text
stringlengths
1
55.3k
Trỏ em mỗi lần uô"ng 5 đến 15 viên tuỳ theo tuổi. Người lớn, mỗi lần uô"ng 20 đến 25 viên.
Ngày hai lẳn, uô’ng vối nước nóng, uô’ng sau bữa ăn. Kiêng kỵ: Không ăn các châT sông lạnh.
4.78. Viên Hà thủ ô (Lương y Trển Khâm) Công thức: Hà thủ ô chê 200 g Lá Tầm gửi cây khế ngọt (khô) 100 g Đường cát 100 g Bào chê'-. Lá tầm gửi cây khế ngọt tẩm rưỢu sao giòn; Hà thủ ô chế. Hai thứ tán nhỏ, rây lấy bột mịn. Đường cô thành châu, cho bột thuôc vào luyện kỹ, cắt viên bằng hạt đậu đen. Phơi hay sấy nhẹ đến...
Thuôh có tác dụng bố can thận, tư âm, trừ sô"t rét. Mọi trường hỢp sôd rét đều dùng được; những trường hỢp sổt rét kéo dài, cơ thể suy yếu, ăn ngủ kém thích hỢp hơn.
Cách dùng-.
Trẻ em từ 5 đến 10 tuổi, mỗi lần uông 10 đến 20 viên. Trẻ em trên 10 tuổi, mỗi lần uô'ng 25 đến 30 viên. Người lớn, mỗi lần uông 30 đến 40 viên.
308 Ngày uông ba lẳn; ucmg với nước nóng ti*ước khi lên cơn 2 giờ. Kiêng kỵ: Kiêng àn tiêt canh và các thứ sông lạnh.
4.79. Viên hạt Tơ hồng (Lương y Nguyền Đình Bính, Hà Nội) Công th ức: Hạt lơ hồng 260 g Kẹo mạch nha 520 g Hà thủ ô 260 g Lòng dỏ trứng gà 10 cái Cám nếp (cám nhì) 260 g Lộc giác sương 260 g Đậu đen 80 g Màng mê gà 50 g Ngải cứu 80 g Mộc nhĩ 50 g Muôi rang khô 50 g Liên nhục 130 g Mật mía ẽ Bào chế: Hạt tơ hồng sao qua...
Các vị thuôd tán thành bột, trộn đều, rây lấy bột mịn. Kẹo mạch mha và mật mía cô thành châu, luyện vối bột thuốc và viên bằng hạt ngô, sấy khô, gói vào giấy bóng kính, cho vào hộp đậy kín.
Công dụng: Chữa suy nhược thần kinh, hư lao, thiếu máu, di mộng tinh, hoạt tinh, kém ăn, kém ngủ, mỏi mệt.
Thuôc gồm các vị bổ khí huyết: Hà thủ ô, Ngải cứu, Lòng đỏ trứng gà; bô thận tráng dương: Hạt tơ hồng; bổ thận cố tinh: Lộc giác sương, Liên nhục; bổ tỳ; màng mê gà, Liên nhục. Các vị hỢp lại có tác dụng bổ khí huyết, bô tỳ thận, tráng dương cố tinh làm cho cơ thể mạnh lên.
Cách dùng: Mỗi lần uô"ng 20 viên, ngày hai lần, uô’ng vối nước nóng. 369 Kiêng kỵ: Kiêng các chất cay nóng và rau thơm.
4.80.
Viên ho Mật gà Công thức: Mật gà 20 cái Đường cát 50 g Hạt chanh 40 hạt Hạt mưốp đắng 40 hạt Bào chê: Hạt chanh, hạt mướp đắng sao khô, tán bột, rây lấy bột mịn. Mật gà lấy nước mật trộn đều với bột thuôh trên, phơi khô, tán bột mịn. Đường cát hoà với nước và cô thành châu, cho thuôh vào luyện kỹ, làm viên bằng hạt đậu...
bắt nạt được. Không biết câu chuyện thực hư thế nào, mà nó dám cả gan chọi lại tất cả? Đến lúc ấy nó mới rành rọt: - Trong bài tôi tả, mỗi khi ăn cơm xong, có gì vui, ông tôi thường vừa hát vừa đánh răng, vì đấy là… hàm răng giả cơ mà!
*** Bà ngoại ngồi phía ngoài, bên mấy chậu nhựa xanh đỏ đựng gạo, ngắm người qua lại, nhưng vẫn theo dõi câu chuyện ở gian trong của vợ chồng Thảo Tần với con gái.
Bà thấy mừng.
Thằng anh nó giầu đấy, nhưng không được như nhà này. Kiên nói dóng ra: - Mời mẹ vào xới bún. Chúng con để phần ông và bố con bác Đại rồi. - Phần thì cứ để phần, chứ ông ngoại và bố con bác Đại chưa chắc đã ăn đâu. Thảo Tần kể với mẹ: - Cháu bà vẫn đi học võ đều đấy bà ạ. - Ừ phải đấy cháu ạ. Mình có võ, đứa nào động và...
Máu chảy ướt cả mặt.
Các cô giáo chạy ra, bắt cháu vào văn phòng vì tội con gái mà đánh nhau với con trai. Các bạn lớp cháu, cả các lớp khác cùng vào theo… Nhưng phải đứng ngoài cửa văn phòng. Các bạn cứ nhao nhao bênh cháu. Anh kia vừa được băng bó xong, chỉ vào mặt cháu, bảo cháu có dao. Cháu hỏi "Dao đâu?
Con dao của em nó thế nào?"
Anh ấy bí quá nói liều: "Nó… nó… dài... dài bằng này". Cháu buồn cười vội bưng miệng lại. Cô giáo quát: "Lại còn cười à? Đánh con người ta chảy máu đầu ra mà còn cười được à?". Cháu nói: "Thưa cô em cười vì anh này, anh ấy bịa rất buồn cười ạ".
Lúc ấy cháu đã nhìn thấy mẹ cháu đứng lẫn cùng với nhiều bạn học sinh và phụ huynh đến đón con. Nhưng mẹ cháu cứ làm như người xem thôi. Không nói gì. Cô hiệu phó trực, bắt cháu lấy giấy bút viết kiểm điểm.
Cháu không biết làm thế nào. Chả nhẽ lại gọi mẹ vào thì hèn quá. Mà mẹ cháu thì muốn xem cháu làm thế nào để tự cứu mình. Sau này mẹ cháu còn bảo là, mẹ để xem cô phó hiệu trưởng trường con giải quyết việc này ra sao? Cháu đang không biết làm thế nào.
Nhìn ra, thấy bao nhiêu bạn nhìn cháu có vẻ rất lo cho cháu. Thế là cháu hỏi to: "Các bạn có thấy tớ đánh anh này không hả?" Bà có biết không, cả mấy chục cái mồm cùng hét lạc giọng: "Không đánh, không đánh!" Cô phó hiệu trưởng quay ra phía cửa, hét lên: "Không đánh sao bạn này chảy máu đầu? Tự nhiên nó chảy à?" Bà biế...
Cô phó hiệu trưởng, không biết sự tình nên không thể hiểu được sự việc. Cô ấy nói thế này bà bảo có buồn cười không nhớ: "Thế ra bạn này tự tử à?" Lúc ấy cháu mới nói: "Thưa cô, anh ấy lao vào, định dùng đầu hức vào bụng cháu. Nhưng cháu có võ, nên cháu tránh được. Thế là...". Mấy chực bạn ngoài cửa lại nhao nhao lên: ...
Hai bà cháu ăn xong ra ngồi với nhau ngoài phòng khách. Phòng khách là khoảng rộng nhất, ở ngoài cầu thang.
Bà Phụng lại vừa trò chuyện với cháu, vừa ngắm gạo, ngắm người qua lại. Kiên bảo vợ: - Anh nghe con bé nói, thấy tư duy của nó khá lắm. Rất chặt chẽ, logíc. Diễn đạt thì mạch lạc, khúc chiết, thể hiện đúng khả năng tư duy.
Đúng là mẹ nào con nấy. Anh biết ơn cô giáo của anh lắm đấy. - Thế là biết điều đấy. Cứ trông vào anh thì có mà… Con bé có lối lập luận rất chắc chắn.
Tính pháp lý cao lắm.
Cái này phải nói là thừa hưởng của bố.
Nhưng chị ngập ngừng đắn đo - Em sợ con người chính trị của anh lắm. Anh quay sang nhìn chị, có ý không bằng lòng: - Em buồn cười nhỉ.
Con người là tổng hoà các mối quan hệ xã hội. Làm sao em lại tách con người chính trị của một người công tác chính trị ra khỏi con người kỹ sư, con người quản lý của anh.
Thế em thích con người nào của anh? Có thích con người này không?
- Vừa nói, anh lừa cầm tay vợ đặt lên tim mình. Thảo Tần tươi cười: - Con người này thì đáng yêu thật. Em công nhận rồi! Thế nếu em đồng ý thì lần này có đẻ được con trai không nhớ? - Chị ngập ngừng - Nhưng mà con người chính trị của anh thì… phải cảnh giác! - Em nói gì thế? - Anh nghiêm giọng hỏi vợ. - Em nghe lời xui...
Phụ nữ cứ hơi một tí là quan trọng hoá lên.
Đến lạ! - Anh nghe em kể xem có đúng là quan trọng không hay là em đã quan trọng hoá lên nhé. Em dự giờ chị Phương, dạy sinh vật. Chị ấy dạy bài Máu và truyền máu . Dạy đúng y xì sách ấy. Lại cũng có giáo cụ trực quan hẳn hoi.
Một ít tiết lợn, nhưng không giải thích với học trò là máu gì, nguồn gốc?
Lúc rút kinh nghiệm ở tổ, để mọi người góp ý, nhận xét xong em mới nói. Em thừa nhận là cô giáo bám sát sách giáo khoa. Truyền đạt được các kiến thức cơ bản.
Nhưng tiếc rằng chưa biết mở rộng và đi sâu, cho nên chưa gây cho các em sự hào hứng, thích thú học môn này.
Tôi nói môn này không phải là môn sinh vật mà là môn máu ấy - y tế gọi là huyết học . Có cả một môn khoa học về máu cơ mà.
Nếu kể cho các em nghe trong thời chống Mỹ cứu nước, chúng ta thiếu thuốc men, thiếu dịch truyền cho thương binh - mà người bị thương, nhất là
vậy?
Bí quyết ẩn giấu ở chỗ: Sản phẩm này có tác dụng kích thích tiêu hóa, sản phẩm khác lại cung cấp thêm năng lượng và làm tăng huyết áp... Vì thế, cái mà bạn ăn nhằm bồi bổ cho trái tim có thể làm tổn hại lá gan, và ngược lại. Thế nên, thông tin đầy đủ về tác dụng của thức ăn đôì với các cơ quan chủ yếu của cơ thể là đơn...
90 1.
Thận “Thích” Cam, chanh: Chứa những hỢp chất có tác dụng ngăn chặn sự phát triển của sỏi thận. Dưa chuột tươi: Chỉ cần vài lát dưa chuột tươi mỗi ngày cũng giảm thiểu dáng kể nguy cơ sỏi thận. Lý do: Chúng cản ữở quá ữình tạo ra những tinh thể acid nước tiểu và lắng đọng calcium, những hỢp chất hình thành sỏi thận.
“Không thích” - Thịt, các sản phẩm chế biến từ thịt và các sản phẩm chế biến từ sữa. Đây là nguồn protein, mà việc lạm dụng sẽ bắt thận làm việc quá sức.
- Muôi và các sản phẩm đồ hộp. Nhiều nhất có trong các loại bột canh.
Muôi dạng này gây ra tình trạng giữ nước trong cơ thể và tăng huyết áp, yếu tô" dẫn đến tổn hại mao mạch và hại thận. - RưỢu, thậm chí rượu nhẹ cũng làm tăng huyết áp và giữ nước ữong cơ thể. Ngoài ra, rưỢu còn làm đặc nước tiểu, tức có thể là nguyên nhân gây viêm nhiễm bàng quang và thận. Bạn có biết rằng: Bia có tác ...
Và thận vốn “không
cùa \ỉ\ệc / biát Lắng nghé Là gìp &i<ềt Lắng nghể 5(Ế giúp ta hiểu ầẲỢc 5uy nghĩ tính đách, tâm hơn ngưcẢ nới... Và ấể iạơ ấược thiện cảm \Zàì người nớ\. ss cách dể kết bạn Đ ư ợc T'WH CÁCH •-..ẹÙ A HỌ N ỮA., C Ù A N SƯ ỞIN Ó I. •••■ ........ .’.■■ ■ .••” W i\C ẢT Â M V Ậy T ỚP H Ảl , ; HỔN HỌ NỮA ị HỌC CÁCH LẮN S , CH...
mấy chốc trời tối. Quý Hương lau mình xong, quần áo không mặc, cơm nước cũng không buồn ăn, trèo thẳng lên giường địng chợp mắt chốc lát cho khỏe để tiếp người ta, nào ngờ không sao ngủ được. Thao thức mãi qua canh một, tới đầu canh hai, thì nghe cửa phòng cạch một tiếng. Biế có người đến, nàng kêu khẽ: "Toại Tâm, phải...
Quả nhiên mưa xuân rỉ rả, giúp cho người chèo đẩy thuyền suông xẻ.
Quý Hương mới đầu thấy lạ, hỏi: "Sao lẩn thẩn làm chi mãi vậy?" Lão Thực bảo nàng rằng: "Xin chờ một lát mà coi" Quả nhiên lát sau, Quý Hương bỗng rướn mình lên, mưới ngón tay búp măng nắm đầu tướng địch đặt trước cửa động đàokhúch khích cười rằng: "Bây giờ đúng lúc đúng chỗ rồi đây. Làm gì thì làm đi" Quyền Lão Thực b...
Tuy nhiên cố sức nhấn cũng chi vô sau được vài phân, nhưng nhấn cỡ hai chục lần thì nguyên khúc củi vốn dài trẹn tám tấc, lớn đến nỗi bàn tay nắm không giáp vòng, đã chui hẳn vào được vào xuân cung trọn vẹn.
Quý Hương thấy lão chịu khó kiên trì như nthế, thầm mãn nguyện. Hai tay ôm ghì tình nhân tỏ vẻ biết ơn, nói: "Toại Tâm ơi, mớ chơi đàn bà mà đã khéo thay, chồng em là tay chơi gái, nhưng có bao giờ làm em sướng như vầy."
Nghe nói như vậy, Quyền Lão Thực càng chăm chỉ thúc dương vật tới lui, không hoãn đãi không vội vàng, không nhặt không không khoan. Quý Hương mê mẩn, chốc lát lại cất tiếng i a ngợi khen. Từ hồi cha sinh mẹ đẻ, nàng mới được nếm mùi yêu đương này lần đầu.
Hai người quần thảo thỏa thích, mải đến tảng sáng, lão Quyền mới mò về nhà. Từ đó trở đi, Quý Hương chẳng đêm nào chẳng ngỏ cửa cho Quyền Lão Thực.
Lúc đầu họ còn giấu Như Ý, về sau
gì tôi khuyên bạn là hầy ăn mặc và có phong thái lịch thiệp. Hãy tỏ ra khác biệt.
Điều này có nghĩa là bạn hay xuất hiện như một người thuê nhà có trách nhiệm, phù hợp và thật sự muốn thuê. Hãy nhớ rằng gia đình nào được chọn cho thuê sẽ trở thành hàng xóm của người giám sát căn nhà, những người mà ông ta luôn bị ám ảnh trong suốt thời gian họ thuê nhà. Dựa vào những kinh nghiệm trong quá khứ, ông t...
Cũng thời gian ấy.
Hãy chắc chắn rằng ông ta và bạn sử có quan hệ cá nhân, rõ ràng như những con người với nhau.
Hãy lịch sự yêu cầu được xem căn hộ còn trống.
Nếu ông ta phản đối và nói rằng: "Tôi rất tiếc, nhưng có tới 30 người đã đến trước anh!" thì đừng nhụt chí. Hãy giải thích bạn đã phải đi bao xa và hãy nói thật: "Tôi biết là chúng tôi không có nhiều cơ hội, nhưng liệu chúng tôi có thể biết được căn hộ đó trông như thế nào không?" Thậm chí, nếu bạn không thể trông thấy...
Và phương sách cuối cùng, chỗ của ta thì sao nhỉ? Bằng mọi cách, bạn phải chuyển sang thật tế nhị, thông cảm, nhã nhặn, thể hiện sự quan tâm, sự kiên trì, sự ân cần và suy nghĩ chín chắn.
Từ hôm ấy, bạn thường xuyên ghé thăm ông ta nếu vẫn ở trong vùng ấy. Thậm chí, nếu ông ta nói với bạn rằng cơ hội của bạn là vô vọng thì bạn vẫn nên duy trì việc tiếp xúc này. Trong khi người giám sát căn nhà Đầu tư khá nhiều thời gian nói chuyện với bạn, hãy nói thêm về trường hợp của bạn, hãy giãi bày tâm sự với ông ...
Người giám sát ngôi nhà sẽ liếc nhìn bản danh sách.
Đôi mắt ông ta sẽ nhìn cái tên đầu tiên một chút, nhưng chỉ vậy thôi. Cái tên ấy chẳng là gì khác ngoài một nhãn hiệu vô danh.
Lúc ấy liệu ông ta sẽ cho người mà mình không hề biết hoặc không có cảm tình thuê nhà hay cho bạn thuê - người mà ông ta biết rất nhiều?
Bạn có cơ hội nhảy từ vị trí thứ 30 lên vị trí đầu tiên trong bản danh sách.
Bạn sẽ được thuê căn hộ đó vì người giám sát căn hộ đã quyết định đầu tư vào bạn và vì những gì ông ta biết về bạn. Bạn đã cá nhân hóa quá trình chọn người (Tất nhiên, kỹ thuật này sẽ chỉ hiệu quả ở phạm vi người giám sát có quyền lựa chọn. Trong các trường hợp khác, bạn sẽ phải thực hiện các kỹ thuật đàm phán khác).
Bấy giờ là ví dụ thứ ba: Khi đứa con thứ hai của một người bạn, Steven, sấp bước vào năm cuối bậc trung học, cậu bé đã lập ra kế hoạch nghỉ hè bằng cách đi nhờ xe để đi khắp nước Mỹ. Mục tiêu của cậu bé là: "Điều đó sẽ mang lại nhiều kinh nghiệm và ta sẽ không cần nhiều tiền hay quần áo. "
Không phải nói, bố mẹ cậu hoàn toàn ủng hộ ý kiến này.
Chúng tôi đã giảng giải cho cậu bé về những ý kiến phản bác: Việc đó sẽ nguy hại cho sức khỏe; nó không hợp pháp ở một số khu vực và không thể lường trước được những điều sẽ xảy ra.
Sau vài cuộc thảo luận, cậu ta đã bác bỏ những lý lẻ này một cách rất lôgic.
Lúc đó, tôi đề cập đến một vấn đề mà tôi nghĩ là sẽ chiến thắng: "Được rồi, nhưng sẽ không ai cho cháu đi nhờ đâu. Người ta không đón những kẻ đi nhờ xe nữa. "
Steven đã làm chúng tôi rất ngạc nhiên và mất hết tinh thần vì cậu bé cũng đã nghĩ đến vấn đề ấy rồi.
Cậu bé đã mua một can xàng ở một cây xáng địa phương, lau chùi sạch sẽ và đổ xăng bên trong vào một cái túi vải nhỏ hoặc cái vali. Rõ ràng là, cuộc hành trình xuyên quốc gia của cậu bé không phải là hành động điên rồ của tuổi trẻ mà là một cuộc hành trình có chiến thuật được chuẩn bị rất kỹ.
Sau nhiều tháng nói chuyện và tranh luận, tôi đã chọn giải pháp "thờ
www.SachVui.Com
chú Luke có vẻ khác, gần như người xa lạ, râu ria xồm xoàm, mái tóc dài và rối bù – và những nhánh cây sà xuống che khuất mất tầm nhìn của cô; cô lại ở trong công viên, những nàng tiên xanh, nhỏ bằng cây tăm, bay rì rào giữa những bông hoa đỏ.
Cô vui sướng chạm tay tới nó, và mẹ cô bế thốc cô lên cùng tiếng thét kinh hoàng. Rồi lại là mùa đông trên con phố tối tăm, họ đang vội vã chạy; mẹ Jocelyn, tay cầm cây dù, đang nửa lôi nửa kéo Clary qua những ụ tuyết, một cánh cửa đá cẩm thạch sừng sững trước mắt trong cảnh tuyết rơi trắng xóa; trên cánh cửa có khắc m...
ĐẠI TÀI.
Rồi cô đang đứng trong hành lang thoang thoảng mùi sắt và tuyết tan. Những ngón tay cô cứng đờ vì lạnh. Một bàn tay đặt dưới cằm cô hướng cô nhìn lên, và cô thấy hàng chữ chạy dọc tường. Hai chữ nhảy xổ vào cô, khắc ghi vào mắt cô: “MAGNUS BANE.” Một cơn đau đột ngột phóng qua cánh tay phải. Clary ré lên khi những hình...
Cô mở mắt nhìn thấy những ngôi sao bạc. Cô chớp mắt hai lần trước khi nhận ra mình đang nằm trên nền đá cẩm thạch, đầu gối co sát ngực. Khi cô di chuyển, cơn đau bỏng giẫy chạy theo cánh tay.
Clary thận trọng ngồi dậy.
Da ở khuỷu tay trái cô bị xước và chảy máu. Chắc cô đã đập cùi chỏ xuống khi ngã rồi. Có máu dính trên áo cô.
Cô nhìn quanh, mất phương hướng, và thấy Jace đang quan sát, không nhúc nhích nhưng khóe miệng hằn rõ sự căng thẳng cực độ.
Magnus Bane.
Từ này có nghĩa gì đó, nhưng là gì đây?
Trước khi cô kịp hỏi lớn, Tu Huynh Jeremiah đã ngắt lời.
Cái rào cản trong đầu em mạnh hơn chúng ta tưởng, anh ta nói.
Nó chỉ có thể được tháo gỡ bởi kẻ đã đặt vào đấy thôi. Để chúng ta gỡ bỏ được nó nghĩa là phải giết em đấy.
Clary loạng choạng đứng dậy, ôm lấy cánh tay bị thương.
“Nhưng tôi không biết ai đã đặt nó vào đấy. Nếu biết thì tôi đã không đến đây.” Câu trả lời nằm trong chính những sợi chỉ suy nghĩ của em, Tu Huynh Jeremiah nói. Trong giấc mơ tỉnh lại vừa rồi em đã thấy nó được viết ra đấy. “Magnus Bane ư? Nhưng... đó còn chẳng phải tên người nữa!” Thế là đủ.
Tu Huynh Jeremiah đứng dậy. Như thể đây là một tín hiệu, những Tu Huynh khác cũng đứng dậy theo. Họ nghiêng đầu về phía Jace, một cử chỉ câm lặng cho thấy họ nhận ra anh, trước khi họ đi giữa những hàng cột và biến mất. Chỉ có Tu Huynh Jeremiah còn nán lại.
Anh ta hững hờ quan sát trong lúc Jace vội chạy tới chỗ Clary.
“Tay em ổn không? Để anh xem nào,” anh hỏi và nắm lấy cổ tay cô. “Ối! Nó ổn mà.
Đừng làm thế, anh sẽ làm vết thương xấu đi đấy,” Clary nói, cố giằng tay lại. “Em chảy máu trên Ngôi sao Tiên Tri,” anh nói. Clary nhìn và biết anh nói đúng: có vết máu trên ô cẩm thạch trắng bạc. “Anh cá có luật về chuyện đó.” Anh lật tay cô lại, nhẹ nhàng hơn cô nghĩ. Anh cắn môi dưới và huýt sáo; cô liếc nhìn xuống ...