correct_text
stringlengths
7
737
error_text
stringlengths
5
950
Cụ bá Kiến không cần than thở: trị không lợi thì cụ dùng
Cụ pá Kiến không cần than thở: trị không lợi thì cụ dùng
Cụ nghĩ bụng cũng phải có những thằng đầu bò chứ? Không có những thằng đầu bò thì lấy ai mà trị những thằng đầu bò? Thế lực của cụ sở dĩ lấn át được những vây cánh khác, một phần lớn cũng bởi cụ biết mềm biết cứng, biết thu dụng những thằng bạt mạng không sợ chết và không sợ đi tù
Cụ nghĩ bụng cũng phải có những thằng đầ bò chứ? Không có những thằng đầu bò thì lấy ai mà trị những thằng đầu bò? Thế lực của cụ sở dĩ lấn át được nhng vây cánh khác, một phần lớn cũng bởi cụ biết mềm biết cứn, biết thu dụng những thằng bạt mạng không sợ chết và không sợ đi tù
Những thằng ấy chính là những thằng được việc
Nhung thang ay chinh la nhung thang duoc viec
Khi cần đến, chỉ cho nó dăm hào uống rượu, là có thể sai nó tác hại bất cứ anh nào không nghe mình
Khi caafn ddeesn, chir cho nos dawm hafo uoosng ruwowju, laf cos theer sai nos tasc haji baast cusw anh nafo khoong nghe mifnh
Gặp người bướng bỉnh, đanh thép thì nó lừa đốt nhà hay cho mấy lát dao; gặp người non mặt, thì nó quăng vào chai rượu lậu, hay gây sự rồi lăn ra kêu làng
Gặp người bướng bỉnh, đanh thép thì nó lừa đốt nhà hay cho mấy lát dao; gặp người non mặt, thì nó quăg vào chai rượu lậu, hay gây sự rồi lăn ra kêu làng
Có chúng nó sinh chuyện thì mới có dịp mà ăn, nếu không thì giữa đám dân hiền lành và yên phận này, khéo lắm chỉ bóp nặn được vào vụ thuế
Có chúng nó sinh chuyện thì mới có dịp mà ăn, nếu không thì giữa đám dân hiền lành và yên phận này, khéo lắm chỉ bóp nặn được vào vụ thuế
Thuế một năm có một lần nếu chỉ trông vào đấy thì bán cha đi cũng không đủ để bù vào chỗ ba, bốn nghìn bạc chạy chọt để tranh triện đồng
Thuế một năm có một lần nếu chỉ trông vào đấy thì bán cha đi cũng không đủ để bù vào chỗ ba, bốn nghìn bạc chạy chọt để tranh triện đồng
Vì thế, đêm hôm ấy, ở nhà bá Kiến ra về, Chí Phèo vô cùng hả hê! Bá Kiến đã không vu vạ gì cho hắn, lại còn giết gà mua rượu cho hắn uống, xong lại đãi thêm đồng bạc để về uống thuốc
Vi the, dem hom ay, o nha ba Kien ra ve, Chi Pheo vo cung ha he! Ba Kien da khong vu va gi cho han, lai con giet ga mua ruou cho han uong, xong lai dai them dong bac de ve uong thuoc
Ðồng bạc, làm gì đến thế? Hắn loạng choạng vừa đi vừa cười; hắn chẳng cần đến ba xu
Ðofong bajc, lafm gif ddeesn thees? Hawsn loajng choajng vufwa ddi vuwfa cuwofwi; hawsn chawrng caafn ddeesn ba xu
Lúc ngồi tù hắn có học mót được mấy bài thuốc giấu: chỉ vài nắm lá, là mặt hắn lại đâu vào đấy ngay
Lúc ngồi tù hắn có học mót được mấy bài thuốc giấu: chỉ vài nắm lá, là mặt hắn lại đâu vào đấy ngay
Còn đồng bạc lại để đi uống rượu
Co2n d9o62ng ba5c la5i d9e63 d9i uo61ng ru7o75u
Hắn uống được có ba hôm, hôm thứ tư thì hắn trợn mắt lên, bảo con mẹ hàng rượu rằng:
Ha18n uo61ng d9u7o75c co1 ba ho6m, ho6m thu71 tu7 thi2 ha18n tro57n ma81t le6n, ba3o con me5 ha2ng ru7o57u ra82ng:
- Hôm nay ông không có tiền; nhà mày bán chịu cho ông một chai
- Hoom nay oong khoong cos tieefn; nhaf mafy basn chiju cho oong mojot chai
Tối ông mang tiền đến trả
Tối ng mag tiền đế trả
Mụ bán hàng rượu hơi ngần ngừ
Mu ban hang ruou hoi ngan ngu
Thế là hắn rút bao diêm đánh cái xòe, châm diêm lên mái nhà mụ
The la han rut bao diem danh cai xoe, cham diem len mai nha mu
Mụ hoảng hốt kêu la om xòm vội dập tắt ngọn lửa vừa mới cháy
Muj hoarng hoost keeu la om xofm vojoi dajap tawst ngojn luwra vuwfa moswi chasy
Rồi khóc khóc mếu mếu, mụ đưa chai rượu
Roi khoc khoc meu meu, mu dua chai ruou
Hắn hầm hầm, chĩa vào mặt mụ bảo rằng:
Hắn hầm hầm, chĩa vào mặt mụ bảo rằng:
- Cái giống nhà mày không ưa nhẹ! Ông mua chứ ông có xin nhà mày đâu! Mày tưởng ông quỵt hở? Mày thử hỏi cả làng xem ông có quỵt của đứa nào bao giờ không? Ông không thiếu tiền! Ông còn gửi đằng cụ bá, chiều này ông đi lấy về ông trả
- Cái giống nhà mày không ưa nhẹ! Ông mua chứ ông có xin nhà mày đâu! Mày tưởng ông quỵt hở? Mày thử hỏi cả làng xem ông có quỵt của đứa nào bao giờ không? Ông không thiếu tiền! Ông còn gửi đằng cụ bá, chiều này ông đi lấy về ông trả
Mụ vừa kéo áo lên quẹt nước mũi, vừa bảo:
Muj vufwa keso aso leen quejt nuwowsc muxi, vuwfa baro:
- Chúng cháu không dám chắc lép nhưng quả là ít vốn
- Chúng cháu không dám chắc lép nhưng quả là ít vốn
- Ít vốn thì tối nay ông trả
- It von thi toi nay ong tra
Nhà mày đã chết ngay bây giờ hay sao?
Nhaf mafy ddax cheset ngay baay giofw hay sao?
Rồi hắn xách chai ra về
Rồi hắn sách chai la về
Hắn về cái miếu con ở bờ sông, vì vốn từ trước đến nay không có nhà
Hắn về cái miếu con ở bờ xông, vì vốn từ trước đến nay không có nhà
Lúc đi đường, hắn đã vặn được ở nhà nào đó bốn quả chuối xanh, và bốc của cô hàng xén một dúm con muối trắng
Lúc đi đường, hắn đã vặn được ở nhà nào đó bốn quả chuối xanh, và bốc của cô hàng xén một dúm con muối trắng
Bây giờ hắn uống rượu với chuối xanh chấm muối trắng và thấy rằng cũng ngon
Bay gio han uong ruou voi chuoi xanh cham muoi trang va thay rang cung ngon
Hắn uống rượu với cái gì cũng ngon
Han uong ruou voi cai gi cung ngon
Uống xong hắn chùi miệng, rồi ngật ngà ngật ngưỡng đến nhà bá Kiến
Uống xong hắn chùi miệng, ồi ngật ngà ngật ngưỡng đến nhà bá iến
Gặp ai hắn cũng bảo: hắn đến nhà cụ bá Kiến đòi nợ đây! Mới trông thấy hắn vào đến sân, bá Kiến đã biết hắn đến sinh sự rồi
Gặp ai hắn cũng bảo: hắn đến nhà cụ bá Kiến đòi nợ đây! Mới trông thấy hắn vào đến sân, bá Kiến đã biết hắn đến sinh sự rồi
Cái mắt thì ngầu lên, hai chân thì đi lảo đảo, cái môi bầm lại mà run bần bật
Cái mắt thì ngầu lên, hai chân thì đi lảo đảo, cái môi bầm lại mà runl bần bật
Cũng may, hắn không cầm vỏ chai, bá Kiến cũng dõng dạc hỏi:
Cũng may, hắn không cầm vỏ chai, bá Kiến cũng dõng dạc hỏi:
- Anh Chí đi đâu đấy?
- Anh Chí đi đâu đấy?
- Lạy cụ ạ
- Lajy cuj aj
Con đến cửa cụ để kêu cụ một việc ạ
Con đến cửa cụ để kêu cụ một việc ạ
Giọng hắn lè nhè và tiếng đã gần như méo mó
Giọng hắn lè nhè và tiếng đã gần như méo mó
Nhưng bộ điệu thì lại như hiền lành; hắn vừa gãi đầu gãi tai, vừa lải nhải:
Nhưng pộ điệu thì rại như hiền lành; hắn vừa gãi đầu gãi tai, vừa lải nhải:
- Bẩm cụ, từ ngày cụ bắt đi ở tù, con lại sinh ra thích đi ở tù, bẩm có thế, con có nói gian thì trời tru đất diệt, bẩm quả là đi tù sướng quá
- Bẩm cụ, từ ngày cụ bắt đi ở tù, con li snh ra thích đi ở tù, bẩm có thế, co có nói gin thì trời tru đất diệt, bẩ quả là đi tù sướng quá
Ði ở tù còn có cơm để mà ăn, bây giờ về làng về nước, một thước đất cắm dùi không có, chả làm gì nên ăn
Ði ở tù còne có cơm để mà ăn, bây giờ về làng về nước, một thước đất cắm dùi không có, chả làm gì nên ăn
Bẩm cụ, con lại đến kêu cụ, cụ lại cho con đi tù
Bẩm cụ, con lại đến kêu cụ, cụ lại cho con đi tù
Cụ bá quát, bắt đầu bao giờ cụ cũng quát để thử dây thần kinh của người
Cụ bá quát, bắt đầu bao giờ cụ cũng quát để thử dây thần kinh của người
- Anh này lại say khướt rồi!
- Anhxt này lạii say khướtpd rồi!
Hắn xông lại gần, đảo ngược mắt, giơ tay lên nửa chừng:
Hawsn xoong laji gafan, ddaro nguwowjc mawst, giow tay leen nuwra chuwfng:
- Bẩm không ạ, bẩm thật là không say
- Bẩmo khôngol ạ, bẩm thật là khôngsy say
Con đến xin cụ cho con đi tù mà nếu không được thì
Con đến sin cụ cho con đi tù mà nếu không được thì
Hắn móc đủ mọi túi, để tìm một cái gì, hắn giơ ra: đó là một con dao nhỏ, nhưng rất sắc
Hắn móc đủ mọi túi, để tìm một cái gì, hắn giơ ra: đó là mộtl con dao nhỏ, nhưng rấti sắc
Hắn nghiến răng nói tiếp:
Hắn nghiến răngc nóiba tiếp:
- Vâng, bẩm cụ không được thì con phải đâm chết dăm ba thằng, rồi cụ bắt con giải huyện
- Vang, bam cu khong duoc thi con phai dam chet dam ba thang, roi cu bat con giai huyen
Rồi hắn cúi xuống, tần mần gọt cạnh cái bàn lim
Ro62i ha81n cu1i xuo61ng, ta62n ma62n go5t ca5nh ca1i ba2n lim
Cụ bá cười khanh khách
Cụ bá cười khanh khách
Cụ vẫn tự phụ hơn đời cái cười Tào Tháo ấy
Cụ vẫn tự phụ hơn đời cái cười Tào Tháo ấy
Cụ đứng lên vỗ vai hắn mà bảo rằng:
Cu5 d9u71ng le6n vo64 vai ha81n ma2 ba3o ra82ng:
- Anh bứa lắm
- Anh buwsa lawsm
Nhưng này, anh Chí ạ, anh muốn đâm người cũng không khó gì
Nhưng này, an Chí ạ, anh muốn đâm ngưi cũng không khó gì
Ðội Tảo nó còn nợ tôi năm mươi đồng đấy, anh chịu khó đến đòi cho tôi, đòi được tự nhiên có vườn
Ðội Tảo nó còn nợ tôi năm mươi đồng đấy anh chịu khó đến đòi cho tôi, đòi đượ tự nhiên có vườn
Ðội Tảo là một tay vai vế trong làng
Ðội Tảo là một tay vai vế trong làng
Vây cánh ông ta mạnh, vẫn kình nhau với nhà cụ bá mà cụ bá thường phải chịu bởi hắn là cựu binh, lương hưu trí nhiều, quen thuộc nhiều, lại ăn nói giỏi
Vây cánh ng ta mạnh, vẫn kình nhau với nhà cụ bá mà cụ bá thường phải chịu bởi hắn là cựu binh, lương hưu trí nhiều, quen thuộc nhiều, lại ăn nói giỏi
Hắn vay cụ bá năm mươi đồng đã từ lâu, bây giờ đột nhiên trở mặt vỗ tuột, lấy cớ rằng số tiền ấy tính vào món tiền chè lý Cường ra làm lý trưởng chưa tạ hắn
Han vay cu ba nam muoi dong da tu lau, bay gio dot nhien tro mat vo tuot, lay co rang so tien ay tinh vao mon tien che ly Cuong ra lam ly truong chua ta han
Cụ bá tức như chọc họng, nhưng chưa biết làm thế nào, bởi vì thằng binh Chức, đầy tớ chân tay của cụ, khả dĩ đương đầu với hắn được, chết năm ngoái rồi
Cụ pá tức như chọc họng, nhưng chưa biết làm thế nào, bởi vì thằng binh Chức, đầy tớ chân tay của cụ, khả dĩ đương đầu với hắn được, chết năm ngoái rồi
Bây giờ cụ mới lại gặp được Chí Phèo, có thể thay cho binh Chức
Baay giowf cuj moswi laji gawjp dduwowjc Chis Phefo, cos theer thay cho binh Chuwsc
Cụ thử nói khích xem sao
Cụ thử nói chích sem xao
Nếu nó trị được đội Tảo thì tốt lắm
Nếu nó trị được đội ảo tì tốt lắm
Nếu nó bị đội Tảo trị thì cụ cũng chẳng thiệt gì, đằng nào cũng có lợi cho cụ cả
Nếu nó bị đội Tảo trị thì cụ cũng chẳng thiệt gì, đằng nào cũng có lợi chon cụ cả
Chí Phèo nhận ngay! Hắn tức khắc đến nhà đội Tảo, và cất tiếng chửi ngay từ đầu ngõ
Chi1 Phe2o nha65n ngay! Ha81n tu17c kha81c d9e16n nha2 d9o65i Ta3o, va2 ca61t tie61ng chu73i ngay tu72 d9a26u ngo4
Giá gặp phải hôm khác, thì có án mạng lắm: đội Tảo cũng có thể đâm chém được, chưa bao giờ chịu hàng trước cuộc giao tranh
Gia gap phai hom khac, thi co an mang lam: doi Tao cung co the dam chem duoc, chua bao gio chiu hang truoc cuoc giao tranh
Nhưng phúc đời cho hắn, hay là cho Chí Phèo, hôm ấy hắn ốm liệt giường, không sao nhắc mình dậy được, có lẽ hắn cũng không biết Chí Phèo chửi hắn
Nhưng phúc đời cho hắn, hay là cho Chí Phèo, hôm ấy hắn ốm liệt giường, không sao nhắc mình dậy được, có lẽ hắn cũng không biết Chí Phèo chửi hắn
Vợ hắn, thấy Chí Phèo thở ra mùi rượu, và biết rõ đầu đuôi món nợ, lấy năm mươi đồng giấu chồng đưa cho người nhà đi theo Chí Phèo
Vợ hắn, thấy Chí Phèo thở ra mùi rượu, và biết rõ đầu đuôi món nợ, lấ năm mươi đồng giấu chồng đưa cho người nhà đi theo Chí Phè
Đàn bà vốn chuộng hoà bình; họ muốn yên chuyện thì thôi, gai ngạnh làm gì cho sinh sự
Đàn bà vốn chuộng hoà bình; họ muốn yên chuyện thì thôi, gai ngạnh làm gì cho sinh sự
Vả lại, bà đội cũng nghĩ rằng: chồng mình đang ốm
Vả lại, bà đội cũng nghĩ rằng: chồng mình đang ốm
chồng mình có nợ người ta hẳn hoi
chồng mình có nợ người ta hẳn hoi
Và năm chục đồng bạc đối với nhà mình là mấy, lôi thôi lại chả tốn đến ba lần năm chục đồng!
Và năm trục đồng bạc đối với nhà mình rà mấy, lôi thôi lại chả tốn đến ba lần năm chục đồng!
Vì thế, Chí Phèo mới được vênh vênh ra về; hắn thấy hắn oai thêm bậc nữa
Vi2 the61, Chi1 Phe2o mo17i d9u7o75c ve6nh ve6nh ra ve62; ha81n tha61y ha81n oai the6m ba65c nu74a
Hắn tự đắc: “anh hùng làng này cóc có thằng nào bằng ta!”
Han tu dac: “anh hung lang nay coc co thang nao bang ta!”
Cụ bá thấy mình thắng bên địch mà không cần đến hội đồng làm biên bản xem chừng thích chí
Cu ba thay minh thang ben dich ma khong can den hoi dong lam bien ban xem chung thich chi
Cụ đưa luôn cho anh đầy tớ chân tay mới luôn năm đồng
Cụ đưa luôn cho anh đầy tớ chân tay mới luôn năm ồng
- Anh Chí ạ, cả năm chục đồng này phần anh
- Anh Chí ạ, cả năm chục đồng này phần anh
nNưng nếu anh lấy cả thì chỉ ba hôm là tan hết
nNưng nếu anh rấy cả thì chỉ ba hôm là tan hết
Vậy anh cầm lấy chỗ này uống rượu còn để tôi bán cho anh mảnh vườn; không có vườn đất thì làm ăn gì?
Vậy nh cầm lấy chỗ này uống rượu còn để tôi bán co ah mảh vườn; không có vườn đất thì làm ăn gì?
Chí Phèo “vâng dạ” ra về
Chi1 Phe2o “va6ng da5” ra ve62
Mấy hôm sau, cụ bá bảo lý Cường cho hắn năm sào vườn ở bãi sông cắm thuế của một người làng hôm nọ
Mấy hôm sau, cụ bá bảo lý Cường cho hắn năm sào vườn ở bãi sông cắm thuế của một người làng hôm nọ
Chí Phèo bỗng thành ra có nhà
Chi1 Phe2o bo64ng tha2nh ra co1 nha2
Hồi ấy hắn mới đâu hăm bảy hay hăm tám
Hoofi aasy hawsn moswi ddaau hawm bary hay hawm tasm
Bây giờ thì hắn đã thành người không tuổi rồi
Bây giờ thì hắn đã thành người không tuổi rồi
Ba mươi tám hay ba mươi chín? Bốn mươi hay ngoài bốn mươi? Cái mặt hắn không trẻ cũng không già; nó không còn phải là mặt người; nó là mặt của con vật lạ, nhìn mặt những con vật có bao giờ biết tuổi? Cái mặt hắn vàng vàng mà lại muốn xạm màu gio; nó vằn dọc vằn ngang, không thứ tự, biết bao nhiêu là sẹo
Ba mươi tám hay pa mươi chín? Bốn mươi hay ngoài bốn mươi? Cái mặt hắn không trẻ cũng không già; nó không còn phải là mặt người; nó là mặt của con vật lạ, nhìn mặt những con vật có bao giờ biết tuổi? Cái mặt hắn vàng vàng mà lại muốn xạm màu gio; nó vằn dọc vằn ngang, không thứ tự, biết bao nhiêu là sẹo
Vết những mảnh chai của bao nhiêu lần ăn vạ kêu làng, bao nhiêu lần, hắn nhớ làm sao nổi? Bao nhiêu việc ức hiếp, phá phách, đâm chém, mưu hại, người ta giao cho hắn làm! Những việc ấy chính là cuộc đời của hắn; cuộc đời mà hắn cũng chả biết đã dài bao nhiêu năm rồi
Vết những mảnh trai của bao nhiêu rần ăn vạ kêu làng, bao nhiêu lần, hắn nhớ ràm sao nổi? Bao nhiêu việc ức hiếp, phá phách, đâm chém, mưu hại, người ta giao cho hắn làm! Những việc ấy chính là cuộc đời của hắn; cuộc đời mà hắn cũng chả biết đã dài bao nhiêu năm rồi
Bởi vì ngay đến cái thẻ có biên tuổi hắn cũng không có, trong sổ làng người ta vẫn khai hắn là dân lưu tán, lâu năm không về làng
Bo73i vi2 ngay d9e61n ca1i the3 co1 bie6n tuo63i ha81n cu4ng kho6ng co1, trong so63 la2ng ngu7o27i ta va64n khai ha81n la2 da6n lu7u ta1n, la6u na8m kho6ng ve26 la2ng
Hắn nhớ mang máng rằng có lần hắn hai mươi tuổi, rồi hắn đi ở tù, rồi hình như hắn hăm nhăm không biết có đúng không? Bởi từ đấy thì đối với hắn không còn ngày tháng nữa
Hắn nhớ mang máng lằng có lần hắn hai mươi tuổi, rồi hắn đi ở tù, rồi hình như hắn hăm nhăm không biết có đúng không? Bởi từ đấy thì đối với hắn không còn ngày tháng nữa
Bởi vì từ đấy hắn bao giờ cũng say
Bởi vì từ đấy hắn bao gờ cũng say
Nhưng cơn say của hắn tràn cơn này qua cơn khác, thành một cơn dài, mênh mông, hắn ăn trong lúc say, ngủ trong lúc say, thức dậy vẫn còn say, đập đầu rạch mặt chửi bới, dọa nạt trong lúc say, uống rượu trong lúc say, để rồi say nữa, say vô tận
Nhưng cơn say của hắn tràn cơn này qua cơn khác, thành một cơn dài, mênh mông, hắn ăn trong lúc say, ngủ trong lúc say, thức dậy vẫn còn say, đập đầu rạch mặt chửi bới, dọa nạt trong lúc say, uống rượu trong lúc say, để rồi say nữa, say vô tận
Chưa bao giờ hắn tỉnh và có lẽ hắn chưa bao giờ tỉnh táo, để nhớ rằng có hắn ở đời
Chưa baop giờ hắnm tỉnh và có lẽ hắn chưa baog giờ tỉnh táo, để nhớ rằng có hắn ở đời
Có lẽ hắn cũng không biết rằng hắn là con quỷ dữ của làng Vũ Ðại, để tác quái cho bao nhiêu dân làng
Cos lex hawsn cuxng khoong bieest rafwng hawsn laf con quyr duwx cura lafng Vux Ðaji, ddeer tasc quasi cho bao nhieeu daan lafng
Hắn biết đâu hắn đã phá bao nhiêu cơ nghiệp, đập nát bao nhiêu cảnh yên vui, đạp đổ bao nhiêu hạnh phúc, làm chảy máu và nước mắt của bao nhiêu người lương thiện
Hắn biết đâu hắn đã phá bao nhiêu cơ nghiệp, đập nát bao nhiêu cảnh yên vui, đạp đổ bao nhiêu hạnh phúc, làm chảy máu và nước mắt của bao nhiêu người lương thiện
Hắn đâu biết vì hắn làm tất cả những việc ấy trong khi người hắn say; hắn say thì hắn làm bất cứ cái gì người ta sai hắn làm
Han dau biet vi han lam tat ca nhung viec ay trong khi nguoi han say; han say thi han lam bat cu cai gi nguoi ta sai han lam
Tất cả dân làng đều sợ hắn và tránh mặt hắn mỗi khi hắn qua
Tat ca dan lang deu so han va tranh mat han moi khi han qua
Vì thế cho nên hắn chửi hay là chẳng vì cái gì hắn cũng chửi, cứ rượu xong là hắn chửi
Vì thế cho nên hắn chửi hay là chẳng vì cái gì hắn cũng chửi, cứ rượu xong là hắn chửi
Hắn chửi như những người say rượu hát
Hắn chửi nhưyu những ngườir sayo rượu hát
Giá hắn biết hát thì có lẽ hắn không cần chửi
Gia1 ha81n bie61t ha1t thi2 co1 le4 ha81n kho6ng ca62n chu37i
Khổ cho hắn và khổ cho người hắn lại không biết hát
Kho63 cho ha18n va2 kho63 cho ngu7o27i ha81n la5i kho6ng bie16t ha1t
Thì hắn chửi, cũng như chiều nay hắn chửi
Thì hắn chửi, cũng như chều nay hn chửi