text stringlengths 1 55.3k |
|---|
nhiều lúc anh nhìn ra chỗ khác, để tôi lại phải bối rối, tìm mắt anh trong nhiều lần như vậy. Nhiều lúc, muốn xem mưa, tôi cũng phải nhìn vào gương, để thấy bóng anh in rõ nét, trên ô vuông loang lổ mưa. |
Anh Thái nói: “Tôi muốn anh vô tội. Anh nói đi”. Thế là tôi lại nói. Như thế này: “Cùng mùa đông 1952, một tối tôi sang nhà Tình Bốp, uống rượu. |
Nó nói với tôi, về sức mạnh đồng tiền, về các phép kiếm tiền không vốn, của đàn ông và đàn bà. Nó bảo, nó biết một phép ngon lành hơn nhàn hạ hơn, nhưng lại kém nguy hiểm hơn đi tống tiền. |
Nó chỉ luôn cho tôi, phép kiếm tiền mới. |
Nó nói, rất dễ, thằng Macxen nhờ nó tìm hiểu, xem ai là Việt minh, ai chứa Việt minh, ai có họ hàng với Việt minh, để báo cho nó. |
Mỗi lần, nó kiếm hàng vạn. |
Tôi bảo, thế là làm chỉ điểm. Nó nói, đừng xét nét danh từ, chỉ cần xem được trả bao nhiêu. |
Không ai biết việc nó làm”. |
Tôi im. Tôi muốn im, không kể nữa. |
Anh Thái vẫn chờ và nhìn tôi chăm chú, không tỏ thái độ gì. |
Tôi lại nói: 'Tình Bốp lí luận thế này. Thiên hạ thuần giết nhau cả. Thằng Mĩ giết ối người, thằng Mĩ giàu, cho nên giết được nhiều quốc gia. Nhưng thằng Mĩ giết người lộ liễu. Tình Bốp, nó còn khôn hơn Mĩ, vì nó hại người không tang chứng. |
Đến khi Việt minh về tiếp quản, nó đã kiếm được cả hũ bạc đầy. |
Nó bảo tôi, nó sẽ làm ăn lương thiện, nó cứ rút bạc ra ăn dần, vài đời không hết”. Tôi lại im. Tôi không muốn kể nữa. Năm 1952 ấy, tôi chưa viết nhật ký. Nếu có nhật ký, lời tôi kể sẽ chính xác hơn. Nếu có nhật kí, có thể các chi tiết sẽ không thực sự là như thế. |
Vì vậy, tôi ngồi im. |
Anh Thái nhìn tôi, không tỏ thái độ gì, nhất là không ngạc nhiên. Anh Thái nói: “Anh uống nước đi”. Tôi không uống nước. |
Tôi nói: “Tình Bốp rủ tôi làm chung. Tôi nói không làm thằng phản quốc, không giết người, tôi từ chối. Tôi còn bảo, khi Việt minh về, tôi sẽ tố giác, nếu nó không chia tiền cho tôi. Không dè, Tình Bốp dọa lại tôi, rằng nó biết, tôi cặp kè với Lily, nó biết tôi và Lily cùng nhau làm chỉ điểm, cho Macxen. Tôi mà tố giác ... |
Tôi im. |
Anh Thái vẫn không nói gì. |
Tôi chỉ thấy, anh nhắm mắt lại vài giây ngắn, như thể tôi đã lỡ kể cái gì đấy, làm anh không hài lòng. Nhưng nét mặt anh vẫn không thay đổi. |
Tôi vội nói: “Ấy là Tình Bốp bịa ra, để dọa tôi”. Rồi lặp lại: “Nó bịa trắng trợn ra như thế”. Anh Thái hỏi: “Còn Lily?” Tôi nói: “Tôi với Lily thuần xác thịt. Có một đôi lần năm 1952, Lily gợi chuyện tôi, về một số người, tôi chỉ đáp vớ vẩn cho qua chuyện” Anh Thái hỏi: “Anh đáp vớ vẩn như thế nào? Anh còn nhớ không?”... |
Bác Mẫn thật thà, chắt phác, chi lo kiếm ăn cũng hết ngày”. |
Anh Thái hỏi: “Tình Bốp dọa anh tại sao anh sợ?” Tôi không biết trả lời thế nào. Tôi im. Rồi tôi nói: “Tôi không biết. Tất cả nhưng chuyện khả nghi, tôi mới nhớ lại đêm qua, chỉ có thế thôi”. Anh Thái hỏi: “Còn Lily, anh có quan hệ từ 5 năm, anh là người cuối cùng gặp Lily?” Tôi nói: 'Tôi đưa Lily ra ga, tôi mua vé tặn... |
Anh Thái có vẻ hiểu. |
Anh không hỏi gặng thêm. |
Tôi đứng dậy, pha ấm trà mới, vì ấm trà cũ không nóng không nguội không thể uống được. |
Anh Thái hỏi: “Những điều anh vừa nói, về Lily - thằng nhọn cằm - Tình Bốp, nếu khai ra giấy, nếu viết ra, anh có thấy vướng mắc gì không?” Tôi im. Rồi tôi nói: “Không”. |
Anh Thái nói: “Tờ thú của anh, anh giữ lại, không cần thiết nữa. |
Tôi sẽ làm việc với ban bảo vệ khu phố. |
Anh làm cho tôi tờ khai, về ba người: Lily - thằng nhọn cằm - Tình Bốp. |
Để anh tự vệ, một cách chính đáng, và tích cực nhất. Tất cả cảnh giác của anh hiện nay, anh nên chĩa về phía địch, phía tai họa. |
Anh cũng đừng quên, sự cộng tác của anh với chúng tôi, sẽ đưa anh về, vị trí một người lao động tốt”. Tôi nói: “Vâng, tôi hiểu”. Anh Thái nói: “Anh viết tờ khai xong, đưa thẳng cho tôi. |
Không đưa cho bất cứ ai khác. |
Anh nên giữ bí mật. |
Tuyệt đối không một người thứ ba nào biết. |
Để bảo đảm an toàn cho anh. Bao giờ anh có thể đưa tôi tờ khai?” Tôi nói: “Mai… 10 giờ sáng, tôi mang lên đồn”. Anh Thái nói: “10 giờ sáng ngày kia. Không vội. Tôi sẽ tạt qua đây lấy. Anh cố nhớ lại mọi chi tiết. Nếu về sau, anh có nhớ được bất cứ gì, anh viết thư cho tôi, để bổ sung thêm”. Tôi nói: “Vâng”. Anh Thái nó... |
Khi |
hay tiếng La-tinh. |
Trước đó tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc học những thứ này. Đã có lúc tôi nghi hoặc: Sao mình lại muốn làm điều đó? Sao không chỉ đơn giản bước là ra ngoài kia, đào một cái hố và đặt thứ gì đó vào bên trong nó?” Thứ ưa thích của Bonnie là những bức vẽ mang đến cho bà những ý tưởng và thông điệp, mà trong đó các nhà th... |
Quan điểm ở đây là mọi phương pháp của mỗi người làm vườn đều chỉ thuộc về duy nhất cá nhân họ. |
Trong phương pháp của Bonnie, không xuất hiện những chỉ dẫn từ các chuyên gia và càng hiếm hoi hơn nữa những hiểu biết về hệ thống phân loại Linnaeus hay những cái tên La-tinh của các loài cây mà bà vẫn trồng trong hốc và kéo vòi dẫn nước vào. |
Nhưng khi bà vùng vẫy xoay xở trong thế giới đó, trong lúc lao động để sáng tạo nên những không gian diệu kỳ từ trong bùn đất, chúng liên tục nhảy múa trong đầu bà. Và bà đã đến với ngôn ngữ La-tinh và hệ thống Linnaeus theo cách mà bà không hề trông đợi. |
“Bạn bắt đầu khám phá ra rằng những cái tên La-tinh rất hữu ích. Chúng có thể chỉ cho bạn con đường ngắn hơn để đến với những kiến thức về bản chất của các loài thực vật và chúng cũng giúp bạn ghi nhớ. “Tardiva” là tên của một giống thực vật, được đặt sau tiền tố “hydrangea” (tú cầu). Tiền tố “hydrangea” này là tên của... |
Và những manh mối về những ký ức bắt đầu được đánh thức. |
Sau “hydrangea” xuất hiện rất nhiều tên các loài hoa khác nhau, do đó bạn có thể nhận biết họ thực vật là “hydrangea” (tú cầu) rồi đến loài tú cầu là “tardiva”. Và giờ bạn còn biết rằng loài thực vật cụ thể này là một loài hoa nở muộn. |
Từ đó, bạn bắt đầu nhận ra rằng những danh pháp La-tinh là một cách để giúp bạn ghi nhớ và bạn thấy mình sử dụng chúng ngày càng nhiều hơn. Trí nhớ của bạn về các loài cây tốt hơn, nhờ tư duy kiểu như “procumbus” là tiền tố mang nghĩa là sự nằm trên, bò trên mặt đất. Nhờ thế, bà không còn thấy khó khăn để nhớ tên một l... |
Bất chấp khuynh hướng phản kháng của mình, Bonnie dần nắm bắt hệ thống phân loại cổ điển về các loài cây trang trí cũng như đánh giá cao cách phân loại của Linnaeus trong cách sắp xếp các mối quan hệ và truyền đạt các thuộc tính. Bonnie cho biết những người nông dân bà vừa gặp rất thích thú kiến thức của bà về lợi thế ... |
Giữa chừng câu chuyện chi tiết về cuộc gặp với họ, bà ngừng lại, ngẫm nghĩ về quá trình tất cả những kiến thức đó tự nhiên đến với mình. |
Đó chưa bao giờ là lĩnh vực bà từng có ý định chinh phục. |
“Hãy nhìn xem, mò mẫm thực sự không phải là một điều xấu. Đó là một điều tốt mà nhờ nó bạn có thể hoàn thành mọi thứ. |
Rất nhiều người bỏ cuộc khi họ dự liệu trước được tầm cỡ lớn lao của công việc cũng như những yêu cầu phát sinh từ đó.” Tất nhiên, trong một số trường hợp – như học cách nhảy ra khỏi máy bay và mạo hiểm với mạng sống của mình – thì mò mẫm không phải là một chiến lược tối ưu. NHỮNG TRỞ NGẠI ĐÁNG MONG MUỐN Elizabeth và R... |
Để có thể trở nên đáng mong muốn, trở ngại đó phải là một điều mà người học có thể vượt qua bằng cách gia tăng nỗ lực. Trực giác luôn mách bảo rằng những khó khăn không củng cố các kỹ năng bạn cần hay những dạng thử |
muốn có mặt ở hiện trường.” “Tôi sẽ cân nhắc điều đó khi sự việc xảy ra. |
Đổi lại, tôi muốn tất cả những gì cô có, mỗi đầu mối, mỗi tin đồn, mỗi câu chuyện. |
Không gây bất ngờ trong các bản tin.” Nadine đưa bánh vào miệng. |
“Tôi không thể đảm bảo,” cô ta nói nhẹ nhàng. |
“Đồng nghiệp của tôi có kế hoạch riêng của họ.” “Cô biết được gì, và cô biết khi nào,” Eve dứt khoát. “Và bất cứ điều gì cô biết nhờ nội gián truyền thông.” Trước vẻ mặt ngây thơ của Nadine, Eve cười. “Đài này theo dõi đài kia, phóng viên này theo dõi phóng viên kia. |
Cho câu chuyện lên hình trước tiên chính là tên của trò chơi. |
Tỉ lệ thắng đối phương của cô khá tốt, Nadine, bằng không thì tôi sẽ không bận tâm đến cô nữa.” “Tôi định nói đúng thế đấy.” Nadine nhấp rượu. “Chủ yếu thì tôi tin cô, dù cô không có khiếu thưởng thức rượu. Thứ này chỉ hơn nước đái ngựa một cấp thôi.” Eve dựa lưng vào ghế và cười. Thật dễ chịu, thật thỏa mái, và khi Na... |
Chỉ cần nhìn khuôn mặt thê thảm của ông ta là cô đã biết tin tức chẳng sáng sủa gì. |
“Ông đâm phải bức tường nào thế?” “Đang kiểm tra điện thoại.” Ông ta chờ trong khi Eve gỡ bỏ chốt an ninh nơi cửa, rồi theo cô vào trong. |
“Bà ta có khá nhiều cuộc gọi, để máy ở chế độ tự động ghi nhớ. |
Có dấu vết của cô trong ổ đĩa.” “Đúng thế, tôi đã lấy nó làm bằng chứng. Ông định nói là không có ai liên lạc với bà ấy để sắp xếp cuộc gặp ở Five Moons sao?” “Tôi đang định nói là tôi không thể nói gì chắc.” Bực dọc, Feeney đưa tay vuốt mái tóc cứng đơ. “Cuộc gọi cuối cùng của bà ta lúc mười một giờ ba mươi, kết thúc ... |
Số điện thoại, âm thanh, hình ảnh, bị xóa hết. Bà ta đã hủy hết,” ông ta nói tiếp. “Từ máy này.” “Bà ấy xóa cuộc gọi,” Eve lẩm nhẩm và bắt đầu bước. “Sao bà ấy làm vậy? |
Bà ấy để máy ở chế độ tự động ghi; đấy là chuẩn mực của người thực thi pháp luật, thậm chí là với các cuộc gọi riêng tư. Nhưng bà ấy xóa cuộc gọi này. Bởi vì bà ấy không muốn lưu lại thông tin về việc ai đã gọi và lý do gọi.” Cô quay lại. “Ông chắc là không có ai đụng vào đĩa sau khi nó được lấy làm bằng chứng chứ?” Fe... |
“Được rồi, được rồi, vậy bà ấy xóa nó trước khi ra ngoài. Nó cho thấy bà ấy không sợ, về mặt cá nhân mà nói, mà bà ấy đang bảo vệ bản thân - hoặc bảo vệ ai khác. Nếu có liên quan đến một vụ án, bà ấy hẳn sẽ muốn nó được lưu lại. Hẳn bà ấy phải liệu sao cho nó được lưu lại.” “Tôi cũng nghĩ thế. Nếu đó là người đưa tin, ... |
“Bà ấy rời Tòa thị chính lúc mười chín giờ hai sáu phút. |
Điều đó được ghi trong nhật ký. |
Vài người đã nhìn thấy bà ấy. Điểm dừng chân cuối cùng là phòng chờ dành cho phụ nữ, ở đó bà ấy sửa soạn cho bữa tối và nói chuyện với một đồng nghiệp. Vị đồng nghiệp kia cho tôi biết tâm trạng bà ấy bình tĩnh nhưng lạc quan. Bà ấy có một ngày tốt đẹp ở tòa án.” “Vụ Fluentes đang tiến triển. Bà ta đã làm xong các công ... |
Không có bà ta thì vụ án vẫn sẽ không có gì thay đổi.” “Có lẽ hắn nghĩ khác. |
Chúng ta sẽ xem xét điều đó. Bà ấy không quay lại đây.” Eve cau mày, nhìn quanh phòng. |
“Bà ấy không có thời gian, nên bà ấy đến thẳng nhà hàng gặp Hammett. |
Tôi đã đến chỗ đó. |
Câu chuyện của ông ta và khung thời gian phù hợp với lời khai của nhân viên nhà hàng.” “Cô bận rộn nhỉ.” “Thời gian đâu có chờ đợi. Quản lý nhà hàng gọi taxi cho họ, hãng Rapid. Họ lên xe lúc chín giờ bốn tám phút. |
Trời bắt đầu mưa.” Eve hình dung trong đầu. |
Cặp uyên ương ngồi sau xe taxi, nói chuyện, có thể còn vuốt ve đầu ngón tay nhau trong khi tài xế cho taxi phóng thẳng ra vùng ngoại ô, mưa lộp độp trên nắp xe. |
Bà ấy mặc chiếc váy đỏ và áo jacket cùng tông, theo lời người phục vụ. Màu sắc quyền uy mà bà ấy đã chọn để làm việc ở tòa, với vòng ngọc trai và đôi giày bạc cho buổi tối. |
“Taxi cho bà ấy xuống trước,” Eve tiếp tục. “Bà ấy bảo Hammett không nên ra khỏi xe, kẻo bị ướt. |
Bà ấy cười khi chạy về phía tòa nhà, rồi quay người lại hôn gió.” “Báo cáo của cô nói rằng họ thân thiết lắm.” “Ông ta yêu bà ấy.” Cô thọc tay vào chiếc túi mà Feeney đang cầm, do thói quen hơn là do đói. “Không có nghĩa là ông ta không giết bà ấy, ông ta yêu bà ấy. Theo lời ông ta, họ hạnh phúc với cách sắp xếp đó, nh... |
cúng ở vùng Pacific Grove tươi đẹp, hai chú chó tinh nghịch lẩn quẩn dưới chân họ xin xỏ vài miếng thịt nguội ; bây giờ cô đang ngồi đây, bên một cái bàn hoàn toàn khác, đối diện với một kẻ bị kết tội giết ngư ờ i ở đầu bàn bên kia. |
Cô tìm thấy chiếc thẻ của mình và giơ nó ra. |
Hắn ta nghiêng người ra phía trước, nhìn nó một lúc lâu. |
"Dance. |
Một cái tên thú vị đây. Không hiểu nó có nguồn gốc từ đâu. |
Và Cục... của bang California... là cái gì thế ?" "Cục điều tra. Giống như FBI của bang. |
Anh Pell, anh biết là cuộc nói chuyện này đang được ghi âm chứ ?" Hắn ta liếc nhìn tấm gương mà giấu đằng sau nó là một máy quay video. "Các người nghĩ rằng chúng tôi tin là cái gương này treo ở đây để cho chúng tôi ngắm vuốt chăng ?" |
Gương được đặt trong phòng thẩm vấn không phải để giấu máy quay hay nhân chứng, có nhiều biện pháp công nghệ tốt hơn nhiều làm được điều đó, lý do chủ yếu là đối tượng bị thẩm vấn ít nói dối hơn khi nhìn thấy chính mình. |
Dance cười nhẹ, "Anh cũng hiểu rằng anh có thể rút khỏi cuộc thẩm vấn này bất cứ lúc nào anh muốn và có quyền yêu cầu luật sư chứ ? ". |
"Tôi biết các thủ tục hình sự nhiều hơn cả một người vừa tốt nghiệp Đại học Luật Hastings. |
Cứ nghĩ đến điều này thì lại thấy thật là buồn cười". Ăn nói lưu loát và thông minh hơn nhiều so với Dance nghĩ. |
Tuần trước, Daniel Raymond Pell, người đang thụ án chung thân vì vụ giết Willian Croyton, vợ và hai đứa con của ông vào năm 1999, đã gặp một bạn tù sắp mãn hạn ở Capitola và tìm cách mua chuộc anh ta làm vài việc sau khi được thả. Pell kể cho anh ta về một số chứng cứ mà hắn đã để lại trong một cái giếng ở Salinas mấy ... |
Điều này làm hắn lo lắng rằng chứng cứ có thể bị phát hiện. Hắn ta muốn người bạn tù tìm và vứt nó đi hộ mình. Nhưng Pell đã chọn nhầm người. |
Người này đã đến gặp cai ngục, ông ta gọi cho Văn phòng cảnh sát trưởng hạt Monterey. |
Các điều tra viên băn khoăn không biết có phải Pell nói về vụ giết chủ trang trại Robert Herron, người bị đánh đến chết mười năm trước đây hay không. Vũ khí giết người, có thể là một chiếc búa nhổ đinh, đã không được tìm thấy. |
Văn phòng cảnh sát trưởng cử một nhóm đi tìm kiếm tất cả các giếng nước trong khu vực đó của thành phố. |
Họ đã tìm thấy một chiếc áo phông rách tả tơi, một cái búa nhổ đinh và một cái ví rỗng với hai ký tự viết tắt R.H trên đó. Hai dấu tay trên búa là của Daniel Pell. |
Công tố viên hạt Monterey quyết định đưa vụ này lên Tòa đại hình ở Salinas và yêu cầu đặc vụ của CBI (Cục điều tra liên bang California)- Kathryn Dance thẩm vấn anh ta, hy vọng sẽ nhận được lời thú tội. Dance bắt đầu thẩm vấn: "Anh đã sống bao nhiêu năm ở vùng Monterey ? ". |
Hắn ta có vẻ ngạc nhiên khi cô không bắt đầu ngay bằng lời hăm dọa, "Vài năm thôi". |
"Ở đâu ?" "Seaside”. |
Một thị trấn khoảng ba mươi nghìn dân, nằm phía bắc Monterey đi theo xa lộ 1, chủ yếu là các gia đình trẻ đang đi làm và người về hưu. |
"Ở đây đồng tiền khó kiếm của ta mua được nhiều thứ hơn", hắn ta giải thích, "nhiều hơn là ở vùng Camel vui vẻ của cô". |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.