text
stringlengths
1
55.3k
Henry gọi điện thoại vào một buổi
cứ mê mải nghiên cứu xem cuộc đời của chúng ta bị ảnh hưởng bởi những yếu tố như trí thông mình,cá tinh, gen di truyền, diện mạo, và sự giáo dục như thế nào. Không nghi ngờ gì, những công trình nghiên cứu ấy đã mang lại cho chúng ta sự hiểu biết lớn lao về loài người.
tuy nhiên, bất chấp tầm cỡ của nỗ lực đó, lại có rất ít nghiên cứu về vận may và vận rủi. tôi nghĩ, dường như các nhà tâm lý học lâu nay tránh né đề tài này bởi vì họ thích, hiểu một cách tương đối, quan sát những yếu tố mà họ có thể do lường và kiểm soát được dễ dàng hơn. Đo lường trí thông minh và phân loại cá tính t...
Sự thể này cũng na ná như câu chuyện xưa cũ về một người biết mình đánh rơi vật báu trên đoạn đường này nhưng lại tìm kiếm ở một đoạn đường khác, bởi vì ở đó có đèn sáng hơn.
Các nhà tâm lý học chọn cách không điều tra may mắn vì quan sát các đề tài khác dễ hơn. Nhưng tôi thì luôn thích thú quan tâm nghiên cứu những lĩnh vực bất thường của tâm lý, những lĩnh vực mà các nhà nghiên cứu khác có khuynh hướng bỏ qua. Kết quả tôi thường tìm thấy kho báu ở những nơi mà người khác ngó lơ. Trong phầ...
cuộc khảo sát gồm hai phần.
trước tiên, chúng tôi hỏi xem họ nghĩ mình là người may mắn hay người không may mắn – tức là, những sự kiện tình cờ xảy đến trong đời họ thường có tác động tốt hay xấu đến cuộc đời họ. thứ hai, chúng tôi hỏi xem họ may mắn hay đen đủi ở tám lĩnh vực khác nhau trong cuộc sống của họ, bao gồm sự nghiệp, mối quan hệ, cuộc...
Kết quả cho thấy 50% những người được hỏi cho rằng mình may mắn, 14% nhận mình là đen đủi. nói một cách khác, 64% - tức gần hai phần ba – số người được hỏi dứt khoát khẳng định mình là may mắn hoặc không may. Điều thú vị là, trong số những người tự nhận mình may mắn ở một lĩnh vực trong cuộc sống lại thường có khuynh h...
to lớn, cao hơn cả Jack, hai cánh tay u lên toàn là cơ bắp. Những cơ bắp ấy rất cần thiết cho loại công việc gã làm. Có những con lợn còn nặng hơn cả người mà chúng chống cự điên dại để tránh con dao.
Tuy nhiên, có một bộ phận trên người của Mõm Heo đã bắt đầu xuống cấp. Áo của gã ta bao giờ cũng ngắn, hai nút cuối cùng bao giờ cũng mở bung, thế là cái bụng lông lá, trắng nhởn, nung núc mỡ của gã phệ xuống và trồi ra khỏi chiếc tạp dề bằng da thuộc màu nâu mà gã mang vào để tránh cho quần của mình không bị sũng máu....
Gã ta soạn chỗ làm việc trước kho chứa cỏ, sát ngay chuồng lợn.
Tôi đã phí mất quá nhiều thời gian rồi nên tôi bắt đầu leo qua hàng rào để đi vào rừng, thế nhưng, nhìn qua khóe mắt, tôi trông thấy một sự chuyển động từ sườn đồi bên dưới. Một bóng người đang đi về phía tôi, vội vã tiến đến mấy bục trèo ở đầu kia cánh đồng cỏ mạn bắc.
Là Alice.
Tôi không muốn cô theo chân mình nhưng thà đối mặt với cô lúc này còn hơn là để sau, vậy nên tôi ngồi xuống mép ven rào chờ cho cô đến gần. Mà tôi cũng chẳng phải chờ lâu gì vì Alice chạy một thôi lên đến đỉnh đồi. Cô không đến gần tôi cho lắm mà lại đứng cách tôi tám chín bước, hai tay chống nạnh, đang cố thở lấy hơi....
Mụ ta đã quay trở lại đây, ở đâu đó trong gian nhà chính ấy,” Alice vừa nói vừa chỉ tay ngược xuống dưới đồi. “Tớ bảo rồi, tớ biết mà,” tôi cáu tiết. “Ánh trăng đã soi cho tớ thấy dấu vết mụ gây ra, rồi khi tớ đi lên lầu để nói cho cậu biết, xem tớ đã tìm thấy gì nào? Cậu đang nói chuyện với mụ ta và chắc chắn đấy chẳn...
“Nhất định là cậu đã dẫn mụ ta đến đây,” tôi trách tội. “Cậu nói cho mụ ta biết tớ ở đây.” “Không phải thế,” Alice phản đối, giọng cô giận dữ chẳng kém gì tôi. Cô tiến thêm ba bước đến gần tôi hơn. “Tớ đã đánh hơi ra mụ ta, và tớ dùng gương để tìm xem mụ ta ở đâu. Nhưng tớ không nhận thấy là mụ ta đã ở quá gần, phải kh...
Cũng may cậu vào kịp lúc.
Cũng may cho tớ là cậu đã đập vỡ tấm gương ấy.” Tôi muốn tin lời Alice lắm nhưng làm sao tôi có thể tin tưởng cô được? Khi cô tiến đến gần thêm hai bước nữa, tôi nửa quay người đi, sẵn sàng nhảy ngay xuống nền cỏ bên kia bờ rào. “Tớ sẽ quay lại Chipenden để báo tin cho Thầy Greogory,” tôi bảo Alice. “Thầy sẽ biết phải ...
cứu phát triển hoa.” “Hoa ư?” “Chúng tôi tạo ra các loài hoa mới.
Những loài hoa chưa từng xuất hiện.
Bằng phương pháp khoa học.” “À… có phải là công nghệ sinh học không ạ?” Nghe Rino nói ra một thuật ngữ chuyên ngành sơ đẳng, ông Hino mỉm cười gật đầu. “Đúng rồi đó. Cách đây vài năm có một hãng rượu đã tạo thành công hoa hồng màu xanh, đó là loài hoa không tồn tại trong tự nhiên.” “À, cháu từng nghe chuyện này rồi.” “...
“Chuyện xảy ra thực sự rất đáng tiếc. Không biết kẻ tồi tệ nào đã làm việc này… tôi mong rằng thủ phạm sẽ sóm bị bắt.” “Cháu cảm ơn ông nhiều!” Ông Hino cất tiếng chào tạm biệt rồi quay lưng đi. Nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của ông, Rino cảm thấy tim mình ấm lên.
Ông Shuji được cả đồng nghiệp cùng công ty yêu mến.
Hơn thế nữa, tuy bận công việc nhưng ông vẫn quan tâm đến cô cháu gái say mê bơi lội.
Ngoài ra còn chuyện ông Shuji nghiên cứu về hoa nữa… Cô có cảm giác đã hiểu thêm một chút lý do ông say mê với việc trồng hoa như thế. Đương nhiên điều ông nói ‘Hoa không lừa dối’ là một lý do.
Nhưng hẳn cũng còn vì muốn tiếp tục theo đuổi giấc mơ vẫn dang dở khi còn là nhà nghiên cứu nữa.
Cô bất chợt nhớ lại cây hoa đó. Cây hoa màu vàng ông Shuji đã dặn cô đừng đăng lên blog vội.
Không hiểu cây hoa giờ ra sao rồi?
Sau khi nhìn quan tài của ông Shuji được đưa vào lò hỏa táng, Rino và những người thân khác quay về phòng chờ.
Mọi người mặt mày ủ rũ, chuyện trò rời rạc.
Trong phòng có chuẩn bị sẵn đồ ăn nhẹ và nước uống nhưng chẳng mấy ai đụng tới.
Rino đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Trong khuôn viên đài hóa thân, hoa được trồng thành thảm, những bông hoa rực rỡ sắc màu đang tắm mình dưới ánh nắng mặt trời mùa hè. Nếu ông Shuji có ở đây, hẳn ông sẽ gọi tên từng bông hoa một.
Đã sáu ngày kể từ khi vụ án xảy ra nhưng Rino và gia đình vẫn chưa biết công tác điều tra đã tiến triển đến đâu.
Từ sau ngày hôm đó, cảnh sát hình sự không hề tới gặp cô. Theo lời ông Masakata thì có vẻ như cảnh sát cho rằng đó chỉ là một vụ giết người cướp của đơn thuần chứ không phải do người quen biết với nạn nhân ra tay. Thi thể ông Shuji có dấu vết bị đánh vào phần gáy.
Chai rượu whiskey nằm lăn lóc cạnh đó được cho là hung khí.
Tuy nhiên đó không phải vết thương trí mạng mà nguyên nhân tử vong là do tắc thở.
Có vẻ như hung thủ đã dùng tay bóp cổ sau khi đánh ông ngã lăn ra sàn.
Ngoài chuyện đó ra thì người nhà Rino chỉ biết là tiền mặt, ví và máy tính của ông đã bị mất.
Những thứ đó không có trong nhà. Tuy nhiên, có thể vẫn còn một số thứ khác đã bị lấy đi. Vốn dĩ không ai biết có gì trong nhà từ đầu nên không thể nắm rõ được những thứ đã bị mất.
Một bàn tay cầm cốc nước cam giơ ra trước mặt Rino.
Cô quay sang nhìn thì thấy đó là Tomoki.
Rino cảm ơn và nhận lấy cốc nước. Cô uống một hơi cạn cốc rồi bất giác thở dài. Cô không nhận ra mình đã khát khô cả cổ.
Lần này cô chẳng nói chuyện gì nhiều với Tomoki, vì ông Masakata đã giản lược hầu hết các nghi thức nên mọi việc diễn ra rất gấp gáp. “Chị Rino đã bình tình lại chưa?” Tomoki hỏi. “Sao cơ?” “À thì chị Rino là người đã phát hiện ra ông ngoại đúng không? Vậy nên em nghĩ chắc chị phải sốc lắm.” “Ừ,” Rino gật đầu. “Lúc ấy ...
Hồi còn nhỏ em với anh Naoto vẫn thường tới chỗ ông ngủ lại.” Tomoki nhìn xuống cốc nước cầm trên tay.
“Bây giờ thì đã muộn rồi. Cả ông ngoại và anh ấy đều không còn nữa.” Khi nghe những lời này của Tomoki, Rino thầm nghĩ, phải chăng đúng là họa vô đơn chí? Với Tomoki thì chỉ trong ba tháng cậu đã mất đi cả anh trai lẫn ông ngoại. “Có biết thêm gì về chuyện Naoto tự vẫn không em?” Cô định hỏi về động cơ tự sát, Tomoki t...
“À, phải rồi, hôm trước khi nhà em làm lễ bốn chín ngày cho anh Naoto, mẹ em có nói một câu kỳ lạ.” “Câu gì vậy?” “Anh ấy đã uống Coca trước lúc chết.” “Coca?” “Có một cái cốc vẫn còn ít Coca ở trên bàn. Mẹ em nói có thể anh ấy muốn uống Coca trước khi chết rồi khóc nên thú thực là em hơi bối rối.
Chuyện đó sao chẳng được. Anh Masaya và ban nhạc cũng ở đấy nên lúc đó em chẳng biết phải nói gì nữa.” “Coca… à?” Rino tự hỏi trước khi chết thì mình muốn uống gì.
“À đúng rồi.”
cử, đềcửvà bầu cửcơ quan lãnh đạo các cấp của Đảng theo quy định của Ban Chấp hành Trung ương.
3.
Phê bình, chất vấn vềhoạt động của tổchức đảng và đảng viên ởmọi cấp trong phạm vi tổchức; báo cáo, kiến nghịvới các cơ quan có trách nhiệm và yêu cầu được trảlời.
4.
Trình bày ý kiến khi tổchức đảng nhận xét, quyết định công tác hoặc thi hành kỷluật đối với mình. Đảng viên dựbịcó các quyền trên đây, trừquyền biểu
có thành tích cũng giống như có trong tay một "giấy chứng nhận". Nó tạo cho bạn uy tín và ảnh hưởng. Nó xếp bạn vào lớp người làm ra của cải, tạo ra thành quả.
Nếu không có thành tích, bạn không thể nào có được ảnh hưởng như thế.
Trở lại phép ẩn dụ cây cối một lần nữa, thành tích ví như quả trên cây - đó là mục đích cụ thể cuối cùng và là sản phẩm của rễ cây, thân cây và cành lá. Nếu có cả ba yếu tố cốt lõi kia nhưng không có thành tích thì cũng như một cái cây cằn cỗi, không thể ra hoa kết trái. Bất kể ba điều cốt lõi kia có mạnh đến đâu, nó c...
Quay trở lại ý tưởng tạo sự tín nhiệm cho nhân chứng chuyên môn tại tòa án. Một nhân chứng được mọi người đánh giá là trung thực và có năng lực chuyên môn, nhưng nếu không có thành tích cụ thể thì người ta sẽ phải xét lại xem có nên tín nhiệm nhân chứng đó hay không và tất nhiên giá trị lời nói của họ cũng sẽ giảm đi đ...
Như một câu ngạn ngữ xưa của dân Texas: "Chỉ thấy mũ mà chẳng thấy con bò nào!".
Người ta không tin bạn vì bạn không làm được việc.
Đây là điều rõ ràng không thể che giấu, hoặc bạn tạo ra được kết quả, hoặc không. Bạn có thể viện lý do, thậm chí bạn có những lý do xác đáng, nhưng cuối cùng, nếu bạn không có thành tích nào, bạn cũng sẽ không có được sự tín nhiệm cũng như niềm tin của người khác.
Thật đơn giản, và cũng thật phũ phàng.
Mặt khác nếu bạn có một số thành tích nhưng vi phạm một trong ba tiêu chuẩn còn lại - chẳng hạn bạn làm cách nào đó để có được một số thành quả nhưng thiếu sự chính trực hay bạn gây ra thiệt hại cho người khác - thì thành quả của bạn sẽ không được bền lâu.
Ví như quả sẽ không ngon cũng chẳng thơm, dù bề ngoài thật bắt mắt nhưng bên trong đã thối rữa. Bạn chẳng thể nào thu được những trái cây tươi ngon bổ dưỡng nếu thành quả bị cắt đứt khỏi bộ rễ tính cách.
Đây là một vấn đề lớn đối với nhiều công ty ngày nay. Bạn sẽ xử trí như thế nào với những người có thành tích, nhưng lại vi phạm các giá trị của công ty? Quan điểm của công ty General Electric là kết hợp hai mục tiêu "đạt thành tích" và "tôn trọng các giá trị".
Họ thừa nhận bốn khả năng có thể xảy ra. Theo họ, dễ xử lý nhất là những người vừa có thành tích vừa sống theo các giá trị. Những người này cần được giữ lại và thăng cấp. Xử lý khả năng thứ hai cũng không khó, đó là những người vừa không có thành tích vừa không sống theo các giá trị của công ty.
Họ buộc phải ra khỏi công ty.
Tuy nhiên đối với hai khả năng còn lại thì khó khăn hơn nhiều. Những người sống theo giá trị nhưng đạt thành tích thấp có thể được đào tạo lại, huấn luyện thêm hay chuyển sang vị trí khác. Sau đó, nếu họ không có tiến bộ, họ cũng phải ra đi. Và, khả năng cuối cùng và khó xử lý nhất là những người có thành tích cao nhưn...
Tôi nói như vậy vì mỗi lần chúng tôi buộc phải sa thải một người quản lý có thành tích cao vì anh ta không tuân thủ các giá trị, cả công ty đều đồng tình đến không ngờ. Qua các cuộc khảo sát ý kiến hàng năm trong hơn thập kỷ qua, các nhân viên phản ảnh rằng công ty của chúng tôi luôn nâng cao các giá trị đặt ra. Điều đ...
Tuy nhiên thành tích cũng không tránh khỏi hàng loạt những thiếu sót. Chẳng hạn nếu bạn là người làm được việc thì lãnh đạo công ty sẽ dễ dàng bỏ qua việc bạn nộp báo cáo không đúng hạn. Chúng ta cũng thường thấy những hiện tượng tương tự trong công sở mà đôi khi thường dẫn đến sự hoài nghi trong nội bộ. Nhưng về lâu d...
Ở đó, chúng tôi thường dùng ba tiêu chí để đánh giá kết quả. Một là kết quả làm việc trong quá khứ - thành tích đã đạt được, uy tín và những công việc bạn đã hoàn thành. Hai là kết quả làm việc hiện tại - hiện nay bạn đang làm việc như thế nào. Và ba là kết quả dự kiến - người ta đánh giá bạn có khả năng đạt được thành...
Chúng tôi cùng tham gia một nhóm làm việc theo hệ thống luân phiên.
Khi có cơ hội tốt và đến lượt anh ta đảm trách
www.SachVui.Com
- Có người sanh ra trong bóng tối, hướng đến bóng tối. - Có người sanh ra trong bóng tối, hướng đến ánh sáng. - Có người sanh ra trong ánh sáng, hướng đến bóng tối. - Có người sanh ra trong ánh sáng, hướng đến ánh sáng. (Xem kinh Tối Tăm, TC1, C4, số 85 = [I.4.85]) Ở đây bóng tối được hiểu là môi trường và cuộc sống ph...
Nhờ phân tích đầy đủ ảnh hưởng của môi trường bên ngoài và năng lực của bản thân mỗi người, từ đó mới có được cái nhìn toàn diện hơn, hiểu được đầy đủ hơn nhiều trường hợp khác nhau.
www.SachVui.Com Phân tích và tổng hợp 160 Ví dụ vì sao có người này lúc nhỏ hư, nhưng lớn lại ngoan. Có người khác lúc nhỏ ngoan, nhưng lớn thành hư. Có người lúc nhỏ hư, lớn cũng hư. Có người nhỏ ngoan, lớn cũng ngoan. Cho nên dân gian mới có câu ‘sông có khúc, người có lúc’ cũng có thể hiểu theo ý nghĩa này. * Trong ...
giai đã lo toan cuộc hôn nhân ấy theo sức nhanh chóng của một chuyến xe hỏa tốc hành.
Trong vòng nửa tháng thôi, mà nào đủ tin đi mối lại, sêu tết, ăn hỏi, và cưới! Bên họ nhà giai có một bà cụ già gần kề miệng lỗ, như một quả chín không biết rụng vào lúc nào nên người ta vội vàng đến thế, chứ chẳng phải chỉ sợ cái câu này: Chờ để lâu ngày lắm kẻ dèm pha. Công việc xong xuôi chóng vánh đến nỗi một khi e...
Trong thời gian ngắn ấy, suốt đêm ngày em phải lo tiếp rước khách khứa, sửa soạn mọi việc, lòng buồn tê tái về cái tự tử của người tình đến nỗi thản nhiên với cả những lời chúc mừng của họ hàng, sự dèm pha của bạn hữu - mà của những người bạn thân nhất - những lời mà em cho là rườm rà vô nghĩa chẳng đáng để lọt vào tai...
Cho nên lúc bước chân lên chiếc xe hơi hòm có kết hoa, lúc tơ hồng, giữa những cô gái đi đưa dâu quần áo lòe lợt, lúc nào cũng khúc khích cười, em đã cử động như một cái máy, không hổ thẹn cũng như không bối rối. Em như đã có cái số phận long đong của người đã sát chồng nhiều lần, vả lại lấy chồng lần này không phải là...
máu chảy giần giật trong tấm thân trai căng tràn mười bẩy tuổi đang truyền sang Lợi. Cảm giác ruột thịt máu mủ bỗng làm mắt Lợi cay xè ông bỗng thấy biết on Cam vô cùng. Cam thật sâu sắc, biết nhìn xa trông rộng khi quyết bằng mọi giá giành lại đứa con của mình. Lợi phải biết ơn Cam, ngàn lần biết ơn nàng đã cho ông gi...
Nó sẽ phải ở lại hậu phương như nàng mong muốn.
Không ai có quyền cướp đi báu vật quí giá nhất của đời nàng, giọt máu thiêng liêng mà suốt mười tám năm vì nó nàng đã chịu muôn vàn đắng cay cơ cực.
Nhờ sự can thiệp kịp thời và vô tư của thượng tá Võ Khang ở Cục Quân lực, Lê Kỳ Chu đã làm một cuộc lội ngược dòng ngoạn mục, tách khỏi những đoàn quân điệp trùng màu lá nguy trang rùng rùng xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước để bay sang đất nước thần tiên Xã hội chủ nghĩa. Mãi mãi sau này, và có thể không bao giờ Lê Kỳ Chu...
Thượng tá Võ Khang được Bộ Tổng tham mưu tăng cường cho mặt trận Khu V năm 1970.
Và ông đã bị địch phục kích giết hại ngay trên đường về quê, cách căn nhà nơi ông sinh ra và lớn lên chỉ một con sông nhỏ.
Đợt ấy nếu Chu vào chiến trường, chắc chắn anh cũng sẽ nằm lại, như thượng tá Võ Khang, như hàng chục vạn chàng trai tuổi hai mươi vượt Trường Sơn đã nằm lại… Tại Liên Xô, chiếc nôi của Cách mạng tháng Mười, Lê Kỳ Chu được phân vào học trường đào tạo sĩ quan điều khiển tên lửa. Hai năm sau, thiếu uý Lê Kỳ Chu theo đoàn...
Với ông Lợi, sự trưởng thành của Chu luôn luôn là niềm kiêu hãnh ngấm ngầm. Chu bước ra khỏi cuộc chiến chỉ với quân hàm thượng uý, nhưng đó là tấm giấy thông hành tối cần thiết, là thứ trang sức thời thượng quý giá để Chu trở lại trường đại học, tiếp tục cuộc hành trình hoàn thiện tri thức còn bỏ dở.
Đã hơn một lần Chiến Thắng Lợi nói với Cam rằng, con trai họ sẽ nằm trong đội ngũ kế cận của cách mạng, sẽ kế tục con đường mà họ đang đi. Những thập kỷ sắp tới sẽ là thời kỳ đấu tranh quyết liệt giữa hai con đường ai thắng ai, Tư bản giãy chết hay Chủ nghĩa xã hội khoa học? Thời kỳ đấu trí đấu lực bằng trí tuệ và kinh...
Cho nên, năm 1977, khi thượng uý Lê Kỳ Chu trúng tuyển khoa vô tuyến điện trường Đại học Bách khoa, thì ông Lợi quên hết vai trò một người cha bí mật, giữa thanh thiên bạch nhật một ngày nghỉ lễ, đã cưỡi xe Vonga mang một bó hoa lớn đến chúc mừng hai mẹ con Cam.
- Anh liều quá đấy. Không sợ tai mắt thiên hạ à? - Cam hốt hoảng và bối rối.
Dường như bà đã thấy những ánh mắt đang săm soi hết nhìn Lợi lại nhìn Chu.
Hai người đàn ông đứng cạnh nhau chẳng khác gì hai giọt nước.
- Em sợ gì chứ?
Tôi đang muốn công khai cho thiên hạ biết.
Tôi tự hào về con trai mình… Những lời nói khiến Cam hởi lòng hời dạ.
Nhưng rồi bà vẫn phải tìm cách tiễn Lợi đi nhanh.
Bà biết rằng cả sự nghiệp của hai cha con họ còn ở phía trước.
Cho đến khi Lê Kỳ Chu yêu cô giáo Linh và quyết định cưới vợ ngay khi còn đang ngồi trên ghế trường đại học, thì những bí mật của ông Lợi, bà Cam có vẻ như không còn là độc quyền của họ nữa. Câu chuyện lấy vợ của Chu có vẻ như một sự sắp đặt sẵn của định mệnh.