text
stringlengths
1
55.3k
“Vô liêm sỉ!” Thạch Hạo chỉ nói ba chữ này, đối phương rõ ràng đang nói láo hòng đoạt lấy lò luyện đan thần bí này. “Đưa đây!” Lão già đưa tay ra, trên mặt cười lạnh không hề che dấu, lão định ra tay.
“Cho rằng ông mày là không khí á, nhẫn nãy giờ đó nghe.” Đả Thần Thạch phát sáng, sau đó hóa thành một vệt sáng, xoẹt một tiếng, phá không lao đi, đồng thời hét lớn: “Thiểm điện quyền!” Nó phát ra hàng trăm hàng ngàn tia điện, bởi vì nuốt vào khối kỳ thạch kia nên nó đã nắm giữ sức mạnh lôi đình, hơn nữa cũng rất đáng ...
Trong tay hắn cầm một cây trúc bạch ngọc, tổng cộng có mười ba đốt nhưng dài chỉ có một thước, to bằng đầu ngón tay, thánh quang trắng noãn không ngừng tỏa ra. “Thần trúc trừ tà!” Thạch Hạo giật mình, đây chính là một trong những thực vật hi hữu nhất trong thiên đại, sở hữu thần hiệu trừ tà, được cho là không nhiễm phả...
“Cái lò luyện đan này rất thần bí, vô cùng bất phàm.” Có một ông lão đứng bên cạnh thanh niên áo tím lên tiếng. “Các ngươi quá ngang ngược.” Thạch Hạo lạnh nhạt nói. “Ta cũng lười nói chuyện với ngươi, nhanh nhanh dâng lên bảo lô, lúc đó có thể ta sẽ cân nhắc tha cho một mạng.” Cường giả tuổi trẻ của tộc Thao Thiết lạn...
Nhưng mà, tất cả đều ngoài dự liệu của bọn họ, Thạch Hạo đã chuẩn bị từ lâu và là người ra tay trước tiên, thế nhưng cũng không phải công kích về phía bọn hắn mà một quyền kích về dòng sông. “Không ổn!” Hai lão bộc đã nhen nhóm Thần hỏa sợ tới tận linh hồn, tất cả đều rống lớn sau đó lùi lại thật nhanh, phóng về nơi xa...
“Ngươi điên rồi sao?
!” Làm như thế chính là muốn chết, dù có dùng bảo cụ vô thượng để ngăn lại ánh chớp thì cũng không không chống lại nổi sức mạnh nguyền rủa kia, sẽ chọc tới đại họa sát thân. Thạch Hạo cười khẩy cũng chẳng thèm trả lời, đầu tiên là mở nắp lò luyện đan ra rồi mang theo Đả Thần Thạch nhảy vào trong, điều khiển bảo lô để c...
“Ầm!” Ánh chớp phóng tới, ngàn tầng vạn tia, vô cùng vô tận, ngoài ra còn có nguyền rủa nồng đậm nhấn chìm tất cả nơi đây. “A…” Tiếng kêu la thảm thiết từ xa truyền tới, hiển nhiên nơi đám thanh niên áo tím có người bị hóa thành tro tàn. Cùng lúc đó, Thạch Hạo cũng sợ hãi không thôi, bên ngoài thiên lôi vô tận oanh kíc...
Dù là Thần tới thì cũng sẽ bị đánh chết, bởi vì lôi đình này ẩn chứa một tia khí tức Tiên đạo! Vẫn may là.
lò luyện đan vô cùng thần bí, và sức phòng bị cực lớn nên đám Thạch Hạo trốn ở bên trong tạm thời không gặp nguy hiểm gì. Ánh chớp vô tận kéo dài nửa khắc đồng hồ thì mới biến mất, nơi đây khôi phục lại yên tĩnh. Thạch Hạo cẩn thận mở ra nắp lò, sau khi xuất hiện bên ngoài thì lảo đảo ngã nhào xuống đất, ánh chớp tuy r...
“Ngươi…” Thanh niên áo tím cùng với lão già kia cứ như gặp thấy ma, nhìn Thạch Hạo từ từ bước tới, bọn họ vô cùng tuyệt vọng. Hai bọn họ hủy đi toàn bộ pháp khí thì mới ngăn cản được ánh chớp thế nhưng đã trọng thương, đồng thời gặp phải nguyền rủa càng nặng nề hơn trước, dù là di chuyển chút xíu cũng là rất khó khăn, ...
Bên cạnh Thạch Hạo có một con Thao Thiết khổng lồ, lân tím lấp lóe toàn thân, tinh lực rất lớn, chiếc sừng trên đầu tựa như sừng rồng cũng có chút giống sừng dê phân nhánh.
Nó cứ như gặp ma, không thể tin vào mắt mình, không ngờ mình đã thấy được Mộ tiên! Trong lòng Thao Thiết sợ hãi, nó và tộc nhân vô cùng cực khổ mang theo thần trúc trừ tà, trải qua biết bao đau khổ vẫn không thể tới nơi này, mà thiếu niên đoạt được thần bảo mà nó đã gặp trên đường trở về này, tại sao có thể chống lại n...
Thạch Hạo để ý tới biến hóa của nó, hơi khựng người liếc nó một chút, hắn cũng phải chuẩn bị đôi lát, tới nơi này nguyền rủa càng thêm đậm đặc hơn. Cần phải điều chỉnh trạng thái tốt nhất.
Thao Thiết đang điều tức, nó biết, đối phương tuyệt sẽ không bỏ qua cho mình thế nhưng nó không phục, nó từng lưu danh trên thần bia do Ma tôn để lại, với lại xếp hạng cũng không tính là thấp. Có thể, nếu như biết Thạch Hạo xếp thứ nhất ở mục sức chiến đấu của thần bia thì nó sẽ không nghĩ tới những vấn đề này. “Gào…” ...
Ầm! Thạch Hạo giơ tay đỡ, hai bên vừa va chạm thì lập tức Thao Thiết hét lớn, nơi lợi trảo có máu chảy ra. Mạnh mẽ quá mức! Trong lòng Thao Thiết phát lạnh.
Bộ tộc của chúng nó có thân thể cứng chắc, những bộ tộc bình thường không cách nào so sánh được, đây chỉ là một tên Nhân tộc nhưng lại lợi hại như vầy.
Nó há miệng to như chậu máu triển khai nuốt vạn vật, giữa không trung xuất hiện một cái hố đen bao phủ lấy chân thân Thạch Hạo hòng hút vào trong. “Nhân tộc, ngươi chết đi!” Thao Thiết liều mạng, vận dụng tới đại thần thông trong tộc điên cuồng thiêu đốt tinh huyết, bên trong hố đen hiện lên rất nhiều thần mang phát sá...
Vẻ hung ác hiện lên trong mắt, thân là hậu đại của hung thú Thái cổ cấp Thiên thì làm sao có thể trở thành đồ ăn của kẻ khác? “Mở ra phong ấn sức mạnh!” Thao thiết rống lớn, trong cơ thể của nó hiện lên từng sợi dây xích được hình thành từ phù văn, thứ này quấn quanh xương cốt máu thịt của nó. “Răng rắc!” Chỉ trong nhá...
Cùng lúc đó, Thao Thiết phun ra một ngụm tinh huyết, nó đã bị thương nghiêm trọng thế nhưng sức mạnh lại tăng vọt, mạnh hơn trước đây một đoạn dài.
Tộc này có một loại bí pháp, trong khi tu hành thì sẽ xây dựng phù văn, tích trữ thần lực, áp chế bản thân, và tới thời khắc mấu chốt khi xung kích cảnh giới cao hơn thì sẽ phóng thích, có thể phá quan thành công. Thạch Hạo kinh ngạc, nói: “Thật ra trước giờ ta đều coi thường ngươi, như vầy thì mới không thất vọng chớ....
“Mạnh như thế?” Thạch Hạo kinh ngạc, không hổ là Thao Thiết trong truyền thuyết. Nhưng mà, những câu này khi lọt vào tai Thao Thiết thì cứ như là vẻ mỉa mai, nó trầm giọng gào thét, nói: “Thân là em trai của chí tôn trẻ tuổi tộc Thao Thiết, chưa một ai dám coi thường ta như vậy!” Lỗ chân lông cả người nó mở rộng, huyết...
Con Thao Thiết này chặt đứt những dây xích trật tự trong cơ thể, sau khi mở ra phong ấn thì quả thật sức lực không ngừng tăng lên, khi đại chiến đến một trăm năm mươi hiệp thì mới bị một tia sét giết chết. Nó không cam lòng, hung ác tấn công về trước, cuối cùng ánh mắt dại đi rồi ngã nhào xuống đất.
“Đáng tiếc, thần thông Thôn phệ của bộ tộc Thao Thiết không cách nào đạt được.” Thạch Hạo lắc đầu, đệ tử ra ngoài rèn luyện của các chủng tộc mạnh đều có cấm chế trong thức hải, người ngoài một khi thăm dò thì thức hải sẽ nổ tung. Trong nháy mắt con Thao Thiết này tử vong thì nguyên thủy chân cốt của nó cũng vỡ nát the...
Hắn dùng bảo thuật tập hợp hơi nước trong hư không lại thành chất lỏng mang đi rửa sạch thịt của Thao Thiết, sau đó lại bỏ vào trong lò luyện đan, dùng đạo hỏa của bản thân bắt đầu hầm nấu. “Đáng tiếc, không tìm thấy được tổ phụ, nếu không cả hai có thể ăn một bữa tiệc của thịt Thao Thiết rồi.” Thạch Hạo thì thầm. Hắn ...
Đáng tiếc là không có rượu, nếu không hắn cũng muốn nhấp thêm vài chén.
Lò luyện đan không lớn lắm, chỉ cao bằng nắm đấm thế nhưng có thể chứa đựng cả con Thao Thiết khổng lồ, bên trong tinh khí cuồn cuộn, tinh hoa của huyết nhục đại dược đều được nấu bên trong. Thạch Hạo ăn như gấu như hổ, tướng tá rất thanh tú thế nhưng giờ cứ như hóa thành một vị vua bụng bự, hắn ăn hết nửa con Thao Thi...
“Được rồi.” Thạch Hạo lẩm bẩm, hắn đã ăn nửa con thao thiết. “Ầm!” Thạch Hạo cất bước về trước, thần lực cuồn cuộn hình thành nên một vệt sáng bao vây lấy mình nhằm chống lại nguyền rủa. Mấy dặm đường sau này rất đặc biệt, mỗi lần tiến lên một khoảng thì sức mạnh nguyền rủa tăng gấp bội khiến người khác nghẹt thở, mạnh...
Vì lẽ đó, càng tiếp cận thì càng khiến người khác khó mà có thể chịu đựng được, cộng với tỉ lệ thuận với tu vi cho nên người cành giới càng cao thì áp lực gặp phải càng lớn.
Đả Thần Thạch, Hoàng Điệp đều bị Thạch Hạo thu vào trong túi càn khôn nhét ở động thiên trong cơ thể, lúc này chỉ còn mỗi mình hắn chống đỡ, muốn tới gần toà mộ lớn kia. Một bước, hai bước, ba bước… Đầu Thạch Hạo đầy mồ hôi, khung xương trên cơ thể vang lên lách cách, cứ như muốn tan xương nát thịt vậy, hắn đã ăn hết n...
Chỉ còn mấy chục bước cuối cùng thế nhưng Thạch Hạo rất khó có thể tiếp tục kiên trì bởi vì áp lực quá lớn, nguyền rủa khó giải, thân thể có dấu hiệu tan ra, tinh thần cũng hao tổn cực lớn. “Đây là một lần tu hành…” Thạch Hạo lẩm bẩm, giúp bản thân tĩnh tâm, hắn ngồi xếp bằng để chống lại, xem đây như là một loại mài g...
Một bước lại một bước, mười bước cuối cùng Thạch Hạo phải tốn tới ba ngày thì mới tới gần ngôi mộ lớn.
Nó được hình thành từ một ụ đất vàng từ vô tận năm tháng trước, sông lớn cuộn trào chảy thẳng vào trong mộ, nơi đó có vô số ký hiệu loé lên, có một loại khí thức đại đạo đáng sợ.
Khô phần*, là một loại đại đạo! (*): Ngôi mộ xơ xác. Đó là cảm giác của Thạch Hạo, sau khi tới nơi này thì hắn chợt sinh ra ý nghĩ như thế, có thể sẽ đạt được vận may thật sự chính từ ngôi mộ này. Ở đây, cả toà mộ cổ đều có một loại quy tắc nào đó, thi thoảng lại phát ra ký hiệu đồng thời còn có ánh chớp loé lên nối li...
Hắn lấy ra Trùng đồng, nhìn xuyên qua sương mù, xuyên qua ánh chớp để quan sát tất cả trên Mộ tiên. “Đó là…” Hắn trợn tròn mắt, giật nảy mình khi nhìn phần trên cùng của ngôi mộ, nơi đó máu đỏ tươi mang theo khí tức bất hủ, tràn đầy sức sống. “Đó là máu của Tiên hay là máu của Ma tôn?” Âm thanh của Thạch Hạo hơi run ru...
Hắn thử lấy ra một kiện pháp khí, kết quả khi vừa tới gần thì bị những ký hiệu loé lên kia tiêu diệt thành tro tàn. “Không vào được Mộ tiên, thế thì ta ngồi đây cảm ngộ đại đạo, ngộ pháp.” Thạch Hạo quyết định, một bên dùng hết khả năng chống lại nguyền rủa một bên tĩnh tâm thể ngộ “Đại đạo Mộ tiên”. Mấy ngày ban đầu, ...
Sau cùng, hắn cũng dần dần thích ứng, cảm giác đỡ hơn trước kia, hơn nữa thi thoảng còn nắm lấy đạo ngân* ở nơi này để tìm hiểu.
(*): Vết tích của Đạo.
Nửa tháng sau, Thạch Hạo mừng rỡ, rốt cuộc hắn cũng cảm ứng được, nơi này có rất nhiều sức mạnh lôi đình, hắn có thể nắm bắt được quỹ tích của nó. “Khí tức Tiên đạo…” Thạch Hạo đã hiểu, lập tức nhắm mắt lại cảm ứng những phù văn tan vỡ kia, sau đó nhìn thấy từng kỳ cảnh, đó là biến hoá của lôi đình, rườm rà phức tạp. “...
Rõ ràng là lôi đình thế nhưng Thạch Hạo lại có thể nhìn thấy vài loại nguyên tố cơn bản nhất trong thiên địa, như cây cỏ, mặt đất, nước, kim loại, lửa. “Ầm!” Cuối cùng, vài tia chớp không cùng tính chất va chạm với nhau thì càng phát ra những tia khí hỗn độn, lôi đình đó kinh khủng vô cùng, khí tức Tiên đạo tràn ngập.
Thạch Hạo cảm ngộ rất nhiều, bảo thuật Lôi đình tăng rất nhanh, đồng thời thời gian cũng đã trôi qua một tháng. Chỉ một lần ngộ đạo mà thời gian tới một tháng, đây nếu như truyền đi sẽ khiến người khác trợn tròn mắt, cái gọi là cảnh ngộ đạo thì rất khó kéo dài, chỉ rất ngắn mà thôi. “Ta thấy được phương hướng, biết tu ...
Đáng tiếc là, hắn chỉ còn cách Mộ tiên hơn trăm dặm thế nhưng không cách nào tiến lên được nữa, đã gặp nguyền rủa quá nghiêm trọng, chỉ biết than thở một tiếng rồi rút đi. Hắn xuất quan chỉ mới gần đây mà thôi, lâu nay vẫn không ngừng tu luyện bảo thuật Toan nghê ở gần thiên hà này và cũng đã luyện hoá hoàn toàn Lôi Th...
Cái được gọi là bảng Sức chiến đấu, là tổng hợp mọi điều kiện về tuổi tác, cảnh giới… Nó đại diện cho thứ hạng trong cùng cấp.
“Thật là lợi hại!” Tuy rằng hắn cũng là một sơ đại, hơn nữa từng vô địch một châu thế nhưng Lý Vân Thông cũng không cho rằng mình cái gì cũng có thể làm được, có thể ngoại thi mười châu. Hắn cũng không hề kiểm tra bởi vì không muốn người khác biết hành tung của mình.
Lý Vân Thông biết, một vị Chí tôn trẻ tuổi rất mạnh mẽ đang quật khởi, sẽ chấn động thượng giới, mà rất may là hắn đã có cơ hội luận bàn và trao đổi qua bảo thuật Lôi đạo. Thiếu niên kia cứ như là một vì sao sáng chói bay lên từ nơi xa, sẽ bễ nghễ ba ngàn châu! “Hả, có một vài tên khả nghi tới đảo Ác Ma, chắc là đều vì...
Lúc này, Thạch Hạo cũng đang trên đường trở về, khi đi ngang qua toà núi đá lơ lững trên không trung thì hắn liền dừng bước, nhìn về câu nói mà tổ phụ lưu lại, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu. “Hạo nhi… con… còn sống không?” Có thể tượng tượng được, lúc đó lão nhân này đau khổ tới cỡ nào, gặp nạn ở Bất Lão sơn, bi...
Khoé mắt của Thạch Hạo ươn ướt đứng rất lâu, sau đó lấy đó làm trung tâm không ngừng tìm kiếm ra xung quanh.
Ngũ Thập gia nhất định không có đi tới phần cuối của Mộ tiên, Thạch Hạo đã tới phần cuối thế nhưng cũng không có phát hiện ra thứ gì, chẳng hề có chút tung tích. “Gia gia chắc chắn sẽ không quay đầu lại, sợ bị đám người của Hắc ngục bắt.” Như vậy, Thập Ngũ gia có khả năng đã đi dọc theo thiên hà một đoạn sau đó cảm thấ...
Hắn lấy Đả Thần Thạch và Hoàng điệp ra, để chúng tìm kiếm chút manh mối.
Bản thân đảo Ác Ma lơ lững trên trời cao, đâu đâu cũng có sương mù điện từ, vô cùng tăm tối đồng thời cũng rộng lớn vô ngần, muốn tìm người ở đây thì vô cùng phiền phức và nguy hiểm. Cách đó không xa, một cặp mắt vàng óng loé lên, sau đó là kêu to một tiếng, một luồng ánh điện sáng rực lao tới. Đó là một con quái xà to...
“Ngươi quá yếu.” Thạch Hạo nói, giơ tay, một chùm lửa bốc lên từ bàn tay, sau đó hắn ném ra ngoài, ầm một tiếng, con quái xà đó hoá thành than. Khi lôi điện hoá thành hoả diểm, mở ra toàn bộ tính huỷ diệt, đây chính là thu hoạch lớn nhất mà Thạch Hạo đã đạt được trước Mộ tiên, nhìn thấy phương hướng để mình tu hành. Hắ...
Khi giết chết con quái xà màu vàng thứ tám thì Thạch Hạo cảm thấy không đúng lắm, phía trước đột nhiên xuất hiện hai vầng mặt trời vô cùng sáng chói trong hư không. “Trời ạ!” Lông tóc của Thạch Hạo dựng đứng, một dãy núi chắn phía trước tự dưng toả ra sóng sinh mệnh, đó là một con cự xà đang ngủ đông nơi đó, lúc này ch...
Thần linh!
Thạch Hạo biến sắc, vận chuyển lôi điện xoay người rời đi, nhằm về phái thiên hà. “Ầm!” Mặt đất rạn nứt, sừng đen trên đầu của con quái xà này phát sáng, lôi đình chấn động khiến cho rất nhiều ngọn núi gần đó sụp lún, cặp cánh trong suốt sau lưng nó vỗ mạnh truy kích Thạch Hạo. Cuối cùng, sau khi tới gần thiên hà thì n...
“Vù…” Hắn kinh ngạc, hào quang lánh lánh cứ như là đom đóm đang nhảy múa, đồng thời tiếng hét giận kinh thiên bùng nổ. Đó là một đám ngân điệp, tới hàng ngàn hàng vạn con đồng thời vỗ cánh, đồng thời đang phát uy cắn nát một con mãnh thú màu vàng, con mãnh thú này nổ tung trong ánh chớp. Thạch Hạo hít vào ngụm khí lạnh...
Sau đó không lâu, những sinh linh quần cứ trên đảo Ác Ma đều bắt đầu chuyển động, tìm kiếm Thập ngũ gia. Mấy ngày sau, một con ngân điệp bay tới truyền ra sóng tinh thần, báo cho Thạch Hạo biết rằng nó đã tìm thấy người cụt tay kia, Có một vài ngân điệp lạc đàn, rời khỏi nơi trú ngụ của tộc nhân, con này hiển nhiên thu...
“Cái gì? !” Sau khi nhận được tin tức này thì Thạch Hạo kích động không thôi, không nghĩ rằng tìm thấy manh mối nhanh như thế, hắn gấp gáp và cấp bạch hỏi: “Ở nơi nào?” Ngân điệp dẫn đường, cũng nói cho hắn biết đã nhìn thấy người cụt tay cách đây nửa tháng trước. Thạch Hạo vừa sợ vừa lo, tổ phụ quả nhiên vẫn trên đảo ...
“Nhanh!” Thạch Hạo nắm chặt nắm đấm, con mắt nhíu chặt, có kích động, có tức giận, thân thể của hắn không tự chủ mà khẽ run rẩy.
Mấy canh giờ sau, Thạch Hạo phát hiện tung tích của một cặp nam nữ trung niên, bọn họ không nhanh không chậm dọc theo những dấu vết lưu lại để truy tìm.
Lúc này, hai người đang thì thầm, trò chuyện với nhau. “Hắn rất lợi hại, tuy tới từ hạ giới nhưng lại là một tên rất đáng gờm.” “Quả thật không đơn giản, có thể thoát vòng vây tới mấy lần trong tay chúng ta.” “Lần này nếu như lại phát hiện, mong rằng không phải là linh thân, tìm kiếm lâu như vậy rồi cũng nên kết thúc đ...
Rốt cuộc cũng đã tới chỗ cần tới, phía trước là một vùng đất rộng bao la thế nhưng phù văn không ngừng dựng lên, có người đã bố trí đại trận niêm phong nơi này.
Nơi đó có sáu tên cường giả, có nam có nữ đang vây một một ông lão cụt tay bên trong, hơn nữa một cặp nam nữ đang chạy tới, vậy tổng cộng có tới tám người. Mà trong đó lại có sinh linh đã đốt lên Thân hoả, thần diễm nhảy múa, vô cùng đáng sợ! “Ta muốn biết, tại sao lại muốn giết ta?” Ông lão cụt tay nói, hắn dày dạn ph...
“Khi ta bị Tần tộc coi như tù nhân mà áp giải vào Ác Ma Đảo thì chưa từng có ý nghĩ sẽ quay lại Bất Lão Sơn, các ngươi lo xa rồi.” Thập Ngũ Gia nói. “Biết đâu một ngày nào đó ngươi tâm huyết dâng trào muốn gặp lại tôn nhi của mình thì rất không hay, không bằng ra đi sớm cho người khác yên tâm.” Bà lão lạnh nhạt nói, lộ...
Một câu mụ già thúi giống như giẫm phải đuôi mèo, khiến mụ già kia tái mặt.
Một khi nhen nhóm Thần hỏa thì thân phận cùng địa vị sẽ được nâng cao rất nhiều.
Đã qua rất nhiều năm rồi cũng chưa từng có người nào dám bất kính mắng chửi lão như thế. “Họ Thạch ngươi thật không biết điều, ta còn tính cho ngươi được toàn thây, cho ngươi tự mình kết liễu, hiện tại thì đừng có mơ!” Mụ già giận tái mặt nói. “Cần gì phải tức giận, ra tay giải quyết hắn là được rồi, tức giận với một n...
“Hắn là phụ thân của Tần Hạo, chắc có lẽ không ai dám làm bậy, ngươi không cần quá lo lắng, mau ra đi đi.” Lão già áo tím nói.
Lão chắp tay sau lưng, cơ thể dâng lên hào quang màu tím, lão muốn ra tay, nguyên khí thiên địa bắt đầu dâng trào, mây mù điện từ cuộn trào mãnh liệt, vô cùng kinh người.
“Ta bị Tỳ Hưu truy sát, bị nhốt ở cấm địa Hắc sắc Sâm lâm mười mấy năm, cuối cùng cũng thoát khốn, chỉ muốn trở về gặp tôn nhi của ta, chưa từng nghĩ tới ngay cả nguyện vọng này cũng không thực hiện được, nó đã trở thành tiếc nuối nhất của cuộc đời ta.” Thập Ngũ Gia ôn hòa nói. Ở xa xa, mũi Thạch Hạo cay cay, tổ phụ vì...
Ba ngàn châu thiên tài vô số kể, đại nhân trẻ tuổi của Tiên Điện, tuyệt thế truyền nhân của Thiên Quốc, còn có tôn nhi Tần Hạo có hai khối cốt của ngươi, những người như thế này không phải chỉ có một hai người, bọn họ mới thật sự là chí tôn. Trưởng tôn của ngươi tuy rằng bất phàm, nhưng cho dù còn sống tiến vào Thượng ...
Lão giơ tay lên, lòng bàn tay lấp lóe phù văn, mây tím dày đặc tràn ra. “Lần này chắc là chân thân rồi?” Bên cạnh có người nói nhỏ. “Giết rồi sẽ biết.” Những người khác bước lên, ngăn cản ở bốn phương phòng ngừa Thập Ngũ Gia trốn thoát. “Hạo nhi của ta, chỉ bằng việc hắn cuối cùng bỏ đi Chí Tôn cốt, cảnh tỉnh đệ đệ của...
Tiếng sấm điếc tai, thiên địa bạo động! Thạch Hạo quá nhanh, hắn khống chế thiểm điện mà đi, trông như một vệt Tiên quang bất hủ phá vỡ trời cao.
Mọi người đều không kịp phản ứng, ngay cả mụ già cùng lão già áo tím cũng vậy.
Ai mà ngờ tới trong thời khắc mấu chốt này còn có một tên thợ săn vẫn đang âm thầm ẩn núp. Điện mang chấn động hư không, một thiếu niên tóc tai bù xù, đôi mắt bắn ra chùm sáng kinh người, hắn băng qua sương mù, trong tay cầm một thanh bảo xử giáng xuống, như là Thiên Thần hạ phàm! Ầm! Lôi điện đánh xuống.
Toàn thân hắn đều là lôi quang rực rỡ, vô cùng vô tận khiến người khác không thể nào mở mắt. Đặc biệt là thanh Hàng Ma Xử kia, nó bắn ra một đường lôi điện cực lớn, khiến hư không cũng phải vặn vẹo, kèm theo đó là một tia khí tức Tiên đạo, khó mà nói nên lời cũng khó mà đối kháng.
“Cẩn thận!” Rất nhiều người sắc mặt tái nhợt, kêu la om sòm. Chẳng qua khi bọn họ kêu lên sợ hãi thì lôi điện đã đánh tới rồi, tia điện đánh thẳng vào lưng lão già áo tím, đùng một tiếng đánh lão bay sang ngang, máu tươi bắn tung tóe. Tất cả mọi người đều sợ hãi, ngay cả người mạnh nhất trong bọn họ, một vị sinh linh n...
Lão nên cảm thấy may mắn bởi vì tinh lực của Thạch Hạo chủ yếu chỉ đặt trên người lão già áo tím. Thực lực lão già áo tím mạnh hơn mụ, là mục tiêu thứ nhất nhất định phải tiêu diệt. Nhưng do phải phân tán tinh lực, đồng thời tập kích hai đại cường giả Thần cấp, cho nên hai người cũng không có ai chết, đều tránh được mộ...
“Ngươi là ai?” Lão già áo tím rống to, toàn thân được lửa tím cháy hừng hừng bao phủ, thương thế của lão rất nặng, nửa người đã bị tan nát, không ra hình người. Bên kia, vết thương của mụ già tương đối nhẹ, bộ ngực lão vỡ nát, một cánh tay cũng biến mất.
Thạch Hạo không nói lời nào, cầm trong tay Hàng Ma Xử trực tiếp đập ầm xuống đất, tạo ra một mảnh phù văn, rồi lắc người vào trong đại trận đi tới bảo vệ Thập Ngũ Gia.
Đến lúc này phù văn lôi điện mới tắt, khôi phục lại sự yên tĩnh, thế nhưng bầu không khí như bị đè nén khiến người khác khó mà hít thở.
Quá đột ngột! Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, hai đại cường giả Thần cấp bị đánh trọng thương, suýt đã bỏ mình, làm cho sáu tên Tôn giả toát mồ hôi lạnh, lông tơ dựng đứng, nếu đổi lại là họ, nhất định không sống nổi. “Hài tử… Con là ai?” Thập Ngũ Gia nhìn hắn, cảm thấy hắn có ý tốt, lại thấy được nước mắt trên khuôn mặt ...
Lần lượt thất vọng, lần lượt tiếc nuối, cuối cùng lại nghe tin dữ, đả kích này lớn cỡ nào? Mười mấy năm trời, lúc chia lìa thì Thạch Hạo vẫn chỉ là một đứa bé nằm trong tả lót, nay gặp lại, một thiếu niên Chí tôn đứng trước mặt khiến ông lão này vui sướng, toàn bộ đau khổ đều biến mất. “Gia gia, nếp nhăn của người nhiề...
Sau đó không lâu, sẽ khỏe như thời tuổi trẻ, ta là ai? Ta là Đại ma thần!” Loại tự tin này, tư thái này quả thật y như Thạch Hạo, không cần người khác nhiều lời, hai người tuyệt đối là tổ tôn*, một mạch kế thừa. (*): Ông cháu.
“Đúng!” Thạch Hạo ra sức gật đầu, hắn muốn tổ phụ phục hồi hoàn toàn.
Đột nhiên, lòng hắn run lên, sắc mặt trắng bệch, bởi vì hắn thấy sau lưng của tổ phụ có một vết thương cực kỳ đáng sợ, to dài vô cùng. Hắn nhanh chóng tiến lại sau lưng tổ phụ, xem xét cẩn thận lập tức kêu lên ơợ hãi, vô cùng lo lắng. Vết thương này bị chém bởi vũ khí sắc bén, từ sau ót kéo thẳng xuống lưng, gần như bổ...
Hắn nhanh chóng lấy ra túi càn không, lấy một cây thánh dược cao nửa thước để Thập ngũ gia ăn.
“Không cần lo lắng, gia gia bị họ vây giết nhiều lần mà vẫn khỏe mạnh sống sót đấy thôi, đây cũng không thành vấn đề.” Thập ngũ gia vô cùng bình tĩnh. “Nhưng mà…” Thạch Hạo sợ hãi, thương thể này không thể là giả, quá nghiêm trọng. “Nếu như cháu không tới thì nghĩ rằng họ sẽ giết được gia gia sao, đám ngu xuẩn này thì ...
“Ta thừa nhận ngươi thiên tư hơn người, vẫn còn sống quả là một kỳ tích, thế nhưng ngàn vạn lần đừng nên xuất hiện trước mặt chúng ta!” Mụ ta cười khẩy. Chí tôn tuổi trẻ thì sao? Không trưởng thành, gặp cường giả cấp số như họ thì cũng chỉ có thể tử vong. “Loại như như các ngươi ta ở dưới hạ giới cũng đã giết chết sáu ...
Bọ cánh vàng, được cho là ăn đá nuốt sắt, vật chất cứng rắn nào cũng có thể nuốt và phân giải, chứ đừng nói là máu thịt thân thể con người. Đây là một loại dị trùng sống quần cư, một khi thành thần thì sẽ đang sợ tới mức người khác run rẩy, bảo phủ trời xanh có thể khiến một đại giáo nhanh chóng diệt vong. Cũng còn tốt...
Ầm!
Thạch Hạo kéo Thập ngũ gia về sau, nơi đó mặt đất sụp lún, vô số Hành thổ tằm cứ như là sóng biển tuôn ra. Chúng nó phun ra sợ tơ óng ánh hình thành nên một cái lưới lớn, đi kèm là tia chớp hừng hực ngăn cản ông lão áo tím này. “Đây là…” Còn có loại sinh linh này, Ngũ hành tằm liên kết với mặt đất, có thể dời núi lấp b...
Ông lão áo tím xoay người bỏ chạy, hắn không muốn liều mạng, vẫn muốn sống. “A…” Mụ già kêu thảm trên không trung, thân thể mụ rách nát, bị đánh bay về chỗ cũ, cả người đâu đâu cũng có máu, thân thể rạn nứt. “Trời ạ, đó là Ngân điệp!” Những Tôn giả khác cũng chạy về. Ở phương xa, mấy vạn con bướm đang đập cánh, ánh bạc...
Tia điện liên miên rơi trên người của mụ già khiến nửa thân thể còn lại đều da tróc thịt bong, cháy đen toàn bộ, những khối xương cốt đều rạn nứt. Ánh mắt của mụ lạnh lùng lớn tiếng quát, đồng thời khống chế thần diễm hòng phản kích.
“Ta muốn hỏi bà một vài vấn đề.” Thạch Hạo bình tĩnh nói, tay cầm bảo xử liếc nhìn mụ ta. “Nít ranh… ngươi nằm mơ!” Mụ già không đáp ứng, rất xấu xa. “Đã thế, tiễn bà lên đường vậy.” Thạch Hạo rất thẳng thắn và cũng chẳng nhiều lời, Hàng ma xử được chế tác từ xương cốt trắng bóng bay ra rồi nện manh xuống. Mụ già này p...
Hắn cũng chưa hề nghe tới.
“Bọn họ tới từ Thiên quốc…” Một vị Tôn giả giải thích. Sức giả của Thiên quốc đều làm việc trong bóng tối, phụng mệnh săn giết mục tiêu, mà Liệt sát giả đã nhen nhóm Thần hỏa thì được gọi là Quang thiên sứ. Thạch Hạo nghe thấy thế thì ánh mắt lộ vẻ tức giận, Tần tộc không ngờ lại quyết tâm như vậy, vì hạ gục tổ phụ hắn...
Những người còn lại thì hoảng hốt, câm như hến.
Thạch Hạo tiếp tục tra hỏi, ngoại trừ những việc này ra thì hắn vẫn còn muốn biết A Man hiện tại ra sao, cha mẹ như thế nào.
Đáng tiếc, những người này đều không biết, bởi vì bọn họ đều là người chìm của Bất Lão sơn, cũng không phải tu hành trong thánh địa Tần tộc, mà là ở một chỗ khác trong bí cảnh. “Ông còn có gì muốn nói cho ta biết nữa không?” Thạch Hạo hỏi ông lão áo tím, hiện tại người này chỉ còn sót lại mỗi đầu lâu thế nhưng cũng chư...
“Vèo” một tiếng, trong nháy mắt đầu lâu của ông lão này phát sáng, phù văn vô tận hiện ra, cứ như thiên hỏa đang bốc cháy hừng hực vậy.