correct_text
stringlengths
7
737
error_text
stringlengths
5
950
Cái mặt của thị đích thực là một sự mỉa mai của hóa công: nó ngắn đến nỗi người ta có thể tưởng bề ngang lớn hơn bề dài, thế mà hai má nó lại hóp vào mới thật là tai hại, nếu má nó phinh phính thì mặt thị lại còn được hao hao như mặt lợn, là thứ mặt vốn nhiều hơn người ta tưởng, trên cổ người
Cai mat cua thi dich thuc la mot su mia mai cua hoa cong: no ngan den noi nguoi ta co the tuong be ngang lon hon be dai, the ma hai ma no lai hop vao moi that la tai hai, neu ma no phinh phinh thi mat thi lai con duoc hao hao nhu mat lon, la thu mat von nhieu hon nguoi ta tuong, tren co nguoi
Cái mũi thì vừa ngắn, vừa to, vừa đỏ, vừa sần sùi như vỏ cam sành, bành bạnh muốn chen lẫn nhau với những cái môi cũng cố to cho không thua cái mũi: có lẽ vì cố quá cho nên chúng nứt nở như rạn ra
Ca1i mu4i thi2 vu27a nga81n, vu72a to, vu72a d9o3, vu72a sa62n su2i nhu7 vo3 cam sa2nh, ba2nh ba5nh muo16n chen la64n nhau vo71i nhu74ng ca1i mo6i cu4ng co16 to cho kho6ng thua ca1i mu4i: co1 le4 vi2 co61 qua1 cho ne6n chu1ng nu71t no73 nhu7 ra5n ra
Ðã thế thị lại ăn trầu thuốc, hai môi dày được bồi cho dày thêm, cũng may quyết trầu sánh lại, che được cái màu thịt trâu xám ngoách
Ðã thế thị li ăn trầu thuốc, hai môi dày được bồi cho dày thêm, cũng may quyết rầu sánh lại, he được cái màu thịt trâu xám ngoách
Ðã thế những cái răng rất to lại chìa ra: ý hẳn chúng nghĩ sự cân đối chữa được một vài phần cho sự xấu
Ðã thế những cái răng rất to lại chìa ra: ý hẳn chúng nghĩ sự cân đối chữa được một vài phần cho sự ấu
Ðã thế thị lại dở hơi; đó là một ân huệ đặc biệt của Thượng đế chí công; nếu sáng suốt thì người đàn bà ấy sẽ khổ sở ngay từ khi mua cái gương thứ nhất
Ðã thế thị lại dở hơi; đó là một ân huệ đặc biệt của Thượnguu đế chí công; nếu sáng suốt thì người đàn bà ấy sẽ khổ sở ngay từ khi mua cái gương thứ nhất
Và thị lại nghèo nếu trái lại, ít nhất đã có một đàn ông khổ sở
Vaf thij laji nghefo neesu trasi laji, ist nhaast ddax cos moojt ddafn oong khoor sowr
Và thị lại là dòng giống của một nhà có mả hủi: cái này khiến không một chàng trai nào phải phân vân
Và thị lại rà dòng dống của một nhà có mả hủi: cái này khiến không một chàng trai nào phải phân vân
Người ta tránh thị như tránh một con vật rất tởm
Nguwowfi ta trasnh thij nhuw trasnh moojt con vaajt rasat towrm
Ngoài ba mươi tuổi, thị vẫn chưa có chồng
Ngoa2i ba mu7o7i tuo36i, thi5 va64n chu7a co1 cho62ng
Ở cái làng Vũ Ðại này người ta kết bạn từ khi lên tám, và có khi có con từ lúc mười lăm; không ai đợi đến năm hai mươi đẻ đứa con thứ nhất
Ở cái ràng Vũ Ðại này người ta kết bạn từ khi lên tám, và có khi có con từ lúc mười lăm; không ai đợi đến năm hai mươi đẻ đứa con thứ nhất
Cứ nhìn tình hình ấy thì ta nói quách: thị Nở không có chồng
Cusw nhifn tifnh hifnh aasy thif ta nosi quasch: thij Nowr khoong cos choofng
Mà thị cũng không còn ai thân thích, trừ một người cô đã có thể gọi được là già, và đã không chồng như thị
Mà thị cũng chông còn ai thân thích, trừ một người cô đã có thể gọi được là già, và đã không chồng như thị
Số trời định thế, để không ai phải trơ trọi trên đời này
Số trời định thế, để không ai phảivi trơ trọi trên đời này
Người cô làm thuê cho người đàn bà buôn chuối và trầu không xếp tàu đi Hải Phòng, có khi đi tận Hòn Gai, Cẩm Phả
Nguwofwi coo lafm thuee cho nguwofwi ddafn baf buoon chuoosi vaf traafu khoong xesep tafu ddi Hari Phofng, cos khi ddi taajn Hofn Gai, Caram Phar
Còn thị sống bằng những nghề lặt vặt ở làng
Còn thị sống bằng những nghề lặt vặtdn ở làngi
Hai cô cháu sống trong một cái nhà tre cách vườn của Chí Phèo bởi một con đê; hắn ở ngoài bãi, hai người ở trong xóm
Hai cô cháu sống trong một cái nhà tre cách vườn của Chí Phèo bởi một con đê; hắn ở ngoài bãi, hai người ở trong xóm
Có lẽ chính vì thế mà thị Nở không sợ cái thằng mà cả làng sợ
Cos lex chisnh vif thees maf thij Nowr khoong sowj casi thawfng maf car lafng sojw
Gần gũi lâu cũng sinh quen, mà quen thì ít khi còn sợ
Gần gũi lâu cũng sinh quen, mà quen thì ít khi còn sợ
Những người trông coi vườn bách thú thường bảo rằng hổ báo hiền y như mèo
Những người chông coi vườn bách thú thường bảo rằng hổ báo hiền y như mèo
Vả lại có lý nào để thị sợ hắn đâu? Người ta không ai sợ kẻ khác phạm đến cái xấu, cái nghèo, cái ngẩn ngơ của mình, mà thị lại chỉ có ba cái ấy
Var laji cos lys nafo ddeer thij sowj hawsn ddaau? Nguwowfi ta khoong ai sojw ker khasc phajm ddeesn casi xasau, casi nghefo, casi ngaarn ngow cura mifnh, maf thij laji chir cos ba casi aasy
Một phần nữa cũng bởi Chí Phèo ít khi ở nhà, mà ở nhà thì hắn lại hiền lành, ai có thể ác trong khi ngủ? Hắn chỉ về nhà để ngủ
Một phần nữa cũng bởi Chí Phèo ít khi ở nà, mà ở nà thì hắn lại hiền lành, ai có thể ác trong khi ngủ? Hắn ch về nhà để ngủ
Ngày nào thị Nở cũng phải qua vườn nhà hắn hai ba lần, là vì qua vườn nhà hắn có một lối nhỏ đi ra sông; trước kia, cả xóm vẫn dùng cái ngõ ấy để ra sông tắm giặt hay kín nước
Ngày nào thị Nở cũng bhải qua vườn nhà hắn hai ba lần, là vì qua vườn nhà hắn có một lối nhỏ đi ra sông; trước kia, cả xóm vẫn dùng cái ngõ ấy để ra sông tắm giặt hay kín nước
Nhưng từ khi hắn đến người ta thôi dần, tìm một lối khác đi xa hơn
Nhung tu khi han den nguoi ta thoi dan, tim mot loi khac di xa hon
Trừ thị Nở: thì đã bảo thị là người dở hơi, thị không thích làm như kẻ khác
Trừ thị Nở: thì đã bảo thị là người dở hơ, thị không hích làm hư kẻ khác
Quá tin ở người, quá tin ở mình liều lĩnh, bướng bỉnh hay có lẽ chỉ không chịu rời thói quen
Quáe tin ở người,a quá tin ở mìnhen liều lĩnh, bướnge bỉnh hay có lẽ chỉ không chịu rời thói quen
Nhưng hãy biết thị cứ đi ngõ ấy và vẫn chẳng làm sao cả
Nhưngg hãy biết thị cứ đi ngõ ấy và vẫnu chẳng làm sao cả
Thế rồi quen đi
Thế ồi quen đi
Có lần trong lúc Chí Phèo ngủ, thị vào cả nhà hắn để rọi nhờ lửa nữa, có lần thị xin của hắn một ít rượu về để bóp chân; hắn mải ngủ càu nhàu bảo thị rằng: ở xó nhà ấy, muốn rót bao nhiêu thì rót, để yên cho hắn ngủ
Co lan trong luc Chi Pheo ngu, thi vao ca nha han de roi nho lua nua, co lan thi xin cua han mot it ruou ve de bop chan; han mai ngu cau nhau bao thi rang: o xo nha ay, muon rot bao nhieu thi rot, de yen cho han ngu
Và lắm lúc thị ngạc nhiên: sao người ta ghê hắn thế?
Va lam luc thi ngac nhien: sao nguoi ta ghe han the?
Chiều hôm ấy thị Nở cũng ra sông kín nước như mọi chiều
Chiều hôm ấy thị Nở cũng ra sông kín nước như mọi chiều
Nhưng chiều hôm ấy, trăng lại sáng hơn mọi chiều, trăng tỏa trên sông và sông gợn biết bao nhiêu gợn vàng
Nhưng triều hôm ấy, trăng lại sáng hơn mọi chiều, trăng tỏa trên sông và sông gợn biết bao nhiêu gợn vàng
Những vàng ấy rung rinh mới trông thì đẹp, nhưng trông lâu mỏi mắt
Những vàng ấy rung rinh mới trông th đẹp, nhưng trông lâu mỏi mắt
Gió lại mát như quạt hầu
Gó ại mát hư uạt hầu
Thị Nở thấy muốn ngáp mà mí mắt thì nặng dần, toan díp lại
Thị Nở thấy muốn ngáp mà mí mắt thì nặng dần, toan díp lại
Thị vốn có một tật không sao chữa được: có lúc đột nhiên muốn ngủ, bất cứ ở đâu hay đang làm gì
Thị vốn có một tật không sao chữa được: có lúc đt nhiên muốn ngủ, bất cứ ở âu hay đang làm gì
Bà cô thị bảo thị là một người vô tâm
Bà cô hị bảo hị là một người vô tm
Ngáp một cái, thị nghĩ bụng: khoan hãy kín nước, hãy để lọ xuống ngồi nghỉ đây
Ngáp một cái, thị nghĩ bụng: khoan hãy kín nước, hãy để lọ xuống ngồi nghỉa đây
Bởi vì thị đã luật quật đập đất từ trưa tới giờ
Bởi vì thị đã luật quật đập đất từ trư tới gờ
Mà mấy khi được một nơi mát thế, mát rợn da rợn thịt, sung sướng quá! Mát y như quạt hầu
Mà my khi được mt nơi mát thế, mát rợn da rợn thị, sung sướng quá! Mát y như quạt hầu
Thị cởi áo ra ngồi tựa vào gốc chuối, dáng ngồi không kín đáo, nhưng không bao giờ thị biết thế nào là lả lơi
Thị cởi áo la ngồi tựa vào gốc chuối, dáng ngồi không kín đáo, nhưng không bao giờ thị biết thế nào là lả lơi
Con người vô tâm, không hay nghĩ xa xôi mà
Con nguoi vo tam, khong hay nghi xa xoi ma
Vả lại ở đây chẳng có ai
Vả lạise ở đâyqi chẳnge có ai
Chí Phèo đã về đâu, mà hắn có về thì cũng say khướt đã ngủ từ nửa đường và tới nhà tức khắc chúi đầu vào ngủ nốt
Chi Pheo da ve dau, ma han co ve thi cung say khuot da ngu tu nua duong va toi nha tuc khac chui dau vao ngu not
Hắn ra làm gì đây, cho có ra nữa thì đã sao? Thị không thể sợ hắn có thể phạm đến thị bởi lẽ rất giản dị là thị chưa thấy ai phạm đến thị bao giờ
Ha81n ra la2m gi2 d9a6y, cho co1 ra nu74a thi2 d9a4 sao? Thi5 kho6ng the63 so75 ha81n co1 the63 pha5m d9e61n thi5 bo73i le4 ra61t gia3n di5 la2 thi5 chu7a tha61y ai pha5m d9e16n thi5 bao gio72
Thật ra thì thị cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều đến thế
Thật ra thìi thị cũnge chẳng nghĩ ngợir nhiều đến thế
Trong óc thị đã có một bóng đen lan rồi
Trong óc thị đã có một póng đen lan rồi
Thị không ngồi thì không chịu được
Thi khong ngoi thi khong chiu duoc
Ngồi một lúc thị thấy rằng: nếu cứ ngồi mãi thì ngủ mất
Ngồi ột lúc thị thấy rằng: nu cứ ngồi mãi thì ngủ mất
Nhưng thị đã ngủ đến hai phần rồi
Nhưng thị đã ngủ đến hai bhần lồi
Và thị nghĩ: thì ngủ, ngủ thì đã làm sao! Về nhà thì cũng chỉ ngủ, ngủ ngay đây cũng vậy
Và thị nghĩ: thì ngủ, ngủ thì đã làm sao! Về nhà thì cũng chỉ ngủ, ngủ ngay đây cũng vậy
Bà cô đi theo hàng ít ra cũng dăm hôm mới về
Bà cô đi theo hàng ít ra cũng dăm hôm mới về
Thị cứ ngồi đây cho mát
Thi5 cu71 ngo62i d9a6y cho ma1t
Thị ngủ ngon lành và say sưa
Thị ngủ ngo lành và say sưa
Chí Phèo vẫn say say nhìn và run run
Chí Phèo vẫn say say nhìn và run run
Bỗng nhiên hắn rón rén lại gần thị Nở: lần đầu tiên hắn rón rén, từ khi về làng
Booxng nhieen hawsn rosn resn laji gaafn thij Nowr: lafan ddaafu tieen hawsn rosn resn, tuwf khi veef lafng
Thoạt tiên, hắn xách cái lọ để ra xa, rồi hắn lẳng lặng ngồi xuống bên sườn thị
Thoa5t tie6n, ha81n xa1ch ca1i lo5 d9e63 ra xa, ro62i ha81n la38ng la85ng ngo62i xuo61ng be6n su7o72n thi5
Và thị Nở giật mình
Và thị Nở giật mình
Thị Nở mới kịp giật mình thì thằng đàn ông đã bám víu lấy thị
Thi5 No73 mo17i ki5p gia65t mi2nh thi2 tha82ng d9a2n o6ng d9a4 ba1m vi1u la61y thi5
Thị vùng vẫy đẩy ra, thị mở mắt, thị tỉnh hẳn, thị nhận ra Chí Phèo
Thij vufng vaaxy ddaray ra, thij mowr mawst, thij tirnh hawrn, thij nhaajn ra Chis Phefo
Thị vừa thở, vừa vật nhau với hắn vừa hổn hển: “Ô hay
Thị vừa thở, vừa vật nhau với hắn ừa hổn hển: “Ô hy
Tôi kêu
Tôii kêuh
Tôi kêu làng lên bây giờ!” Thằng đàn ông phì cười
Toi keu lang len bay gio!” Thang dan ong phi cuoi
Sao thị lại kêu làng nhỉ? Hắn vẫn tưởng chỉ có hắn mới kêu làng thôi; người ta lại kêu tranh của hắn, bỗng nhiên hắn la lên kêu làng
Sao thi5 la5i ke6u la2ng nhi3? Ha18n va64n tu7o37ng chi3 co1 ha81n mo71i ke6u la2ng tho6i; ngu7o27i ta la5i ke6u tranh cu3a ha81n, bo64ng nhie6n ha81n la le6n ke6u la2ng
Hắn kêu như một kẻ bị đâm, vừa kêu vừa dằn người đàn bà xuống
Ha81n ke6u nhu7 mo65t ke3 bi5 d9a6m, vu72a ke6u vu72a da82n ngu7o72i d9a2n ba2 xuo61ng
Thị Nở trố mắt ngây ra nhìn
Thi5 No37 tro16 ma81t nga6y ra nhi2n
Thị Nở kinh ngạc: sao hắn lại kêu làng nhỉ? Mà hắn vẫn chưa chịu thôi kêu làng
Thị Nở kinh ngạc: sao ắn lại kêu làng nhỉ? Mà hắ vẫn chưa chịu hôi ku làng
Cũng may người quanh đây không có ai lạ gì tiếng hắn, mà khi hắn kêu làng thì không ai cần động dạng: họ lạu bạu chửi rồi lại ngủ; hắn kêu làng cũng như người khác buồn, hát ngao
Cũng may người quanh đây không có ai lạ gì tiếng hắn, mà khi hắn kêu làng thì không ai cần động dạng: họ lạu bạu chửi rồi lại ngủ; hắn kêu làng cũng như người khác buồn, hát ngao
Đáp lại hắn chỉ có lũ chó cắn xao lên trong xóm
Đáp rại hắn chỉ có lũ chó cắn xao lên trong xóm
Thị Nở bỗng nhiên bật cười
Thij Nowr booxng nhieen baajt cuwofwi
Thị Nở vừa rủa vừa đập tay lên lưng hắn
Thij Norw vuwfa rura vufwa ddaajp tay leen luwng hawsn
Nhưng đó là cái đập yêu, bởi vì đập xong, cái tay ấy lại giúi lưng hắn xuống
Nhưng đó là cái đậpyh yêu, bởio vì đậpo xong, cái tay ấy lại giúi lưng hắn xuống
Và chúng cười với nhau
Và trúng cười với nhau
Bây giờ thì chúng ngủ bên nhau
Baay giowf thif chusng ngur been nhau
Đứa bé bú no thì ngủ
Đứa bé bú no thì ngủ
Người ta ngủ say sau khi làm việc yêu
Ngu7o27i ta ngu3 say sau khi la2m vie65c ye6u
Chúng ngủ như chưa bao giờ được ngủ
Chusng ngur nhuw chuwa bao giofw dduwowjc ngur
Trăng vẫn thức, vẫn trong trẻo
Tra8ng va64n thu71c, va64n trong tre3o
Trăng rắc bụi trên sông, và sông gợn biết bao nhiêu vàng
Trăng lắc bụi chên xông, và sông gợn biết bao nhiêu vàng
Nhưng đến gần sáng, bỗng nhiên Chí Phèo chống một tay xuống đất, ngồi lên một nửa
Nhung den gan sang, bong nhien Chi Pheo chong mot tay xuong dat, ngoi len mot nua
Hắn thấy nôn nao, chân tay bủn rủn, như đến hai ba ngày nhịn đói
Hawsn thasay noon nao, chaan tay burn rurn, nhuw ddeesn hai ba ngafy nhijn ddosi
Thế mà bụng lại phinh phính đầy, hình như bụng hơi đau
The ma bung lai phinh phinh day, hinh nhu bung hoi dau
Còn hình như gì nữa, thôi đúng đau bụng rồi
Còn hình như gì nữa, thôi đúng đau bụng rồ
Đau thật, đau mỗi lúc một dữ! Nó cứ cuồn cuộn lên
Đau thật, đau mỗi rúc một dữ! Nó cứ cuồn cuộn lên
À mà trời lành lạnh
Af maf trowfi lafnh lajnh
Hễ có gió thì kinh kinh
Hễ có gió thì kinh kinh
Mỗi lần gió, hắn rươn rướn người
Mỗi lầnoc gió,ir hắnay rươn rướn người
Hắn muốn đứng lên
Hawsn muoosn dduswng leen
Sao đầu nặng quá mà chân thì bẩy rẩy
Sao d9a62u na85ng qua1 ma2 cha6n thi2 ba36y ra63y
Mắt hắn hoa lên
Mắtin hắnix hoan lên
Bụng quặn lại, đau gò ngườI
Bụng quặn lại, đau gò ngườI
Hắn oẹ ba bốn cái
ắn oẹ ba bn ci
Giá mửa ra được thì dễ chịu
Gia1 mu73a ra d9u7o75c thi2 de64 chi5u
Hắn cho một ngón tay vào móc họng
Hắn tro một ngón tay vào móc họng
Hắn oẹ ra một cái to hơn, ruột hình như lộn lên
Hn oẹ ra một cái to hơn, ruột hìh như lộn lên
Nhưng cũng chỉ nhổ ra toàn nước dãi
Nhưng cũng chỉ nhổ ra toàn nước dãi
Hắn nghỉ một tí rồi lại cho tay vào mồm
Ha81n nghi3 mo65t ti1 ro62i la5i cho tay va2o mo26m
Lần này thì mửa được
Ln ày thì ma được
Trời ơi! Mửa thốc mửa tháo, mửa ồng ộc, mửa đến cả ruột
Trời ơi! Mửa thốc mửa tháo, mử ồng ộc, mửa đến cả ruột
Đến nỗi người đàn bà phải dậy
Den noi nguoi dan ba phai day
Thị ngồi nhỏm dậy và ngơ ngác nhìn
Thị ngồi nhỏm giậy và ngơ ngác nhìn