text
stringlengths
1
55.3k
Chúng cũng làm ngăn cản việc nạp canxium vào kho xương.
- Bỏ thuốc lá. - Uống ít rượu.
- Kinh nguyệt đều hay mức hormone bình th ư ờn g . Bạn gái nếu thấy không có kinh (ngoại trừ trường hỢp mang thai) thì nên đi bác sĩ.
Tại sao loãng xương thường gặp ở phụ nữ hơn ở nam giới? Loãng xương là bệnh lý thường gặp ở phụ nữ hơn nam giới. Lý do là: - Phụ nữ có khối lượng xương ít hơn nam giới. - LưỢng canxium ở phụ nữ không đủ cho đời người (ngược lại nam giới có thể có lượng canxium đủ cho cả đời người). - Phụ nữ cần phải có hormone sinh dục...
Khôi lượng xương (g) 1SCO 10«) - 500 Nam giớl 1. Khôi lượng xương cực đại 2. Mât xương do mẵn kinh 3. Mât xương do tác động cùa tuôì tác T" Tuốì 20 40 60 6D tno Cong gù cột sổng do tNểu xưong Chú thích: 1. Khối Iượng xương ờ nữ thấp hơn ở nam.
2.
Bắt đầu mất xương ở độ tuổi 35, gia tăng mất xương khi mãn kinh.
12 LÊ ANH SƠN - biên soạn 3.
Mất xương dẩn đến tình trạng loảng xương gây đau nhút, khòm lưng hay gãy xương. Các nguy cơ đưa tới loãng xương 1- Tuổi tác Loãng xương tăng với tuổi cao, dù là nam hay nữ giới. Lý do là ở tuổi này, sự hấp thụ của canxi ở ruột giảm và lượng estrogen cần cho canxi bám vào xương cũng ít hơn. Các n h à c h u y ê n m ô n c...
3- Màu da Người da trắng và da vàng thường hay bị loãng xương hơn người da đen, vì những người này có khối xương đặc hơn với nhiều khoáng canxi. 4- Y sử gia đình Nếu cha mẹ, anh chị em đã bị gãy xương thì thân nhân tăng nguy cơ loãng xương lên gấp hai lần.
Bệnh loãng xương và cách điều trị 73 5- Thiếu estrogen Estrogen giúp hấp thụ canxi từ thực phẩm và chuyển vào xương. Estrogen giảm trong các trường hỢp mãn kinh, cắt bỏ buồng trứng hoặc giảm chức năng tuyến sinh dục nam nữ. Phụ nữ không có kinh kỳ trong một thời gian lâu vì bất cứ lý do
B ạ ch D ươ ng qu ả th ậ t r ấ t bi ế t câu gi ờ . “Kiên nh ẫ n nào!” B ạ ch D ươ ng tr ấ n an m ọ i ng ườ i, r ồ i thong th ả , li ế c đôi m ắ t đa tình m ộ t vòng quanh phòng tr ướ c khi k ể ti ế p. Đ ứ a tr ẻ s ơ sinh đó, đ ặ t tên là Phong. Đ ứ a tr ẻ B ạ ch Phong, v ừ a sinh ra, đã h ấ p th ụ công l ự c c ủ a nh ậ...
Đ ế n khi Phong lên năm, trung thu năm đó, trăng r ằ m sáng r ự c, Liên d ẫ n ba đ ứ a tr ẻ ra v ườ n ch ơ i đèn l ồ ng. C ả ba đ ứ a tr ẻ ăn bánh, u ố ng trà r ồ i c ầ m đèn đu ổ i nhau ch ạ y trong v ườ n. “B ạ ch D ươ ng ca, có ti ế ng l ạ ở ao sen.” B ạ ch Phong tò mò kéo B ạ ch D ươ ng l ạ i ao, m ặ c cho B ạ ch D...
như một người khách có tội, bước không mệt mỏi trên những con hẻm nhỏ đầy bùn.
Ở Bayazid, tôi làm nghi thức thanh tẩy trong sân, bước vào thánh đường và cầu nguyện. Bên trong không có ai ngoại trừ Thầy tế Kính mến và một ông già có thể ngủ trong lúc cầu nguyện - một biệt tài chỉ ít người đạt được sau cả một đời tập luyện. Bạn vẫn biết vì sao lại có những khoảnh khắc trong giấc mơ ngái ngủ và nhữn...
Một chàng trai, trông quá tao nhã và lịch lãm để có thể làm Ngự lâm quân, đặt ba tờ giấy lên bàn làm việc với vẻ đầy tự tin.
Sư phụ Osman lấy kính phóng đại ra và tim tôi bắt đầu đập thình thịch. Giống như con chim ưng lượn thong dong trên một dải đất, mắt ông ta, giữ nguyên khoảng cách với chiếc kính, lướt thật chậm trên ba bức minh họa ngựa cực đẹp đó. Và như con chim ưng thấy bóng con linh dương non sẽ trở thành con mồi cho nó, ông chậm l...
"Tên họa sĩ khốn kiếp không để lại bất kỳ dấu vết nào", Sư phụ Osman nói. "Chúng tôi không xác định được kẻ đã vẽ con ngựa màu hạt dẻ từ những bức tranh này." Cầm chiếc kính lúp ông vừa để xuống, tôi nhìn lỗ mũi của mấy con ngựa: Sư phụ nói đúng; không có gì ở mấy con ngựa này giống với cái mũi kỳ lạ của con ngựa hạt d...
Sư phụ Osman thú nhận với Ngài rằng ông chưa thể xác định được gì qua những bức tranh này. Tuy nhiên, ông không thể ngăn việc hướng sự chú ý của Đức vua vào những con ngựa trong các bức vẽ lộng lẫy này: cách mà con thứ nhất lồng đứng lên, tư thế thanh tú của con thứ hai, và con thứ ba, một vẻ trang nghiêm và kiêu hãnh ...
"Ý ngươi muốn nói gì?" Đức vua hỏi. "Tâu Hoàng thượng, Đức Ngài Thịnh vượng và Chốn nương náu của Thế giới, theo ngu ý của hạ thần chữ ký ẩn giấu này, rõ ràng ở cái mũi của con ngựa màu hạt dẻ đây, không chỉ là một sai sót vô nghĩa và ngớ ngẩn của một họa sĩ, mà là một dấu hiệu mà nguồn gốc của nó xuất phát từ quá khứ ...
"Ngươi muốn vào Quốc khố của ta ư?" Đức vua hỏi với vẻ ngạc nhiên. "Đó là ước muốn của hạ thần". Sư phụ nói. Đó là một yêu cầu cũng phạm thượng như ý muốn vào hậu cung.
Lúc đó tôi mới hiểu rằng nếu như hậu cung và Quốc khố chiếm hai vị trí đẹp nhất trong khuôn viên Cấm ngự viên thuộc Cung điện của Đức vua, thì chúng cũng chiếm hai vị trí yêu quý nhất trong tim Đức vua của chúng tôi. Tôi cố gắng nhận biết những gì sẽ xảy ra qua nét mặt phương phi của Đức vua, gương mặt mà tôi giờ đây d...
Nhìn vào ba con ngựa trước mặt mình, tôi tưởng tượng mình sẽ bị giết trước khi được gặp Shekure lần nữa mà chưa từng chung giường với nàng. Dù cho những nét tuyệt đẹp của mấy con ngựa tuyệt vời này nằm ngay bên cạnh, nhưng giờ đây chúng trông như xuất hiện từ một cõi xa xôi.
Tôi nhận thức rất rõ trong khoảng im lặng khủng khiếp đó rằng nếu việc bị đưa vào nội cung từ lúc còn nhỏ xíu, được nuôi lớn lên ở đây và sống ở nơi này có nghĩa là phải phục vụ Đức vua của chúng tôi và có khi phải chết vì Ngài, thì làm họa sĩ nghĩa là phụng sự Thượng đế và chết vì vẻ đẹp của Người. Hồi lâu sau đó, khi...
Chúng tôi đi qua những cánh cửa mà đến những Thượng thư cũng không được qua. Như đứa trẻ lạc vào chuyện thần tiên, tôi dán mắt vào nền nhà để tránh phải đối mặt với những kỳ quan và tạo vật có thể hiện ra trước mặt mình. Tôi thậm chí không dám nhìn căn phòng nơi Đức vua tiếp kiến mọi người.
Nhưng tia mắt của tôi tình cờ lướt qua những bức tường hậu cung gần một cây tiêu huyền bình thường, không có gì khác những cái cây khác, và lướt qua người đàn ông cao to mặc áo thụng lụa xanh lấp lánh. Chúng tôi đi qua những hàng cột cao chót vót. Cuối cùng, chúng tôi dừng trước một khung cổng, to lớn và oai nghiêm hơn...
Đầu tiên họ gỡ miếng vải bọc quanh chiếc khóa, được niêm phong để chắc rằng không ai mở khóa mà không được phép. Quan giữ cửa Ngân khố và hai quan chức khác xác nhận dấu niêm phong vẫn còn nguyên văn ra hiệu bằng cách gật đầu. Dấu niêm phong được gỡ ra, và khi nhét chìa khóa vào, ổ khóa bật mở với một tiếng lách cách l...
Khi một cánh của gỗ chạm khắc nặng nề được mở ra, gương mặt ông phản chiếu ánh huy hoàng tăm tối như một dấu vết của những ngày xa xưa.
"Hoàng thượng Vĩ đại không muốn những quan ghi chép và thư ký kiểm kê vào đây một cách không cần thiết," Trưởng Ngân khố nói. "Quan thủ thư đã qua đời và không ai thay thế ông chăm sóc các cổ thư.
Vì vậy, Đức vua hạ lệnh chỉ một mình Jezmi Agha sẽ đi cùng các ông vào trong." Jezmi Agha là một ông già lùn với đôi mắt sáng long lanh, xem ra đã bảy mươi tuổi là ít nhất.
Chiếc khăn trùm đầu của ông, giống như cánh bướm, trông còn kỳ lạ hơn ông.
"Jezmi Agha biết rõ bên trong Quốc khố như nhà mình; ông biết vị trí những cuốn sách và mọi thứ khác rõ hơn bất kỳ ai."
Ông già lùn không biểu lộ chút tự hào nào về điều đó.
Ông ta đang liếc qua thùng than sưởi có chân bằng bạc, cái bô có tay cầm khảm xà cừ, cái đèn dầu và những cây nến mà bọn thư đồng trong cung điện đang cầm. Trưởng Ngân khố thông báo rằng sau khi chúng tôi vào, cửa sẽ được khóa lại và niêm phong bằng dấu triện bảy mươi năm tuổi của Quốc vương Yavuz Selim. Sau buổi cầu k...
Hơn nữa, chúng tôi phải đặc biệt coi chừng không được để bất cứ thứ gì "vô tình" tìm đường chui vào quần áo, túi hay khăn thắt lưng của mình: chúng tôi sẽ bị khám xét đến tận đồ lót ngay khi bước ra. Chúng tôi tiến vào, đi qua hai quan chức hai bên.
Bên trong lạnh buốt. Khi cánh cửa đóng lại sau lưng, chúng tôi bị bóng tối vây phủ.
Tôi ngửi thấy mùi pha trộn của ẩm ướt, bụi bặm và nấm mốc xộc thẳng vào khí quản mình. Khắp nơi lung tung đồ đạc, rương hòm và mũ trụ lẫn lộn trong một đống hỗn độn khổng lồ. Tôi có cảm giác mình là nhân chứng cho một trận đánh lớn. Mắt tôi thích nghi với ánh sáng lạ kỳ tỏa xuống toàn bộ chỗ này, xuyên qua những chấn s...
Với lòng kính trọng đúng mức, tôi ngẫm nghĩ xem việc tích góp tất cả của cải này là kết quả của bao cuộc chiến đã tiến hành, bao máu đã đổ, bao kho báu và thành phố đã bị cướp phá.
"Sợ hả?" ông già lùn hỏi, diễn tả cảm giác của tôi bằng lời.
"Ai cũng kinh hoàng khi lần đầu đến đây.
Đến đêm linh hồn của những vật này thì thầm với nhau." Cái đáng sợ ở đây là sự tĩnh mịch bao trùm khối lượng khổng lồ những vật quý hiếm.
Phía sau, chúng tôi nghe tiếng lách cách
bệnh.
Khi sửa chữa một trong những khiếm khuyết lớn nhất của y học hàn lâm bằng việc tổ chức dạy học ngay bên giường bệnh đã giúp cho Leiden trở thành một trung tâm lớn về giáo dục y khoa - ít nhất cho đến khi các môn đồ của Boerhaave thành công khi đem việc đào tạo lâm sàng sang các trường khác. Y học bên giường bệnh dọn đư...
Không có phát kiến lớn nào về mặt y sinh học được gán cho Boerhaave, nhưng các sinh viên y khoa được dạy là hệ thống của ông “tuyệt vời, hoàn chỉnh và đầy đủ”, và đủ mạnh để lấp đầy khoảng trống để lại sau cái chết của trường phái Galen. Ai bạo gan dám tách ra khỏi Boerhaave vĩ đại đều bị tố cáo là những người có tư tư...
Môn hóa học của hệ thống y học Boerhaave chứa nhiều điều hấp dẫn nhưng lắm khi lại gây khó hiểu, bởi vì những thuật ngữ xem ra có vẻ quen thuộc với các nhà hóa học hiện đại nhưng lại có ý nghĩa hoàn toàn khác trong hoàn cảnh của thế kỷ 18.
Lấy ví dụ, đất là một chất trơ không thể hóa lỏng khi được đốt bằng lửa hoặc hòa tan trong nước. Muối là một chất hòa tan trong nước và hóa lỏng khi đốt bằng lửa. Sulfur và dầu là những chất tan được và cháy được nhưng lại không hòa với nước.
Dần dà, những thiếu sót và thất bại của hệ thống y học thế kỷ 18 ngày càng trở nên hiển nhiên. Các phát kiến mới và những thực tế không như ý đã buộc các thầy thuốc thế kỷ 18 phải tự cân nhắc để đưa ra những cơ cấu giải thích hạn hẹp hơn và khiêm tốn hơn. Thế kỷ 18 cũng được vinh danh nhờ công trình của Giovanni Battis...
Mục đích này được thể hiện qua các nghiên cứu của Leopold Auenbrugger (1722-1809) về gõ vào lồng ngực, René Théophile Hyacinthe Laënnec (1781-1826) phát minh ra ống nghe, và sau này là cả một loạt các dụng cụ khám chữa bệnh. NỀN TRIẾT HỌC KHAI SÁNG VÀ CẢI CÁCH Y HỌC Mặc dù các hệ thống tinh vi đã lôi cuốn nhiều thầy th...
Vào thế kỷ 18, trong một chừng mực chưa bao giờ có, thì tàu thủy, trại lính, nhà máy, nhà tù, bệnh viện và trường nội trú là những thế giới đóng kín trong đó chen chúc những con người không họ hàng quen biết nhau, cùng nhau chia sẻ các điều kiện thiếu vệ sinh, các chế độ ăn không tốt cho sức khỏe, không khí ô nhiễm và ...
Công trình đồ sộ này là được phổ biến rộng rãi và diễn giải những mối liên hệ giữa sức khỏe và bệnh tật.
Đan kết với các lý tưởng cao quý nhất của tư tưởng Khai sáng, của thể chế chuyên chế khai ngộ, và các mục đích y tế công cộng thực tiễn, Frank đã dành hết đời mình để thuyết giảng cho các vua chúa châu Âu rằng dân chúng là tài sản lớn nhất của quốc gia và nhiệm vụ của quốc gia là phải làm sao cho các thần dân “càng ngà...
Ngay khi còn là sinh viên, Frank luôn cảm thấy mình bị thôi thúc bởi một điều gì từ sâu thẳm bên trong.
Ông ta đã theo học nhiều trường đại học ở Pháp và Đức trước khi lấy bằng bác sĩ của đại học Heidelberg năm 1766.
Khi Frank trở thành thầy thuốc riêng cho Giám mục Vương quyền tại Speyer, ông ta bắt đầu kiểm tra các ý tưởng của mình về một nền y học xã hội mới khi nghiên cứu điều kiện sống của nông nô và xác định bằng cách nào mà chính quyền có thể tác động đến sức khỏe của các thần dân. Với những việc khác, Frank thành lập một tr...
Năm 1779, Frank xuất bản tập đầu tiên của bộ sách Cảnh sát y tế.
Các chủ đề bao gồm hôn nhân, sinh sản và nuôi con. Hai tập sau đề cập đến giao hợp tình dục, mại dâm, bệnh hoa liễu, phá thai, các bệnh viện dành cho trẻ bị bỏ rơi, dinh dưỡng, ăn mặc và nhà ở. Mặc dù những quyển sách này làm cho Frank nổi danh nhưng lại không làm hài lòng Giám mục vương quyền. Vì thế, Frank chọn một v...
Vì vậy, không có chi tiết nào dù nhỏ đến mấy mà không được Frank chú ý nếu được coi là có ảnh hưởng đến khả năng sinh sản trong tương lai của người dân.
Cảnh sát y tế được ban cho quyền giám sát các tiệc tùng, đặt ra ngoài vòng pháp luật những điệu múa có hại như điệu van, thực thi các thời gian nghỉ ngơi, và cấm không được mặc áo bó (corset) hoặc những món quần áo thời thượng bóp chặt hoặc làm méo mó thân thể người phụ nữ và làm hại đến khả năng sinh sản.
Nếu quan niệm về cảnh sát y tế của Frank có vẻ thô bạo, thì định nghĩa của ông về những tính chất của người thầy thuốc thực sự đã phản ánh niềm tin chân thành của ông: những tính chất quan trọng nhất của người thầy thuốc là tình yêu nhân loại và mong muốn làm dịu đi sự đau khổ và tỏ lòng đau xót khi không còn cách chữa...
Đại đa số quần chúng đều nằm trong thứ hạng cuối cùng này.
Tin rằng một trong các khía cạnh xấu xa nhất của hệ thống phong kiến là các điều kiện hà khắc đặt lên đầu vợ con của đám nông dân, Frank cho rằng tất cả các phụ nữ mang thai đều cần sự chăm sóc và tử tế để họ thực hiện thành công nghĩa vụ đối với nhà nước, đó là sinh ra các công nhân mới. Các báo cáo về những tai nạn l...
Những khía cạnh khác của y học và vị trí của y học trong xã hội thế kỷ 18 đã được phản ánh trong khuôn thức luôn thay đổi về quá trình chuyên môn hóa nghề nghiệp ngành y tại châu Âu. Lấy ví dụ, nước Pháp bước vào thế kỷ 18 với một hệ thống y tế được dẫn đầu bởi các thầy thuốc uyên bác đắm mình trong các học thuyết truy...
Không thèm biết đến triết lý y học, người bên quân đội cho rằng có thể cứu được nhiều mạng sống bằng cách đem treo cổ ngay tay bác sĩ nào tay phải thì trích máu thương binh và tay trái thì làm thụt tháo cho họ. Nhằm đẩy mạnh ý thức hệ về bình đẳng, các nhà lãnh đạo cách mạng tố cáo rằng y học hàn lâm là hiện thân của m...
bắt đầu khởi hành, viên phi công cho biết, “Sẽ mất khoảng hơn ba giờ.
Tôi muốn trở về Thượng Hải tối nay.
Số tiền ông trả cho tôi sẽ mua được nhiều bom.” Thân phụ nàng trả lời, “Tôi sẽ trả gấp đôi số tiền ấy.” Phi cơ bắt đầu bay về bầu trời phía đông. Bình minh đang trở thành ngày và họ bay vội để kịp mặt trời mọc. Từng đám mây bay ngang qua. Bên dưới họ, đất đai đã trở thành một vệt mờ màu xanh, những điểm sáng lấp lánh l...
Chính ngày hôm nay; nàng đang đi tìm người yêu của nàng bằng những cánh bay, ngày hôm nay.
Trong những làng bên dưới, đàn ông đàn bà đang bắt đầu cuộc đời cổ lỗ của họ, đàn bà thì nấu ăn trên những bếp lò bằng đất cũ kỹ, đàn ông thì dắt trâu đi cầy bằng những chiếc cầy bằng gỗ lâu đời.
Và trong một lát nữa, nàng sẽ đáp xuống một sơn trại cổ. Chàng chắc phải có mặt ở đó.
Họ không thể giết chàng được. Nàng chưa hề nghĩ đến điều này, rằng họ có thể giết chàng. Và nàng quên rằng họ là kẻ thù của chàng. Nếu chàng đã chết, nàng sẽ tập họp quân đội của chàng và tiêu diệt đảng cướp Sói Xanh. Nàng sẽ mua một oanh tạc cơ, và sẽ thả
tôi. Có được một người cha như thế, tôi coi đó như là một ân huệ đầu tiên. Dường như điều này cũng cắt nghĩa bất cứ đặc ân nào mà tôi thọ hưởng được - chỉ trừ ra đời sống, cái việc chấp nhận vĩ đại của tôi đối với đời sống (das grosse Ja zum Leben). Trước hết, tôi được thọ hưởng đặc ân là tôi khỏi phải quyết định gì cả...
Người ta có thể tráo qua, tráo lại cuộc đời tôi và
đến tận hồ Coniston. Cậu hãy đi ngược lại con đường chúng ta đã đi từ hướng tây bắc hồ rồi tìm kiếm tại đấy.
Che đèn lồng lại để tránh thu hút sự chú ý không cần thiết. Nếu thấy mụ Morwena – hay đúng ra là kẻ nào hành xử đáng ngờ – đừng có liều lĩnh nhé.
Chỉ đi theo chúng từ xa. Hãy đề phòng con mắt máu ấy và chỉ cố phát hiện cho ra chúng nấp vào đâu.
Ngoài việc ấy thì đừng làm gì cả.
Chỉ quan sát rồi trở về báo cáo với tôi. Nếu thấy khỏe hơn, tôi sẽ lùng sục loanh quanh; sau đấy chúng ta có thể cùng nhau kiểm tra vùng hồ Leven.
Và hãy mang con chó cái theo cậu,” ông ra lệnh. “Như thế sẽ giúp cậu có thêm cơ hội thoát thân nếu gặp rắc rối. Tôi nghĩ cậu tìm được đường từ đây đến hồ Coniston chứ hả?” Tôi gật đầu. Bản đồ đã được in vào trí tôi rồi mà. “Tốt. Chúc may mắn và hẹn gặp lại cậu tại đây.” Không chờ nghe lời đáp lại, Arkwright cúi xuống t...
Tôi biết rõ là món thịt hầm khoai tây chẳng bị gì đâu.
Chỉ là bia quá mạnh mà ông ấy lại uống quá nhanh thôi.
Thế là, với con Vuốt bên cạnh, tôi tiến về hồ Coniston.
Trên rừng cây, mặt trăng đang chầm chậm hiện ra.
Trong lúc tôi bước xuống đồi, trở lại con đường cũ hướng về ngôi làng, một tiếng kêu rờn rợn từ ngay bên trên vọng đến. Tôi chờ đợi, căng thẳng và cảnh giác, cảm nhận mối nguy hiểm.
Âm thanh này quen lắm. Có thể là một kiểu tiếng kêu hay dấu hiệu cảnh báo nào đấy. Rồi âm thanh lạ lùng ấy lại vang lên, gần như là ngay trên đỉnh đầu, thế là thốt nhiên tôi nhớ ra mình từng nghe thấy nó ở đâu – trên đầm lầy, chỉ vài phút trước khi tôi chạm trán Morwena và mụ ta lôi tôi xuống sình. Ngay lập tức, tôi nh...
Một số phù thủy sử dụng cốt thuật hay huyết thuật, một số khác lại dùng thuật hiệp thần – những sinh vật biến thành tai mắt của bọn phù thủy và làm theo lệnh chúng. Biết đâu con chim lạ kia là vật hiệp thần của mụ Morwena chăng? Rốt cuộc tôi cũng đến được làng và nhanh chân băng qua những con phố vắng tanh, con Vuốt lo...
Chỉ có vài tia sáng le lói từ những cửa sổ tầng trên. Khi qua hết căn nhà cuối cùng, tôi đi bọc ven bờ phía bắc hồ nước, rồi ngồi xuống giữa những tán cây mà từ đấy nhìn ra có tầm quan sát rành rọt cả bờ hồ, mặt hồ phía trước lấp lánh ánh trăng bàng bạc. Thời gian chậm chạp trôi đi, và mặc cho tôi cùng con Vuốt lùng sụ...
Tôi cũng nghĩ về thầy John Gregory của mình nữa. Có phải thầy đang an toàn êm ấm trên giường mình tại Chipenden, hay là giống như tôi, đang phơi mình trong bóng tối để làm việc của kẻ trừ tà?
Cuối cùng, tôi quyết định quay trở lại hồ Con Dê cùng ông Arkwright – nơi này chẳng thấy dấu tích gì của mụ Morwena cả.
Chuyến leo ngược lên núi này dường như khó khăn hơn lúc đi xuống, và mặc dù lối đi dần dà bằng phẳng, vẫn còn phải đi quanh ngọn Old Man nữa. Chẳng bao lâu sau tôi lại giẫm lạo xạo lên tuyết, theo dấu chân của chúng tôi dẫn về phía hồ. Sau rốt thì tôi cũng đến được nơi trông thấy quang cảnh hồ nước mà mình đã bỏ ông Ar...
Có vẻ như ông Arkwright cùng con Răng đã tìm thấy Morwena. Hay nói đúng hơn, mụ ta đã tìm ra họ.
Răng đã chết, xác nó nằm sõng soài trên nền tuyết vấy máu. Cổ họng nó bị xé toạc.
Quanh xác nó là những dấu chân – thứ dấu chân có vuốt và màng; thứ gì đấy bước đi thẳng thớm.
Lại có thêm một vệt máu rộng dẫn đến bờ hồ. Trong lúc con Vuốt rền rĩ ai oán đau thương vì người bạn đã chết, tôi siết chặt thanh trượng, người tê dại vì sốc, và lần theo vệt máu thẳng đến mép nước. Ngọn đèn soi rõ thanh trượng của ông Arkwright nơi mép hồ; một chiếc ủng của ông nửa nổi, nửa chìm trong nước. Phần da tả...
Thoạt tiên tôi không hề nghi ngờ chuyện gì vừa xảy ra: Morwena đã giết con Răng rồi móc lấy ông Arkwright mà lôi ông xuống nước.
Đoạn tôi chú ý thấy xa xa sau đấy còn có nhiều dấu chân có màng khác nữa. Rất nhiều. Không
cảm thấy thích và điều này khiến tôi phát điên. Tôi về nhà và càu nhàu với Elaine: “Cái gã gàn dở đó! Hắn làm toàn những trò vớ vẩn.” Chấp nhận cách làm việc của anh là phần khó khăn nhất trong cả câu chuyện.
Nhưng thật thú vị, đúng không? Chúng ta mời những người tài năng, sáng tạo vì chúng ta muốn có ý tưởng mới, và khi họ mang đến điều đó, chúng ta lại gặp rắc rối khi chấp nhận nó.
Cuối cùng, Ben phát triển dự án của riêng mình, nhưng đến khi đó anh đã có rất nhiều cống hiến lâu dài và to lớn cho công ty.
Ngược lại, Sam quyết định ở lại và trở thành đối tác của tôi.