nom
stringlengths
1
196
vi
stringlengths
1
852
𡸈知有勘理耶
há tri hữu khám lí da
帝聞之曰行遣省官也審刑院官也皆予所信任
đế văn chi viết hành khiển sảnh quan dã thẩm hình viện quan dã giai dư sở tín nhiệm
安可使予信省官而疑院官哉
an khả sử dư tín sảnh quan nhi nghi viện quan tai
及勘問漢超辭屈坐罰錢三百鏹
cập khám vấn hán siêu từ khuất toạ phạt tiền tam bách cưỡng
未幾以范遇參知政事同知尙書左司事位與漢超並
vị kỷ dĩ phạm ngộ tham tri chính sự đồng tri thượng thư tả ti sự vị dữ hán siêu tịnh
遇學問雖不及漢超而居職清謹見稱於時
ngộ học vấn tuy bất cập hán siêu nhi cư chức thanh cẩn kiến xưng ư thời
惠肅王伐占城無功
huệ túc vương phạt chiêm thành vô công
而還
nhi hoàn
帝曰先帝櫛風沐雨方擒其主
đế viết tiên đế trất phong mộc vũ phương cầm kì chủ
國父以重臣奉命致偽主制能出奔制能奔爪哇求援但立種酋阿難為效城亞王
quốc phụ dĩ trọng thần phụng mệnh trí nguỵ chủ chế năng xuất bôn chế năng bôn trảo oa cầu viện đản lập chủng tù a nan vi hiệu thành á vương
今威肅一王爾威望非國父比而予無居宫中委以專征之寄欲擒其主其能濟乎
kim uy túc nhất vương nhĩ uy vọng phi quốc phụ tỉ nhi dư vô cư cung trung uỷ dĩ chuyên chinh chi ký dục cầm kì chủ kì năng tế hồ
盖自𠧨之辭也
cái tự cữu chi từ dã
丁卯四年
đinh mão tứ niên
元泰定四年夏五月
nguyên thái định tứ niên hạ ngũ nguyệt
雷震陵寝
lôi chấn lăng tẩm
群臣議其事
quần thần nghị kì sự
詔罰少保陳克終行遣段汝諧等有差
chiếu phạt thiếu bảo trần khắc chung hành khiển đoàn nhữ hài đẳng hữu sai
震之明日群臣會議于内人文局王侯與陳克終段汝諧休歇
chấn chi minh nhật quần thần hội nghị vu nội nhân văn cục vương hầu dữ trần khắc chung đoàn nhữ hài hưu hiết
克終言渉俳謔
khắc chung ngôn thiệp bài hước
汝諧遽起去
nhữ hài cự khởi khứ
克終言󰍶眾皆笑
khắc chung ngôn tất chúng giai tiếu
為󰱑官所劾詔罰克終汝諧
vi đài quan sở hặc chiếu phạt khắc chung nhữ hài
汝諧曰此間戲笑臣已出去
nhữ hài viết thử gian hí tiếu thần dĩ xuất khứ
帝曰汝諧聞知笑謔不䏻止而又去之是有意陷師于罪過且為身計
đế viết nhữ hài văn tri tiếu hước bất năng chỉ nhi hựu khứ chi thị hữu ý hãm sư vu tội quá thả vi thân kế
竟罰之
cánh phạt chi
有臣名效可稱帝賢於英宗
hữu thần danh hiệu khả xưng đế hiền ư anh tông
帝變色止之曰夫人之譽人謁賢於父則其人素不孝於親故出此言
đế biến sắc chỉ chi viết phu nhân chi dự nhân yết hiền ư phụ tắc kì nhân tố bất hiếu ư thân cố xuất thử ngôn
效可不能悅親故帝言此以警之也
hiệu khả bất năng duyệt thân cố đế ngôn thử dĩ cảnh chi dã
效可為人以智巧存心帝嘗出穿衣二給令效可第其優劣謂之曰一則太上親制一内人黎計所為二者俱精妙子指其實效可反襨再三即摸棱持两端曰主上斯為主之善臣下亦為臣下之善巧帝為之笑巧
hiệu khả vi nhân dĩ trí xảo tồn tâm đế thường xuất xuyên y nhị cấp lệnh hiệu khả đệ kì ưu liệt vị chi viết nhất tắc thái thượng thân chế nhất tắc nội nhân lê kế sở vi nhị giả cụ tinh diệu tử chỉ kì thực hiệu khả phản phức tái tam tức mô lăng trì lưỡng đoan viết chúa thượng tư vi chúa chi thiện thần hạ diệc vi thần hạ c...
史臣吳士連曰帝之此言雖一時為效可而𭛁
sử thần ngô sĩ liên viết đế chi thử ngôn tuy nhất thời vi hiệu khả nhi phát
然其忠厚存心亦於斯見矣
nhiên kì trung hậu tồn tâm diệc ư tư kiến hĩ
戊辰五年元致和元年九月以後文宗圖帖睦爾大曆元年春三月殺國父上宰國瑱
mậu thìn ngũ niên nguyên trí hoà nguyên niên cửu nguyệt dĩ hậu văn tông đồ thiếp mục nhĩ đại lịch nguyên niên xuân tam nguyệt sát quốc phụ thượng tể quốc chẩn
時帝在位十有五年春秋已髙而儲副未定
thời đế tại vị thập hữu ngũ niên xuân thu dĩ cao nhi trừ phó vị định
皇后父國瑱執以為須待后嫡子立之
hoàng hậu phụ quốc chẩn chấp dĩ vi tu đãi hậu đích tử lập chi
岡東文憲侯缺名佐聖太師日燏之子一作弟欲傾皇后而立皇子旺乃賂國瑱家臣陳缶以黄金百两使誣訴國瑱以謀反事
cương đông văn hiến hầu khuyết danh tá thánh thái sư nhật duật chi tử nhất tác đệ dục khuynh hoàng hậu nhi lập hoàng tử vượng nãi lộ quốc chẩn gia thần trần phẫu dĩ hoàng kim bách lượng sử vu tố quốc chẩn dĩ mưu phản sự
帝信之囚國瑱於資福寺以問少保陳克終
đế tín chi tù quốc chẩn ư tư phúc tự dĩ vấn thiếu bảo trần khắc chung
克終黨於文憲又與旺母皆𰎟山人而嘗傳旺即以捉虎易放虎難對
khắc chung đảng ư văn hiến hựu dữ vượng mẫu giai giáp sơn nhân nhi thường truyền vượng tức dĩ tróc hổ dị phóng hổ nan đối
乃斷國瑱飲
nãi đoạn quốc chẩn ẩm
食使之自盡
thực sử chi tự tận
皇后以衣清水與飲飲󰍶而卒
hoàng hậu dĩ y thanh thuỷ dữ ẩm ẩm tất nhi tốt
逮捕其黨百餘人每斷獄訟
đãi bổ kì đảng bách dư nhân mỗi đoạn ngục tụng
訟人多訴其寃
tụng nhân đa tố kì oan
後數年會缶有妻妾相妬以文憲所授金事聞下獄官黎維為人剛直即日按問
hậu số niên hội phẫu hữu thê thiếp tương đố dĩ văn hiến sở thụ kim sự văn hạ ngục quan lê duy vi nhân cương trực tức nhật án vấn
缶當陵遲未及行刑而國瑱之子紹武缺名家奴生啖其肉盡矣文憲免死降為庶人没其籍
phẫu đương lăng trì vị cập hành hình nhi quốc chẩn chi tử thiệu vũ khuyết danh gia nô sinh đạm kì nhục tận hĩ văn hiến miễn tử giáng vi thứ nhân một kì tịch
史臣吳士連曰儲副之位國本不可不早建正嫡之分支庶不可以妾干帝在位既久庶子長矣而正嫡未生奈何從權可也
sử thần ngô sĩ liên viết trừ phó chi vị quốc bản bất khả bất tảo kiến chính đích chi phận chi thứ bất khả dĩ thiếp can đế tại vị ký cửu thứ tử trưởng hĩ nhi chính đích vị sinh nại hà tòng quyền khả dã
待嫡子經也立
đãi đích tử kinh dã lập
庶子權也及適子生長庶子加封王爵儲副之位還之嫡子
thứ tử quyền dã cập thích tử sinh trưởng thứ tử gia phong vương tước trừ phó chi vị hoàn chi đích tử
󰰽曰不宜
thục viết bất nghi
或曰脱有不諱父皇先崩危矣
hoặc viết thoát hữu bất huý phụ hoàng tiên băng nguy hĩ
曰諄勤於平日之訓明辨於遺詔之言擇社稷臣委以托孤之寄無憂也
viết truân cần ư bình nhật chi huấn minh biện ư di chiếu chi ngôn trạch xã tắc thần uỷ dĩ thác cô chi ký vô ưu dã
况明宗親履其事必能處之得其當
huống minh tông thân lí kì sự tất năng xử chi đắc kì đương
國瑱執一不通使奸臣乘之以嫁禍衮哉
quốc chẩn chấp nhất bất thông sử gian thần thừa chi dĩ giá hoạ cổn tai
易曰親其會通以行其典禮國瑱盖未嘗聞然而其寃不可不白
dịch viết thân kì hội thông dĩ hành kì điển lễ quốc chẩn cái vị thường văn nhiên nhi kì oan bất khả bất bạch
至於陳克終亦一時人物帝加之師保之位而問以國政固宜盡忠納誨俾其君為堯舜可也
chí ư trần khắc chung diệc nhất thời nhân vật đế gia chi sư bảo chi vị nhi vấn dĩ quốc chính cố nghi tận trung nạp hối tỉ kì quân vi nghiêu thuấn khả dã
而乃阿附
nhi nãi a phò
權貴害正黨邪擠子禮反排也善𩔗於非韋陷其君於過擧
quyền quý hại chính đảng tà tê tử lễ phản bài dã thiện loại ư phi vi hãm kì quân ư quá cử
是可忍也󰰽不可忍也
thị khả nhẫn dã thục bất khả nhẫn dã
後又啓其君以邀功征占城逢迎之態又見矣
hậu hựu khải kì quân dĩ yêu công chinh chiêm thành phùng nghênh chi thái hựu kiến hĩ
故人君之任賢必察焉者惧其有小人如克終軰或在其間也
cố nhân quân chi nhiệm hiền tất sát yên giả cụ kì hữu tiểu nhân như khắc chung bối hoặc tại kì gian dã
立皇子旺為東宫太子
lập hoàng tử vượng vi đông cung thái tử
封次子元晫為恭靖大王
phong thứ tử nguyên trác vi cung tịnh đại vương
己巳六年二月以後開祐元年
kỉ tị lục niên nhị nguyệt dĩ hậu khai hựu nguyên niên
元大曆二年春二月七日󰀋東宫太子旺為皇太子
nguyên đại lịch nhị niên xuân nhị nguyệt thất nhật sách đông cung thái tử vượng vi hoàng thái tử
十五日禪位
thập ngũ nhật thiền vị
旺即皇帝位改元開祐元年
vượng tức hoàng đế vị cải nguyên khai hựu nguyên niên
大赦
đại xá
稱哲皇
xưng triết hoàng
尊上皇曰章堯文哲太上
tôn thượng hoàng viết chương nghiêu văn triết thái thượng
皇帝儷聖皇后為憲慈太上皇后
hoàng đế lệ thánh hoàng hậu vi hiến từ thái thượng hoàng hậu
憲一作惠群臣上尊號曰體元御極睿聖至孝皇帝
hiến nhất tác huệ quần thần thượng tôn hiệu viết thể nguyên ngự cực duệ thánh chí hiếu hoàng đế
奉上皇居天長行宫諸皇子侍上皇
phụng thượng hoàng cư thiên trường hành cung chư hoàng tử thị thượng hoàng
每論及本潮人物太保威肅王文璧曰凣論人物教皇子須止及善人惡人且置勿論恐皇子聞之或有效者
mỗi luận cập bản triều nhân vật thái bảo uy túc vương văn bích viết phàm luận nhân vật giáo hoàng tử tu chỉ cập thiện nhân ác nhân thả trí vật luận khủng hoàng tử văn chi hoặc hữu hiệu giả
上皇曰善惡當對舉不可偏廢也
thượng hoàng viết thiện ác đương đối cử bất khả thiên phế dã
吾子果賢耶聞善必從而師之闻惡耶惡而避之
ngô tử quả hiền da văn thiện tất tòng nhi sư chi văn ác da ác nhi tị chi
善惡皆可師也
thiện ác giai khả sư dã
如不賢耶何待見惡而後為如太康失德則前王逸豫而效之耶
như bất hiền da hà đãi kiến ác nhi hậu vi như thái khang thất đức tắc tiền vương dật dự nhi hiệu chi da
隋煬帝口道堯舜而其所行反為桀紂其見善而效
tuỳ dương đế khẩu đạo nghiêu thuấn nhi kì sở hành phản vi kiệt trụ kì kiến thiện nhi hiệu
之耶
chi da
威肅頓首稱善
uy túc đốn thủ xưng thiện
又一日延惠肅王入寝殿命之坐
hựu nhất nhật diên huệ túc vương nhập tẩm điện mệnh chi toạ
上皇素食
thượng hoàng tố thực
惠肅素斥佛老因言曰臣不知素食更有何利益
huệ túc tố xích phật lão nhân ngôn viết thần bất tri tố thực cánh hữu hà lợi ích
上皇揣知其意即論曰祖考時御素𩚏故效之耳所謂利益則朕不知
thượng hoàng suỷ tri kì ý tức luận viết tổ khảo thời ngự tố xan cố hiệu chi nhĩ sở vị lợi ích tắc trẫm bất tri
惠肅默然而出
huệ túc mặc nhiên nhi xuất
封佐聖太師日燏為大王
phong tá thánh thái sư nhật duật vi đại vương
冬上皇廵狩沱江道親征牛吼蠻
đông thượng hoàng tuần thú đà giang đạo thân chinh ngưu hống man
命僉知阮忠彦從編脩實錄
mệnh thiêm tri nguyễn trung ngạn tòng biên tu thực lục
先是仁廟時牛吼與道密入朝遣回
tiên thị nhân miếu thời ngưu hống dữ đạo mật nhập triều khiến hồi
至是叛肆掠本江之地盡有之又謀刧懷忠家
chí thị phản tứ lược bản giang chi địa tận hữu chi hựu mưu kiếp hoài trung gia
上皇定親征之議
thượng hoàng định thân chinh chi nghị
陳克終諫曰沱江號瘴地又湍瀨奔駃駃音?跳躍也不
trần khắc chung gián viết đà giang hiệu chướng địa hựu đoan lại bôn khoái vechu âm unk khiêu dược dã bất
利行師占城無瘴毒且前世帝王親征多擒其主不若釋彼而征占之為愈
lợi hành sư chiêm thành vô chướng độc thả tiền thế đế vương thân chinh đa cầm kì chủ bất nhược thích bỉ nhi chinh chiêm chi vi dũ
上皇曰朕為民父母苟生民陷於塗炭當急救之𡸈較險易利鈍哉
thượng hoàng viết trẫm vi dân phụ mẫu câu sinh dân hãm ư đồ than đương cấp cứu chi há giảo hiểm dịch lợi độn tai
克終󰥭謝曰聖度包荒非臣愚所能及
khắc chung bái tạ viết thánh độ bao hoang phi thần ngu sở năng cập
𥘉上皇将征牛吼占昭人詣闕上書丁寕以舉寨降則刻符為信
sơ thượng hoàng tương chinh ngưu hống chiêm chiếu nhân nghệ khuyết thượng thư đinh ninh dĩ cử trại hàng tắc khắc phù vi tín
上皇方圖登其寨城倣漢武登单于󰉟故事及親征分命昭義侯負螟領軍由清化道以應官軍仍論之曰占昭寨已有降約必待官軍
thượng hoàng phương đồ đăng kì trại thành phỏng hán vũ đăng đơn vu đài cố sự cập thân chinh phân mệnh chiêu nghĩa hầu phụ minh lĩnh quân do thanh hoá đạo dĩ ứng quan quân những luận chi viết chiêm chiếu trại dĩ hữu hàng ước tất đãi quan quân
至無妄動上皇至忙越駐驛賜名太平府有博子泉賜名清
chí vô vọng động thượng hoàng chí mường việt trú dịch tứ danh thái bình phủ hữu bác tử tuyền tứ danh thanh
水泉昭義侯至占昭欲邀功擊之遂敗宣威將軍武斯宏陣前力戰死之
thuỷ tuyền chiêu nghĩa hầu chí chiêm chiếu dục yêu công kích chi toại bại tuyên uy tướng quân vũ tư hoành trận tiền lực chiến tử chi
上皇聞之曰已誤矣然是行也
thượng hoàng văn chi viết dĩ ngộ hĩ nhiên thị hành dã
上皇自将號令嚴明威聲遠震哀牢聞之奔潰
thượng hoàng tự tướng hiệu lệnh nghiêm minh uy thanh viễn chấn ai lao văn chi bôn hội