text
stringlengths
1
55.3k
“Nếu em muốn anh xé quần xé áo, em chỉ cần yêu cầu mà thôi.” Anh cho tay vào túi và rút thanh stele ra. “Thế sẽ bớt đau hơn nhiều.” Nhớ lại cảm giác nhoi nhói khi thanh stele chạm vào cổ tay, cô gồng người, nhưng tất cả những gì cô cảm thấy khi thứ dụng cụ tỏa sáng ấy nhẹ nhàng trượt trên vết thương của mình chỉ là chú...
“Đấy,” anh nói và đứng thẳng lại.
Clary co duỗi tay mà ngạc nhiên – dù máu vẫn còn đấy, nhưng vết thương đã biến mất, cùng cơn đau và sự cứng đờ. “Nều lần sau em định cố làm mình bị thương để anh để ý, nhớ là nói chuyện ngọt ngào chút xíu ấy nhé.” Khuôn miệng Clary cong lại thành một nụ cười. “Tôi sẽ nhớ,” cô nói, và khi anh quay đi, cô nói thêm, “và c...
Hẳn anh có gì muốn chia sẻ?” Tôi có nhiệm vụ dẫn các em rời khỏi Thành Phố Câm Lặng, thế thôi, chuyên viên lưu trữ văn thư nói.
Clary tự hỏi liệu có phải mình đang tưởng tượng ra không, hay thực sự trong “giọng nói” của anh ta có chút gì đó như đang xúc xiểm. “Bao giờ chúng tôi cũng có thể tự tìm đường ra mà,” Jace vui vẻ nói.
“Tôi chắc chắn mình nhớ đường...” Những kỳ quan của Thành Phố Câm Lặng không dành cho con mắt những kẻ thiếu kinh nghiệm, Jeremiah nói và quay lưng khiến chiếc áo choàng lay động không phát ra âm thanh.
Lối này.
Khi họ ra ngoài lối vào, Clary hít thật sâu không khí đậm đà hương sớm mai, tận hưởng mùi thành phố hơi nồng của khói bụi, đất đai và mùi người.
Jace ngẫm ngợi nhìn quanh.
“Trời sắp mưa,” anh nói. Anh ta nói đúng, Clary nghĩ, nhìn lên bầu trời màu xám đỏ. “Chúng ta sẽ đi xe ngựa về Học Viện à?” Jace nhìn Tu Huynh Jeremiah đang đứng im lìm như tượng gỗ, rồi lại nhìn cỗ xe sừng sững như một cái bóng đen ở lối cổng vòm dẫn ra đường lớn.
Rồi anh nhoẻn miệng cười. “Không hề,” anh nói. “Anh ghét mấy thứ đó lắm.
Chúng ta bắt tắc xi thôi.” Chương 11: Magnus Bane Jace nhoài người lên trước và đập tay vào bức vách ngăn giữa họ và người tài xế. “Rẽ trái! Trái! Tôi nói là rẽ sang Broadway, đồ khùng khùng chết não!” Người tài xế đáp lại bằng cách quặt tay lái sang trái quá mạnh khiến Clary ngã chúi nhủi sang Jace. Cô oán thán hét lê...
“Vì sao cta phải ra đường Broadway chứ?” “Anh đang đói muốn chết rồi,” Jace nói. “Và ở nhà chẳng còn j ngoài mấy món Trung Hoa còn thừa.” Anh lấy điện thoại ra khỏi túi và ấn số.
“Alec! Dậy đi!” anh hét.
Clary có thể nghe tiếng lầm bầm tức tối từ đầu dây bên kia.
“Gặp bọn tớ ở quán Taki’s nhé. Ăn sáng.
Đúng, cậu nghe rõ rồi đấy.
Ăn sáng. Cái gì?
Chỉ cách vài tòa nhà thôi mà.
Dậy mà đi đi!” Anh tắt máy và nhét điện thoại vào một trong khá nhiều túi áo khi họ tấp xe vào lề. Jace đưa cho người tài xế ít tiền, rồi huých Clary xuống xe. Khi đặt chân xuống vỉa hè, anh duỗi người như mèo và giang rộng tay.
“Chào mừng tới quán ăn ngon nhất New York.” Trông không giống thế lắm - một tòa nhà gạch thấp bị lún ở giữa như món bánh phồng bị xẹp. Một bảng hiệu đèn neon bị vỡ có đề tên quán ăn nằm bên cạnh và kêu xèo xèo.
Hai người đàn ông mặc áo khoác dài và mũ chóp đang ngồi ườn trước lối vào chật hẹp.
Không hề có cửa sổ.
“Nhìn cứ như nhà tù ấy,” Clary nói.
Anh chỉ cô. “Nhưng trong nhà tù em có thể gọi món spaghetti fra diavolo khiến em muốn mút tay không? Anh không nghĩ vậy.” “Em không muốn ăn spaghetti. Em muốn biết Magnus Bane là gì.” “Đó không phải cái gì. Đó là một ai,” Jace nói. “Đó là một cái tên.” “Anh biết người ấy là ai hả?” “Là một pháp sư,” Jace nói bằng giọng...
Chắc là không thể nào sống thiếu Izzy đây mà.
Thảm quá.” Alec có vẻ hứng thú.
Clary chỉ muốn đá
sự cho việc xây dựng mạng lưới các mối quan hệ thành công của Carolyn chính là sự cảm thông và nồng ấm mà cô mang đến. “Bản chất tôi là người rất e thẹn, nhưng tôi có thiên hướng tự nhiên là thích biết về người khác,” cô nói.
“Nếu không vì lý do gì, tôi sẽ chẳng bao giờ đi dự tiệc tùng.
Nhưng một khi đã đến đó, tôi tham gia hết mình. Và tôi luôn hào hứng tìm hiểu xem những người đó là ai, họ nghĩ gì, và họ cảm thấy gì.
Hiếm khi tôi gặp phải một người mà tôi không thích.
Mỗi người luôn có một điểm gì đó thu hút ta.
Một bài học tôi rút ra được – và vẫn đang làm theo – đó là: Cách hay nhất để tìm hiểu người khác là quên đi bản thân mình và tập trung vào bản thân họ.” Ở tuổi 50, Carolyn ứng dụng bài học này một lần nữa: “Tôi biết trước khi bước sang tuổi 60, tôi sẽ muốn mình có ‘quyền chọn lựa’ và ở vào một vị trí tạo nên sự khác bi...
Vì vậy tôi chọn một nhóm hoạt động chính trị để giúp đỡ.
Ở thời điểm đó, tôi chưa từng tham gia vận động quyên góp tiền bao giờ.
Tôi chọn một trường đại học. Khi đó, tôi chưa từng lý luận trước công chúng, cũng chưa giảng dạy trong một trường lớn.
Tôi tự hỏi, ‘Mình có thể ứng dụng khả năng lãnh đạo của nữ giới ở những chỗ khác nào ngoài công việc?’ Thế rồi, tôi chọn gia nhập các quỹ đầu tư. Tôi còn chọn tham gia vào ngành dược như một mảng công việc mới mẻ.” Lời khuyên của cô là hãy chú trọng và dành thời gian cho việc gầy dựng mạng lưới quan hệ của bạn. “Bạn kh...
Nghe có vẻ sặc mùi ‘kế hoạch’.
Nhưng nó giống mơ ước hơn.” Với vai trò là một giáo viên và cố vấn, Carolyn đã chia sẻ rất nhiều về lý do tại sao một số phụ nữ không phát huy bản năng trời phú trong việc thiết lập mối quan hệ nơi công sở. “Chúng ta xây dựng các mối quan hệ dựa trên việc tìm hiểu nhau trong đời sống cá nhân,” cô nói. “Nhưng khi dính d...
Ý tưởng của tôi về đồng minh chiến lược đã phá bỏ rào cản đó.
Bạn khởi xướng một quá trình trao đổi đầy giá trị.
Tôi quan tâm đến những gì bạn đang làm. Bạn có thể cũng quan tâm đến những gì tôi đang làm. Chúng ta hãy cùng chia sẻ thông tin. Bạn không bao giờ biết được khi nào chúng ta cần đến nhau đâu.” Ngày nay, bản đồ điểm đến mới nhất của Carolyn đã mang đến cho cô nhiều mối quan hệ trong kinh doanh, giáo dục và hoạt động từ ...
Cô còn có một thứ mà cô gọi là ban quản trị được cô đích thân sàng lọc kỹ lưỡng – 6 con người mà cô chọn làm hình mẫu để noi theo. “Họ có một sự nghiệp thành công rực rỡ và tôi muốn mình giống họ,” cô nói. “Trong nhiều năm, tôi gặp từng người trong số họ và đề nghị họ gia nhập vào ban quản trị. Mỗi người có một mục tiê...
Họ biết nhau, bởi vì họ đều là bạn của tôi, nhưng họ chưa bao giờ gặp nhau trong cùng một nhóm.
Họ thúc đẩy tôi để đảm bảo tôi làm đúng việc, đúng mục đích. Khi tôi cần thông tin phản hồi, họ là những người đáng tin cậy.
Họ không chỉ giải quyết những vấn đề trong công việc.
Tôi còn nhờ họ giúp đỡ trong những lĩnh vực thật sự quan trọng trong cuộc sống cá nhân tôi, bao gồm vai trò làm mẹ, làm con, làm vợ.” Đối với Carolyn, kết nối với mọi người thông qua những điểm đến chính là điều giúp bạn định nghĩa ý nghĩa cuộc sống.
“Không gì có thể giữ bạn lại, ngoại trừ suy nghĩ của bạn,” cô nói. “Nếu tất cả những gì bạn có chỉ gói gọn trong một thứ duy nhất, công việc chẳng hạn, thì bạn chưa tận hưởng hết các giá trị của cuộc sống. Đối với tôi, khám phá và tạo ra ý nghĩa cuộc sống chính là được tham gia cùng lúc nhiều dự án quan trọng – dự án c...
Bạn chỉ cần ra ngoài, thể hiện sự quan tâm của mình đối với người khác, đề nghị được giúp đỡ họ. Đó cũng là cách để bạn phát triển bản thân lẫn sự nghiệp. Vậy thì chúng ta hãy cùng chuyển hóa ý nghĩa của việc thiết lập mạng lưới quan
gì chứ? — Không. — Tốt. Bây giờ, chú ý đây.
Một ngày ngươi đi nổi bao nhiêu dặm? — Mười, mười lăm, mười tám, hai mươi, nếu cần. — Cần đấy. Không được quên một lời nào ta dặn đây.
Ngươi đến rừng Saint-Aubin.
— Gần Lamballe? — Phải.
Ở rìa con ngòi giữa Saint-Rieul và Plédéliac có một cây dẻ lớn.
Ngươi sẽ dừng lại đó.
Ngươi sẽ không thấy ai cả. — Song không vì thế mà không có người nào.
Con biết. — Ngươi làm hiệu gọi. Ngươi có biết mật hiệu không?
Halmalo phùng má, quay ra phía biển, và người ta bỗng nghe tiếng một con cú mèo kêu hu hu. Tưởng chừng như tiếng kêu đó từ trong đêm thẳm vọng lại; thật giống và thật ghê rợn.
— Tốt - Lão già nói - Ngươi làm được đấy.
Lão đưa cho Halmalo cái nơ lụa xanh.
— Đây là cái nơ chỉ huy của ta. Cầm lấy. Chưa cần cho ai biết tên ta vội.
Cái nơ này là đủ.
Bông hoa bách hợp do bà Royale [31] thêu trong nhà ngục ở lâu đài Temple.
Halmalo quỳ một gối xuống đất.
Anh ta run run nhận lấy chiếc nơ có bông hoa bách hợp và ghé sát môi; rồi bỗng anh ta ngừng lại như sợ hôn như vậy chẳng biết có phải phép chăng. Anh ta hỏi: — Con hôn được chứ? — Được, vì ngươi cũng hôn thánh giá. Halmalo hôn bông hoa bách hợp.
— Đứng lên - Lão già bảo. Halmalo đứng lên và luồn chiếc nơ vào áo trước ngực.
Lão già bảo tiếp: — Nghe kỹ điều này. Đây là mệnh lệnh: Nổi dậy đi. Không cho sống sót.
Vậy, đến rìa rừng Saint-Aubin ngươi làm hiệu gọi.
Ngươi cứ làm ba lần. Lần thứ ba ngươi sẽ thấy một người ở dưới đất chui lên. — Từ một lỗ dưới các cây. Con biết rồi.
— Người đó là Planchenault, người ta còn gọi là Coeurde-Roi.
Ngươi đưa cái nơ này cho người đó xem. Hắn sẽ hiểu.
Rồi ngươi tiếp tục tìm lấy đường mà đến khu rừng Astillé.
Ở đó ngươi gặp một người chân vòng kiềng tên gọi là Mousqueton, hắn thì chẳng nhân từ với ai cả. Ngươi nói với hắn rằng ta mến hắn và hắn hãy khuấy động khắp giáo khu của hắn.
Rồi ngươi đi tới rừng Couesbon cách Ploërmel một dặm.
Ngươi lại làm hiệu cú mèo kêu, một người sẽ từ trong lỗ chui ra; đó là ông Thuault, một quan chức ở địa phương, một người đã ở trong cái gọi là Quốc hội lập hiến [32], nhưng thuộc phái tốt. Ngươi nói với ông ta hãy vũ trang lâu đài Couesbon của hầu tước Guer, hiện đang sống lưu vong.
Hào rãnh, rừng cây, đường sá gập ghềnh, đó là căn cứ tốt.
Ngài Thuault là người thẳng thắn và khôn ngoan. Sau đó, ngươi tới Saint-Ouen-les-Toits, ngươi sẽ nói chuyện với Jean Chouan, người này theo ý ta đúng là một thủ lĩnh. Sau đó, ngươi tới rừng Ville-Anglose, ở đó ngươi gặp Guitter mà người ta thường gọi là Saint-Martin, ngươi nói với ông này để ý theo dõi một đứa tên là C...
Nhớ kỹ tất cả.
Ta không viết gì bởi vì không nên viết tí gì cả.
La Rouarie trước đây có chép cả một bản danh sách; rồi hỏng hết.
Sau đó ngươi tới rừng Rougefeu, ở đấy có ông Miélette, ông ta vẫn dùng một cây sào dài để đu mình nhảy qua các khe hào.
— Cái đó gọi là ferte [33].
— Ngươi biết dùng nó không?
— Vậy hóa ra con chẳng phải là người Bretagne, cũng chẳng phải là nông dân nữa sao?
Cây sào đó là bầu bạn của chúng con. Nó nối thêm tay, thêm chân cho chúng con. — Có nghĩa là làm cho kẻ địch bé đi và rút ngắn đường lại.
Một vật tốt.
— Một lần, với cây sào ấy, con chống lại ba tên lính đoan có mang gươm.
— Từ bao giờ? — Mười năm rồi.
— Dưới thời còn đức vua? — Vâng. — Ngươi đã đánh nhau dưới thời đức vua? — Vâng. — Chống lại ai? — Thật ra, con chẳng biết. Lúc đó con làm muối lậu. — Tốt.
— Người ta gọi là đánh lại bọn thuế muối.
Bọn ấy có phải là cũng như đức vua không?
— Ừ. Không. Mà ngươi cũng chẳng cần hiểu điều đó làm gì.
— Con xin đức ông tha lỗi vì đã dám hỏi lại đức ông.
— Ta tiếp tục.
Ngươi có biết lâu đài Tourgue không? — Con biết lâu đài Tourgue lắm! Con là người ở vùng ấy. — Sao? — Vâng, vì con là người vùng Parigné. — Đúng thế. Ừ. Tourgue ở cạnh Parigné. — Con biết lâu đài Tourgue lắm! Cái lâu đài tròn đồ sộ là của gia quyến các lãnh chúa của con!
Có một cái cửa sắt lớn ngăn tòa nhà cũ với tòa nhà mới, đến đại bác cũng chẳng phá nổi. Trong tòa lâu đài mới ấy có cuốn sách rất hay, nói về thánh Barthélémy, ai cũng tò mò tới xem cho biết.
Vô số ếch nhái dưới cỏ. Lúc còn bé tí, con đã đến bắt ếch chơi ở đấy.
Lại còn con đường ngầm nữa! Con cũng biết. Có lẽ chỉ còn một mình con biết con đường ngầm đó thôi. — Con đường ngầm nào?
Ta không hiểu ngươi định nói gì?