text
stringlengths
1
55.3k
Bởi chúng đã đến đe dọa mình. Đe dọa vợ mình.
Chúng mày lẽ ra không nên làm vậy… Chỉ là công bằng. Ăn miếng trả miếng thôi. Giờ thì tao đang ở chỗ chúng mày… Đây là vấn đề sống còn. Chúng ta không còn ở trong một trò chơi nữa bây giờ, người nào biết về đối phương nhiều hơn sẽ là người chiến thắng. Chúng mày đang giấu gì ở đây mà lại không muốn cho tao biết chứ?
Phòng tiếp theo cũng là phòng cuối cùng: Một căn phòng khách tối om và nằm thụt vào phía trong bức tường với một cánh cửa.
Quần áo chất đống trên xô pha, từng chồng DVD, tạp chí ô tô và ảnh khiêu dâm nằm la liệt trên chiếc bàn thấp.
Trên tường không có bất cứ hình trang trí nào, căn phòng có vẻ không thường xuyên được dọn dẹp, Brady nghĩ rằng có nhiều gã đàn ông cùng sống ở đây. Đốm sáng nhỏ xíu từ chiếc đèn của anh chiếu vào những vết bẩn lấm tấm trên thảm lót sàn. Bỗng nhiên anh khựng lại trước ánh sáng phản chiếu lại từ một cây súng. Một cây sú...
Brady bỗng nhận ra anh vẫn đang đeo đôi găng da và thở phào nhẹ nhõm.
Chẳng có gì khác ở dưới này.
Anh phải tìm kiếm từ đâu đây?
Phòng làm việc trên tầng? Hay phòng ngủ?
Đột nhiên, anh phát hiện ra luồng ánh sáng lạ trên phố, đang tiến lại gần với vận tốc rất nhanh.
Mặt anh hết đỏ rồi lại tái.
Người cứng đờ lại trong lúc tưởng tượng đến điều tồi tệ nhất: Cảnh sát.
Không, chẳng có lý do gì khiến họ có thể đến đây, nhà không có hệ thống báo động, không thấy cái gì kêu hết.
Brady bỗng nhận ra rằng từ lúc đầu đến giờ anh chưa từng nghĩ đến sự có mặt của hệ thống chống đột nhập.
Một chiếc xe cảnh sát đi chậm lại và đỗ ngay bên dưới cửa sổ phòng khách.
Brady cảm thấy khó thở.
Anh quay đầu lại phía sau. Anh đã sập bẫy.
Có tiếng mở cửa xe rồi tiếng người vội vã bước lên bậc thềm.
Anh phải làm gì đó. Tìm ra một giải pháp, bất cứ giải pháp nào, kể cả thứ ngu ngốc nhất để tìm lối thoát cho bước đi sai lầm này.
Hai bóng ma, một xanh một đỏ đang nhảy múa trên trần, phía trên đầu anh, thiên thần và ác quỷ đang đối đầu với nhau trong suy nghĩ của anh.
Một bên đang tìm cách xoa dịu anh, nói với anh rằng anh đã đi quá xa và anh cần phải trả giá cho sai lầm của mình. Bên kia lại xúi giục anh phải sống sót bằng mọi cách, phải bảo vệ bản thân, và nhất là không được để bị bắt.
Cuộc đua không có hồi kết giữa Thiện và Ác.
Nộp mình đi! Hãy đền tội. Không! Phải đấu tranh! Phải sống!
Ánh mắt của anh dừng lại ở cây súng.
41 Annabel và Jack cùng sửa soạn trong lúc ngồi phía sau một chiếc xe thùng đang lắc lư.
Người phụ nữ trẻ buộc những bím tóc dài bằng một sợi dây chun và chỉnh lại áo gi lê chống đạn trước khi mặc ra ngoài chiếc áo gió màu xanh nước biển có đòng chữ NYPD màu vàng phía sau lưng.
Bốn người đàn ông không kể người lái xe cùng hộ tống họ, tất cả đều mặc trang phục tác chiến, được trang bị vũ khí hạng nặng và mũ bảo hộ. Chiếc xe thùng thứ hai theo sau họ và một ô tô cảnh sát đi trước có nhiệm vụ mở đường, còi hú và đèn hiệu xuyên thủng màn đêm đang buông xuống.
Jack cúi về phía nữ đồng nghiệp.
“Đừng quên những lời dặn dò nhé: Chúng ta phải ở phía sau, chúng đều là những
www.Sachvui.Com www.Sachvui.Com
đó và luôn ý thức được sự dốt nát của mình. Lúc đó ngay lập tức ông sẽ công bằng hơn đối với tôi và ít ra cũng linh cảm thấy tôi đã khiếp đảm như thế nào và những hậu quả của nỗi khiếp đảm đó vẫn ngày càng bám giữ lấy tôi; khi tôi biết rằng đứa con gái bé bỏng và yêu quý của tôi đã bỏ con chim đại bàng để gắn đời mình ...
Bà ta đứng dậy, loạng choạng bước đến chỗ K. vì xúc động, rồi nắm lấy tay chàng và nhìn chàng một cách cầu khẩn. - Bà chủ quán của tôi ạ, - K. nói, - tôi không hiểu tại sao bà lại tự hạ thấp mình vì một việc như thế đến mức phải van nài tôi. Nếu không thể nói chuyện được với Klamm như bà quả quyết, thì dù các người yêu...
Tất nhiên là tôi ngù ngờ, điều này đúng mười mươi rồi, và thật là đáng buồn cho tôi. Nhưng sự ngù ngờ của tôi lại có lợi thế của nó: người điếc thì không sợ súng, vì vậy trong khi còn có sức, tôi sẵn sàng chịu đựng sự ngù ngờ của tôi và chắc chắn cả những hậu quả tai hại của nó một thời gian nữa. Nhưng những hậu quả nà...
Rõ ràng là bà sẽ luôn luôn chăm lo đến Frida, và nếu tôi mãi mãi biến khỏi tầm nhìn của Frida thì việc ấy, theo quan niệm của bà, là một sự may mắn của cô ấy.
Vậy thì bà sợ gì?
Hay là đối với một người ngù ngờ như tôi thì mọi cái đều tưởng là có thể - nói đến đây K. đã mở cửa. - hay là bà sợ cho Klamm?
Bà chủ quán im lặng nhìn theo chàng đang vội vã đi xuống cầu thang, cùng với những người giúp việc. CHƯƠNG V Bản thân K. cũng gần như ngạc nhiên là cuộc nói chuyện với trưởng thôn khiến chàng ít lo lắng đến thế. Chàng cố gắng lý giải điều này cho mình rằng những kinh nghiệm đến lúc này cho thấy đối với chàng các cuộc t...
Trong khi K. trực tiếp chiến đấu cho một cái gì đó gần gũi, sống động vì bản thân mình, hơn nữa ít ra ngay từ khởi đầu K. chiến đấu bằng ý chí riêng của mình, chàng là người tấn công, và không chỉ có chàng tranh đấu cho chính mình, mà rõ ràng những lực lượng khác cũng tranh đấu vì chàng. Những lực lượng đó chàng không ...
Và thực ra "cuộc đời còn lại" ở đây là gì? K. chưa từng thấy ở đâu mà bộ máy hành chính và cuộc sống lại lẫn lộn với nhau như ở đây, đến mức dường như bộ máy hành chính và cuộc sống đã đổi chỗ cho nhau vậy. Tỉ như cái ủy quyền trên danh nghĩa mà cho tới lúc này Klamm đã tỏ ra đối với sự phục vụ của K., có nghĩa gì so v...
Như vậy, ở đây xử sự hơi khinh xuất và thoải mái một chút là có thể đối lập trực tiếp với các nhà chức trách, cho nên phải thường xuyên thận trọng, trước mỗi bước đi đều phải quan sát cặn kẽ. Cuộc gặp gỡ với trưởng thôn đã nhanh chóng xác thực sự hình dung của K. về các nhà chức trách ở đây.
Trưởng thôn là một người đàn ông niềm nở, béo tốt, mày râu nhẵn nhụi, đang ốm, bị cơn thống phong hành hạ.
Ông ta đón tiếp K. trên giường. - Thế là ngài đạc điền của chúng ta ở đây rồi, trưởng thôn nói và định nhỏm dậy chào K., nhưng không đủ sức, ông ta lại ngả người xuống gối, và chỉ vào chân mình vẻ xin lỗi.
Trong căn phòng có cửa sổ nhỏ đã buông rèm, tranh tối tranh sáng một người đàn bà thầm lặng như cái bóng mang ghế đến cho K. và để cạnh chiếc giường.
- Ngồi xuống đi, ông đạc điền, mời ông ngồi xuống, - trưởng thôn nói. - và cho tôi biết những yêu cầu của ông K. đọc lá thư của Klamm và nói thêm một vài ý kiến nhận xét.
Chàng lại cảm thấy tiếp xúc với các nhà chức trách cực kỳ dễ dàng.
Nhìn bề ngoài thì mọi gánh nặng đều do họ gánh vác, mọi chuyện có thể đổ lên đầu họ, người ta không bị liên lụy và tự do.
Dường như trưởng thôn, theo cách của mình, cũng cảm thấy điều đó, ông ta cựa quậy khó khăn ở trên giường. Cuối cùng ông ta nói: - Như ông thấy, ông đạc điền ạ, tôi đã biết hết việc này. Vậy mà đến bây giờ tôi vẫn chưa
bàn đàm phán với mục tiêu chính là giảm thiểu mất mát do sử dụng vốn tràn lan. Vì họ không có trước được viễn cảnh của một kết cục cùng thắng lợi nên họ bị ảnh hưởng bởi sự lạc quan và cam kết của nhà thầu nhằm đưa ra một giải pháp có lợi cho cả hai bên. Họ chấp nhận những đề xuất của nhà thầu, và cả hai bên đàm phán v...
hãy lựa chọn và làm theo những ý tưởng hay nhất. Những hành động có tính xây dựng của bạn sẽ từng bước dẫn lối cho bạn tìm ra một giải pháp thích hợp nhất. Đây chính là cách Trump sử dụng sự tập trung để giải quyết các rắc rối. Đừng suy nghĩ về khó khăn theo những câu chất vấn kiểu "Chuyện đó đã diễn ra thế nào? "; "Tạ...
Sự lo lắng, sợ hãi và thiếu quyết đoán luôn phá hỏng khả năng tập trung của bạn. Để chịu trách nhiệm về cuộc đời mình, bạn phải chế ngự được nỗi sợ hãi, đơn giản bằng cách hãy sớm gạt bỏ mọi suy nghĩ tiêu cực trước khi bị chúng ảnh hưởng. Hãy chấm dứt ngay cuộc đối thoại nội tâm giằng co không có hồi kết trong bạn trướ...
Mỗi khi có người cố tìm cách làm cho tôi rối trí hay đe dọa tôi bằng những lời nói kiểu như: "Điều gì sẽ đến nếu tình hình thị trường xấu đi?" hoặc "Điều gì sẽ đến nếu các ngân hàng yêu cầu ngài phải thanh toán các khoản nợ?" hay "Sẽ thế nào nếu mọi việc trở nên xấu hơn?"
thì tôi chỉ đáp lại rằng: "Tôi không muốn nghĩ tới chuyện đó".
Địa ngục tồi tệ nhất mà bạn sẽ phải đối mặt chính là cái địa ngục do trí tưởng tượng của bạn tạo ra. Nó còn tồi tệ hơn nhiều so với cái địa ngục mà người khác tạo ra cho bạn.
Thế nên, thay vì chìm đắm trong những nghĩ suy tiêu cực, hãy nghĩ về những điều bạn đang mong muốn. Hãy nghĩ về tất cả những gì tốt đẹp mà bạn sẽ thực hiện trong cuộc đời. Hãy luôn giữ vững tập trung vào mục đích của bạn và đừng bao giờ từ bỏ. Ngoài ra, bạn cũng nên biết rằng chính những giai đoạn khó khăn sẽ mang đến ...
Vừa mới đây, tôi có tham dự lễ trao giải Emmy(14) tại Los Angeles do chương trình The Apprentice chính thức được đề cử là Chương trình Truyền hình Thực tế hay nhất.
Và trong bộ đồ quần yếm, đầu đội mũ rơm, tay cầm một cái xiên cỏ, tôi đã được mời lên song ca cùng Megan Mullally(15)(15) trên nền nhạc bài Green Acres.
Điều này thực sự không làm tôi bận tâm.
Tôi không phải là Tony Bennett, Frank Sinatra hay Elton John.
Lúc đó, tôi chỉ tập trung vào việc mang lại thành công cho The Apprentice, trên cương vị tôi vừa là một ngôi sao kiêm nhà đồng sản xuất của chương trình.
Tôi đã có thể dễ dàng từ chối yêu cầu đó bởi tôi không phải là ca sĩ. Nhưng tôi vẫn nhận lời mời và kết quả là tôi đã đánh bại năm ngôi sao lớn, bao gồm cả ngôi sao điện ảnh William Shatner để giành chiến thắng với giải
tuổi hay giới tính của họ.
Cậu cũng chưa bao giờ tự tìm hiểu điều này. Chỉ là do có một lần; khi quá thất vọng mẹ cậu đã kêu lên: “Tên khốn đó, đây không phải là lần đầu tiên hắn bỏ rơi con cái mình!” - Morlevent là một cái họ ít người có.
Chúng ta chắc chắn sẽ tìm được họ - Siméon nhấn mạnh thêm.
Bénédicte khẽ lắc đầu, không ra đồng ý cũng chẳng ra phản đối.
- Bây giờ, cô phải đưa các cháu đến trại trẻ mồ côi đã.
Việc này gấp hơn.
- Không - Siméon nói - Điều cấp thiết nhất bây giờ là tìm hiểu xem việc giao trẻ mồ côi cho những người anh, chị cùng cha khác mẹ được thực hiện theo quy định như thế nào nếu những người anh chị này đã trưởng thành.
Cô có thể tìm giúp cháu một cuốn luật Dân sự không?
Bénédicte nhìn Siméon.
Cô ngạc nhiên đến mức không thốt lên lời nào. Cô đã quen với nhiều thiếu niên trạc tuổi Siméon và cô chưa thấy chúng nói như thế này bao giờ.
- Cháu là thần đồng mà - Siméon nói như có ý muốn giải thích.
Ông Mériot, giám đốc trại trẻ mồ côi Folie-Méricourt lúc đầu đã từ chối nhận ba anh em nhà Morlevent vì trung tâm này vốn chỉ dành cho những cậu bé tuổi từ mười hai đến mười tám. Ông có thể nhận Siméon nhưng không thể nhận hai cô em gái của cậu.
- Bọn trẻ đang rất hoảng loạn - cô Bénédicte nói với ông giám đốc - việc chia rẽ chúng lúc này có thể gây ra một chấn động lớn về tình cảm.
Tôi sẽ tìm một gia đình nhận đón các cháu nhưng trong lúc chờ đợi... Vừa nói cô vừa nhìn quanh cơ ngơi của trung tâm.
Một đám thiếu niên đang chơi đá bóng phía sau cô và cô nghe vẳng lại những câu chửi thề cửa miệng: “Mẹ mày!”, “Cho mày chết này!” - Bọn trẻ nhà Morlevent vốn sống rất tách biệt - cô nói tiếp - sẽ tốt cho chúng nếu chúng được ở cùng với bọn trẻ trạc tuổi. - Năm tuổi và tám tuổi - ông Mériot nhẩm tính vẫn với thái độ ngậ...
Bénédicte quyết định dùng một lá bài khác: khơi gợi lòng thương hại của ông giám đốc. - Hoàn cảnh của chúng rất bi đát. Bố thì biến mất tăm.
Mẹ chúng do quá căng thẳng, đã quẫn trí tự tử bằng cách uống nước rửa chén cực mạnh Sun Vaisselle.
Ông giám đốc nhăn mặt vẻ đau đớn.
Phía sau lưng họ, bọn trẻ ngừng chửi thề. Chúng đang nghe ngóng. - Thôi được, cô hãy đưa chúng đến - ông Mériot nhượng bộ - Tôi thực sự muốn giúp cô gỡ vụ này.
Và như vậy, theo một cách ngoại lệ, Morgane và Venise đã có một căn phòng nhỏ xíu ở trung tâm Folie-Méricourt. Căn phòng giống như một cái tủ đựng chổi cũ mà người ta bỏ đi. Cửa sổ duy nhất trong phòng nhìn ra một cái sân nhỏ. Nước thải từ một đường ống vỡ toác đổ vào sân tạo ra tiếng nước chảy
lên sàn.
Nhất thiết mỗi gia đình phải xay ngô lấy lõi đủ mười ngày ăn.
Làng quay cuồng mù mịt trong nỗi hoảng loạn, riêng bà đồ Khang gần như mấy ngày hôm qua không hề ngả lưng. Thằng Sài đi thúc loa khản đặc cả cổ, chạy ngược chạy xuôi hò hét, khiêng vác khắp làng, khắp xã, không thèm nhìn nhận đến nhà.
Con Tuyết đi hộ đê.
Còn ông đồ chỉ quay ra, quay vào với vài cây cau ương mới nhú mầm không biết gác lên đâu. Mọi việc từ đánh lại đống ngô, san vò tương để bê đi gửi, đóng bè cho mẹ con nạ chó, làm gác đặt ổ gà đẻ, đến đào hố chôn phân gio, xúc ngô đỗ đi gửi, bó buộc quần áo, chiếu chăn, xanh nồi bát đũa, lọ nhớn lọ bé, chai to, chai nhỏ...
Đến quá nửa đêm đê quai vỡ ở chỗ cây đa còng cách đầu làng đến dăm cây số mà nghe tiếng nước ầm ầm rung chuyển như bom. Tiếng kêu la truyền đi rùng rợn, thảm thiết, làng nọ ríu vào làng kia, tiếng kêu như ong, hàng mấy giờ đồng hồ vẫn chưa thấy được nước chảy đến, lúc ấy thằng Sài chạy về đứng ở đầu nhà hỏi: Thầy mẹ đã...
Bà đồ uất đến lặng người, chỉ chờ nó bước vào sân là sẽ chết với bà.
Nhưng nó lại biến mất hút rồi. Không trút được nỗi bực dọc cho con giai bà quát con dâu và chông, cả nhà cuống quýt gánh, đội, ôm, vác mọi thứ chạy lên đê quai. Trong khi đó Sài bế trẻ em, đội ngô, ôm quần áo hết nhà này đến nhà khác và cũng chạy lên đê.
Nước đã tràn về ào ạt như gió, trong chốc lát cánhh đồng lởm chởm mấp mô đã trắng băng.
Tiếng kêu ré lên, tiếng quát tháo của các xóm phía trong gấp gáp.
Sài chạy trên mặt đê, gọi loa, yêu cầu thanh niên đẫn chuối bơi vào đồng cứu bà con chưa chạy sang bên kia sông nhờ đoàn sà lan sang cứu người, cứu của. Đêm ấy Sài cùng các công nhân, chở hết người chưa chạy kịp trong các xóm, xong lại chở nốt người, lợn, gà, trâu bò đã chạy lên đê quai vào đê chính. Chuyến cuối cùng h...
Anh cởi quần dài cuốn lên đầu, nhảy ùm xuống bám vào đoạn chuối nổi mập mờ ở bên cạnh. Anh chỉ cần bơi dăm chục mét đã tới nơi anh định tới.
Đó là cái cổng nhà tổng Lơi. Phía trên lối ra vào nó xây thêm một tầng nữa. Tầng ấy và sân thượng dùng làm nơi canh gác của hương dũng.
Tổng Lơi chạy đi Nam , toà nhà của nó ta tịch thu làm trường học và một nhà ngang tạm thời làm trụ sở uỷ ban xã.
Còn cái cổng được rào lại, phía trong đựng đầy rác rưởi, phân dơi, phân chuột và cóc nhái chết đã khô đen.
Đã nhiều buổi chiều và đêm sáng trăng Sài bí mật leo ton tót lên sân thượng.
Bước đến nơi quen thuộc Sài còn thích thú hơn cả về nhà mình.
Trời gần sáng, trăng vẫn vằng vặc. Năm nào cũng thế, khi nước đã tràn vào đồng là lúc chấm dứt những ngày mưa, trời trở nên quang đãng khô ráo, trên thì vằng vặc về sáng. Khi anh tỉnh dậy mặt trời đã chếch sang tây, ánh nắng đốt vài khuôn mặt nằm nghiêng khiến anh vừa mở mắt ra đã thấy tối sầm lại.
Cả nền xi măng, cả quần áo đắp lên người nóng rẫy, không thể nằm tiếp tục được nữa.
Phải một lúc lâu anh mới như tỉnh, mới tin vào mắt mình khi nhìn thấy nước đã mấp mé mái tranh của những nhà cao. Những nhà thấp đều đã ngập lưng mái.