mạng Văn Hóa trong đó có vợ ông ta. Mao nói với tôi "tôi đã chỉ thị cho họ không được đụng chạm đến 3 lãnh đạo, nhưng họ không nghe." Tôi kết luận là Mao không ra lịnh làm công việc ấy. Trong th ời gian Mao vắng mặt, Bắc Kinh nằm trong tay quân phe tả. Bọn Vương Ly và Quan Phong xoay sang tố ...
Mao trở lại Bắc Kinh vào tháng Tám, nghe tin nầy, tức khắc ra lịnh loại bỏ hai tên nầy tức khắc.
Tuy nhiên những tên quá khích nầy chỉ là những vật tế thần.
Kẻ thực sựđứng sau bức màn đểđiều khiển mọi thứ là Khanh Sinh, Trần Bá Ðạt và Giang Thanh. Mao cũng tỏ ra khó chịu với hành vi của Giang Thanh nhưng không làm gì để ngăn chận.
Tháng T ư năm 1969, những ủy viên trung ương đảng không bị thanh trừng chuẩn bị Ðại Hội Ðảng lần thứ chín. Ðường lối "lãnh đạo tập thể" và "chống chủ nghĩa phiêu lưu" được đề ra trong Ðại Hội 8 đã bị hủy bỏ.
Sự suy tôn cá nhân đã đạt đến đỉnh cao.
Cả Trung Quốc đều mang hình Mao, đi đâu cũng lận theo cuốn Mao Tuyển nhỏ màu đỏ. Ngay cả một cái biên nhận nhỏ trong tiệm tạp hóa cũng in thêm một câu nói vàng ngọc của Mao Chủ Tịch. Buổi sáng trước khi đi làmđều phải cúi lạy bức hình Mao, chiều về cũng cúi đầu bái lạy và sám hối những điều mình đã sai trong ngày hômđó...
Còn "ch ủ nghĩa phiêu lưu" thì sao ?
Kết quả của chính sách Bước Tiến Nhảy Vọt là khoảng từ 25 đến 30 triệu dân Trung Quốc đã chết. Cách Mạng Văn Hóa đã đưa quốc gia vào con đường hỗn loạn, tàn phá con người, gia đình, tình bạn và mọi cơ cấu của xã hội Trung Quốc. L ưu Thiếu Kỳ, chủ tịch Nhà Nước, người đã bị Mao đổ lỗi cho mọi điều mà y cho là sai trong ...
Năm 1969, tôi không biết Lưu Thiếu Kỳđâu nhưng không dám hỏi ai.
Thật lâu sau tôi mới biết rằng ông ta đã chết. Ð ặng Tiểu Bình cũng bị loại.
nhiên cổ phiếu tồn tại dưới nhiều hình dạng, kích cỡ và chất lượng khác nhau, nhưng giá của chúng thường thể hiện những gì mà công ty chúng đại diện kỳ vọng sẽ kiếm được. Ví dụ, bạn muốn mua lại một cửa hàng thuốc lá ở góc phố của người chủ sắp nghỉ hưu, và bạn đồng ý trả mức giá nhiều hơn 10 lần thu nhập hàng năm của ...
Thật nực cười, điều này lại có nghĩa mức tỷ suất cao hơn trung bình cũng là dấu hiệu của vấn đề tài chính. Ví dụ, công ty XYZ bán cổ phiếu với giá 100 đôla và trả 3 đôla cổ tức hàng năm, hay tỷ suất cổ tức là 3%. Sau đó, một số việc xảy ra ảnh hưởng nghiêm trọng đến thu nhập của công ty và giá cổ phiếu giảm xuống 50 đô...
ngày mưa như thế này, đầu óc mụ mị và những kí ức ngày xưa thực sự trỗi dậy từ bên trong cơ thể. Màu sắc không khí trước đó rất giống với sự đa cảm, như phản chiếu trên ô cửa kính tối âm u, sức nặng của cánh cửa kéo bằng giấy đóng kín phản chiếu trong đôi mắt thơ dại.
Những lời mẹ nói: “Tính mạng Tugumi đang nguy kịch, con hãy yên lặng ” rồi Yoko mắt đầy nước với bím tóc dài tết ba.
Khi tôi còn nhỏ, chuyện như thế thường xuyên xảy ra.
- Vẫn không thấy… - Chúng tôi dừng lại trước phòng Tugumi, thở dài. - Đằng này cũng không có ạ.
- Kyoichi vừa nói vừa bước lên cầu thang đi tới.
Hình như cậu ta đã đi ra ngoài mà không che ô nên tóc ướt nhèm. - Để cho cháu ướt hết thế này… cô xin lỗi nhé. Không biết cậu ta là ai nhưng dì Masako vẫn nói lời xin lỗi.
Trật tự từ hỗn loạn. - Có lẽ Tugumi đi đâu xa xa.
– Tôi nói, rồi ngẫu nhiên đi tới phía có sân phơi quần áo định ngó ra ngoài, tôi nhìn ra bục phơi qua cái cửa sổ lớn có khung bằng gỗ thông ra bên ngoài. Thế rồi, tôi phát hiện ra. - Đây rồi… Tôi hổn hển báo với dì rồi lạch cạch mở cửa sổ. Chẳng hiểu sao, Tugumi đang chui vào giữa sàn của bục phơi quần áo và nóc nhà tầ...
Rất ngạc nhiên, tôi hỏi. Tôi chẳng hiểu tại sao. - Trời ơi! Sao lại đi chân trần ở chỗ lạnh như thế này.
Con mau vào đây đi. Lại sốt bây giờ! Dì nói, giọng đã bình tâm trở lại.
Rồi dì kéo tuột Tugumi đang ướt lướt thướt ra khỏi bục phơi quần áo. - Mẹ sẽ mang khăn tắm đến, con vào chăn nằm đi. Hiểu chưa?
Sau khi dì chạy xuống cầu thang, tôi nói.
- Tại sao Tugumi lại ở cái chỗ quái quỷ đó? Quả thật lúc chơi trốn tìm, Tugumi đã rất hớn hở trốn vào chỗ đó. Nhưng bây giờ không phải lúc để chơi trốn tìm.
Chẳng cần nói ai cũng hiểu.
- Tại mày đấy. - Tugumi chếnh choáng do sốt, mỉm cười trách móc nói. - Mày hoan hỉ ra mặt khi đưa Kyoichi về nhà hòng làm tao ngạc nhiên nhưng tao đã thấy hết
www.Sachvui.Com www.Sachvui.Com
cửa sau mở liền nhào vô phòng Sãi Giang Long thấy bỏ không thì hốt hoảng chạy tới đập cửa phòng gọi Trình Vĩnh , Vĩnh làm ra vẻ ngủ mệt, ú ớ một lát mới dậy mở cửa. Hắn giả bộ gắt tài phú: - Anh thử coi kỹ trong phòng này xem có gì khác lạ không? Trương Vạn lật chiếu, mở tủ dòm gầm giường, nhìn khắp mọi nơi nhưng không...
Lúc bấy giờ hắn mới bảo viên thuộc hạ: - Ta chắc là Sãi Giang Long không có tiền trả trọ nên lẻn đi từ sớm.
Thôi lần đầu ta tha cho ngươi, tự hậu phải cẩn thận nghe. Trương Vạn cám ơn chủ rối rít.
Trình Vĩnh chờ ít ngày không nghe ai nói đến sãi Giang Long cả, mới tính kế sử dụng số bạc cướp được. Vốn là đứa khôn ngoan, mưu mẹo, Vĩnh giả bộ đi làm ăn xa, trong một năm. Trước khi lên đường vào đầu tháng giêng, Vĩnh trao cho tài phú lối năm lượng bạc nói là vay được.
Tới khi trở về chốn cũ, để che mắt thiên hạ, hắn kheo trúng nhiều mánh lớn trong lúc buôn ba nơi khác. Rồi hắn mới xuất chỗ bạc lấy của Sãi Giang Long mua thêm đất, khuếch trương tiệm ngủ, tậu ruộng cho cấy rẽ và buôn bán thêm. Chẳng bao lâu hắn trở nên một tay cự phú trong vùng.
Tài phú trương làm không xuể việc, phải mướn thêm người phụ giúp.
Ai cũng khen Trình Vĩnh và không mảy may nghi ngờ gì về hành động bất lương của hắn năm xưa. Những người thiệt thà còn lấy Trình Vĩnh ra làm gương răn dạy con cái. Nhiều nhà khá giả gọi gả con cho hắn.
Thế là chưa đầy hai năm sau ngày Sãi Giang Long bị giết, Trình Vĩngh nghiễm nhiên trở thành phú ông và cưới con gái Hứa nhị là Hứa thị về làm vợ.
Năm sau, Hứa thị sẽ lâm bồn vào hạ tuền tháng chạp tứ là từ ngày hai mươi trở đi.
Vĩnh nghe nói mừng lắm bảo vợ: - Nếu vậy thì hay lắm.
Thường lệ nhà trọ đã bớt khách từ sau ngày hai ba tháng chạp, khi ông táo lên chầu trời.
Ta sẽ có thì giờ rảnh rang đôi chút, lo cho mẹ con nàng.
Thấm thoát đã gần tới ngày Hứa thị khai hoa mãn nguyệt, Trình Vĩnh sai người thu dọn một phòng riêng cho vợ, tại trái Đông, mới cất sau nhà trọ, cách một cái sân rộng. Ngày hai mươi tháng chạp mọi sự được chuẩn bị xong xuôi, chờ đón đứa con đầu lòng của phú gia Trình Vĩnh. Một ngày rồi hai, ba ngày kế tiếp trôi qua, tớ...
Thế là tới trưa hai bảy tết, lệnh “báo động” được bãi bỏ.
Cô mụ ra về.
Tối lại, Trình Vĩnh và tài phú Trương Vạn bỏ đi dự tiệc tất niên với bạn bè, hẹn khuya mới về, vì khách trọ chẳng có người nào. Ở nhà chỉ còn một mình Hứa thị với lũ gia nhân.
Cơm tối xong, vợ trình Vĩnh kêu người làm đem đèn theo thị lên nhà ngủ cũ soát lại cửa ngõ. Mới xem xong một phòng, bỗn dưng Hứa thị thấy đau bụng dữ dội. Thị hô nữ tỳ dìu về phòng ở trái Đông. Đi được lối mười bước, Hứa thị đau tưởng chết được liền, vô nằm đỡ một phòng trọ Lúc đó đã gần hết canh một và bên ngoài gió ấ...
Năm nay trời rét hơn mọi năm nhiều.
Cô mụ lật đật chạy tới, sai đốt dăm bảy lò than sưởi cho ấm cho hứa thị và cụ bị mọi thứ cho vợ Trình Vĩnh anh ngay trong phòng trọ. Trình Vĩnh được cấp báo cũng bỏ tiệc chạy về.
Hắn muốn đưa vợ xuống phòng riêng nhưng mụ cản vì sợ đi qua sân hứa thị nhiễm lạnh.
Nhà Trình Vĩnh vui như tết. Đèn thắp sáng choang, gia nhân chạy tới chạy lui, cười cười nói nói thiệt là vui vẻ. Trình Vĩn và tài phú Trương vạn ngồi đánh cờ cho đỡ sốt ruột… Tiếng trống cầm canh thong thả buông ba tiếng ngắn ngủi vào đêm dài vô tận.
Lát sau, có tiếng trẻ sơ sanh khóc ré lên. Trình Vĩnh đứng phắt dậy lật đật chạy tới trước phòng hỏi vọng vô: “Trai hay gái”. Cô mụ mau mắn đáp “Con trai, ông à!”. Tài phú Trương Vạn vừa tới sau lưng chủ, nghe vậy reo lên: - Tốt quá, tốt quá.
Cái phòng này từ nay hết xui rồi.
Trình Vĩnh ngạc nhiên hỏi: - Anh nói chi kỳ vậy? Cái phòng này làm sao mà hết xui?
- Uûa ông chủ quên rồi sao? Cũng ngày hai bảy tết này, cách đây ba năm, có Sãi Giang Long đến trọ tại phòng này rồi sớm hôm sau chuồn mất, không trả tiền trọ.Và cũng từ ngày đó, khách trọ nào ở phòng này sáng ra cũng xin đổi phòng. Người thì bảo có ma, kẻ thì bảo nó u uất thế nào ấy. Trình Vĩnh giật mình nhớ lại chuyện...
Có lẽ cái phòng hơi tối và ẩm thấp, tôi nghĩ ông nên cho trổ thêm cửa sổ thì hết chuyện ngay. - Cái đó thì được. Tết xong anh cho làm ngay đi. - Tôi sẽ cho gọi thợ làm sau khi khai hạ. Bây giờ mời ông qua khoang ngoài uống rượu mừng quý tử. Sau khi cạn chén, Trình Vĩnh về phòng nghỉ. Đêm đó hắn trằn trọc mãi không ngủ ...
Đứa con trai của Trình Vĩnh thiệt là bụ bẫm và kháu khỉnh, ai trông thấy cũng phải khen. Khi nó đầy tháng, Trình Vĩnh mở tiệc ăn mừng và đặt tên con là Trình Tích.
Tích hay ăn chóng lớn và ngày càng khôi ngô, dĩnh ngộ.
Vợ chồng Vĩnh chiều con vô cùng, nhất là về sau Hứa thị không sanh thêm đứa nào nữa.
Thôi thì Tích muốn gì được nấy, muốn sao được vậy.
Năm nó lên bảy ,Vĩnh bắt nó đi học, nó chẳng chịu, la khóc ầm ĩ, làm mình làm mẩy.
Vợ chồng Vĩnh đành chịu. Lớn hơn một chút, suốt ngày nó đánh bạn với lũ trẻ mất nết quanh vùng, tới bữa cơm gia nhân phải đi mời năm lần, bẩy lượt nó mới chịu về. Một hôm, nó đùng đùng chạy về nhà, kiếm Hứa thị và hỏi giật giọng: - Ba đâu má? Ít khi thấy Tích hỏi đến cha nó, nên Hứa thị ngạc nhiên đáp: - Ba đi vắng.
Có chi đó con? - Ba là thằng ăn cướp! Hứa thị ngỡ con nói đùa, vội ôm lấy nó mà nựng rằng: - Con giai của má chớ nói nhảm. Ba biết, ba la à. Tích quắt mắt bảo mẹ: - La gì? Ba đúng là thằng ăn cướp mà. Nói rồi nó lại bỏ chạy đi chơi. Lúc Trình Vĩnh về thấy vợ ngồi khóc mới hỏi duyên cớ. Hứa thị thuật lại câu chuyện vừa ...
Vĩnh lặng thinh không nói chi cả. Hắn chờ lúc chỉ có hai cha con mới na6t nó: - Lần sau không được nói bậy nữa nghe Tích. - Cái chi mà bậy? Ba là thằng ăn cướp không phải sao? Vĩnh vừa giận vừa sợ, bèn ngọt ngào dỗ Tích để biết ai sui nó nói bậy. Nó đáp, nghe tụi bạn nói.
Sau bữa đó, Vĩnh bắt con ở nhà học. Học được vài chữ, nó cự lại cả ông đồ rồi lại bỏ đi chơi. Vĩnh ahy tin la Hứa-thị ở nhà mà không biết dạy con. Hứa thị bưng mặt khóc ròng.Vợ chồng người bạn thân là Nghiêm Chánh đến chơi hay đặng câu chuyện mới nhận khuyên bảo Trình Tích giúp. Hai người ra công khuyên nhủ con bạn như...
Tích ngồi nhà được một lúc lại trốn đi chơi.
Cứ như thế, đến năm mười sáu tuổi thì Trình Tích trở thành một tên du đãng có hạng. Qua năm sau nó lại biết uống rượu và đánh bạc như người lớn vậy.
Nguy hại hơn nữa, nó còn đua đòi mấy tay ngỗ ngược trong vùng, tập múa
việc đảm bảo quyền tư hữu và bầu cử phổ thông cũng như thương mại công bằng, tự do giữa các công dân trong một quốc gia với công dân của quốc gia khác. Với vai trò một thể chế chính thức, nó đã giải quyết xung đột một cách tương đối hòa bình so với các thể chế trước đó như nhà nước thành bang và phong kiến dù dân số lê...
Việc bổ sung khái niệm tương đối mới về các quyền tài sản – trao quyền sở hữu và sử dụng một hàng hóa cho một người với các quy tắc hành xử xác định, được xã hội chấp nhận và ràng buộc tất cả các thành viên trong cộng đồng bất chấp khả năng đe dọa bằng sức mạnh và lời lẽ của chủ sở hữu – là điều phi trực quan đối với c...
Tổng thống Abraham Lincoln đã đúng khi phát biểu trong diễn văn nhậm chức tháng 3 năm 1861 trước khi cuộc chiến quyết định nhất, gây chia rẽ sâu sắc nhất trong lịch sử nước Mỹ nổ ra, “Hợp âm huyền bí của ký ức, trải dài từ mỗi chiến trường, mỗi huyệt mộ nghĩa sỹ đến từng trái tim người đang sống, từng viên đá lát lò sư...
Có cả hình ảnh hai người lính Iraq bị buộc kích thích cơ quan sinh dục của nhau bằng miệng. Một người tù binh hoảng sợ vì con chó chăn cừu gốc Bỉ không dọ mõm đang chực xông tới đớp trong khi những người lính Mỹ lực lưỡng dường như chẳng buồn ngăn cản. Và bức ảnh giờ đã trở thành biểu tượng – cây thập ác bằng xung điện...
Chúng ta đều biết Người khác tàn bạo, nhẫn tâm và độc ác – rốt cuộc, kẻ ác là kẻ thù chúng ta đang chống lại. Vậy mà những thanh niên Mỹ mộ đạo, khỏe mạnh, sáng sủa, tuấn tú, yêu gia đình, giỏi thể thao lại là kẻ ác!
Vì sao điều đó lại xảy ra? Ai phải chịu trách nhiệm trước những chuyện này? Chẳng phải nước Mỹ có nền dân chủ tiên tiến thượng tôn pháp luật, bảo vệ các quyền công dân và quyền bình đẳng giữa người với người? Các chàng trai của chúng ta đâu phải là đao phủ thời trung cổ.
Tất cả đã diễn ra như thế nào?
Có một người Mỹ không bị sốc.
Ông đã biết tất cả từ 35 năm trước tại tầng hầm tòa nhà Khoa Tâm lý học, Đại học Stanford, nơi ông tiến hành thí nghiệm về sự chi phối của môi trường biến những người đáng lẽ là người tốt trở thành kẻ xấu. Vào một buổi tối, khi đọc bản tin đó và xem những bức ảnh chụp nhà tù Abu Ghraib, nhất là cảnh hai tù binh trần tr...
Liên hệ nghiên cứu trong quá khứ với những sự kiện đang diễn ra, ông gọi đây là Hiệu ứng Lucifer (cũng chính là nhan đề cuốn sách của ông), hay sự chuyển hóa nhân cách biến những người tốt bình thường thành những kẻ xấu khác thường.
Theo Zimbardo, thay vì quy kết cái xấu cho một vài trái táo thối, chúng ta nên quan tâm tới các thùng chứa nhiều hơn.