text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Đúng lúc này, một đạo thanh âm linh hồn đột nhiên nổ vang trong não hải Huyết Linh Tử, khiến cho đầu óc hắn ông ông chấn động, thân thể nghiêng ngã đứng không vững. - Tiền bối… tha mạng… Sau một khắc, sắc mặt Huyết Linh Tử hãi hùng khiếp vía, hai chân cong xuống, quỳ gối giữa không trung. Hắn có thể cảm giác được đối p... |
- Tha cho ngươi? |
Trong đầu Huyết Linh Tử vang lên một đạo thanh âm lãnh đạm khinh thường. Đạo thanh âm này khiến cho lông tóc toàn thân Huyết Linh Tử đều dựng đứng lên. |
Một cỗ nguy cơ tử vong băng hàn lan tràn ra khắp toàn thân, hắn phảng phất như đã nhìn thấy Quỷ môn quan vậy. Toàn thân Huyết Linh Tử run rẩy, không biết phải nói cái gì, hắn đã sợ hãi đến mức cùng cực. |
- Mà thôi! Tha cho ngươi một mạng cũng được! Ngươi lập tức rời khỏi nơi này, đợi ta tại ba vạn dặm phía Đông Nam Vận Thành! Triệu Phong hừ lạnh một tiếng. - Đa tạ ân không giết của tiền bối! Trong nháy mắt, tất cả uy áp, nguy cơ mà Huyết Linh Tử đang phải gánh chịu nhất thời bị quét sạch sẽ. |
Hắn không nói hai lời, mang theo thần sắc kinh hoảng sợ hãi, phóng thẳng về phía Đông, rất nhanh đã rời khỏi Nam Vận Thành. |
Răng rắc! |
Lúc này, đại trận huyết văn bốn phía xung quanh Phủ Thành chủ cũng ầm ầm vỡ nát. - Tru diệt những kẻ phản bội! Giết sạch đám người Huyết Sát Tông! Sắc mặt Thái thượng Trưởng lão nhất thời băng lãnh, quát lớn một tiếng. Hắn cùng với rất nhiều Trưởng lão, tộc nhân Triệu thị lập tức triển khai phản kích. Không bao lâu sau... |
Không bao lâu sau, Triệu Thiên Long suất lĩnh theo một đám tộc nhân cấp tốc chạy về. |
Nhưng sau khi nhìn thấy kết quả, ngay cả hắn cũng khẽ sững sờ một trận. |
o0o - Phong nhi, đám khôi lỗi này của ngươi là từ đâu mà có? |
Trong đại điện nghị sự, sắc mặt Triệu Thiên Long trầm xuống. Bốn phía còn có mấy vị Trưởng lão cao tầng khác cùng với Thái thượng Trưởng lão của Triệu thị, toàn bộ đều nhìn chằm chằm về phía Triệu Phong ở trung tâm đại điện. |
- Khoảng nửa năm trước, ta vô tình gặp được một lão giả thần bí. Hắn đã thu ta làm đồ đệ, cũng thỉnh thoảng đến tìm ta, dạy cho ta một vài thứ. Cách đây không lâu, hắn dự đoán được Gia tộc ta sẽ gặp phải một chút nguy cơ, nên cấp cho ta một đám khôi lỗi bảo mệnh… Triệu Phong lập tức đưa một lời nói dối, đem hết thảy mọ... |
Không ngờ con trai của mình lại đạt được đại kỳ ngộ như vậy. |
- Trời cũng giúp Triệu gia ta! Ha ha ha… Thái thượng Trưởng lão Triệu thị cũng đột nhiên cười to, nhìn về phía Triệu Phong, trong mắt lộ ra vẻ tán thưởng không chút che giấu. Không một ai hoài nghi một tiểu hài tử mười lăm tuổi, tu vi chỉ có Tử Khí Đỉnh phong này. |
o0o Một tháng sau, Triệu Phong từ biệt phụ mẫu, nói là vị sư phụ thần bí kia mệnh lệnh cho hắn ra ngoài làm một chuyện. Gia tộc Triệu thị không nói hai lời, lập tức đồng ý. Như vậy, Triệu Phong cùng với Hoắc Thanh Phong rời khỏi Nam Vận Thành, đi tới Cư Dương Thành! |
Chương 1583: Vạn chúng chú mục Cư Dương Thành bởi vì vẻ đẹp cùng với thiên phú của hai nàng thiên kiêu chi nữ của Lục gia, cho nên vận mệnh của tòa thành này cũng vì vậy mà đã phát sinh thay đổi. Từ đằng xa, năm người một mèo lặng yên ngắm nhìn tòa đại thành to lớn đồ sộ này. |
Dẫn đầu năm người này là một gã thiếu niên mi thanh mục tú, khóe miệng mỉm cười mang theo ý tứ kiệt ngạo, trên bả vai của hắn có một con tặc miêu màu xám bạc. Gã thanh niên này chính là Triệu Phong. Mà bốn người đi theo sau lưng hắn, ngoại trừ Hoắc Thanh Phong và Huyết Linh Tử ra, hai người còn lại đều là người hầu mà ... |
Hơn nữa, tu vi của hai người này toàn bộ đều là Bất Diệt Cảnh. Người hầu dưới Bất Diệt Cảnh, Triệu Phong căn bản không thèm để ý tới. |
Vừa tiến vào Cư Dương Thành, đoàn người Triệu Phong đã lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người. |
- Không biết lại là công tử nhà nào? Không ngờ lại có tới bốn gã cường giả Bất Diệt Cảnh làm người hầu! |
- Cái này tính là gì chứ? Vệ công tử đoạn thời gian trước đến đây còn có một gã người hầu là cường giả Hỗn Thiên Cảnh nữa a! Mặc dù đang nghị luận xôn xao, nhưng khi nhìn thấy đoàn người Triệu Phong đi tới, bọn họ lập tức ngoan ngoãn nhường đường. Ngay sau khi tiến vào Cư Dương Thành, Triệu Phong liền ra lệnh cho ba gã... |
Một phương diện nghe ngóng một chút tình huống, một phương diện khác thì thu mua tài liệu luyện khí, luyện đan. |
- Có nghe nói gì chưa? |
Lần này đến đây cầu hôn với Lục gia cũng đã có hơn một trăm người rồi! Đại điện tiếp đãi của Lục gia cũng đã chật nức người, không đủ chỗ tiếp đãi a! |
- Bất quá, Lục Cầm Nhi cùng Lục Phỉ Nhi kia thật là quá đẹp mà! Haizzz… nếu ta có thể cưới được một nàng làm vợ, cho dù có bắt ta phải chết ngay đêm tân hôn, ta cũng không tiếc! - Đừng nói càn! Ngươi đây chính là đang khinh nhờn Tiên tử a! |
Chủ đề đàm luận khắp nơi trong Cư Dương Thành trên cơ bản đều là quay chung quanh hai nàng thiên kiêu chi nữ của Lục gia. Hai nàng này cũng được mọi người ban tặng cho xưng hào Cầm Tiên Tử cùng Phỉ Tiên Tử. Hai nàng nữ nhân này là song bào thai, không chỉ dung mạo tuyệt mỹ vô song, chim sa cá lặn, mà ngay cả thiên phú ... |
Hiện tại chỉ vừa mới mười lăm tuổi, cả hai người đều đã đạt tới tu vi Tinh Nguyên Đỉnh phong, cách Thần Biến Cảnh chỉ có một bước nhỏ mà thôi. |
- Có nghe tin tức gì chưa? |
Bởi vì số người đến đây cầu hôn quá nhiều, mà tuyệt đại đa số những kẻ đó cũng không phải là Lục gia có thể phản kháng, cho nên Lục gia mới dự định cử hành một cái khảo nghiệm thí luyện. Chỉ có Quán quân thí luyện mới có tư cách trở thành con rể của Lục gia! |
Nếu làm như vậy, kẻ có thể cưới được Tiên tử nhất định sẽ là hạng người thiên tư tuyệt đỉnh. Mặc dù có rất nhiều kẻ cầu hôn phản đối, nhưng đại đa số mọi người vẫn tán đồng, đặc biệt là bên phía Hoàng tộc. |
Bởi vậy, chuyện này cứ như vậy đã được quyết định. - Xem ra, chỉ có thể đánh bại tất cả kẻ cầu hôn a! |
Triệu Phong thở dài một tiếng. Ngay tại thời điểm hắn tiến vào Cư Dương Thành, Mộng Huyễn Bản Nguyên trong lòng hắn lập tức có cảm ứng. Cho nên Triệu Phong có thể xác định, Lục Cầm Nhi cùng Lục Phỉ Nhi của Lục gia kia chính là Liễu Cầm Hâm cùng Triệu Vũ Phỉ. Rất nhiều cường giả bốn phía cũng bị những lời này khiến cho ... |
Chính vì vậy, độ tuổi còn nhỏ liền không cụ bị một chút ưu thế nào. |
Hơn nữa, Lục gia cũng đã quy định rõ ràng, tất cả những người tham gia thí luyện đều không thể mượn lực lượng người khác, chỉ được phép dựa vào thực lực của chính mình để nhận được sự tán thành của Tiên tử! |
- Hắc hắc… chỉ bằng những lời này của ngươi, tới thời điểm khảo nghiệm, nếu để cho ta gặp phải ngươi, ta nhất định sẽ giết chết ngươi! |
Đúng lúc này, một tràng tiếng cười càn rỡ đột nhiên từ phía sau truyền đến. Đoàn người nhanh chóng nhường đường, chỉ thấy một gã thanh niên kiêu căng chậm rãi đi tới. |
- Đó là Hoa Thiên Phong, thiên kiêu của Thiên Đô Phong! Chỉ mới hai mươi tuổi đã có tu vi Thần Biến Sơ kỳ! Có thể xưng là yêu nghiệt! - Người này là một trong những đại thiên kiêu có khả năng giành được thắng lợi nhất trong khảo nghiệm lần này! |
Đồng thời thái độ làm người của hắn cũng tàn nhẫn ngoan độc vô cùng. Tiểu tử này đã bị hắn để ý tới, căn bản không có kết quả gì tốt! |
Đám người bốn phía lại một lần nữa lui về phía sau một khoảng cách, không muốn bị liên lụy vào chuyện này. Triệu Phong bình thản xoay người rời đi, không thèm để ý tới. - Đứng lại! Ta cho phép ngươi đi chưa? |
Hoa Thiên Phong phóng lên một cái, đã ngăn lại đường đi của Triệu Phong. Vừa rồi không ngờ Triệu Phong lại nói muốn đánh bại hết thảy những kẻ cầu hôn, mà hắn cũng là một thành viên trong đó. Bị một tiểu hài tử như vậy vũ nhục, Hoa Thiên Phong hắn há có thể cứ như vậy để cho Triệu Phong rời khỏi? - Meo meo! |
Tiểu tặc miêu ngồi trên vai Triệu Phong, ánh mắt nhìn về phía Hoa Thiên Phong, lộ ra một tia thần sắc thương cảm. Một màn này khiến cho Hoa Thiên Phong càng thêm phẫn nộ. |
Không chỉ tiểu tử này coi thường chính mình, mà ngay cả con mèo của hắn cũng vậy. |
- Cút! Cặp mày Triệu Phong khẽ nhíu lại, ánh mắt quét về phía Hoa Thiên Phong. Thời điểm ánh mắt Hoa Thiên Phong đối diện với ánh mắt của Triệu Phong, linh hồn ý thức của hắn phảng phất như bị một tòa đại sơn oanh áp vậy, chấn cho hắn suýt chút nữa hôn mê bất tỉnh. Đúng lúc này, Triệu Phong lách người sang bên cạnh Hoa... |
Hoa Thiên Phong bình thường luôn luôn bá đạo tàn nhẫn không ngờ lại giống như một thằng ngốc vậy, đứng ngây ngẩn tại chỗ, để mặc cho Triệu Phong rời khỏi. - Cút hết đi! Hoa Thiên Phong nhất thời bùng nổ nộ khí, lớn tiếng rít gào một tiếng, dọa lui đám người xung quanh, sau đó cũng cấp tốc rời đi: - Khốn kiếp! Đừng để t... |
o0o Sau khi nắm giữ đầy đủ tin tức, Triệu Phong cũng đã thu mua xong rất nhiều tài liệu cao đẳng, sau đó tìm mướn một gian khách sạng, tiến hành bế quan. |
Thời điểm khi hắn xuất quan, bốn gã người hầu sớm đã chờ đợi ở bên ngoài, trên mặt lộ ra thần sắc cung kính. |
- Đây là phần thưởng ban cho các ngươi! Triệu Phong phất ống tay áo một cái. |
Bốn đạo quang mang dị thải mang theo khí tức kinh người chợt phóng thẳng ra, bay tới trước mặt bốn người. |
Hoắc Thanh Phong nhìn chằm chằm một thanh trường kiếm tinh văn trước mặt. Trên thanh kiếm tản mát ra lực lượng Phong thuộc tính kinh người, khiến cho trái tim hắn không ngừng phanh phanh nhảy lên. - Thần binh Thiên giai Đỉnh cấp! Ở bên cạnh, Huyết Linh Tử hoảng sợ kêu lên thất thanh, nhìn chằm chằm một cây liêm đao ám ... |
- Đi thôi! Ta chuẩn bị tham gia khảo nghiệm thí luyện của Lục gia! Đến lúc đó cũng đừng khiến cho ta mất mặt! Triệu Phong bình thản nói một câu, sau đó nhanh chóng đi ra ngoài. |
Hắn đã bế quan suốt một tháng, mà ngày hôm nay chính là thời điểm tiến hành khảo nghiệm. |
- Vâng, chủ nhân! Bốn người cầm lấy Thần binh Thiên giai Đỉnh cấp trước mặt mình, tinh thần phấn chấn, đồng loạt đi theo sau lưng Triệu Phong. o0o Rất nhanh, đoàn người đã đi tới đại viện của Lục gia ở thành Nam. Hiện tại bốn phía đại viện Lục gia đã bị vô số Võ giả trong ba tầng ngoài ba tầng bao vây tràn ngập, cho dù... |
Hiện tại, trên quảng trường trung tâm Lục gia đã có mặt hơn hai trăm gã thanh niên. |
Trong đó có kẻ khí vũ phi phàm, có kẻ cao lớn uy mãnh, có kẻ ôn nhu tao nhã cũng có kẻ âm lãnh đáng sợ. Mà ở trên đài quan chiến tại phương xa chính là cao tầng của Lục gia, cùng với một đám cường giả đỉnh cao nào đó. |
Đương nhiên, cũng có cả đối tượng được cầu hôn lần này, Lục Cầm Nhi cùng Lục Phỉ Nhi! Ánh mắt của tất cả mọi người gần như đều nhìn chằm chằm trên người hai nàng này. Lục Phỉ Nhi có một đôi nhãn mâu thủy linh, làn da trắng nõn, giống như một con búp bê vậy, khiến cho người ta cực kỳ yêu thích. Mà Lục Cầm Nhi tóc đen nh... |
Thời điểm Triệu Phong tiến vào quảng trường trung tâm, gia nhập vào đám thanh niên thiên tài này, cũng không có bất cứ người nào chú ý tới. |
Một tiểu hài tử tu vi chỉ có Tinh Nguyên Sơ kỳ, so sánh với đám thiên kiêu kia thật sự là bé nhỏ không đáng kể. |
- Là hắn! |
Trong đám người, sắc mặt Hoa Thiên Phong khẽ ngưng đọng, nhưng cũng không vội xuất thủ. |
Sau khi tiến vào nơi này, hết thảy mọi biểu hiện của bọn chúng đều sẽ được hai vị Tiên tử nhìn thấy rõ ràng. Bất quá, hai nàng nữ nhân của Lục gia lại không khỏi nhìn về phía Triệu Phong thêm vài lần. Thiên tài tuấn kiệt bọn họ đều nhìn đến phát chán rồi, nhưng chẳng biết tại sao, thời điểm nhìn về phía gã thiếu niên n... |
Có thể bắt đầu được rồi! |
Lão giả này là người của Hoàng tộc Thanh La Quốc, đi theo Thập Hoàng tử đến đây cầu hôn. Mà bản thân Thập Hoàng tử cũng là nhân tuyển đứng đầu cho chức Quán quân khảo nghiệm lần này. |
- Được rồi! Hiện tại khảo nghiệm bắt đầu! |
Kẻ đạt được Quán quân mới có tư cách cầu hôn ái nữ của ta! |
Tộc trưởng Lục gia lập tức đứng lên, tuyên bố khảo nghiệm bắt đầu. Sau đó, toàn bộ đám cao tầng Lục gia đồng loạt đứng dậy. |
Một cỗ chân nguyên dâng trào cuồn cuộn lao ra. Bên trên quảng trường trung tâm kia dần dần xuất hiện một cái lỗ truyền tống thật lớn, giống như một cái vòng xoáy vậy, chậm rãi xoay tròn. |
- Đi thôi! Một gã thanh niên tuấn mỹ đầu đội ngọc quan dẫn đầu xông ra. Người này chính là Vệ công tử. |
Trong Thanh La Quốc có vô số tòa đại thành, mà Cự Long Thành nơi của Vệ công tử chính là một trong ba tòa đại thành cường đại nhất trong đó. |
Ngay sau đó, một gã thanh niên thân mặc kim y long văn, trên người toát ra một tầng long văn kim sắc cũng phóng thẳng lên, tiến vào trong đó. |
Người này chính là Thập Hoàng tử của Hoàng tộc Thanh La Quốc. |
Sau đó, đám thiên kiêu tuấn kiệt còn lại cũng nhao nhao phóng thẳng lên, tiến vào trong vòng xoáy kia, mà Triệu Phong cũng ở trong đó. Sau khi tất cả mọi người đều đã tiến vào trong đó, cái vòng xoáy kia cũng dần dần co rút lại, cuối cùng biến mất không thấy đâu nữa. Cùng lúc đó, một đạo quang mạc thật lớn xuất hiện, t... |
- Huyễn cảnh sao? Trong nháy mắt Triệu Phong liền nhìn ra chân tướng của đạo khảo nghiệm này. Hắn phát hiện, huyễn cảnh trong đạo khảo nghiệm này cho dù là cường giả Thần Biến Sơ kỳ cũng sẽ bị ảnh hưởng cực lớn. Đoán chừng là những kẻ cầu hôn quá nhiều, Lục gia nghĩ muốn tại vòng khảo nghiệm đầu tiên liền đào thải đi đ... |
Đám người xem náo nhiệt ở ngoại giới không bị sương mù ảnh hưởng, có thể nhìn thấy rõ ràng tình huống của những kẻ tham gia khảo nghiệm trong huyễn cảnh. Chỉ thấy trong huyễn cảnh có rất nhiều thiên tài lộ ra biểu tình bất đồng. Hoặc cười lớn, hoặc đau thương, hoặc sợ hãi… Còn có một bộ phận người lại phát động tiến cô... |
Chỉ có khoảng chừng ba mươi gã thiên tài, dưới tác dụng của huyễn cảnh vẫn còn có thể bảo trì thanh tỉnh. Hiển nhiên những người này đã chuẩn bị không ít các át chủ bài chống lại huyễn cảnh, hiện tại đều nhao nhao thi triển ra. |
Trong tay Hoa Thiên Phong xuất hiện một cái ngọc bội, trên đó tản mát ra quang huy đạm kim sắc, bao phủ toàn thân hắn vào bên trong, ngăn cách sự ảnh hưởng của huyễn cảnh. |
Những thiên tài khác cũng đều triển khai các loại thủ đoạn khác nhau. Bọn họ đều có nắm chắc có thể xông qua cửa thứ nhất, nhưng cái mà bọn họ muốn so đấu chính là người đầu tiên xông qua, khiến cho hai vị Tiên tử phải nhìn bằng cặp mắt khác. Ở bên ngoài, tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy quá trình tranh phong cùng... |
- Hửm? Đạo thân ảnh kia là ai? |
Không ngờ lại di chuyển nhanh như vậy! Hắn đang dẫn trước tất cả mọi người! |
Một người đột nhiên kinh hô một tiếng. |
Ngay sau đó, ánh mắt của tất cả những người khác đều nhìn lại về một phía nào đó. Chỉ thấy đạo thân ảnh bạch y gầy nhỏ kia ở trong đám sương mù màu xám không chút bắt mắt, nhưng lại tiến về phía trước nhanh như một cơn gió. Hai mắt gã thiếu niên kia lóe sáng tinh quang, tựa hồ không bị bất kỳ ảnh hưởng gì của huyễn cản... |
- Làm sao có thể? |
Kẻ này mới có tu vi Tinh Nguyên Sơ kỳ, không ngờ lại không bị huyễn cảnh ảnh hưởng! - Hơn nữa, hắn còn bỏ xa toàn bộ những thiên tài dẫn đầu khác ở phía sau! - Kẻ này rốt cuộc là ai? Hắn làm sao có thể làm được? |
Bên ngoài nhất thời nổ tung một trận náo nhiệt, ánh mắt tất cả mọi người chuyển dời từ trên người đám thiên kiêu dẫn đầu tụ tập sang trên người Triệu Phong. Ngay cả Lục Phỉ Nhi cùng Lục Cầm Nhi cũng lộ ra thần sắc kinh ngạc, cảm thấy không thể tin nổi. Chỉ trong chốc lát, Triệu Phong đã thuận lợi thông qua huyễn cảnh. ... |
- Ta là người đầu tiên! |
Hai người đồng thời quát lớn, cố gắng bộc phát ra lực lượng cuối cùng, tranh đoạt vị trí đầu tiên. Nhưng hai người vừa mới xông ra khỏi đám sương mù, đã phát hiện cách đó không xa đã có một đạo thân ảnh khoanh chân ngồi ở đó. |
- Cái gì? - Người này là ai? Tâm thần hai vị thiên tài nhất thời chấn động một cái, bộ dáng không thể tin nổi. Không ngờ trước hai người bọn họ lại đã có người hoàn thành khảo nghiệm. Nếu đó là một gã kình địch mà bọn họ đã sớm công nhận, như vậy còn có thể chấp nhận được. Nhưng hết lần này tới lần khác, kẻ vượt lên tr... |
- Không hỗ là Thập Hoàng tử và Vệ công tử! |
Cũng không biết bọn họ xông qua sớm hơn chúng ta thời gian bao lâu a? |
Một gã thanh niên màu da cổ đồng bình thản nói. |
- Hửm? Tiểu tử kia là ai? - Ta như thế nào không nhớ rõ là có người này a! |
Sau một khắc, tiêu điểm mà mọi người nghị luận liền chuyển dời sang trên người Triệu Phong. |
Tu vi Tinh Nguyên Sơ kỳ, chỉ mới mười lăm tuổi, thật sự là quá mức bình phàm phổ thông, không chút xuất chúng, bọn họ cũng không có bao nhiêu ấn tượng. Nhưng hiện tại, bọn họ không thể không nhớ kỹ kẻ này! |
Bởi vì đối phương có lẽ là kẻ thứ ba kế sau Thập Hoàng tử cùng Vệ công tử xông qua khảo nghiệm. Chỉ có Thập Hoàng tử cùng Vệ công tử là biết rõ, Triệu Phong mới là kẻ đầu tiên xông qua. |
Nhưng bọn họ cũng sẽ không chủ động nói ra. |
Đúng lúc này, Hoa Thiên Phong đột nhiên từ trong đám sương mù lao ra. |
- Nguy hiểm thật! |
Cuối cùng cũng đi ra khỏi đám sương mù, hắn thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nhưng sau khi hắn nhìn thấy Triệu Phong, cặp mắt nhất thời trợn to, trong lòng dâng lên sóng biển ngập trời. Hắn vốn dĩ đang suy nghĩ, trận khảo nghiệm đầu tiên cũng đã gian nan như vậy, Triệu Phong nhất định là không thể thông qua. Mà hắn cũng âm t... |
Những kẻ xông qua cửa thứ nhất đều tự tìm một địa phương, khoanh chân ngồi xuống, khôi phục lại trạng thái tốt nhất, chuẩn bị nghênh tiếp trận khảo nghiệm kế tiếp. |
Mà trong đám sương mù cũng dần dần dà dà có người xông ra. Càng xông ra trễ, trạng thái của bọn họ trên cơ bản càng kém hơn, mà thời gian của bọn họ cũng càng ít hơn. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.