text
stringlengths
1
55.3k
132 Với những người
cho nhân vật chính của kỷ nguyên điện tử phải là John Bardeen. Bardeen luôn đi máy bay hạng bình dân và không thích nghĩ về giải thưởng Nobel của mình. Một đồng nghiệp có lần đã kể lại việc anh ta khi còn là sinh viên đã đến thăm nhà Bardeen và câu chuyện xảy ra khi ai đó muốn xem chiếc huy chương của Bardeen về công t...
Người đã phát minh ra hầu hết những khía cạnh đẹp đẽ nhất của lý thuyết trường lượng tử là Richard Feynman đã thuật lại chuyện ông đang nghiên cứu hiện tượng siêu chảy và siêu dẫn như thế nào khi nhận được bài báo chuẩn bị đăng của Bardeen - Cooper - Schrieffer qua thư.
Ông đã bỏ bức thư chưa đọc đó vào một ngăn kéo và nhiều tháng sau mới dám giở ra đọc.
Một lần được tiếp kiến John Bardeen và trong buổi tiếp kiến ấy tôi đã thành công trong việc chứng tỏ mình là một thanh niên đầy tự tin và hãnh tiến. Dù cũng chẳng đặc biệt tự hào gì về câu chuyện ấy, nhưng tôi cứ xin kể ra đây vì tôi biết chắc John hẳn chỉ coi sự nhiệt thành non dại của tôi hôm đó như một chuyện vui vu...
(Nxb Cambridge U. Press, London, 2001).
T ô i đ ã g i ải đ ư ợc l ú c đ a n g ă n t ối - 165 chức tại một lều săn vắng vẻ ở phía bắc Thụy Điển, xung quanh toàn các ngọn núi và những đầm lầy mọc đầy cây địa y. Trước đó tôi vừa dự một cuộc hội thảo khác ở Bắc Kinh và mới vừa dứt chứng đau dạ dày đáng sợ, vì vậy cứ hay vô tình bắt mọi người phải thức khi họ đã ...
Có một tiếng ồn lớn bên ngoài, chúng tôi đổ xô ra và thấy hai chiếc trực thăng đậu trên bãi cỏ, do các phi công lão luyện của không lực Thụy Điển điều khiển. Những chiếc trực thăng đó đến để chở chúng tôi theo nhóm sáu người một đi vài cây số vào trong núi, đến bên bờ một hồ nước nhỏ ăn vào đá hoa cương do các dòng sôn...
Ai đó đã dựng lên một túp lều nhỏ và một bếp lửa trại lớn trên đó đang hâm một thứ rượu vang mạnh có cái tên kiểu như là “nước đái chó sói” gì đấy. Thế là chúng tôi được đứng đó trong một đêm Bắc Cực sáng sủa, ngắm nhìn ngọn lửa đang vờn đùa trước những cơn gió nhẹ ở chốn tĩnh mịch, uống rượu mạnh và bàn tán về việc có...
Thế rồi cũng đến lúc trực thăng phải quay về và sáu chúng tôi lên cùng một chiếc để trở lại nhà. Khi máy bay đáp đất, thấy mọi người vẫn ngồi lặng một 1.
Hiện tượng thời tiết này gọi là Đêm Trắng nước Nga. Đó là thời điểm đông chí, được coi là ngày quốc lễ của Thụy Điển.
166 - R O B E R T B .
L A U G H L I N lúc không nhúc nhích, tôi liền định chen ra cửa để xuống. Đồng nghiệp của tôi là Gerry Mahan ngồi đằng sau tóm áo giật phắt tôi lại cứ như thể tôi sắp phạm phải một tội tày trời. Một ông già điềm đạm ngồi ngay ghế trước tôi đang thò chân qua cửa từ từ leo xuống.
Đó chính là John Bardeen.
167 Chương 9 Gia đình hạt nhân Nhưng đây là chuyện đã cũ và xưa nay vẫn vậy: cái gì đã xảy ra từ xa xưa với những người Khắc kỷ thì ngày nay vẫn xảy ra, kể từ cái buổi mà triết học bắt đầu tin vào bản thân mình.
Nó luôn sáng tạo ra thế giới dựa trên hình ảnh của chính mình; nó không thể làm khác được.
F. Nietzsche Một trong những bước phát triển lạ lùng của cuộc sống hiện đại là huyền thoại hóa các loại vũ khí hạt nhân.
Đây là một hiệu ứng mang đặc tính thế hệ mà tôi quan sát thấy qua những cuộc trò chuyện với mọi tầng lớp sinh viên, cũng như quan sát thấy ở chính các con trai tôi.
Bọn họ thấy khía cạnh con người của chiến tranh là hết sức khó hiểu, và suy nghĩ về mấy thứ đó như những quyền năng trừu tượng, chứ không chịu xem đó như những tác nhân gây chết chóc.
Điều này đã hằn sâu vào óc tôi khi đưa cậu con cả đi xem viện bảo tàng bom nguyên tử ở Hiroshima vào hè năm ngoái. Nó hoàn toàn không thể hiểu nổi sự khủng khiếp của bom hạt nhân, và khi nhìn ra ngoài cái khung nhà mái vòm nổi tiếng bị bom còn sót lại, nó chỉ còn biết chúi mắt vào các nhạc công đường phố chơi đàn ghi t...
L A U G H L I N mô-tô nước hiệu Kawasaki trên mặt sông.
Việc mang vũ khí hạt nhân ra sử dụng càng lùi xa vào quá khứ bao nhiêu thì thứ công nghệ này lại càng trở nên hão huyền bấy nhiêu trong tâm thức của nền văn minh, chẳng mấy khác biệt so với những con tàu vũ trụ và những robot biến hình bị nổ tung trong các chương trình phim hoạt hình sáng thứ Bảy. Thật đáng buồn, vũ kh...
Việc bôi nhọ như vậy vốn mang tính quy giản luận.
Việc phát hiện ra phóng xạ và những nghiên cứu tiếp sau đó về phản ứng hạt nhân đã dẫn đến sự phát triển năng lượng nguyên tử.
Điều này, đến lượt nó, lại đưa đến cho mọi người thói quen đặt tất cả mọi thứ dưới sự chi phối
của Lola.
“Bếp đóng cửa rồi, nhưng chúng tôi có trữ ít bim bim trong tủ lạnh ở hành lang. Nếu cô đói, chúng tôi có bánh pudding, nước ép, và soda.” Cảm giác hỗn loạn và cơn đói đang gặm nhấm dạ dày cô nhắc cô nhớ rằng tất cả những gì cô đã ăn hôm đó là ít pho mát và bánh quy. Tay chân cô đều lạnh và cô cảm thấy rỗng không, như t...
Giọng nói quyến rũ bảo cô rằng nếu tối nay cô không ăn, mai cô sẽ giảm được một cân rưỡi. “Tôi thực sự đang rất đói, nên tôi sẽ nhận lấy bất kỳ thứ gì cô có thôi.” “Tôi sẽ xem xem mình có thể vơ vét được gì cho cô nhé.” Cô y tá mỉm cười và quay ra cửa. “Có ai đang chờ để gặp tôi không?” Lola hỏi, ngăn cô ta lạ. Cô y tá...
“Không. Lúc trước có cảnh sát trưởng ở đây, nhưng xem ra ông ta đã đi rồi.” Lola biết về viên cảnh sát trưởng. Ông ta muốn hỏi cô vài câu hỏi về mấy ngày vừa qua, nhưng cô đã hoãn ông ta lại tới sáng.
Đầu tiên ông ta rất kiên trì, nhưng cuối cùng cũng dịu lại.
Cô cho là vì trông cô cũng tệ như những gì cô đang cảm thấy, nhưng thật lòng mà nói thì cô không quan tâm đến lý do nữa.
Cô thực sự rất mệt, nhưng hơn cả cảm giác kiệt quệ, cô muốn nói chuyện với Max trước khi nói gì đó.
“Cô có thấy một người đàn ông cao tóc đen mắt đen không?” “Không.
Tôi nghĩ mình sẽ nhớ một người như thế,” cô y tá nói, và đôi dép cao su trắng của cô ta nện lên vải lót sàn nhà khi cô ta rời phòng. Lola gãi một vết côn trùng đốt trên cổ, rồi cô chạm vào mẩu băng dính đang dính lên mũi kim truyền trên mu bàn tay cô.
Cô y tá mang đến cho cô ít súp rau, một mẩu bánh mỳ, bánh pudding, và một lon Coca. Khi cô ăn xong, cô đẩy bàn gấp sang một bên và nghĩ về Max. Cô tự hỏi anh đã được đưa đi đâu và khi nào thì cô sẽ gặp lại anh. Cô không chút nghi ngờ rằng anh sẽ đến xem cô trước khi rời bang. Họ đã cùng nhau trải qua quá nhiều chuyện đ...
Lola cố tỉnh táo, chắc chắn rằng anh sẽ sớm đến chỗ cô, nhưng tình trạng kiệt sức đã nuốt chửng cô. Khi ngủ, cô mơ thấy mình đến khu nhốt động vật để giải phóng Bé Cưng và cả hai bọn họ cùng bị kẹt lại bên trong. Trong giấc mơ của cô, cô đập cửa và gọi Max, nhưng anh chẳng bao giờ đến. Giọng miền nam quen thuộc, êm dịu...
Chúng đỏ và đẫm nước, như thể đã nhiều ngày trời ông không ngủ. Đôi má hồng hào thường ngày của ông trắng bệch, những nếp nhăn lo lắng trên trán ông hằn sâu hơn. Mẹ cô đứng cạnh ông, một chiếc khăn lụa che trên mái tóc vàng bồng bềnh hoàn hảo thường ngày của bà. Một bên bồng bềnh bẹp dí và vài sợi xơ xác chọc thẳng ra ...
Bọng mắt trĩu nặng dưới mắt bà, và môi bà bạc phếch. Lola òa ra khóc, và cũng không phải những giọt nước mắt rơm rớm. Mà là những tiếng nức nở đau đớn – như cái lần cô mới có tám tuổi và cha cô đã vô tình bỏ cô lại Texaco. Cô đã sợ tới chết đi được khi phát hiện ra ông đã đi mất, và tràn ngập nhẹ nhõm khi ông quay lại ...
Cả hai người đều trông như đã già thêm mười tuổi kể từ lúc cô gặp họ một tuần trước.
Mẹ cô lao tới thành giường cô và quệt nước mắt Lola khỏi hai má cô.
“Lúc này con sẽ ổn thôi.
Cha và mẹ con đã đến đưa con về nhà đây.” “Họ đã lấy Bé Cưng khỏi chỗ con,” cô khóc. “V… và cho nó vào trại nhốt động vật.” “Chúng ta sẽ lấy Bé Cưng về.” Cha cô vỗ đầu gối cô qua tấm chăn bệnh viện. “Rồi con sẽ về nhà ở với chúng ta vàingày.” Lola có đến cả một tỷ thứ phải làm. Cô có một doanh nghiệp phải điều hành. Đú...
Cô muốn nói chuyện với bộ phận bán hàng và marketing và lấy những số liệu sớm trong quyển catalog mới. Họ đang chuẩn bị cho một buổi trình diễn thương mại diễn ra sau ba tháng nữa và cô muốn xem các phác thảo sơ bộ cho gian hàng của họ.
Nhưng khi cô nhìn cha mẹ cô và thấy các vết nhăn hằn trên mặt họ, cô cho rằng họ cần phải nuông chiều cô để trấn an bản thân rằng cô vẫn ổn.
Và có lẽ cô cũng cần điều đó nữa.
“Mẹ sẽ làm món mỳ Ý đặc
đó. Nó ở dưới sàn.
Nữ xướng ngôn viên lại xuất hiện. “Trong phần tin tức khác, một nhà kho bị cháy ở khu Tioga của thành phố...” “Chuyện quái gì thế nhỉ?” Nat vặn nhỏ âm thanh lại, cố gắng phân tích thông tin, và Angus đi qua phía máy tính của mình. “Để coi lại toàn bộ câu chuyện xem nào,” anh nói, và Nat đến bên chiếc laptop cùng anh. A...
Nat cảm thấy một cơn quặn siết trước ngực giùm Barb vì phải chịu đựng quá nhiều.
Rồi cô lại có một ý nghĩ đen tối hơn. “Có chuyện kỳ quái gì đó đang diễn ra,” Nat nói.
“Đây không phải là một vụ đột nhập tùy tiện. Phải có liên quan đến vụ bạo động, và có lẽ là đến những cuộc gọi nữa.” “Cô biết không, cứ gọi là tôi điên khùng đi cũng được, nhưng tôi không nghĩ đây là một vụ trộm. Tôi nghĩ là có ai đang tìm kiếm thứ gì đó.” Đúng phóc . “Cái gì khiến anh nói thế?” Nat muốn thử cách lý gi...
“Mấy cái trường kỷ bị rạch nát.
Chẳng có thằng trộm nào đi rạch trường kỷ cả.
Tôi thấy được điều này trong mấy vụ án về ma túy của bọn tôi. Bọn buôn bán ma túy cất giấu tiền trong gối nệm.
Đấy là nơi đầu tiên mà bọn băng đảng đối nghịch, hay cảnh sát, sẽ tìm kiếm.” Hai cây chụm lại nên hòn núi cao .
“Tôi nên kể cho anh nghe Saunders đã nói gì với tôi trước khi anh ấy chết. Anh ấy nói là, ‘Nói với vợ tôi là nó ở dưới sàn’.” “Cô nghiêm túc đấy chứ?” đôi mắt xanh của Angus mở lớn, giờ thì chúng đã hết sưng rồi. “Ái chà chà.” “Chính xác.” “Vậy cô nghĩ bất cứ thứ gì họ đang tìm kiếm thì cũng đang nằm ở dưới sàn hả?” “C...
Tiền buôn bán ma túy có thể làm biến chất bất cứ ai.” Angus đưa cho cô cái điện thoại, vẫn đang còn ấm. “Gọi cho Barb Saunders ngay bây giờ đi.
Sau vụ ăn trộm, hay đột nhập, hay là gì đi nữa, cô ấy cần biết rằng có thứ gì đó dưới sàn nhà. Giả sử bọn trộm chưa tìm ra nó.” “Đồng ý.” Nat mở điện thoại lên, bấm máy gọi, tìm thấy số, nhưng đầu kia cứ đổ chuông mãi. Rồi sau đấy là hộp thư ghi lại lời nhắn nhà Saunders mở lên, làm cô giật mình. Hộp ghi lời nhắn đã gh...
Cô run rẩy, chờ được để lại lời nhắn, nhưng hộp ghi đã đầy. “Không ai trả lời máy cả,” Nat nói, vẻ bồn chồn.
“Tôi sẽ tiếp tục gọi. Sớm muộn gì tôi cũng sẽ gọi được thôi.” “Hẳn cô ấy đang tránh trả lời báo chí.” Angus cong vành môi mấy mũi khâu của anh lại. “Nếu cô muốn, trên đường từ trại giam về, tôi sẽ ghé qua nói cho cô ấy biết.” “Thế anh đi thật đấy à?” “Dĩ nhiên rồi.
Trước đây tôi đã bị đe dọa nhiều lần như thế. Đấy là nguy hại của nghề nghiệp. Đa phần các lời đe dọa là của chủ đất.
Mấy tay đó là mấy tay quyền lực bậc nhất.
Đấy là lý do vì sao Donald Trump cư xử như thế.
Không phải vì tiền bạc, mà là vì quyền sở hữu cả cái hành tinh này.” “Vậy nếu tôi đi cùng anh thì sao?” “Tại sao?” vẻ mặt Angus trở nên nghiêm trọng. “Tôi muốn biết ngoài đấy đang xảy ra chuyện gì. Đi kiểm tra cho biết.
Toàn bộ chuyện này đáng ngờ quá, mà tôi thì rất lo cho Barb.” Mà cũng vì tôi đang cảm thấy một chút Nancy Drew.
“Như thế cũng không có nghĩa là phải đến hạt Chester.” “Không, nhưng giờ là ban ngày, và tôi đi cùng anh.” “Tôi không thích việc này.” “Anh không phải là sếp tôi.” Angus mỉm cười. “Vậy ông Greco sẽ nói gì đây?” “Anh ấy cũng không phải sếp tôi.” Hơn nữa, tôi sẽ không nói cho anh ấy biết. “Tôi hứa lần này sẽ bảo vệ cô kỹ...
Phải như thế.” “Tại sao?” “Bởi vì cô là bạn tôi, và tôi không có nhiều bạn đến thế.” “A.
Thế còn Deirdre thì sao?” Angus đảo tròn mắt, và Nat đứng lên đi ra. CHƯƠNG 17 Ngày hôm ấy lạnh lẽo u ám, nhưng chuyến đi vẫn tốt đẹp hoàn hảo, với tuyết trắng và cây cối đen sì được khoác lên sắc xám bạc của bầu trời ánh thiếc.
Gần như suốt đoạn đường đi Angus nói chuyện điện thoại, và Nat thử gọi Barb Saunders, nhưng chẳng có cơ may nào. Cô sẽ thử gọi lại sau chứ chưa muốn xông vào nhà cô ấy. Thay vào đó cô tập trung vào quang cảnh, cố gắng không nghĩ đến Barb hay là cuộc gọi tối qua, Cô cũng có quyền được đi đến hạt Chester nhu mọi người kh...
Đến cả vài trăm lần.
Angus tấp xe vào cổng, và Hat có thể thấy trại giam đã hoạt động bình thường trở lại.
Họ không phải xuất trình chứng minh với Jimmy, anh chàng này đã lấy lại vẻ khôi hài.
Trong bãi đậu xe, những gia đình ngồi trong xe tải mini để nổ máy, chờ đến giờ thăm nuôi.
Angus đậu xe, và họ bước đi trong giá lạnh, không bị phòng thí nghiệm lưu động hay những chiếc xe mui kín màu đen nào che chắn.
Họ vẫy chào mấy viên cảnh sát liên bang và bước vào trại giam như cái cách ngày đầu tiên họ đã vào, đi qua những làn cửa chắn song. Nat bỏ chiếc áo khoác lông lại trong phòng giữ đồ trước khi họ bước vào cơ sở của trại giam.
Tanisa ra chào họ với nụ cười điệu đặc trưng.
“À, thế ra tôi sẽ bị nguyền rủa. Anh đã sống sót, anh chàng lập dị.” “Cô cũng thế thôi!” Angus ôm chầm lấy cô nhấc bổng lên, hai chân cô ta nhấc lên khỏi sàn nhà, đá ve vẩy đôi giày công vụ màu đen. “Ôi quỷ sứ , đừng!
Thả tôi xuống!” “Cảm ơn vì cái áo khoác nhé,” Nat nói, đột nhiên ôm chầm lấy cô ta, và Tanisa lui ra sau, cười khanh khách.
“Tôi đang làm việc nhé, mấy ông bà da trắng này! Hôm nay mấy người bị cái quái gì thế?”
phẩm mới, và nhiều lợi ích khác liên quan đến doanh thu. Các vấn đề về “chi phí” nhận được nhiều sự chú ý hơn, có lẽ bởi vì có thể đánh giá chúng một cách dễ dàng; tuy vậy, nhiều công ty thậm chí còn không thực hiện giám sát kỹ lưỡng đối với khía cạnh này. Dường như những cắt giảm về nhân sự là vấn đề được giám sát nhi...
XÁC ĐỊNH THỜI GIAN THỰC HIỆN ĐÁNH GIÁ HẬU GIAO DỊCH Cần dành ra một khoảng thời gian hợp lý để thực hiện đánh giá. Thời điểm đánh giá đầu tiên nên được tiến hành trong vòng một tháng sau khi giao dịch kết thúc; việc đánh giá chính nên diễn ra sau ba tháng hoặc 100 ngày; còn các thời điểm đánh giá hậu giao dịch khác sẽ ...
Đây là một bài học lớn rút ra được từ lĩnh vực quân sự và tình báo doanh nghiệp.
Các công ty mua cũng phải biết đàn hồi khi áp dụng những kinh nghiệm đúc rút được vào hiện tại. Việc áp dụng kinh nghiệm trong quá khứ sẽ dễ dàng nhất đối với các công ty thực hiện nhiều cuộc giao dịch (giao dịch ngang hoặc dọc) trong cùng một lĩnh vực hoạt động. Nhưng cho dù không thực hiện mua hàng loạt, một công ty ...
Các nghiên cứu chúng tôi đã thực hiện đều cho thấy rằng đây là một thực tế.
VAI TRÒ CỦA CÁC NHÀ TƯ VẤN Đối với những công ty không đủ lớn để lập ra những phòng phát triển doanh nghiệp riêng hoặc không thường xuyên tham gia vào lĩnh vực M&A (thực hiện ít hơn hai hoặc ba giao dịch/năm), các nhà tư vấn gần gũi có thể được sử dụng làm nguồn cung cấp kiến thức khổng lồ. Cần thực hiện điều này một c...
KẾT LUẬN Khả năng trở thành một công ty mua thành công sẽ là một lợi thế cạnh tranh cho các công ty có được nó. Cách tốt nhất để phát triển khả năng này là hệ thống hóa các kinh nghiệm về M&A để hỗ trợ quá trình học hỏi của bản thân công ty. Trong tất cả các giai đoạn đều phải có sự tham gia của các lãnh đạo phụ trách ...
cho thế kỷ XXI) của cây bút Mỹ Alex Steffen giới thiệu những sản phẩm, xu hướng, công trình kiến trúc và dịch vụ mang tính sáng tạo, có lợi cho Trái đất.
Tetra Pak là tập đoàn kinh tế chuyên sản xuất bao bì bằng giấy carton do tỷ phú Ruben Rausing (Thụy Điển) sáng lập. Bao bì Tetra Pak được làm bằng giấy carton, có thể tái chế.
Trường phái Bauhaus do nhà thiết kế Walter Gropius khởi xướng năm 1919, bắt nguồn từ thành phố Weimar, miền Đông nước Đức, nhằm tôn vinh tính thực dụng và đơn giản.
Dãy số Fibonacci: Dãy số nổi tiếng do nhà toán học người Ý Leonardo Fibonacci (1175-1250) tìm ra, được biến hóa vô tận.
Ôtô lai là loại hình phương tiện ghép, sử dụng từ hai nguồn nhiên liệu trở lên cho động cơ, thường nhiên liệu chính vẫn là xăng và nguồn nhiêu liệu thứ hai là điện.
Khóa dính Velcro: Loại khóa quần áo có hai dải, một dải nhám, một dải trơn, khi kéo sẽ dính chặt lại với nhau.
FTSE 100: Chỉ số cố phiếu của 100 công ty có giá trị vốn hóa lớn nhất được niêm yết trên Sàn Giao dịch Chứng khoán London (LSE), được bắt đầu từ ngày 3/1/1984, với điểm sàn là 1.000).
1.
Lean và 6 Sigma: Biện pháp cải tiến hoạt động của doanh nghiệp bằng cách loại bỏ lãng phí một cách hệ thống dựa vào nỗ lực hợp tác theo nhóm.
2.
Hệ thống sản xuất tinh gọn (lean): Phương pháp cải tiến có hệ thống, liên tục và tập trung vào việc tạo thêm giá trị cho khách hàng cùng lúc với việc loại bỏ các lãng phí (wastes) trong quá trình sản xuất/cung cấp dịch vụ.
1.
Godfather: một tác phẩm rất nổi tiếng của nhà văn Ý Mario Puzo.
1.