correct_text
stringlengths
7
737
error_text
stringlengths
5
950
Vậy cố nhiên là làng không chịu chôn cho
Vay co nhien la lang khong chiu chon cho
Hàng xóm cũng nhất định không chôn
Hafng xosm cuxng nhaast ddijnh khoong choon
Họ còn hạch sách nọ kia, toan làm rầy rà cho người chồng và người chứa chịu
Họ còn hạch sách nọ kia, toan làm rầy rà cho người chồng và người chứa chịu
Không biết liệu ra sao, anh chồng bèn mua một chục cau đem lên kêu với họ đạo, xin họ chôn làm phúc, rồi anh ta xin nhập đạo
Khong biet lieu ra sao, anh chong ben mua mot chuc cau dem len keu voi ho dao, xin ho chon lam phuc, roi anh ta xin nhap dao
Họ nhận, làm ma cho người vợ
Họ nhận,n làm ma cho ngườiu vợ
Rồi nhân tiện muốn giúp đỡ anh chồng, họ bèn cho anh ta làm sãi để thay cho người lềnh và cấp cho anh ta mấy sào đất bên cạnh nhà thờ để làm vườn, lại cho anh ta tiền để làm một cái nhà con con
Rồi nhân tiện muốn dúp đỡ anh chồng, họ bèn cho anh ta làm sãi để thay tro người lềnh và cấp cho anh ta mấy sào đất bên cạnh nhà thờ để làm vườn, lại cho anh ta tiền để làm một cái nhà con con
Từ đấy trai em trong họ không còn phải cắt lượt nhau làm lềnh nữa
Tufw ddaasy trai em trong hoj khoong cofn phari cawst luwojwt nhau lafm leefnh nuwxa
Được bốn mươi năm như vậy
Duoc bon muoi nam nhu vay
Rồi người sãi chết
Rồi người sãi chết
Hắn không có con để mà nối nghiệp
Hắn không có con để mà nố nghiệp
Bọn trai em quên hẳn cái lệ lềnh ngày xưa rồi, chỉ biết có sãi là một anh na ná như thằng mõ, bây giờ nhất định bướng, không chịu làm việc ấy
Bo5n trai em que6n ha83n ca1i le65 le26nh nga2y xu7a ro62i, chi3 bie61t co1 sa4i la2 mo65t anh na na1 nhu7 tha82ng mo4, ba6y gio72 nha61t d9i5nh bu7o71ng, kho6ng chi5u la2m vie65c a61y
Bàn định mãi, các cụ bỗng nhớ đến anh cu Lộ
Bafn ddijnh maxi, casc cuj boxong nhows ddesen anh cu Looj
Nghĩ đến một cách rụt rè thôi
Nghi4 d9e61n mo56t ca1ch ru5t re2 tho6i
- Giá anh ta chịu cáng đáng cho thì hay quá! Anh ta cẩn thận mà sạch sẽ…
- Giá anh ta chịu cáng đáng cho thì hay quá! Anh ta cẩn thận mà sạch sẽ…
Mà nhà cũng túng
Mà nhà cũng túng
Cáng đáng được thì thêm bốn sào vườn nữa, sưu thuế không phải đóng
Casng ddasng dduwowjc thif theem boosn safo vuwofwn nuwxa, suwu thuees khoong phari ddosng
- Mà mỗi kì thuế họ lại còn cho thêm tiền…
- Maf mooxi kif thuees hoj laji cofn cho theem tieefn…
Kể ra thì chỉ toàn cái lợi
Keer ra thif chir toafn casi lojwi
Nhưng chỉ sợ anh ấy còn e cái tiếng…
Nhưng chỉ sợ anh ấy còn e cái tiếng…
- Tiếng tăm gì! Quét dọn nhà thờ thì cũng là làm việc thờ phượng, ai làm không được
- Tiếng tăm gì! Quét dọn nhà thờ thìoi cũng là làm việcyr thờ phượng, ai làm không được
Còn đi mời quan viên, thì mình là người dưới, đi mời người trên một tiếng, cũng không đáng à
Còn đi mời quan viên, thì mình là người dưới, đi mời người trên một tiếng, cũng không đáng à
Một cụ kêu lên thế
Mot cu keu len the
Cụ tiên chỉ mủm mỉm cười, rồi hỏi:
Cụ tiên chỉ mủm mỉm cười, rồi hỏi:
- Hay là ta cho tìm anh ấy đến, dỗ anh ấy xem sao?
- Ha là ta ch ìm ah ấy đến, dỗ anh ấy xm sao?
Người ta kể tất cả những cái lợi ra mà nhử
Ngu7o27i ta ke63 ta16t ca3 nhu74ng ca1i lo75i ra ma2 nhu73
Rồi người ta lại cố cắt nghĩa cho anh hiểu; làm sãi chẳng có gì mà nhục, cũng là làm việc họ đấy thôi; ai cũng ngại, không chịu đứng ra cáng đáng, thì mình đứng ra cáng đáng giùm cho cả họ; có phải mình tham lợi, tự nhiên đem trầu cau đến xin làm dâu đâu mà sợ tiếng?…
Rồi người ta lại cố cắt nghĩa cho anh hiểu; làm sãi chẳng có gì mà nhục, cũng là làm việc họ đấy thôi; ai cũng ngại, không chịu đứng ra cáng đáng, thì mình đứng ra cáng đáng giùm cho cả họ; có phải mình tham lợi, tự nhiên đem trầu cau đến xin làm dâu đâu mà sợ tiếng?…
- Không, thế này anh cu ạ: giá như anh cầu cạnh để làm thì còn có người nói được
- Không, th này anh cu ạ: giá như anh cầu cạnh để làm thì còn có người nói được
Đằng này anh không cầu cạnh
Đằng nàyyn anhr không cầu cạnhe
Chúng tôi gọi anh đến cho làm thì việc gì anh không làm? Ấy là tất cả các cụ, cùng quan viên trên, quan viên dưới đều mến cái bụng anh hiền lành… Anh cứ làm
Chung toi goi anh den cho lam thi viec gi anh khong lam? Ay la tat ca cac cu, cung quan vien tren, quan vien duoi deu men cai bung anh hien lanh… Anh cu lam
Lộ bùi tai, làm vậy
Lộ bùi tai, làm vậy
Và quả nhiên, hắn làm được ít lâu thì nhà đỡ xo dụi hơn trước thật
Và quả nhiên, hắn ràm được ít lâu thì nhà đỡ xo dụi hơn trước thật
Bởi vì hắn chăm chỉ lắm
Bởi vì hắn chăm chỉ lắm
Mấy sào vườn họ cho, hắn cuốc xới rất kĩ càng
Mấy sào vườn họ cho, ắn cốc xới rất kĩ àng
Hắn làm ngô, làm mía được mấy vụ tốt luôn
Ha81n la2m ngo6, la2m mi1a d9u7o75c ma61y vu5 to61t luo6n
Tiền của họ cho, hắn bỏ ra lấy khô bã cho lợn ăn
Tiền ủa họ cho, hắn bỏ ra lấy hô bã cho ln ăn
Sưu thuế không mất một đồng trinh, làm được đồng nào được cả
Sưu thuế không mất một đồng trinh, làm được đồng nào được cả
Làm gì không dễ chịu?
Lam gi khong de chiu?
Bấy giờ những anh khác trông thấy thế mới sinh ra tiếc
Bay gio nhung anh khac trong thay the moi sinh ra tiec
Họ thấy Lộ làm sãi ngon ăn quá
Ho thay Lo lam sai ngon an qua
Họ ngấm ngầm ghen với hắn
Họ ngấm ngầm ghen với hắn
Và chẳng người nào bảo người nào, họ vô tình về hùa với nhau để báo thù
Va2 cha83ng ngu7o72i na2o ba3o ngu7o72i na2o, ho5 vo6 ti2nh ve26 hu2a vo17i nhau d9e36 ba1o thu2
Những lời tiếng mỉa mai truyền từ người nọ đến người kia
Nhuwxng lowfi tieesng mira mai truyeefn tuwf nguwowfi noj ddeesn nguwofwi kia
Lộ thấy những bạn bè cứ lảng dần
Lộ thấy những bạ bè cứ lảg dn
Những người ít tuổi hơn, nói đến hắn, cũng gọi bằng thằng
Nhung nguoi it tuoi hon, noi den han, cung goi bang thang
Trong những cuộc hội họp, nếu hắn có vui miệng nói chõ vào một vài câu, nhiều người đã ra vẻ khinh khỉnh, không thèm bắt chuyện… Hắn nhận thấy sự thay đổi ấy, và bắt đầu hối hận
Trong nhung cuoc hoi hop, neu han co vui mieng noi cho vao mot vai cau, nhieu nguoi da ra ve khinh khinh, khong them bat chuyen… Han nhan thay su thay doi ay, va bat dau hoi han
Nhưng sự đã trót rồi, biết làm sao được nữa? Hắn tặc lưỡi và nghĩ bụng: “Tháng ba này, thằng nào thằng ấy đến ba ngày không được một bát cơm, dãi nhỏ ra, hết còn làm bộ!…” Một ý phấn khích đã bắt đầu nảy mầm trong khối óc hiền lành ấy… Một hôm, trong một đám khao, Lộ vừa chực ngồi cỗ thì ba người ngồi trước đứng cả lên
Nhưng xự đã tlót rồi, biết làm sao được nữa? Hắn tặc lưỡi và nghĩ bụng: “Tháng ba này, thằng nào thằng ấy đến ba ngày không được một bát cơm, dãi nhỏ ra, hết còn làm bộ!…” Một ý phấn khích đã bắt đầu nảy mầm trong khối óc hiền lành ấy… Một hôm, trong một đám khao, Lộ vừa chực ngồi cỗ thì ba người ngồi trước đứng cả lên
Lộ ngồi trơ lại một mình
Lo ngoi tro lai mot minh
Mặt hắn đỏ bừng lên
Ma85t ha81n d9o3 bu72ng le6n
Hắn do dự một lúc rồi cũng phải đứng lên nốt, mặt bẽn lẽn cúi gầm xuống đất
Han do du mot luc roi cung phai dung len not, mat ben len cui gam xuong dat
Chủ nhà hiểu ba anh kia có ý gai ngạnh không chịu ngồi chung với mõ
Chu3 nha2 hie63u ba anh kia co1 y1 gai nga5nh kho6ng chi5u ngo62i chung vo71i mo4
Ông tìm một người khác, xếp vào cho đủ cỗ, và an ủi Lộ:
Ong tim mot nguoi khac, xep vao cho du co, va an ui Lo:
- Chú ăn sau cũng được
- Chú ăn sau cũng được
Lộ ầm ừ cho xong chuyện, rồi nhân một lúc không ai để ý, lẻn ra về
Lộ ầm ừ cho xong chuyện, rồi nhân một lúc khôngep ai để ý, lẻnu ra về
Hắn tấm tức rất lâu
Hawsn taasm tuwsc raast laau
Trông thấy vợ, hắn cúi mặt, không dám nhìn thị, làm như thị đã rõ cái việc nhục nhã vừa rồi
Trông thấy vợ, hắna cúi mặt, không dám nhìn thị, làm như thị đã rõ cái việc nhục nhã vừa rồi
Hắn thở ngắn thở dài, lắm lúc hắn muốn bỏ phắt việc, trả lại vườn cho họ đỡ tức
Han tho ngan tho dai, lam luc han muon bo phat viec, tra lai vuon cho ho do tuc
Nhưng nghĩ thì cũng tiếc
Nhung nghi thi cung tiec
Hắn lại tặc lưỡi một cái, và nghĩ bụng: “Mặc chúng nó!…” Hắn chỉ định từ giờ chẳng đi ăn cỗ đám nào nữa là ổn chuyện… Nhưng khổ một nỗi, không đi, không được
Hắn rại tặc lưỡi một cái, và nghĩ bụng: “Mặc chúng nó!…” Hắn chỉ định từ giờ chẳng đi ăn cỗ đám nào nữa là ổn chuyện… Nhưng khổ một nỗi, không đi, không được
Đám nào có ăn, tất nhiên chủ nhân không chịu để hắn về
Đám nào có ăn, tất nhiên trủ nhân không chịu để hắn về
Làm cỗ cho cả họ ăn còn được, có hẹp gì một cỗ cho thằng sãi? Để nó nhịn đói mà về, nó chửi thầm cho
Làm cỗ cho cả họ ăn còn được, có hẹp gì một cỗ ch hằng sãi? Để nó nhịn đói mà về, nó chửi thầm co
Mà thiên hạ người ta cũng cười vào mặt, là con người bủn xỉn… Ấy, người ta cứ suy hơn, tình thiệt như vậy, mà nhất định giữ thằng sãi lại
Ma thien ha nguoi ta cung cuoi vao mat, la con nguoi bun xin… Ay, nguoi ta cu suy hon, tinh thiet nhu vay, ma nhat dinh giu thang sai lai
Không ai chịu ngồi với hắn, thì hắn sẽ ngồi một mình một cỗ trong bếp, hay một chỗ nào kín đáo cho hắn ngồi…
Khoong ai chiju ngofoi vowsi hawsn, thif hawsn sex ngoofi moojt mifnh moojt coox trong besep, hay moojt choox nafo kisn ddaso cho hawsn ngoofi…
Mới đầu, Lộ tưởng ngồi như thế, có lẽ là yên ổn đấy
Mới đầu, Lộ tưởng ngồi như thế, có lẽ là yên ổn đấy
Nhưng người ta tồi lắm
Nhu7ng ngu7o27i ta to62i la81m
Người ta nhất định bêu xấu hắn
Nguwowfi ta nhaast ddijnh beeu xaasu haswn
Trong nhà đám, một chỗ dù kín đáo thế nào, mà chả có người chạy qua, chạy lại
Trong nhà đám, một trỗ dù cín đáo thế nào, mà chả có người chạy qua, chạy lại
Mỗi người đi qua lại hỏi hắn một câu:
Mooxi nguwofwi ddi qua laji hori hawsn moojt caau:
- Lộ à, mày?
- Lộ à, mày?
Cũng có người đế thêm:
Cũng có người đế thêm:
- Chà! Cỗ to đấy nhỉ? Đằng ấy hoá ra lại … bở!
- Chà! Cỗ to đấy nhỉ? Đằng ấy hoá ra lại … bở!
A! Thế ra họ nói kháy anh cu Lộ vậy, cáu lắm
A! Thế ra họ nói kháy anh cu Lộ vy, cáu lắm
Hắn tặc lưỡi một cái và nghĩ bụng: “Muốn nói, ông cho chúng mày nói chán! Ông cần gì!…” Hắn lập tức bê cỗ về sân, đặt lên phản, ung dung ngồi
Hắn tặc lưỡi một cái và nghĩ bụng: “Muốn nói, ông cho chúng mày nói chán! Ông cần gì!…” Hắn lập tức bê cỗ về sân, đặt lên phản, ung dung ngồi
Nói thật ra, thì hắn cũng không được ung dung lắm
No1i tha65t ra, thi2 ha81n cu4ng kho6ng d9u7o75c ung dung la81m
Tai hắn vẫn đỏ như cái hoa mào gà, và mặt hắn thì bẽn lén muốn chữa thẹn, hắn nhai nhồm nhoàm và vênh vênh nhìn người ta, ra vẻ bất cần ai
Tai han van do nhu cai hoa mao ga, va mat han thi ben len muon chua then, han nhai nhom nhoam va venh venh nhin nguoi ta, ra ve bat can ai
Sau cái bữa đầu, hắn thấy thế cũng chẳng sao, và bữa thứ hai đã quen quen, không ngượng nghịu gì mấy nữa
Sau cai bua dau, han thay the cung chang sao, va bua thu hai da quen quen, khong nguong nghiu gi may nua
Bữa thứ ba thì quen hẳn
Bữa thứ ba thì quen hẳn
Muốn báo thù lại những anh đã cười hắn trước, tự hắn đi bưng lấy cỗ, và chọn lấu một cỗ thật to để các anh trông mà thèm
Muon bao thu lai nhung anh da cuoi han truoc, tu han di bung lay co, va chon lau mot co that to de cac anh trong ma them
Bây giờ thì đến lượt người chủ không được bằng lòng
Bây giờ thì đến lượt người chủ không được bằng lòng
Có một mình nó ăn mà đòi một cỗ to hơn bốn người ăn!…
Co1 mo65t mi2nh no1 a8n ma2 d9o2i mo65t co64 to ho7n bo61n ngu7o72i a8n!…
- Mẹ kiếp! Không trách được người ta bảo: “Tham như mõ”
- Mẹ kiếp! Không trách được người ta bảo: “Tham như mõ”
A! Họ bảo hắn là mõ vậy… Tham như mõ vậy!… Đã vậy thì hắn tham cho mà biết!… Từ đấy, không những hắn đòi cỗ to, lúc ăn hắn lại còn đòi xin thêm xôi, thêm thịt, thêm cơm nữa
A! Ho bao han la mo vay… Tham nhu mo vay!… Da vay thi han tham cho ma biet!… Tu day, khong nhung han doi co to, luc an han lai con doi xin them xoi, them thit, them com nua
Không đem lên cho hắn thì tự hắn xông vào chỗ làm cỗ mà xúc lấy
Khoong ddem leen cho hawsn thif tuwj haswn xoong vafo choox lafm coox maf xusc laasy
Ăn hết bao nhiêu thì hết, còn lại hắn gói đem về cho vợ con ăn, mà nếu vợ con ăn không hết, thì kho nấu lại để ăn hai ba ngày… Hà hà! Phong lưu thật!… Cho chúng nó cứ cười khoẻ đi!
A8n he61t bao nhie6u thi2 he61t, co2n la5i ha81n go1i d9em ve62 cho vo57 con a8n, ma2 ne61u vo75 con a8n kho6ng he61t, thi2 kho na61u la5i d9e63 a8n hai ba nga2y… Ha2 ha2! Phong lu7u tha65t!… Cho chu1ng no1 cu17 cu7o72i khoe3 d9i!
Cứ vậy, hắn tiến bộ mãi trong nghề nghiệp mõ
Cứ vậy, hắn tin bộ mãi tron ngh nghiệp mõ
Người ta càng khinh hắn, càng làm nhục hắn, hắn càng không biết nhục
Người ta càng khinh hắn, càng làm nhc ắn, ắn càng không biết nhc
Hỡi ôi! Thì ra lòng khinh, trọng của chúng ta có ảnh hưởng đến cái nhân cách của người khác nhiều lắm; nhiều người không biết gì là tự trọng, chỉ vì không được ai trọng cả; làm nhục người là một cách rất diệu để khiến người sinh đê tiện…
Ho47i o6i! Thi2 ra lo2ng khinh, tro5ng cu3a chu1ng ta co1 a3nh hu7o73ng d9e61n ca1i nha6n ca1ch cu3a ngu7o72i kha1c nhie62u la81m; nhie26u ngu7o72i kho6ng bie61t gi2 la2 tu75 tro5ng, chi3 vi2 kho6ng d9u7o75c ai tro5ng ca3; la2m nhu5c ngu7o72i la2 mo65t ca1ch ra61t die65u d9e63 khie16n ngu7o72i sinh d9e6 tie65n…
Bây giờ thì hắn mõ hơn cả những thằng mõ chính tông
Bây giờ thì hắn mõ hơn cả những thằng mõ chính tông
Hắn nghĩ ra đủ cách xoay người ta
Hawsn nghix ra ddur casch xoay nguwofwi ta
Vào một nhà nào, nếu không được vừa lòng, là ra đến ngõ, hắn chửi ngay, không ngượng:
Vào một nhà nào, nếu không được vừa lòng,ii là ra đến ngõ, hắn chửi ngay, khôngd ngượng:
- Mẹ! Xử bẩn cả với thằng mõ…
- Mẹ! Xử pẩn cả với thằng mõ…
Ba hôm sau, ông cụ già chết thật
Ba hôm xau, ông cụ già chết thật
Cả gia đình ấy đã nhao lên mỗi người một cách, đi gọi từ ông lang băm Tây cho đến ông lang băm Ðông, già và trẻ, để thực hành đúng cái lý thuyết “nhiều thầy thối ma”
Cả gia đình ấy đã nhao lên mỗi người một cách, đi gọi từ ông lang băm Tây cho đến ông lang băm Ðông, già và trẻ, để thực hành đúg cái lý thuyết “nhiều thầy thối ma”
Ông cụ già chết, danh dự của Xuân lại càng to thêm, vì cái lẽ rất chính đáng là luôn ba hôm nó đã trốn một chỗ nào không ai biết, đến nỗi cụ bà cho người đi tìm đâu cũng không thấy
O6ng cu5 gia2 che61t, danh du75 cu3a Xua6n la5i ca2ng to the6m, vi2 ca1i le4 ra61t chi1nh d9a1ng la2 luo6n ba ho6m no1 d9a4 tro61n mo65t cho64 na2o kho6ng ai bie61t, d9e61n no46i cu5 ba2 cho ngu7o72i d9i ti2m d9a6u cu4ng kho6ng tha61y
Thiếu ông đốc tờ Xuân là thiếu tất cả, những ông thầy thuốc chính hiệu đã thất bại hoàn toàn
Thie61u o6ng d9o16c to72 Xua6n la2 thie61u ta61t ca3, nhu74ng o6ng tha62y thuo61c chi1nh hie65u d9a4 tha61t ba5i hoa2n toa2n
Về phần ông đốc tờ Trực Ngôn, thấy bạn đồng nghiệp Xuân của ông không chữa, cho đó là một bệnh nặng, nên cũng không dám nhận
Về phần ông đốc tờ Trực Ngôn, thấy bạn đồng nghiệp Xuân của ông không chữa, cho đó là một bệnh nặng, nên cũng không dám nhận
Ðó là một bài học cho những kẻ nào dám bảo một người như Xuân là con nhà hạ lưu, ma cà bông, vô học, vô lại, nhặt ban quần, vân vân
Ðos laf moojt bafi hojc cho nhuwxng ker nafo dasm baro moojt nguwofwi nhuw Xuaan laf con nhaf haj luwu, ma caf boong, voo hojc, voo laji, nhawjt ban quaafn, vaan vaan
Người ta lại đi mời cả cụ lang tỳ lẫn cụ lang Phế, nhưng vì đã quá bận, hai cụ đã từ chối chạy chữa cũng như những vị danh y biết tự trọng
Ngu7o72i ta la5i d9i mo27i ca3 cu5 lang ty2 la64n cu5 lang Phe16, nhu7ng vi2 d9a4 qua1 ba65n, hai cu5 d9a4 tu72 cho61i cha5y chu74a cu4ng nhu7 nhu47ng vi5 danh y bie61t tu75 tro5ng
Người ta đã nghĩ cả đến thuốc thánh đền Bia vừa mới chữa một người ho lao và một người cảm thương hàn bằng bùn đen và cứt trâu, công hiệu đến nỗi họ mất mạng và quan trên lại điều tra rằng có một tụi cường hào tổ chức ra thánh, mà tụi cường hào ấy lại ăn cắp tiền quỹ nữa, nên tự nhiên cũng hết thiêng liêng
Nguoi ta da nghi ca den thuoc thanh den Bia vua moi chua mot nguoi ho lao va mot nguoi cam thuong han bang bun den va cut trau, cong hieu den noi ho mat mang va quan tren lai dieu tra rang co mot tui cuong hao to chuc ra thanh, ma tui cuong hao ay lai an cap tien quy nua, nen tu nhien cung het thieng lieng
Những việc trắc trở như thế đã làm cho ông già hơn tám mươi tuổi phải chết một cách bình tĩnh
Nhung viec trac tro nhu the da lam cho ong gia hon tam muoi tuoi phai chet mot cach binh tinh
Trong lúc gia đình nhốn nháo, thằng bồi tiêm đã đếm được đúng một nghìn tám trăm bảy mươi hai câu gắt: “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!” của cụ cố Hồng
Trong lúc gia đình nhốn nháo, thằng bồi tiêm đã đếm được đúng một nghìn tám trăm bảy mươi hai câu gắt: “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!” của cụ cố Hồng