text
stringlengths
1
55.3k
Nếu quý ông nhìn kỹ hơn nữa, quý ông sẽ thấy rằng hình vuông màu trắng che đậy một tấm lưới mỏng chứa một bộ phận hoạt hoá tiếng nói.
Cả hai người bước tới trước để nhìn.
— Vào lúc này, Bertha được lập chương trình để chỉ phản ứng lại dây thanh đới của tôi. Bất kể tôi nói gì, và khi bà ta nhận ra giọng nói, bóng đèn thứ ba sẽ chuyển sang màu xanh lá cây. Nhưng bà ta thậm chí sẽ không thèm nghe tôi trừ phi bóng đèn thứ nhất và thứ hai đã chuyển sang màu xanh lá cây.
Pedersson bước tới trước đặt môi đối diện với tấm lưới.
— Hai vị đã đến từ Mỹ để thăm bà và muốn biết bên trong như thế nào.
Ngay cả trước khi ông ta nói xong câu đó, bóng đèn đỏ thứ ba đã biến thành xanh lá cây, và mọi người có thể nghe một âm thanh chối tai.
— Bây giờ, thưa quý ông, chúng ta đến phần trình bày mà chúng tôi đặc biệt hãnh diện.
Cánh cửa nặng quá một tấn, tuy nhiên lại có thể được mở ra bởi một đứa bé con.
Công ty của chúng tôi đã triển khai một hệ thống bạc đạn bằng hợp kim phốt pho đồng trước lúc nó ra đời cả một thập niên.
Xin mời ông Riffat, tại sao ông không đích thân thử xem.
Người đàn ông thấp liền bước tới trước, nắm chặt quai tủ sắt và kéo.
Tất cả ba bóng đèn lập tức chuyển sang màu đỏ và một tiếng động chối tai lại vang lên.
Pedersson cười mỉm.
— Ông thấy đó, ông Riffat, trừ phi bà Bertha biết rõ cá nhân ông, nếu không bà ta sẽ đóng sầm cửa lại và trả ông trở về khu vực đèn đỏ. Ông ta bật cười thành tiếng với một câu nói đùa mà các vị khách của ông ta tin chắc ông ta đã thốt lên nhiều lần trước kia, rồi tiếp lời: — Bàn tay mở tủ sắt phải chính là bàn tay đã t...
— Bây giờ bà ta đã sẵn sàng để cho tôi, và chỉ một mình tôi mở toang ra.
Vì thế xin quý ông quan sát thật kỹ. Như tôi đã nói, mặc dù cánh cửa nặng tới một tấn, nó vẫn có thể mở ra được một cách hết sức nhẹ nhàng, như thế này. Pedersson kéo lui khối thép đồ sộ nặng một tấn chẳng khác khi ông ta mở cánh cửa trước nhà ông ta. Ông ta nhảy vào bên trong chiếc tủ sắt và bắt đầu bước vòng quanh, t...
— Trong trường hợp này, ba người không phải là đông, – Pedersson lại vừa cười vừa nói, – và quý ông sẽ thích thú khám phá ra rằng tôi không thể tự làm cho mình bị khoá lại ở bên trong. Đoạn ông ta nắm quai tủ ở phía trong và kéo cánh cửa đóng lại.
Hai trong số người ở bên trong cảm thấy phần thí nghiệm này không hấp dẫn một chút nào.
— Quý ông thấy đó, – Pedersson nói tiếp, không thể che giấu vẻ mãn nguyện trong giọng nói của mình, – Bertha không thể tự khoá lại trừ phi chính bàn tay của tôi đặt lên quai bên ngoài. Với một cái đẩy nhẹ, cánh cửa đã mở và Pedersson bước ra, theo sát sau là hai vị khách hàng của ông ta. — Tôi đã có lần ở bên trong suố...
Ông ta còn cười to hơn trong lúc đẩy cánh cửa trở lại như cũ, rồi quay sang nhìn thẳng vào mặt họ và nói tiếp: — Quý ông đã được giới thiệu với bà Bertha rồi đấy. Bây giờ, nếu quý ông vui lòng đi cùng tôi trở về văn phòng của tôi, tôi sẽ đưa cho quý ông một phiếu giao hàng và quan trọng hơn, cuốn thánh thư của Bertha. ...
Ông ta lại cười rồi nói tiếp: — Người Thuỵ Điển chúng tôi là một chủng tộc hoàn chỉnh. Không một người nào cảm thấy có thể không tán thành với ông ta.
— Quý ông có ai cần hộ tống bà Bertha trên đường đi hay không?
– Pedersson hỏi, đôi mắt tỏ vẻ hy vọng. — Không, cảm ơn, – câu trả lời lập tức đáp lại.
– Tôi nghĩ chúng tôi có thể giải quyết vấn đề vận chuyển.
— Thế thì chúng tôi chỉ còn hỏi quý ông một câu, – Pedersson nói trong lúc ông ta bước vào văn phòng của mình. – Bao giờ các ông sẽ lấy tủ đi? — Chúng tôi đã hy vọng đến lấy chiếc tủ trong buổi chiều hôm nay. Chúng tôi đã hiểu qua bản fax mà ông đã gửi đến Liên Hiệp Quốc rằng công ty của ông có một cần cẩu có thể phù h...
Nhưng việc đó không bao gồm vấn đề vận chuyển. — Chúng tôi đã có xe riêng đang đậu trong Stockholm.
— Tuyệt, thế là mọi việc đã được giải quyết, – Ông Pedersson nói.
– Tất cả những gì tôi cần phải làm trong lúc quý ông vắng mặt là xoá chương trình về bàn tay và giọng nói của tôi để bà Bertha có thể chấp nhận bất cứ ai quý ông chọn để thế chỗ tôi. Pedersson lại có vẻ hy vọng hão huyền một lần thứ hai trong lúc nói tiếp: — Tôi ước mong gặp lại quý ông chiều hôm nay. — Tôi sẽ đích thâ...
Pedersson gật đầu và nhìn theo hai người trèo lên xe hơi của họ trước khi ông ta chậm bước trở về văn phòng của mình. Điện thoại trên bàn của ông ta đang reo chuông, ông nhấc ống nghe lên và nói: “Bertil Pedersson đây”. Sau khi lắng nghe lời yêu cầu của người gọi, ông ta đặt ống nghe lên bàn và chạy tới khung cửa sổ, n...
*** Al Obaydi đặt chiếc điện thoại xuống ở Baghdad, và bắt đầu xem xét một cuộc điện thoại bình thường có thể làm nảy sinh những hàm ý gì.
Với tư cách Phó Đại sứ ở Liên Hiệp Quốc, ông ta có nhiệm vụ cập nhật hoá danh sách các biện pháp chế tài.
Ông ta đã hy vọng chuyển hồ sơ trong vòng một tuần cho người kế nhiệm còn chưa được đề bạt.
Trong hai năm vừa qua, bất chấp nhiều cú điện thoại không liên lạc được và nhiều
tự thời gian hoặc theo thứ tự đề tài, bởi vì nói đến “ghi chú” là nói đến tản mác, rời rạc, tạm bợ, chưa hết, chưa xong; nếu những ghi chú mà được sắp xếp thứ tự, được hệ thống hoá đàng hoàng thì ta không gọi đó là “ghi chú” nữa; ta gọi một tên khác.
3.
Tôi không bao giờ quên được giọng rên xiết thê thảm của Benjy,”tiếng than trầm trọng tuyệt vọng của tất cả những nỗi đau đớn câm lặng dưới ánh mặt trời” (the grave hopeless sound of all voiceless misery under the sun), bàn tay của Dilsey vuốt ve trên mái tóc của Benjy và đoá hoa đã tan nát nhưng đôi mắt Benjy trống rỗn...
4.
Không thể hiểu được Faulkner. Trước khi đọc tác phẩm của Faulkner, cần phải đọc lại Thánh kinh, ta mới hiểu được hoả ngục của Faulkner. Faulkner là một tiên tri của thời đại đổ vỡ này (như Strindberg, Henry Miller, Dostoievsky…) Ở trước, ở sau, ở chung quanh những giòng chữ của Faulkner, sương khói huyền bí Sachvui.Com...
(10-X-1960) 5.
Những tác phẩm máu lệ của một đời người đã thai nghén trong nỗi xót xa ray rứt và mồ hôi nhầy nhụa của tâm thức tê dại - từ những chất liệu lạ lùng nhất của tâm hồn; những tác phẩm ấy có phải là những “hiện tượng thiên nhiên”, những hòn đá hay những cây trơ trơ xuất hiện ra ở đó để cho người ta đem thông minh mà phân c...
Như là điệu xô bồ của Jean-Paul Sartre khi bàn luận về Faulkner, chẳng hạn. Faulkner là một con người không có trí thông minh, ông không có đầu mà chỉ có một trái tim. Đi đến Faulkner, ta đừng nên lấy thông minh của ta mà tìm kiếm thông minh của Faulkner: ta sẽ không bao giờ tìm được gì cả. Ta hãy lấy trái tim của ta r...
(12-X-1960) 6.
Ý nghĩa của tác phẩm Faulkner?
Không có ý nghĩa gì cả. Ý nghĩa ấy là chữ “không”. Đó chỉ là một câu chuyện của một anh khùng ngu dại, ồn ào và đầy thịnh nộ, chẳng có ý nghĩa gì cả. Full of sound and fury… Faulkner chỉ là một người khùng ngu dại. Những kẻ nào sáng suốt thông minh, khôn ngoan không nên tìm đến Faulkner.
Tìm đến sẽ thất vọng, sẽ bực mình khó chịu ngột ngạt, bởi vì chung quanh chỉ toàn là tiếng rên ồn ào đầy thịnh nộ, chẳng có ý nghĩa gì cả. Chỉ những kẻ nào ngu dại điên khùng ngây thơ mới tìm đến Faulkner. Những kẻ tội lỗi, những tù nhân, những trẻ nít, những gái giang hồ, những kẻ thất bại, những người ngu si dốt nát,...
Sachvui.Com Sachvui.Com www.Sachvui.Com 128 Đó là ý nghĩa của tác phẩm của ông.
(8-X-1961) 7.
Đừng đem thông minh lý trí đến tìm Faulkner.
Hãy đem trái tim. Hãy đem tâm hồn. Một tâm hồn sẽ gặp một tâm hồn; tâm hồn này sẽ dẫn dắt tâm hồn kia cùng nhau bước đi trong đêm tối phũ phàng; con đường dài thăm thẳm, gió rít ghê rợn, buốt lạnh bám vào xương da, tay chân run lẩy bẩy, răng cọ nghiến vào nhau, tóc bay rối tung, miệng thở mệt mỏi, mấy bàn chân vẫn bước...
(8-X-1961) 8.
Cả một đời người gần ba mươi tác phẩm, Faulkner muốn gửi gắm những gì cho thế hệ chúng ta? Từ tập thơ đầu tiên The Marble Faun đến những quyển tiểu thuyết cuối cùng đầy sương mù ám phủ, Faulkner muốn nói gì? Tại sao Faulkner cứ viết văn rắc rối, hỗn độn, dài dòng, lê thê, lung tung, đen tối, nặng nề? Tại sao tất cả nhữ...
Tại sao hành động lại quan trọng hơn những lời, những tiếng?
(Mosquitoes).
Tại sao Bayard Sartoris lại lầm lì yên
lòng nơi âm cảnh.
Cô Lý với Phúc nghe bà giáo nói như vậy thì ngó nhau mà cười chúm chím. Phúc kêu thằng Biện biểu múc nước cho khách rửa mặt. Trường rửa mặt gội đầu, còn hai cô thì lại đứng trước tấm kiếng lớn soi mặt mà trang điểm . Bà giáo ngồi ngắm cô Lý, bà phỉ lòng đắc ý, nên sắc mặt hân hoan khác thường. Phúc cũng vui vẻ lo sắp đ...
Đồng hồ gõ 3 giờ.
Vợ chồng Trường bàn tính đặng đi về. Bà giáo nói: "Khoan, trời còn nắng lắm, ở chơi một chút nữa dịu nắng rồi sẽ về. Để tôi đi kiếm trái cây tôi hái đặng tôi gởi cho bà giáo sư và con dâu tôi. Chuyến nầy bổn thân tôi đi kiếm mà hái mới có tình."
Bà giáo nói dứt lời, bà liền đứng dậy đi vô trong kêu người nhà đi theo bà mà hái trái cây. Cô Lý với cô Mỹ biểu Phúc dắt đi vô trong đặng cho hai cô biết hết trong nhà từ trước ra sau. Phúc sẵn lòng dắt đi liền, rồi dắt luôn đi kiếm bà giáo đặng phụ mà hái trái cây với bà. Cô Mỹ thấy bà giáo cắt thơm, hái dâu, hái sa ...
Hái trái cây xong rồi mới dắt nhau trở vô nhà. Khách đem đồ ra xe rồi từ giả mẹ con bà giáo mà lên xe. Bà giáo vịn vai cô Lý mà nói: "Ngày nào má được rước con về ở chung một nhà với má thì má vui lắm." Mấy lời thân thiết ấy làm cho cô Lý động lòng, cô không suy nghĩ kịp, nên cô nói bướng: "Con cũng vui như má." Được c...
-------------------------------- 1 vùng đất hoang có cây cỏ rậm rạp 2 mía đường do Pháp đem từ
bằng ngọn lửa không to hơn ngọn lửa trên đầu que diêm.
Đối với vấn đề điều kiện khách quan, phương pháp giải quyết là xây dựng khả năng đấu tranh căn cứ vào hoàn cảnh hiện thực.
Phải thận trọng quan sát những triều nước lớn và nước rút xuống của lịch sử.
Biết biến cơ hội thành sự thực, nhưng cũng biết ngừng ở đâu. Nói về quy luật nhượng bộ Dostoevsky viết trong cuốn Nhật ký của một nhà văn: ... Bạn bước xuống một ga tỉnh nhỏ và ngẫu nhiên được nghe tin chiến sự loan báo có hơn mười ngàn người chết, điện tín vừa loan báo xong. Rồi bạn lại trông thấy một chàng trai trẻ v...
Trên đây là những lời công kích chủ nghĩa chủ bại.
Anton Tchekhov viết trong vở kịch Ba chị em: Cuộc đời thật cam go.
Có nhiều người trong chúng ta quá bi quan cho rằng tất cả sẽ dẫn chúng ta đến tuyệt địa và không còn hy vọng gì hết... nhưng rồi nó lại sáng sủa huy hoàng, không lâu đâu tất cả rồi sẽ lại sáng lạn như xưa.
Sologub viết trong tiểu thuyết Ngôi nhà cũ, ngôi nhà có người bị tử hình vì chính trị: Ý nghĩ về Boris đã bị treo cổ không hề ám ảnh họ.
Những lúc ánh mặt trời chói chan, những lúc ánh trăng trong vắt bầu trời, chuyện ấy lại trở về thức tỉnh tâm hồn họ... Đôi lúc nó vò xé dằn vặt đớn đau... Nhưng rồi chính những dằn vặt vò xé đớn đau ấy lại trở lại thức tỉnh họ.
Trên đây là những lời đầy hứa hẹn khi phải áp dụng sách lược đảo thóai.
Chỉ có những con người chính trị sáng suốt lắm mới nắm được quy luật nhượng bộ.
Mỗi cuộc chiến tranh đều phải tiến hành một cách rất biện chứng, nếu không hiểu như thế, không thể lãnh đạo đấu tranh. Đấu tranh là hủy diệt những chướng ngại trước mắt để tiến, muốn hủy diệt những chướng ngại đấu tranh cần lòng dũng cảm cứng rắn, nhưng không phải chỉ có hành động dũng cảm cứng rắn vì đôi khi sự lùi bư...
Bỏ Thụy kim chạy lên Diên an. 2) Khoáng triển lực lượng ra bên ngòai, nhưng có thể tùy thời bỏ tùy thời chiếm.
Tỷ dụ: Chấp nhận rút lui khỏi Cuba để giành lời cam kết của Mỹ đối với chế độ Castro.
Ký hòa ước Tilsit.
Nhượng bộ là chiến thuật không phải là chịu hàng xin thua, nguyên tắc căn bản của nhượng bộ là lùi một bước để tiến hai bước. Nhượng bộ như chính sách của Phạm Lãi Văn Chủng nhằm bảo toàn lực lượng, nhằm làm cho Ngô vương đắc ý. Có nhượng bộ ở Cối kê mới có thắng lợi ở Cô tô.
Nhượng bộ để làm gì?
Chiến tranh hay đấu tranh bắt
tình báo viên. Đi đôi với tinh thần giác ngộ chính trị, trong phương pháp công tác phải đặt vấn đề khống chế sử dụng trong trường hợp cần thiết. Có 3 hướng tuyển dụng tình báo viên ; — Lựa chọn trong thành phần Việt cộng bị bắt những đầu mối có tác dụng gấp rút khai thác sự việc, tranh thủ giáo dục bố trí công tác trở ...
(Đã thành công trong vụ Nguyễn Thị Thế ở Tuy Phước, Bình Định; tiêu diệt 2 cán bộ huyện ủy Việt cộng). — Do kết quả công tác tình báo hoặc khai thác phát hiện được thành phần có liên hệ Việt cộng chính xác hoặc nghi vấn ta bí mật xây dựng. Khai thác sự việc theo yêu cầu từ mức độ thấp lên cao. Thuyết phục, giáo dục và ...
Thành công nội vụ mới đây nhất 5/1961; bắt sống tên Lê Kim Chèo đã chứng minh điều đó. Ta đã nhận định đúng tầm quan trọng của vị trí và xây dựng tình báo viên bố trí nằm chờ (thuộc loại cựu đảng viên tin cậy cũ của Việt cộng nhất định trong bước đầu Việt cộng phải tìm đến để nắm tình hình).
3 - Chỉ đạo chặt
nhắc lại rất nhiều lần rằng thầy đã có bằng huấn luyện viên lặn.
Từ khi ấy, cô đã thầm ngưỡng mộ thầy Kitajima vì bản thân cô cũng mới chỉ có được tấm bằng C dành cho ngường mới gia nhập môn thể thao này.
- Thế sao lần này lại chỉ có vẻn vẹn mười em tham gia thôi nhỉ?
- Thầy Kitajima hỏi tiếp như muốn thăm dò ý tứ của cô Nishida.
Thầy lo lắng không biết liệu có phải do người phụ trách nhóm lặn là mình nên các em học sinh mới không thích chăng?
- Ba tháng trước, Thủy cung Toyoichi vừa được khánh thành, nó nằm ngay sát khách sạn.
Họ quảng cáo liên tục trên ti vi, cả các kênh thông tin mà mọi người yêu thích cũng đưa tin về thủy cung này nhiều lần, nên các em học sinh đều háo hức muốn xem thầy ạ.
- À, hóa ra là vậy... - Thầy Kitajima có vẻ trút bớt được băn khoăn khi nghe cô Nishida trả lời.
- Năm sau chắc chắn sẽ có rất nhiều em tham gia nhóm lặn của thầy đấy!
- Nhưng tôi chỉ là giáo viên tạm thời thôi, năm sau chắc là tôi không còn dạy ở trường này nữa rồi. - Ồ, thế ạ... - Vốn định an ủi thầy Kitajima nhưng kết quả thì ngược lại, càng làm cho thầy buồn thêm nên cô Nishida chẳng dám nói thêm lời nào nữa.
Bên cạnh hai người là thợ lặn chuyên nghiệp của khách sạn, anh này mặt mũi đen thui vì cháy nắng.
Anh ta bắt đầu giới thiệu về mình với các học sinh.
-Xin chào các bạn, tôi là Azuma Kumio của tổ lặn Southern ở tầng 1 của khách sạn. Tôi xin có vài lời với các bạn.
Biển là nơi giúp chúng ta vui chơi thư giãn, nhưng cũng là nơi hết sức nguy hiểm, mà chỉ cần sảy một bước chân là có thể mất mạng. Bãi lặn của chúng ta nằm ngay gần đảo Pisara, nơi có độ sâu chỉ khoảng năm, sáu mét... nói chung là tương đối an toàn.
Nhưng tôi vẫn yêu cầu các bạn phải tuyệt đối tuân thủ hướng dẫn của tôi.
Nói đến đây, người thợ lặn cao lớn với bộ ngực vạm vỡ và gương mặt đầy râu ria cầm lấy dụng cụ lặn và chuẩn bị hướng dẫn cách sử dụng.
- Và xin giới thiệu với các bạn, lần này thầy Kitajima sẽ là trợ lý của tôi. - Cái gì ạ? - Đám học sinh đồng thanh tỏ