text
stringlengths
1
55.3k
Bác sĩ Bandyo dẫn chứng : - Sách “Journal of Medecine” có đề cập đến cuộc nghiên cứu của bác sĩ René Spitz, thuộc đại học New York.
Hai nhóm trẻ sơ sinh được nuôi dưỡng khác nhau. Nhóm thứ nhất được nuôi dưỡng bởi chính cha mẹ chúng; nhóm thứ hai được giao cho các cô y tá.
Tất cả đều được nuôi nấng, ăn uống như nhau chỉ khác ở sự yêu thương.
Chỉ vài tháng, nhóm trẻ thứ nhất phát triển mạnh mẽ, lên cân, khoẻ mạnh, trong khi nhóm thứ hai chậm ăn, chậm lớn và đau ốm lung tung.
Bác sĩ Spitz kết luận rằng trẻ con cần tình thương để có thể phát triển bình thường . Khoa học thực nghiệm đã chứng minh như thế, nhưng bậc làm cha mẹ đâu mấy ai dành nhiều thời giờ cho các con ?
Họ chỉ lo cho chúng ăn mặc đầy đủ là cảm thấy làm tròn bổn phận rồi.
Cũng vì thế, xã hội Âu Mỹ tuy vật chất đầy đủ, nền giáo dục rất cao mà lại phát sinh đủ các hiện tượng tội ác, thần kinh, vi phạm luật pháp một cách kỳ dị khác các xứ chậm tiến.
Tại sao những nhà thông thái không đặt câu hỏi, phải chăng bậc cha mẹ đã không dành đủ thời giờ cho con trẻ để chúng phát triển bình thường?
Phái đoàn im lặng.
Họ thấy bác sĩ Bandyo quả rất có lý trong vấn đề này.
Giáo sư Mortimer lên tiếng : - Hãy trở lại vấn đề các thiên thần, họ còn ảnh hưởng gì đến đời sống con người nữa không ? - Các thiên thần ít khi nào can thiệp vào đời sống con người.
Thật ra, họ vô cùng bận rộn với các sinh hoạt riêng biệt.
Thế giới của họ cấu tạo bằng các nguyên tử thanh, nhẹ, có sức rung động rất nhanh, nên họ không thích dính dáng vào thế giới hữu hình, vốn có những rung động thô kệch.
Điều này có thể ví như các ông đang sống ở một nơi mát mẻ, sạch sẽ, không lý nào lại chui vào chỗ hôi hám, nóng bức làm gì.
Giáo sư Allen tò mò : - Ông có thể sử dụng khả năng thần nhãn vào các việc khác như thế giới bên kia cửa tử được không ? Bác sĩ Bandyo mỉm cười : - Bạn mến, trước hết tôi xin xác định rằng chết không phải là hết, mà chỉ là một giai đoạn di chuyển từ kiếp sống này sang kiếp sống khác. Con người chỉ rời bỏ thể xác này th...
Sự chết không có gì đáng sợ như người ta vẫn nghĩ. - Như thế người chết có thấy chúng ta không ? - Họ nhìn thấy chúng ta qua
nhất ở đây mà tôi thấy.
Tôi biết một phút sắp hết và đã đến lúc phải quyết định mình sẽ làm gì.
Chân tôi đã sẵn sàng chạy, không phải về hướng rừng mà là tới món đồ vô giá kia, tới cây cung. Bất chợt tôi nhận ra Peeta. Tuy cậu đứng cách tôi năm đấu thủ nữa về phía tay phải, một khoảng cách khá xa, tôi vẫn thấy như Peeta đang nhìn tôi, và có lẽ còn lắc đầu. Nhưng ánh mặt trời làm tôi lóa mắt và trong lúc tôi còn đ...
Các vật tế khác đã tới Cornucopia và bắt đầu tản ra chiến đấu.
Đúng vậy, con nhỏ Quận 2 đang chạy về phía tôi từ khoảng cách mười mét, tay đang nắm cả nửa tá dao găm. Tôi đã nhìn thấy nó ném trong lúc luyện tập.
Nó chưa bao giờ ném trật.
Và tôi sẽ là mục tiêu kế tiếp.
Lúc này toàn bộ nỗi sợ của tôi đều hướng về con bé ấy, một con thú ăn thịt sắp lấy mạng tôi trong chốc lát. Một luồng adrenaline chạy qua người, tôi khoác chiếc ba lô và chạy hết tốc lực vào rừng. Nghe tiếng gió cắt vun vút ập tới, bằng vô thức tôi kéo chiếc túi lên che đầu. Một lưỡi dao đâm lút cán vào túi.
Quàng dây đai túi lên hai vai, tôi tiến nhanh vào rừng.
Không hiểu sao tôi biết con bé sẽ không đuổi theo nữa. Cô ta sẽ phải quay trở lại Cornucopia trước khi tất cả món ngon bị lấy mất.
Tôi nở một nụ cười.
Cảm ơn vì con dao, tôi nghĩ.
Tôi đứng ở rìa khu rừng một lúc để bao quát địa hình.
Khoảng một tá đấu thủ đang thanh toán lẫn nhau ở chiếc sừng.
Một số đã nằm bỏ mạng. Số khác quyết định đánh bài chuồn từ trước thì đã biến mất vào khu rừng hoặc khoảng trống đối diện nơi tôi đứng. Tôi tiếp tục chạy cho đến khi bóng hình khuất trong cánh rừng, thoát hẳn khỏi tầm mắt của những vật tế khác thì bước chậm lại, tôi nghĩ mình đã cách chúng được một khoảng. Vài giờ tiếp...
Ổ bánh mì đã mất trong lúc vật lộn với thằng cha Quận 9, nhưng tấm bạt nhựa vẫn còn do đã được tôi nhồi vào tay áo từ trước, vậy nên tôi vừa đi vừa gấp nó lại cẩn thận và bỏ vào túi. Tôi rút con dao - khá tốt với lưỡi sắc và dài, gần cán còn có răng cưa giúp cứa đồ vật dễ dàng - gài vào thắt lưng.
Tôi vẫn chưa dám dừng lại để kiểm đồ bên trong túi. Tôi tiếp tục đi, nếu có ngừng lại thì cũng chỉ để xem có ai đuổi theo hay không. Tôi có thể đi trong thời gian dài. Tôi có được khả năng đó sau những ngày săn bắn trong rừng.
Nhưng tôi không thể thiếu nước. Đó là lời dặn dò thứ nhì của Haymitch, và vì có vẻ đã làm hỏng việc đầu tiên, tôi căng mắt tìm dấu hiệu của nguồn nước.
Không có hy vọng gì.
Khu rừng bắt đầu rậm rạp, xen lẫn đám thông là nhiều loài cây khác, một số tôi nhận biết được, một số hoàn toàn lạ lẫm.
Bất chợt, tôi nghe thấy tiếng động và rút dao ra để tự vệ, nhưng rồi tôi chỉ làm giật mình một con thỏ.
“Thật may mắn khi gặp mày,” tôi nói khẽ.
Nếu có một con, hẳn còn có hàng trăm con khác để tôi đặt bẫy.
Mặt đất dốc xuống.
Tôi không thích địa hình này lắm. Đi dốc xuống những thung lũng làm tôi có cảm giác như đang vào bẫy. Tôi muốn ở trên cao, như trên những ngọn đồi ở Quận 12, để có thể thấy những kẻ thù của mình đang tiến đến.
Tuy nhiên, tôi không còn cách nào ngoài việc tiếp tục đi. Mặc dù vậy, điều buồn cười là tôi không thấy mệt lắm. Những ngày ăn rỗi đã phát huy tác dụng.
Dù thiếu ngủ nhưng tôi vẫn còn khỏe.
Đi vào rừng làm tôi như trẻ lại. Tôi thấy dễ chịu với sự cô độc, dù đó chỉ là ảo tưởng, bởi có thể lúc này tôi đang xuất hiện trên truyền hình.
Không thường xuyên thì cũng thỉnh thoảng. Có quá nhiều cái chết trong ngày đầu tiên nên việc một vật tế lặn lội trong rừng sẽ không được lưu tâm lắm.
Nhưng họ cũng sẽ chú ý đến tôi, dù để khán giả biết rằng tôi vẫn còn sống, không bị thương và đang di chuyển.
Ngày mở màn là một trong những ngày cá cược sôi nổi nhất, khi xuất hiện những thương vong đầu tiên.
Nhưng đó chưa là gì so với lúc cuộc chiến chỉ còn lại vài đấu thủ.
Lúc tôi nghe thấy tiếng pháo hiệu thì trời đã gần tối.
Mỗi tiếng bắn tượng trưng cho một đấu thủ thiệt mạng. Trận chiến ở Cornucopia hẳn đã kết thúc.
Họ sẽ không thu gom xác chết cho đến khi những kẻ sống sót bỏ đi. Thậm chí trong ngày mở màn người ta còn không bắn thần công cho đến khi trận xáp lá cà kết thúc vì thật khó để biết được số thương vong nếu bắn ngay. Tự cho phép mình dừng lại nghỉ, tôi vừa thở dốc vừa đếm số phát súng.
Một… hai… ba… cứ như thế cho đến mười một. Mười một người bỏ mạng tất cả. Còn lại mười ba.
Tôi lấy ngón tay cạo những vệt máu khô mà vật tế Quận 9 đã ộc lên mặt tôi.
Hẳn là hắn đã chết. Tôi tự hỏi về số phận của Peeta.
Liệu lúc này cậu còn sống sót không?
Tôi sẽ biết điều ấy trong vài giờ nữa.
hỏi là gì.” “Đúng là dường như có vài bằng chứng” – nàng ngưng lời giơ một ngón tay lên – “mà này, cũng không nhiều nhặn lắm đâu, chỉ là đôi ba điều nhỏ nhặt hình như đang chỉ ra rằng tôi là một nghi phạm tiềm năng trong tình huống này.” “Ta có thấy thế.” “Ngài biết là tôi đã biến đi nhiều phút trước khi ngài tìm thấy ...
Một hỗn hợp âm u gồm các dấu vết tâm linh mãnh liệt đã ám lên cánh cửa của phòng tối lẫn khoảng không gian bên trong. Chàng đã cảm nhận thấy sự ám ảnh, niềm phấn khích bệnh hoạn lẫn nỗi sợ hãi, tất cả quyện vào nhau trong một món hầm sôi sùng sục khó có thể tách rời từng thứ một.
Chắc chắn Burton đã chạm ít nhất là một lần vào tay nắm cửa. Kẻ sát nhân cũng đã chạm vào.
Venetia cũng thế.
Cùng nhau, cả ba người họ đã để lại một món xúp cảm xúc ngổn ngang, hỗn độn.
Nhưng chàng biết chắc một điều: Venetia không phải là kẻ sát nhân.
Chàng đã từng quá gần gũi nàng trong khoảng thời gian họ bên nhau tại trụ sở Hội, quá thân mật. Hẳn chàng đã biết được ngay nếu nàng có khả năng xuống tay độc ác, nhẫn tâm như thế. “Nàng bảo với ta là có kẻ khác rời khỏi phòng trước khi nàng đến,” chàng đáp. “Ta tin nàng.” “Cảm ơn. Tôi cảm kích lòng tín nhiệm của ngài....
Nàng không tin mình, Gabriel ngộ ra. Được thôi, chàng biết nàng cũng đang che giấu bí mật mà. “Thật vậy đấy, thưa phu nhân,” chàng bảo. “Trong khi đó ta chẳng khó khăn gì mà bám lấy lời khai chúng ta đã cung cấp cho cảnh sát về những sự việc tối nay, chắc chắn những lời ấy sẽ xuất hiện trên các tờ tin tức buổi sáng...”...
Tôi thậm chí còn chưa tính đến khía cạnh này của vấn đề đấy.
Tay Otford của tờ Người đưa tin bay tối nay cũng có mặt tại buổi triển lãm.
Không biết vụ này sẽ được khai thác thế nào trên mặt báo đây.” “Để sau chúng ta hẵng tính đến chuyện ấy. Còn lúc này, ta lại quan tâm hơn nhiều đến việc tìm hiểu lý do vì sao tối nay nàng lại nói dối ta và cảnh sát rằng nàng không nhận ra người đàn ông mình nhìn thấy trên cầu thang ấy.” Chương 15 CÂU HỎI KHIẾN NÀNG KIN...
Tôi đã nói bấy nhiêu đó rồi.” Nàng ngừng lời rồi ra chiều nghĩ ngợi, nói thêm, “Ít ra thì tôi nghĩ đó là một người đàn ông.” Lời nhận xét này khiến chàng chú ý. “Nàng không chắc ư?” “Tôi chỉ có thể nói chắc được rằng người mà tôi nhìn thấy ăn vận theo kiểu nam. Như tôi đã kể với thanh tra cảnh sát, tôi có thể nhìn ra n...
Nhưng ánh sáng lúc ấy quá yếu nên tôi không thể để ý thêm nhiều chi tiết khác nữa.” “Thật thú vị khi nàng thừa nhận khả năng kẻ sát nhân là một phụ nữ” chàng vừa bảo vừa đặt que cời sang bên. “Căn cứ vào phục trang nam giới của hắn, sẽ chẳng mấy người nghi ngờ với kết luận rằng kẻ nàng nhìn thấy là đàn ông đâu.” “Ngài ...
Kẻ sát nhân được ánh sáng hắt vào nhưng cũng chỉ rất ít thôi.” “Nàng nghe ra rất là chắc chắn nhỉ.” Khóe miệng nàng nhếch lên giễu cợt. “Tôi phải nhắc ngài nhớ rằng tôi là nhiếp ảnh gia đấy, thưa ngài. Xin cam đoan với ngài, tôi từng nghiên cứu sâu xa về các tác động của ánh sáng và bóng tối.” “Ta nào dám nghi ngờ gì k...
neutron. Sau ba phút đầu tiên, vũ trụ gồm chủ yếu ánh sáng, neutrino và phản neutrino.
Lúc đó vẫn còn chút ít chất hạt nhân, gồm có khoảng 73 % hydro và 27 % heli và một số, cũng ít như vậy, electron còn lại từ quá trình hủy electron và pozitron.
Vật chất đó tiếp tục rời xa nhau, càng ngày càng lạnh hơn, loãng hơn. Mãi lâu sau, sau một vài trăm nghìn năm mới bắt đầu đủ lạnh để cho electron kết hợp với hạt nhân thành nguyên tử hydro và heli. Chất khí được hình thành sẽ bắt đầu, dưới ảnh hưởng của lực hấp dẫn, tạo nên những khối kết mà sau này sẽ ngưng tụ lại, tạ...
Ngoài ra việc cần quy định các điều kiện ban đầu, đặc biệt tỷ lệ một nghìn triệu photon trên một hạt nhân cũng không được tự nhiên lắm.
Chúng ta thích một sự thuyết trình có lôgic chặt chẽ hơn. Ví dụ một thuyết khác có vẻ hấp dẫn về mặt triết học hơn nhiều, là mô hình trạng thái dừng. Trong thuyết được Herman Bondi, Thomas Gold (dưới một dạng hơi khác) và Fred Hoyle đưa ra trong những năm cuối của thập niên 40 này, vũ trụ đã luôn luôn tồn tại như hiện ...
mai, hoặc là ngày kia, khi chúng trở lại thành phố.
Thế còn mày, lại lỉnh đến với những bạn Tasken của mày hả? EDICH : - Tao ở lại! Tao sẽ trốn, và ở lại. Và chúng ta sẽ cùng hoàn thành chiến công.
Mày sẽ giúp tao ở lại chứ? SASCA : - Mày, một thằng hay mủi lòng thương, ở lại đây làm gì? EDICH : - Tao sẽ không thương tiếc kẻ thù. SASCA : - Vậy thì kẻ thù đầu tiên của chúng ta là con chó ấy. Cần phải giết con chó ấy. Cần phải giết nó. Chà, trái này, giật mạnh một cái là nổ vụn ra từng mảnh... Nhưng chỉ cần một điề...
EDICH : - Tao sẽ không làm điều đó. SASCA : - Thế thì tao chẳng việc cóc gì mà giúp đỡ mày ở lại! Hãy về với mẹ đi, chú chuột đồng hậu phương... Tiêu diệt bọn Đức xâm lược! ( Giơ lựu đạn lên, Sasca chạy vào. Edich lê theo sau.
Đến cửa vào thì các chú va phải một phụ nữ ăn mặc quân phục, áo có cầu vai, áo bác sĩ quân y hàm thiếu tá, và một người đàn ông mặc quần áo dân sự, tay xách
hoá trong những mùa chuyển hoá bằng khởi đầu, tăng trưởng, tạo đỉnh, thu hoạch, chết đi, và đổi mới.
• Vũ trụ, giống như tâm hồn con người, vừa hữu hạn vừa vô hạn. • Không gì và không ai là thực sự tách biệt; tất cả đều tương liên một cách bền chặt và thiết yếu. • Mọi vật trong tự nhiên đều hạn thuộc vào thời gian vì nó phải sinh ra và chết đi. • Tất cả chúng ta đều liên tục tiến hoá - tiếp nhận cái mới và buông xả cá...
Sự cam kết này làm cho chúng ta ít có nguy cơ bị phụ thuộc vào những phản ứng của kẻ khác đối với chúng ta hoặc ý kiến của họ về chúng ta. Chúng ta quý sự chấp nhận nhưng không khát khao hoặc đeo đẳng vào nó. Chúng ta bị đau vì sự từ khước nhưng không bị huỷ hoại tan tành từ nó. Chúng ta quan tâm tới việc chúng ta thươ...
Mỗi người trong chúng ta có mặt ở đây để khám phá và san sẻ những quà tặng độc đáo bên trong. Đó là điều thế giới đang chờ đợi và là lí do tại sao chúng ta được ban cho tuổi thọ.
Việc chúng ta quý báu những quà tặng của mình tự thân đã là một liều thuốc đối trị với sự ghét bỏ bản thân và tự ti mà đôi lúc chúng ta mắc phải. CUỘC ĐỜI RỘNG MỞ MỌI VẬT THAY ĐỔI VÀ KẾT THÚC gợi ra nguyên mẫu của sự đổi mới, được phô bày trong chủ đề huyền thoại về sự phục sinh. Buông xả việc sở hữu sự vật
lật ngang.
Những vách đá cao vọt lên, đen xì và đe dọa trước mặt chúng tôi.
Nhưng dù sao chăng nữa chúng tôi cũng không bị bẻ gãy, thuyền không bị lật và cái đám nước giận dữ dần dần dịu xuống.
Phil tắt mô tơ và nhảy lên trên bờ.
Chúng tôi cùng nhau khiêng người bị thương ra khỏi con thuyền đang tròng trành và đặt anh ta nằm trên một vệt cát trải đầy những hòn sỏi nhỏ được nước bào cho nhẵn bóng cùng những cụm tảo từ ngoài biển trôi vào.
Bạn tôi rút máy hộ đàm ra khỏi túi áo khoác, trong khi tôi cúi xuống quan sát anh chàng Bernie Becks đang rên.
Hai mắt anh ta mở lớn. Tia sáng của những tảng than bay lên từ con thuyền đang cháy bập bùng lướt trên khuôn mặt nhăn nhó.
- Jenna, anh ta khàn khàn thì thào. – Jenna… Tôi nín thở. Chỉ trong một giây đồng hồ, tất cả các dây thần kinh trong tôi đồng thời giật chuông báo động.
Chúng tôi biết quá rõ Jenna Becks.
Cô ta là em gái của Bernie và là một nữ phóng viên hình sự của tờ “Buổi sáng Manhattan” – một trong những nhà báo nặng ký có thừa lòng dũng cảm. Và khốn nạn, lẽ ra chúng tôi phải tự nghĩ được rằng cô đang ở gần đây, cô chính là người đã thúc Bernie gọi điện cho FBI. Nếu có lần nào trong đời Bernie đưa ra được một quyết...
Cô yêu quí anh trai của mình và làm tất cả để giúp anh ta. Nhưng cô cũng làm tất cả cho một câu chuyện giật gân nổi trội. Và cho một bài báo thành công sáng chói. Và tôi đột ngột hiểu ra tại sao Bernie lại biến cuộc gặp gỡ thành một cú phiêu lưu lớn như vây, một cuộc gặp gỡ lẽ ra cũng có thể thực hiện đơn giản hơn, bìn...
Anh ta làm điều đó cho Jenna!
Cho bài báo của cô, chuyến đi thuyền trong đêm cùng cuộc gặp gỡ trên con tàu hỏng dĩ nhiên sẽ
xuất quân mới.
129 Cũng từ ngày về lại Lam Sơn, tác giả của Bình Ngô sách là Nguyễn Trãi ngày đêm trằn trọc nghĩ suy, quyết giúp nghĩa quân tìm ra những binh pháp lợi hại hơn. Tại Lam Sơn, Nguyễn Trãi đã sáng tạo ra chiến lược “Đánh vào lòng người” để nhanh chóng huy động được sức mạnh cũng như trí tuệ của tất cả mọi người vào sự ngh...