text stringlengths 1 55.3k |
|---|
— Đồng chí biết tại sao không? — Không. — Tôi cũng không biết. |
Có lẽ vì thời tiết. |
Trời hôm nay đẹp. |
— Biết đâu! Có thể vì ta sắp sửa phải hành động. — Tôi nghĩ đúng như vậy - Robert Jordan nói - Nhưng hôm nay thì không. Hôm nay cần phải né tránh. |
Trong khi nói, chàng nghe ra một cái gì. Đó là tiếng động xa xôi nổi lên trong hơi gió nóng thổi vào đám cây. |
Chàng không tin ở ấn tượng của mình và chàng im lặng, há hốc miệng, lắng tai nghe ngóng, đầu ngẩng về phía Primitivo. Tiếng động vừa như vẳng tới đã tan biến đâu mất. |
Gió thổi rì rào trong đám thông, và Robert Jordan thu hết sức để chú ý lắng nghe. Và chàng bắt gặp cái âm thanh mơ hồ vọng về trong gió. |
— Với tôi thì chuyện đó chả có gì bi thảm cả - Angustin nói - Tôi không có con bé Maria, rồi sao nữa? Thì tôi đi tìm chị em ta như mọi khi vậy. |
— Im đi! |
- Chàng bảo hắn, không nghe thấy hắn nói gì, và chàng nằm dài cạnh hắn, đầu ngoảnh đi chỗ khác, Angustin nhìn chàng. — Qué pasa? - Hắn hỏi. Robert Jordan đặt bàn tay lên miệng hắn và tiếp tục nghe ngóng. Một lần nữa chàng lại nghe cái âm thanh nhẹ nhàng khô khan và xa xôi. |
Nhưng không thể lầm lẫn được. |
Đó là tiếng đạn súng máy nổ liên hồi nghe giòn giã chính xác. Như từng dây đạn nối tiếp nhau nổ phía xa, thật xa với những ánh lửa li ti. |
Robert Jordan nhìn Primitivo, hắn cũng đang nhìn chàng, bàn tay che sau vành tai. Chàng ngước mắt nhìn lên, Primitivo đưa tay chỉ ngọn núi cao nhất. |
— Đánh nhau ở vùng El Sordo. |
- Robert Jordan nói. — Phải đến tiếp tay họ - Angustin nói - Gom người lại đi. Vamonos. — Không - Robert Jordan nói - Ta phải ở lại đây. CHƯƠNG 25 Robert Jordan ngước mắt nhìn về phía Primitivo đứng ở trạm canh của hắn đang giơ súng lên chỉ về một hướng. Chàng gật đầu ra dấu hiểu, nhưng hắn vẫn tiếp tục ra dấu, bàn tay... |
— Hãy ở lại bên khẩu súng máy và chỉ khai hỏa khi chắc chắn, thật chắn chắn rằng chúng đang đi về phía bọn ta. Và chỉ bắn khi nào chúng tới cái bụi rậm kia - Robert Jordan nói, vừa đưa tay chỉ về phía bụi rậm - Hiểu chưa? — Hiểu rồi, nhưng... — Không có nhưng nhị gì hết. Sẽ giải thích sau. |
Tôi đi gặp Primitivo xem thử. Anselmo đang ở gần bên chàng, hắn bảo lão: — Viejo. |
Hãy ở đây với Angustin và khẩu súng máy. - Chàng nơi chậm rãi, gằn giọng - Không được bắn trừ khi nào kỵ binh thật sự vào tới đây. Nếu chúng chỉ xuất hiện suông thì hãy để yên như vừa rồi. Nếu phải bắn thì hãy giữ chặt chân ba càng và trao đạn cho hắn. |
— Được rồi - Lão già nói - Còn vụ đi La Granja thì sao? — Sau hãy đi. |
Robert Jordan leo dốc và đi vòng theo những tảng đá bây giờ đã trở nên xám xịt, ướt át dưới đôi bàn tay của chàng khi chàng phải bám chặt vào chúng để rút người lên. |
Mặt trời làm tuyết tan nhanh. |
Các chỏm đá đã trở nên khô ráo. |
Chàng vừa leo dốc vừa nhìn rừng thông, con đường dốc trần trụi và đáy thung lũng xuất hiện xa xa, dưới chân những triền núi cao. Đến bên Primitivo, chàng đứng thẳng người lên, lúc bấy giờ họ đang trong một cái hốc đá, và người đàn ông nhỏ thó có khuôn mặt nâu sẫm nói với chàng: — Chúng tấn công. |
Làm gì bây giờ? — Không làm gì cả. |
- Robert Jordan nói. |
Chàng nghe tiếng súng rõ mồn một và chàng trông thấy trước mắt, ở bên kia thung lũng, nơi mặt đất dốc lên, một đội kỵ binh đang ra khỏi khu rừng, băng qua đường dốc phủ đầy tuyết trắng và leo lên ngọn núi, tiến về phía có tiếng súng. Chàng trông thấy hai hàng người và ngựa in trên tuyết trắng. Chàng trông thấy bọn chún... |
— Phải đến tiếp tay họ chớ. - Primitivo nói. Giọng hắn khô khan không ngữ điệu. |
— Không thể được - Robert Jordan nói - Tôi đợi chuyện đó từ sáng tới giờ. |
— Sao? |
— Đêm hôm qua họ đã đi đánh cắp ngựa. Bây giờ tuyết hết rơi và chúng lần theo dấu vết của họ. |
— Nhưng phải đi tiếp tay với họ - Primitivo nói - Không nên bỏ rơi họ trong lúc này. Họ là đồng chí của ta. |
Robert Jordan đặt tay lên vai hắn. |
— Không làm gì được - Chàng bảo - Nếu làm được ta sẽ làm ngay. — Có cách xuống dưới bằng lối trên này. Có thể đi ngã này bằng ngựa và với hai khẩu súng máy. Khẩu đang nằm kia và khẩu của đồng chí. — Nghe coi nào. - Robert Jordan nói. — Tôi nghe đây. - Primitivo nói. |
Từng loạt súng nổ vang nghe như tiếng sóng gào. Đoạn có tiếng lựu đạn cầm tay xen lẫn trong những tràng súng máy khô khan. |
— Họ đang thua. - Robert Jordan nói - Khi tuyết hết rơi thì họ thua. Nếu ta đến đó, ta lại sẽ rước lấy sự thất bại. |
Ta không thể chia lục lượng đang có. |
Râu xám phủ đầy lên quai hàm, môi trên và cổ Primitivo. Phần còn lại trên khuôn mặt thì xám nhẵn với một chiếc mũi gãy và tẹt, với đôi con mắt xám, sâu hoắm. Robert Jordan trông thấy râu hắn khẽ rung lên ở hai khóe miệng và ở những đường gân cổ. — Hãy lắng nghe - Hắn nói - Đó là một cuộc tàn sát. |
— Đúng, nếu chúng bao vây cái lũng. - Robert Jordan nói - Có thể một ít người thoát thân được. — Nếu đến đó bây giờ ta có thể đánh bọc hậu chúng - Primitivo nói - Ta đến đó bốn người bằng ngựa đi. — Rồi sau đó? Chuyện gì xảy ra khi ta đánh bọc hậu chúng? |
— Ta sẽ nhập với Sordo. — Để chết cả lũ ở đó à? |
Nhìn mặt trời kìa. Ngày còn dài. |
Trời cao không gợn mây. Mặt trời hơ nóng trên lưng họ. |
Có những tấm biển trần trụi trên con đường dốc ở phía nam dưới mắt họ, và tất cả tuyết còn đọng trên các cây thông đều đã rơi xuống. Phía dưới họ, một làn khói mỏng bay lên trong những tia nắng ấm, những tảng núi đá còn ướt đẫm. |
— Phải chấp thuận điều đó. - Robert Jordan nói - Hay que aguantarse[101]. |
Đó là những điều vẫn xảy ra trong chiến tranh. |
— Nhưng mình không thể làm gì được hết sao? Thật như vậy à? |
- Primitivo nhìn chàng và chàng biết hắn hoàn toàn tin tưởng nơi chàng - Đồng chí không cho tôi và một người khác đến đó với một khẩu súng máy sao? |
— Không ích lợi gì đâu. |
- Robert Jordan nói. |
Chàng tưởng trông thấy điều chàng vẫn mong đợi, nhưng đó chỉ là một con chim ưng đang buông mình rơi trong gió, đoạn bay vụt lên cao đến tận nét vạch xa nhất của rừng thông. |
— Không ích lợi gì, dù cả bọn ta có tới đó đi chàng nữa. - Chàng nói. |
Trong lúc đó, cường độ tiếng súng lại gia tăng, chen vào đó là tiếng ì ầm của những quả lựu đạn. |
— Ồ! Mẹ tổ nó - Primitivo nói với tất cả sự thô tục trong lời nói, mắt ngấn lệ và hai gò má khẽ run lên - Ồ! Thượng đế và Đức Mẹ ơi, sao không sai ôn dịch bắt chúng cho rồi! — Bình tĩnh - Robert Jordan nói - Đồng chí còn phải đánh nhau với bọn chúng, sắp sửa thôi. Kìa, mụ ta tới kia. |
Pilar leo dốc tiến về phía họ, bà ta nặng nề trèo lên các mõm đá. — Cặp ống dòm của đồng chí - Bà ta vừa nói vừa tháo đai da ra - Sao, đánh nhau ở vùng của Sordo à? — Ừ. — Pobre[102] - Bà ta nói với một vẻ thương hại - Tội cho Sordo. Bà ta thở hào hển sau chuyến leo dốc. Bà ta nắm tay Robert Jordan siết mạnh vừa nhìn r... |
— Tệ. Rất tệ. |
— Ông ta bị joidido[103] à? — Có lẽ. — Pobre - Bà ta nói - Chắc |
chơi này sẽ thể hiện ở mức chênh lệch giữa số ma trận họ báo cáo đã giải đúng với số ma trận do nhóm người chơi còn lại thật sự giải đúng trong tình huống được giám sát. Không mấy bất ngờ khi chúng tôi nhận ra nhiều người sẽ sẵn sàng dối trá về điểm số của họ khi có cơ hội. |
Trong tình huống được giám sát, trung bình mỗi người chơi tham gia giải được 4 ma trận trong tổng số 20 câu đố được giao. Trong khi đó, số ma trận trung bình người chơi báo cáo trong tình huống “máy hủy giấy” là 6 – nhiều hơn 2 ma trận so với tình huống đầu tiên. Và tổng số chênh lệch này không chỉ đến từ một vài cá nh... |
Nguyên lý này nghe có vẻ đơn giản và khá cuốn hút, nên chúng tôi quyết định sẽ kiểm chứng trong lần kế. Chúng tôi tạo ra một phiên bản khác từ thí nghiệm ma trận, nhưng lần này, chúng tôi đã thay đổi số tiền thưởng người chơi nhận được cho mỗi ma trận họ giải chính xác. Một số người chơi được hứa trả 25 xu cho mỗi đáp ... |
Theo bạn điều gì sẽ xảy ra? |
Liệu số trường hợp gian lận có tỷ lệ thuận với số tiền thưởng tăng thêm hay không? |
Trước khi tiết lộ đáp án, tôi muốn chia sẻ với bạn về một thí nghiệm liên quan. Lần này, thay vì chỉ tiến hành trò chơi ma trận, chúng tôi còn yêu cầu một nhóm sinh viên khác dự đoán xem những người chơi trong tình huống “máy hủy giấy” sẽ tuyên bố họ giải đúng được bao nhiêu câu đố tại mỗi mức trả thưởng. Theo phán đoá... |
Về cơ bản, trực giác của họ trên lý thuyết cũng tương tự như giả thuyết của mô hình SMORC. |
Nhưng họ đã lầm. |
Khi xem xét mức độ nghiêm trọng của trò gian lận, chúng tôi đã nhận thấy rằng: người chơi vẫn chỉ khai khống thêm trung bình hai đáp án đúng trong điểm số của họ, bất chấp giá trị tiền thưởng dành cho mỗi câu đố. Thậm chí, số trường hợp gian lận còn giảm đi đôi chút khi chúng tôi hứa sẽ trả người chơi mức thưởng cao nh... |
Chúng tôi yêu cầu một nhóm người chơi hủy đi một nửa bảng trả lời của họ |
hai cây tre được chôn cách nhau hơn ba chục phân và giằng với nhau bằng ba thanh ngang. |
Khoảng cách của các thanh không đều nhau mà tùy thuộc vào chiều cao của tử tù. Thanh trên cùng ngang cổ tử tù, thanh thứ hai ngang bụng và thanh dưới cùng ngang khuỷu chân. Đội hành quyết sẽ trói tử tù vào các thanh ngang. Họ làm như vậy là để sau khi bắn xong viên đạn ân huệ, tử tù không đổ xụp xuống. Chôn cọc bắn xon... |
Mọi việc được hoàn tất trong vòng ba mươi phút. |
Cảnh chuẩn bị cho buổi thi hành án được các phóng viên theo dõi bằng con mắt lạ lẫm và phần nào cũng gây cho họ thoát khỏi cơn buồn ngủ và quên đi nỗi khổ vì muỗi. Họ cũng đã chụp được không ít ảnh cảnh chuẩn bị của đội hành quyết. Mấy phóng viên tỏ vẻ vui mừng ra mặt vì góc chụp rộng và đèn pha khá mạnh nên họ có được... |
Hoàng Liễn lấy tay phủi bụi trên chiếc máy ảnh Nikon kỹ thuật số đời mới nhất có bộ ống kính ro om dài ngoằng rồi nhìn đồng hồ thấy đã hơn 4 giờ sáng, anh ta cằn nhằn: - Sao lâu thế nhỉ. Nghe nói ba giờ đã dựng phạm nhân dậy rồi cơ mà. Năm ngoái, thi hành án cho ba thằng cũng tội buôn ma túy, giờ này là đã trói xong và... |
Thời gian chầm chậm trôi đi. |
Phía đằng đông, chân mây đã giãn ra và không gian hồng bàng bạc màu mang cá. |
Bỗng nhiên, ở khu trường bắn tự dưng nhốn nháo hẳn. Mấy cảnh sát lại khênh chiếc quan tài lên xe, rồi họ nhanh chóng cuốn dây điện, nhổ cọc bắn và chỉ không đầy mười phút, họ lại lên ôtô đi luôn, để lại khu trường bắn hiu hắt. - Bỏ mẹ, bị lừa rồi - Một phóng viên kêu lên - Hóa ra có bắn ai đâu. - Làm gì có chuyện ai ng... |
Thế rồi không hiểu ông ta nói gì mà cứ thấy anh phóng viên gật gù: - Lạ nhỉ? Ghê nhỉ… Anh yên tâm đi. Em sẽ gắn xi vào mồm. Cho chúng em làm một bài phỏng vấn anh nhé: Vâng, có nhuận bút chứ… trả cao nữa là khác… Rồi, đầu giờ làm việc, em đến anh nhé… Cảm ơn anh! |
Tắt máy điện thoại di động, anh ta cười sung sướng, nhưng không nói gì với mấy đồng nghiệp xung quanh. |
Một anh nói vẻ khó chịu: - Có chuyện gì ông nói xem nào. Báo ông ngày mai mới ra, làm gì mà giấu như mèo giấu cứt thế? - Tôi không được phép tiết lộ, chuyện tuyệt mật. Thôi các ông chịu khó mai đọc báo vậy. - Được rồi, ông không nói, tôi cũng đếch cần. Nhưng lần sau, đừng có vác mặt đến xin ảnh thằng này nhé - Anh phón... |
Hoàng Liễn cười nhăn nhở, nhưng không nói thêm câu nào. |
* * * Trụ sở Công ty TNHH Tin học và Tư vấn đầu tư bất động sản mang tên Thành Đạt là một tòa nhà năm tầng trên khuôn viên gần một ngàn mét vuông. Nhà được xây với đường nét kiến trúc khá hiện đại bằng nhiều loại vật hếu mới. Hàng cột ở tiền sảnh được bọc thép không gỉ, cửa sổ được lắp kính phản quang và đây là tòa nhà... |
Mới thành lập được bảy năm nhưng Thành Đạt đã có nhưng bước tiến khổng lồ và được coi là một điển hình của tỉnh trong việc bước đầu xây dựng một nền kinh tế trí thức. |
Từ một đội ngũ có hai kỹ sư tin học và hai sinh viên tốt nghiệp Đại học Tổng hợp khoa Toán, khoa Vật lý thực hành, một sinh viên tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ tiếng Anh, một anh chàng học chỉ hết lớp 12, thi đại học trượt nhưng sử dụng máy tính như phù thủy, cộng với số vốn ban đầu là ba chiếc máy tính… vậy mà nay họ là... |
Hầu như ngày nào cũng vậy, Tiến đến làm việc từ khá sớm và vừa ăn sáng, vừa mở Internet để đọc các báo điện tử. |
Thói quen này Tiến mới có được cách đây không lâu. Nó xuất phát từ việc tốc độ đường truyền Internet của Việt Nam quá chậm, nếu cứ mở vào tầm tám giờ sáng thì mạng luôn bị nghẽn mạch, nhiều khi chỉ lấy vài trang thư điện tử mà hết hàng tiếng đồng hồ, vì vậy Tiến phải đến rất sớm. Đi làm sớm cũng có những cái hay riêng;... |
Đã có lần anh ta ném vỡ tan một chiếc ly pha lê của Tiệp Khắc vì nó có mấy vết ngấn nước. Hôm nay cũng vậy, Tiến vội vàng húp xoàn xoạt cho hết bát phở bò tái rồi thong thả nhấp từng ngụm nhỏ nước cà chua hộp và mở trang báo điện tử của báo Pháp luật và Đời sống. Chợt Tiến nhìn như hút vào một dòng tin: “Chuyện chưa từ... |
Tiến đọc xong tin, vội nhấc máy điện thoại, bấm số, nét mặt Tiến hơi lộ vẻ hoảng hốt: - Alô? Ông biết tin gì chưa… thằng Tám được hoãn thi hành án. Nó đã khai hết với tay Tường, Cảnh sát Điều tra rồi. |
* * * Vũ Mạnh Tường đưa con đi học bằng chiếc xe Honda loại 125 phân khối của cơ quan giao cho. Dạo này công việc có phần đỡ bận rộn nên anh giành việc đưa đón con đi học thay cho Liên. Tường rất thích cảnh chờ con ngoài cổng trường và khi tiếng trống hết giờ vang lên là anh lại dõi mắt nhìn trong đám học sinh đang túa... |
Xe vừa dừng ở cổng trường thì có một người bán báo đi xe đạp tới. |
Từ chiếc cát xét treo ở ghi đông xe vang ra tiếng rao báo liến thoắng: “Tử tù Nguyễn Văn Tám thoát chết ngay khi đã bị bịt mắt lôi ra pháp trường. |
Đây là trường hợp độc nhất vô nhị trên thế giới. |
Tại sao Nguyễn Văn Tám được tha chết là bởi vì hắn hứa khai ra một đường dây buôn bán ma túy. |
Ai là người dám chống lại quyết định của Chủ tịch nước để tha chết cho tên Tám? Ai là người đã chấp nhận lời khai mới của tên Nguyễn Văn Tám… Chỉ có phóng viên Hoàng Liễu của báo Pháp luật và Đời sống, nhà báo duy nhất có mặt tại trường bắn là được chứng kiến toàn bộ cuộc tử hình hụt và biết được tường tận? Xin mời bạn... |
Tường chưa kịp lên xe thì có điện thoại di động. |
Anh nghe và nhận ra giọng của Giám đốc Trần Phúc: - Này, tôi vừa đi họp ở Bộ về, thấy báo chí đăng tin hoãn tử hình thằng Tám. |
Tình hình thế nào, cậu về ngay đây. Mà thôi, họp tại phòng của cậu. Tường phóng vội về trụ sở. Vừa dừng xe thì ôtô của Giám đốc cũng đến. |
Trong phòng họp của Phòng Cảnh sát Điều tra đã có Vũ Văn Đắc và hai điều tra viên là Thành và Đức. Giám đốc Trần Phúc lộ rõ vẻ căng thẳng: - Đồng chí Tường báo cáo xem tình hình thế nào? - Báo cáo đồng chí Giám đốc, hôm qua, Hội đồng thi hành án quyết định tổ chức thi hành án tử hình đối với tên Nguyễn Văn Tám. |
Tôi được củ chứng kiến và giám sát thi hành án. Tuy nhiên, cho đến lúc đã xong các thủ tục pháp lý và đưa hắn lên xe ra trường bắn thì hắn vội vàng xin khai ra những kẻ đã chỉ huy hắn cũng như người nhận hàng, đặc biệt trong đó có một người đang là công an. Chính vì vậy, tôi đã quyết định cho tạm ngừng thi hành án. |
Tôi tin rằng lời khai của hắn sẽ giúp chúng ta lần ra toàn bộ đường dây này. |
Tôi còn nhớ năm ngoái, Giám đốc đã nhiều lần tỏ ý thắc mắc về vụ án này. Cho đến nay, những thông tin mà hắn vừa khai, hoàn toàn có cơ sở và cũng trùng hợp với tin trinh sát từ trên Cục đưa về. Đây là báo cáo của tôi mới hoàn thành và cũng mới đưa anh Đắc đọc, xin trình Giám đốc. Tường đưa một báo cáo cho Giám đốc Phúc... |
cười tươi rói đó sẽ tan biến thành nước. |
Tôi lo sợ đến ngày mồng 1 tháng 10. |
Ngày hôm đó ông Mantolini sẽ quẳng cô gái băng ra sau ngõ và cô ta sẽ tan biến thành nước dưới ánh mặt trời. Đến ngày cuối cùng của tháng chín tôi chờ cho tới khi ông Mantolini ra tiếp khách ở quầy hàng. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.