text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Những vườn chuối tiêu cũng ngập bủm từ bao giờ. Những rặng tre lơ lửng vô số túi bọt bong bóng của ễnh ương, và kiến kéo nhau vón thành từng ngấn dài đỏ ối như đường ranh giới trên ngọn tre. Một con gà mái không hiểu của nhà ai đang từ nóc nhà uỷ ban bay vọt lên, bay quá đà phải gắng gượng chới với mới bám được tầu cau... |
Biết đâu mình chả phải ở đây vài ba ngày nữa mới có thuyền thúng qua lại. |
Anh vo tròn bộ quần áo dài nhét vào khe tường, nhao xuống ngâm mình trong nước đặc sánh phù sa. Anh có cảm giác đang ở trong một bể nước làm kem sắp sửa đông lại, khắp người thấy khoan khoái tưởng có thể sức này bơi độ hơn ba cây số vào tận đê chính còn thừa. |
Về đến nhà mình, nhẩy lên đầu hồi quanh quẩn mãi anh không tìm được lối vào nhà. Định rỡ mái chui từ khe đòn tay xuống, anh chợt nhớ trong nhà không có gác, mọi thứ gửi ở nhà mới ngập đến lưng chừng, nhưng cửa khoá, buộc không thể vào nổi. Sài rỡ tranh chui vào gian bếp. Bếp cũng sạch trơn, chỉ có nmột sàng khoai lang ... |
Hương, cô bé |
Triều Dương cúi đầu nhìn cuốn sách tham khảo, hỏi nhỏ: “Chuyện gì vậy?” Cô bạn vẫn giữ nguyên tư thế cúi xuống nhìn vào cuốn sách của mình, lén lút nói: “Có phải là cậu bị cô Lục gọi đến, hỏi cậu về việc chiếc máy ảnh của Diệp Trì Mẫn phải không?” “Đúng vậy!” “Ừ, cậu bị bọn họ nghi oan rồi!” “A!” “Tối nay khi mình ăn x... |
Cả ngày hôm nay mình làm bài tập, đâu có đụng đến cái máy ảnh khỉ gió của nó chứ! Đúng là đồ cầm thú! Tan học, mình sẽ tìm cô Lục để nói cho rõ!” Cô bạn gái vội vàng nói: “Xin cậu đấy, đừng, mình chỉ lén lút nói cho cậu biết thôi, cậu đừng có nói cho ai là mình nói với cậu, nếu không mình sẽ trở thành kẻ thù chung của ... |
Bố cậu ấy là đội trưởng của đồn công an, lúc trước từng đi lính, quản lý cậu ấy nghiêm khắc lắm, cậu ấy chỉ cần xảy ra chút sai sót gì là sẽ đánh cậu ấy. Cậu ấy nói bạn học làm vỡ thì bố cậu ấy sẽ không mắng cậu ấy nữa, hơn nữa bố cậu ấy là một người cảnh sát chắc cũng không tiện đến trường để bắt bạn học của con gái đ... |
Điều khiến cậu càng kinh ngạc hơn là liền ngay sau đó, Diệp Trì Mẫn cầm cốc trà, giội nguyên cả cốc nước lên đầu cô ta. Sau đó quay người vừa chạy vừa khóc. |
Chu Triều Dương không biết xảy ra chuyện gì, thấp thỏm đi vệ sinh xong, bước về phía lớp học. Khi đi qua cửa văn phòng giáo viên, liền liếc nhìn thấy Diệp Trì Mẫn đang khóc lóc với cô Lục ở trong văn phòng, bên cạnh còn có hai cô giáo đang khuyên nhủ. Đúng lúc này, cô Lục cũng nhìn thấy cậu, lập tức đứng dậy, nói giọng... |
Tất cả giáo viên đương nhiên đều tin rằng Chu Triều Dương vì căm hận cậu ta đã mách tội, cho nên mới hất nước vào cậu ta. “Ngày mai hãy mời mẹ của em đến đây!” Chu Triều Dương chợt co giật khuôn mặt: “Em... thực sự không phải là em hất đâu, cậu ấy tự làm ướt đấy, em... ngày mai em còn phải thi!” “Không được chối! Em th... |
Tôi chưa bao giờ thấy một học sinh nào giống như em! Thành tích tốt không có nghĩa là phẩm chất đạo đức tốt, ngày mai nhất định phải mời mẹ em đến, nếu không em không cần đến trường nữa!” Móng tay Chu Triều Dương ấn sâu vào trong thịt, hai bên quai hàm run rẩy, chưa bao giờ có ngày nào tồi tệ đến như thế này, sau khi c... |
Nhưng tại sao em lại gây ra sự việc như thế này chứ?” “Không có, em thực sự không làm như vậy!” Chu Triều Dương nói giọng nghẹn ngào. “Thật không ngờ em vẫn cứ chối.” Cô Lục chau mày quắc mắt, lạnh lùng nhìn cậu: “Mấy hôm trước em còn đánh Diệp Trì Mẫn...” “Không phải đâu ạ, lần đó cũng là cậu ấy đổ oan cho em.” Cô Lục... |
đặt một cái tên. - Tôi muốn lấy tên Neely O’Hara – Neely bướng bỉnh nài nỉ. - Tên cô ta là Neely O’Hara – Lyon nhe răng cười – phải. |
Đúng thế. Và anh hãy lập hợp đồng ngay trong buổi diễn tập ngày mai. |
Cô ta là người nóng nảy. |
Và Gil này, anh hãy làm cho được một bản hợp đồng theo mẫu của công đoàn diễn viên. |
Chúng ta hãy nâng đỡ cô ta một chút. Lyon gác máy rồi nói với Neely. - Và bây giờ cô Neely O’Hara, cô nên đến văn phòng công đoàn diễn viên và gặp họ ngay đi. Cô phải đóng một khoản tiền gia nhập công đoàn khá lớn, trên một trăm đô la thì phải. Nếu cô cần ứng trước… - Tôi đã để dành được bảy trăm – Neely hãnh diện nói ... |
Và nếu cô nhất quyết giữ họ tên đó, tôi sẽ vui lòng hoàn thành các thể thức cần thiết để hợp pháp hoá họ tên cô. |
- Ông muốn nói như thế không ai có thể lạm dụng nó? |
Anh mỉm cười. - Có thể nói là như thế sẽ khiến cho mọi việc dễ dàng hơn. |
Tài khoản ký gởi, bảo hiểm xã hội… - Tài khoản ký gởi à? Bao giờ tôi mới cần đến một tài khoản ký gởi? |
Chuông điện thoại lại reo. |
- Ôi trời – Neely lẩm bẩm – tôi đánh cuộc là ông ta đã đổi ý. Lyon nhấc ống nghe lên. |
- Hello? Ồ này…(Giọng nói của anh chợt thay đổi). Phải, tôi đã đọc thấy câu chuyện ở trên báo. Tôi đã luôn luôn nói với cô tôi chỉ đóng vai Thần Ái Tình…(Anh bật cười). Cô cứ đến đi…Cô làm cho tôi có cảm tưởng mình cao đến 7 feet. Này nữ thần Diana, có mấy người đang ở trong văn phòng và tôi không thể bắt họ chờ đợi qú... |
Chúng ta sẽ nói chuyện đó tối nay. |
Cô có thích xem cuộc trình diễn ở Copa? |
Gil Case mời cả hai chúng ta…Tuyệt, tôi sẽ đến đón cô vào khoảng tám giờ. Chào cô. |
Anh quay lại Neely và Anne với một nụ cười tỏ ý xin lỗi vì gây gián đoạn. Anne đứng lên. |
- Chúng tôi đã làm mất thì giờ của anh quá nhiều rồi. |
Xin hết sức cám ơn, Lyon. |
- Có gì đâu. |
Tôi còn nợ cô một đặc ân vô cùng to lớn…Quả thực tôi hàm ơn cô về việc chiếc giường mà tôi được nằm ngủ ở đó. |
Khi hai người đã ra khỏi văn phòng, Neely xoay tròn một vòng và ghì chặt Anne. - Anne, tao sung sướng quá đến nỗi có thể hét to lên được. - Tao rất mừng cho mày Neely. Neely chăm chú nhìn nàng. |
- Kìa có chuyện gì thế? Trông mày có vẻ khó chịu. Có phải mày đã bực tức vì tao đã làm phiền mày? Tao rất tiếc. |
Nhưng Lyon đâu có bực tức và ông Henry Bellamy thậm chí còn không biết tao đã đến đây. |
Mọi việc quá sức tốt đẹp Anne, tao xin mày hãy nói mày không bực tức, nếu không hôm nay đối với tao sẽ mất hết ý nghĩa. - Tao không bực tức, chỉ hơi mệt…tao nói thật đấy Neely. |
Nói đoạn Anne ngồi xuống trước bàn viết. |
Neely có vẻ bối rối. - Thôi được, tao cho rằng cả hai đứa mình đã trải qua qúa nhiều chuyện gay cấn (Cô cúi xuống và ôm chặt lấy Anne). Ồ Anne, một ngày nào đó tao sẽ làm sao cho xứng đáng với mày…dù thế nào đi nữa. Tao xin thề. |
Nàng nhìn Neely tung tăng đi ra khỏi văn phòng. Một cách máy móc, nàng cho một tờ giấy mới vào chiếc máy đánh chữ. Tờ giấy than đã làm hoen ố chiếc nhẫn đính hôn của nàng. |
Nàng cẩn thận chùi sạch rồi bắt đầu đánh máy. |
Anne cảm thấy mình đang sống với chương trình “Đụng phải Trời”. |
Lúc đầu nàng chỉ bị hạn chế trong những lời mô tả của Neely về các buổi diễn tập hàng ngày. Neely ở trong ban hợp xướng, và trong ba ngày, cô ta chỉ cho Anne từng bước một. Rồi tới lời thông báo khiến nàng phải sửng sốt: Neely đã có một “vai” – ba lần được lên tiếng trong một màn đông người. Nhưng thành công đáng kể nh... |
- Mày có thể chịu được không? – Neely hỏi – Tao…Chính tao đóng thay Terru King. |
Terry là nhân vật hàng đầu số hai, và vẫn cùng Helen đóng vai một cô gái ngây thơ đáng yêu nhất mà họ có thể nghĩ ra được. Nhưng Terry gợi tình và xinh đẹp. Mày hãy tưởng tượng tao phải làm ra vẻ gợi tình và xinh đẹp. - Thế thì tại sao người ta lại chọn mày? - Cứ cho là họ bị kẹt. |
Tao là người duy nhất trong đội hợp xướng có thể hát riêng. |
Vả lại, họ thường không thuê người đóng thay vai cho tới khi buổi trình diễn thành công lớn. |
Tao chỉ là một người dự phòng cho các cuộc lưu diễn. |
- Mày hát hay không, Neely? - Hay à? |
Ồ, tao hát cũng như tao khiêu vũ. Mặc dù tao phải nhìn nhận tao được thăng cấp nhanh hơn các cô gái trong ban đồng ca rất nhiều (Cô đá chân một cái thật cao suýt trúng phải ngọn đèn). Bây giờ tao chỉ cần có người ye6u nữa là tất cả đều tốt đẹp. |
- Trong cuộc trình diễn có ai trông hấp dẫn không? - Mày đùa đấy à? |
Một dạ nhạc hội không khác gì một sa mạc tình dục – trừ phi mày là một kẻ đồng tính luyến ái. Dickie đang mặc tình vui thú với đám thanh niên trong ban hợp xướng. |
Nam diễn viên chính là người thẳng thắn – cũng khá đẹp trai – nhưng đã có một bà vợ trông như mẹ anh ta, và chị ta theo dõi chồng không rời một giây. Anh chàng đóng cặp với Terry King thì gần như trọc lóc nếu không mang tóc giả. Người đàn ông bình thường độc nhất là ông già dâm đãng đóng vai cha của Helen. Ông ta đã sá... |
Mel Harris đang sắp xếp để cho tao đi chơi chung. Tao hy vọng nhờ đó sẽ vui thú hơn…Thật là kinh khủng nếu tao không kiếm được một người bạn trong đêm khai diễn. Mày vẫn còn định đi tham dự buổi khai diễn tại New York với George Bellows đấy chứ? - Tất nhiên không. |
Tao..à..tao đã đính hôn với Allen. |
- Vậy thì tao sẽ mua cho mày hai ghế trong đêm khai diễn. Đó là món quà tao tặng mày. |
- Mày không được ghế nào riêng dành cho mày sao? - Mày đùa đấy à? |
Không có ai, ngay cả Helen Lawson. |
Nhưng bà ta được quyền mua bốn ghế mỗi đêm, và có người đã nói với tao rằng khi các buổi trình diễn bắt đầu ăn khách, bà ta sẽ bán lại cho một tay đầu cơ vé và bà ta sẽ giàu to. - Nhưng Neely, tao không thể để cho mày mua vé cho tao đâu…Allen sẽ mua thôi. Và nếu Mel không có kế hoạch gì hấp dẫn, bọn tao sẽ đưa mày về s... |
“Anh ta thật là tuyệt diệu”. Neely khăng khăng nói. Anh ta dẫn Neely tới nhà hàng Toots Shor và kể cho Neely nghe toàn bộ cuộc đời mình. |
Anh ta mới có hai mươi sáu tuổi, đã tốt nghiệp trường đại học tổng hợp New York, chỉ là nhân viên phụ trách quảng cáo nhưng hy vọng một ngày kia sẽ trở thành lãnh đạo. |
Anh ta hiện sống trong một khách sạn nhỏ ở trung tâm thành phố và đêm thứ sáu hàng tuần lại trở về Brooklyn để ăn tối với gia đình. |
“Mày nên biết, người Do Thái thường rất có ý thức gia đình”. |
Neely giải thích. |
- Mày thực tình mến anh ta? |
– Anne hỏi. |
- Tao yêu anh ta! - Neely, mày chỉ đi chơi với anh ta có một lần, làm sao có thể yêu được? |
- Mày hãy nhìn xem ai đang nói đây. Chính mày đã như thế sau một bữa ăn trưa với Lyon Burke? |
- Neely! |
Không có chuyện gì giữa Lyon Burke với tao. Thậm chí tao còn không nghĩ tới anh ấy. |
Thật ra, tao rất mến Allen. - Tao biết rõ tao yêu Mel. Anh ta đẹp trai. |
Không đẹp theo kiểu Lyon, nhưng cao lớn. |
- Trông anh ta như thế nào? Neely nhún vai. - Có lẽ hơi giống George Jessel, nhưng đôi với tao thì anh ta tuyệt đẹp. Và anh ta cũng không cố tán tỉnh tao một cách quá sống sượng. Ngay cả khi tao đã nói dối bảo tao đã hai mươi tuổi. Tao sợ nếu biết tao mới có mười bảy tuổi, anh ta sẽ lảng tránh tao. |
Neely chợt ngoái đầu nhìn về phía cánh cửa mở. |
Hai người đang ngồi trong phòng của Anne, và điện thoại để ở dưới lầu phía trước phòng của Neely. |
Như thế vừa tiện vừa bất tiện. |
Neely phải thường xuyên nhận điện cho mọi người trong nhà. |
- Lần này là của tao – cô ta hét lên khi nghe tiếng chuông reo rất khẽ. Năm phút sau cô ta nhảy lên, vui mừng hổn hển bảo: - Anh ta gọi. |
Tối nay anh ta sẽ dẫn tao đi đến nhà hàng Martinique. Anh ta quản lý một ca sĩ tại đó. - Chắc hẳn anh ta xoay sở rất giỏi –Anne nói. |
- Không đâu, anh ta chỉ kiếm được một trăm mỗi tuần. |
Anh ta làm việc cho irving Stein, và irving quản lý khoảng mười hai tài khoản lớn. Nhưng chẳng bao lâu nữa, anh ta sẽ ra làm ăn riêng, mặc dù anh ta đang cố gắng liên kết với ngành vô tuyến điện. |
Mày nên biết, đàn ông Do Thái đều là những người chồng tuyệt vời. |
- Tao đã nghe nói như thế. Nhưng họ có cảm tưởng như thế nào về con gái Ailen? Neely nhíu mày lại. |
- Tao vẫn có thể bảo anh ta tao có một phần máu Do Thái. |
Và cái tên O’Hara chỉ là biệt danh trên sân khấu. |
- Neely, mày sẽ không bao giờ giữ kín được mãi đâu. - Nếu cần, tao giữ được. Tao sắp sửa thành hôn với anh ta. |
Rồi mày sẽ thấy. |
Neely tự hài lòng và vừa nhảy quanh phòng vừa hát khe khẽ. |
- Đó là một bài hát hay. |
Bài gì vậy? - Một bài trong cuộc trình diễn. |
Này Anne, tại sao mày không chịu lấy chiếc áo choàng lông mà bố của Allen đã cho mày và bán cho tao chiếc áo choàng đen của mày? Tao cần chiếc áo choàng đen đó. |
- Neely, mày hãy hát lại bài ca đó. - Tại sao? - Thì mày cứ hát đi. - Đó là tiết mục của Terry King. |
Nhưng tao nghĩ Helen Lawson đang dự tính tước đoạt. Bà ta đã từng tước đọat một bài ca của Terry. Tội nghiệp cho Terry chỉ còn hai bài ca. Bài này và một bài khác nữa. |
Đó là bài ca khao khát một tình yêu không được đáp lại. Helen không thể tước đọat bài ca đó của Terry. Cá tính của Helen không thể cho phép bà ta hát bài đó trong cuộc trình diễn. |
Như thế sẽ làm đảo lộn cả chương trình. |
- Hát bài ca đó đi, Neely – bài mày vừa hát. - Nếu tao hát, mày có chịu bán cho tao chiếc áo choàng đen của mày khi mày được chiếc áo lông không? - Tao sẽ cho không mày bao giờ tao lấy chiếc áo lông. Bây giờ hát đi. Neely thở dài, và như một đứa bé bị bắt buộc phải đọc thuộc lòng, cô đứng ở chính giữa phòng, và hát bài... |
trong như thuỷ tinh. |
Các nốt thấp của cô vừa nồng nhiệt vừa du dương và các nốt cao chứa chan một vẻ đẹp hùng mạnh. |
- Neely! Mày hát hay quá! - Ồ, bất cứ ai cũng có thể hát – Neely cười bảo. - Không được như mày đâu. Tao không sao thể hiện được một nhạc khúc khi mạng sống của tao đang lâm nguy. - Nếu mày lớn lên trong cuộc đời lưu diễn mày sẽ thừa sức. Tao có thể vừa hát vừa tung hứng, thậm chí vừa làm trò ảo thuật. Cứ đứng loanh qu... |
Bản thân Anne đã bắt đầu dính líu với chương trình “Đụng phải Trời” vào cuối tuần lễ diễn tập thứ hai. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.