text stringlengths 1 55.3k |
|---|
- Ghi nhớ được họ tên và những người bạn từng gặp. |
Trong cuộc sống có những lúc bạn phải đồng thời quan tâm tới rất nhiều việc như các cuộc hẹn, các nguồn kinh phí, các buổi thuyết trình công việc, hẹn ăn trưa, nhớ ngày sinh của mọi người, số điện thọai, những dự án cá nhân và |
Đặc biệt ở độ tuổi đó của cuộc đời, ai có thể trách ông nếu ông tỏ ra cay cú và bực bội? |
May mắn thay cho Harland, ở thời đó chuyện kiện tụng và đòi bồi thường từ chính phủ của bang không dễ dàng như bây giờ. Thay vì phàn nàn hay tìm người để trách cứ, Harland lên đường tìm kiếm mặt phải của nghịch cảnh và ông tìm được nó trong một thứ không ai ngờ – công thức rán gà! Harland thừa biết công thức rán gà của... |
Phần còn lại của câu chuyện, theo cách người ta vẫn nói, ông đã đi vào lịch sử. |
Năm 1964, Harland, với biệt danh “Đại tá”, đã mở được 600 cửa hàng nhượng quyền thương hiệu cho món gà rán của mình trên toàn nước Mỹ và Canada. Cũng trong năm đó, ông đã bán cổ phần của mình trong một công ty ở Mỹ với giá 2 triệu đô cho một nhóm các nhà đầu tư. |
Tuy vậy Đại tá vẫn là gương mặt đại diện và là người phát ngôn cho công ty. Năm 1976, sau một cuộc khảo sát độc lập, Đại tá đã được bầu chọn là nhân vật có tên tuổi thứ hai trên thế giới. |
Ngày nay, chuỗi nhà hàng KFC (viết tắt của Gà Rán Kentucky) của Đại tá Sanders có mặt tại hơn 82 quốc gia trên thế giới và phục vụ khoảng 2 tỷ bữa ăn mỗi năm. Cho đến khi ông không may mắc bệnh bạch cầu và qua đời năm 1980 ở tuổi 90, Đại tá đã đi hơn 400.000 km mỗi năm để thăm hết vương quốc KFC mà ông sáng lập. |
Và tất cả những thành công này được bắt nguồn từ một người đàn ông mất hết mọi thứ ở tuổi 65 nhưng quyết không đầu hàng số phận. Không còn gì hơn ngoài một tấm ngân phiếu phúc lợi xã hội 105 đô Mỹ và công thức rán gà, ông đã tìm ra mặt phải của nghịch cảnh. |
MỈM CƯỜI TỪ HÀM RĂNG GÃY Simon Purchall gặp tai nạn khi đang đi xe đạp, nó tặng anh một mồm đầy răng gãy, và còn có thể khiến anh sạt nghiệp. Trên đường đạp xe về nhà sau giờ làm, anh rẽ vào một khúc cua và bị lạc tay lái, văng ra khỏi xe. Anh té sấp mặt, quai hàm đập vào vỉa hè. Ban đầu, anh tưởng chỉ vài cái răng bị ... |
Lúc đầu, dường như Simon không có lựa chọn nào khác ngoài chuyện vay mượn tiền để điều trị. |
Tuy vậy, vợ của Simon – Veronika – vốn là phụ tá nha khoa tốt nghiệp tại Hungary, đã đề nghị anh sang Budapest làm răng. “Như đa số người khác, tôi cũng có chút định kiến trong việc sang một nước cộng sản cũ để chữa răng, nhưng thật đáng ngạc nhiên”, Simon nói, “Mức độ phục vụ và trình độ chuyên môn của họ thật tuyệt v... |
Nó hé mở một cơ hội kinh doanh cho anh và Veronika nhằm giúp người khác tiết kiệm tiền, đồng thời quảng bá và tiếp thị về dịch vụ điều trị nha khoa tại Hungary. Chính bởi Veronika là người Hungary và là một phụ tá nha khoa có trình độ càng làm cho quyết định khởi nghiệp kinh doanh của họ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. |
Chỉ trong vòng vài tháng, công ty SmileSavers của họ đã khai trương. Ngày nay, SmileSavers đã trở thành một doanh nghiệp thành công rực rỡ, cho phép Simon bỏ công việc cũ – một tư vấn viên trong ngành công nghệ thông tin. Anh và Veronika cùng làm trong công ty riêng của họ, cùng nhau xây dựng tương lai. |
Dù đó là số phận hay chỉ là điều ngẫu nhiên xảy ra trong cuộc sống thì việc Simon bị tai nạn xe đạp vẫn chưa đủ cho anh, lẫn chúng ta, trong công cuộc tìm kiếm mặt phải của nghịch cảnh. Một chấn thương như thế đủ để đưa nhiều người ít khó khăn hơn Simon vào trạng thái trầm cảm, chưa kể đến việc kiếm đâu ra 20.000 bảng ... |
Bại vong thứ tư là: Kẻ đối với mẹ cha Không vâng lời, phụng dưỡng Không hiếu kính, giúp đỡ Là cửa vào bại vong. KINH TRÁNH XA CÁC CÁNH CỬA BẠI VONG • 41 Bại vong thứ năm là: Ai có tính gian dối, Lừa gạt bậc chân tu Không thật với mọi người Là cửa vào bại vong. Bại vong thứ sáu là: Người giàu, đầy tài sản Chỉ biết hưởng... |
với cỏ có bao giờ tạm biệt than với củi sống chung cùng một phút nhưng tàn tro chẳng thể có hai đời như que diêm chỉ có một tiếng cười như ta chỉ có một đời tiêu phí em đắm đuối đến vô cùng ủy mị em đam mê như hơi thở vơi, đầy như chiều vàng thích đứng trên ngọn cây như anh thíc... |
chẳng thể có lấy một cử động để bảo vệ mình khi cô bị lôi ra khỏi cách đó vài thước. |
Âm thanh của tiếng đổ vỡ răng rắc và tiếng xì xèo vọng bên tai, trộn lẫn với tiếng mạch đập thình thịch dữ dội của cô. Khi cô vén mái tóc ướt đẫm mồ hôi ra khỏi mắt, Julia nhận ra đám nhân viên đã đẩy ngã những tấm ván phẳng về bên phải sân khấu. Cô đang đứng ngay đúng hướng những tấm ván đổ xuống. Ai đó đã kéo cô ra đ... |
Anh trông có vẻ sẵn sàng bóp chết cô. |
Hai bàn tay anh kẹp chặt lấy cô, và anh bắt đầu lôi cô ra khỏi sân khấu mặc xác sự chống cự của cô. |
“Jessica?” Cô nghe thấy giọng của Logan gần đó. Anh ngừng lại một chút, đôi mắt anh nheo lại thành hai đường rạch ti hí khi anh liếc nhìn từ cô đến Damon. “Vì Chúa, đưa cô ấy ra khỏi đây!” “Rất sẵn lòng,” Damon lầm bầm. Co rúm lại trong cái ôm chặt đến đau đớn của chồng, Julia để mặc anh đưa cô ra phía ngoài sân khấu đ... |
“Lối này,” cô xoay sở nói, trước khi một cơn ho sặc sụa bất thình lình kéo đến. Cô hướng dẫn anh đi xuyên qua khu vực hậu nhà hát, chỉ tạm dừng lại khi cô có cảm giác có ai đó đang đi cùng. Cô xoay lại, thoáng liếc thấy một người đàn ông có vẻ ngoài giống Damon đến sửng sốt. |
Người này chỉ có thể là em trai anh. |
“L-Lord William?” cô lắp bắp. “Ừ, là William,” Damon nôn nóng nói. |
“Sẽ có thời gian cho màn chào hỏi sau. |
Đi tiếp đi.” Cau có trước vẻ độc đoán của anh, Julia đi tới cánh cửa đang mở ra phía đường. Cô gần như đâm phải một hình dáng nhỏ nhắn đang phóng như bay vào bên trong. Chính là Arlyss, cô bạn của cô mừng quýnh lên nhẹ nhõm và vẫn còn đang trong tâm trạng kích động vì hoảng sợ. “Jessica!” bạn cô kêu lên mừng rỡ. “Khi m... |
Một nụ cười khôi hài sáng bừng trên mặt cô. |
“Xem ra cậu đã được cứu thoát rồi. Bây giờ thì mình thấy là mình nên ở lại trong đó và chờ người tới cứu mình.” William bước lên trước, ga lăng chìa cánh tay ra để hộ tống Arlyss ra ngoài, “Tôi lại tán dương cô vì đã biết rời khỏi đó ngay lập tức, cô…” “Barry,” Arlyss nói. |
Ánh mắt sáng rực của cô không bỏ sót một chi tiết nào về bộ quần áo được cắt may thanh lịch, và vẻ đẹp trai tối tăm của William. |
“Arlyss Barry.” “Lord William Savage,” cậu nói, tự giới thiệu mình bằng một động tác hoa mĩ. “Xin sẵn sàng phục vụ cô, cô Barry.” Đảo tròn mắt, Damon kéo Julia ra bên ngoài hòa vào làn không khí tươi mát và lành lạnh của đêm. Bực mình vì sự đối xử thô bạo của anh, cô vùng vẫy vặn người thoát ra khi chân cô vừa chạm tới... |
“Em còn may là anh đã không làm gì tệ hơn với em. |
Đặt bản thân vào nguy hiểm mà không có lý do gì-” “Em muốn ở lại!” cô giận dữ nói. |
“Em phải góp sức vào những gì em có thể làm. Nếu nhà hát gặp chuyện, em cũng sẽ chẳng còn gì hết.” “Em còn có cuộc sống của em.” Anh chỉ ra, giọng anh khắc nghiệt. |
Một tràng ho khác lại kéo đến ngăn không cho cô đáp lại, nhưng cô cũng xoay sở để liếc anh với đôi mắt đẫm nước khiến anh nhức nhối như bị ong chích. Săm soi khuôn mặt đỏ au của Julia, đôi má lem luốc mồ hôi và bồ hóng của cô, Damon cảm thấy mọi cơn giận của anh đều tiêu tan hết. |
Anh chưa bao giờ nhìn thấy bất kỳ ai trông vừa quá can đảm mà cũng lại quá yếu đuối cùng một lúc như thế này. |
Lục tìm khăn tay trong túi áo khoác, anh tới bên cô rồi bắt đầu lau chùi những vết bẩn và sơn lem luốc trên mặt cô. “Yên nào,” anh thì thầm, vòng tay quanh cô khi cô cố giật người lại. Một lúc sau, anh cảm thấy xương sống cứng đờ của cô bắt đầu thả lỏng. Cô ngước mặt lên vài inch cho phép anh tới gần hơn. Anh cẩn thận ... |
“Willia,” anh lầm bầm, nhận ra em trai anh đang cố ve vãn cô nàng diễn viên tóc xoăn đang đứng ở gần. “cố tìm người đánh xe của chúng ta đang đợi phía trước nhà hát, và bảo anh ta đánh xe lại đây.” “Khôn ngoan hơn là cứ thuê một con ngựa để cưỡi,” William nói, rõ ràng là đang rất miễn cưỡng rời khỏi sự bầu bạn của Arly... |
“Đừng đi đâu nha. Đừng có di chuyển khỏi chỗ này. |
Tôi sẽ quay lại ngay.” Cười khúc khích đáp lại, Arlyss ra vẻ như đang chào William, rồi dõi theo cậu bước dài về phía đường với khuôn mặt đầy vẻ ngưỡng mộ. |
Julia ngước nhìn lên chồng mình, vẻ mặt cô đờ ra. “Em không biết là anh sẽ ở đây tối nay.” Từng sợi thần kinh của cô có vẻ sẵn sàng bật lên lách tách sau cái thử thách bên trong nhà hát, dù vậy ngay cả khi với những hung hiểm mà cô đã trải qua cùng với cảm giác lo lắng tới phát bệnh là không biết chuyện gì đang diễn ra... |
Chiếc khăn mềm mại vẫn tiếp di chuyển khắp mặt cô trong sự ve vuốt hết sức dịu dàng. |
“Anh không có thời gian gửi thư báo trước,” anh nói. “Anh phải đưa William rời khỏi Warwickshire đến Luân Đôn sớm nhất có thể.” Cô nhún vai tỏ ý không quan tâm. |
“Anh có thể ở dưới đó luôn cũng được. Anh |
thấy tin mới? - Tin mới ư? |
- Raymond nói và cuộn tròn trong chiếc ghế. - Tôi đã chọn một đội ngũ mới và tôi hy vọng anh sẽ đồng ý tham gia vào Nội các chỉ định như… Raymond trở lại nghiêm trang ngay và lắng nghe Neil Kinnock một cách chăm chú: - “Anh có thể đợi tý chút không?” - Joyce, - Raymond gọi vợ vì cô đi vào bếp lấy hai tách cà phê đen, -... |
- Tôi vui lòng đồng ý, - Anh trả lời. - Cám ơn anh, Raymond. Có thể chúng ta sẽ gặp nhau tại văn phòng của tôi ở Hạ nghị viện vào sáng mai và sẽ nói về sách lược trong lĩnh vực công việc mới của anh. |
- Vâng, tất nhiên rồi. Hẹn gặp lại anh vào ngày mai. |
Anh bỏ ống nghe xuống sàn và ngủ thiếp trong ghế với nụ cuời. |
Joyce đặt lại ống nghe về chỗ và cho tới sáng hôm sau mới biết rằng chồng mình được giữ chức Bộ trưởng chỉ định bộ Quốc phòng. |
Suốt ba tuần Charles không nghe được tin tức gì về chiếc hộp thuốc lá bị mất và đã bắt đầu hết hy vọng thì viên thám tử gọi điện tới cho anh biết vật gia bảo của gia đình đã được tìm thấy. - Một tin thật tuyệt, - Charles nói và đề nghị - Liệu ông có thể mang hộ chiếc hộp tới Eaton được không? - Điều này không đơn giản ... |
- Charles nói và thấy có điều gì huyền bí. Anh suốt ruột đợi thám tử đến, dù cho anh ta sau có vài phút đã ở truớc cửa nhà. Câu hỏi đầu tiên của anh ta làm Charles phải ngạc nhiên: - Chúng ta có một mình chứ, thưa ngài? - Vâng, - Charles đáp, - Vợ tôi mang con trai đi thăm mẹ cô ấy ở Wales. |
Anh đã nói rằng anh đã tìm thấy chiếc hộp. - Anh tiếp tục nói và rất suốt ruột về tin của viên thám tử. - Vâng, thưa ngài. - Anh đã làm việc rất tốt, tôi có thể với tư cách cá nhân nói với chỉ huy của anh. Anh nói và mời viên thám tử đi vào phòng khách. |
- Tôi cho rằng có sự rắc rối ở đây, thưa ngài. - Làm sao còn có được khi anh đã tìm thấy chiếc hộp. |
- Chúng tôi không thấy có gì không hợp pháp về sự biến mất của nó lúc ban đầu. |
- Anh định ám chỉ điều gì? |
- Chiếc hộp vàng nhỏ đã được mời mua ở phố Grafton với giá hai nhăm nghìn bảng. |
- Thế ai là người chủ trì việc bán? |
- Charles hỏi một cách không kiên nhẫn - Vấn đề ở chỗ này, thưa ngài. |
Công việc kiểm tra cho thấy đó là Amanda Hampton và chữ ký đúng là của vợ ngài. |
- Viên thám tử nói trong khi Charles đứng chết lặng. |
- Và người bán hàng có hóa đơn chứng nhận sự chuyển nhượng. Viên thám tử đưa bản sao hóa đơn cho Charles và anh không còn khả năng giữ cho tay khỏi run lên khi nhận ra đúng chữ ký của Amnada. - Còn bây giờ vì sự việc đã được thông báo cho Viện trưởng viện kiểm soát, tôi nghĩ rằng tôi cần phải báo riêng sự việc cho ngài... |
Người bán hàng cũng đã biết rõ sự việc mình cần phải làm. |
Anh ta chỉ có thể hạnh phúc trao trả lại chiếc hộp đựng thuốc lá với số tiền mà anh ta đã trả cho nó. |
Tôi không nghĩ rằng điều này có thể công bằng. |
Charles không thể bình luận thêm được điều gì ngoài những lời cảm ơn truớc khi tiễn khách. |
Khi quay trở lại phòng làm việc của mình, anh lập tức gọi điện cho Amanda đang ở nhà mẹ đẻ của cô để cô trở về nhà ngay. |
Cô đã định phản đối, nhưng anh đã gác ngay máy. |
Charles đợi cho tới khi tất cả họ quay trở về Eaton vào tối khuya. |
Người bảo mẫu và Harry phải đi lên gác ngay. |
Chỉ mất có năm phút, Charles đã biết được chỉ có vài trăm bảng bị mất. |
Khi vợ anh bắt đầu đầm đìa nuớc mắt, anh đã giáng cho cô vào mặt mạnh đến mức cô ngã lăn đất. |
“Nếu còn một thứ gì trong căn nhà này bị biến mất, cô sẽ biến đi cùng với nó, - Anh nói, - và tôi chắc chắn rằng cô sẽ nằm trong tù một thời gian thật dài đấy”. |
Amanda nức nở không thể kiềm chế nổi và chạy ra ngoài. |
Ngày hôm sau, Charles báo cho cô trông trẻ trông Harry toàn bộ thời gian. |
Anh cững chuyển phòng ngủ của mình lên tầng trên để có thể gần con trai hơn, Amanda không phản đối. |
Raymond bỏ căn nhà ở Barbican và cùng với Joyce chuyển về căn nhà nhỏ Georgian ở phố Cowley chỉ cách có vài yard tới nhà Nghị viện. Raymond theo dõi việc đầu tiên của Joyce là trang hoàng lại phòng làm việc cho anh, sau đó mới sắp xếp phần còn lại của căn nhà với sự nhiệt tình và lòng phấn khởi của những người mới cưới... |
Cha mẹ của Raymond đã đến nghỉ ở nhà họ vào ngày nghỉ cuối tuần. Raymond bật cuời khi đón cha anh ở cửa với cái túi to có mác “Hiệu thịt nhà Gould”. - Bố biết rằng ở London cũng bán thịt mà, - Anh nói với bố. - Nhưng không giống như thịt này đâu, con trai ạ, - Ông bố trả lời. |
Trong bữa tối với món thịt bò ngon tuyệt mà Raymond còn có thể nhớ được, anh ngắm Joyce ngồi nói chuyện với mẹ mình và bỗng nói to: “Cảm ơn vì Chúa đã thức tỉnh con đúng lúc”. - Anh nói gì cơ?- Joyce hỏi chồng. |
- Không gì, em yêu, không có gì cả. |
Alec Pimkin tổ chức bữa tiệc mời tất cả các đồng nghiệp của anh trong đảng Bảo thủ cùng tham gia vào Nghị viện năm 1964 “Để kỷ niệm hai mươi năm đầu tiên trong Nghị viện” anh giải thích nguyên nhân trong lời phát biểu ứng khẩu sau bữa tối. Với ruợu brandy và xì gà, con người béo tốt với chiếc đầu hói ngồi nghiên cứu cá... |
Nhiều người cũng đã bị rớt khỏi trong những năm qua, nhưng với những người còn trụ lại, anh tin rằng chỉ có hai người trội hẳn lên. |
Cái nhìn của Pimkin đầu tiên dừng lại ở người bạn cũ Charles Hampton. |
Dù có nhìn thật gần, anh cũng chưa nhận thấy một sợi tóc bạc nào trên đầu của vị Bộ trưởng Bộ Tài chính. |
Đôi khi Pimkin vẫn nhìn thấy Amanda, bây giờ cô đã trở lại làm người mẫu toàn bộ thời gian và hiếm khi ở Anh. Anh cho rằng Charles nhìn thấy vợ trên những tờ bìa tạp chí còn nhiều hơn là gặp cô tại nhà ở Eaton. Pimkin đã rất ngạc nhiên vì Charles đã bỏ ra bao nhiêu là thời gian cho cậu bé Harry. Charles đúng là người đ... |
Nhất định năng lượng cho những tham vọng của anh cũng không thể lụi tàn, và Pimkin cho rằng chỉ có một người có thể xứng đáng là đối thủ |
Sachvui.Com Sachvui.Com |
và nói câu ấy, ông chủ tôi nói thêm: "Cậu về đi, sáng mai mới cần đến đây". - Đại úy không nói là đang đợi ai khác ngoài thiếu tá Burnaby nữa? - Không. |
Ông chủ tôi không nói gì về chuyện ấy. - Anh không nhận thấy chiều hôm qua ông chủ anh có vẻ gì khác mọi ngày sao? - Tôi không nhận thấy, thưa ông. |
- Hình như anh mới cưới vợ phải không, Evans? - Vâng được hai tháng... cô ấy là cháu bà Belling, chủ khách sạn Ba Vương miện. - Và đại úy Trevelyan không tán thành việc anh lấy vợ? - Thậm chí ông chủ tôi còn nổi cáu. |
Được cái cô Rebecca vợ tôi hiền lành, lại nấu bếp rất giỏi. Trước kia, tôi đã hy vọng ông chủ nhận cả cô ấy cùng vào làm ở đây, nhưng ông chủ tôi dứt khoát từ chối, bảo rằng ông không chịu nổi thấy một người phụ nữ trong cái nhà này. Đang trong tình trạng ấy thì cái bà ở châu Phi mới về nước kia ngỏ ý xin thuê tòa lâu ... |
- Anh có biết tại sao ông đại úy lại ghét phụ nữ đến thế không? - Không, thưa ông. |
Tôi cho rằng do ông chủ tôi e thẹn. Nhưng cũng có thể do ông chủ tôi đã vấp phải một chuyện thất tình đau xót thuở trẻ. |
- Đại úy Trevelyan chưa hề kết hôn bao giờ? - Chưa, thưa ông. - Ông ấy có họ hàng chứ? - Vâng. |
Một bà chị hiện ở thị xã Exeter, và hình như có một hoặc vài người cháu. |
- Có người nào trong số đó đến đây thăm đại úy không? - Không, thưa ông thanh tra. |
Theo tôi biết thì hình như ông chủ tôi có chuyện bất hòa với bà chị ông ấy ở thị xã Exeter. |
- Bà chị ấy tên gì? - Phu nhân Gardner, nếu tôi nhớ không sai. - Anh biết địa chỉ bà ấy không? |
- Không, thưa ông. |
- Có lẽ chúng tôi sẽ tìm thấy địa chỉ đó trong đống giấy tờ của đại úy Trevelyan. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.