text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Theo ý thuộc hạ thì nên đưa vào những nhà bỏ trống, rồi treo yết thị cho người nhà biết mà đón về. Trương Chiêu Thảo sứ nghe theo, sai Lai Pháp đến ghi tên tuổi, sắp xếp chỗ ở cho họ rồi sau đó viết yết thị treo lên khắp nơi. Khi Lai Pháp đang hỏi từng người để ghi tên họ thì chợt có một thiếu phụ nhìn chăm chăm rồi nó... |
hè dài dằng dặc, khi những căn phòng dường như thầm thì với tiếng vọng của những cánh đồng và tiếng vo ve của lũ ruồi, lá cờ đuôi nheo dài nhẹ nhàng ve vẩy đong đưa một cách vô mục đích. Trong khi đó mặt trời tỏa nắng chắn cửa những căn phòng và phủ đầy chúng với những lớp bụi mù vàng đến nỗi khi bà McNab bước vào và l... |
Rồi sự im lặng lại buông xuống; và rồi, đêm nối tiếp đêm, và đôi khi vào đúng giữa trưa khi những đóa hoa hồng đẹp rạng rỡ và ánh sáng rọi lên bức tường hình dáng rõ ràng của nó, dường như có tiếng của một vật gì đó rơi đánh sầm xuống sự im lặng này, sự lãnh đạm này, sự vẹn nguyên này. [Một quả đạn đại bác nổ. |
Hai mươi hoặc ba mươi chàng trai tan xác ở Pháp, Adrew Ramsay nằm trong số đó. |
Trời đất thương tình, anh chết ngay lập tức.] |
Mùa hè năm đó, những ai đã từng đi xuống thả bộ trên bãi biển và hỏi trời biển rằng chúng đã thuật lại thông điệp gì hay chúng đã khẳng nhận viễn cảnh nào phải cân nhắc xét suy giữa những dấu hiệu thông thường của tặng vật thiêng liêng - ánh hoàng hôn trên biển, ánh bình minh xanh nhạt, trăng lên, những con thuyền nổi ... |
Nó có hoàn thành cái mà anh ta đã bắt đầu không? |
Với sự tự mãn tương đương, nó nhìn thấy sự bất hạnh của anh ta, sự hèn hạ của anh ta và sự đau đớn kinh khủng của anh ta. |
Nhưng rồi có phải giấc mơ đó - về việc sẻ chia, về việc hoàn thành, về việc tìm ra trong sự cô quạnh trên bãi biển một lời giải đáp - chỉ là một phản ảnh trong một tấm gương, còn bản thân tấm gương chỉ là một bề mặt thủy tinh hình thành trong sự thụ động khi những sức mạnh cao cả hơn nằm thiếp ngủ bên dưới? Nôn nóng, t... |
[Mùa xuân ấy ông Carmichael tung ra một tập thơ với một thành công ngoài mong đợi. |
Cuộc chiến tranh, mọi người bảo, đã làm sống lại mối quan tâm của họ đối với thi ca.] |
7. |
Đêm nối tiếp đêm, hè qua đông đến, sự hoành hành của những cơn bão, sự tĩnh lặng như tờ của ngày trời đẹp (đã từng có ai đó lắng nghe không), từ những căn phòng bên trên của ngôi nhà trống chỉ có thể nghe thấy tiếng giằng giật của những tia chớp lóe khổng lồ, khi những cơn gió và những lượn sóng nô đùa và cưỡi lên nhau... |
8. |
Cho rằng chẳng có tổn hại gì, vì gia đình ấy sẽ không tới, không bao giờ tới nữa, có người nói thế, và có lẽ ngôi nhà sẽ bị phát mãi vào ngày lễ thánh Mi-sen, bà McNab khom người xuống nhổ một bó hoa để mang vào nhà cắm. |
Bà đặt chúng lên bàn trong lúc quét dọn. |
Bà rất yêu thích các loài hoa. |
Bỏ phí chúng thật là một điều đáng tiếc. |
Giả dụ ngôi nhà bị bán đi (bà đứng chống nạnh trước tấm gương) nó sẽ muốn trông ra vẻ |
nhà chị, anh đã đánh bật hồn ma đi và từ đấy không còn dấu hiệu gì của nó nữa. Một ơn lành, nhưng thay vào chỗ của hồn ma anh đã mang đến một thứ ám ảnh khác: khuôn mặt Halle bết bơ và sữa chua, miệng của chính anh nhét đầy sắt, và chỉ có Chúa biết được nếu anh muốn anh còn kể cho chị những điều gì nữa. |
Những ngón tay vuốt ve gáy chị bây giờ mạnh hơn − những cái xoa nắn bạo dạn hơn như thể Baby Suggs đang gom sức mạnh. Hai ngón tay cái đặt trên gáy, trong khi những ngón tay kia ấn vào hai bên cổ. Mạnh hơn lên, mạnh hơn lên, những ngón tay chậm chạp xoa những vòng tròn nhỏ đến gần thanh quản chị. Thật ra Sethe ngạc nhi... |
“Mẹ! Mẹ!” Denver hét lên. |
“Mẹ!” và lật ngửa mẹ nó ra. Những ngón tay rời ra và Sethe phải nuốt những hơi dài trước khi nhận ra khuôn mặt của con gái gần sát mặt chị và khuôn mặt Thương chờn vờn ở phía trên. “Mẹ không sao chứ?” “Có người bóp cổ mẹ,” Sethe nói. “Ai?” Sethe xoa cổ và gắng ngồi dậy. |
“Mẹ đoán là bà nội Baby. Mẹ xin bà xoa bóp cổ cho mẹ, như bà vẫn hay làm, và bà đang làm rất khéo và rồi mẹ đoán là bà hơi quá tay.” “Bà không làm thế với mẹ đâu. Bà nội Baby thì không đâu.” “Con giúp mẹ ngồi dậy đi.” “Xem này.” Thương chỉ vào cổ Sethe. “Cái gì vậy? Con thấy gì?” Sethe hỏi. |
“Mấy vết bầm,” Denver nói. “Trên cổ của mẹ?” “Ở đây,” Thương nói. “Đây và đây nữa.” Cô giơ tay chạm vào những mảng da đang trở nên sậm màu hơn cổ của Sethe, và những ngón tay cô khá lạnh. “Làm như thế đâu có giúp được gì,” Denver nói, nhưng Thương đã nghiêng người xuống, hai bàn tay xoa nắn làn da ẩm nhìn như vải lụa v... |
Như dì Phyllis, ngủ không nhắm mắt. |
Như Jackson Till, ngủ dưới gầm giường. |
Chị chỉ muốn tiến tới. Như chị đã tiến tới. Một mình với con gái trong một căn nhà ma ám, chị đã thu xếp mọi thứ trời đánh. Tại sao bây giờ, có Paul D thay vì hồn ma, chị lại sụp đổ? |
Sợ hãi? |
Cần Baby? |
Phần tệ nhất đã qua, phải không? Chị đã vượt qua rồi, phải không? |
Khi I24 có hồn ma, chị đã có thể chịu đựng, làm, giải quyết bất cứ điều gì. Bây giờ chỉ một chút tin tức về chuyện đã xảy ra với Halle là chị chạy bay đi như một con thỏ đang tìm mẹ. Những ngón tay của Thương êm như thiên đàng. Dưới những ngón tay ấy nỗi đau đớn lắng xuống và thở đều lại. Nỗi an bình Sethe đã đến đây t... |
Denver ngắm nhìn khuôn mặt của hai người. Thương ngắm nhìn công việc mà hai ngón tay cái của cô đang làm và hẳn phải thích điều cô nhìn thấy vì cô nghiêng người xuống và hôn làn da mềm mại dưới cằm Sethe. Họ như thế trong một lúc vì cả Denver lẫn Sethe đều không biết làm sao: làm cách nào ngừng lại và không thích hình ... |
Sethe cảm thấy bận tâm, không phải vì nụ hôn, nhưng vì, ngay trước lúc ấy, trong lúc chị sung sướng để cho Thương xoa tan đi cơn đau, những ngón tay chị đang yêu thích và những ngón tay đã xoa dịu chị trước khi chúng bóp cổ chị nhắc cho chị nhớ đến một điều bây giờ chị đã quên. Nhưng có một điều chắc chắn, Baby Suggs k... |
Nhưng mười tám năm rồi chị đã sống trong một căn nhà đầy những cảm nhận từ thế giới bên kia. |
Và hai ngón tay cái ấn vào cổ chị cũng giống như thế. Có lẽ hồn |
học trong cuộc sống của tôi. Kết quả là cuộc sống của tôi đã thay đổi một cách đáng kể. Thực tế,khi tôi bắt đầu sử dụng những kỹ năng mà tôi sẽ đang chia sẻ với bạn, tôi nhanh chóng để ý đến sự cải thiện trong niềm tin, tài chính, nghề nghiệp và cách mà người ta đối xử với tôi. Tôi đã trở nên giàu có, nổi tiếng và cuộc... |
Thực chất, nếu bạn nhắm mắt lại, tự nói với chính mình và người khác, rồi cử động thân thể, thì bạn có thể kiểm soát ý nghĩ và hành vi của mình và sau cũng là bạn có thể sống với những giấc mơ của mình. Tất cả những gì mà bạn phải làm là thực hiện những chỉ dẫn của tôi từng bước một, cho dù đôi khi bạn không chắc chắn ... |
Chúng ta sẽ cùng thiết kế và thiết lập “phần mềm tích cực” cho bộ óc. |
Khả năng bây giờ Trong sử học, đây là thời gian thú vị. Thế giới của chúng ta đang chuyển đổi mỗi ngày. Những chuyển đổi và đột phá về khoa học kỹ thuật đang diễn ra xung quanh chúng ta đang tăng lên theo lũy thừa. Trong cuộc sống đang chạy đua của nhân loại, chúng ta đang nối dần những khoảng cách lớn, những khám phá ... |
Đặt câu hỏi bạn sẽ không phải thay đổi cuộc sống của bạn? – vấn đề là nó sẽ thay đổi gì? |
Ngay bây giờ đây, chúng ta đang sống trong thời đại thông tin kỹ thuật số. Máy fax, điện thoại mobile, kỹ thuật vi tính vệ tinh, những thứ mà cách đây 50 năm chúng ta không thể nghĩ tới,bây giờ xem như một phần bình thường trong cuộc của thế kỷ 21 này. Nhiều chuyện xảy ra ở một phía thế giới, trong phút chốc chúng ta c... |
Chúng ta sẽ đi đến bất cứ nơi nào và sẽ đi đến đó một cách nhanh chóng. Chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa đi vào cuộc cách mạng, và tôi tin trong giai đoạn lớn kế tiếp của sự phát triển nhân loại sẽ tiến xa hơn trong thời đại thông tin và mở ra một thời đại mới, ở đó con người sẽ bắt đầu phát triển những tiềm lực bên... |
kính nghiêm nghị. “Anh cứ để lại bộ vét đen ở bang New York.” “Tôi có thể mang về gì không?” “Mỗi anh được rồi. |
Để chừa chỗ mà mang quà cho Carmen và Gabriel. Hol không cần gì thêm đồ đạc lỉnh kỉnh gì lúc này.” “Cô ấy có biết là Hoa dại vừa lên đầu bảng lại không?” “Có, người đại diện gởi email sáng hôm nay. Holly nói rằng chắc chị ấy nên chết thường xuyên hơn, có lợi cho doanh số bán sách.” “Nói cô ấy đừng dọa người ta thế. |
Gặp cô thứ Hai này nhé.” “Anh đi bình an nhé, Crispin. Chúa phù hộ.” “Khi Holly tỉnh dậy, nhắn với cô ấy tôi nói rằng… cứ nói rằng cô ấy là người tuyệt nhất.” Sharon nhìn tôi lệch góc - chút thuộc tính kỳ quặc của Skype - rồi nói, “Tôi hứa đấy.” Như thể đang dỗ dành một đứa trẻ sợ hãi. |
Cửa sổ Skype trống trơn. |
Bóng ma của Hershey nhìn lại tôi. |
Văn phòng tôi mở cửa cho sinh viên vào hỏi bài đến bốn giờ rưỡi, và thông thường tôi rất bận, sinh viên liên tục vào, nhưng hôm nay một không khí tận thế yên tĩnh đã giải tán hết dân số ở Thung Lũng Hudson mà chẳng ai thèm báo với tôi. |
Tôi kiểm tra email, nhưng chỉ có hai cái mới: thư rác của một công ty chống virus, mời mua một phần mềm lọc thư rác tốt hơn, và một email vui vẻ hơn từ Carmen, báo rằng Gabby đã bắt đầu tập bò, và chị của cô ấy đã cho một chiếc giường xếp, vậy nên lần tới tôi sẽ không phải ngủ trên gối tựa để rồi đau lưng nữa. Tôi trả ... |
Cuộc chạm trán kinh thiên động địa đó có lẽ chỉ mới ba mươi phút trước, nhưng nó thực sự đã trở thành ký ức, và ký ức là đĩa CD-RW có thể chép rồi xóa rồi chép lại, không phải là đĩa CD-R chỉ chép được một lần. |
Cuối cùng tôi email cho Zoë nói cảm ơn nhưng tôi đành xin khất vụ đi trượt tuyết ở nhà nghỉ của bố mẹ Marc dịp năm mới. Zoë biết tôi không biết trượt tuyết, cũng không hề muốn từ bỏ quán tính ở bất kỳ đâu - vậy tại sao tôi lại phải bẽ mặt trên đường trượt trước ông chồng mới của bà vợ cũ - một tay da ngăm như dân đảo C... |
Thay vào đó tôi sẽ có thêm một buổi chiều nữa với hai đứa con gái. |
Bấm nút Gởi. |
Chỉ mới ba giờ bốn mươi lăm, mà tôi không có chỗ nào khác để đi trừ căn phòng trống trong ngôi nhà thuê chung với ba giảng viên khác. |
Ewan Rice có ba cái nhà, muốn ở đâu khi nào cũng được. |
Crispin Hershey có một phòng và dùng chung nhà bếp. |
Tối nay có tiệc của khoa Tiếng Anh ở một nhà hàng dưới Red Hook, nhưng mì mực đen với cá hồng sau vụ thoát chết vừa rồi có gì đó hơi… tôi không biết nữa, tôi không thể tìm từ nào để diễn tả. Rồi tôi thấy có một sinh viên đứng ở lối vào. “Xin chào,” Tôi lên tiếng. “Tôi giúp gì được cho cô?” “Chào. |
À.” Cô này có vẻ ái nam ái nữ, choàng kín người trong áo cách nhiệt đen sẫm dài đến gối, trên vai còn vài bông tuyết chưa tan; đầu cạo trọc, mí mắt kiểu châu Á, nước da trắng bệch. |
Liệu một ánh nhìn có thể vừa mãnh liệt, lại vừa trống rỗng chăng? Một pho tượng trung cổ có ánh nhìn như thế, và cô ta cũng vậy. Cô ta đứng im. “Mời vào,” tôi gọi. “Ngồi xuống đi.” “Tôi sẽ vào.” Cô ta bước vào như thể nghi ngờ sàn nhà, rồi ngồi xuống như thể trước giờ cũng từng có vấn đề với cả bàn ghế. “Soleil Moore.”... |
Tựa đề là Cơ Hội Cuối Cùng Của Ngươi, trong đó tôi tiết lộ tất cả.” “Tiết lộ…” tôi cảm giác có một sự yếu đuối ở cô ta “…về việc gì mới được chứ?” “Cuộc chiến bí mật. Cuộc chiến bí mật đang diễn ra quanh ta, thậm chí là bên trong ta. |
Tôi thấy ông lấy Cơ Hội Cuối Cùng Của Ngươi ra khỏi túi. |
Trước đó ông đã ngồi một tiếng đồng hồ với Holly Sykes, ở quầy bar, chơi trò tung đồng xu. |
Ông nhớ mà, ông Hershey. Tôi biết là ông nhớ. |
Holly Sykes là bằng chứng.” Sự thật kép: tôi có một kẻ rình mò, và cô ta điên rồ vô đối. “Bằng chứng của cái gì kia?” “Bằng chứng là ông có trong Kịch Bản.” “Cô đang nói kịch bản gì vậy?” “Kịch Bản.” Cô ta có vẻ sốc. “Bài thơ đầu tiên trong Cơ Hội Cuối Cùng Của Ngươi. Ông đã đọc mà, ông Hershey. Phải vậy không?” “Không... |
Khốn nạn. Khốn nạn. Khốn nạn. Khốn nạn. Khốn nạn!” “Tiểu thư, cô phải hiểu…” “Ông không được quyền gọi tôi là ‘tiểu thư’. Nhất là sau…” từng ngón tay Soleil Moore co duỗi, “chừng đó thời gian! |
Tiền bạc! |
Máu xương!” “Tại sao tôi phải cố giúp xuất bản thơ của cô?” “Bởi vì Thực Nhục Tâm Hồn giải thích về những kẻ săn mồi thượng đẳng; bởi vì Cơ Hội Cuối Cùng Của Ngươi tiết lộ cách thức của Ẩn Sĩ; bởi vì Ẩn Sĩ có một cánh cửa mở được đến bất kỳ đâu và có thể bắt cóc bất kì ai; và bởi vì chính ông, ông Hershey, ông có trong... |
Tôi cũng vậy. |
Và Holly Sykes - Ẩn Sĩ đã mang em trai của bà ấy đi. |
Ông biết kia mà. |
Ông tự viết mình vào Kịch Bản. Ông tả nó trong ‘Vấn đề Voorman’. Những gì ông viết, trong câu chuyện đó, chính là những thứ Ẩn Sĩ làm. |
Ông không thể phủ nhận được. Ông không thể.” ““Vấn đề Voorman”? |
Tôi viết truyện ấy lâu lắm rồi. |
Trừ nhân vật bác sĩ trong nhà tù và nước Bỉ biến mất, tôi hầu như còn chẳng nhớ gì.” “Chẳng quan trọng gì nữa.” Soleil Moore bình tĩnh lại, hay dường như thế. |
“Kế hoạch A là đánh động thế giới bằng thơ. |
Đã thất bại. |
Vậy ta phải viện đến Kế hoạch B.” “Thôi thì,” tôi muốn cô ta biến cho rồi, “chúc cô may mắn với Kế hoạch B. Giờ tôi phải trở lại làm việc và…” “Chính ông cho tôi Kế hoạch B, ở Hay-on-Wye.” “Cô Moore, làm ơn đừng khiến tôi phải gọi bảo vệ.” “Vai trò của ông là khiến thế giới chú ý đến thơ của tôi. |
Tôi cầu nguyện, và cầu nguyện rằng ông sẽ làm điều đó, sẽ đọc và khen ngợi nó công khai, nhưng tôi không lường trước được sự hi sinh cần có. Tôi xin lỗi, ông Hershey.” “Được rồi, tiểu thư. Nhưng làm ơn đi cho.” Soleil Moore đứng dậy… nước mắt đầm đìa? “Tôi xin lỗi.” Một nguồn lực siêu nhiên kéo Heryshey lùi lại, văng k... |
Soleil Moore đứng cạnh chàng. |
Thêm năm phát nữa, quá sốc, quá gần nhau, đến nỗi không đau đớn. |
Má của Hershey chà xuống thảm thô ráp. Bộ xương sườn của chàng bị đấm vỡ toang. Quỷ thần khốn nạn. Bị bắn. Tôi đã bị bắn thật, ngay tại đây, ngay bây giờ. |
Thảm sàn uống lấy máu. |
Máu của tôi. Máu tuôn như suối. NHƯ SUỐI. Bảy chữ cái, bao nhiêu điểm Scrabble. |
Hershey có cử động được phần thân thể nào không, thưa độc giả thân mến? Không, chàng chịu thôi. |
Đôi ủng đi tuyết. |
Cách vài inch. Ủng-tuyết. Rút gọn lại. Nghe kìa. Một giọng nói. Trìu mến, yếu dần, thánh thót. |
Mẹ? |
Đừng có mà sến như Disney thế. |
Soleil Moore. Cô S. Moore. Miss S.Moore. |
À, đương nhiên rồi! Esmiss Esmoor. Cuốn sách tuyệt nhất của E.M. Forster[55]. Nhân vật hay nhất của ông ấy. “Ông nổi tiếng, ông Hershey, nên sau chuyện này người ta sẽ đọc thơ tôi. |
Tin tức, mạng Internet, FBI, CIA, Liên Hiệp Quốc, Vatican - đến cả Ẩn Sĩ cũng không thể che mắt thiên hạ được… Chúng ta là những kẻ tuẫn đạo, ông và tôi, trong Cuộc Chiến. |
Em gái tôi cũng thế. |
Họ lừa em ấy đi xa, ông hiểu không. Em ấy kể với tôi về họ, nhưng tôi cứ tưởng em ấy bị ốm. |
Tôi không bao giờ tha thứ cho mình. |
Nhưng tôi có thể thức tỉnh thế giới, thức tỉnh thế giới khỏi sự ngu muội. Một sự ngu muội chết người. |
Một khi loài người biết rằng chúng ta chính là nguồn thức ăn của Ẩn Sĩ - là trang trại cá hồi của bọn họ - khi đó, ta có thể kháng cự. |
Cùng nổi dậy. |
Truy đuổi chúng đến cùng.” Miệng của Soleil Moore tiếp tục cử động, nhưng âm thanh đã biến mất. Hiện thực đang teo lại. |
Nó đã ở trên biên giới Canada; giờ đây dừng ở Albany; rồi nhỏ hơn cả khuôn viên trường Blithewood. Cánh rừng ngập tuyết, thư viện, tầng hầm, căn-tin dở tệ, đều biến mất, đều bị dụi tắt. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.