text
stringlengths
1
55.3k
Chết dưới tay một kẻ động rồ. Ai mà nghĩ được? Chết dưới tay một kẻ động rồ. Ai mà nghĩ được? Thảm chấm bi. Không phải chấm bi. Xoắn ốc. Chừng đó tuần.
Bước trên xoắn ốc. Nhìn này. Trong khe nứt. Tủ hồ sơ và ván chân tường. Nhện. Đã khô cả. Tan tác. Chỗ ống máy hút bụi không với tới.
Con nhện, xoắn ốc,…gì nữa? Hình người Lego thứ năm.
Chỉ cách vài inch. Nằm nghiêng. Như tôi. Nhìn kia. Một tên cướp biển. Hay thật. Một miếng vải che mắt. Gã chột mắt Thằng người Lego đúng rồi cướp biển.
Holly nói cho cô ấy … … Mê Lộ Của Một Trắc Sĩ 2025 N 1 Tháng Tư gôi nhà cũ của tôi trông ma mị trên nền sáng loang lổ của Toronto về đêm.
Sao trời như những con đom đóm bị nhốt trong cũi đan bằng những cành khô.
Tôi lệnh cho xe, “Tắt đèn trước, tắt radio,” bản From Me Flows What You Call Time của Toru Takemitsu dừng giữa câu. 23:11, theo như đồng hồ trên xe.
Tôi thấy lòng nặng trĩu, đến không muốn trở mình trên ghế.
Chúng tôi là dị nhân sao? Hay đã tiến hóa thành như thế? Hay vốn dĩ được thiết kế như vậy? Mà ai thiết kế? Tại sao kẻ thiết kế lại phải nhọc công rồi bỏ đi, để chúng tôi lại tự hỏi mình tồn tại để làm gì?
Để mua vui? Một thứ ác tâm? Một trò đùa? Để bị phán xét?
“Nhưng rốt cuộc thì để làm gì mới được chứ?” Tôi hỏi chiếc xe, màn đêm, Canada.
Xương cốt, thân xác và linh hồn tôi rã rời, cạn kiệt.
Tôi thức dậy trước năm giờ sáng nay để đáp chuyến bay sáu giờ năm mươi lăm phút đến Vancouver.
Khi đến Bệnh viện Tâm thần Coupland Heights tôi không gặp một bệnh nhân có biểu hiện Hội chứng Phức cảm Cứu thế và khả năng tiền thức mạnh mẽ nào cả; thay vào đó là một bầy phóng viên bao vây lối vào. Bên trong, bác sĩ Adnan Buyoya - học trò cũ và đồng nghiệp của tôi đang phải chịu đựng ngày tồi tệ nhất trong sự nghiệp...
Gương mặt bà Gomez giàn giụa nước mắt. Chị ta hết đau khổ đến tức giận: “Có cả camera bên ngoài nhà chúng tôi! Bọn trẻ thấy bố trên YouTube nhưng không biết anh ấy được bà nhập hay là tội phạm hay là một kẻ điên loạn hay… hay… Chúng tôi không dám bật TV, không dám lên mạng, nhưng cũng không thể làm khác được.
Anh ấy ở đâu rồi?
Các người là bệnh viện an ninh cao kia mà - trên biển hiệu có ghi như vậy còn gì!
Làm sao Oscar có thể bốc hơi như thế?” Adnan Buyoya là một bác sĩ tâm thần trẻ có tài, nhưng cậu ấy chỉ có thể nói rằng mình vẫn không biết làm thế nào ông Gomez có thế trốn ra khỏi một căn phòng có khóa, qua mắt được nhân viên bệnh viện và không hề bị camera an ninh quay lại, hẳn camera đã hỏng. Trước đó, y tá nam trự...
Adnan nhận xét rằng với 750.000 lượt xem trên YouTube- mà có lẽ đã bây giờ đã hàng triệu, chuyện tìm được “Thị Nhân phố Washington” chỉ là vấn đề thời gian.
Tôi không nói gì cho đến khi được đề nghị dự đoán nước đi tiếp theo của ông Gomez.
Tôi nói rằng đa số các ca Phức Cảm Cứu Thế đều nhanh khỏi, nhưng với
mắt của Iniesta ở La Liga là tại Mallorca, vào tháng 12, khi mà Barça đã lâm vào tình cảnh vô cùng hỗn độn.
Họ đang đứng thứ 13, hơn đội xếp sau chỉ có 2 điểm và kém 16 điểm so với đội bóng đang dẫn đầu, Real Sociedad của Xabi Alonso.
Khó khăn chồng chất khó khăn, các giám đốc của Barça đều rời Gaspart, Van Gaal biết rằng ông có thể bị sa thải và thay thế bằng Carlos Bianchi nếu đội bóng tiếp tục thất bại.
Ông đã trao cơ hội cho Iniesta.
Có tầm nhìn xa? Mặc kệ? Gan dạ? bất công?
Dù là gì đi chăng nữa, Iniesta đã chơi một trận đấu tuyệt vời và Barça giành chiến thắng 4-0 ngay trên sân khách. Đội hình ra sân trong trận đấu tối hôm đó bao gồm : Bonano; Gabri, Christanval, F De Boer (Rochemback45); Mendieta; Xavi, Cocu, Motta, Iniesta (Gerard 59); Overmars (Saviola 79), Kluivert Tuy nhiên, khoảnh ...
Tuy nhiên, vào khoảng thời gian Raddy Antick tiếp quản CLB, Barcelona chỉ cách 3 điểm so với vị trí thứ 3 từ dưới lên, nhóm có nguy cơ xuống hạn.
Sven-Göran Eriksson muốn dẫn dắt đội bóng và người đại diện của ông , Athole Still, đã gọi cho tôi vài lần để hỏi thăm về những gì Camp Nou đang suy tính. Một vài người tại Barça rất hứng thú với vị HLV người Thụy Điển, nhưng một cuộc thay đổi thực sự đang đến. Barça dưới sự dẫn dắt của Antic đã hoàn toàn khác biệt như...
Kết thúc mùa giải, ông ghi dấu ấn của mình bằng cách đưa đội bóng về đích với vị trí thứ tư và kém 2 điểm so với Real Mardrid, thành tích ấn tượng ấy cũng không mang lại cho ông vị tríHLV chính thức tại CLB.
Tuy vậy, điều đó đã mang lại những lợi ích rất lớn cho Iniesta.
Frank Rijkaard về tiếp quản đội bóng, mọi thứ được cải thiện rất nhiều sau sáu tháng đầu tiên người đàn ông Hà Lan làm việc.
Iniesta có một HLV có thể đánh giá được tài năng của cậu và đề nghị CLB ký hợp đồng với cậu đến năm 2010.
Đó là điều mà tôi, một lần nữa phải thừa nhận một sai lầm. Đó là một bài học cho tôi rằng sự hướng đi đúng cần không chỉ là sự nghiêm túc và chú ý vào từng chi tiết, mà còn là sự kiên nhẫn.
Trờ lại mùa giải 2003-2004, Tôi thường làm việc tại các trận đấu nhưng bạn tôi, Rob Moore, là người phân phối vé cho cả mùa. Rob đã từng học chơi bóng tại Tottenham và Chelsea.
Anh sở hữu Cape Town Seven Stars, rồi chuyển nhượng cho Ajax như là CLB sẽ cung cấp tài năng trẻ cho họ và sau đó trở thành người đại diện cho nhiều cầu thủ bao gồm Benni McCarthy và Steven Pienaar.
Thỉnh thoảng, chỉ mang tính xã giao, tôi đi xem một trận bóng với anh ấy.
Anh ấy lúc ấy có trong tay cái card có đóng dấu của giám đốc đội bóng, Javier Pérez Farguell, rằng Xavi là một cầu thủ mà CLB có thể chuyển nhượng với giá trị lớn, còn Iniesta thì hoàn toàn không được động tới. Tuy nhiên, khi xem cậu ấy thi đấu, tôi thấy kỹ năng của cậu rất tốt, tầm nhìn và cách chạy chỗ thông minh, nh...
Điều đó nếu như hiện nay có vẻ buồn cưới.
Nghĩ về những bàn thắng tuyệt vời của anh – tại Old Trafford trong trận đấu giữa tuyển Tây Ban Nha và tuyển Anh 2007, tại Chelsea khi mà dường như đội bóng của Guus Hiddink đã đặt một chân vào trận chung kết tại Rome, và trên hết tất cả - những phản ứng mạnh nhất, một đường bóng sắc như dao vạo vào những giây bù giờ và...
Đó là cú huých tinh thần giúp chúng ta thay đổi tư tưởng.
Chúng ta tôn trọng người Anh vì những đóng góp của họ trong việc mang bóng đá đến Tây Ban Nha và việc phát triển bóng đá tại Tây Ban Nha cũng học theo người Anh, những người sáng lập ra môn bóng đá hiện đại. ‘Chiến thắng đó giúp chúng ta tự tin hơn và chúng ta đã đi đến chức vô địch Châu Âu và thế giới, nhưng tối hôm đ...
Ngoài việc góp phần phát hiện ra tài năng của anh , thời đại Rijkaard còn mang lại rất nhiều cảm xúc cho Iniesta. Người HLV Hà Lan nâng đỡ cậu và đưa ra một cụm từ mới về Iniesta như là một cầu thủ một đội bóng của những ‘ Thành công ngọt ngào’ hoặc mang đến những điều ngọt lịm.
Nó gợi nhớ đến lễ hội Reyes của người Tây Ban Nha, khi ba người đàn ông khôn ngoan (LosTres Reyes Magos) diễu hành qua các con phố, phát kẹo cho những đứa trẻ.
Nó đúng là Iniesta rồi: một cuộc chiêu đãi, không phải cho một tuần làm việc, một vài thứ gì đó đã được thấy trước.Tuy nhiên, Rijkaard chỉ dành lời khen ngợi này khi được hỏi vì sao ông ấy không cho tiền vệ trẻ tuổi này đá chính ngay từ đầu hoặc giữ anh ấy đá chính trong 90 phút. Iniesta không quá coi trọng việc anh ấy...
Anh nói: ‘ Chúng tôi
rên rỉ với mỗi cú chạm mới và vươn lên háo hức đón chào đôi bàn tay và cái miệng chu du của anh ta, chúng mang đến cho cô khoái lạc mà cô chưa từng tưởng tượng ra. Không còn dè dặt gì nữa, Maggie choãi rộng hai chân cho bàn tay dịu dàng nhưng đòi hỏi của anh ta vuốt ve phần da thịt ấm áp bí mật mà chính cô còn chưa từn...
Cô chỉ biết rằng Simon bằng cách nào đó sẽ xoa dịu nỗi đau cháy bỏng trong cô. “Vâng!” cuối cùng cô la lên, cắm móng tay vào lưng Simon trong khi cơ thể cô run rẩy vì cực khoái mãnh liệt. Cô chưa từng cảm thấy bất kỳ điều gì như cú sốc điện đột ngột khiến cho cô kêu lên cảm kích, “em yêu anh! Em yêu anh rất nhiều!” Trư...
Tại sao anh ta lại trông như thế… như là một kẻ ăn mày vừa bước vào căn phòng đầy ngập những vàng, như một con thú đói mồi ngửi thấy thịt?
“Xin anh,” cô thút thít lần nữa khi thế giới bắt đầu xoay chung quanh cô, và cô phải nhắm mắt để ngăn cảm giác tròng trành khiến cô cảm thấy như mình bị nhốt vào trong một bánh xe Ferris. Bóng tối cuộn quanh cô và thứ duy nhất Maggie thực sự ý thức được là cực đỉnh khoái lạc hết lần này đến lần khác khi Simon tiếp tục ...
Cô nghĩ mình nghe thấy âm thanh nôn oẹ phát ra từ nhà tắm. “Maggie, cậu ổn không?” Khi cô không nghe thấy câu trả lời, cô vội đi vào nhà tắm. Maggie, mặc bộ đồ ngủ bằng vải thun màu trắng, đang ngồi xổm bên cạnh bồn cầu, cố giữ tóc trong khi nôn. Bridie lấy một chiếc khăn mặt từ trong tủ và bắt đầu mở nước lạnh ra xả.
“Cậu bắt đầu thấy ốm từ khi nào?” cô hỏi Maggie. Maggie vẫn còn nôn.
Cuối cùng cô cũng đẩy mình lùi lại và nhìn lên. Bridie hổn hển vì sốc trước bộ dạng của bạn mình. Maggie trông xanh không thể tưởng, và cô có một quầng thâm dưới hai mắt. “Trông mình tệ đến thế à?” Maggie khàn khàn nói, giọng cô khàn đặc sau hàng giờ nôn mửa. Bridie để ý thấy Maggie quấn chặt tay quanh người – như là c...
Khi Maggie đã nôn xong, cô trả lời câu hỏi của Bridie.
“Mình không biết.
Mình dạy vào khoảng sáu giờ, mình nghĩ vậy, và cảm thấy rất buồn nôn. Mình suýt soát vào được nhà tắm… và mình đã ở trong này từ lúc ấy.” “Cậu đã nôn oẹ thế này suốt ba giờ qua?” Bridie không thích thế. Nếu Maggie không ngừng lại ngay, chắc chắn cô sẽ bị mất nước. Cô lục trong tủ thuốc tìm cặp nhiệt độ, và nhét nó vào ...
Mình sẽ trở lại ngay.” Bridie vào bếp và lấy ít nước vào cái bình đựng súp. Rồi cô đặt cái bình bên cạnh giường Maggie. Maggie vẫn còn run rẩy, và da cô lạnh toát và ẩm ướt.
Bridie nghĩ bạn mình bị ngộ độc thức ăn. Cô lấy cái cặp nhiệt độ ra khỏi miệng bạn. “Một trăm linh hai độ! Nào, mình sẽ bật nước. Chúng ta cần phải hạ nhiệt độ xuống.” Bridie bắt đầu xả nước ấm vào bồn cho bạn. Cô đưa cho Maggie hai viên aspirin với một cốc nước để để giảm sốt. Maggie nuốt viên aspirin, và lập tức oẹ r...
Khi Maggie ra khỏi bồn tắm, Bridie nhanh chóng chà cồn vào cô, rồi đưa cô cái khăn tắm và một bộ áo ngủ mới. “Tại sao cậu không nghỉ ngơi một tí nhỉ?” Maggie phải dựa hẳn vào Bridie mới đi nổi quãng đường ngắn từ phòng tắm đến phòng ngủ. “Sao cậu lại tập tễnh?” “Chân mình bị đau,” Maggie trả lời. “Mình nghĩ mình đã nằm...
“Một trăm… chà tốt hơn rồi.
Mình sẽ đi lấy thêm aspirin. Xem xem lần này cậu có giữ được chúng không.” Bridie mang aspirin tới cùng với một ly rượu gừng. Lần này, Maggie giữ được mấy viên thuốc.
Giờ tất cả những gì cô muốn làm là ngủ; cô chưa từng mệt đến thế. “Bridie à?” cô mơ màng hỏi. “Sao?” “Cậu kéo tấm rèm xuống được không. Ánh sáng làm phiền mình.” Bridie nhìn ra bên ngoài.
Đó thực sự là một ngày u ám.
Nhưng cô biết bất kỳ điều gì
www.Sachvui.Com www.Sachvui.Com
nhưng trong phòng chỉ có mình Vạn Độc Vương cởi trần, Đông Tử nãy giờ cứ nghe như nhịp tim mình đập có thể vọng lại từ bốn bức tường. Ra ngòai trời sẽ dễ thở hơn!
Vạn Độc Vương khóac áo chòang rồi dẫn Đông Tử lên Đài Ngắm Sao của Họa Hồn Cung. Đài ngắm sao ở ngay trung tâm Họa Hồn Cung. Lên đài mới thấy Tường Vy ngọai trừ tài … nói láo còn có tài hưởng ngọan kỳ tích kiến trúc tuyệt vời không kém. “Đài Ngắm Sao” thật ra là một chỏm đất trống ở đỉnh cao nhất đảo. Trên cảnh quang t...
Cảnh quan rất ngọan mục.
Vạn Độc Vương cố tình ngồi cách Đông Tử một khỏang cách … an tòan.
Cả hai người ngồi xuống bãi cỏ ngắm sao trời và nói chuyện linh tinh.
Vạn Độc Vương từ lúc luyện phong vũ hàn công phải theo Thánh Nhân học độc, luỵện thuốc nên cây cối, côn trùng gì cũng rành rõi lắm. Hắn lấy làm lạ Đài Ngắm Sao bình thường hay có muỗi thế mà tối nay không có lấy một mống.
Ngồi mệt, cả hai nằm dài tiếp tục ngắm sao và nói chuyện linh tinh tiếp. Rồi ngủ quên khi nào không hay. Đêm mát thanh vắng, đến sáng, sương sớm xuống lành lạnh, hai người cứ theo hơi ấm của cơ thể, khi ngủ vô tình lăn vào nhau mà không biết. Vạn Độc Vương lúc ngủ hình như thích ôm gối nên lúc Đông Tử thức dậy thấy mìn...
Sáng ngủ dậy chạy vòng vòng thể dục, Tường Vy thấy Phong ca của ả nằm ôm Đông Tử ở Đài Ngắm Sao thì từ xa, rút võ khí là kim châm ra phóng liền 5 châm. Kim châm chưa bay tới, đã có bóng người vụt ra từ tảng đá, dùng vuốt chẻ kim thành 3 khúc.
Đó là Hiết Hổ. Ra Hiết Hổ và Hóan Diện Nhân cả đêm lò dò trong cung, kéo nhau lên Đài Ngắm Sao nghỉ chân. Vạn Độc Vương và Đông Tử lên đài, hai tên dị nhân nấp vào 1 góc. Khi Vạn Độc Vương và Đông Tử hưởng ngọan cảnh sao trời, hai tên này “thưởng thức” diễn biến của “vở kịch tình iu” trước mắt. Hai tên biết Vạn Độc Vươ...
chuyện đó đâu. — Tôi cũng vậy. — Nếu tin rằng đồng chí xem nhẹ chuyện đó, tôi đã bắn đồng chí khi đồng chí đang ngủ với cô ta. Về những chuyện đó, ở đây người ta giết nhiều người lắm.
— Nghe này ông bạn - Robert Jordan nói - Vì không có thì giờ nên không còn lễ nghi phép tắc gì nữa. Chúng tôi không có thì giờ.
Ngày mai phải chiến đấu rồi.
Với tôi, điều đó chẳng là gì.
Nhưng với tôi và Maria, điều đó có nghĩa là chúng tôi phải sống trọn vẹn trong lúc này.
— Một ngày một đêm chả có bao nhiêu.
— Đúng.
Nhưng đã có ngày hôm qua, đêm trước và đêm rồi.
— Phải chi tôi có thể làm gì để giúp đồng chí. — Không. Tất cả đều tốt đẹp.
— Phải chi tôi có thể làm gì cho đồng chí và cho cô bé đầu trọc... — Không. — Quả thật một người không thể giúp gì nhiều cho một người khác. — Không đúng.
Người ta có thể làm được nhiều chuyện chớ. — Chuyện gì? — Từ hôm nay tới mai, trong tất cả mọi việc liên quan tới cuộc chiến đấu, hãy nghe tôi và làm tôi tin cậy, ngay khi những mệnh lệnh có vẻ ngu xuẩn đi nữa. — Tôi tin nơi đồng chí.
Kể từ khi xảy ra vụ kỵ binh vừa rồi và trông vào cách đồng chí dời con ngưa đi chỗ khác.
— Chưa có gì đâu.
Chúng ta làm việc cho một mục tiêu rõ ràng là thắng trận. Cho tới khi nào chúng ta thắng trận, mọi việc khác đều không quan trọng.
Ngày mai có việc thật hệ trọng. Hệ trọng thật sự. Và còn phải chiến đấu nữa. Trong lúc chiến đấu, phải có kỷ luật. Bởi vì nhiều điều xảy ra không giống như ta tưởng, kỷ luật phải đến từ lòng tin.
Angustin nhổ nước bọt xuống đất.
— Con bé Maria và những điều đó là một chuyện khác - Hắn nói - Đồng chí và con bé Maria, hai người cần lợi dụng khoảng thì giờ còn lại.
Tôi không giúp đồng chí được gì nhưng tôi thuộc quyền đồng chí. Về chuyện ngày mai, tôi sẽ tuân lệnh đồng chí vô điều kiện.
Nếu phải chết thì cũng trong thơ thới hân hoan. — Tôi cũng cảm thấy vậy - Robert Jordan nói - Nhưng nghe đồng chí nói vậy tôi cũng đủ khoái rồi. — Còn tên trên kia, - Hắn chỉ về phía Primitivo - thì ngon lành không chê được. Mụ Pilar thì rất chì, hơn đồng chí tưởng nữa.
Lão Anselmo cũng vậy. Andrès nữa. Cả Elado.
Rất lặng lẽ, nhưng lại rất đáng tin cậy.
Và phải kể Fernando. Không biết đồng chí nghĩ gì về hắn. Đúng là hắn nặng nề còn hơn thủy ngân. Trông hắn ì ạch còn hơn một con bò đang kéo xe trên đường trường. Nhưng khi phải đánh nhau và làm theo chỉ thị, es muy hombre! [100] đồng chí sẽ thấy mà. — Bọn ta có nhiều may mắn.
— Không. Bọn ta có hai nhược điểm.
Tên du mục và Pablo.
Nhưng nhóm của Sordo lại hơn nhóm của ta, cũng như nhóm ta thì lại hơn đống phân dê.
— Vậy thì mọi việc đều tốt đẹp. — Ừ - Angustin nói - Nhưng tôi lại muốn nó xảy ra ngay hôm nay. — Tôi cũng vậy. Để xong cho rồi. Nhưng hôm nay không được. — Đồng chí nghi nó sẽ tệ hại lắm à? — Có thể. — Nhưng bây giờ thì trông đồng chí vui lắm. — Đúng. — Tôi cũng vậy. Mặc dầu chuyện Maria và tất cả những chuyện đó.