text
stringlengths
1
55.3k
Mà đây cũng không phải là toàn bộ, hai mũi tên cuối cùng lần lượt bắn ra, một mũi đi kèm thiên nhật cực kỳ chói mắt, khó có thể nhìn trực diện, còn một mũi đen kịt như mây, âm u như hư vô. Hai mũi tên cuối cùng hiện ra áo nghĩa của quang và ám, những phù văn lưu chuyển đầy thần bí và phức tạp, mạnh mẽ dị thường. Thạch ...
Ầm ầm! Thạch Hạo chuyển động, động thiên duy nhất mở rộng càng thêm rực rỡ hơn, mà cả người hắn thì nhằm về phía Trần Thanh, toàn lực ra tay. “Mở cho ta!” Trần Thanh hét lớn, bảy mũi tên Tru thần bùng phát, vô cùng kinh khủng truy đuổi theo Thạch Hạo, trước sau nổ tung hóa thành phù văn chói mắt nhất, chặn đánh đối thủ...
“Vạn pháp bất xâm?” Bên cạnh, cô gái yêu diễm thướt tha nói, trong lòng chấn động không thôi. “Không ai có thể “vạn pháp bất xâm” được, bất quá thánh quang hộ thể của người này rất kỳ lại, quá lợi hại mà thôi.” Chân hống tử kim nói, hắn có chút hoài nghi, cảm thấy đó là động thiên thế nhưng vì sao chỉ có một cái. “Giết...
Những lời này cứ như là dao đam vào lòng Trần Thanh khiến hắn vô cùng khó chịu, ngửa mặt lên trời gào thét, lần nữa xuất kích. “Trần huynh trở lại đi.” Cô gái kia đồng thời xuất thủ, một chiếc lông thần như là ánh kiếm bán tới, chỉ thẳng về mi tâm Thạch Hạo. “Răng rắc!” Thạch Hạo ấn tay một cái, lôi đình như thác nước ...
Trần Thanh xuất hiện, hắn cực kỳ tức giận, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, không nhịn được thét dài. Mọi người ngạc nhiên, rất nhiều người đều biết hắn, đây chẳng phải là người hầu của vị đại nhân tuổi trẻ Tiên điện hay sao, được cho là có thể sánh vai cùng thần tử thánh nữ, sao lại bị đánh giết? Tiếp theo, tất cả mọi ngườ...
“Hừ!” Trần Thanh hừ lạnh, sắc mặt cực khó coi chẳng buồn đáp trả. “Ngươi gặp phải đối thủ cỡ nào, nói một chút.” Lúc này, một ông lão đang ngồi xếp bằng trong hư không ngoài bí cảnh mở miệng, hiển nhiên là một vị Giáo chủ. Trần Thanh rùng mình, hắn không dám làm càn trước mặt nhân vật như thế này, nhanh chóng hành đại ...
“Ta phải trở lại!” Trần Thanh nói. “Chuyện này…” Những người bảo vệ tế đàn do dự, để hắn trở lại chỗ cũ vạn nhất lại bị giết thì sẽ không cách nào phục sinh được nữa. “Đưa ta tới chỗ đại nhân!” Trần Thanh cắn răng rồi nói ra tọa độ, hặc ngược lại cũng hiểu, nếu tìm Thạch Hạo thì chỉ có con đường chết. Vào lúc này, nơi ...
“Nè, ta đang muốn luyện quạt Ngũ cầm, đạo hữu có thế giúp đỡ hay không, cho ta mượn môt cọng long chim đi?” Thạch Hạo mở miệng. Hắn sớm đã nhìn ra, cô gái này là một chim thần, đồng thời sở hữu chân vũ nguyên thủy rất quý báu, loại linh vũ này thì trong rất nhiều chim thần cũng chưa chắc có thể sinh ra một cái!
“Ngươi…” Cô gái tức giận đồng thời cũng xấu hổ.
Cuối cùng, Chân hống bị Thạch Hạo áp chế khó mà nhúc nhích được, thế nhưng vẫn không hề khuất phục không muốn làm thú cưỡi, dù sao cũng là kiệt xuất của một tộc, sao chịu làm tọa kỵ của người khác. “Vậy thì ngươi yên tâm lên đường đi.” Thạch Hạo nói, rất quyết đoán một chưởng cắt rời đầu cuả nó. Sau đó, Thạch Hạo ép sá...
Đây là một con long tước, một chim thần có huyết thống kinh người, hai bên đại chiến, tiếng rồng gầm phượng hót phá nát trời cao, hai người bùng phát ra ánh sáng vô lượng. Thạch Hạo cứ như là một vị Tiên vương, mỗi đấm phát ra là kèm theo tia chớp, tinh lực cuồn cuộn, chấn cho long tước không ngừng lảo đảo rút lui. Trê...
Đây là cự hung thái cổ nổi danh cùng với lão tổ Thao thiết, trong tình huồng bình thường thì rất ít khi xuất hiện, thế gian này ít có ai nhìn thấy bóng dáng của hắn. “Tử Mông huynh, tiểu bối muốn đi rèn luyện thì cứ để hắn đi, không bằng ta cho hắn thêm một miếng mệnh phù răng thú.” Bất lão Thiên tôn xuất hiện, người c...
“Ta không muốn đi!” Thiếu nữ của bộ tộc Long tước sắc mặt tái nhợt nói, nàng bị thương quá nặng, thân thể run rẩy nhanh chóng rời khỏi tế đàn.
Tất cả mọi người đều giật mình, thiếu niên Ma vương kia là ai?
Trảm phụ tá đắc lực của đại nhân Tiên điện, giết kiệt xuất trẻ tuổi của bộ tộc Chân hống, càng đánh cho thiếu nữ của bộ tộc Long tước không dám tái chiến.
Việc này quá kinh người!
Nơi sâu trong bí cảnh, linh hồ xanh thẳm. Hơi nước lượn lờ, sương mù như mây, cứ như là tiên cảnh.
Thạch Hạo thưởng thức chiếc linh vũ xinh đẹp trong tay, vô cùng hài lòng, bên trên dày dặc phù văn, nhẹ vung một cái thì nó bắn ra thần mang đầy sắc bén. Đồng thời, còn đi kèm sương khói vô cùng rực rỡ, đây là một chiếc chân vũ nguyên thủy có giá trị kinh người, thuộc về bộ tộc Long tước. “Không biết con Hống và Long t...
Chủm!
Thạch Hạo nhảy vào trong hồ rồi lặn xuống tới tận đáy, nơi này rất yên tĩnh, không có chút kỳ lạ gì, mùi thơm ngát nhàn nhạt lưu chuyển. “Không hổ là thánh dược!” Rất nhanh, Thạch Hạo phát hiện ra vấn đề, trong hồ nước này có một dòng sông ngầm dẫn tới một nhánh sông lớn khác, hắn nhanh chóng truy đuổi, không muốn bỏ q...
Thạch Hạo lộ nét mừng, phát hiện những tàn tích trên đường đi.
Xuôi theo mấy trăm dặm thì dòng nước mới bắt đầu hiền hòa lại, sau đó chảy dần lên trên cao tiến vào một hồ nước khổng lồ.
Ầm!
Một luồng kiếm khí kinh thiên bổ suýt trúng đầu Thạch Hạo khiến hắn tức giận, vừa mới vào hồ lớn này thì đã có người ra tay với hắn, không thể tha thứ được. Xoẹt!
Một ánh kiếm đỏ đậm lao tới xẻ đôi dòng nước, khiến đáy hồ sụp lún, vô cùng kinh khủng, thế nhưng kiếm khí lần này lại cách xa vị trí khi nãy. Việc này khiến Thạch Hạo kinh ngạc, sự chính xác quá kém, cơ bản không cần tránh cũng được, chẳng lẽ không phải công kích hắn? Hắn cẩn thận dò ra thần niệm thì phát hiện bên ngo...
Hắn tỉnh ngộ, mình tiến vào trong chiến trường hỗn loạn này, và cũng chẳng có ai cố giết hắn, chỉ là lan tới nơi này mà thôi. “Hỏng rồi, Ngân long liên là một cây thánh dược, vô cùng hi hữu, đừng rơi vào tay của người khác nhen.” Thạch Hạo thầm kêu không ổn, hắn rất cẩn thận, cũng không có ngoi khỏi mặt mà truy tìm bên...
“Xuất hiện đi!” Miệng hắn khẽ nhẩm, một đường truy tìm.
May là, tốc độ của hắn cực nhanh, né trái tránh phải những phù văn bảo thuật tiến vào trong hồ. “Ồ, phát hiện ra rồi!” Rốt cuộc, Thạch Hạo cũng nhìn thấy vài luồng ánh bạc, chúng nó có tốc độ cực nhanh, tuy rằng chỉ dài bằng cánh tay thế nhưng lại rất dễ phân biệt được, nó giống như chân long trắng bạc bóng lưỡng.
Ầm! Sóng lớn ngập trời, nơi đây sôi trào. Thạch Hạo cau mày, vô cùng tức giận, nếu không phải vì thánh dược thì hắn đã nhào lên chiến một trận rồi, những kiếm khí này suýt chút nữa đã bắn trúng hắn. Mà những con Ngân long liên này càng không cần phải nói, vô cùng hoảng sợ.
“Hả?” Đột nhiên Thạch Hạo thất kinh, hắn nhìn thấy một tiên thể trắng bóng lóe lên rồi biến mất dưới mặt nước, đang đuổi theo con Ngân long liên kia.
Có người cũng đã phát hiện ra thánh dược sao?
Muốn cướp đi. Một bàn tay trắng dò ra trong nháy mắt bắt lấy được một con Ngân long, sau khi quan sát thật kỹ thì thân thể run lên, tựa như vô cùng bất ngờ và vui sướng. Thạch Hạo tới gần, yên lặng không chút tiến động, nhìn thấy một cô gái, thân thể cao ráo, trắng mịn như tuyết, thướt tha cảm động, giống như là một ti...
Nàng xuất thủ lần nữa, lại bắt thêm được một con Ngân long. Thạch Hạo biết, không thể chờ đợi được nữa, hắn tới phụ cận, nhanh như tia chớp chụp lấy chiếc đùi trơn mịn và thẳng tắp của này, dùng phù văn giam cầm lại. Sau một khắc, hắn nhanh chóng chuyển động,trong nháy mắt đã thu lấy hai con Ngân long liên trong tay nà...
“Tới đây cho ta!” Hắn chụp mạnh mắt cá chân của đối phương. “Là ngươi!” Tóc đen của cô gái này tung bay, quay người lại thì lộ ra dung nhan tuyệt thế, trong con ngươi tràn ngập vẻ hoảng hốt, nàng nhận ra Thạch Hạo bởi vì trước đây không lâu đã từng thấy qua. Toàn thân áo trắng phấp phới dưới mặt nước lộ ra những vùng d...
Ngay sau đó, hắn không chút lưu tình phóng ra động thiên duy nhất, tiến hành trấn phong nàng. Sự mạnh mẽ của Nguyệt Thiền tiên tử vượt quá tưởng tượng của hắn, mi tâm của nàng phát sáng, một gợn sóng đáng sợ tỏa ra, cái trán trắng mịn phát sáng, lực thần hồn cũng mạnh mẽ không kém. Mi tâm Thạch Hạo đau nhức, trước mắt ...
Cũng chính vì vậy, những sơ đại bình thường sẽ không đám giao phong cùng àng.
Mà hiện tại, đòn chủ lực này lại thất bại, không có hạ gục kẻ này, đồng thời cặp chân trắng mịn của nàng bị người này ôm lấy giam cầm trong chùm sáng. “Chém!” Thạch Hạo khẽ quát, sau khi nhận ra nàng thì cũng chẳng thương hoa tiếc ngọc gì nữa, tay phải phát sáng, phù văn đan dệt hóa thành một chưởng đao cắt thẳng về ph...
Bụp! Xích hà lóe lên, máu tươi nhuộm đỏ hồ nước. Nhưng mà, sát theo đó thì vang lên tiếng kim loại khiến Thạch Hạo ngạc nhiên. Hắn ôm chân ngọc trắng mịn của Nguyệt Thiền tiên tử, rõ ràng cảm nhận được độ nóng, là máu thịt thân thể nhưng tại sao lại vang lên tiếng kim loại? Tay phải của hắn cắt đứt cơ thể trắng mịn, má...
Hắn có chút không rõ, hắn tin chắc, trong cự ly gần thì ít ai có thể dùng thân thể tranh đấu với hắn. Hắn biết, Bổ Thiên giáo có Kim thân dịch, Trùng đồng giả Thạch Nghị năm xưa chính là dựa vào dịch này nên mới có thể chiến đấu trên phương diện thân thể với hắn mà không rơi xuống hạ phong. Tin chắc, chủ thân Nguyệt Th...
Thế nhưng, trước mắt lại không phải là chuyện như thế, đây căn bản không phải là cảm giác mà thân thể nên có, lấp lánh sáng chói, lạnh lẽo cứng rắn như kim thạch. Cùng lúc đó, chủ thân Nguyệt Thiền phản kích, nơi mi tâm toa ra một năng lượng màu vàng, cứ như là quả cầu lửa lại như là một vị thần đang phát sáng, thần hồ...
Đây là bí bảo hi thế khó mà tế luyện được trong truyền thuyết, thế gian rất hiếm thấy. Bởi vì, nó được chế tạo từ cánh ve trong suốt của “thiên thiền” thời thái.
cổ, mà thứ này giá trị vô lượng!
Tương truyền, thế gian này chỉ có vài con thiên thiền, mỗi mỗi cánh ve sẽ bị đẩy giá lên trời, ngay cả Giáo chủ cũng sẽ tham gia đấu giá.
Bởi gì, chất liệu này rất đặc biệt, có thể rèn luyện cùng với những thần liệu tuyệt thế khác, trở thành một chất liệu trong suốt, rồi thêm một ít tiên kim hư không thì có thể thành chất liệu vô thượng! Lấy chất liệu này luyện thành thần y thì sẽ có sức phòng ngự kinh người, hơn xa những bảo y thần thánh khác, nếu không...
Keeng!
Nguyệt Thiền rút ra một thanh thần kiếm tỏa ra ráng lành, thần mang năm màu lưu chuyển, sắc bén tuyệt thế chém thẳng về đầu lâu của Thạch Hạo. Nàng đương nhiên sẽ không trơ mắt nhìn Thạch Hạo công kích về chân của mình nên triển khai cuộc giết chóc tuyệt thế, tiên tử xuất trần toát ra vẻ cay nghiệt, sử dụng một chiêu k...
Loại thủ đoạn tương tự này thì nàng từng thấy qua ở hạ giới, năm đó thiếu niên sở hữu Chí tôn cốt kia khác với tất cả mọi người, khi mở ra mười Động thiên và nối liền với nhau sẽ hóa thành một vòng thần lấp lánh, có thể giam cầm tất cả. Nhưng, thiếu niên kia đã chết cách đây một năm. Đồng thời, thập đại Động thiên của ...
Người trước mặt này là ai? Nguyệt Thiền ngạc nhiên không thôi! Chùm sáng bên ngoài thân của người này tương tự như một cái động thiên thế nhưng uy thế lại tăng mạnh, có thể tiêu diệt phù văn, có thể giam cầm tất cả vật chất! “Keeng!” Nguyệt Thiền gian nan rút thần kiếm về, sau đó lần nữa vận dụng thần hồn để công kích,...
Nhưng là nàng lúng túng nhất chính là, giãy giụa mấy lần đều không thể thu chân lại được, bị thiếu niên kia ôm chặt trong ngực, đến chết cũng không buông tay.
Chùm sáng được cho là “động thiên; kia quá kỳ lạ, vô cùng đáng sợ, giam cầm tất cả, tiêu diệt hết thảy phù văn. “Hả?” Nguyệt Thiền kinh hãi, cảm giác đại sự không ổn, phù văn của Thiên thiền y bị áp chế hoàn toàn, từ từ mờ đi, chuyện này không tốt. Điều duy nhất khiến nàng vui chính là, Thiên thiền y cứng rắn không hủy...
Trận đối lập này nếu bị người khác nhìn thấy thì sẽ rất kinh ngạc, cảm thấy quá gợi tình, tư thế hai người quá thân mật. Nhưng trên thực tế, tràn đây nguy hiểm!
Thần hồn của Nguyệt Thiền như là tiên kiếm, bất cứ lúc nào cũng có thể đánh giết người khác. Thạch Hạo thì có động thiên vô địch, phóng thích bảo huy, giam cầm một chân của đối phương, muốn kéo toàn bộ thân thể nào vào trong để trấn áp vĩnh viễn. “Mở!” Nguyệt Thiền khẽ quát, trong mi tâm lấp lánh xuất hiện một tiểu tiê...
Lúc này, Thạch Hạo chịu phải áp lực không nhỏ, không thể không nghiêm túc chống lại.
“Mở cho ta!” Thạch Hạo ôm lấy chân ngọc của Nguyệt Thiền, còn muốn chắm đứt nàng ra. “Hừm, màu đen, còn có cả hình vẽ?” Vào lúc quan trọng hắn chợt nhớ tới một câu như thế. Nguyệt Thiền đầu tiên là kinh ngạc, sau đó mặt đỏ bừng, khó có thể duy trì vẻ thánh khiết hoàn mỹ, tên này thiếu đạo đức nghiêm trọng, khi nhìn thấ...
Chỉ trong nháy mắt, sấm vang chớp giật!
Đồng thời, hắn cầm theo lò luyện đan, bắt đầu nện lên cái chân này, vận dụng pháp khó thần bí này. “Keeng!” Hồn ảnh mờ ảo của Nguyệt Thiền xuất hiện bên trong động thiên, thứ này nắm giữ đại sát khí, đó là một chiếc Hoàng kim đỉnh lưu chuyển hào quang thần thánh, va chạm với lò luyện đan. “Không ổn!” Chủ thân Nguyệt Th...
Dòng nước kia ẩn chứa lôi lình cỡ nào chứ?
Nhưng, đây cũng không phải là điều đáng sợ nhất, khiến nàng khiếp đảng nhất chính là có một luồng sức mạnh nguyền rủa đang lan tràn, bao vây và tiến vào trong cơ thể nàng. “Mở cho ta!” Thạch Hạo quát lên, nện mạnh lò luyện đan trong tay đồng thời lần nữa lấy ra ít thiên hà bao phủ lấy toàn thân Nguyệt Thiền. Trong nháy...
“Thiên thiền y trong truyền thuyết nghen, ta lại có thể sở hữu một khối, rất nhiều Giáo chủ cũng không cách nào chiếm được, thực lực bản thân càng mạnh thì pháp y càng mạnh, thật sự rất mong chờ nghe.” Thạch Hạo vô cùng thỏa mãn. Điều này khiến Nguyệt Thiền tức giận, tên khối này chắc chắn đang cố ý hả hê trước mặt nàn...
Nguyệt Thiền không nói lời nào, đoan trang và thánh khiết, tập sức sức lực chuẩn bị tuyệt sát.
“Xoẹt!” Một luồng ánh kiếm đảo qua, đáy hồ đổ nát, động đất xuất hiện, đây là công kích của Nguyệt Thiền. Thạch Hạo kêu kỳ quái, vội vàng lao về trước, đuổi theo Ngân long liên, nói: “Ngươi đã khiến thánh dược của ta sợ quá chạy mất rồi.” “Chạy đi đâu!” Nguyệt Thiền truy sát phía sau. Rất nhanh, Thạch Hạo đuổi theo mấy...
Nguyệt Thiền giết tới, lần nữa triển khai công kích tuyệt thế. Thạch Hạo xoay người, nói: “Nè, hai chúng ta tuy rằng có một chân, nhưng có cần tới mức này không?” Nguyệt Thiền mày ngài dựng thẳng, con ngươi xinh đẹp lộ sát khí, tên quỷ này đã cướp đi Thiên thiền y ở chân trái của nàng, vậy mà từ trong miệng hắn lại thà...
Ánh kiếm động thiên, sây khô mấy chục dặm của hồ nước, hồ nước xa hơn nhanh chóng chảy tới để lấp đầy.
Cứ như thế, đã kinh động tới người trên trời cao. “Nguyệt Thiền, ngươi trốn ở dưới có phải đang muốn phục kích ta chứ gì, giờ sao lại chiến với người khác thế?” Ma nữ truyền tới tiếng cười vang, vẫn như trước, cơ thể uyển chuyển, mái tóc đen như thác nước, xinh đẹp động lòng người, xảo quyệt và kỳ ảo, có thần vận đặc b...
Ma phía xa, còn có một đại chiến khác, là nơi loạn chiến.
“Ta nói sai rồi, Thiên thiền y… chúng ta mỗi người một chân.” Thạch Hạo giải thích, dựa theo cách nói của hắn thì có thể gọi tắt là, có một chân! “Tên điên, da mặt của ngươi còn dày hơn cả tường thành, ngươi chạy đi đâu!” Chủ thân Nguyệt Thiền truy sát. Thạch Hạo dừng lại, cười lạnh nói: “Thiếu một phần Thiên thiền y h...
Sau Tôn giả cảnh là Thần hỏa cảnh, đối với tất cả sơ đại thì gần như đã đạt tới, nhưng tuyệt đại đa số vẫn không chọn cách đột khá, phải không ngừng áp chế. Bởi vì, đại chiến thiên tài của ba ngàn châu thượng giới, cơ duyên như thế chỉ hữu dụng nhất với Tôn giả mà thôi! Hơn nữa, mỗi người đều muốn đốt lên Thần hỏa hoàn...
“Chư vị, trên người nàng có Thiên thần y!” Thạch Hạo cũng chẳng hề lép vế, cùng kéo nàng xuống nước với mình. “Ầm!” Trên bầu trời yên tĩnh được đôi chút thì lập tức bùng phát ánh sáng vô lượng, toàn bộ đánh về phía hai người.
Một đám cường giả lao nhanh tới.​ THẾ GIỚI HOÀN MỸ Thần Đông Chương 661: Tổ Tôn Gặp Lại Thạch Hạo thân hình run run, đó là tổ phụ sao?
Hắn kích động và cũng rất hồi hộp.
Ngọn núi cũng không cao, cây cỏ um tùm, thanh niên đứng trên một tảng đó nhìn Tần Hạo ở xa xa, miệng khẽ mỉm như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại khép lại. “Gào!” Đột nhiên, một tiếng gào thét truyền tới, trên ngọn núi đó hiện ra một con gấu khổng lồ màu vàng cao tới mười trượng, một tát vồ tới thanh niên ấy, những c...
Đây là sinh linh thuộc Tôn giả cảnh, cương khí cuồn cuộn, phù văn vàng như lửa.
Thạch Hạo thất kinh, không nhịn được hét lớn, bởi vì thanh niên kia tâm tình không ổn, trong tình huống này rất dễ bị đánh lén, sau lưng xuất hiện hai cánh mơ hồ, gia tốc vọt tới. Hắn cũng không muốn xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn, nếu là tổ phụ vạn nhất gặp nạn thì hắn không dám tưởng tượng nữa.
Xoẹt! Thần quang lóe lên, thanh niên kia biến mất, tốc độ cực kỳ nhanh né tranh con gấu khổng lồ màu vàng kia. Thạch Hạo thoải mái, “thanh niên” này có tính cảnh giác rất cao, đồng thời thân thủ siêu phàm, để lại một chuỗi tàn ảnh nơi đó, là cao thủ. Ầm!
Thạch Hạo vọt tới phụ cận, tiện tay vung lên, gió mạnh cuộn trào, thực lực của con gấu vàng kia tuy mạnh thế nhưng vị bị hắn đập bay. Hắn nhìn thanh niên kia, há miện như muốn nói gì thế nhưng phát hiện, đối phương đang nhanh chóng thối lui, kéo dài khoảng cách với hắn. Hiển nhiên, đối phương rất cảnh giác, ôm lòng đề ...
“Xin hỏi, ngươi là…” Trong khi nói chuyện thì giọng nói của hắn run run, hắn nhìn thanh niên trước mặt, tình cảm chợt ùa về.
“Ầm!” Một tia chớp bổ tới, vô cùng to lớn đánh thẳng lên thiên linh cái của Thạch Hạo, cứ như là một dải ngân hà trút xuống vậy. Thạch Hạo ngửa đầu, nhìn thấy Thiểm Điện Tử đang ra tay, viên “cốt phù” kia bị đánh bay tới phương hướng này, tốc độ của Thiểm Điện Tử cực nhanh, cực tốc đuổi theo. Hiển nhiên, Thiểm Điện Tử ...
Cùng lúc đó, hắn vung lên một quyền về phía trời cao, đồng dạng cũng là lôi điện kèm theo lực Côn bằng, mà lại có áo nghĩa của Nguyên thủy chân giải bên trong.
Cú đấm này khiến hư không nổ vang, cứ như bức tranh bị xé rách vậy. Thiểm Điện Tử thất kinh, hắn có chút không thể hiểu được người này, Thạch Hạo cũng không hề tranh cướp cốt phù, chỉ là tức giận vì cú đấm này. Tiếp theo, mấy tên sơ đại vọt tới, có người oanh kích xuống dưới. Việc này càng khiến Thạch Hạo khó chịu hơn ...
Trong lòng Thạch Hạo càng lo lắng hơn, đối phương lại đề phòng như thế, nếu không phải tổ phụ thì tình hình rất nghiêm trọng.
“Ta không biết ngươi là ai, nhưng ta có thể cảm giác được, ngươi không có ác ý.” Thanh niên mở miệng, hắn có “thần giác” nhạy cảm, xuất phát từ bản năng. Điểm này rất giống Thạch Hạo, trực giác mạnh mẽ. Thạch Hạo khao khát nhìn hắn, thời khắc này lại có chút giày vò, vô cùng căng thẳng, bởi vì, hắn quá quan tâm, chỉ sợ...
Thạch Hạo đưa lưng về phía người đó chứ không xoay người lại, nhanh chóng thu lại hình dáng, vận dụng thần thông Bảy mươi hai biến của bộ tộc Chu Yếm thay đổi dung mạo. Sau đó, hắn xoay người, nói: “Cút ra.
!” Hiển nhiên, đây là một tên sơ đại, trước đây cũng chưa từng thấy qua thế nhưng có thể biết được, trong cơ thể của hắn có tinh khí sinh mệnh dồi dào, vô cùng bàng bạc.
“Bắt ta đi ra?
!” Người kia lạnh lùng quét tới, trên người mặc giáp trụ đen với khí tức lạnh lẽo, ép người cực điểm. Xoẹt!” Toàn thân tỏa ra ánh đne, giáp trụ đen bóng lưỡng xuất thủ, nắm thanh thần kiếm màu đen chém về trước, đồng thời mắng chửi: “Cút!” Luồng kiếm khí tuyệt thế khiến bầu trời vặn vẹo, bao phủ toàn bộ Thập ngũ gia và...
“Ồ, tên đến từ Minh thổ gặp phải đối thủ?” “Đó là Minh Tử, vô cùng mạnh mẽ, lại bị người ngăn trở.” “Là cái tên được xưng là Ma vương, trước đây không lâu đã giết Kim Liệt, hiện nay lại hướng về Minh Tử!” Trận chiến này thu hút rất nhiều sự quan tâm của người khác, ai nấy đều lộ sắc lạ thường. Thạch Hạo thừa nhận, tên ...
Sau đó hắn xoay người, nhanh chóng tiến tới gần tổ phụ. “Ngươi là tôn nhi của ta…” Thập ngũ gia kích động và khiếp sợ, thiếu niên này lại lợi hại như thế, cứ thế đánh giết một tên sơ đại.​ THẾ GIỚI HOÀN MỸ Thần Đông Chương 662: Truyền Thừa Vô Thượng Tất cả mọi ánh mắt đều hướng về nơi này, Minh Tử lại bị giết! Lại một ...
Dù là những sơ đại đang truy theo “cốt phù” cũng kinh động, bọn họ nhìn xuyên qua hơi nước mông lung nhìn về phía này. “Gia gia… còn con!” Thạch Hạo dùng phương thức truyền ầm đỡ lấy một cánh tay của Thập ngũ gia, ánh mắt hắn đỏ bừng, trải qua nhiều đầu khổ như thế giờ tổ phụ hai người mới gặp nhau. Lúc này, hắn vui sư...
Hai con thần sư màu đen, năm sáu ác điểu thuần huyết, trong đó có vài cây cổ thụ nhanh chóng biến mất khỏi khu vực gần Thạch Hạo, tất cả đều là sinh linh trong bí cảnh này. Rất nhanh, tu sĩ gần đó rút lui, giữ một khoảng cách nhất định thì mới dừng lại.
Chính là mấy tên cường giả nhen nhóm Thần hỏa đều lộ sắc khác thường nhìn về nơi này, cảm giác thiếu niên này là một sinh linh khó giải quyết. Lối ra nơi bí cảnh, trên tế đàn. Khói đen tràn ngập, một bóng người xuất hiện, hắn mặc giáp trụ lạnh lẽo tỏa ra ánh đen, một khí tức của cái chết hiện ra, trong cặp mắt đầy vẻ u...
Thạch Hạo và Đại ma thần rời khỏi cuộc loạn chiến, bởi vì nơi đó không phải là nơi để nói chuyện, bọn họ có quá nhiều chuyện đển nói, sâu trong nội tâm khó mà bình tĩnh được. Tới hiện tại, Thập ngũ gia đã tỉnh táo trở lại, ha ha cười to không thôi, kích động và vui sướng tới cực điểm, từ lâu cho rằng Tôn nhi đã chết đi...
Ở một nơi hẻo lánh, tổ tôn hai người hợp lực bố trí trận pháp ngăn cách với bên ngoài, ai cũng lộ ra hình dáng của chính mình. “Gia gia, tóc cửa người đều trắng cả.” Thạch Hạo cay cay sóng mũi, con mắt đỏ hoe, Đại ma thần mới năm sáu mươi tuổi, chính là thời địa hoàng kim, tinh lực cuồn cuộn mới đúng thế nhưng hiện nay...
Lúc bị đuổi giết ở đảo Ác Ma thì hắn đã đoạt được bảo cụ này trong một cổ động, là tiền nhân sau khi chết lưu lại. Thạch Hạo gật đầu, cánh tay cụt của Gia Gia có thể mọc ra, tới cảnh giới Tôn giả thì có thể tái sinh huyết nhục, chỉ là gần đây bị Thiên quốc truy sát nên không thể phục hồi lại chân thân. Nhưng mà, hắn vẫ...
Hắn từng uống qua rượu Hầu nhi bình thường nên cảm thấy là thần nhưỡng, mùi vị vô cùng ngon, cũng không biết rượu mà đám Hầu nhi nhen nhóm Thần hỏa sẽ ngon như thế nào. “Trong chân huyết của Ma tôn có ẩn chứa một ít phù văn, ta cũng hiểu được chân nghĩa, là diệu thuật rèn luyện thân thể, có thể mài giũa thân thể, từ từ...
Thạch Hạo yên lặng quan sát, vô cùng kinh ngạc. Thời mà Ma tôn quật khởi và náo loạn, ban đầu cũng chẳng hề chói mắt gì, bị rất nhiều thiên tài che đi ánh sáng, nhưng hắn từng bước từng bước tiến lên, chậm rãi hóa mạnh, cuối cùng xưng tôn trên đời. Bởi vì, từ lúc nhỏ yếu tới lúc quật khởi thì bắt đầu từ cốt văn bình th...
Hai người thử nghiệm các loại biện pháp thế nhưng đều vô dụng.
Cuối cùng, Thạch Hạo ném tờ giấy này vào trong lò luyện đan, trong đó có thiên hà, có đất của Mộ tiên, đều ẩn chứa vô tận lôi đình đồng thời đi kèm khí tức Tiên đạo. “Ầm!” Tia điện lóe lên, ánh chớp bùng phát, tờ giấy vàng này biến hóa kinh người, nó hấp thu lấy khí tức Tiên đạo, tỏa ra ánh sáng chói mắt giữa biển chớp...
Trên tờ giấy vàng xuất hiện liên miên cốt văn, rõ ràng đều do tia chớp hóa thành, phức tạp loằng ngoằng tới cực hạn, cũng có một luồng uy thế vô thượng! “Đây nhất định không phải là truyền thừa của Long Ngao lưu lại!” Đại ma thần nói, hắn vô cùng giật mình. “Chuyện này… tại sao con có cảm giác như lúc đối mặt với pháp ...
Nó lấp lánh chói mắt, tỏa ra uy thế uy nghiêm khiến linh hồn của người khác rung lên, tựa như là một vị tồn tại cấm kỵ phục sinh.
Không cần nghĩ nhiều cũng có thể biết, nó có giá trị vô lượng. Muốn mở nó ra cần phải có thiên hà, đất trên Mộ tiên ẩn chứa khí tức Tiên đạo, đây thật là kinh người, không thể tưởng tượng! Nếu không phải vậy, Thạch Hạo cũng không biết lúc nào mới có thể nhìn thấy kinh văn.