text
stringlengths
1
55.3k
Stella - bạn thân nhất của mình, đã đi London để đi săn đồ cũ ở chợ Camden. Má nói mình còn quá nhỏ, không thể đi London mà không có người lớn, vậy là Stella rủ Ali Jessop.
Ngày hôm nay mình chỉ còn trông mỗi việc hút bụi ở quầy bar để kiếm ba bảng tiền tiêu vặt.
Chán mớ đời.
Rồi phải ôn tập để chuẩn bị thi tuần tới.
Thực lòng chỉ muốn nộp giấy trắng, dẹp hết tam giác tam giếc Py-ta-go và tiểu thuyết Chúa ruồi với vòng đời sâu bọ nhảm nhí.
Có khi làm vậy luôn. Ừ, biết đâu đó.
Dưới nhà bếp không khí lạnh như Nam Cực.
“Chào bà con,” mình lên tiếng nhưng chỉ mỗi Jacko ngồi vẽ bên cửa sổ là ngước lên.
Sharon ngồi ở ghế sa-lông, xem phim hoạt hình.
Ba ở lối sảnh dưới nhà, nói chuyện với người giao hàng – xe tải của công ty bia mở máy gầm gừ ngay trước quán.
Má đang cắt mấy trái táo thành từng miếng nhỏ để nấu ăn, vẫn mặt lạnh như tiền với mình.
Đáng ra mình phải nói “Sao vậy má, con làm gì sai sao?” nhưng mình cóc thèm. Đương nhiên má biết tỏng khi tối mình về trễ, nhưng cứ để má nói trước.
Mình đổ sữa lên miếng ngũ cốc Weetabix rồi mang ra bàn. Má đậy nắp xoong đánh rầm, bước lại. “Được rồi. Cô có muốn nói năng gì không?” “Chào má. Hôm nay trời lại nóng nữa ha.” “Cô có muốn nói năng gì không hả?” Nếu không chắc thì tốt nhất cứ làm bộ ngây thơ. “Nói gì kia?” Cặp mắt má long lên. “Hôm qua về nhà mấy giờ?” ...
Cô đi đâu?” Mình nhai Weetabix.
“Nhà Stella. Quên giờ giấc.” “Vậy sao, kỳ quá chừng. Mười giờ tui điện cho má của Stella xem cô đang ở chỗ nào, mà biết sao không? Cô đi khỏi đó trước tám giờ.
Vậy ai nói dối đây hả Holly? Cô hay bà ta?” Chết thật. “Sau khi ở nhà Stella ra con đi dạo.” “Cô đi dạo ở đâu vậy?” Mình gằn từng tiếng. “Đi dạo dọc bờ sông, được chưa?” “Đi xuôi dòng hay ngược dòng vậy?” Im lặng một lúc.
“Thì có khác gì?” Phim hoạt hình trên TV đang đến đoạn nổ bùm chíu. Má quay sang nhỏ em mình, “Sharon, tắt ngay, đóng cửa lại.” “Không công bằng! Chỉ có chị Holly bị la mà.” “Nghe không Sharon. Còn Jacko nữa…” Nhưng Jacko đã đi mất. Khi Sharon đã đi khỏi, má lại ra đòn: “Đi bộ kiểu vậy có một mình thôi sao?” Tại sao mì...
Bên ngoài cửa sổ, trên bờ sông ở địa phận Essex có dáng người xíu xiu đang nhấc xe đạp xuống từ trên phà.
“Tự dưng cứng họng rồi hả? Để tui nhắc cô nhớ vậy: mười giờ tối hôm qua, cô kéo rèm xuống, ngay cửa sổ trước nhà người ta, trên người mặc độc áo thun.” Đúng là lúc đó mình đi xuống nhà lấy bia cho Vinny. Đúng là mình đã hạ rèm cửa. Đúng là có người đi ngang qua. Bình tĩnh đã.
Dễ gì người đó nhận ra mình? Má đang đợi mình xìu tại chỗ, nhưng quên đi.
“Má chạy quán thiệt là phí.
Đáng ra má nên làm cho cục tình báo MI5, chuyên trị đám nội gián sừng sỏ.” Má liếc mình muốn đứt da mặt – cái liếc đặc sản của bà Kath Sykes.
“Thằng đó nhiêu tuổi?” Giờ tới lượt mình khoanh tay lại. “Không phải việc của má.” Cặp mắt má lườm lườm. “Nghe đâu là hai mươi bốn.” “Nếu biết rồi má còn hỏi làm gì?” “Vì một tay hai mươi bốn tuổi mà dính vào nữ sinh mười lăm tuổi thì bị coi là phạm pháp. Đi tù chứ chẳng chơi.” “Tháng Chín này con đủ mười sáu tuổi, cản...
Nếu tui còn thấy tay cà chớn này lảng vảng quanh đây, tui sẽ báo cho cảnh sát túm cổ – tui nói là làm, thề có Chúa. Rồi… rồi tui sẽ gọi cho chỗ nó làm, báo họ biết là nó đang dụ dỗ con gái vị thành niên.” Mấy giây trôi qua chậm chạp khi mình nghe hết chừng đó.
Mắt mình bắt đầu ngân ngấn nhưng mình quyết không nhân nhượng trước mặt bà Hitler.
“Đây đâu phải là Ả rập Saudi! Má không nhốt tui được!” “Sống trong nhà này thì phải theo nội quy của tui. Khi tui bằng tuổi cô…” “Biết rồi khổ lắm nói mãi, má có hai chục em trai, ba chục em gái, bốn chục ông bà nội ngoại, phải cuốc năm chục mẫu ruộng khoai vì ở Ái-Nhĩ- Lan cực lắm chẳng chơi! Nhưng đây là Anh quốc, má...
Nếu cái hóc bà tó Tây Cork đó sướng vậy thì mắc gì má phải mò tới…” Chách! Một cái tát ngay bên má trái mình. Hai người nhìn nhau: mình run rẩy vì sốc, má giận sôi – trước giờ mình chưa từng thấy má giận như vậy, rồi mình nhận ra… dường như má biết vừa đánh vỡ thứ gì đó, không thể hàn gắn nữa.
Mình bỏ ra ngoài mà không thèm nói năng, như thể vừa thắng cuộc. Mình chỉ khóc một chút thôi, khóc vì sốc quá, chứ không phải mít ướt thảm thiết gì. Khóc xong mình đi soi gương. Mắt mình hơi bị húp, nhưng chỉ cần kẻ lại một chút là xong… Thêm chút son, chút phấn hồng… Xong.
Đứa con gái trong gương giờ đã là một người đàn bà, tóc đen tém gọn, mặc áo thun Quadrophenia, quần jeans đen.
Cô ta nhìn mình, nói “Nghe đây, hôm nay mày sẽ dọn vào ở với Vinny.” Mình bắt đầu liệt kê những lý do tại sao không thể làm vậy được, rồi dừng lại.
“Thôi được,” mình đồng ý, cảm giác vừa ngây ngây vừa bình thản.
Mình sẽ bỏ học luôn.
Bắt đầu từ bây giờ.
Giám thị trên trường chưa kịp đánh rắm thì đã đến kỳ nghỉ hè, tháng Chín này mình mười sáu tuổi, kệ mẹ trường Phổ Thông Windmill Hill.
Dám không? Dám chứ. Vậy thì sắp đồ đi. Sắp gì bây giờ? Sắp đủ cái túi thể thao bự đó. Quần lót, áo ngực, áo thun, áo khoác vải phao; hộp đồ trang điểm rồi cả cái hộp thiếc Oxo đựng vòng xuyến dây chuyền.
Bàn chải đánh răng, thêm một mớ băng vệ sinh – kỳ này hơi trễ nên chắc sắp rồi. Giờ tới tiền. Đếm hết được 13 bảng 85 xu, cả tiền giấy lẫn tiền xu. Trong sổ tiết kiệm ngân hàng TSB còn 80 bảng.
Vinny đời nào lại đòi tiền nhà, rồi tuần tới mình sẽ đi tìm việc. Giữ em, làm ở chợ, chạy bàn: muốn kiếm vài đồng thì thiếu gì cách.
Còn đám đĩa LP thì sao? Mình không thể mang hết sang phố Peacock, mà để lại thì kiểu gì má cũng sẽ đem cho cửa hàng từ thiện Oxfam cho bõ tức, vậy là mình chỉ lấy đĩa Fear of Music, gói cẩn thận trong áo khoác vải phao rồi bỏ vào túi cho khỏi bị cong. Đám đĩa còn lại mình giấu dưới ván sàn nhà, tạm vậy đã. Nhưng khi lấ...
Mình nói, “Trời, làm tui thiếu điều muốn đau tim.” “Chị sắp đi.” Jacko hay có kiểu nói mơ hồ như vậy. “Ừ, nhưng đừng nói ai nha.
Chị không đi đâu xa, đừng lo.” “Jacko làm cho chị cái này, để chị nhớ Jacko.” Jacko đưa cho mình một tấm bìa hình tròn – hộp phô mai Dairylea ép dẹp, trên đó có vẽ hình mê cung. Jacko rất khoái mê cung này nọ: chắc là vì nó và Sharon suốt ngày cứ ưa đọc sách báo về trò chơi nhập vai Rồng rắn và Ngục tối. Mê cung này th...
“Cầm đi,” nó nói. “Hắc ám vô cùng.” “Thấy đâu có đến nỗi nào.” “‘Hắc ám’ là giống như quỷ đó, chị à.” “Vậy tại sao cái này lại giống quỷ hả?” “Bụi Tối sẽ đuổi theo chị ở trong đó. Nếu để nó chạm đến chị sẽ tan ra ngay, nên nếu rẽ sai đường, vào ngõ cụt thì tiêu đời. Nên chị phải học thuộc lòng cái mê cung này.” Lạy Chú...
Đi mà.” Mấy đứa nhóc em của bạn mình toàn chỉ thích đồ chơi xe đua Scalextric, xe đạp BMX hay bộ bài Top Trumps – cớ làm sao mình lại có thằng em kiểu này, toàn nói những từ như “định vị” rồi cả “hắc ám”?
Trời đất, nếu nó mà đồng tính nữa thì làm sao sống nổi ở Gravesend này.
Mình vò mái tóc nó.
“Được rồi, chị hứa sẽ học thuộc mê cung của Jacko.” Rồi Jacko ôm mình, thật kỳ lạ vì Jacko vốn không phải là đứa nhỏ thích được ôm ấp. “Nghe nè, chị không đi đâu xa mà… Khi nào lớn lên Jacko sẽ hiểu, rồi…” “Chị dọn tới ở chung với anh bạn trai.” Tới giờ thì mình chẳng lý gì mà choáng nữa. “Ừ.” “Chị Holly bảo trọng.” “V...
Đợi má nguôi rồi mình sẽ gặp lại nhau – mình vẫn gặp anh Brendan sau khi ảnh lấy chị Ruth, đúng không?” Nhưng Jacko chỉ nhét tấm bìa với mê cung vào sâu trong túi mình, nhìn mình lần cuối rồi lỉnh đi. Má ôm một giỏ đựng đầy thảm dơ, đứng ngay trên đầu cầu thang tầng một, làm ra bộ như không thèm chực sẵn.
“Tui không nói chơi. Cô bị cấm cửa.
Đi lên gác ngay. Tuần tới thi rồi. Lo ôn bài đi.” Mình nắm chặt lan can. “Ở nhà má thì phải theo luật của má, phải vậy không. Được rồi.
Tui cóc thèm luật của má, cóc thèm nhà má, cóc thèm cảnh má cứ nóng lên là chưởng tui nữa. Má mà là tui thì đời nào má chịu nhịn, đúng không?” Gương mặt má giật giật mấy cái, cứ như thể đang
– người Da đỏ (1756-1763), chính phủ Anh và Vua George III đã áp đặt thuế cao ở 13 thuộc địa Bắc Mỹ, dẫn tới Cách mạng Hoa Kỳ (1775-1783) – cuộc cách mạng giành độc lập của 13 thuộc địa ở Bắc Mỹ.
7 Công ty Đông Ấn là tên gọi chung một số công ty của châu Âu được phép độc quyền buôn bán với châu Á, đặc biệt là với Ấn Độ.
1.
Cách mạng Pháp: Diễn ra từ 1789-1799, lực lượng dân chủ và cộng hòa đã lật đổ chế độ quân chủ chuyên chế và cả Giáo hội Công giáo Roma tại Pháp cũng phải trải qua nhiều thay đổi. Cuộc cách mạng này đã xóa bỏ chế độ phong kiến trong xã hội Pháp và có sức ảnh hưởng mạnh mẽ, nhất là đối với các quốc gia theo chế độ phong ...
2.
Trung tâm hành chính của thành phố Canterbury, Tổng Giám mục của toàn Anh, nơi đứng đầu Giáo hội Anh và các nhóm đạo Anglican trên toàn thế giới.
3.
Khủng hoảng Nootka là cuộc tranh chấp chính trị giữa Anh và Tây Ban Nha, do những sự kiện diễn ra trong mùa hè năm 1789 tại Eo biển Nootka, đảo Vancover, tỉnh Canada khi đó thuộc Anh.
4.
Ngày 1/6 Huy hoàng, còn được gọi là Trận chiến Ushant thứ Ba, là trận đánh hạm đội lớn nhất và là cuộc xung đột đầu tiên giữa Anh và Pháp trong giai đoạn Cách mạng Pháp.
5.
Hội Tam điểm: Chính thức được mục sư Anderson thành lập ở Anh quốc năm 1717, ban đầu chỉ gồm những người thợ, những người trong cùng một ngành nghề, nhưng sau mở rộng và có đủ các thành phần xã hội tham gia: từ tiểu thương, học giả, giới bình dân, trí thức đến quý tộc và các quan chức nắm giữ những địa vị cao trong xã ...
Vì vậy, tư tưởng và đường lối rất phức tạp, nhiều biến tướng.
1.
Prime Minister tức là Bộ trưởng thứ nhất và thường được gọi là Thủ tướng.
2.
Một chức vụ cao trong chính phủ Anh giai đoạn từ giữa thế kỷ XVI đến đầu thế kỷ XIX, là người chịu trách nhiệm về nguồn tài chính của Hải quân Hoàng gia Anh.
Chức vụ này bị bãi bỏ năm 1836.
1.
Các cuộc chiến tranh của Napoleon là một loạt các cuộc chiến xảy ra tại châu Âu, dưới thời hoàng đế Napoleon Bonaparte cai trị nước
có quy mô nhỏ hơn, đã đạt mức tăng lớn hơn rất nhiều so với thị trường nói chung.
Trong suốt giai đoạn 1968-1969, nhiều công ty được dự đoán rất thành công. Tất nhiên, một số công ty thật sự có tiềm năng.
Sự phân biệt rõ ràng là điều rất khó.
Ví dụ, rất nhiều người tin rằng bất cứ công ty nào hoạt động trong ngành máy tính, dù theo bất cứ phương thức nào, đều hứa hẹn một tương lai đầy triển vọng. Quan điểm phổ biến này còn lan rộng trong các công ty thuộc lĩnh vực máy móc và khoa học.
Cho đến thời điểm này, tôi đã kiềm chế được sức cám dỗ của việc chạy theo các công ty tương tự từng phát hành cổ phiếu ra công chúng với các mức giá cao trong một hoặc hai năm đầu. Tuy nhiên, do các mối liên hệ thường xuyên với những người bảo lãnh các công ty đầy hứng thú kể trên, tôi luôn cố tìm kiếm một công ty thật...
Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, tôi quyết định sẽ tiến hành.
Tôi đã đúng khi nhận định tiềm năng của công ty vì nó thật sự tăng trưởng trong những năm sau đó.
Tuy nhiên, đó là một khoản đầu tư tồi tệ. Sai lầm nằm ở mức giá mà tôi đã trả để tham gia vào sự phát triển đầy hứa hẹn sau này. Một vài năm sau, khi công ty đã đạt được mức tăng trưởng đáng chú ý, tôi bán các cổ phần đó, nhưng với mức giá khác biệt so với mức giá ban đầu tôi đã bỏ ra để mua chúng. Tôi tin quyết định b...
Tuy nhiên, một nhà phân tích phải hiểu được những giới hạn về vốn hiểu biết của mình và kiểm soát được các hoạt động mà mình tham gia.
Giữ nguyên hay bán tháo trước dự đoán có nguy cơ xảy ra cơn suy thoái? Nhà đầu tư có nên bán một cổ phiếu tốt khi thị trường có nguy cơ sẽ thay đổi theo chiều hướng xấu? Về vấn đề này, tôi e rằng tôi theo quan điểm thiểu số, khác với quan điểm đầu tư thịnh hành hiện nay. Hơn bao giờ hết, hành động của những người nắm g...
Quan điểm của tôi lại hoàn toàn khác.
Thậm chí khi cổ phiếu của một công ty dường như ở mức hoặc gần mức cao nhất hiện thời và sẽ có một sự sụt giảm mạnh trong tương lai gần, tôi sẽ vẫn không bán cổ phần của công ty đó nếu tôi tin rằng trong tương lai dài hạn nó rất hấp dẫn và đầy hứa hẹn. Khi đánh giá mức giá của các cổ phần này sẽ gia tăng tới một điểm r...
Sẽ rất khó tìm được những công ty có triển vọng khác thường vì chúng rất hiếm hoi. Tuy nhiên, đối với những người hiểu biết và áp dụng các nguyên tắc đúng đắn, tôi tin họ có thể phân biệt một công ty thật sự hoạt động nổi bật và một công ty tầm thường với độ chính xác đến 90%.
Sẽ càng khó hơn khi dự đoán hướng đi của một cổ phiếu trong sáu tháng tới. Những đánh giá về quá trình hoạt động trong ngắn hạn bắt đầu với những đánh giá mang tính kinh tế về các xu hướng sắp tới đối với hoạt động kinh doanh nói chung. Tuy nhiên, mức độ mà các chuyên gia dự đoán về những thay đổi trong chu kỳ kinh doa...
Hơn nữa, thị trường chứng khoán nói chung cũng như
điều gì là quan trọng.
Khi đó, bạn sẽ biết mình cần phải làm gì về mặt tài chính.” Và đó là lý do vì sao một trong những sai lầm “có giá” nhất của tôi là đã thi rớt khi còn học trung học. Nếu không thi rớt, hẳn tôi sẽ không bao giờ nhận ra rằng ngân hàng không xem trọng điểm số của tôi. Ngân hàng chỉ hỏi tôi về báo cáo tài chính, và như tôi ...
sẽ dễ kiếm được thứ mình muốn tìm hơn.
Conclusion Nếu bạn cảm thấy có thể rút ra kết luận gì đó thì nên cho vào nhưng không bắt buộc phải có.
Cấu trúc bài viết Task 2 Introduction Có vô số cách viết. Có hai cách bạn có thể viết là: Nêu lại vấn đề (paraphrase) - tương tự những điều đã ghi trong đề bài, dĩ nhiên là không nên copy lại hoàn toàn đề bài. Trả lời trực tiếp và ngắn gọn (trong 1 câu) câu hỏi của đề: đồng ý (agree) hay không, hoặc giải pháp (solution...
Ví dụ cách viết introduction và paraphrase: Governments in the world spend large amounts of money to support arts.
However, there are many other essential services, such as healthcare and education, that require urgent actions and subsidies.
Discuss both views and give your own opinion.
1.
Large amounts of governments’ money have been spent to support arts.
Still, some think that goverments should give more support to essential services, such as healthcare and education. This essay will discuss both views and recommend which should receive more money from the government.
2.
Governments around the world have been giving substantial financial support to arts (or, giving arts a great deal of financial support).
Yet, some argue that support should be redirected to other basic services, like healthcare and education. A discussion of both views will be presented in this essay along with a suggestion on which should be a higher priority for the government.
3.
Arts have been receiving significant financial assistance from governments around the world. Yet, fundamental services, such as healthcare and education, are believed to deserve more attention and resources from the government. This essay will examine both aspects and suggest where the government should provide finance...