text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Diana kêu lên: - Ôi ! |
Không nên dùng câu đó. - Cần phải như vậy - Poirot trả lời. |
Rồi anh thay đổi cách nói, có vẻ ra lệnh nhiều hơn. |
- Thưa cô, đêm nay chúng ta, cô và tôi, cần nghỉ lại ở Lyde Manor. Rất cần thiết. |
Cô có thể giải quyết được việc này không ? - Được... chắc chắn là được. Nhưng tại sao ? - Vì không nên để mất thời gian. Cô nói là mình can đảm, cô hãy chứng minh cái đó. Cô hãy làm như tôi nói và không nên hỏi gì cả. Cô ta gật đầu và ra về mà không nói gì thêm. Một vài phút sau anh cũng theo cô gái đi vào trong nhà. T... |
Anh lên lầu một. |
Không có ai trên cầu thang. |
Không khó khăn gì lắm để tìm phòng của Hugh Chandler. |
Trên một ngăn giá bằng kính trong phòng vệ sinh có rất nhiều chai lọ. |
Hercule Poirot bắt đầu công việc. |
Một lát sau anh xuống tiền sảnh và gặp cô gái, má đỏ và mắt sáng lên từ phòng đọc sách bước ra. |
- Xong rồi ! - Diana nói. |
Đến lượt ông đô đốc đi ra và mời nhà thám tử vào phòng đọc sách và chính ông ta khép cửa lại rồi nói: - Thưa ông Poirot, tôi không thích chuyện này. - Chuyện gì vậy, thưa đô đốc ? |
- Diana đã nài nỉ tôi cho hai người nghỉ qua đêm ở đây. không phải là tôi không hiếu khách nhưng... thật thà mà nói, ông Poirot, tôi không thích như vậy. Tôi không hiểu. |
Để làm gì kia chứ ? - Cứ nói là tôi muốn làm một cuộc thí nghiệm. - Thí nghiệm gì ? |
- Xin lỗi ông, đây là việc của tôi... - Nhưng, thưa ông, tôi không mời ông tới đây... Poirot ngắt lời ông ta: - Xin ông hãy tin tôi, ông đô đốc, tôi hiểu ý ông. Tôi tới đây vì sự bướng bỉnh của một cô gái. |
Ông nói thế này, ông Frobisher nói thế kia còn Hugh thì nói rất khác. |
Bây giờ tự tôi phải biết rõ sự thật. - Nhưng sự thật nào kia chứ ? Tôi đã nói rồi, ở đây chẳng có gì phải xem xét cả ! Hàng đêm tôi nhốt con trai tôi trong phòng, đó là tất cả ! - Nhưng sáng nay cửa phòng của anh ta không khóa, anh ta nói với tôi như vậy. - Sao ? - Tự ông có thể lên đó xem. Ông Chandler cau mày. - Tôi ... |
Trên một cái dầm chìa ra ở bên cạnh. Ngoài tôi thì ông George hoặc Withers, người hầu phòng, cũng có thể lấy chìa để mở khóa. Chúng tôi đã bảo Withers rằng Hugh bị mộng du... Đây là một đày tớ trung thành. |
Nó đã ở đây nhiều năm rồi. |
- Ngoài ra có chìa khóa nào khác nữa không ? - Theo tôi biết thì không. - Người ta có thể làm một chìa khóa khác. - Nhưng đó là ai ? - Con trai ông cho rằng mình đã giấu nó ở đâu nhưng không nhớ ra. Ông đại tá Frobisher chợt đi vào và lên tiếng: - Tôi không thích như vậy, Charles... Cô gái... - Đúng như tôi đã nghĩ - Ô... |
- Chính vì lý do ấy - Ông Chandler kêu lên - Mẹ kiếp, ông bạn, phải công nhận đây là vấn đề người điên. Hugh cũng thấy như vậy. |
Diana không nên tới đây. |
- Nếu vậy - Poirot đáp - thì cô ấy tự quyết định. Anh đi ra. Đứng bên chiếc xe nơi Diana đang đợi anh. Cô gọi nhà thám tử. |
- Nào chúng ta hãy đi mua sắm những thứ cần cho đêm nay. Chúng ta sẽ về kịp dùng bữa chiều. |
Trên đường, Poirot kể lại cho cô |
nước, tôi tình cờ... Chị nọ nói: - Cậu đã làm ơn thì làm ơn cho trót, đưa giùm ông ấy về nhà đi. Ngôi nhà hoang nó người ta hay gọi là lầu ma, gần nghĩa địa! |
Nói xong chị ta đi ngay. Thiện đành phải bế ông lão đi tiếp. Cũng may ngôi nhà gọi là lầu ma đó không xa, nên trước khi kiệt sức thì Thiện cũng đã đưa được ông lão vào nhà, sau khi một cậu bé đánh xe bò đi ngang qua đã xác định ông lão ngụ ở đây. Vừa ngẩng lên sau khi đặt ông lão xuống chiếc chõng tre, Thiện đã giật mì... |
nồng. |
Nhưng khi ánh nắng ban mai rọi vào, thầy tôi vẫn còn sống, và người phụ nữ mà thầy thuốc phái đến để lau rửa xác thầy không giấu được vẻ thất vọng trên mặt. |
“Tôi chỉ có thể ở đây đến trưa thôi đấy. |
Chiều nay tôi còn có một ca khác!” bà ta gắt gỏng, nhưng rồi lại bảo tôi đi lấy một tấm trải giường sạch rồi xé nó ra thành bảy mảnh, sau đấy bưng cho bà ta một chén nước lạnh. Sau khi tôi làm theo những gì được bảo, bà ta lấy một trong những mảnh vải trải giường gấp lại cho đến khi nó nhỏ chỉ bằng bàn tay của mình rồi... |
Xong xuôi, bà ta ngồi xuống cạnh giường và bắt đầu đan thứ gì đấy trông như quần áo trẻ con. |
Bà ta kể lể thật lắm với tôi, về chuyện đời bà đồng thời khoe khoang về hai công việc của mình. Ngoài việc rửa xác người chết và sửa soạn cho họ trước khi chôn cất, bà ta còn là bà mụ trong vùng. Bà ta đang bị cảm nặng và cứ mãi ho sù sụ vào người Thầy Trừ Tà rồi lại hỉ cái mũi đỏ lựng của mình vào chiếc khăn tay to tư... |
Ngay trước giữa trưa bà ta bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về. “Sáng ngày mai tôi sẽ quay lại để liệm cho ông ta,” bà ta bảo. “Ông ta sẽ không qua nổi đêm thứ hai đâu.” “Chẳng còn chút hy vọng nào hết ạ?” tôi hỏi bà ta, dù đã ý thức được là Thầy Trừ Tà không hề mở mắt ra từ khi đập đầu xuống đất. “Nghe ông ta thở ki... |
“Thầy Trừ Tà đã bị thương khi đối đầu với ông kẹ. Thầy ngã đập đầu ra sau và thầy thuốc cho là thầy sẽ chết mất!” “Để tớ vào xem lão ấy nào,” Alice vừa nói vừa len qua người tôi. “Có lẽ không tồi tệ như thầy thuốc nghĩ đâu. Thầy thuốc nhiều khi cũng sai mà. |
Lão Gregory đang ở trên lầu à?” Tôi gật đầu và đi theo Alice lên phòng ngủ. Cô đi thẳng đến chỗ Thầy Trừ Tà và đặt tay lên trán thầy. Đoạn Alice dùng ngón cái vạch mi mắt trái của thầy lên rồi chăm chú nhìn vào mắt thầy. “Chưa hẳn là vô vọng đâu,” Alice lên tiếng. “Có lẽ tớ giúp được đấy...” Người phụ nữ nhặt túi đồ củ... |
Thầy Trừ Tà sặc lên rồi phun ra một chút nhưng chúng tôi cố gắng đổ gần hết chất thuốc xuống họng thầy. “Đây là thời điểm khó khăn nhất trong năm nhưng biết đâu tớ sẽ kiếm được vài thứ thuốc tốt hơn,” Alice bảo. “Cũng bõ công ra ngoài tìm lắm. Không phải là lão ta xứng đáng được giúp đỡ đến thế đâu, căn cứ vào cái cách... |
Trời đã hết mưa nhưng trong không khí ẩm ướt vẫn còn vương hơi lạnh. |
Những cành cây trụi trơ lá, vạn vật trông thật thê lương. |
“Giờ là mùa đông mà Alice. |
Cậu có thể tìm được gì khi dường như chẳng có thứ gì |
liên hệ và tiếp cận với thông tin về ngành nghề của họ - Sự huấn luyện trên máy vi tính sẽ cho phép một người tự học thu được những kỹ năng, từng bước một, trên máy vi tính, học theo tiến độ của riêng mình - Những khóa học từ xa, kể cả những chương trình trên Internet, rất thích hợp cho những người tự học. Những chương... |
Hãy đề nghị người học tự làm nhiệm vụ trong khi bạn quan sát họ. Hãy để ý cả những việc họ làm tốt cũng như những lỗi họ mắc phải. |
4. Cuối cùng, hãy nhận xét góp ý với người học. Hãy cụ thể về điều họ làm tốt. • Trong những phần bạn để ý thấy có lỗi, hãy nhắc lại sự hướng dẫn của bạn qua sự mô tả và minh họa. Hãy đề nghị người học xác nhận xem họ có hiểu nhiệm vụ không trước khi bắt đầu thử lại. • Nếu bạn đã làm minh họa nhiều hơn ba lần và người ... |
Bạn không muốn tốn hàng trăm đô la để nâng cấp máy tính của mình chỉ để cho một chương trình ứng dụng. |
- Có nội dung tốt, hay tập trung vào những điều phù phiếm? Hãy tránh những chương trình che đậy nội dung nghèo nàn bằng cách trang trí màu mè. |
- Có bản đồ hướng dẫn dễ làm theo, giúp bạn có thể truy cập ngay vào điểm bạn muốn hay không? |
Hay bạn buộc phải đi qua rất nhiều sự lặp lại mệt mỏi mới đến được điểm ban đầu của mình? - Chỉ cần nhấp chuột vài cái là bắt đầu được chương trình? Mỗi lần nhấp chuột sẽ khiến bạn thêm mệt mỏi khi chờ đợi dữ liệu mới được tải xuống. |
- Có số điện thoại để xin trợ giúp trong trường hợp gặp trục trặc khi sử dụng chương trình? - Cần ít hoặc không cần thêm ổ cắm hoặc phần mềm khó kiếm? |
67. |
Phiên họp Cho người một con cá, bạn nuôi họ được một ngày. Dạy người câu cá, bạn nuôi họ cả một đời. |
-- Ngạn ngữ TRUNG HOA Là người quản lý, bạn cần phải có những kỹ năng có thể được truyền lại cho người khác. Phiên họp là cách hiệu quả để dạy người khác. Lập kế hoạch cho phiên họp • Thời gian huấn luyện không quá sớm hoặc quá trễ. Nếu bạn huấn luyện quá sớm so với thời điểm người ta cần sử dụng những kỹ năng được huấ... |
• Hãy tự |
gái ngốc nghếch thì nghĩ rằng mình là thánh tình rồi chăng, đúng là vẫn chưa đến lúc phát bệnh. Quan Đại Bảo cười khẩy vẻ khinh bỉ. |
Anh ta đẩy một ly rượu cho chủ nhân bữa tiệc và người con trai trước mặt kia. “Hứa tam thiếu gia, thực sự là thích rồi sao?” Anh ta nhướng nhướng mày về phía Cố Bình An. Hứa tam thiếu gia cười đầy hàm ý, không thừa nhận, cũng không phủ nhận. Quan Đại Bảo lại nở một nụ cười. “Mày có biết cô bé này tên gì không?” Không đ... |
Chính là cô ấy!” “Hả?” Người đó tuy có hoài nghi nhưng vẫn bị sốc vì sự thật ấy, kinh ngạc kêu lên rồi ngay lập tức kiềm chế biểu hiện của mình, chỉ lúng búng thăm dò biểu hiện của Thẩm An Bình, cùng lắm là nhanh chân quay về chỗ gần Cố Bình An. Cố Bình An lặng lẽ quay về chỗ của mình. |
Cô không hề để ý đến những lời bàn tán, ánh mắt soi mói như muốn đốt cháy mình của đám người xung quanh. Cô ngước lên, chạm phải ánh mắt như đang nghĩ ngợi điều gì đó của Mạc Phi. Cô mỉm cười thật lòng với cô ta, nhưng Mạc Phi lần đầu tiên tỏ ra bất lịch sự, không mỉm cười đáp trả. |
Bản nhạc này ít ra cũng gợi lại chút ký ức trong cô. Cố Bình An thầm nghĩ, tâm trạng như thế này, vừa tuyệt vọng vừa hân hoan, cùng với những ký ức, rốt cuộc có phải là rất ngọt ngào hay không? Một vài phút im lặng, Cố Bình An có chút bất an, cô nghĩ rằng có khi nào bản nhạc của mình đã khiến mọi người đều cảm thấy bi ... |
Biển hiện của mọi người có vẻ không tự nhiên lắm. |
Quan Đại Bảo không chịu được khi bầu không khí căng thẳng tiếp diễn, cho rằng mọi người nên chơi trò một trò chơi, ví dụ như “Bảy sáng, bảy tối”, luật chơi rất đơn giản. Đếm theo dãy số tự nhiên: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7… khi đến 7, 17, 27, 37… Những số nào có số đuôi là 7 sẽ được gọi là “bảy sáng”, số nhân của 7 như 14, 21... |
Trò chơi tuy đơn giản nhưng khi đến 27, 28 thì đã rất dễ bị sai. Trong cuộc chơi, đã có vài người uống không ít rượu. |
Về sau Quan Đại Bảo lại cảm thấy vẫn chưa thực sự vui hết nấc liền thay đổi luật phạt thành “Dám làm”, bất cứ người nào làm sai đều phải trả lời những gì mọi người hỏi, bất kể vấn đề gì cũng được, không hỏi những vấn đề nhạy cảm, hỏi càng khó, càng kỳ lạ càng phải trả lời. |
Cố Bình An học rất kém môn Toán, không hề nhạy bén với những con số. |
Cô đành ngồi một góc xem Thẩm An Bình và Mạc Phi. Nam thì tuấn tú, nữ thì tuyệt sắc, trời sinh một đôi. Thẩm An Bình tỏ ra rất có hứng thú, nhiệt tình phối hợp, Mạc Phi chỉ cần cười một cái cũng khiến mọi người cảm thấy xốn xang. |
Bọn họ chơi trò thật giỏi, mọi người đều mắc sai, chỉ hai người họ không bị sai. |
Cố Bình An sau khi bị phạt uống vài chén rượu, ghen tị nhìn hai người họ. Có lẽ người thông minh nên đi cùng người thông minh, hai người họ hợp nhau như thế kia. So với cô, Mạc Phi có phần hợp với Thẩm An Bình hơn. |
Cái đẹp chói lóa, sự nghiệp thành công, mối quan hệ tốt. Lúc nào cô ta cũng tươi cười, không lúc nào tỏ ra mệt mỏi. |
Không hề giống Cố Bình An, có gì ngang tai trái mắt là lập tức phản ứng, nổi đóa lên, không ra dáng người lớn. Cố Bình An cười vẻ tự ti, nhấp một ngụm rượu, đúng lúc đến lượt cô đếm số, cô phấn khích kéo dài giọng: “28…” Lời vừa dứt, cô nhận ra mình đã nói sai, lập tức thè lưỡi tinh nghịch, xấu hổ cười. “Tôi lại sai rồ... |
Mặt cô tức khắc nóng lên. |
Chết tiệt! Nếu như tiến vào là một thằng tồi thì làm sao cô mở miệng được đây? Không đúng! |
Không biết đó là người như thế nào, làm sao cô hôn người ta được? |
Cô đau khổ chống tay lên trán. Không biết là vô tình hay hữu ý, cô đứng đó mười mấy phút mà vẫn chưa có người đi vào. Cô ngán ngẩm quay lại nhìn bọn họ, bọn họ đều đang uống rượu, nói chuyện kéo dài thời gian, chờ đợi cô thực thi hình phạt của mình. Cô lén lút nhìn nhìn Thẩm An Bình mấy lần. |
Từ đầu đến giờ anh luôn trầm lặng. Anh đưa Mạc Phi đi đến, rõ ràng là bạn gái đi cùng mà anh lại rất ít tiếp chuyện cô ta, cũng không hề làm bộ thân mật. |
Thẩm An Bình vẫn là Thẩm An Bình, anh không phải là một diễn viên giỏi. Người nào không thích, anh không thể làm bộ thích người ta được. Thỉnh thoảng anh cúi xuống uống rượu, hỏi anh cái gì, anh trả lời cái đó, không hỏi thì không nói, tạo một khoảng cách an toàn với mọi người. |
Cố Bình An luôn cảm thấy dường như có một ánh mắt luôn theo dõi mình nhưng khi cô ngẩng lên lại chẳng thấy có ai nhìn. Cô hoài nghi không biết có phải mình đã say rồi nên lầm tưởng, chứ Thẩm An Bình không hề ngẩng lên nhìn cô. Cô cong môi, nhìn lại, chiếc cửa kính bị ai đó đẩy ra, Cố Bình An không thể để ý đến bất cứ t... |
Nhưng cũng không biết có phải là cô quá vô ý hay không, người con trai cô không yêu mà cô cũng không cảm thấy hối lỗi hay đáng tiếc, còn chân thành chúc phúc: “Thật là tốt quá! Anh đúng là người con trai phóng khoáng nhất mà em từng gặp.” Tất Nhiễm cười vẻ bất lực. “Có thể không phóng khoáng được sao? Đối với người con... |
từ “to be” trong tiếng Anh). Nhưng đối với người sử dụng tiếng Anh, nó gợi ra ý nghĩa chiến tranh (war). |
Có lẽ đó là một lý do khiến người ta không mặn mà với thương hiệu này. |
2. |
Perdue: một trong những thương hiệu được tin cậy và được nhận biết rộng rãi nhất của Mỹ thuộc sở hữu của Perdue Farms, một công tay thực phẩm và nông sản hàng đầu thế giới với doanh số về gia cầm lớn thứ ba trong ngành. Thành lập năm 1920, công ty này cung cấp các sản phẩm và dịch vụ về thực phẩm tới hơn 40 quốc gia tr... |
1. |
Delicatessen: cửa hàng bán các món ăn sẵn – còn gọi là deli. |
2. |
Submarine sandwich: bánh mì ổ dài, bổ dọc, nhồi nhân thịt, xalát, pho mát... ổ bánh dài giống như chiếc tàu ngầm. |
3. |
Total quality management: chủ trương chú trọng chất lượng sản phẩm, bao gồm các chiến lược nhằm cải thiện chất lượng liên tục 4. |
Tom Monaghan, Michael và Marian Ilitch, và John Schnatter: Những người sáng lập Domino’s Pizza, Little Caesars và Papa John’s. |
1. |
Rush Limbaugh: Rush Hudson Limbaugh III (sinh ngày 12 tháng 1 năm 1951 ở Mũi Girardeau, Missouri), là một người khá nổi tiếng trong giới giải trí Mỹ và là người dẫn một chương trình trò chuyện trên radio được ưa chuộng ở Mỹ. Là một nhà bình luận có quan điểm bảo thủ, ông thường bình luận về chính trị và các sự kiện đươ... |
2. |
Laura Schlessinger: Laura Schlessinger (sinh ngày 16 tháng 1 năm 1947) là một nhà bình luận đạo đức và văn hóa Mỹ, được biết đến với tư cách là người dẫn chương trình trò chuyện trực tiếp với thính giả trên sóng radio Bác sỹ Laura. |
Chương trình này được phát sóng trên khắp cả nước và kéo dài ba tiếng mỗi ngày vào cuối tuần. |
Schlessinger là một nhà phê bình nói thẳng thắn về những gì quá thịnh hành trong nền văn hóa đương đại Mỹ. |
Đó là: tình dục ngoài hôn nhân, sống chung trước khi cưới, những người cha/mẹ độc thân, các bà mẹ đi làm, hôn nhân quá sớm, việc cha mẹ quá nuông chiều con cái, cái chết êm ái cho những người mắc bệnh nan y, li dị dù không ai có lỗi và hôn nhân đồng tính… Chương trình của bà thường tập trung vào những đoạn bình luận ng... |
Tuy nhiên, chương trình truyền hình Bác sỹ Laura đã không thành công và đã bị hủy. |
3. |
Howard Stern: Howard Allan Stern (sinh ngày 1 tháng 12 năm 1954 ở Roosevelt, Long Island, New York) là một nhân vật nổi tiếng trong giới truyền thanh Mỹ. |
“Vị Vua của tất cả các phương tiện truyền thông” tự phong này đã được gán cho một cái tên lóng vì sự hài hước về tình dục và chủng tộc khá sàm sỡ và gây nhiều tranh cãi của mình. Ông cũng là nhân vật trên radio được trả thù lao hậu hĩnh nhất ở Mỹ và là người nổi danh và giỏi nhất trong lịch sử truyền thanh. Các chương ... |
4. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.