text
stringlengths
1
55.3k
Thạch Hạo dẫn theo tổ phụ nhanh chóng rút lui, rời khỏi khu vực này.
Tiếng vang thật lớn nổ ra, đầu lâu kia tự bạo, hào quang ngút trời, hình thành một con bão năng lượng san bằng phạm vi ngàn trượng, hết thảy núi đá đồ đều bị xoắn thành bột mịn. Ngay cả những tên Tôn giả kia cũng chết thảm, chia năm xẻ bảy, hóa thành tro tàn trong ngọn lửa hừng hực kia. “Gia gia… người làm sao thế?” Th...
Tổ tôn gặp nhau, có quá nhiều kích động và vui sướng, cũng kèm theo là nước mắt, hai người nói không hết lời, hết người này lại tới người khác kể những chuyện mà mình đã trải qua, thổn thức không thôi. “Gia gia, gần đây người đã đột phá à, cả người giả nhen nhóm Thần hỏa mà cũng không đuổi kịp luôn.” “Người của Tần tộc...
“Gia gia!” Thạch Hạo khẽ gọi.
Thập ngũ gia đã không còn nhiều thời gian nữa, cả người lờ lờ như muốn giải thể, Thạch Hạo vô cùng không muốn, mặc dù biết đây chỉ là một bộ linh thân thế nhưng cũng rất khó chấp nhận. “Đáng tiếc mà, bộ thân thể này không trụ nổi nữa, nếu không tổ tôn chúng ta cùng rời khỏi đây.” Thập ngũ gia cảm thấy tiếc nuối, đưa ta...
Đảo Ác Ma sương mù đầy trời, tối tăm vô cùng, đồng thời cũng tràn đầy nguy hiểm, có rất nhiều sinh linh kỳ quái, cũng không thiếu cự thú cấp Thần. Thạch Hạo lần theo địa phương mà linh thân của Thập ngũ gia nói, hắn hóa thành tia điện nhanh như chớp, đồng thời lại nói Hoàng điệp triệu hoán các trùng quần đi tìm kiếm. H...
Nơi này có một bầy trùng, tên là Hắc tinh trùng, chuyên nuốt các loại linh thạch trong lòng đất, mỗi con dài bằng chiếc đũa, tốc độ nhanh như điện, tới lui như gió. Có con Hắc tinh trùng từng thấy qua Thập ngũ gia, và đã rời khỏi đảo Ác Ma. “Rời đi rồi…” Thạch Hạo nhíu mày, bản thể của tổ phụ cũng không biết hắn truy đ...
“Có manh mối nào không?” Thạch Hạo muốn tìm hiểu các manh mối để phán đoán nơi mà tổ phụ sẽ đi.
Số lượng Hắc tinh trùng quá lớn, dù là một ngọn núi cũng bị chúng đào lên, đây chính là hang ổ của chúng, phải có tới mười mấy vạn con trùng trưởng thành. Đồng thời, cũng không có thiếu những Hắc tinh trùng đang ở bên ngoài, khi mà những con này quay lại hang ổ thì có một vài con trong nhóm này mang tới một ít tin tức ...
“Kính xin nói rõ hơn.” Thạch Hạo với vẻ mặt nghiêm túc.
Một đầu lĩnh của tộc Hắc tinh trùng bay tới, con này dài như chiếc đũa, toàn thân phát ra ánh đen cứ như được chạm khắc từ ngọc vậy, thân thể cứng rắn, có thể xuyên thủng kim thạch. Nó tỏa ra sóng tinh thần, tiến hành khai thông qua thần thức, truyền cho Thạch Hạo từng cảnh tượng hình ảnh, như tái hiện lại cảnh tượng đ...
Ở bên cạnh, còn có hai tên trẻ tuổi, một nam một nữ cũng chỉ hai mươi mấy tuổi, thiên tư cực kỳ bất phàm, vô cùng mạnh mẽ.
Quang thiên sứ đang truyền thụ kinh nghiệm săn giết, giảng giải ở mỗi phương diện khác nhau, làm cách nào để lần theo dấy vết, chỉ về một vài dấu vết trên mặt đất, cộng với mỗi liên hệ giữa địa thế và sinh linh ở xung quanh. “A, hắn đã rời khỏi hòn đảo, đây là tin tức tốt và cũng là xấu, bước kế tiếp, các ngươi sẽ làm ...
Kỳ tài tranh đấu, trăm sông tụ biển, một buổi thịnh hội chuẩn bị mở ra, đại chiến tuyển chọn thiên tài sục sôi, chí tôn trẻ tuổi của ba ngàn châu sẽ lên sân khấu, tiến hành cuộc đại đối quyết kinh thế. Ngũ hành châu, Bất lão Thiên tôn rất coi trọng việc này, bởi vì Tần Hạo của tộc này sở hữu hai khối tiên cốt, muốn quậ...
Phía sau “sơ đại” gần như đều có đạo thống bất hủ, trong tình huống bình thường sẽ không đáp ứng loại mời như vầy, sẽ được thế lực cao cấp nhất của một châu bảo vệ. Thế nhưng, bí cảnh của Ngũ hành châu sắp sửa mở ra, Bất Lão sơn cũng vì thế bắt tay với những giáo khác, đưa những thiên tài đã giành chiến thắng trong cuộ...
Đây có ý nghĩa là gì?
Là sẽ có tạo hóa cực kỳ lớn! Bên trong bí cảnh rất đặc biệt, truyền thuyết đây chính là một tiểu thiên thế giới của một vị Chí tôn thời thái cổ sau khi niết bàn thất bại đã lưu lại, ẩn chứa nhiều tạo hóa, bao gồm thánh dược, bảo huyết Chí tôn, truyền thừa… Chỉ là bí cảnh này quá đặc biệt, mấy ngàn năm mới có thể mở một...
Đám người trên tửu lâu bắt đầu tranh luận, có phần nhỏ tin tưởng, chí tôn cốt của Tần Hạo không thuộc về hắn mà là của người khác. Thạch Hạo nhíu mày, lẳng lặng lắng nghe.
Cuối cùng, trong lòng hắn trùng xuống, Quang thiên sứ của Thiên quốc quả nhiên mờ ám, đổ thêm dầu vào lửa, tung ra tin tức để hấp dẫn Thập ngũ gia.
Bí cảnh Nguyên Thiên, nằm ở phía đông khu vực Ngũ hành châu, cách cổ thành Nguyên Thiên không xa. Thạch Hạo rời đi, muốn tới nơi đó thế nhưng trên đường đi lại nghe được một vài tin tức nữa, cha mẹ hắn cũng sẽ xuất hiện, cùng xuất hiện với Tần Hạo, chứng kiến uy danh Chí tôn song cốt của hắn. Ngoài ra, sau khi đại chiế...
Đó là tin tức mà Thiên quốc tung ra sao?
Thạch Hạo cau mày, gia gia có thể sẽ xuất hiện thật, sẽ đi gặp Thạch Tử Lăng, dù không gặp thì cũng sẽ âm thầm quan sát. Gia gia rất trọng tình cảm, con trai Thạch Tử Lăng xuất hiện, còn có con dâu cùng với một tôn nhi nữa, trong lòng lão ắt có lo lắng. Mấy năm vừa rồi, lão nhân gia đã sức cùng lực kiệt, tâm có bi thươ...
“Tần tộc nội chiến, tổ phụ của thiếu niên Chí tôn Tần Hạo – Thạch Trung Thiên bị giam cầm, bị bắt nhốt áp giải vào đảo Ác Ma để đào mỏ, thật đúng là rất vô tình.” TIn tức này vừa ra tự nhiên tạo nên sóng lớn không nhỏ. Tiếp theo, ở một cự thành khác lại có tin tức truyền ra. “Tin tức rất quan trọng, Hắc ngục của đảo Ác...
“Bí cảnh Nguyên Thiên sắp sửa mở ra, những kiệt xuất có chí hướng sẽ tiến vào để chém giết, bà con đi ngang đi lại đừng nên bỏ qua, ta đây có bán bản đồ bí cảnh còn sót lại từ cổ đại đây.” Thạch Hạo ngạc nghiên, người bên trong cổ thành Nguyên Thiên cũng quá lợi hại, địa đồ cốt thứ cũng có thể bán, đúng là đam mê làm g...
“Ồ, một con bướm thật đẹp.” Có thiếu nữ khen ngợi, cách đó không xa có một con thải điệp rất đẹp, hai mắt toả sáng. Nhưng, người đi bên cạnh nàng lại biến sắc, kéo nàng rời đi, nói nhỏ: “Đừng nói lung tung, đó là Liệt thiên ma điệp, là thần trùng cấp Thiên, một khi trưởng thành có thể xé rách bầu trời đó.” Trong thành ...
Một trong số đó là cô gái băng cơ ngọc cốt, bạch y phất phới, cứ như Trích tiên giáng trần, cặp mắt linh động khó nói thành lời, khí chất xuất chúng. “Ồ, người trẻ tuổi kia là ai?” Rất nhanh, mọi người đều chú ý tới người bên cạnh của tiên tử mới tới, không cách nào có thể che giấu được hào quang của hắn, tóc dài bay b...
Ngày kế tiếp, trong thành lại xuất hiện náo động, một thiếu nữ mặc áo xanh xuất hiện, toàn thân đều toả ra hương sen, mờ ảo không nhìn thấy rõ được, rất nhiều người kinh ngạc thốt lên. “Thiếu nữ Chí tôn Thanh Tiên của Liên tộc cũng tới rồi!” Sau đó, Đằng Nhất của tộc Hoả Kim cũng tới, Chân Cổ của Linh tộc cùng một vài ...
Mọi người chấn động, lại tới nhiều thiên kiêu tuổi trẻ như vày, nhất định sẽ phát sinh rất nhiều cuộc đụng độ. “Ta hiểu rồi, Lôi châu có một hồi tạo hoá, từng khiến rất nhiều Chí tôn tuổi trẻ truy đuổi một thiếu nữ tóc bạc, kết quả đều thất bại.” Có người bàn luận. Ngũ hành châu gần với Lôi châu, những chí tôn tuổi trẻ...
Cung Hoả Ma cho rằng sức chiến đấu của bọn họ không cao, chỉ có số lượng chứ chẳng có uy hiếp gì, không cách nào cạnh tranh các loại tạo hoá với giáo này được. Rất nhanh, đám người đang tức giận đều ngậm miệng không nói thêm gì nữa, bởi vì sau khi tiến vào khu vực này thì lúc nào cũng có thể gặp phải người của giáo này...
Thạch Hạo cất bước tiến về phía Đông. Trên thực tế, có rất nhiều đã di chuyển trước cả hắn, một vài tàn ảnh được lưu lại, ai nấy cũng tiến về vị trí đó, bởi vì khói tím lượn lờ đều bắt nguồn từ hướng Đông.
“Ồ, một cây Khuyển diệp đằng!” Mọi người vui mừng, vừa mới đi được không xa mà đã thấy một cây đằng đang cắm rễ trong khe đá, kèm theo đó là hào quang.
Gốc dược này dài không tới ba thước thế như cứ như được khắc từ mặc ngọc vậy, phiến lá như hung khuyển toả ra từng tia ô quang, toàn bộ tràn ngập linh khí.
Tên tu sĩ kia ngồi xổn xuống, tay lấy ra hộp ngọc cẩn thận đào không muốn làm ảnh hưởng tới rễ cây miễn cho linh khí tản đi, một cây linh dược đã tới tay.
Xoẹt!
Đột nhiên, hư không vang lên những tiếng nổ, một luồng ánh đỏ lao tới cực nhanh kèm theo là tiếng hét thảm, tên tu sĩ này cũng coi là mạnh mẽ trợn tròn mắt mang theo vẻ tức giận, ngửa đầu ngã vào trong vũng máu. Đó là một mũi tên màu đỏ thẫm đã xuyên thủng đầu lâu của hắn, tàn nhẫn và chuẩn xác, một mũi một mạng, không...
Đó là một người đàn ông trung niên, tóc tím đầy đầu, mắt như chuông đồng, tay cầm cự cung như là cột sắt đứng nơi đó, tinh lực dồi dào, khí thế áp người. Trong khi nói chuyện thì hắn vẫy tay, Khuyển diệp đằng bay lại rồi rơi vào bàn tay hắn. Mười mấy người nhìn về phía hắn, khi thấy cảnh này thì không cam lòng, cách là...
Còn có một vài người hai chần chờ, ẩn vào trong rừng, biến mất từ đó.
Thạch Hạo cũng không có xông vào, hắn không hề xem thường bất kỳ cường giả Thần cấp nào, huống hồ không chỉ có một người, hành xử cần phải cẩn trọng. Thế nhưng, hắn cũng không muốn rời đi như vầy mà di chuyển quanh khu vực này, muốn biết phía trước đã xuất thế bảo vật thần thánh gì. “Đừng nói là huyết trì của chí tôn t...
Người của cung Hoả Ma canh giữ lối vào sơn cốc, tư thế chuẩn bị đầu đủ, không cho phép bất cứ ai tiếp cận, mà bốn phía lại có rất nhiều người nghiêm mật bảo vệ.
Thạch Hạo lưỡng lự một lúc thì hướng về khu vực càng xa hơn để tìm kiếm cơ duyên, cùng với đi tra xét xem những khu vực khác có trận pháp truyền tống hay không. Trước lúc tiến vào đây thì hắn từng nghe nói, bí cảnh Nguyên Thiên rộng lớn vô biên thế nhưng có thể sẽ phát hiện một vài truyền tống rận cổ đại, có thể giúp r...
Mọi người hai mắt nhìn nhau, chuyện này thật sự không còn cách nào nữa.
Thạch Hạo dọc theo đường cũ trở về, tiếp cận sơn cốc đầy trống trải hừng hực khí tím kia. Rất nhiều người cũng đã trở lại, đứng ở phía xa quan sát, bọn họ cảm thấy nếu đi đường kia không được vậy thì vòng ra sau cung Hoả Ma, xem thử bọn chúng rời đi như thế nào.
Ầm! Bên trong sơn cốc truyền ra tiếng vang kịch liệt đi kèm là ánh đỏ, một con Xích vũ hạc to lớn vọt ra, nửa người bốc cháy máu me khắp thân, ngã nhào ngoài sơn cốc. Nơi đó náo loạn, tiếng kinh ngạc truyền khắp nơi. “Nó bị trọng thương rồi.” Đám Thạch Hạo kinh ngạc, cường giả đã nhen nhóm Thần hoả của cung Hoả Ma ở tr...
Những người khác cũng do dự, quan sát động thái của bộ tộc Xích vũ hạc của cung Hoả Ma.
Rất nhanh, sự yên tĩnh bị phá vỡ.
Thạch Hạo leo lên một vách núi thì phát hiện có một cây linh dược, vừa muốn hái thì có một xích tiễn bắn tới, khiến vách núi nổ tung, cát đá lăn lộn. Hắn bay lên trời, nhìn về xa xa.
Một người trẻ tuổi yêu dị, đầu tóc đỏ như lửa, vô cùng đẹp trai thế nhưng lại mang theo một luồng khí âm nhu, con mắt híp lại như cười như không, nói: “Đi thôi, sư thúc của ta gọi các ngươi.” Ở sau người hắn còn có mấy cường giả của cung Hoả Ma, ai nấy đều nắm cự cung, vẻ mặt lạnh lẽo, đằng đằng sát khí. “Có chuyện gì ...
Cùng lúc đó, những tu sĩ gần đó cũng bị nhân mã của bộ tộc Xích vũ hạc gom tới một chỗ, thúc ép bọn họ phải tới phương hướng này, muốn dẫn bọn họ vào sơn cốc.
Thạch Hạo liếm môi một cái, đánh giá người trẻ tuổi này. Tên trẻ tuổi yêu dị này không phải do thân thể phát lạnh thế nhưng cảm giác này lại rất nhanh biến mất, khiến hắn nghi ngờ có phải là ảo giác hay không.
“Đi thôi, các ngươi không còn lựa chọn nào khác nữa, khu vực này sắp bị đại trận phong toả, chỉ có thể thông qua sơn cốc để rời đi mà thôi, hiện giờ chúng ta cần phải đồng tâm hợp lực.” Một ông lão mở miệng, Mọi người nghe thế thì hai mắt nhìn nhau. Cùng lúc đó, một vị cường giả tuổi trung niên xuất hiện, cặp mắt cứ nh...
“Các vị, lên đường thôi.” Hắn thản nhiên nói. Mọi người bất đắc dĩ đi về phía sơn cốc.
Gần sơn cốc, linh khí càng nồng đậm hơn, những cây cỏ bình thường đều toả ra ánh sáng lộng lẫy lấp lánh, đây là kết quả do được tinh khí tẩm bổ trong thời gian dài.
Nói là mời mười mấy tu giả tới không bằng nói là áp giải, bắt buộc họ phải vào cốc, thế nhưng mọi người hết cách, cung Hoả Ma có tới bốn vị cường giả Thần cấp toạ trấn ở nơi này. Việc này khiến người khác sợ hãi, dù là sơ đại thì cũng chẳng đáng chú ý ở nơi này, không cách nào tranh cướp tạo hoá với bọn họ được.
Sơn cốc được hình thành từ những ngọn núi lớn màu tím, mỗi một ngọn núi đều tràn ra khí tím mờ ảo vô cùng. Trong cốc thì rất trống trải, có di tích của những tảng đá lớn, có mấy chục toà cự cung sụp đổ, ngày xưa đây chắc hẳn là một thánh thổ. Làm người khác giật mình nhất chính là, ở giữa sơn cốc còn có một ngọn núi mà...
“Lôi kích mộc? !” Mọi người kinh ngạc thốt lên, tuy rằng bị ép phải vào đây thế nhưng lúc này cũng phải khiếp sợ, ánh mắt sáng rực. Ngọn núi màu vàng ấy nguy nga và hùng vĩ, cây cổ mộc bên trên rất bất phàm, vô cùng to lớn, toàn thân cháy đen đi kèm là vô số ánh chớp, thế nhưng trên cây còn có mấy phiến lá xanh mơn mởn...
Chỉ là những địa phương này quá nguy hiểm, phù văn loé lên không ngừng.
“Chư vị, đây là một mật địa, khả năng ẩn giấu một bí mật động trời, chúng ta cùng nhau thăm dò thôi.” Người của cung Hoả Ma nói. Tuy là những lời thành nói thành khẩn nhưng người của bộ tộc Xích vũ hạt lại buộc mọi người tiến về trước, đi dò đường giúp bọn họ, người của mình lại theo sau.
“Tiền bối, nơi này có cấm chế, vô cùng nguy hiểm.” Có người nhỏ giọng nói. “Không sao, có lão hủ ở phía sau, nếu như có biến cố gì thì sẽ cứu viện ngay.” Một cường giả đã nhen nhóm Thần hoả thản nhiên nói. Trong lòng mọi người đều sinh ra lửa giận, cường giả đã nhen nhóm Thần hoả của cung Hoả Ma cũng đã bị thương một n...
Cung điện lại có thể biến hoá?
“Bộ xương thú này là do Thiểm điện khuyển tiến hoá thành, là Long ngao trong truyền thuyết đây sao?” Thạch Hạo trợn tròn mắt, trong lòng đập rộn, đây là hung thú trong truyền thuyết. Từ xưa tới nay, có một vài hung thú sẽ tiến hoá tới mức cao nhất là chuyển biến về Chân long, hiển nhiên con này cũng nằm trong số này! T...
Thạch Hạo không ngừng lại, hoá ra một chùm phù văn sấm chớp bao quanh lấy mình, nhanh chóng bỏ chạy về phương xa. Nhưng mà, sự tình phát sinh lại khiến mọi người giật mình, lôi kích mộc buông xuống mấy chục luồng ánh chớp như thác nước này nhanh chóng đuổi theo hướng Thạch Hạo.
“Quái lạ, sao lại tập trung vào ta, tao đâu có chọc giận gì mày!” Thạch Hạo thầm hô không ổn, chuyện này có chút xui xẻo, hắn cũng chưa hề tiến vào cung điện hoàng kim thế nhưng giờ lại trở thành mục tiêu.
“Răng rắc!” Cũng trong lúc đó, hắn nghe được thanh âm khác thường nào đó, cây cổ thụ bị đánh cháy đen kia bỗng nhiên mở rộng cành cây, một nhánh cây với nồng đậm tử khí kèm theo ánh chớp nhanh chóng phóng tới. “Ồ, có chút ý chí sinh mệnh, không phải là pháp khí?” Trong lòng hắn giật mình. Lúc này, những người kia cũng ...
Việc này khiến mọi người sợ hãi, có thể thấy được cây cổ mộc này lợi hại cỡ nào rồi. Xa xa, những người khác nhìn thấy cảnh này thì run sợ tới tận linh hồn, cây Lôi kích mộc này quá mạnh mẽ, bọn họ không ngừng chạy trốn không dám quay đầu lại. Một trong số đó có tu sĩ run giọng nói: “Đây chẳng lẽ là…. Ma huyết quỷ thần...
Thế nhưng, khiến người khác kinh ngạc lại, một nhánh cây khác lại xuất hiện ngăn cản ở phía trước.
Ánh điện đánh trúng Thạch Hạo khiến hắn phun đầy máu tươi, không chỉ vấn đề về tia chớp mà còn là thần lực đầy khủng bố nữa. Hắn quay đầu nhìn lại thì hoảng sợ, xa xa toàn thân cây Lôi kích mộc phát ra ánh sáng xanh lục, gần như phục sinh hoàn toàn. “Cho mày!” Thạch Hạo cắn răng nén lò luyện đan về sau, thế nhưng vẫn g...
“Nó tới là vì khí tức lôi đình Tiên đạo?” Thạch Hạo đã hiểu, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Cành cây kia cứ như là thực vật khô héo trong sa mạc chờ đợi những cơn giông kéo tới, nó điên cuồng hấp thu, có thể nhìn thấy từng luồng ánh chớp đang lao ra từ lò luyện đan tiến vào trong thân cây. Thạch Hạo có chút đau lòng, đây là hắn dùng tất cả khí lực thì mới cướp được thứ trong Mộ tiên và thiên hà, nhưng giờ lại...
Nguyền rủa! Thạch Hạo tin chắc đây chính là nguyền rủa của Mộ tiên, hiện giờ đang phát tác trên thân lôi kích mộc, khiến nó gặp phải kiếp nạn khó mà tưởng tượng được. Bởi vì nguyền rủa này vô cùng thần bí, sinh linh càng mạnh khi dính phải thì càng đáng sợ, dù là Giáo chủ thì xưa kia cũng vì thế mà chết trong thiên hà,...
Hiện giờ, lôi kích mộc muốn hút lấy khí tức của lôi đình Tiên đạo kết quả lại dẫn phát nguyền rủa lên trên người tự nhiên đã gặp phải xui xẻo, ứng phó mà không được thì chắc chắn sẽ chết đi. Quả nhiên, chỉ trong nháy mắt những ánh sáng xanh biếc của nó đã biến mất, thân cành trở nên khô héo biến thành màu đen, đồng thờ...
Hắn dụi dụi hai mắt, tin chắc mình không nhìn lầm. Gốc Lôi kích mộc này lại vô cùng sợ hãi lò luyện đan, hiện tại lại đang chạy trốn, nó một bên “nôn mửa” một bên chạy trốn, không ngừng ép những nguyền rủa, anh chớp ra ngoài. Thạch Hạo không biết khóc hay cười nữa, rõ ràng rất nguy hiểm hơi tí sẽ bị người ta giết chết ...
Trong lòng hắn nhảy rộn, khẩn trương không gì bằng, nếu như không có bất ngờ gì thì hơn nửa đó chính là truyền thừa mà Long ngao lưu lại, nên mới khiến hắn phấn khích như vầy. Hắn cẩn thận chạm vào thì phát hiện chẳng hề có chút ánh chớp nào bắn ra nên thở dài một hơi, trước đây không lâu bốn đại cường giả không cách n...
Tới cuối cùng, chỉ còn mười mấy người còn sống sót chạy ra, những người khác đều chết cả.
“May mắn mà thôi, cửu tử nhất sinh, gian nan trốn thoát.” Thạch Hạo khiêm tốn, hắn cũng không muốn giải thích gì nhiều, tờ giấy màu vàng kia tuyệt đối bất phàm nên không không muốn người khác biết tới.
Theo việc hoàng kim sơn sụp đổ, lôi kích mộc phục sinh, trận pháp trăm dặm xung quanh đều phá huỷ và tan rã, mọi người một đường chạy trốn, thuận lợi thoát khỏi hiểm địa. “Rốt cuộc cũng thoát rồi!” Tất cả mọi người đều thở dài một cái, có thể sống chính là thắng lợi to lớn nhất rồi. Mọi người cảm thán không thôi, lần n...
Cũng may, hiện tại lại thấy ánh mặt trời, thoát khỏi tai ách.
“Ta nghĩ, nhóm của chúng ta chắc chắn là chết nhiều nhất, những tu sĩ ở khu vực khác cũng chẳng thế bất hạnh như chúng ta.” Một tu sĩ thở dài nói.
Hắn vừa dứt lời từ phương xa truyền tới một tiếng hét kinh thiê động địa, chấn cho quần sơn run rẩy, vạn mộc múa lượn, vô số lá rơi. “Đó là…” Sâu trong dãy núi ở phương xa có một bóng hình khổng lồ, cả người là lông dày đen thui không ngừng dùng tay nện vào lồng ngực mình, mà bên người lại có hoả diễm đang nhảy múa. Đó...
Mọi người kinh ngạc, sợ hãi không thôi. “Xem như ta… ta nói gì!” Tên tu sĩ vừa nói kia chợt run giọng.
Bọn họ cuối cùng cũng hiểu được, bên trong bí cánh Nguyên Thiên đâu đâu cũng là tuyệt địa, tràn đầy tính nguy hiểm, chỉ lơ là chút xíu chết ngay tức khắc. Quả nhiên, cái gọi là cơ duyên lớn và vận may lớn cũng không phải ai vào cũng dễ dàng kiếm được, đều phải vượt qua kiếp nạn “thân tử đạo tiêu” thì mới có cơ hội. “Ta...
!” Có người lộ vẻ sợ hãi, khó mà tin được. Những người khác cũng y như gặp ma, chỉ miếng há hốc miệng chứ chẳng biết làm gì nữa. Bọn họ linh cảm được, vị thiếu niên Ma vương đã cứu bọn họ kia chắc chắn sẽ tranh đầu cùng với các lộ sơ đại trong bí cảnh này, sẽ khiến các giáo ngoại giới giật nảy mình. “Nếu như là hắn, bí...
Cuối cùng, bốn đại cường giả của cung Hoả Ma lên đường, những người khác ở lại. Thạch Hạo cùng những người kia vừa biến mất thì đám Xích Lăng Không vừa tới, thời gian như kẻ trước người sau, sau khi nhìn thấy khung xương màu vàng khổng lồ nơi đó cả bốn người đều thèm thuồng. “Cự cung là do khung xương Long ngao biến th...
Sau đó không lâu, từ phương Tây truyền tới âm thanh lớn, tia điện ngập tròi. “Xảy ra chuyện gì thế?” Cả ba phương hướng còn lại kều kinh ngạc, đám Xích Lăng Không nhanh chóng bay vút lên trời cao nhìn về nơi đó. “Cứu mạng!” Trong ánh chớp truyền tới tiếng kêu la đầy sợ hãi. Phương hướng đấy có một tên cường giả nhen nh...
Phương xa, ba người Xích Lăng Không nhìn thấy cảnh này thì tê dại da đầu, cơ bản không dám tới cứu viện, đặc biệt khi nghe được cái tên cây cổ thụ kia thì càng sợ hãi hơn. “Ma huyết quỷ thần thụ… thật sự có sinh linh này à?” Bọn họ sợ hãi. Truyền thuyết, loại cây này ẩn chứa ma huyết, đồng thời có thể hoá thành cây và ...
“Chúng ta đi!” Ba người Xích Lăng Không rời đi, cơ bản không dám nán lại lâu và cũng chẳng dám đi trả thù. “Hòng rồi, nó bị chọc điên, đang đuổi tới.” “Chết tiệt, nhất định là tên nghiệt súc chuyên gây phiền toái kia, những món nợ vừa rồi đều đổ hết lên đầu chúng ta.” Bọn họ nhanh chóng bỏ chạy, rầm rộ trở lại để tìm k...
Bọn họ cảm thấy, những bị bá chủ kia nhất định sẽ cảm thấy thích thú. Chỉ là, trước mắt thoát thân là quan trọng nhất, có thể sống thì mới tính được những chuyện sau. Ngoài chín ngàn dặm, Thạch Hạo ngừng lại, hắn vô cùng cẩn thận, khu bí cảnh này quá đáng sợ, dọc theo đường đi hắn mấy lần gặp phải nguy hiểm, từng suýt ...
Bỗng nhiên, bên trong hang động loé lên ánh bạc, một con Trùng vương xuất hiện, nó cũng chỉ dài bằng cánh tay thế nhưng cả người phát ra ánh bạc, bên ngoài cơ thể có một bóng mờ của kỳ lân. Thứ đó được hình thành từ phù văn, bên ngoài cơ thể hoá thành một con kỳ lân bạc lơ lững giữa hư không, thần dị và mạnh mẽ. “Một c...
Rất nhiều thần đan muốn luyện thành thì cần phải dùng tới nó, có thể rèn luyện ra thần dược hi thế.
“Bắt được nó, ta có thể bế quan ngay, tiến hành trùng tu rồi.” Thạch Hạo lộ ra ý cười. Căn cứ vào đan phương của Thạch tộc, phối luyện những linh dược và thần trùng vào một lò, khi trùng tu cảnh giới thì sẽ có tác dụng cực lớn, tiến thêm viên mãn hơn. Trên thực tế, đám Hắc lân trùng này đã xem hắn là con mồi, tiếng ông...
Thánh quang loé lên, một cô gái áo trắng mang theo khí tức Tiên đạo từ trên trời giáng xuống, phong thái tuyệt thế, mờ ảo linh động và xuất trần, đó chính là chủ thân Nguyệt Thiền. “Xoẹt!” Thần hà năm màu toả ra, một thiếu niên anh tư xuất hêện, trên người mặc chiến y Trường sinh, long hành hổ bộ, thần tư khiếp người, ...
Xa xa, hai tên sinh linh canh gác đều rất mạnh mẽ, là Tôn giả cảnh thế nhưng khi nghe thấy tiếng bước chân này thì lại ho ra đầy máu, lảo đảo thối lui. Sắc mặt bọn họ trắng bệch, đây là người nào, chỉ mỗi bước chân mà đã có thể đánh bại địch? Hiển nhiên, đây là một loại “thế”, ngoài ta còn ai, quân lâm thiên hạ! “Đạo h...
“Hả, pháp khí Chân thần?” Ánh mắt của Chân hống tử kim sáng rực, bí bảo của hắn – Khốn thần tác cũng là binh khí ở cấp bậc này, lúc này nó đã bị chặn lại.
Vào lúc này, những con ngân lông dài hơn nửa mét đang bơi lội trong hồ nước trong veo kia chấn kinh, nhanh chóng trốn vào nơi sâu biến mất không thấy tăm hơi.
“Nếu như thánh dược của ta sợ quá chạy mất thì sẽ lấy máu của ngươi để luyện dược.” Chân hống tử kim nói, thân hình cao lớn, tóc tím rối bời, con ngươi khiếp người. “Ai nói thứ kia là dược của ngươi, Ngân long liên là của ta.” Thạch Hạo nói. “Các ngươi lùi lại, để ta tới!” Trần Thanh mở miệng, hắn từng bị Thạch Hạo đạp...
Trần Thanh giận giữ, sắc mặt u ám, ánh mắt nham hiểm, mặc dù hắn là người hầu của vị đại nhân tuổi trẻ của Tiên điện thế nhưng cũng được đặt ngang hàng với các thần thử thánh nữ, ai dám xem thường hắn như thế? Hào quang lóe lên, trong tay hắn xuất hiện một cây cung lớn màu tím, mũi tên tỏa ra thần mang, chớp mắt gài tê...
Đây là một mũi sát tiễn, muốn một chiêu lấy luôn mạng Thạch Hạo, hắn không lưu chút hậu chiêu nào, tình cảnh rất đáng sợ. Ở bên cạnh, cô gái cùng Chân hống tử kim không khỏi gật đầu, có thể bắn ra một tiễn đó thì quả thật phi phàm, đủ để giết chết Tôn giả mạnh mẽ. Nhưng mà, Thạch Hạo đứng nơi đó, cơ bản chẳng hề né trá...
“Đây chính là mũi tên ngươi bắn à, nực cười, vậy mà đòi sánh vai cùng với thần tử các giáo, còn muốn lấy tính mạng ta?” Thạch Hạo cười nhạo. Điệu vộ này đầy vẻ coi thường, khiến Trần Thanh mặt mày đỏ kè, sau đó mở cung, nói: “Ít nói nhảm, xem bảy tên Tru thần!” Trần Thanh nhảy lên lơ lững giữa không trung, liên tiếp mở...
Mũi tên thứ ba phóng tới, tựa như mặt đất cuôn trào, một khối lcuj địa đập về không trung.
….
Đây là thần tiễn ngũ hành, sức mạnh của năm loại nguyên tố đều hiên jra, uy thế kinh người, mang theo tiếng rít khiến đám Chân hống tử kim cũng phải lộ vẻ nghiêm túc.