text
stringlengths
1
55.3k
CPA: certified public accountant.
1.
Lục căn: bao gồm mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý 2.
Hiền giả: Chỉ Hiền giả Minh Triết, người đang thực hành và ứng dụng phương pháp Thiền Minh Triết ( Phát triển Lực Nhiệm Màu và Sự Thông Minh Sâu thẳm bên trong ).
3.
Phật Tâm Danh: Tên dùng để kích hoạt sự Thông Minh Sâu Thẳm mà tác giả đã ấn chứng cho người học và thực hành các Phương pháp Duy Tuệ.
1.
Garrison Keillor (7/8/1942): là nhà văn châm biếm, nhà thơ trào phúng, nhà soạn kịch người Mỹ.
1.
S&P 500: Cổ phiếu trung bình của 500 công ty thuộc Standard & Poor.
1.
Chỉ số Dow Jones: Chỉ số trung bình công nghiệp Dow Jones, là một trong vài chỉ số thị trường chứng khoán, do Charles Dow tạo ra. Ông là chủ báo The Wall Street Journal và đồng sáng lập viên của công ty Dow Jones & Company vào thế kỷ XIX.
1.
Chuỗi cửa hàng quần áo dành cho phụ nữ.
1.
Là vở kịch mang tên Waiting for Godot của nhà văn được giải Nobel Văn học Samuel
khi đi vào sân nhà tù V. để dự buổi hành quyết một trong những nạn nhân của mình rồi bình thản ra đi, đi ăn trưa ở Nhà hàng Bourrache!
Vừa chỉ cái thắt lưng nhỏ bé, tôi hất đầu hỏi có phải ông ta đã... “Đúng thế...”, ông đã trả lời như thế, còn tôi thì không nói được lời nào. Tôi hắng giọng, hỏi: “Bác đã không thấy gì hết à...?”. Ông ta nhìn quanh một cách chậm rãi, hết nhìn cái tủ, cái ghế dựa, cái tủ com mốt, bàn trang điểm rồi lại nhìn những bó hoa...
Có tiếng bước chân dưới cầu thang, chậm chạp, mệt nhọc, đau đớn, tiếng bước chân của nhiều người: Barbe và Nghiêm Trọng đi theo Hyppolyte Lucy, bác sĩ. Một bác sĩ giỏi, khô cứng như cái que, rất nhân từ và nghèo khổ, hai đặc điểm này hợp với nhau, vì hiếm khi ông ta được trả tiền khi đi khám những người có địa vị thấp ...
“Sau này anh trả tôi cũng được!”, ông ta luôn nói như thế với một nụ cười một mực chân thành. “Tôi đâu đến nỗi nghèo khổ...”, ông ta làu bàu nói thêm. Mặc dầu thế, chính cái nghèo khổ đã giết chết ông ta vào năm 27.
“Chết đói!”, Desharet, một tay đồng nghiệp đểu cáng to béo nói như thế, miệng thì hôi mùi tỏi, nước da thì đỏ chín, từ V. đến bằng xe ô tô chở đầy thép crom, thuộc da và đồ đồng, để xem thi thể khô cứng của ông bác sĩ mà rốt cuộc người ta đã thấy sóng soài trong bếp, trong gian bếp mà chẳng có gì cả, không đồ đạc, khôn...
Bác sĩ Lucy lại gần Lysia.
Ông ta chẳng làm gì to tát cả. Mà ông ta còn làm gì được chứ? Ông ta đặt tay lên trán cô gái, vuốt xuống đôi má, cổ họng và khi thấy vết thương thì ông ta dừng lại.
Người ta chỉ còn nhìn nhau, miệng hơi mở ra trước tất cả những câu hỏi không bao giờ thốt ra.
Barbe ra hiệu cho chúng tôi là không việc gì phải ở đó cả, trong căn phòng của cô gái trẻ và mãi mãi là căn phòng của cô gái trẻ. Chỉ bằng một cái nhìn bà ta đã đuổi chúng tôi ra ngoài.
Nghiêm Trọng, ông Bác sĩ, ông Kiểm sát trưởng và tôi, chúng tôi ngoan ngoãn nghe theo như những đứa trẻ biết vâng lời.
XI Tất nhiên còn có chiến tranh. Và chiến tranh kéo dài. Và chiến tranh sản sinh biết bao nhiêu là xác chết không thể đếm xuể.
Nhưng tin cô giáo trẻ chết, lại chết một cách như vậy đã làm chấn động cả thành phố nhỏ.
Đường phố vắng tanh.
Những bà ngồi lê đôi mách, những ả miệng lưỡi đĩ điếm, những mụ già ba hoa bốc phét luôn tìm cách nói xấu kẻ khác nay ngồi nín thinh trong nhà.
Trong các quán nhậu, đàn ông con trai uống rượu mà không nói nửa lời. Chỉ nghe tiếng chai lọ, cốc chén va vào nhau mỗi khi rót rượu.
Thế thôi. Như một hình thức tưởng niệm, hoặc đó là tâm trạng sững sờ. Ngay cả mùa hè cũng như treo rũ. Đã có những ngày xám xịt,
bố. Hai đề nghị.
- Không, con không ra đi đâu.
Bố hãy đến gặp Petrus và thuật lại những điều con nói. Bảo với anh ta là con từ bỏ đất đai. Bảo anh ta sẽ có đất đai, có chứng thư hợp pháp và đủ thứ. Anh ta thích thế.
Một lúc ngừng giữa hai bố con. - Thật là nhục – cuối cùng, ông nói – Hy vọng thì cao như thế, kết cục như thế này đây. - Vâng, con đồng ý, nhục thật. Nhưng có lẽ đấy là khởi điểm thuận lợi để bắt đầu lại. Có lẽ đó chính là điều con phải học để công nhận.
Bắt đầu từ mức thấp nhất. Mà chẳng có gì. Không có một chút nào hết. Không có gì hết. Không phương hướng, không vũ khí, không tài sản, không quyền lợi, không cả phẩm giá.
- Giống một con chó. - Vâng, giống như một con chó.
23 Lúc đó là giữa buổi sáng.
Ông ra ngoài, dẫn theo con Katy đi dạo. Thật lạ là Katy theo kịp ông, không phải vì ông thấp hơn trước hoặc nó đi nhanh hơn.
Nó mệt nhọc và thở hổn hển nhiều hơn mọi khi, nhưng lần này dường như không làm ông bực mình nữa.
Họ đến gần ngôi nhà, ông chú ý thấy gã thiếu niên mà Petrus gọi là người của tôi đang đứng, quay mặt vào bức tường đằng sau. Lúc đầu ông tưởng gã đang đi tiểu; sau đó ông nhận ra gã đang nhìn qua cửa sổ nhà tắm, nhìn trộm Lucy. Katy bắt đầu gầm gừ, nhưng gã trai quá mải mê nên không để ý. Lúc gã quay lại, họ đã đến sát...
Từ ngữ rung lên trong không khí: Đồ con lợn!
Chưa bao giờ ông thấy phẫn nộ mãnh liệt như thế.
Ông muốn cho tên ấy một lời thật xứng đáng: một âm thanh thật mạnh.
Những câu cả đời ông tránh né bỗng bật ra đúng lúc ấy: Dạy cho nó một bài học, Chỉ cho nó chỗ của nó.
Đây là cái mày thích, ông nghĩ! Đây giống như một cuộc tấn công! Ông đá hắn một cái thật mạnh, làm hắn ngã xoài sang một bên.
Pollux! Cái tên mới hay gớm!
Con chó thay đổi tư thế, trèo lên người gã kia, giật mạnh vào tay gã, xé rách áo gã. Gã cố đẩy nó ra, nhưng con chó không suy suyển.
- Ya ya ya ya ya! – gã hét lên đau đớn – Tao sẽ giết mày! – gã gào lên.
Đúng lúc đó Lucy xuất hiện.
- Katy! – cô ra lệnh.
Con chó liếc trộm cô nhưng không nghe lời. Quỳ xuống, Lucy nắm lấy cổ dề của con chó, nói nhẹ nhàng và gấp gáp. Con chó miễn cưỡng thả ra.
- Cậu có sao không? – cô hỏi.
Gã trai rên rỉ vì đau.
Nước nhầy từ lỗ mũi chảy ròng ròng.
- Tôi sẽ giết nó! – gã hổn hển. Hình như gã đang khóc.
Lucy gấp cánh tay áo của gã lên.
Có nhiều vết răng chó; lúc họ quan sát, những giọt máu ứa ra trên làn da đen.
- Nào, để chúng tôi rửa cho – cô nói.
Gã trai giàn giụa nước mắt và nước mũi, lắc đầu.
Lucy chỉ quấn một tấm khăn. Lúc cô đứng lên, tấm khăn tuột ra và để lộ bộ ngực trần của cô. Lần cuối cùng ông nhìn thấy ngực con gái ông, chúng hồng hồng, bẽn lẽn của cô bé lên sáu. Giờ đây, bộ ngực cô nặng nề, tròn trĩnh, hầu như căng sữa.
Lặng ngắt.
Ông chăm chú nhìn; gã trai cũng nhìn chòng chọc, không chút xấu hổ. Cơn giận lại trào lên, che mờ mắt ông.
Lucy quay người tránh mắt họ, quấn lại tấm khăn.
Gã trai bật dậy bằng một động tác nhanh nhẹn và chạy lắt léo khỏi tầm nhìn.
- Chúng tao sẽ giết cả lũ chúng mày! – gã gào lên. Gã rẽ, cố tình xéo
Anh, lục tìm mãi bật lửa trong túi quần. Bên ngoài bình thường nhưng trong đầu óc anh căng lên suy nghĩ: Đêm qua anh chỉ nghĩ tên phản bội này thuộc bộ chiêu hồi Sài gòn. Vậy ra hắn là người của Hâygơ? Liệu cái thằng khốn nạn mang mật danh A.7 này đã biết gì về chú bé và viên giấy chiều qua chưa? Hồng Giang tự rà lại t...
Không! Không có gì đáng ngại cả, trừ cành viôlét... Uyliam đang muốn nghe tiếp chiến tích của viên trung tá. Gã lại nhoài người ra, bật lửa cho Hồng Giang. Đợi cho Hồng Giang bập bập mấy hơi, gã hỏi ngay: - Sao, đo ván chứ? Câu chuyện thế nào?
Hồng Giang không trả lời Uyliam.
Anh nhìn thẳng vào mặt Hâygơ hỏi vui vẻ: - Ngài bắt được nó rồi phải không? Giá tôi được hỏi thăm nó một chút thì cũng hay đấy. Hâygơ không chờ đón một câu hỏi như vậy. Hắn làm mặt lạnh không trả lời.
Viên sĩ quan bảnh trai kia có vẻ có bản lĩnh vững vàng, nhưng cứ đợi xem sao. Nếu Hồng Giang là tên phản bội, thì con bài trước sau cũng sẽ bị lật tẩy. Vả lại, nếu đoán đúng thì không sao, nếu sai thì Cônbi, với quyền phó giám đốc CIA, chắc không thể để cho Hâygơ yên.
Tốt nhất là tìm phương sách khác.
Nghĩ vậy, Hâygơ đứng dậy, chìa tay ra trước mặt Hồng Giang: - Tôi cũng như trung tá đều rất bận. Hôm nào mời trung tá tới chỗ tôi.
Chắc sẽ có nhiều câu chuyện hay hơn.
- Xin cảm ơn ngài – Hồng Giang đứng dậy. Uyliam đứng dậy theo.
Vốn ưa tính cách của Hồng Giang, Uyliam không hiểu những điều trao đổi giữa hai người có một ý nghĩa gì.
Mình phải tự tìm hiểu xem – Hắn tự nhủ.
Hồng Giang tiễn hai người xuống tận sân.
Dọc theo những bậc thang bằng đá cẩm thạch trắng, ba người đi lặng lẽ, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ khác nhau.
*** Về đến biệt thự gần rạch Cầu Bông, sát trụ sở USMACV (bộ chỉ huy yểm trợ quân sự Mỹ), Hâygơ đi thẳng vào phòng ngủ. Gần như thả mình rơi xuống chiếc đi-văng, Hâygơ vươn vai. Xương sống dãn ra kêu răng rắc. Một sự mệt mỏi tê mê bao trùm lên từng khớp xương, từng thớ thịt.
Hắn chợt nhớ ra đêm qua hầu như thức trắng. Sau cuộc họp với ba viên tướng Sài gòn, cả buổi tối hắn ngồi im lìm rít xì-gà, nhấp từng ngụm cà-phê Braxin đặc sánh. Hắn suy tính kế hoạch tìm thủ phạm vụ Rồng lửa.
Phải nói địch thủ rất cao tay.
Một lần nữa, hắn lại giật mình trước bàn tay nguy hiểm vô hình đã thò vào các két sắt của quân đội Mỹ, lấy đi mọi thứ.
Lần
mở trước những ai có lòng quan tâm thân thiết tới các sinh vật của nó. Cũng như bông cúc dại đầu tiên này, khi trông thấy một con người đang bước đi, nó liền đoán “Yêu? - N không yêu?”. “Không để ý gì, đi qua không nhìn thấy, không yêu, chỉ yêu bản thân mình. Hay là đã nhìn thấy… Ô, mới vui làm sao: anh ta đang yêu! Mà...
Những trái linh sam đỏ hững giọt sương lạnh và ngọn gió mát ban ngày làm dịu đi cái oi ả của mùa hè. Và bởi vậy vẫn có thể đi vào rừng, còn không mùa này buổi trưa có vô số mòng trâu, sáng và chiều thì nhung nhúc muỗi.
Bây giờ quả đúng là lúc để những con ngựa đã phát điên lên vì lũ mòng trâu kéo xe phóng thẳng ra đồng.
Trong buổi sáng nắng trong lành này tôi đi vào rừng theo lối mòn qua những cánh đồng.
Đám công nhân đang bình thản nghỉ ngơi, hơi nước phả ra như mây vây quanh mình. Khắp bãi cỏ rừng phủ đầy sương lạnh, côn trùng say ngủ, nhiều loài hoa còn chưa mở cánh. Chỉ có những chiếc lá liễu hoàn diệp xào xạc, mặt lá nhẵn nhụi bên trên đã ráo ẩm, còn ở mặt phía dưới sương mượt mà vẫn còn đọng lại như đám hạt cườm ...
- Xin chào các bạn vân sam thân mến, các bạn có khỏe không, có gì mới không?
Và chúng đáp lại rằng tất cả đều tốt lành, rằng đến giờ những quả vân sam non màu đỏ đã lớn được một nửa kích thước của mình. Đấy là sự thực, có thể kiểm chứng điều đó: trên cây, những quả vân sam già rỗng ruột vẫn còn treo cạnh những quả non.
Từ chỗ bạt ngàn vân sam, tôi đi ra bìa
ta sẽ lên đường an toàn trở về nhà.
Những vị khách chào từ biệt đức vua và hoàng hậu hiếu khách.
Nữ hoàng Arete nhìn Ulysses và nhận ra rằng bộ quần áo chàng đang mặc chính là quần áo trong nhà của mình. Ngay lập tức, bà hỏi chàng là ai, tại sao chàng lại có được bộ quần áo này?
Chàng kể lại câu chuyện chàng bị đắm thuyền và Nausicaa đã cứu chàng, cho chàng thức ăn và quần áo. Khi nữ hoàng nói rằng lẽ ra công chúa Nausicaa phải đưa chàng về thẳng lâu đài để gặp vua và hoàng hậu thì chàng trả lời đó là do lỗi của chàng. Chàng quá ngại ngừng và sợ bố mẹ của Nausicaa có thể sẽ không thích khi nhì...
Đức vua Alcinous đáp lại ông không hề cảm thấy ghen ghét hay nghi ngờ người đàn ông đang ngồi trước mặt mình. Ngay từ khi nhìn thấy chàng, ông đã có cảm giác chàng là người tốt, chính trực nhưng do hoàn cảnh xô đẩy, phải lang bạt đến hòn đảo xa xôi này.
Đức vua nói ông sẽ rất vui mừng nếu con gái ông kết hôn với một người lạ quý phái và lịch lãm giống như Ulysses. Chỉ cần chàng đồng ý thì ông sẽ tiến hành lễ cưới ngay lập tức và tặng chàng một ngôi nhà đẹp cùng với rất nhiều đồ vật quý giá khác. Tuy nhiên, nếu người lạ vẫn mong muốn quay trở về nhà thì ông sẽ ra lệnh ...
Ông không muốn ép chàng phải làm bất cứ điều gì, tất cả là do chàng hoàn toàn quyết định.