correct_text
stringlengths
7
737
error_text
stringlengths
5
950
Và cuối cùng, ngày khai giảng năm học mới đã đến, các bạn học sinh tấp nập và về trường, chủ nhân tôi cũng vậy
Va2 cuo61i cu2ng, nga2y khai gia3ng na8m ho5c mo71i d9a4 d9e61n, ca1c ba5n ho5c sinh ta61p na65p va2 ve62 tru7o72ng, chu3 nha6n to6i cu4ng va56y
Thủa vào học chính thức, chỉ là ngày nhận lớp mà thôi, nhưng cô ấy vẫn mang theo tôi bên mình, tôi vui lắm vì đây là lần đầu tiên tôi có thể đến trường trong buổi khai giảng
Thura vafo hojc chisnh thuwsc, chir laf ngafy nhaajn lowsp maf thooi, nhuwng coo aasy vaaxn mang theo tooi been mifnh, tooi vui laswm vif ddaay laf laafn ddafau tieen tooi cos there ddeesn truwowfng trong buoori khai giarng
Trùng hợp thay, sách Ngữ Văn tôi đây lại được sử dụng ngày đầu tiên, cũng là ngày thứ hai đầu tuần
Trùng hợp thay, sách Ngữ Văn tôi đây lại được sử dụng ngày đầu tiên, cũng là ngày thứ hai đầu tuần
Tối trước đó cô chủ đã tâm sự với tôi rằng sẽ cố gắng học tốt môn Văn tôi và nâng niu tôi hơn cả, tôi cảm động lắm vì tình cờ tôi biết rằng cô chủ này luôn tràn đầy cảm xúc, cô yêu Văn hơn ai hết
Toi truoc do co chu da tam su voi toi rang se co gang hoc tot mon Van toi va nang niu toi hon ca, toi cam dong lam vi tinh co toi biet rang co chu nay luon tran day cam xuc, co yeu Van hon ai het
Khi cô chủ ngủ thiếp đi
Khi cô chủ ngủ thiếp đi
Các bạn sách khác cùng tôi nói chuyện, cùng hứa hẹn sẽ gặp những điều may mắn trong năm học này của cô chủ
Các bạn sách khác cùng tôi nói chuyện, cùng hứa hẹn sẽ gặp những điềuhc may mắn trong năm học này của cô chủ
Ngày đi học đầu tiên, nằm trên chiếc bàn bé nhỏ mà cô chủ đã đặt tôi trên đó cùng với các dụng cụ học tập khác
Ngafy ddi hojc ddaafu tieen, nawfm treen chieesc bafn bes nhor maf coo chur ddax ddawjt tooi treen ddos cufng voswi casc dujng cuj hojc taajp khasc
Tôi được sử dụng cẩn thận, cô chủ lật từng trang, từng trang không nề có nếp gấp nào cả, tôi cảm thấy mình được chiều chuộng hơn những bạn khác
Tôi được sử dụng cẩn thận, cô chủ lật từng trang, từng trang không nề có nếp gấp nào cả, tôi cảm thấy mình được chiều chuộng hơn những bạn khác
Từng tiết học trôi qua mau và đến hết giờ Văn, tôi được cô chủ bỏ vào ngăn tủ, nằm trong ấy, tôi buồn lắm vì không được ngắm xung quanh trong lớp mà toàn là một màu tối om
Tuwfng tieest hojc trooi qua mau vaf ddeesn heest giofw Vawn, tooi dduwowjc coo chur bor vafo ngawn tur, nawfm trong aasy, tooi buoofn lawsm vif khoong dduwowjc ngawsm xung quanh trong lowsp maf toafn laf moojt mafu toosi om
Tôi thấy yêu cô chủ tôi lắm vì những bạn sách khác, chủ nhân của họ không hề trân trọng họ tí nào cả
Tôi thấy yêu cô trủ tôi lắm vì những bạn sách khác, chủ nhân của họ không hề trân trọng họ tí nào cả
Người ta nói: học sinh phải biết giữ gìn vở sách sạch sẽ nhưng những điều tôi thấy hoàn toàn trái sự thật
Ngu7o72i ta no1i: ho5c sinh pha3i bie61t giu74 gi2n vo73 sa1ch sa5ch se4 nhu7ng nhu74ng d9ie26u to6i tha61y hoa2n toa2n tra1i su75 tha65t
Và cuối cùng suy nghĩ vẫn vơ của tôi bị cắt đứt bằng tiếng trống ra về
Và cuối cùng suy nghĩ vẫn vơ của tôi bị cắt đứt bằng tiếng trống ra về
Thời gian trôi mau quá mới đó mà đã hết tiết học rồi
Thời gian trôi mau quá mới đó mà đã hế tit học rồi
Về nhà nằm trên ngăn tủ của cô chủ tôi thấy mình sao mà bơ vơ quá, cô chủ tôi đã đi học rồi, thường ngày được cô chủ sử dụng để học, xem, tôi vui vì mình có giá trị để sử dụng
Veef nhaf nawfm treen ngawn tur cura coo chur tooi thaasy mifnh sao maf bow vow quas, coo chur tooi ddax ddi hojc rofoi, thuwowfng ngafy dduwowjc coo chur suwr dujng ddeer hojc, xem, tooi vui vif mifnh cos gias trij ddere suwr dujng
Nhưng dù sao như thế tôi cũng mãn nguyện rồi, tôi còn vui nhiều cái nữa, cô hay kể những chuyện trong lớp hài hước mà cô chủ gặp, cô chủ đâu biết rằng ngày nào tôi cũng hiểu và rất muốn chia sẻ với cô chủ
Nhưng dù sao như thế tôi cũng mãn nguyệnp rồi, tôi còn vui nhiều cái nữa, cô hay kể nhữngl chuyện trong lớp hài hước mà cô chủ gặp, cô chủ đâu biết rằng ngàyka nào tôi cũng hiểu và rất muốn chia sẻ với cô chủ
Những ngày theo cô chủ đến lớp cũng như thế mà dần dần trôi qua
Nhung ngay theo co chu den lop cung nhu the ma dan dan troi qua
Tôi nhớ cho đến một ngày đang yên vị trên cái bàn học trên lớp, có một bạn nam khác đã giấu tôi đi vì muốn trêu ghẹo cô chủ, nằm trong cặp bạn nam ấy mà xung quanh là một màu đen bao trùm lấy tôi, không biết cô chủ có tìm được tôi không? Từ bên trong tôi nghe tiếng khóc của cô chủ bên ngoài, tôi thầm nghĩ rằng, cô học ...
Tôi nhớ cho đến một ngày đang yên vị trên cái bàn học trên lớp, có một bạn nam khác đã giấu tôig đi vì muốn trêu ghẹo cô chủ, nằm trong cặp bạn nam ấy mà xung quanh là một màu đen bao trùm lấy tôi, không biết cô chủ có tìm được tôi không? Từ bên trong tôi nghe tiếng khóc của cô chủ bên ngoài, tôi thầm nghĩ rằng, cô học...
Thời gian dần trôi qua, tôi – quyển Ngữ Văn 10 tuy không bị rách hay nhăn như các sách khác, nhưng tôi trông mình như cũ đi vậy mà cô chủ không hề bỏ mặt tôi, tôi vẫn được cô chủ mang đi học ngày ngày, có biết bao chuyện vui buồn cô đều kể tôi nghe
Thời dan giần chôi qua, tôi – quyển Ngữ Văn 10 tuy không bị rách hay nhăn như các sách khác, nhưng tôi trông mình như cũ đi vậy mà cô chủ không hề bỏ mặt tôi, tôi vẫn được cô chủ mang đi học ngày ngày, có biết bao chuyện vui buồn cô đều kể tôi nghe
Có nhiều chuyện trong lớp cũng vậy, chứng kiến nhưng mọi người cứ nghĩ tôi là vật vô tri vô giác, không biết nói, không biết nghĩ
Có nhiều truyện chong rớp cũng vậy, chứng kiến nhưng mọi người cứ nghĩ tôi là vật vô tri vô giác, không biết nói, không biết nghĩ
Có cô chủ xem tôi như là một người bạn thôi
Co1 co6 chu3 xem to6i nhu7 la2 mo56t ngu7o72i ba5n tho6i
Tôi thực sự cảm ơn trời đã cho tôi gặp một người chủ vô cùng tốt bụng
Tôi thực sự cảmy ơn trời đã cho tôi gặp mộth người chủ vô cùnga tốtou bụng
Gần cuối năm học, những quyển sách khác gần như không được chủ nhân mình quan tâm nữa, trong lòn tôi lại dâng lên nổi lo lắng, tôi sợ mình bị bỏ rơi không còn giá trị nữa
Gần cuối năm học, những quyển sách khác gầnsy như khôngah được chủ nhân mìnha quan tâm nữa, trong lòn tôi lại dâng lên nổim lo lắng, tôi sợ mình bị bỏ rơi không còn giá trị nữa
Nhưng không, hoàn toàn không, cô ấy vẫn ấp ru tôi những ngày cuối cùng của năm học
Nhuwng khoong, hoafn toafn khoong, coo aasy vaaxn asap ru tooi nhuwxng ngafy cuosoi cufng cura nawm hojc
Sắp xa cô chủ rồi, tôi nhớ lắm, nhớ những tháng ngày ở cùng nhau, cùng đi học, cùng vượt qua những kì thi mệt mỏi, và đặc biệt là những lời tâm sự ngọt ngào của cô chủ nhỏ
Sắp xa cô chủ rồi, tôi nhớ rắm, nhớ những tháng ngày ở cùng nhau, cùng đi học, cùng vượt qua những kì thi mệt mỏi, và đặc biệt là những lời tâm sự ngọt ngào của cô chủ nhỏ
Và thế là năm học cũng kết thúc, cái gì đến rồi sẽ đến, tôi nằm trong thùng giấy nhỏ cùng bao bạn sách khác, tôi thực sữ đã rời bỏ chủ nhân này rồi, không biết cô ấy có cho tôi cho ai không, hay là bán đi nhỉ? Nhưng dù sao, tôi cũng đã hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình là phục vụ việc học của cô chủ, tôi hi vọng rằng nă...
Và thế rà năm học cũng kết thúc, cái gì đến rồi xẽ đến, tôi nằm trong thùng giấy nhỏ cùng bao bạn sách khác, tôi thực sữ đã lời bỏ chủ nhân này rồi, không biết cô ấy có cho tôi cho ai không, hay là bán đi nhỉ? Nhưng dù sao, tôi cũng đã hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình là phục vụ việc học của cô chủ, tôi hi vọng rằng nă...
Thế đấy, chỉ vẻ vẹn một năm học thôi, nhưng trong tôi luôn tràn đầy những kỉ niệm đẹp đẽ cùng với các bạn lớp 10, đặc biệt là cô chủ của tôi
Thees ddaasy, chir ver vejn moojt nawm hojc thooi, nhuwng trong tooi luoon trafn ddaafy nhuwxng kir nieejm ddejp ddex cufng vowsi casc bajn lowsp 10, ddawjc bieejt laf coo chur cura tooi
Tôi luôn tự hào về mình vì mình là một vật vô cùng quý giá giúp ích cho các bạn học sinh
Tôi ruôn tự hào về mình vì mình là một vật vô cùng quý giá giúp ích cho các bạn học sinh
Tôi chỉ có một hi vọng nhỏ nhoi, hãy yêu quý tôi và luôn trân trọng tôi, chỉ có như thế mới để lại trong lòng tôi và các bạn những kỉ niệm đẹp
Tôi chỉ có một hi vọng nhỏ nhoi, hãye yêu quý tôi và luôn trân trọng tôi, chỉu có như thế mới để lại trong lòng tôi và các bạn những kỉ niệm đẹpcu
Suốt năm năm nay, người dân ở quanh Trường tiểu học Ya Chim 1 (xã Ya Chim, thị xã Kon Tum) rất cảm động trước tình bạn của hai cậu học sinh
Suốt ăm năm nay, ngườ dân ở quanh Trường tiểu học Ya Chim 1 (xã Ya Chim, thị xã Ko Tum) rất cảm động trước tình bạn của hai cậu học sinh
Thấy bạn mình có đôi chân què quặt, cậu bé A Byưh đã tình nguyện cõng bạn đến trường hàng ngày
Thấy bạn mình có đôi chân què quặt, cậu bé A Byưh đã tình nguyện cõng bạn đến trường hàng ngày
Dù mưa gió hay mùa khô nắng gắt, người ta vản thấy A Trâm tươi cười trên lưng A Byưh đến trường
Dù mưa gió hay mùa khô nắng gắt, người ta vản thấy A Trâm tươi cười trên lưng A Byưh đến trường
Nhà A Byưh nghèo khó, bố mẹ lam lũ rẫy nương, nhà của A Trâm cũng chẳng khá gì hơn
Nhà A Byưh nghèo kh, bố mẹ lam lũ rẫy nương, nh của A Trâm cng chẳng khá gì hơn
Không một ai bắt A Byưh phải làm thế, nhưng vì thương bạn, cậu bé đã làm điều đó một cách tự nguyện và vui vẻ
Khoong moojt ai baswt A Byuwh phari lafm these, nhuwng vif thuwowng bajn, caaju bes ddax lafm ddieefu ddos mojot casch tuwj nguyeejn vaf vui ver
“Em muốn mình là đôi chân của bạn”, A Byưh tâm sự
“Em muốn mình rà đôi chân của bạn”, A Byưh tâm sự
“Yàng không phạt người tốt đâu!”
“Yàng không phạt người tốt đâu!”
A Byưh và A Trâm ở cùng làng Klâu Ngoh Zố
A Byưhii và A Trâmu ở cùngd làng Klâu Ngohov Zố
Vì thế, từ nhỏ hai cậu đã kết thân với nhau
Vi the, tu nho hai cau da ket than voi nhau
Nhà A Byưh nghèo, anh em lại đông nên cậu bé phải vất vả từ nhỏ
Nha2 A Byu7h nghe2o, anh em la5i d9o6ng ne6n ca65u be1 pha3i va16t va3 tu72 nho3
Còn hoàn cảnh A Trâm cũng chẳng khá hơn
Cofn hoafn carnh A Traam cuxng chawrng khas hown
Khi vừa sinh ra, chẳng hiểu vì sao đôi chân của em cứ teo tóp rồi không thể đi được, chỉ lết quanh quẩn trong nhà
Khi vufwa sinh ra, chawrng hieeru vif sao ddooi chaan cura em cuws teo tosp rofoi khoong theer ddi dduwowjc, chir leset quanh quaarn trong nhaf
Thấy con bị tật nguyền, ba của em trốn biệt, chỉ còn lại hai mẹ con trong căn nhà sàn trống trơ
Thấya cont bị tật nguyền, ba của em trốnex biệt,mi chỉ còn lại hai mẹ con trong căn nhà sàn trống trơ
Hằng ngày, sau giờ sua bò lên rẫy, A Byưh lại đến chơi với A Trâm
Hằng ngày, sau giờ sua bò lên rẫy, A Byưh lại đến chơi với A Trâm
Trò chơi của những đứa trẻ vùng quê giữa Tây Nguyên bạt ngàn chỉ là mấy cái lá cây vàng rụng, vài cục đất sét lượm được quanh vùng
Trof chowi cura nhuwxng dduwsa trer vufng quee giuwxa Taay Nguyeen bajt ngafn chir laf maasy casi las caay vafng rujng, vafi cujc ddaast sest luwojwm dduwowjc quanh vufng
Vậy mà tình bạn giữa hai đứa cứ ngày càng thắm thiết
Vậy mà tình bạns giữa hai đứa cứ ngàyy càng thắm thiết
Đến tuổi đi học, A Byưh vui mừng khi mẹ cho chiếc cặp mới để chuẩn bị đến trường, cậu mang đến nhà A Trâm để hai đứa cùng vui
D9e61n tuo36i d9i ho5c, A Byu7h vui mu72ng khi me5 cho chie16c ca85p mo71i d9e36 chua63n bi5 d9e16n tru7o72ng, ca56u mang d9e16n nha2 A Tra6m d9e36 hai d9u71a cu2ng vui
Nhưng A Trâm không thể nào vui được, cậu lết ra sau căn nhà sàn rồi ngồi bệt giữa đất mà khóc
Nhưng A Trâm không thể nào vui được, cậu lết ra sau căn nhà sàn rồi ngồi bệt giữa đất mà khóc
A Byưh lên tiếng: “Mầy không vui khi tao được đi học hả A Trám? Tại sao mày lại khóc?”
A Byưh lên tiếng: “Mầy không vui khi tao được đi hc hả A Trám? Tại sao mày lại khóc?”
A Trâm sụt sùi trả lời: “Không phải tao không vui vì mầy được đi học, mà tao buồn vì tao không có đôi chân như mày để đi học
A Trâm xụt xùi trả lời: “Không phải tao không vui vì mầy được đi học, mà tao buồn vì tao không có đôi chân như mày để đi học
Tao buồn lắm A Byưh!”
Tao buồn lắm A Byưh!”
Thương bạn, A Byưh suy nghĩ nhiều lắm
Thương bạn, A Byưh suy nghĩ nhiều lắm
Rồi bỗng dưng mấy hôm sau A Byưh đến nhà A Trâm với nét mặt hớn hở: “Tao có đôi chân, hai đứa mình dùng chung
Rồi bỗng dưng mấy hôm sau A Byưh đến nhà A Trâm với nét mặt hớn hở: “Tao có đôi chân, hai đứa mình dùng chung
Cả hai cùng đi học nhé!”
Cả hai cùng đi học nhé!”
Nghe bạn nói, cái bụng A Trâm mừng như được quà
Nghe ba5n no1i, ca1i bu5ng A Tra6m mu72ng nhu7 d9u7o75c qua2
Chị Y Thanh, mẹ A Trâm, nhớ lại: “Thương con lắm nhưng nó tật nguyền, trường lớp lại xa, mình thì suốt ngày lên rẫy
Chị Y Thanh, mẹ A Trâm, nhớ lại: “Thương conyr lắm nhưngq nó tật nguyền, trường lớp lạiit xa,o mìnhav thì suốt ngày lên rẫy
Nhà chỉ có hai mẹ con, ai đưa nó đến trường! Mình nghĩ cái số nó bị Yàng phạt nên có học cũng chẳng làm được gì
Nhà chỉ có hai mẹ con, ai đưa nó đếnei trường! Mình nghĩ cái số nó bị Yàng phạtix nên có học cũng chẳng làm được gì
Thôi thì mặc cho Yàng vậy”
Thôi thì mặc cho Yàng vậy”
Nhưng rồi một hôm thây A Byưh đứng chần chừ trước cửa như muốn nói điều gì đó, chị Y Thanh lên tiếng: “A Byưh, mày có chuyện gì muốn nói à?”
Nhưng lồi một hôm thây A Byưh đứng chần chừ trước cửa như muốn nói điều gì đó, chị Y Thanh lên tiếng: “A Byưh, mày có chuyện gì muốn nói à?”
Sau một hồi ngập ngừng, A Byưh lên tiếng: “Dì cho thằng A Trâm đi học với con nhé? Con sẽ cõng nó tới trường!”
Sau mot hoi ngap ngung, A Byuh len tieng: “Di cho thang A Tram di hoc voi con nhe? Con se cong no toi truong!”
Tuy ưng cái bụng nhưng chị Y Thanh vẫn lo lắng: “A Byưh à, cái số thằng A Trâm bị Yàng phạt rồi, mày giúp nó không sợ Yàng hả?”
Tuy ưng cái pụng nhưng chị Y Thanh vẫn lo lắng: “A Byưh à, cái số thằng A Trâm bị Yàng phạt rồi, mày giúp nó không sợ Yàng hả?”
Chẳng một phút đắn đo, A Byưh trả lời: “Không đâu, Yàng không phạt người tốt đâu! Con sẽ cõng A Trâm tới trường”
Chẳng một phút đắn đo, A Byưh trả lời: “Không đâu, Yàng không phạtuu người tốt đâu! Conoq sẽ cõng A Trâm tới trường”
Thấy A Byưh nhất quyết xin cho A Trâm tới trường, cuối cùng chị Y Thanh cũng đồng ý
Thấy A Byưh nhất quyết xin cho A Trâm tới rường, cuối cùng chị Y Thanh cũng đồng ý
Ngày khai trường, A Trâm rạng rỡ nụ cười trên lưng A Byưh, chị Y Thanh thấy vui vô cùng! Tuy khuyết tật nhưng A Trâm cũng lớn ngang ngửa với A Byưh
Nga2y khai tru7o72ng, A Tra6m ra5ng ro74 nu5 cu7o27i tre6n lu7ng A Byu7h, chi5 Y Thanh tha61y vui vo6 cu2ng! Tuy khuye61t ta65t nhu7ng A Tra6m cu4ng lo71n ngang ngu37a vo71i A Byu7h
Để đến được trường, nhiều khi đôi bạn nhỏ phải ngồi bệt giữa đường nghỉ lấy hơi
De den duoc truong, nhieu khi doi ban nho phai ngoi bet giua duong nghi lay hoi
Thấy dáng A Byưh cõng bạn đi liêu xiêu trên con đường đất đỏ của làng, ai cũng thầm thán phục và lo lắng cho lòng tốt của A Byưh có ngày bị Yàng phạt
Thấy dáng A Byưh cõng bạn đi liêu xiêu trên con đường đất đỏ của làng, ai cũng thầm thán phục và lo lắng cho lòng tốt của A Byưh có ngày bị Yàng phạt
Nhưng A Byưh và A Trâm thì không, hai đứa vẫn cười đùa hồn nhiên trong suốt hành trình năm năm đi tìm con chữ
Nhu7ng A Byu7h va2 A Tra6m thi2 kho6ng, hai d9u71a va64n cu7o72i d9u2a ho26n nhie6n trong suo16t ha2nh tri2nh na8m na8m d9i ti2m con chu47
Anh Tuấn, một người sửa xe đạp ở làng và cũng là nhân chứng của đôi bạn này trên con đường đầy bụi đỏ kể: “A Trâm ngày càng lớn nên nhiều lúc A Byưh cõng cũng thấm mệt
Anh Tuấn, một người sửa se đạp ở làng và cũng là nhân chứng của đôi bạn này trên con đường đầy bụi đỏ kể: “A Trâm ngày càng lớn nên nhiều lúc A Byưh cõng cũng thấm mệt
Những lúc như vậy A Trâm cởi quần dài, ngồi lết từng đoạn chờ bạn nghỉ mệt
Nhuwxng lusc nhuw vajay A Traam cowri quaafn dafi, ngofoi leset tuwfng ddoajn chowf bajn nghir meejt
Ở quê, trẻ con có được ăn sáng trước khi đến trường đâu, khi tan học cũng đã thấm cơn đói
O que, tre con co duoc an sang truoc khi den truong dau, khi tan hoc cung da tham con doi
Vậy mà chưa bao giờ tôi thấy A Byưh bỏ bạn cả, mệt lắm thì nó lấy cái mo cau kéo bạn về
Vậy mà chưa bao giờ tôi thấy A Byưh bỏ bạn cả, mệt lắm thì nó lấy cái mo cau kéoxo bạn về
Có những hôm mưa lớn, thấy hai đứa lem luốc bùn đất, thương quá tôi lấy xe chở về
Co1 nhu74ng ho6m mu7a lo71n, tha61y hai d9u71a lem luo61c bu2n d9a61t, thu7o7ng qua1 to6i la61y xe cho73 ve62
Tôi vẫn thường chỉ vào tụi nó mà dạy con tôi, nhưng nói thật để làm được như A Byưh thì hiếm lắm!”
Tôixa vẫn thườngy chỉav vào tụi nók mà dạy con tôi,i nhưng nói thật để làm được nhưuv A Byưh thì hiếm lắm!”
Năm nay, cả A Byưh và A Trâm đã bước vào lớp 6, trường lại xa nhà hơn 6 km
Nawm nay, car A Byuwh vaf A Traam ddax buwoswc vafo lowsp 6, truwowfng laji xa nhaf hown 6 km
Hôm tôi đến chỉ còn gần một tuần nữa là vào năm học mới, A Trâm nói với giọng buồn buồn: “Trường xa quá, chắc con phải nghỉ học thôi
Hoom tooi ddeesn chir cofn gaafn moojt tuafan nuwxa laf vafo nawm hojc moswi, A Traam nosi vowsi giojng buoofn buoofn: “Truwowfng xa quas, chawsc con phari nghir hojc thooi
Đi xa vậy mà bắt bạn cõng thì tội lắm”
Đi xa vậy mà bắt bạn cõng thì tội lắm”
Nói rồi cậu bé thút thít khóc
ói rồi cậu bé thút thít khóc
Đúng lúc đó A Byưh từ rẫy chạy về: “A Trâm à, mày có nhà không? Đi chăn bò tao thấy có mấy trái này chín ngon quá, tao mang về cho mày này”
Ddusng lusc ddos A Byuwh tuwf raaxy chajy veef: “A Traam af, mafy cos nhaf khoong? Ddi chawn bof tao thaasy cos maasy trasi nafy chisn ngon quas, tao mang vefe cho mafy nafy”
Rồi cả hai cùng chia nhau mớ trái cây trên rừng ăn ngon lành
Rồi cả hai cùng chia nha mớ rái cây trên rừng ăn ngn lành
A Trâm quên cả buồn
A Trâm quên cả buồn
Sau khi ăn xong trái cây, A Byưh nói với bạn: “Mày đừng buồn nữa A Trâm à, dù trường có xa tao cũng cõng mày đi học, vì mày là bạn tốt của tao mà”
Sau khi ăn xong trái cây, A Byưh nói với bạn: “Mày đừng buồn nữa A Trâm à, dù trường có xa tao cũng cõng mày đi học, vì mày là bạn tốt của tao mà”
Nói rồi A Byưh lôi chiếc xe đạp hư của chị Y Thanh vứt ở góc nhà ra ngắm nghía
Nói rồi A Byưh lôi chếc xe đạp hư của chị Y Thanh vứt ở góc nhà ra ngắ nghía
A Byưh nói sẽ xin chị Y Thanh tiền để sửa lại chiếc xe đạp, sẽ tập đi xe đạp cho kịp ngày khai trường
A Byưh nói sẽ xin chị Y hanh tiền để sa lại chiếc xe đạp, sẽ tập đi xe đạp cho kịp ngày khai trườn
Nhìn chiếc xe gỉ sét tôi chợt chạnh lòng
Nhìn triếc se gỉ sét tôi chợt chạnh lòng
Nhưng khi nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh và to tròn của A Byưh, tôi biết cậu bé sẽ làm được
Nhưng khi nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh và to tròn của A Byưh, tôi biết cậu bé sẽ làm được
Vì cậu đã hứa: mãi là đôi chân của bạn
Vì cậu đã hứa: mãi là đôi chân của bạn
Hôm ấy, chiều thứ bảy, em sang nhà ngoại chơi
Hôm ấy, triều thứ bảy, em sang nhà ngoại chơi
Khi đi đến gần đồn công an, một sự việc xảy ra làm em chú ý
Khi ddi ddesen gaafn ddoofn coong an, moojt suwj vieejc xary ra lafm em chus ys
Ngay trước cổng đồn, một người phụ nữ đang vừa khóc vừa nói gì đó với chú công an
Ngayvo trước cổng đồn, một người phụ nữ đang vừavo khócos vừa nói gì đó với chú công an
Người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, ăn mặc giản dị, tay xách một gói đồ
Người phụ nữ khoảng bốneu mươisa tuổi, ăn mặc giản dị,yr tay xách một gói đồ
Còn chú công an khoảng hai mươi lăm tuổi
Co2n chu1 co6ng an khoa3ng hai mu7o7i la8m tuo63i
Người phụ nữ vẫn vừa khóc vừa cầu cứu chú công an:
Ngườip phụ nữ vẫn vừa khóc vừa cầu cứu chú công an:
- Chú ơi! Chú cứu tôi với
- Chu1 o7i! Chu1 cu71u to6i vo17i
Bây giờ tôi biết làm sao đây!
ây giờ tôi bit làm ao đâ!
Chú công an ôn tồn nói với người phụ nữ:
Chus coong an oon toofn nosi vowsi nguwowfi phuj nuwx:
- Chị cứ bình tĩnh kể đầu đuôi sự việc
- Chị cứ bình tĩnh kể đầu đuôi sự việc
Chúng tôi sẽ giúp chị
Chung toi se giup chi
Người phụ nữ nức nở:
Người phụ nữ nức nở
- Tôi đưa cháu đi chợ để mua quần áo, sách vở chuẩn bị cho cháu vào năm học mới
- Tôi đưa cháu đi chợ để mua quần áo, sách vở chuẩn bị cho cáu vào năm học mới
Trả tiền xong, quay lại, tôi đã không thấy cháu đâu cả
Trả tiềnu xong, quayp lại,y tôinv đã không thấy cháu đâu cả
Tôi tìm mấy vòng quanh nơi mua bán cũng không thấy
Tôi tìm mấy vòng quanh nơi mua bán cũng không thấy
Tôi lo quá không biết tính sao
Toi lo qua khong biet tinh sao