text
stringlengths
1
55.3k
Lọt vào giữa Trịnh, Nguyễn, có ngôi sao Nguyễn Huệ rực lên ít năm, có người như Lê Quí Đôn cho là được đất phát ở Tây Sơn, Bình Định, nhưng 4 đời trước họ Nguyễn Tây Sơn gốc họ Hồ ở Nghệ An, vậy có thể vẫn thừa hưởng long mạch đất Hồng Lam, long mạch vùng
www.SachVui.Com
những yếu kém về cấu trúc được kết hợp trong khu vực tài chính và khu vực doanh nghiệp. Những quản lý về vốn đã bị dỡ bỏ theo hướng thu hút đồng tiền ngắn hạn, chứ không phải là những khoản đầu tư dài hạn ổn định. Việc vay nợ đã đi quá xa. Mặc dù người ta thường cho rằng những công ty đầu tư tài chính đã gây ra khủng h...
Hậu quả là do thiếu thận trọng, minh bạch và những nền tảng kinh tế vững chắc. Những nước này đã không có được những định chế pháp lý và tài chính hoạt động hiệu quả thích đáng để đảm bảo cho việc hội nhập ngày càng tăng vào thị trường vốn toàn cầu. James Wolfensohn, Chủ tịch Ngân hàng Thế giới, nhận xét: “Đó là do niề...
Và họ đã đúng.
Châu Á đã trở thành hình mẫu tăng trưởng kinh tế toàn cầu, điều này đã khiến sự tự tin trở thành sự tự mãn và cả tin. Một số nhà lãnh đạo châu Á đã bắt đầu rao giảng với toàn thế giới về những gì họ coi là tính ưu việt thiên bẩm của “những giá trị châu Á” và tranh luận rằng “chủ nghĩa tư bản châu Á” phần nào khác biệt ...
Sự lạc quan đã kích thích bùng nổ đầu tư và xây dựng. Tuy nhiên niềm tin đó đã bỏ qua một sự thực rằng sức ép cạnh tranh đối với các quốc gia này ngày càng tăng - không chỉ từ những nước phía dưới chuỗi giá trị như Bangladesh, mà đặc biệt là từ phía Trung Quốc, trên thực tế việc phá giá đồng tiền của nước này vào năm 1...
Cuộc khủng hoảng đã gây ra những hậu quả chính trị sâu sắc. Tốc độ tăng trưởng cao được duy trì liên tục bỗng dưng giảm sút tàn nhẫn đã buộc cả một thế hệ phải đối phó lại bằng những kinh nghiệm đầu tiên về suy thoái - ở một số nước là đình trệ - và theo đó những ảo tưởng bị đổ vỡ, sự tín nhiệm của các nhà lãnh đạo chí...
Sự phá giá các đồng tiền đã khôi phục lại vị thế cạnh tranh của các nước xuất khẩu châu Á trên thị trường quốc tế. Và khu vực này đã cố gắng đa dạng hóa nền kinh tế không chỉ theo hướng xuất khẩu các mặt hàng điện tử mà còn thúc đẩy nhu cầu nội địa. Các vấn đề như tăng cường quản lý công ty, thiết lập nhiều hơn các ngu...
Tuy nhiên, sự hồi phục không diễn ra đồng đều trên toàn khu vực. Hơn nữa, thậm chí ngay cả những nước đã từng khôi phục nền kinh tế rất ngoạn mục, thì động cơ cải cách lại thường thất bại nhất, bỏ lại nhiều vấn đề về cơ cấu trong khu vực tài chính và doanh nghiệp vốn từng là nguyên nhân đầu tiên gây ra khủng hoảng. Các...
Cùng với nhau, các nước Đông Á đã hình thành một thị trường với hơn một nửa số dân toàn cầu. Một nửa giao dịch thương mại của các nước Đông Á diễn ra trong chính khu vực này.
Mặc dù sự phụ thuộc lẫn nhau từng được coi là nguy hiểm trong suốt thời kỳ khủng hoảng, giờ đây nó lại trở thành niềm hạnh phúc trong thời kỳ phục hồi, quốc gia này thúc đẩy quốc gia kia tăng trưởng. Rất nhiều nước đã có được sức mạnh to lớn trong lĩnh vực công nghệ cao và công nghệ thông tin. Những kiều dân châu Á, nh...
Tiếng Anh nhanh chóng trở thành ngôn ngữ phổ biến.
Liệu cuộc khủng hoảng có phải là đoạn kết của một thời kỳ phát triển thần kỳ của Đông Á không? Sau thời kỳ tăng trưởng nhanh chóng, Đông Á đã bước sang một giai đoạn thay đổi, cải cách dần dần và không bằng phẳng cả về kinh tế và chính trị. Sự phục hồi muốn được duy trì hơn nữa phải cần đến sự hồi sinh của những giá tr...
“Thích ứng với thế giới” Năm 1959, khi Lý Quang Diệu nhậm chức Thủ tướng Singapore, ông mới chỉ 35 tuổi. Những gì Singapore theo đuổi trong hơn 30 năm qua chống lại những chênh lệch tưởng chừng không thể vượt qua được trước tiên đã khiến quốc gia này trở thành một nước độc lập và sau đó là một nước giàu có. Bốn mươi nă...
Tất cả những gì chúng tôi có là một khát khao bỏng cháy mong muốn thay đổi từ một xã hội bất bình đẳng và bất công thành một xã hội tốt đẹp hơn. Để thực hiện được điều đó, chúng tôi đã phải giành lại quyền lực chính trị. Và sau khi có được nó, chúng tôi phải giữ được sự ủng hộ của nhân dân để tiếp tục công việc còn đan...
Vào lúc Lý Quang Diệu bắt đầu sự nghiệp, thu nhập bình quân đầu người của Singapore là 400 đô-la Mỹ. Và khi ông nghỉ hưu vào năm 1990, mức thu nhập này đã là 12.000 đô- la Mỹ; đến năm 1999 là 24.000 đô-la Mỹ.
Trong suốt 31 năm cầm quyền, Lý tỏ ra là một trong những nhà lãnh đạo hiện đại nổi bật của châu Á. Ông đã đảm nhận việc xây dựng một xã hội đa sắc tộc, đa ngôn ngữ và hợp nhất thành một Singapore duy nhất từ những cộng đồng nông nghiệp khác nhau về chủng tộc, ngôn ngữ và tôn giáo. Các nhà đầu tư quốc tế được chào đón, ...
Phải có lòng tin và tầm nhìn chiến lược, có một sự tổ chức tốt cũng như lòng kiên cường mới chiến đấu được với sự đói nghèo, với chủ nghĩa thực dân Anh, sự xâm chiếm thô bạo của Nhật Bản, sự trỗi dậy của các phe chống đối, với những băng nhóm tội phạm và các cuộc nổi loạn đẫm máu. Đối với Lý Quang Diệu, đó chính là bài...
Mặt trời đang tỏa sáng qua khung cửa sổ của tòa thị chính lớn, phản chiếu lên những chiếc đèn pha lê và rạng rỡ qua những tấm gương trên tường.
Sau một sự nghiệp sôi động mà kết quả là vận may của đất nước ông đang lên nhanh chóng, Lý có thể tuyên bố rằng ông đã đạt được những mục tiêu chính của mình - có lẽ còn nhiều hơn những gì mà ông từng tưởng tượng.
Singapore là một quốc gia độc lập trong những quốc gia giàu có nhất thế giới. Thế giới ngày nay phụ thuộc nhiều hơn vào Singapore cũng như Singapore ngày càng phụ thuộc vào thế giới. Lý từ lâu đã nhìn nhận quá trình toàn cầu hóa vừa như một thử thách to lớn vừa như một cơ hội, ông cho rằng: “Hệ thống thương mại mà phe ...
Nhưng họ chỉ có một mình.
Vì vậy, họ có nhiều khó khăn phải vượt qua hơn Pháp, Đức và Ý, những nước cùng tụ họp với 15 quốc gia khác.
Điều đó cũng giống như trường hợp của Singapore… Trị giá giao dịch ngoại thương của chúng ta gấp 3 lần GDP. Ba lần GDP của chúng ta.
Vì vậy khi ngoại thương giảm sút, chúng ta không thể không bị tổn thương. Tuy nhiên, chẳng có gì giúp tránh khỏi điều này được, đó là một phần của cuộc sống.
Và đó cũng là một phần của hệ thống toàn cầu”.
Ông còn có tầm nhìn bao quát hơn khi cho rằng: “Với sự sụp đổ của đế quốc Anh, nhiều tiền đồn thương mại như Singapore đã bị tàn lụi.
Chúng ta phải tự thay đổi chính mình và ngày càng phải thích ứng hơn với thế giới. Thích ứng với thế giới - và khi thế giới thay đổi việc thích ứng bất chấp những thay đổi này - đó là đời sống kinh doanh. Những quốc gia tự mình thích ứng với thế giới sẽ ngày càng giàu có hơn. Người dân của quốc gia đó cũng giàu có hơn.
Đó là những người chấp nhận gian khổ”.
7 MÈO ĐEN, MÈO TRẮNG Công cuộc cải cách của Trung Quốc Khi con tàu Pháp buông neo tại cảng Marseilles vào tháng 12 năm 1920, hầu hết các sinh viên Trung Quốc trên tàu đều trong tình trạng mệt mỏi, uể oải, không biết phải làm gì. Nhưng một người trong số họ lại nhanh nhẹn thu xếp hành lý rồi lên bờ.
Chàng trai trẻ mới chỉ 16 tuổi này là Đặng Tiểu Bình, ông đang thể hiện những kỹ năng tổ chức và đảm đương một công việc sẽ khiến ông nổi tiếng khắp Trung Quốc hơn 60 năm sau đó. Trong hai thập kỷ cuối của thế kỷ XX, ông đã đưa đất nước Trung Quốc vào quá trình xây dựng, tạo lập một nền kinh tế tư bản trong hệ thống ch...
Đáng chú ý là sự kiên cường phi thường của ông khi phải đối mặt với những thất bại to lớn, những thách thức, những lần mất
xây nhà cho họ.” Hắn kéo áo lên, để hiện ra một vết sẹo dài: “Tôi bị ngã.
Sau đó?
Không ai cần đến tôi nữa.
Nếu có tiền thì ở Mỹ anh sẽ là một nhân vật quan trọng. Nhưng nếu không có tiền, thì ở đó, cũng như đây thôi.
Đời sống là đặc ân cho người giầu.” Gabaret, nói thay cho Stavros, chế giễu: “Hắn vẫn không thay đổi ý kiến.” Stavros gượng cười, gật đầu thật nhẹ. Không phải chàng đã quên được cứu cánh của chàng. Chẳng qua lúc này chàng không biết được cách nào đạt đến cứu cánh thôi.
Chợt mọi người im lặng.
Một người vừa bước vào, đi đến cái chỗ dành sẵn cho chủ tọa, và cất tiếng nói. Lãnh Tụ: “Ai muốn đi ra, nên ra ngay bây giờ.” Gabaret làm mọt cử chỉ ra hiệu cho Stavros nên đi ra. Nhưng Stavros lại ngả người sâu lún trong ghế.
Cánh cửa sau họ đã khóa lại.
Cuộc họp khai mạc.
Lát sau.
Một quả bom được giấu trong tấm vải đệm lưng của phu khuân vác. Những người đứng quanh trái bom thì thào.
Lãnh tụ: “Tôi nhắc lại.
Sau vụ nổ chúng ta chia tay nhau. Một tháng sau kể từ hôm nay, chúng ta gặp lại nhau.
Ngoài đường các đồng chí không nhận mặt nhau.
Hiểu rõ không?” Mọi người gật đầu, cả Stavros.
Ngay lúc đó, các cửa sổ bật tung. Cảnh sát và những mũi súng chĩa vào phòng.
Ngọn đèn dầu duy nhất bị bắn tắt.
Từng tràng đạn nối tiếp nhau. Những tiếng thét đau đớn, những tiếng kêu tuyệt vọng. Rồi những tiếng súng im. Cánh cửa bị phá tung.
Chút ánh sáng ban đêm tràn vào. Khói sung lắng xuống.
Vụ tàn sát trông thật khủng khiếp, ghê tởm. Những xác chết như còn cố vùng vẫy. Rồi tất cả trở nên yên tịnh, ngoại trừ tiếng rên nhỏ của kẻ hấp hối.
Trong một quân y viện, hai bác sĩ quân y đi ra một nhà xác.
Họ dừng lại bên một tấm ván, nhìn xuống.
Ông bác sĩ thứ nhất: “Thật quá đáng.
Nhìn hắn coi.
Chưa đến tuổi trưởng thành.
Hắn chỉ muốn một cái gì đó.
Tự do. Phải không?
Ông bác sĩ thứ hai: “Xxxiii”.
Ông ta chỉ một người lính trở nên nghiêm nghị: “Anh kia.
Lại đây. Anh có biết khi
Bowsher nói với các đồng nghiệp da đen “Tôi đã có một kỷ niệm đau buồn... Tôi nghĩ là giờ tôi đã hiểu các anh”. Khi đã hiểu và nhận thấy sự bất công của nạn phân biệt chủng tộc, Bowsher trở thành một người lính Thập Tự Chinh đấu tranh cho bình đẳng. Bowsher cho tiến hành các chương trình hướng dẫn lập kế hoạch nghề ngh...
Bowsher nhận thấy rằng bình đẳng về giới và chủng tộc đã mang lại lợi ích to lớn.
Từ một công ty làm ăn thua lỗ, dưới sự lãnh đạo của Bowsher, chỉ trong vòng một năm, Ryerson đã kinh doanh có lãi. Đồng thời, những nhà quản lý da đen từng đến phàn nàn với Bowsher nói rằng giờ đây họ cảm thấy được đánh giá chủ yếu dựa trên kết quả làm việc của mình. Tirone Banks, một trong số đó nói lại cảm nhận của m...
Đó là công bằng thực sự. Kinh Thánh cũng nhấn mạnh một loại công bằng khác: quan tâm đến người nghèo, người đau ốm và người khuyết tật. Trong chương Ezekiel 16, thành phố Jerusalem được so sánh với “người chị” của nó là Sodom, ở đó các cư dân đều “kiêu căng, vô tình và thừa mứa về của cải nhưng không giúp đỡ người nghè...
Đây có thể là lời chỉ trích xác đáng đối với một số tập đoàn lớn ngày nay, nhưng chắc chắn không phải là UPS, nơi mà các nhà quản lý phải tham gia chương trình phục vụ cộng đồng. Một trong số những tình nguyện viên đã có điều kiện mở mang hiểu biết của mình về sự công bằng là David Reid, một vị trưởng phòng vận hành ở ...
Reid nói: “Khi nhìn thấy một việc như thế, bạn rất dễ làm ngơ”. Thực ra, Reid cũng nhiều lần làm ngơ trước những việc tương tự ở chỗ làm của mình, gây ra những bất công mà lúc đó anh ta không nghĩ tới. Chẳng hạn, có lần Reid đã cảnh cáo một nhân viên rằng anh này có thể mất việc nếu tiếp tục xin nghỉ để giúp vợ chăm só...
Anh ta phân phát đồ ăn tại các trại tế bần, giúp đỡ các thanh niên bị đi tù và xây thêm phòng cho một ngôi nhà để có đủ chỗ ở cho một gia đình bảy người.
Giờ đây, Colvard nghĩ rằng mình đã trở thành một nhà quản lý tốt hơn: “Trước kia tôi không cởi mở như bây giờ. Tôi dành nhiều thời gian hơn cho người khác”.
Anh ta cũng trở nên tốt bụng hơn; trước kia anh ta từng từ chối đề nghị được ký hợp đồng chính thức của một công nhân tạm thời vì “việc này không nằm trong ngân sách công ty”, nhưng bây giờ, anh ta đã nhận các công nhân như vậy sau khi cắt giảm thời gian làm thêm của những người khác. Lý do thực sự mà anh ta thuê họ là...
Điều đáng lưu ý là kết quả kinh doanh của công ty không những không bị tác động tiêu cực bởi sự thay đổi này, mà còn được cải thiện đáng kể.
“Tôi chưa bao giờ sâu sát các kế hoạch kinh doanh như bây giờ.
Nếu các kinh nghiệm của tôi ở McAllen giúp tôi làm được như vậy, có lẽ tôi phải quay lại đó”.
Trong Kinh Thánh cũng có những lời răn dạy đặc biệt về công bằng cho người nghèo. Phục truyền Luật lệ ký thứ 15 có ghi: Chớ có cứng lòng hay cay cú trước mặt những người anh em nghèo của mình. Hãy mở bàn tay và cho người vay thứ gì họ cần… Hãy hào phóng với người và chớ cho đi mà có lòng tiếc rẻ; vậy Đức Chúa Trời sẽ b...
Gun Denhart, quản lý Công ty Hanna Anderson đã tuân theo lời dạy này và đưa ra chương trình Hannadowns.
Hầu hết các gia đình đang hoặc đã có con nhỏ đều quen thuộc với những bộ quần áo trẻ em bằng cotton bền đẹp và sặc sỡ đủ màu của Hanna Anderson. Tuy nhiên, nhiều người trong chúng ta không biết rằng Hanna Anderson có một chương trình tên là Hannadowns chuyên thu thập quần áo cũ và gửi cho những người không bao giờ đủ t...
Những bộ
được thắng lợi trong tầm tay. Hiệu quả của hỏa lực Mỹ cũng như tính cơ động của quân đội Mỹ là rõ ràng.
Trong một bài báo đăng trên tờ Học tập - tờ báo lý luận của Đảng Cộng sản, Võ Nguyên Giáp vạch lại những chiến lược kế tiếp của Hoa Kỳ trong chính sách đối với Việt Nam.
Ông thấy có ba giai đoạn.
Giai đoạn thứ nhất từ 1954 đến 1959, khi Mỹ ủng hộ thành lập Việt Nam Cộng hòa chống cộng sản, giai đoạn thứ hai từ 1960 đến cuộc đảo chính lật đổ Diệm khi Mỹ cố ủng hộ Việt Nam Cộng hòa đang chao đảo, giai đoạn cuối cùng là từ 1963 trong khi tìm người thay thế Diệm đã chết và Mỹ quyết định đóng vai trò trực tiếp trong...
Đây là một mối lo ngại có thật.
Võ Nguyên Giáp không thể biết rằng Hoa Kỳ có tự kiềm chế vượt vĩ tuyến 17 hay không.
Cuộc chiến tranh bằng không quân và việc Mỹ đưa quân vào miền Nam Việt Nam chính là biểu hiện một cuộc tiến công chống lại Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Một vị Tổng tư lệnh nếu không áp dụng những biện pháp nhằm chặn đứng một sự đe dọa như thế ắt là không làm tròn bổn phận.
Trong các tỉnh miền Bắc, Võ Nguyên Giáp tổ chức lực lượng tự vệ ở mỗi thôn xóm, mỗi làng mạc, và được trang bị bằng vũ khí do Trung Quốc và Liên Xô cung cấp.
Trong trường hợp bị tấn công, tất cả mọi người từ già đến trẻ đều phải chiến đấu đến người cuối cùng. Một nhà bình luận phương Tây đã phân tích mối nguy hiểm của cách phòng thủ như vậy: “Chỉ có một cách duy nhất để đánh bại một dân tộc không đầu hàng. Đó là sự hủy diệt. Chỉ có một cách duy nhất để kiểm soát một lãnh th...
Đó là biến lãnh thổ đó thành hoang mạc.
Nếu như ở đó, vì bất kỳ lý do gì khiến không thể áp dụng những cách thức như thế thì chiến tranh chỉ có thể là thất bại”. Dù ý muốn của Curtis LeMay, Tham mưu trưởng Chiến lược của không quân Mỹ như thế nào và phần lớn lực lượng không quân và một nửa sĩ quan không lực đã được huy động, tất cả những người có trách nhiệm...
Vậy người ta có thể làm gì? “Chúng tôi phải”, Võ Nguyên Giáp nói, “giải quyết những vấn đề đó. Chúng tôi đã học cách sử dụng vũ khí chất lượng kém hơn để giành phần thắng đối với vũ khí tốt hơn, hiện đại hơn. Chúng tôi học cách sử dụng mọi phương tiện kém hơn để giành thắng lợi.” Võ Nguyên Giáp trở lại những nguyên tắc...
“Tôi sẽ kể một câu chuyện vui”, Võ Nguyên Giáp nói với một vị khách nhiều năm sau, “tôi có ý nghĩ trong đầu là một súng trường cũng có thể dùng để bắn rơi máy bay.
Tôi đã ra lệnh phải làm được như thế.
Trong vài tháng đầu, không ai có thể tưởng tượng sẽ làm như thế nào, nhưng sau đó chúng tôi đã học được. Cách thức để đạt được việc đó cũng đơn giản.
Cho tới nay, trên mặt đất, chiến sĩ của chúng tôi chỉ nhằm trực tiếp vào máy bay đang bay rất nhanh và ném bom bắn phá. Họ thất bại không đạt mục tiêu là điều không tránh được vì đạn bắn lên thì máy bay đã bay qua mất rồi”. Rồi có một ai đó, Võ Nguyên Giáp không biết là ai có sáng kiến dùng các nhóm nhỏ có súng tự động...
Tôi đã khen ngợi họ và tặng huân chương cho họ.
Tôi hỏi tại sao mọi người lại bắn hạ được máy bay? Một phụ nữ tự hào trả lời, chị không phải là người có học thức cao đâu, chị cũng chỉ học tương đương với lớp 8 thôi nhưng đó là một nữ chiến sĩ thực thụ: Tôi đã theo dõi đường bay của máy bay địch và tôi hiểu được quy luật bay của chúng nó.” Câu trả lời làm ông rất thí...
Đối với những người yêu nước như thế, với tư cách cá nhân hay đơn vị tác chiến ở miền Bắc phải quy định một loại huân chương để thưởng cho họ về chủ nghĩa anh hùng. Đó là huy chương Quyết thắng”.
Tuy nhiên, Võ Nguyên Giáp hoàn toàn hiểu rằng những phương pháp như thế chỉ là bất đắc dĩ phải làm.