text
stringlengths
1
55.3k
Chú chằm chằm nhìn đám đông.
Họ đang bắt đầu tản đi, mặt tái mét khiếp sợ.
Mũi Kim trèo lên chiếc xe tải. “Mày nghĩ sao, nó “củ” rồi hả?” Đêvit nhún vai. Chú thả quả đấm sắt chuội vào túi bạn. “Tốt hơn hết là mày đưa xe đi khỏi đây đi”. Mũi Kim gật đầu, trèo vào buồng lái. Đêvit bước ngang sang sàn bốc dỡ.
Chiếc xe tải vừa khuất khỏi phố thì Oagnơ chạy tới với một viên cảnh sát. Viên cảnh sát nhìn Đêvit. “Có chuyện gì xẩy ra vậy hả?” - Tai nạn, - Đêvit đáp.
Viên cảnh sát cúi xuống nhìn gã trùm sân. “Gọi xe cấp cứu ngay”, ông ta nói nhanh, “một người vào đây giúp tôi nhấc cái này khỏi anh ta nào”. Đêvit quay đi, bước vào thang máy chở hàng. Chú nghe thấy tiếng còi cấp cứu văng vẳng trong khi đang ở buồng tắm, lau rửa mặt. Cánh cửa phía sau chú chợt mở ra, ngoảnh lại.
Ông già cựu cảnh sát đứng đó, tay cầm một cái khăn mặt.
“Bác nghĩ là mày sẽ cần đến nó”. - Xin cảm ơn ạ. – Đêvit đỡ lấy nó, vò kỹ trong nước nóng rồi ấp lên mặt. Hơi nóng làm chú thấy dễ chịu.
Chú nhắm mắt lại.
– Tiếng còi xe cấp cứu nhỏ dần.
“Mày không sao đấy chứ hả?” – Ông già hỏi. - Cháu vẫn bình thường ạ. Chú nghe thấy tiếng chân ông lão bước đi. Cửa đóng lại, Đêvit bỏ cái khăn khỏi mặt.
Chú chăm chú nhìn mình trong gương.
Trừ một vết tím ở thái dương ra, nom chú vẫn bình thường.
Chú vã nước lạnh lên mặt rồi thấm khô nó. Để cái khăn vắt trên thành chậu sứ, chú bước ra.
Một cô gái đứng gần cầu thang, mặc áo choàng xanh nước biển có chữ Henri Frank in ở túi.
Chú dừng lại, nhìn cô ta. Nom cô ta có vẻ quen quen. Nhất định cô ta là một trong những cô mà chú đã thấy ở dưới sân. Cô ta bạo dạn mỉm cười với chú, để lộ ra hàm răng không lấy gì làm thật đẹp cho lắm.
“Có phải đúng anh là cháu ông Noman không?” Chú gật đầu. - Frêđi Giôn, phụ trách phòng nhiếp ảnh của các anh ấy, bảo rằng tôi đáng được lên phim lắm. Anh ta bảo tôi làm mẫu cho anh ta.
- Ồ…? - Tôi có các ảnh ấy đây.
– Cô ta đáp. – Anh có muốn xem không? - Có chứ?
Cô ta mỉm cười, rút túi ra mấy bức ảnh.
Chú cầm lấy, nhìn chúng. Cái tay Frêđi này, dù là người thế nào đi chăng nữa thì cũng là một tay biết chụp ảnh.
Nom cô ta xinh hơn hẳn nếu không cười.
Và không quần áo.
- Có thích chúng không? - Có. - Anh có thể cứ cầm lấy được đấy. – Cô ta nói. - Xin cảm ơn. - Nếu anh có dịp, đưa cho ông cậu của anh xem. – Cô ta nói nhanh.
– rất nhiều cô gái đóng phim bắt đầu từ con đường ấy đấy.
Chú gật đầu. - Tôi đã xem tất cả mọi cái ở dưới kia. Tong đáng đời lắm.
- Cô không thích hắn à? - Không có ai thích hắn cả. – Cô gái đáp, - Nhưng tất cả mọi người đều sợ hắn.
Tay cảnh sát hỏi tôi chuyện gì đã xẩy ra. Tôi bảo đó là tai nạn. Cái xe kích rơi vào người hắn.
Chú nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt vững vàng, sáng ngời. - Anh hay lắm. – Cô ta thốt lên. – Tôi rất thích
có thể chọn sa lát và bánh hoa quả, hoặc bánh thạch rau câu nửa trong suốt lấm tấm những vân xanh trông đến kì cục.
Đang nhìn chằm chằm vào những chiếc bánh thạch với vẻ trầm trồ sửng sốt, ngạc nhiên như thể đang ngắm một con vật thú vị sau lớp kính trong nhà trưng bày bò sát, là Grant Lefanu, giáo sư vật lý trẻ thích làm thơ.
Grant là phần đối lập của sự ủ dột, ở cậu không có định nghĩa về sự chán chường, dù chỉ là một chút.
George mến cậu.
Cậu ta nhỏ và gầy, cặp kính cận dính chặt trên sông mũi và hàm răng đều, rộng, nụ cười hơi điên điên phấn kích.
Bạn có thể dễ dàng hình dung Grant như một kẻ khủng bố dưới thời Nga Hoàng một trăm năm về trước.
Nếu có cơ hội, cậu ta sẽ có thể trở thành một anh hùng cuồng tín, nghe theo lệnh mà không chút ngần ngại, sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
Cuộc trò chuyện của những sinh viên xanh xao mắt đỏ hoe, những người theo chủ nghĩa vô chính phủ, trong chén trà và điếu thuốc ở phòng thay đồ nửa đêm hôm trước, mà có thể chỉ là chuyện phiếm, hoàn toàn ngây thơ, cũng có thể được cậu ta biến thành hành động vào sáng hôm sau với những quả bom được ném ra, miệng hò hét n...
Trên khuôn mặt Grant, bạn thường xuyên bắt gặp nụ cười thường trực, nụ cười của sự ngượng ngùng vì đã diễn đạt ý mình một cách sơ sài, thô tục. Cậu ta giống như người trầm cảm hay nói lẩm bẩm một mình, rồi đột nhiên hét toáng lên.
Kể ra thì mới gần đây, Grant đã thể hiện hành động của một anh hùng.
Cậu ta được mời ra tòa để làm nhân chứng biện hộ cho một người bán sách bị bắt khi đang bán sách khiêu dâm cổ điển của những năm 20.
Ngày xưa, các văn hóa phẩm kiểu này chỉ có thể tìm được ở đất Latin, nhưng giờ đây, sau hàng loạt những cố gắng, nó đang đấu tranh quyền được các thanh niên Mỹ ngấu nghiến đọc (George không thực sự chắc nếu đó có phải là cùng một loại sách mà ông đã đọc khi còn trẻ trong chuyến du lịch Paris của mình hay không. Ông vẫn...
Chỉ là, nói thực, ông thấy nó nhàm chán và không có thẩm mỹ cho lắm. Tại sao các nhà văn đương đại này không trung thành với đề tài lành mạnh cũ, ví dụ như về các chàng trai trẻ chẳng hạn?). Tính anh hùng của Grant Lefanu trong vụ kiện này thể hiện qua sự bảo vệ của cậu cho cuốn sách mà không màng đến rủi ro nghề nghiệ...
tin cô ấy sẽ tìm cách liên lạc với bố cháu.
Nhưng đừng lo cho ông ấy. Bố cháu là nhân vật không thể bị hủy diệt!” “Cô nói thế vì cô yêu ông ấy.” “Phải, nhưng nếu cả cháu cũng yêu quý ông ấy một chút, bố cháu sẽ còn mạnh mẽ hơn nhiều.” Cô đi vào sau bình phong.
Saraa vẫn ở trần, nằm ngửa duỗi dài, hai cánh tay và chân hơi choãi ra.
Nhựa cây và mỡ gấu đã làm nên những điều kỳ diệu.
Các vết bỏng của cô gái đã chuyển sang màu hồng của da non.
Nhưng Solongo đoán biết qua ánh mắt Saraa là cô bé đang rất đau và kiên cường chờ đợi sự êm dịu và nhẹ nhõm mà những chăm sóc của cô đem lại. “Saraa, cháu đã thực sự qua đêm với gã Quốc xã đó à?” cô hỏi trong lúc nhẹ nhàng thoa thuốc lên cơ thể Saraa. “Không,” cô gái trẻ thú nhận.
Saraa không dám nhìn Solongo, mắt chăm chăm nhìn lên khoảng mở trên nóc căn lều, qua đó người ta có thể thấy được các vì sao. Ký ức làm cô gái ngập chìm vào một buổi chiều nằm nghỉ trong căn lều của ông cô, ở Terelj. Yeruldelgger đang nằm dài dưới nền đất, còn cô bé nằm trên ngực ông, cũng nằm ngửa, và hai bố con cùng ...
Hai bố con thi xem ai là người đầu tiên đưa ra được hình dáng và đặt được tên.
‘Chuột chũi’, ‘dê’, ‘táo’.
Rồi đến một lúc Yeruldelgger đã hô lớn: ‘Mẹ!’ và Saraa đã cười tới mức Uyunga gia nhập cùng hai bố con, nằm dài ra bên cạnh họ, và cũng cười phá lên khi đặt tên cho các đám mây. Và hình dạng của chúng càng kỳ dị, Yeruldelgger lại càng hô lớn: ‘Saraa’, và họ lại càng cười lăn ra.
“Không,” cô bé vị thành niên nhắc lại.
“Cháu bắt đầu uống rượu và hút thuốc cùng bọn họ, rồi ai đó mà họ đang đợi tới tìm. Họ quay trở lại vào lúc rạng sáng, nhưng cháu đã say mềm, còn bọn họ thì quá kích động để bận tâm tới cháu. Gã bị các cô bắt vừa trước đó chỉ tới bảo cháu là vì lợi ích của mình, cháu nên xác nhận đã qua đêm với Adolf. Dù thế nào đi nữa...
Hắn đã chờ sẵn để bị bắt. Cháu nghe hắn nói với những gã khác là không phải lo, chuyện này là một phần trong kế hoạch.” “Kế hoạch ư? Kế hoạch nào?” “Cháu không biết, Solongo.
Lúc đó cháu say mèm, cháu kể với có rồi còn gì. Nhưng có một lúc hắn thấy cháu tỉnh lại khỏi cơn say, thế là hắn quay sang cháu và nói là cháu không cần phải sợ bố cháu. Hắn nói bọn hắn được những người còn mạnh hơn ông ấy che chở.” Solongo quan sát Saraa, đôi mắt ướt nhòe của cô gái không muốn nhìn cô, vẫn đăm đăm ngư...
Cô đang dịu dàng vuốt ve vầng trán được các vết bỏng chừa ra của cô gái thì điện thoại di động rung lên báo có tin nhắn.
“Không có ai mạnh hơn Yeruldelgger cả,” cô vừa nói vừa đứng dậy.
“Giờ cháu ngủ đi, cô phải ra trả lời.” Cô nhẹ nhàng hôn lên trán Saraa, chỉnh lại tấm bình phong, rồi tới chỗ bàn nhỏ nơi cô thích ngồi làm việc ban đêm. Bản thân cô cũng thầm hy vọng người nhắn tin là Yeruldelgger, nhưng tin nhắn lại đến từ Đức.
Một bức thư điện tử không có nội dung, với độc một từ ‘trekking’ làm tiêu đề, và có một tệp đính kèm. Solongo chuyển thư điện tử sang máy tính của mình rồi mở tệp gửi kèm ra trên màn hình lớn của chiếc Mac.
Đó là báo cáo mô hình hóa và các kết quả phân tích mảnh kính vỡ được tìm thấy găm vào bàn đạp chiếc xe ba bánh mà nữ bác sĩ pháp y đã chuyển tới cho ‘đối tác’ người Đức của mình.
Mảnh vỡ thuộc về một cụm đèn pha được sản xuất tại Trung Quốc, trong một nhà máy ở Củng Thự, phục vụ Tập đoàn ô tô Quốc tế Vũ Di, một nhà máy lắp ráp ở Chiết Giang. Nhà máy này sản xuất các sản phẩm xe cho thương hiệu Chinwa của Hàn Quốc. Loại đèn pha đã được xác định là một trong hai đèn pha nhỏ phía trước của loại mô...
Ra đây là thứ đã đâm nát đứa trẻ vui tươi trên chiếc xe đạp ba bánh màu hồng. Chiếc mô tô gầm rú đột nhiên từ đâu xuất hiện đã lao hết tốc lực vào thân hình tội nghiệp nhỏ bé.
Tất cả những chiếc xương gãy của cô bé đã cho thấy không còn gì để ngờ vực về chuyện đó. Và cái đầu với mái tóc vàng của cô bé hẳn đã làm vỡ một trong các đèn pha trong cú va đập. Nếu nhìn kỹ ảnh chụp chiếc mô tô hầm hố, có lẽ đó là tổn thất duy nhất nó phải chịu… Solongo ngẫm nghĩ hồi lâu về bức ảnh và những câu hỏi n...
Còn phải tìm hiểu xem bởi ai.
Mặt khác, giả thiết tai nạn trở nên khả dĩ với bằng chứng về cú va chạm.
Song điều đó không cho phép đưa ra bất cứ lời giải thích nào về lý do vì sao cô bé lại bị chôn khi còn sống. Cũng như lý do vì sao đã không ai nói gì về vụ việc.
Một công chúa tóc vàng bé bỏng giữa thảo nguyên trên một chiếc xe đạp ba bánh màu hồng, rồi một chiếc mô tô bốn bánh rồ máy lao tới nhanh như mũi tên, một chuyện như thế hẳn sẽ gây chú ý tại Mông Cổ. Nếu tai nạn xảy ra ở ngay gần nơi Yeruldelgger khai quật thi thể cô bé, thì chắc chắn phải có hàng chục người dân du mục...
Lần lượt.
Solongo dần dần bị thuyết phục rằng thảm kịch không xảy ra tại nơi đó. Cô bé đã bị chôn tại đó, khi còn sống, đầy lén lút, nhưng tai nạn đã xảy ra ở chỗ khác. Ít nhất thì giờ đây cô đã có trong tay một manh mối vật chất. Một chiếc xe cụ thể sẽ để lại dấu vết về việc nó đã từng qua đó. Không nhất thiết là dấu vết vật ch...
Và cả những manh mối về quản lý, chẳng hạn như việc qua lại biên giới, vì chắc chắn chiếc mô tô này đã được nhập khẩu.
Chắc không thể có đến hàng trăm chiếc mô tô bốn bánh Hàn Quốc loại ZHSTZSO-KS đời 2007 tại đất nước này. Chưa kể tới việc vụ tai nạn đã xảy ra từ năm năm trước, như vậy lúc đó chiếc mô tô này còn là kiểu mới tinh trong năm.
Solongo tin tưởng trở lại và quyết định gửi một bản copy của bức thư điện tử tới Yeruldelgger.
Dù đang ở đâu, hẳn ông cũng biết cách tìm ra được thứ gì đó từ đầu mối này.
Cô cũng gửi một bản cho Oyun rồi chuẩn bị pha một ấm trà bơ muối nóng.
Cô không thấy buồn ngủ.
Solongo đã quyết định ngồi trông Saraa trong khi nghĩ tới bố cô.
28 …đổ chuông báo có tin nhắn từ Oyun.
Yeruldelgger rất thích nơi này, nhưng ông không thích cả trang trại lẫn cái tên Erdenbat đặt cho nó. Một trang trại quả thực chẳng hề thích hợp với những quả đồi phủ kín rừng của Terelj.
Tất nhiên, thứ mà vị trùm tư bản cho xây dụng buộc người ta phải ngưỡng mộ.
Một công trình một tầng dài, toàn bộ bằng gỗ và kính, chạy suốt năm mươi mét nối giữa hai quả đồi nhỏ, trông như con đê nhỏ chạy ngang một thung lũng. Ban đêm, nơi này trông như con đập làm từ gỗ đỏ hung và ánh sáng nóng, một dãy các phòng khách, thư viện, quầy bar và phòng chơi billard mở ra một sàn gỗ lớn hình quạt ở...
Như một nhà nghỉ đi săn sang trọng ở vùng Colorado. Nhưng điều mà Yeruldelgger ưa thích lại ẩn mình ở phía bên kia, trong một thung lũng nhỏ được bức tường ngang và rực sáng này che chắn. Những vạt rừng thông rụng lá được chiếu sáng nhờ các trảng trống, những căn lều tuyệt đẹp mà ông hiểu rõ sự sang trọng và tiện nghi ...
Họ tới trang trại được chiếu sáng rực rỡ vào lúc nửa đêm khuya, tất cả vẫn giữ im lặng.
Khi tay tài xế, theo một cử chỉ của ông chủ, muốn giúp ông xuống xe, Yeruldelgger miễn cho gã việc đó bằng một ánh mắt thù địch, bất chấp cơn đau vẫn còn nhức nhối sau màn hành hung. Ông đi lên trước ông già để không phải theo sau ông ta, trong khi tay tài xế đánh xe vào một gara rộng thênh thang. Khi cánh cửa tự động ...
Sachvui.Com Sachvui.Com Sachvui.Com Sachvui.Com Sachvui.Com
môn, cái mà bọn họ nắm giữ bất quá là cách kĩ xảo chiến đấu, xa vời với bản chất ý nghĩa của tu luyện.
Với những người xuất hiện đêm hôm đó, ngươi hiện tại không cần phải biết, nếu như có duyên, ngươi sớm muộn cũng sẽ bước vào lĩnh vực đó, đến lúc đó tự nhiên hiểu rõ." Thần Nam biết rằng, lão yêu quái nói không sai, cảnh giới của những cao nhân và hắn thuộc về hai thế giới khác nhau, hắn mỉm cười, nói: "tuyệt thế... tuy...
Đó gọi là thịnh cực tất suy, suy cực tất thịnh, tương lai không xa, tu luyện giới e là sẽ có một trường đại loạn." "Tiền bối quá lo rồi chăng?" "Ta tịnh không phải là vô duyên vô cớ mà lo lắng, ta có một loại cảm giác, hơn một ngàn năm trước đây tình huống giống như vậy tựa hồ đã lặp lại." " Ồ " Thần Nam nghe thấy rất ...
Trông chờ như sâu biến thành bướm ư? Như cá chép một cú nhảy biến thành rồng ư? Mọi thứ đều không hiện thực, công lực không thể chỉ một sớm một chiều mà có thể tu luyện thành công.
So với Đạm Thai Tuyền, hắn giống như một con ốc sên nhỏ xíu, đang bò từng bước từng bước một lên bậc thang của thần tiên giới. "Làm thế nào có thể rút ngắn được cự li với nàng ta? muốn đối phó với Đạm Thai Tuyền chắc chắn phải tu luyện phi thường chi pháp a!" Trong lúc Thần Nam đang hồ tư loạn tưởng, trong phòng hắn độ...
Lưỡng sắc quang cầu giống như hiểu rõ lời hắn nói, đột nhiên rung lên, phát ra những tiếng hu hu, hệt như những đứa trẻ chịu phải ủy khuất đang khóc nấc lên. Hai tiểu gia hỏa tựa hồ đã khai tâm trí, có vẻ rất sợ hắn, hơn nữa tựa hồ rất ủy khuất, Thần Nam thật tình không hiểu, không biết rốt cuộc là chuyện gì nữa. "y y ...
Hai quang cầu khe khẽ lay động, tựa hồ đang hoan hô, nhảy múa, hình như vô cùng cao hứng. Đột nhiên trong gian phòng lóe lên hào quang, ngọc như ý bay lên không, hào quang nhu hòa khiến căn phòng ngập trong khí tức hiền hòa. Hai quang cầu trong tay hắn rung động kịch liệt, quay sang líu lo mấy tiếng như hài đồng, tựa h...
Bất quá hắn hiểu có lo lắng cũng bằng thừa, ngọc như ý không gây ảnh hưởng gì đến hắn.
"Ồ ồ,...tỷ tỷ à, tiểu đệ từng nghe qua giọng nói của tỷ tỷ, đối với phàm phu tục tử này, giọng nói của tỷ tỷ đúng là tiên âm. Tiểu đệ nghĩ nữ tử có giọng nói tuyệt diệu như thế chắc chắn là người mĩ lệ nhất gầm trời này. Tỷ tỷ sao lại muốn chui vào thân thể phàm phu tục tử như đệ, có khác nào khinh nhờn tỷ tỷ. Vậy nên ...
Ta xỉu mất thôi! Thần Nam kinh hãi há hốc mồm, thầm nhủ: "Không phải chứ, ta còn cho rằng mình nói nhăng, đây...đây..." Ngực hắn lại nóng lên. "Ôi ôi, tỷ tỷ này, tỷ là tiên tử xinh đẹp nhất cõi đời, là nữ chí tôn thiên địa, nếu chui vào thân thể đệ rồi sau đó mới chui ra không phải trở thành con gái đệ sao, đệ thì khôn...
Cùng lúc, đại công chúa Sở Nguyệt và tiên tử Mộng Khả Nhi của Đạm Thai thánh địa đang mật nghị. "Không ngờ lần này hoàng cung có thần vật xuất thổ lại châm ngòi cho phong ba như vậy, không ít vô địch cường giả ẩn tu thi nhau xuất thế, lục đại tà đạo thánh địa cũng rục rịch, mấy truyền nhân của họ đã ra mặt rồi." Mộng K...
Chỉ cần họ xuất thế, danh hiệu Thập Đại đương thời sẽ được viết lại. "Sư tỷ không cần quá lo lắng cách đây không lâu Hỗn Thiên Tiểu Ma Vương đã bị Thần Nam đánh trọng thương, chắc lòng tin của hắn bị ảnh hưởng nghiêm trọng, lần tới mà gặp lại, sư tỷ có thể thuận lợi giết hắn. Hơn nữa truyền nhân Tuyệt Tình đạo mới xuất...
Cứ vậy mà đạo này dần suy yếu, vị trí trong lục đạo thấp dần, sớm muộn cũng bị tiêu diệt. Phái này yếu như vậy, sao sư tỷ còn tỏ ra lo âu?" "Đó chỉ là biểu hiện bên ngoài đạo này kém hơn năm đạo kia, nhưng muội đừng quên mấy trăm năm trước một mình Tuyệt Tình Đại Ma Vương quét sạch lục đạo, đơn thân độc lực mà suýt nữa...
Hai mắt Sở Nguyệt lóe hàn quang: "Nhân lúc sóng gió vì chuyện hoàng cung có thần vật xuất thổ chưa lắng, muội sẽ mời các cao nhân chưa rời đi ngầm trừ khử các truyền nhân tà đạo, chắc chắn thần bất tri quỷ bất giác!" Mộng Khả Nhi lắc đầu: "Muội không cần gây chuyện, lẽ nào đơn giản như vậy, trên đời không có chuyện gì ...
"Sư tỷ không cần lo, đại sư của Thiếu Lâm Tự đã vây Hỗn Thiên Đại Ma Vương ngày trước chắc truyền nhân kiệt xuất của phái này đã rời chùa, có khi cách Sở đô không xa. Còn nữa, các tiền bối kì nhân của Tử Tiêu cung đã đến trên tầng không Sở đô, truyền nhân của họ chắc đã xuất thế." Mộng Khả Nhi cười mỉm: "Đúng, họ đã xu...
Bất quá ta nhận được tin rất xấu, truyền nhân Tình Dục đạo cũng xuất thế rồi." Sở Nguyệt nghe xong liền cảm thấy cổ quái.