text
stringlengths
1
55.3k
Ở công xã Dzecjinxki, có đầy đủ các mặt hoạt động ngoại khóa: các nhóm học tập văn hóa chung, chuyên môn và nghệ thuật, một câu lạc bộ, một nhà hát, một nhà chiếu bóng, một thư viện. Đội nhạc khí thổi của các công xã viên, gồm 60 nhạc sĩ, được coi là đội nhạc nghiệp dư ưu tú nhất của tỉnh Khackôp.
Thể dục và thể thao chiêm một vị trí lớn trong đời sống của công xã: điền kinh, các trò chơi, trượt tuyết, trượt băng, ten-nít, v.v.
Trong mười sáu năm hoạt động sư phạm ở trại Gorki và công xã Dzecjinxki, Makarenkô đã giáo dục vào khoảng ba nghìn công nhân Liên-xô có tinh thần kỷ luật và tận tụy đối với Tổ quốc xã hội chủ nghĩa của họ, họ công tác thắng lợi trong tất cả mọi ngành xây dựng xã hội chủ nghĩa: kỹ sư, sĩ quan trong quân đội xô-viết, thà...
Tỉ như, nói riêng, phương pháp sư phạm phản động của nhà nhi đồng học Đức Hecbac (Herbart).
Đi ngược lại tất cả những lý thuyết đó, Makarenkô tạo nên một phương pháp sư phạm macxit-Lêninit chân chính. Trong khi nói đến “lý luận sư phạm”, ông đã cho ta thấy một cách áp dụng những nguyên lý triết học và phương pháp học của khoa duy vật biện chứng vào các vấn đề sư phạm. Lý luận sư phạm, ông nói, được quyết định...
Ông đã lên tiếng phản đối thuyết giáo dục “tự do”, giữa khi đa số nhà sư phạm xô-viết chịu ảnh hưởng của nó. Ông đã khai chiến với cái khoa học giả mạo gọi là nhi đồng học, trong khi không có một nhà sư phạm xô-viết nào dám ho he chống lại nó. Ông đã khởi thảo, một cách độc đáo và mới mẻ, vấn đề những cơ sở phương pháp...
là giấy in báo rất tốt.
Thầy tôi sẽ chịu kéo nó suốt cả ngày. Mỗi tạ phải được một hào.
Cả chỗ đó, đem tới bất kỳ một cái sân buôn bán đồ phế thải nào, cũng được năm mươi đôla đấy.
- Ta không có thời gian lằng nhằng với nó đâu. Này đây, đưa cho hắn ta năm đồng, rồi quên chỗ giấy ấy đi. Đêvit trố mắt nhìn viên quản đốc.
Không có cái gì trong công việc kinh doanh này làm chú hiểu cả.
Người ta vứt một đống giấy trị giá năm trăm đôla trước khi họ trả tiền cho nó, rồi thậm chí người ta cũng không muốn vớt vát lại năm mươi đôla từ chỗ đó nữa. Người ta thích tốn thêm năm đôla để rũ nhẹ nợ với nó.
Nếu cậu chú điều hành mọi chuyện như thế này, thì ông ấy không hề tinh ma như người ta vẫn nói.
Mà nhất định là chỉ vì gặp may. Nếu không phải là vận may, ở địa vị cậu ấy, thầy chú đã có thể trở thành triệu phú.
Chú hít mạnh một hơi thật sâu vào lồng ngực.
“Thưa ông Oagnơ, có phải tôi được phép nghỉ một tiếng để ăn trưa không ạ?” Viên đốc công gật đầu. “Hẳn rồi. Tất cả chúng ta đều được thế”.
- Liệu tôi có thể nghỉ ngay từ bây giờ được không ạ? - Anh có thể nghỉ ngay sau khi đã lo xong xuôi chỗ ấy. - Nếu ông thấy không sao, - Đêvit nói, - thì tôi sẽ giải quyết nó trong giờ nghỉ trưa của tôi ạ. - Tôi thấy không sao cả.
Nhưng anh không cần phải làm thế.
Anh được nghỉ hoàn toàn trong một tiếng để ăn trưa mà.
Đêvit nhìn cái điện thoại. “Xin phép cho gọi điện thoại một lần được không ạ?” Oagnơ gật. Đêvit gọi điện cho Mũi Kim đang ở gara của Shocky.
“Từ đó đến đây với một chiếc xe tải, mày cần bao nhiêu thời gian hả?”, chú hỏi, và vắn tắt giải thích đầu đuôi câu chuyện. - Hai mươi phút, Đêvit ạ! – Mũi Kim đáp. Giây nói im lặng một thoáng, rồi Mũi Kim trở lại.
– Shocky bảo ông ta lấy mày mười đồng, tiền cái xe tải. - Bảo ông ta là tao xong. – Đêvit nói nhanh. – Và đem theo đi một đôi quả đấm sắt nhé. Có thể ta sẽ hơi gặp rắc rối đấy. - Hiểu rồi, Đêvit ạ. – Mũi Kim đáp. - Ôkê.
Tao sẽ chờ mày ở cổng.
Chú đặt ống nghe xuống.
Oagnơ lo ngại nhìn chú.
“Tôi không muốn gây ra chuyện rắc rối!
ông ta bồn chồn thốt lên. Đêvit chằm chằm nhìn ông ta.
Nếu họ sợ chú như vậy, đáng nhẽ họ đừng để chú làm việc ấy. Chú sẽ làm cho họ biết sợ. “Thưa ông Oagnơ, ông biết chuyện rắc rối gì sẽ xẩy ra, nếu cậu Bơny tôi phát hiện ra rằng ông đã bỏ năm đôla để vứt đi năm mươi đôla đấy”. Mặt viên quản đốc chợt tái mét. Trán ông đột nhiên rịn mồ hôi.
“Tôi không làm ra cái quy tắc”, ông đáp nhanh, “tôi chỉ làm theo lệnh phòng cung ứng vật tư thôi”.
- Vậy thì ông không có việc gì phải lo cả.
Oagnơ bỏ đồng năm đôla trở lại cái hộp thiếc, rồi đặt cái hộp vào ngăn kéo, khóa lại.
Ông ta đứng dậy.
“Có lẽ tôi phải đi ăn trưa đây”.
Đêvit ngồi phịch xuống ghế của ông ta, châm thuốc hút, phớt lờ cái bảng cấm hút thuốc có ở đó.
Đám đàn ông chỗ các bàn đóng gói đang chăm chú nhìn chú.
Chú lặng lẽ giương mắt nhìn trả lại.
Sau mấy phút, họ bắt đầu bỏ đi, lúc một người, lúc hai người, rõ ràng là đi ăn trưa.
Chả mấy chốc, người duy nhất còn lại là viên cựu cảnh sát. Ông già ngẩng lên khỏi cái bọc mình đang gói.
“Mày hãy nghe lời bác, cháu ạ”. Ông ta nói, “Mày chả đáng bị giết như thế đâu.
Cái thằng Tong dưới kia là một thằng côdăc. Mày đi bảo với cậu mày giao cho làm một việc khác đi, cháu”. - Cụ bô ơi, làm sao con có thể làm thế được? Nói với ông ta để ông ta giao cho con làm việc này là cũng đủ tướt mồ hôi rồi. Nếu giờ con mà mò đến khóc sướt mướt với ông ấy, thì nên thôi việc sớm còn hơn. Ông già bướ...
Chúng nó đang chờ xem Tong giết cháu đấy”.
Đêvit rít điếu thuốc, tư lự. - Làm sao năm đồng bạc lại to chuyện thế hả cụ? - Hắn ta kiếm được ít tiền đấm bóp từ tất cả các cơ sở làm ở đây.
Hắn không thể để mày chuội đi được. Như thế rồi thì hắn sẽ mất tất cả. - Thế thì nó là thằng khốn nạn [76] . – Đêvit đột nhiên phát cáu.
– Tất cả những gì tôi muốn là hoàn thành công việc của mình.
Đáng nhẽ không có gì xẩy ra cả.
Hắn cứ việc thu tiền vi thiềng của hắn chứ. Chú đứng dậy, quẳng tạch điếu thuốc xuống nền nhà, lấy gót chân nghiền nát.
Miệng chú đắng nghét. Toàn bộ câu chuyện thật ngu ngốc. Và chú chẳng có gì là ranh ma hơn tất cả chúng nó.
Chú để cho mình rơi tọt vào cái bẫy mà chúng đã chuẩn bị sẵn sàng cho chú. Giờ thì chú không thể rút lui được nữa rồi, thậm chí nếu chú có muốn rút lui cũng thế. Mà chú cũng không thể thua trong trận đánh nhau ở dưới sân kia được.
Nếu như vậy, nhất định là cậu chú sẽ biết. Và thế có nghĩa là đi đời cái chỗ làm của chú.
Mũi Kim đang đợi chú dưới cầu thang.
- Ôtô đâu? - Ở bên kia đường. Tao đã đem quả đấm sắt tới đây.
Mày cần loại nào – trơn hay có gai? - Có gai. Tay Mũi Kim nhấc khỏi túi quần. Đêvit cầm lấy chuỗi vòng sắt.
Chú nhìn chúng. Những cái gai tù tù thân tròn, mũi nhọn hoắt sáng nhờ nhờ hung bạo trong nắng.
Chú đút chúng vào túi.
- Chúng ta sẽ đối xử với thằng cha ấy theo kiểu nào?
Mũi Kim hỏi, - Kiểu Trung Quốc chứ hả? Đó là một kiểu đánh thông dụng ở khu phố Trung Quốc.
Một người ở phía trước, một ở phía sau.
Chín trong số mười trường hợp, hắn ta không bao giờ biết được rằng cái gì đã giáng xuống hắn.
Đêvit lắc đầu. “Không. Tao phải tự mình tính với thằng này, nếu không thì chẳng có tác dụng gì cả”. - Thằng ấy sẽ giết mày mất. – Mũi Kim nói.
– Nó nặng hơn mày đến hăm lăm cân ấy. - Nếu mày gặp chuyện không may, - Mũi Kim nói khô khốc, - thì còn độc có việc chôn mày là không quá muộn. Đêvit nhìn thằng bạn, rồi nhoẻn cười. “Nếu như vậy, hãy gửi hóa đơn chi phí đám ma cho cậu Bơny tao. Chính là do ý ông ấy tất cả. Nào đi thôi”. 6 Họ đang chờ, đúng vậy.
Ông già cựu cảnh sát nói đúng.
Cả tòa nhà này đều đã biết điều gì sắp xảy ra.
Thậm chí có cả mấy cô nàng ở xưởng làm phấn son và nhà máy của Henry Frank nữa.
Trời nắng gắt.
David cảm thấy mồ hôi ròng ròng chảy dưới lớp quần áo của chú.
Cái sân bốc dỡ hàng lúc trước vừa rào rào tiếng động - người ta nói chuyện, bàn tán, giả vờ ăn bánh mỳ kẹp nhân hay cơm trưa gói ở nhà đi. Nhưng bây giờ, mọi vẻ vờ vịt biến mất, chuyện bị dừng, cơm trưa bị quên bẵng.
Cái làn sóng lạnh ngắt ấy đập vào chú.
Chú cảm thấy rõ những cái liếc tò mò, gần như thản nhiên ngoài cuộc của họ. Lơ đãng, chú nhìn đám đông. Chú nhận ra mấy người gói hàng trên gác. Họ đưa mắt nhìn lảng đi nơi khác khi chú bước qua.
Đột nhiên, cảm thấy buồn nôn. Chuyện này thật là điên.
Chú không phải là một thằng anh hùng rơm.
Làm thế này để làm gì cơ chứ? Cái trò khốn khổ này có ý nghĩa to lớn gì để đến nỗi chú phải bị chết vì nó cơ chứ? Rồi chú trông thấy gã trùm sân và quên sạch mọi ý nghĩ.
Không còn đường quay lại nữa.
Tất cả lại là rừng xanh - những hẻm ở khu phố Đông, các sân đồ cũ dọc sống, và gời là một nhà kho ở trên đường số bốn mươi ba này.
Mỗi một nơi đều có một ông vua nhỏ của nó, một ông vua luôn luôn sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ cái vương quốc nho nhỏ của mình - bởi vì lúc nào cũng có một kẻ nào đó luôn luôn rình chờ cướp nó từ tay ông ta.
David chợt nhận ra một điều lớn lao; và người chú chợt dào lên một cảm giác hào hùng mạnh mẽ. Thế giới này đều như vậy; thậm chí ngay cả cậu chú, ngồi tít trên cao kia, cũng là một ông vua, theo một cách riêng của cậu ấy.
Chú thầm nghĩ, không biết đã bao đêm cậu Berny phải thức trắng lo nghĩ về những mối đe dọa đêvit vương quốc của mình. Vua chúa phải sống cùng với sợ hãi - sợ hãi nhiều hơn những người thường.
Họ có nhiều cái có thể bị mất hơn. Và luôn luôn có điều đó, chôn vùi rất sâu ở trong lòng họ - sự nhận biết rằng rồi một ngày kia, tất cả sẽ hết. Bởi xét cho cùng, vua chúa cũng là người, tất cả sức mạnh của họ rồi sẽ giảm đi, trí óc họ sẽ không còn anh minh tinh nhậy như trước nữa. Và vua chúa rồi cũng phải chết, nhữn...
Mũi Kim đi xuôi xuống con đường dốc, băng qua mặt phố sang bên kia, chỗ cái xe tải đỗ.
David quay đi, đẩy cái kích to tới cái giàn gỗ gần nhất. Chú bơm cầm tay, cái giàn gỗ nhấc rời khỏi mặt đất, chú đi tới mép cái bộ dỡ hàng thì vừa lúc Mũi Kim cho xe lùi đuôi vào, dừng lại. Mũi Kim bỏ tay lái nhẩy xuống.
"Có cần giúp không, David?" - Tao làm được. - David đáp.
Chú đẩy các kích dỡ khối hàng tới bên thành xe đã mở rồi giật chốt tháo. Cái mặt gỗ rơi gọn xuống sàn xe. Vừa quay lại giá thứ hai, chú vừa đưa mắt nhìn trộm gã trùm sân một cái. Gã không nhúc nhích.
Lòng David mơ hồ dấy lên một nỗi hy vọng.
Có lẽ chú đã nhầm. Có lẽ tất cả bọn họ đã nhầm.
Chú lăn cái giá đỡ vào xe và kéo chốt tháo.
Cuối cùng, sẽ không có chuyện xô xát gì nữa cả.
Vừa quay cái xe kích vòng ra để đẩy nó ra khỏi sàn ô tô, chú chợt nghe thấy đám đông thở hắt đến "rào" một cái. Chú ngẩng lên. Gã trùm sân đang ở đằng kia, chặn ở cuối sàn ô tô.
Lì xì, David đẩy xe chậm rãi tiến lại gã. Cái xe đến trước mặt gã, gã giơ một chân chặn lên thành trước xe lặng thinh nhìn David chằm chằm. David cúi xuống nhìn chân gã.
Chiếc ủng làm việc gót dày, mũi bạnh ra bè bè, chặn lì lợm lên trước cái xe kích.
Một lần nữa, tiếng xì xào căng thẳng lại cất lên từ đám đông. Gã trùm sân mở miệng, giọng đều đều. "Mày phải mất năm đô la để đi khỏi đây, thằng oắt Do Thái ạ." Gã nói, "Nếu mày không có, thì cứ đứng đấy!"
David thọc tay vào túi. Những cái nhẫn sắt lành lạnh chạm vào ngón tay chú khi chú luồn tay qua chúng. "Tôi có cái này cho ông đây", chú khẽ nói, bước lại gần gã đàn ông, tay vẫn trong túi. - Thằng nhóc Do Thái, thế là mày biết điều đấy, con ạ. - Gã thốt lên, mắt rời khỏi David, nhìn quay lại đám đông. Chính lúc ấy, Da...
Tay chú dội lên, đau nhói đến tận bả vai khi quả đấm sắt cắm phập vào mặt gã. Gã thét lên đau đớn, các răng nhọn xé toạc má hắn ra như một quả dưa hấu quá chín. Gã quay ngoắt lại, điên cuồng giáng một cú trúng đầu David, chú ngã dập lưng vào thành ô tô.
Chú cảm thấy đầu mình bắt đầu ù lên.
Phải đánh nhanh, nếu không thằng cha sẽ giết tươi chú. Chú lắc đầu, định thần lại, ngẩng lên nhìn bắt gặp gã trùm sân đang bổ tới. Tì chân vào thành xe làm đòn bẩy, chú vung lên, đấm bổ vào mặt gã.
Cú đấm không bao giờ tới được đích của nó.
Gã trùm sân tóm được nó, nhưng đà của nó đẩy văng gã tới mép sàn bốc dỡ hàng. Nhanh như chớp, David bồi thêm quả nữa.
Gã bước sang một bên, tránh được, nhưng loạng choạng bước hụt, ngã nhào từ trên sàn dỡ hàng xuống mặt sân. David ngả người qua cái xe kích to tướng, cúi nhìn xuống. Gã đang quều quào bò dậy bằng cả bốn chân tay.
Gã ngửa mặt lên nhìn chú, máu ròng ròng trên má, đôi môi điên dại miết chặt vào răng. “Tao sẽ giết mày, đồ Do Thái chó đẻ!” Đêvit chằm chằm nhìn gã.
Gã đàn ông đã quì được một gối dậy.
“Ông thích như thế chứ gì, thưa ông”. Đêvit thốt lên, với lấy tay cầm của chiếc xe kích. Chiếc xe kích rơi thẳng xuống. Gã trùm sân thét lên một tiếng rồi im bặt, nằm sấp mặt xuống đất. Chiếc xe kích nặng nề ngất ngưởng trên lưng gã như một con quái vật thời tiền sử.
Từ từ, Đêvit nhỏm người đứng thẳng dậy, ngực thở phập phồng.