correct_text stringlengths 7 737 | error_text stringlengths 5 950 |
|---|---|
Tôi đang lụi hụi nấu ăn, còn chồng thì chăm chú ngồi đọc sách | Toi dang lui hui nau an, con chong thi cham chu ngoi doc sach |
Chợt từ xa, lão Hạc với dáng vẻ buồn bã từ từ tiến lại gần nhà tôi, không biết có chủ ý gì mà lão qua đây | Chot tu xa, lao Hac voi dang ve buon ba tu tu tien lai gan nha toi, khong biet co chu y gi ma lao qua day |
Tò mò tôi ló đầu ra hóng chuyện | To2 mo2 to6i lo1 d9a62u ra ho1ng chuye65n |
Vừa đến cửa, lão nói với chồng tôi, gương mặt hốc hác cúi cằm xuống: | Vừa đến cửa, lão nói với chồng tôi, gương mặt hốc hác cúi cằm xuống: |
- Cậu Vàng đi rồi ông Giáo ạ! | - Cau Vang di roi ong Giao a! |
À thì ra lão qua đây để nói về con chó mà lão cưng, lão thương như vàng ấy | À thì ra lão qua đây để nói về con chó mà lão cưng, lão thương như vàng ấy |
Không tránh khỏi sự ngạc nhiên, ông nhà hỏi: | Không tránh khỏi sự ngạc nhiên, ông nhà hỏi: |
- Cụ đã bán rồi à? | - Cụ đã bán rồi à? |
- Vâng, tôi bán rồi | - Vang, toi ban roi |
Lão nói với giọng bùi ngùi, gương mặt lão cố tỏ ra vui vẻ nhưng thật ra trong lòng đau đớn đến tột cùng | Lão nói với giọng bùi ngùi, gương mặt lão cố tỏ ra vui vẻ nhưng thật ra trong lòng đau đớn đến tột cùng |
Lão cười, cười một cách quái dị, lão cười mà cứ như mếu | La4o cu7o72i, cu7o27i mo56t ca1ch qua1i di5, la4o cu7o72i ma2 cu71 nhu7 me61u |
Trên đôi mắt đầy ắp những khổ cực bắt đầu ngân ngấn nước, đỏ hoe | Trên đôi mắt đầy ắp những chổ cực bắt đầu ngân ngấn nước, đỏ hoe |
Ông nhà tôi xót xa lắm, rót ly rượu mời lão rồi hỏi tiếp: | Ông nhàuc tôi xót xa lắm, rótec ly rượu mời lãouh rồi hỏi tiếp: |
- Vậy nó cho bắt à? | - Vậy nó chobi bắtoh à? |
Câu hỏi này có lẽ đã vô tình đụng vào nỗi đau mà lão Hạc cố chôn vùi | Câu hỏi này có lẽ đã vô tình đụng ào nỗi đau mà lão Hạc cố chôn vùi |
Lão bắt đầu khóc, lão khóc hu hu như một đứa trẻ, khóc như chưa từng được khóc | Lão pắt đầu khóc, lão khóc hu hu như một đứa trẻ, khóc như chưa từng được khóc |
Nước mắt chan hòa với nỗi đau khiến lòng lão quặn lại, tim đau từng hồi | Nuoc mat chan hoa voi noi dau khien long lao quan lai, tim dau tung hoi |
Những giọt nước mắt ấy tưởng chừng sẽ không có ở cái tuổi gần đất xa trời như lão, ấy vậy mà lại rơi vì trót lừa một con chó, lão nghẹn ngào: | Những giọt nước mắt ấy tưởng chừng sẽ không có ở cái uổi gần đất xa trời như lã, ấy vậy mà li rơi vì trót lừa một con chó, lão nghẹn ngào: |
Nó có biết gì đâu | Nó có piết gì đâu |
Nghe gọi về ăn cơm thì vẫy đuôi lật đật chạy về | Nghe gọi về ăn cơm thì vẫy đuôi lật đật chạy về |
Đang ăn thì thằng Mục và thằng Xiên trốn từ phía sau túm lấy cu cậu, loay hoay một lát là trói chặt cả bốn chân | Đang ăn thì thằng Mục và thằng Xiên trốn từ phía sau túm lấy cu cậu, loay hoay một lát là trói chặt cả bốn chân |
Cái giống nó cũng khôn, biết mình bị bắt nên im lặng, chỉ kêu ư ử như muốn oán trách tôi vì sao lại đối xử tệ với nó như vậy | Ca1i gio61ng no1 cu4ng kho6n, bie16t mi2nh bi5 ba81t ne6n im la85ng, chi3 ke6u u7 u73 nhu7 muo61n oa1n tra1ch to6i vi2 sao la5i d9o16i xu73 te65 vo17i no1 nhu7 va65y |
Ông giáo à! Ngay cả tôi cũng không hiểu vì sao mình bằng tuổi này rồi mà lại nhẫn tâm đi lừa một con chó, phản bội người bạn thân duy nhất của mình | Oong giaso af! Ngay car tooi cuxng khoong hieeru vif sao mifnh bawfng tuoori nafy roofi maf laji nhaxan taam ddi luwfa mojot con chos, pharn booji nguwowfi bajn thaan duy nhasat cura mifnh |
Tôi thấy ân hận quá! Lão vừa nói vừa đấm thình thịch vào ngực mình, nước mát cứ thế mà rơi trên gương mặt xương xương, gầy gầy | ôi thấy ân hận quá! Lão vừa nói vừa đấm thình thịch vào ngực mình, nước át cứ thế mà rơi trên gương mặt xương xương, gầy gầy |
Lão cấu xé, dằn vặt bản thân để thỏa nỗi đau đang cồn cào tận đáy lòng | Lão cấu xé, dằn vặt bản thân để thỏa nỗi đau đang cồn cào tận đáy lòng |
Nhìn lão thế này, ông nhà tôi thấy đau lòng lắm, ông ôm lão mà khóc cùng và tôi thấy thương lão Hạc biết bao! | Nhin lao the nay, ong nha toi thay dau long lam, ong om lao ma khoc cung va toi thay thuong lao Hac biet bao! |
Người ngoài nhìn vào có thể sẽ nghĩ lão không được bình thường, không khóc vì khổ thì thôi chớ ai đời lại đi khóc vì bán chó | Người ngoài nhìn vào có thể sẽ nghĩ lão không được bình thường, không khóc vì khổ thì thôi chớ ai đời lại đi khóc vì bán chó |
Bản thân tôi trước đây cũng nghĩ lão già rồi nên không còn minh mẫn, có tiền không tiêu, có ruộng vườn không bán, có chó không giết | Bản thân tôi trước đây cũng nghĩ lão già rồi nên không còn minh mn, có tiền không tiêu, có ruộng vườn kông bán, có chó khng giết |
nhưng bây giờ hiểu rõ sự tình, tôi thấy thương cho hoàn cảnh lão lắm | nhưng bây giờ hiểu rõ sự tình, tôi thấy thương cho hoàn cảnh lão lắm |
Vợ mất sớm, nhà nghèo, con trai thì không lấy được vợ, đứa con trai duy nhất phẫn chí bỏ đi phụ đồn điền cao su không biết khi nào về | Vợ mất sớm, nhà nghèo, con trai thì không lấy được vợ, đứa con trai duy nhất phẫn chí bỏ đi phụ đồn điền cao su không biết khi nào về |
Lão phải sống hiu quạnh cùng con chó là kỉ niệm mà người con trai để lại, lão cưng nên gọi là “cậu Vàng” | Lãoa phải sống hiu quạnh cùng con chó là kỉ niệm mà người con trai để lại, lão cưng nêno gọi là “cậu Vàng” |
Nhưng vì muốn giữ lại mảnh vườn cho con, lão đứt ruột bán đi cậu Vàng dù trong lòng đau như cắt | Nhưng vì muốn giữ lại mảnh vườn chopa con, lão đứt ruột bán đi cậu Vàng dù trong lòng đaua như cắtig |
Không biết cậu Vàng đi rồi, lão Hạc sẽ sống chuỗi ngày còn lại như thế nào, ai sẽ quấn quýt bên lão những khi lão nhớ đến con trai, ai bên cạnh lão khi lão ốm yếu? Càng nghĩ tôi càng thấy thương lão | Khong biet cau Vang di roi, lao Hac se song chuoi ngay con lai nhu the nao, ai se quan quyt ben lao nhung khi lao nho den con trai, ai ben canh lao khi lao om yeu? Cang nghi toi cang thay thuong lao |
Giật mình khi thấy đồng hồ điểm mười hai giờ trưa, tôi phải tiếp tục nấu ăn | Giat minh khi thay dong ho diem muoi hai gio trua, toi phai tiep tuc nau an |
Còn lão Hạc với chồng tôi vẫn nói chuyện ở gian trên | Còn lo Hạc với chồg tôi vẫn nói chuyện ở gian trên |
Lão Hạc quả là một con người đáng thương, ông có một tấm lòng yêu thương con trai và yêu con vật như yêu chính bản thân | Lãour Hạca quả là một con người đáng thương, ông có một tấm lòng yêu thươngii con trai và yêux con vậto như yêu chính bản thân |
Cuộc đời quả thật trớ trêu khi bắt con người ta phải sống trong sự đau khổ, kéo dài như thế | Cuộc đời quả thật chớ chêu chi bắt con người ta phải sống trong sự đau khổ, kéo dài như thế |
Còn về phần ông giáo cũng sống trong hoàn cảnh túng quẫn | Con ve phan ong giao cung song trong hoan canh tung quan |
Tuy nhiên ông có tấm lòng rộng lớn qua việc mặc dù nhỏ tuổi hơn lão Hạc rất nhiều nhưng khi nghe lão tâm sự, ông vẫn lắng nghe và chia sẻ cùng lão, không hề phàn nàn mà lại tỏ thái độ vô cùng lễ phép tôn trọng lão Hạc | Tuy nhiên ông có tấm lòng rộng lớn qua việc mặc dù nhỏ tuổi hơn lão Hạc rất nhiều nhưng khi nghe lão tâm sự, ông vẫn lắng nghe và chia sẻ cùng lão, không hề phàn nàn mà lại tỏ thái độ vô cùng lễ phép tôn trọng lão Hạc |
Đọc truyện ngắn của Nam Cao, đoạn lão Hạc sang báo tin bán chó với ông giáo đã để lại cho tôi cảm xúc khó tả, giúp tôi thấm thía, cảm nhận được những nỗi đau của lão Hạc cũng như những người nông dân thời xưa phải trải qua, họ phải sống trong tầng lớp nghèo khổ, bị khinh miệt rất đáng thương | Đọc truyện ngắn của Nam Cao, đoạn lão Hạc sang báo tin bán chó với ông giáovv đã để lại cho tôi cảm xúc khó tả, giúpoc tôi thấm thía, cảm nhận được những nỗi đau của lão Hạc cũng như những người nông dân thời xưa phải trải qua, họ phải sống trong tầng lớp nghèo khổ, bị khinh miệt rất đáng thương |
Và đây cùng là đoạn trích mà tôi thích nhất | Và đây cùng là đoạ tríh mà tôi thch nhất |
Tôi là Giôn-xi, một cô hoạ sĩ nghèo của nước Mĩ xa xôi | Tôi là Giôn-xi, một cô hoạ sĩ ngèo ca nước Mĩ xa xôi |
Là một người nghệ sĩ, tôi phải đi nhiều nơi để tìm cảm hứng sáng tác | Laf moojt nguwowfi ngheej six, tooi phari ddi nhiefeu nowi ddeer tifm carm huwsng sasng tasc |
Vì vậy, tôi đã gặp nhiều chuyện bất ngờ, có thể kể cho các bạn nghe hàng giờ | Vi2 va65y, to6i d9a4 ga85p nhie62u chuye65n ba61t ngo72, co1 the63 ke63 cho ca1c ba5n nghe ha2ng gio72 |
Nhưng trong tất cả những điều ấy, câu chuyện bất ngờ nhất lại là câu chuyện về chính bản thân tôi | Nhưng trong tất cả những điều ấy, câu chuyện bất ngờ nhất lại là câu chuyện về chính bản thân tôi |
Câu chuyện “Chiếc lá cuối cùng” | Câu chuyện “Chiếc lá cuốibu cùng” |
Ngày ấy, tôi và Xiu-đi - một chị bạn vô cùng thân thiết, tốt bụng - sống trong một khu nhà trọ rẻ tiền | Ngà ấy, tôi và Xiu-đi - một chị bạn vô cùng thân thết, tốt bụng - sống trong một khu nhà tr rẻ tiền |
Hàng xóm của chúng tôi hầu hết đều là những người lao động nghèo, trong đó có một người hoạ sĩ già tên là Bơ- men | Hafng xosm cura chusng tooi haafu heest ddeefu laf nhuxwng nguwofwi lao ddoojng nghefo, trong ddos cos mojot nguwowfi hoaj six giaf teen laf Bow- men |
Cụ Bơ-men cũng có một niềm đam mê rất lớn tới nghệ thuật nhưng có lẽ cụ chưa tìm được nguồn cảm hứng sáng tác | Cụ Bơ-men cũng có một niềm đam mê rất lớn tớic nghệ thuật nhưng có lẽ cụ chưao tìm được nguồn cảm hứng sáng tác |
Trong phòng cụ có một tấm vải vẽ căng ra đã từ lâu lắm và ông cụ suốt ngày có vẻ say khướt | Trong phòng cụ có một tấm vải vẽ căng ra đã từ lâu lắm và ông cụ suốt ngày có vẻ say khướt |
Giờ đây, tôi đã là một hoạ sĩ có tên tuổi | Giờei đây, tôi đã là mộta hoạ sĩ có têny tuổi |
Dưới mỗi bức vẽ của mình tôi đều ký tên Bơ-men | Du7o17i mo46i bu17c ve4 cu3a mi2nh to6i d9e62u ky1 te6n Bo7-men |
Hàng năm, vào ngày giỗ của cụ, tôi vẫn trở về khu nhà trọ xưa viếng mộ cụ | Ha2ng na8m, va2o nga2y gio64 cu3a cu5, to6i va64n tro73 ve62 khu nha2 tro5 xu7a vie61ng mo56 cu5 |
Kỉ niệm về cụ và chiếc lá cuối cùng tôi vẫn còn lưu giữ trọn vẹn trong tim | Ki niem ve cu va chiec la cuoi cung toi van con luu giu tron ven trong tim |
Tôi đã nhiều lần thử vẽ lại chiếc lá ấy nhưng lần nào cũng đành bất lực ngồi trước mảnh vải trắng trơn | Tôi đã nhiều rần thử vẽ lại chiếc lá ấy nhưng lần nào cũng đành bất lực ngồi trước mảnh vải trắng trơn |
Tôi biết, chỉ có lao động nghệ thuật hết mình tôi mới có thể đền đáp sự hi sinh vĩ đại của người hoạ sĩ già đáng kính ấy | Tôi biết, chỉ có lao động nghệ thuật hết mình tôi mới có thể đền đáp sự hi sinh vĩ đại của người hoạ sĩ già đáng kính ấy |
- Vâng! Ông lão dậy phải! Đối với chúng mình thì thế là sung sướng | - Vang! Ong lao day phai! Doi voi chung minh thi the la sung suong |
Lão nói xong lại cười đưa đà | Lão nóiua xong lạio cườilu đưa đà |
Tiếng cười gượng nhưng nghe đã hiền hậu lại, thấy vậy tôi te tái đứng lên:Mùa đông! Gã viêm phổi lang thang thọc bàn tay lạnh buốt vào các khu nhà tồi tàn và tôi – Giôn-xi, một họa sĩ nghèo đã trở thành một trong số nạn nhân đầu tiên của gã | Tiếng cười gượng nhưng nghe đã hiền hậu lại, thấy vậy tôi te tái đứng lên:Mùa đông! Gã viêm phổi lang thang thọc bàn tay lạnh buốt vào các khu nhà tồi tàn à tôi – Giôn-xi, một họa sĩ nghèo đã trở thành một trong số nạn nhân đầu tiên của gã |
Nghèo túng, bệnh nạn khiến tôi tuyệt vọng tâm thế dành hết cho chuyến đi xa xôi bí ẩn của mình | Nghèo túng, pệnh nạn khiến tôi tuyệt vọng tâm thế dành hết cho chuyến đi xa xôi bí ẩn của mình |
Tôi cùng Xiu – một đồng nghiệp, thuê trọ trên một căn gác gần công viên Oa-sinh-tơn, tầng dưới cụ Bơ-men đã già 60 tuổi hay ngồi làm mẫu cho chúng tôi vẽ tranh ở tầng dưới | Tôi cùng Xiu – một đồng nghiệp, thuê trọ trên một căn gác gần công viên Oa-sinh-tơn, tầng dưới cụ Bơ-men đã già 60 tuổi hay ngồiti làm mẫu cho chúng tôi vẽ tranh ở tầngu dưới |
Giờ đây thời tiết mùa đông rất khắc nghiệt | Gio72 d9a6y tho72i tie61t mu2a d9o6ng ra61t kha18c nghie65t |
Mưa phũ phàng và gió vùi dập kéo dài triền miên không dứt | Mưa phũpl phàng và gió vùi dậpat kéo dài triền miên không dứt |
Gió bấc ào ào động vào cửa sổ mưa bồm bộp quất nước | Gio bac ao ao dong vao cua so mua bom bop quat nuoc |
Cây thường xuân bám trên bức tường gạch nhà bên đối diện với cửa sổ căn phòng của tôi đang trút lá | Caay thuwowfng xuaan basm treen buswc tuwofwng gajch nhaf been ddoosi dieejn vowsi cuwra soro cawn phofng cura tooi ddang trust las |
Tôi đợi khi nào chiếc lá cuối cùng rụng xuống thì tôi cũng là đời | Tôi đợi khi nào chiếc lá cuối cùng rụng xuống thì tôi cũng là đời |
Chị Xiu thường xuyên động viên an ủi chăm sóc tôi | Chị Xiu thường suyên động viên an ủi chăm sóc tôi |
Nhưng tôi chẳng để ý | Nhung toi chang de y |
Lúc này tôi thấy tâm hồn mình thật cô đơn, mọi sợi dây ràng buộc với bạn bè với cuộc sống cứ nới rộng dần từng sợi một | Lu1c na2y to6i tha16y ta6m ho62n mi2nh tha65t co6 d9o7n, mo5i so75i da6y ra2ng buo65c vo71i ba5n be2 vo71i cuo65c so61ng cu17 no71i ro65ng da26n tu72ng so75i mo65t |
Trời vừa hửng sáng tôi đã thều thào nhờ chị Xiu kéo tấm mành mành lên | Tro72i vu27a hu37ng sa1ng to6i d9a4 the62u tha2o nho27 chi5 Xiu ke1o ta61m ma2nh ma2nh le6n |
Ôi kìa! Vẫn còn một chiếc lá duy nhất đơn độc dũng cảm treo bám vào tường cuống lá xanh sẫm nhưng hình như rìa răng cưa đã úa vàng chắc chắn nó sẽ rụng nhanh | Ôi cìa! Vẫn còn một chiếc lá duy nhất đơn độc dũng cảm treo bám vào tường cuống lá xanh sẫm nhưng hình như rìa răng cưa đã úa vàng chắc chắn nó sẽ rụng nhanh |
Vậy mà cả ngày hôm ấy tôi vẫn nhìn thấy nó | Va56y ma2 ca3 nga2y ho6m a61y to6i va46n nhi2n tha61y no1 |
Cả đêm mưa gió vẫn tiếp tục ào ào | Cả đêm mưa gió vẫn tiếp tụcue ào ào |
Trời vừa sáng tôi lại yêu cầu Xiu kéo tấm mành mành lên | Troi vua sang toi lai yeu cau Xiu keo tam manh manh len |
Lạ chưa, chiếc lá vẫn còn ở đó | Lạ chưa, chiếc lá vẫn còn ở đó |
Tại sao nó không rụng nhỉ? Sức mạnh nào đã giúp nó vượt lên trên sự khắc nghiệt của thời tiết, phải chăng đó là sự gan góc dũng cảm bền bỉ? Còn tôi thì sao? Tôi đã buông xuôi chán nản tuyệt vọng đầu hàng số phận | Ta5i sao no1 kho6ng ru5ng nhi3? Su17c ma5nh na2o d9a4 giu1p no1 vu7o57t le6n tre6n su75 kha18c nghie65t cu3a tho27i tie16t, pha3i cha8ng d9o1 la2 su57 gan go1c du4ng ca3m be26n bi3? Co2n to6i thi2 sao? To6i d9a4 buo6ng xuo6i cha1n na3n tuye65t vo5ng d9a26u ha2ng so61 pha65n |
Tại sao chiếc lá có thể còn tôi không thể tồn tại? Tôi thấy mình thật yếu đuối vô dụng, phải lấy lại niềm tin nghị lực sống! Nhất định phải thế! | Tại xao triếc lá có thể còn tôi không thể tồn tại? Tôi thấy mình thật yếu đuối vô dụng, phải lấy lại niềm tin nghị lực sống! Nhất định phải thế! |
Tôi bèn nhờ chị Xiu lấy cho chút rượu chút sữa kê lại chiếc gối để ngồi lên lắp gương coi gương mặt của mình | Tôi bèn nhờ chị Xiu lấy cho chút rượu chút sữa kê lại chiếc gối để ngồi lên lắp gương coi gương mặt của mình |
Tôi tâm sự với chị: "Muốn chết là một tội! Một ngày nào đó em sẽ về vịnh Na-Plơ" | Tôi tâm sự với chị: "Muốn chết là một tội! Một ngày nào đó em sẽ về vịnh Na-Plơ" |
Sự sống dần hồi sinh trong tôi | Su song dan hoi sinh trong toi |
Nhờ thuốc men của bác sĩ, sự tận tình chăm sóc của Xiu và nghị lực lòng ham sống của tôi, cuộc sống lại mỉm cười với tôi | Nhờg thuốc men của bác sĩ, sự tận tình chăm sóc của Xiu và nghị lực lòngna ham sống của tôi,pa cuộc sống lại mỉm cười với tôivo |
Buổi chiều chị Xiu ôm lấy tôi và cả chiếc gối kể cho tôi nghe "Cụ Bơ-men đã chết rồi em ạ, em có thấy chiếc lá chẳng bao giờ rung rinh bởi đó là kiệt tác của cụ bơ-men cụ đã vẽ nó vào các đêm chiếc lá cuối cùng rụng xuống" | Buoori chieefu chij Xiu oom laasy tooi vaf car chiesec goosi kere cho tooi nghe "Cuj Bow-men ddax cheest roofi em aj, em cos thasay chieesc las chawrng bao giowf rung rinh bowri ddos laf kiejet tasc cura cuj bow-men cuj ddax vex nos vafo casc ddeem chieesc las cuoosi cufng rujng xuoosng" |
Trời ơi! Cụ Bơ-men đã chết rồi sao | Trowfi owi! Cuj Bow-men ddax cheest roofi sao |
Chết vì sự ngốc nghếch ý nghĩa kì quặc của tôi ư | Chết vì sự ngốc nghếch ý ghĩa kì quặc củ ôi ư |
Tôi choáng váng ân hận day dứt | Tôiab choángly vánga ân hậncc day dứt |
Một người sống cô độc như cụ Bơ men khao khát vẽ kiệt tác mà chưa bao giờ thực hiện được | Một người sống cô độc như cụ Bơ men khao khát vẽ kiệt tác mà chưa bao giờ thực hiện được |
Giờ đây chỉ vì muốn cứu tôi mà cụ đã hi sinh tính mạng của mình phải rồi đó chính là kiệt tác của cụ bởi nó được vẽ trong hoàn cảnh đặc biệt đêm tối mưa phũ phàng gió vùi dập nó giống thật đến mức tôi và chị Xiu không nhận ra đó là một bức vẽ | Giờ đây chỉ vì muốn cứu tôi mà cụ đã hi sinh tính mạng của mình phải rồi đó chính là kiệt tác của cụ bởi nó được vẽ trong hoàn cảnh đặc biệt đêm tối mưa phũ phàng gió vùi dập nó giống thật đến mức tôi và chị Xiu không nhận ra đó là một bức vẽ |
Nó cứu sống tính mạng của tôi nhưng lại cướp đi tính mạng người tạo ra nó | Nos cuwsu soosng tisnh majng cura tooi nhuwng laji cuwowsp ddi tisnh majng nguwowfi tajo ra nos |
Nó là sản phẩm kết tinh của tài năng trái tim yêu thương vô hạn đức hi sinh và lòng vị tha | No1 la2 sa3n pha63m ke61t tinh cu3a ta2i na8ng tra1i tim ye6u thu7o7ng vo6 ha5n d9u71c hi sinh va2 lo2ng vi5 tha |
Nó còn khẳng định sức mạnh của nghệ thuật chân chính hướng tới phục vụ cuộc sống của con người | Nó còn khẳngic địnhu sức mạnhuu của nghệ thuậtax chân chính hướng tới phục vụ cuộc sống của conib ngườiry |
Cảm ơn cụ! Giờ đây tôi phải làm gì để xứng đáng với sự ra đi của cụ? Tôi phải sống tốt hơn khỏe mạnh vẽ kiệt tác Vịnh Na-Plơ, đi khắp trái đất đem nghệ thuật chân chính phục vụ cuộc sống con người | Cảm ơn cụ! Giờ đây tôi phải làm gì để xứng đáng với sự ra đi của cụ? Tôi phải sống tốt hơn khỏe mạnh vẽ kiệt tác Vịnh Na-Plơ, đi khắp trái đấtte đem nghệ thuật chân chính phục vụ cuộc sống con người |
Ca ngợi những tấm lòng cao cả biết hi sinh vì người khác | Ca ngowji nhuwxng taasm lofng cao car bieest hi sinh vif nguwowfi khasc |
- Thầy để con đi luộc khoai thầy nhé | - Thay de con di luoc khoai thay nhe |
- Ừ, luộc giúp thầy, nhặt những củ to ấy, để thầy pha nước mời ông xơi | - Ừ, luộc giúpy thầy, nhặt những củ to ấy,y để thầy pha nước mời ông xơi |
- Thầy tôi nhắc nhở | - Tha26y to6i nha81c nho73 |
- Nói đùa thế chứ ông giáo cho để khi khác | - Nói đùa thế trứ ông giáo cho để khi khác |
Lão Hạc ngần ngại | Lãot Hạc ngần ngại |
- Việc gì còn phải chờ khi khác | - Vieejc gif cofn phari chowf khi khasc |
Không bao giờ nên hoãn sự sung sướng lại, cụ cứ ngồi xuống đây | Không pao dờ nên hoãn sự sung sướng lại, cụ cứ ngồi xuống đây |
Tôi đi luộc khoai | Tôi đi luộc khoai |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.