text stringlengths 1 55.3k |
|---|
Hắn nhẹ nhàng lướt hai bàn tay khắp người cô, những ngón tay gần như không chạm. |
Maggie rên rỉ, nhức nhối vì ham muốn. |
“Nói cho tôi biết tôi là ai,” hắn ra lệnh trong khi lao vào trong cô. “Ông chủ của em.” “Và em sẽ là của tôi mãi mãi?” “Mãi mãi.” Simon cắn ngập răng vào vết thương trên cổ cô lần nữa. Maggie rên lên, cắm móng tay vào lưng hắn. |
Cực khoái gần đây nhất của cô không là gì so với cảm giác sung sướng này. Cô cảm thấy hết lần này đến lần khác những đợt sóng khoái cảm mạnh mẽ, không thể chịu đựng nổi khi hắn rút máu ra khỏi người cô. Maggie cảm thấy hắn trở nên lớn hơn bên trong cô khi uống máu cô. Dường như việc đó kéo dài vô tận, làm tình với hắn ... |
Cô không bao giờ muốn việc đó ngừng lại… Mở Đầu 17 tháng Ba, 1998 Không ai trông thấy Meghann O’Neill bước vào phòng bệnh tối tăm sau khi họ hàng của người phụ nữ sắp chết đã kết thúc buổi thức đêm cầu nguyện và rời đi. Cô cảm thấy họng mình nghẹn lại vì thương cảm khi nhìn chằm chằm xuống người bạn lâu năm nhất của mì... |
Nhưng mình thì có thể, Meghann nghĩ, và vươn tới nắm bàn tay gày trơ xương, lạnh buốt của Bridie. Meghann nhắm mắt và tập trung tất cả năng lượng của cô vào trí óc người phụ nữ lớn tuổi, đúng như sư phụ của cô đã dạy. |
“Yên nào, Bridie. |
Cơn đau đã qua rồi.” Meghann cảm thấy sự căng thẳng trong bàn tay cô đang nắm giãn ra khi một sự mệt mỏi đến tê liệt gần giống như tác động của Novocain [1] xua tan cơn đau của bạn cô. Bridie chìm xuống gối của bà, thì thào, “Cô… cô là ai?” Meghann vẫy bàn tay còn lại của cô và những ngọn đèn huỳnh quang trên đầu bật s... |
“Maggie!” Meghann mỉm cười với người bạn thân nhất của mình. “Chào Bridie.” “Nh...nhưng…” người phụ nữ lớn tuổi lắp bắp. “Không phải… cậu không thể… Maggie, cậu chẳng hề thay đổi chút nào! Cậu có phải là một giấc mơ không?” “Mình là thật,” Meghann đảm bảo với bà. |
Có một lý do khiến cô không hề già đi trong suốt năm mươi tư năm kể từ lần cuối cùng cô nhìn thấy Bridie, nhưng cô không thể chia sẻ sự thật với người bạn cũ của mình được. Bridie Fraser mỉm cười, và Meghann lại thoáng nhìn thấy cô bạn trẻ trung xinh đẹp của mình trong đôi mắt của người phụ nữ già cả. “Maggie… Maggie, ... |
Cậu đã thực sự bỏ trốn để cưới anh ta?” Bàn tay Meghann siết chặt tay Bridie cho đến khi bà ta kêu lên đau đớn. “Ôi, Bridie – mình xin lỗi. |
Mình không định làm đau cậu… cả bây giờ và cả lúc đó. Cậu có tha thứ cho mình không?” “Chỉ cần nói với mình là cậu đã hạnh phúc, Maggie.” Meghann chớp mắt thật nhanh để giữ lại những giọt nước mắt. “Tất nhiên là mình đã hạnh phúc. Cậu thì sao?” “Mình đã có bốn mươi năm với Henry của mình. |
Và – ôi, Maggie! |
Mình ước gì cậu có thể trông thấy Paul – nó thật là một thằng bé đẹp trai, tài giỏi. |
Cậu thì sao, Maggie? |
Cậu có con không?” Meghann không thể chịu đựng thêm được nữa; nghe kể về cuộc đời ngọt ngào, hạnh phúc của Bridie đã khiến cho cô nhận ra cuộc đời cô đã bị nguyền rủa như thế nào kể từ cái đêm Simon Baldevar bước vào đó. “Bridie à, nếu cậu muốn cơn đau ngừng lại mãi mãi, mình có thể giúp cậu. |
Nhưng đây phải là quyết định của cậu.” “Không có quyết định nào cả - mình đã không sống kể từ khi mắc chứng bệnh ung thư này. |
Giúp mình với, Maggie. |
Hãy đưa mình về nhà.” Meghann nắm chặt bàn tay bạn mình. |
“Hãy lắng nghe giọng nói của mình.” Cô bắt đầu nói với Bridie về những kỷ niệm thời thơ ấu của họ: những ngày xa xưa gian lận trong bài kiểm tra toán lớp sáu của Sơ Mary Margaret, buổi vũ hội ở trường lần đầu tiên của họ, những ngày uống sô đa kem và đọc tạp chí điện ảnh, xếp hàng chờ đợi trước Nhà hát ca kịch của Thàn... |
Trong khi cô nói, Meghann dùng quyền năng của mình bao quanh trái tim Bridie, trái tim bướng bỉnh vẫn tiếp tục đập trong cái cơ thể đã bị bệnh ung thư tàn phá. Sự căng thẳng của việc tiếp tục giữ giọng nói mình bình thường trong khi tập trung toàn bộ ý chí của cô để giữ yên trái tim Bridie khiến cho cô run rẩy; những h... |
Kể cả sau năm mươi năm, cô vẫn thấy khó chịu khi ở gần cái chết, đặc biệt là khi cô gây ra nó. “Vĩnh biệt, Bridie.” Cũng là lời vĩnh biệt với con người cuối cùng còn nhớ tới Maggie O’Neill– cô nữ sinh vui vẻ với cặp mắt sáng người ngày xa xưa cho đến khi cô gặp Simon Baldevar. Phải chăng ý nghĩ về chủ nhân đã chết của ... |
Cô không cần một chiếc gương mới biết lúc này trông cô tệ đến thế nào – cô cần phải có máu ngay lập tức. |
“Cảm ơn cô.” Meghann nhìn lên ông già tóc bạc vừa mới bước vào phòng. |
Cô thực sự phải ốm lắm nếu những giác quan của cô đã không cảm nhận được một con người vừa bước vào. |
Ông ta đã thấy những gì rồi? |
“Tôi không biết cô là ai, nhưng cảm ơn vì đã giúp vợ tôi.” Trước khi Meghann có thể bắt bàn tay sần sùi trước mặt, một đội bác sĩ và y tá đã ào vào trong phòng, đáp lại tiếng tít lớn, đều |
cần loại thuốc nào. |
Chúng ta cần nghiên cứu chuyên sâu vào những người già khỏe mạnh, hạnh phúc, viên mãn và đang tận hưởng cuộc sống của mình. Chúng ta càng nghiên cứu về những cái “đúng” với người già thì sẽ càng biết mình cần phải làm gì để sống một cuộc sống khỏe mạnh. |
Thật không may, các công ty dược phẩm không kiếm tiền từ người khỏe mạnh nên họ không bao giờ tài trợ cho những nghiên cứu như thế. |
Bất kể đang ở độ tuổi nào và gặp phải vấn đề gì chúng ta đều có thể bắt đầu tạo ra những thay đổi tích cực từ hôm nay. |
Chỉ cần ta bắt đầu với lòng quyết tâm để yêu thương và nâng niu bản thân, chúng ta sẽ biết yêu thương. Nếu mỗi ngày ta yêu bản thân hơn một chút, ta sẽ mở rộng lòng mình hơn để yêu thương người khác nữa. Quy luật Tình yêu đòi hỏi chúng ta tập trung vào điều mà mình muốn hơn là những điều ta không muốn. Hãy tập trung và... |
Nếu muốn được tôn kính và trân trọng khi về già, thì chúng ta phải tạo nền tảng ngay từ bây giờ bằng việc tôn kính và trân trọng những người già ta gặp gỡ. Hôm nay ta đối xử với người già như thế nào thì sau này ta về già cũng sẽ được đối xử đúng như thế. Chúng ta không chỉ cần lắng nghe những người già mà còn phải ngh... |
Những phụ nữ này đang bừng sáng với nguồn sinh lực, sự khôn ngoan và hiểu biết; thay vì già đi họ chỉ là đang tiếp tục trưởng thành mà thôi. |
Tôi đánh giá cao cuốn Hành trình mới: Sắp xếp cuộc đời bạn vượt qua thời gian (New Passages: Mapping Your Life Across Time) của Gail Sheehy. Nhận thức sâu sắc của bà trong sơ đồ cuộc đời của người trưởng thành và khả năng thay đổi đang trải ra trước mắt đã chạm vào |
miếng ăn, giấc ngủ sao cho thai nhi đưỢc phát triển tốt nhất. |
Nhưng phải cái BỆNH TIÊU OUỜMG 60 vì chăm hơi quá nên chị lên cân khá nhanh. Mang thai đến tuần thứ 30 thì chị bị đau bụng quằn quại. Gia đình vội đưa chị đến Bệnh viện Phụ sản, các bác sĩ kết luận: Thai chốt lưu. Sau khi xét nghiệm đường huyết, chị mới biết mình bị tiểu đường thai nghén, mức đường huyết đã vượt ngưỡng... |
Những ai |
và uô'ng đều đặn, không nên đợi đến lúc khát mới uô'ng, để giảm đưỢc độ kết dính trong máu, thúc đẩy quá trình trao đổi chất của cơ thể. Nên tạo thói quen uống 1 ly nước sau khi thức dậy vào buổi sáng và 1 ly trước lúc đi ngủ ban đêm. Nên dùng nước trắng đun sôi để nguội hoặc đã tiệt trùng, tránh dùng các loại nước giả... |
bạch ngân, thêm vào đó phải xây dựng đi Lăng Đông và chi tiêu thăm Lăng, tổng cộng không dưới 500 vạn lượng. |
Quả thật mồ hôi và máu của lê dân Trực Lệ trong vài năm, cũng không bằng sự hoang phí của Từ Hi Thái hậu. Sau khi ký kết “điều ước Tân Sửu”, làn sóng đấu tranh phản đế phản Thanh của nhân dân cả nước hăng hái nổi lên, sự thống trị của triều Thanh đã đến bước đường cùng. Từ Hi Thái hậu vẫn cứ sống nhởn nhơ, ăn uống hưởn... |
Năm Quang Tự thứ 30 (năm 1904), một đoàn kịch Nga đến diện xuất ở Bắc Kinh, Tây Thái hậu đặc biệt mời đến biểu diễn ở vường Di Hòa. |
Tiết mục bà thú vị nhất là thiếu nữ đi trên quả cầu tròn, khiêu vũ, biểu diễn thể dục mềm dẻo, nên yêu cầu diễn lại vài lần. Tây Thái hậu thích thú vũ điệu và điệu nhạc Valse, trong phòng ngủ của bà có máy thu băng nước ngoài rất lớn và không ít đĩa nhạc. |
Từ Hi Thái hậu còn bắt chước phong tục phụ nữ quí tộc phương Tây, nuôi chó Nhật chân lùn, đặt tên là “rái cá”. |
Bà thường đọc những tác phẩm dịch miêu tả Victoria Nữ hoàng nước Anh, sử dụng dầu thơm, phấn thơm và kính mạ vàng của Pháp. Mỗi dịp chúc thọ bà vào ngày mùng 10 tháng 10, Tây Thái hậu thường tổ chức đãi tiệc lớn ở vườn Di Hòa, chiêu đãi phu nhân công sứ các nước, và những người cùng đi theo hơn 20 loại thức ăn ngon, tr... |
Ngay lúc hai nước Nga – Nhật đang tranh đoạt quyền lợi ở 3 tỉnh miền Đông Trung Quốc, và lấy Liêu Đông làm chiến trường. Từ Hi Thái hậu ban bố chỉ dụ, tiến cử Vạn Quốc công đàm phán với hai nước Nhật – Nga, rằng sau cuộc chiến tranh này, bất luận ai thắng, chủ quyền 3 tỉnh phía Đông vẫn cứ phải trả về Trung Quốc. |
Điều này quả thật là kỳ lạ và ảo vọng. |
Thời kỳ chiến tranh Nhật – Nga, nước Anh thừa cơ hội xâm nhập vào Tây Tạng nước Nga. Tỗng đốc Anh đang ở Ấn sai Ingherpom – Tướng Anh thống lĩnh 3000 lính Anh, 11000 lính Ấn, tiến mau về hướng Bắc, tấn công đất Tạng, tiến thẳng vào Rasar. Khi tiến đến Wrighrami, quân Tây Tạng đã chạy đến Kulom. |
Trong thành không chủ, Trưởng lão chùa Caldan xuống giảng hòa với quân Anh, Ingherpom – Tướng Anh bức bách ông ta thảo lập 10 điều ước mật, tổn hại lại nghiêng về chủ quyền triều Thanh. Khi được tin, Đại thần triều đình Thanh đóng ở Tây Tạng, không đủ sức thay đổi định ước, nên bẩm báo triều đình Thanh. Di sứ triều đìn... |
Tháng 10 năm Quang Tự 34 (tháng 11 năm 1908), tổ chức mừng thọ Từ Hi Thái hậu 74 tuổi. |
Trong thành đang trang hoàng mới, trong cung liên tiếp diện kịch 5 ngày. |
Hoàng đế Quang Tự theo lệ từ Đài Loan đến điện Nghi Loan lạy chúc. |
Ngày chúc thọ, Tây Thái hậu rất vui, đi chơi thuyền trong hồ, đóng vai Quan Âm đại sĩ, chụp hình lưu niệm, cuộc vui chơi kéo dài đến tối. |
Do bị nhiễm lạnh, lại ăn nhiều pho-mat trái cây, nên ngã bệnh. |
Ngày 21 tháng 10 (ngày 14 tháng 11 dương lịch), vào giờ Dậu, triều đình Thanh bỗng tuyên bố Tải Điềm Hoàng đế Quang Tự “băng hà tại điện Hàm Nguyên ở Đài Loan”. Không đến 20 giờ sau, Từ Hi Thái hậu cũng “băng hà tại điện Nghi Loan ở Trung Nam Hải”. Cái chết đột ngột của Hoàng đế Quang Tự (chỉ mới 38 tuổi), lại chết trư... |
Điều này dựa vào kết luận lịch sử sau khi khảo chứng mạch án trong hồ sơ lưu trữ của Quang Tự. |
Người không đồng ý cách giải thích này, cho rằng dưới bàn tay che lấp mặt trời của Tây Thái hậu, mạch án thái y có thể “bịa đặt” được. |
Huống hồ danh y khám bệnh cho Quang Tự là người của Dịch Khuông – thân tín của Tây Thái hậu, do Viên Thế Khải cử tiến vào cung. Tóm lại, lý do Hoàng đế Quang |
manh mối. |
Một sự tổn thương ư? |
Một thông điệp về sự ra đi thể hiện trên vân ảnh ư? Để kiểm chứng cho lý thuyết của mình, cô đã từng đưa một bức hình cho Pat, một bức hình cũ của một thuyền trưởng có một nghề nghiệp rạng rỡ bị chết chìm trong một chuyến du hành tham quan thường lệ vào một ngày đẹp trời nắng ấm. Cô đã hỏi Pat: “Anh không thấy người đà... |
“Thế em có thể thấy trên gương mặt của tổng thống Abraham Lincoln khi còn là một luật sư trẻ rằng ông sẽ thành tổng thống à? Rằng ông sẽ bị ám sát à?” “Đúng thế. |
Em có thể thấy được,” Beth đáp. “Em cũng thấy được gương mặt của anh chàng Eric trong bức ảnh đăng trên báo, anh chàng mà em gái anh học chung trong lớp học âm nhạc ấy, rằng anh ta sẽ bị xe tải chở hàng nghiến chết trên đường đến dự lễ tốt nghiệp à?” “Đương nhiên rồi,” cô đáp và thắc mắc không hiểu làm thế nào Pat lại ... |
Những dấu hiệu và các điềm báo tai họa, giống như nước chảy ngược chiều kim đồng hồ xuống một lỗ thoát nước trong bồn rửa chén trước khi trận động đất xảy ra. |
Năm mười bảy tuổi, cô tin rằng tránh được tất cả các đèn đỏ giữa đường Wolf và Mannheim thì đồng nghĩa với việc khi về nhà mẹ cô sẽ nói rằng Nick Palladino vừa mới gọi điện đến. |
Cô tin, nếu không vào Chúa thì cũng vào các thánh, những vị dù gì cũng từng là con người thật sự. Cô có cả một câu chuyện đời, một cuộc sống với những may mắn, ước mơ và các linh cảm. |
Vậy mà tất cả đã đổ sụp xuống như những quân bài đôminô trong cơn gió mạnh vào cái ngày Ben biến mất. |
Không hề có một cảnh báo nào. Thậm chí chẳng bao giờ có, dù nhỏ nhất. |
PHẦN MỘT BETH 1 Tháng Sáu, 1985 “Em chỉ thích con bé con thôi,” Beth nói với chồng như thế khi cô chất lên xe hơi những túi nhựa, túi tã, túi đựng đồ bằng vải thật to, túi đựng máy ảnh, tấm hắt sáng to cũ hiệu Backfold đang nằm thành một đống trên hành lang. |
Cô ngạc nhiên khi Pat nhìn cô giận dữ; cô biết anh không muốn cãi nhau, không muốn rắc rối khi sắp tiễn cả nhà đi chơi cuối tuần. Theo Pat thì cô cực kỳ ngốc khi đưa cả ba đứa trẻ đi Chicago dự buổi họp mặt lần thứ mười lăm của trường trung học, đồng thời kết hợp luôn với công việc chụp hình. Nhưng một khi cô đã khăng ... |
Tuy vậy, anh vẫn bực bội nhìn cô, và lần nào ánh mắt khi anh bị sốc bởi những lời cô nói cũng làm cô ngạc nhiên. “Sao vậy?” cuối cùng anh hỏi. “Sao em lại nói thế, Vincent có thể nghe thấy câu ấy đấy, em không cố ý nói như vậy chứ?” “Em cố ý đấy. Em thật sự muốn nói như thế đấy,” Beth đáp. Mình không chỉ hành hạ Pat mà... |
Thật ra Vincent đã không nghe thấy gì. |
Nó đang ngồi thu lu nơi góc chiếc xô-pha xem cuốn phim Hàm Cá Mập mà Pat đã cố tình xóa đi những cảnh đẫm máu, mặt nó đanh lại, nhìn không giống một đứa bé bảy tuổi, nhưng cũng không xấu lắm vì nó chỉ cau có chứ không bĩu môi. |
Nó không muốn đi đâu bằng xe hết. |
Nó thấy chả có gì vui khi phải đi đến một khách sạn rồi bơi trong hồ bơi lớn với chị Jill trong khi mẹ gặp lại tất cả các bạn cũ của mẹ. Nó muốn được ở nhà chơi với Alex Shore; nó muốn được đi ra nhà hàng với bố. |
Nó đã nói với Beth như thế sáng nay, cả thảy tám lần. |
“Con không thể ra nhà hàng với bố được. Bố phải làm việc mà,” cô cáu kỉnh ngắt lời nó, và thắc mắc liệu cô có đánh nó không nếu nó cứ tiếp tục vòi vĩnh như thế. Vincent vẫn bướng bỉnh. |
“Con sẽ ngồi ngoan ngoãn ở phía sau nhà hàng. Con làm được như thế một lần rồi mà.” Cho đến nay, đó là trải nghiệm thú vị nhất trong đời Vincent – được ở cạnh bố Pat vào một tối thứ bảy tại nhà hàng Pat quản lý cho ông trẻ Augie. |
Nó đã được đến đó vì hôm ấy Beth bị cúm, Kerry chỉ mới mấy ngày tuổi, và cô trông trẻ cuối cùng của nước Mỹ thì đang dự buổi lễ tốt nghiệp trung học. |
Điều tuyệt vời nhất mà mẹ Beth đã làm cho Vincent (cô đã cho nó đi theo cô đến một cảnh quay phim trong khi cô chụp ảnh cho bộ phim đó và Paul Newman đã bắt tay nó) chả ăn thua gì với cái đêm huyền thoại ở nhà hàng Cappadora. |
Ông trẻ Augie tóc bạc trắng như bông đã kiệu nó trên vai đi khắp nhà hàng, còn bố thì đút cho nó ô-liu nhồi cá cơm trong khi nó ngồi ngất nga ngất ngưởng trên quầy rượu sạch bong. |
“Lúc đó mẹ bị ốm mà,” Beth kiên nhẫn giải thích. Cô chưa từng kiên nhẫn đến thế. |
Thật ra, cô hy vọng Vincent có thể hiểu lúc đó tinh thần cô đang bị suy sụp kinh khủng. “Giờ thì mẹ khỏe rồi và mình sẽ cùng đi Chicago, con sẽ được gặp dì Ellen, mẹ cần con giúp mẹ trông hai em Ben và Kerry.” “Con ghét Ben và Kerry, con cũng ghét phải làm mọi thứ, con cũng không thay quần áo đâu.” Vincent nằm úp mặt x... |
Beth biết thế và cho rằng đó là do cô đã để cho đến khi nó được hơn bốn tuổi mới sinh Ben, lúc ấy nó đã có trí khôn và rất sung sướng được là tình yêu duy nhất của mẹ. Vincent rất thích Ben, nó cũng bị hấp dẫn bởi sự nhỏ nhoi như một con ốc của Kerry, và thành tâm tôn sùng Pat với một tình yêu trai gái thật ngây ngô là... |
Cô không chỉ muốn yêu nó; cô còn muốn thu phục nó nữa. |
Và Beth nghĩ nó biết điều đó. |
Vincent không có lòng khoan dung còn Ben lại rất độ lượng. |
Ben rất vui khi được ra khỏi thành phố với mẹ và anh vào sáng hôm ấy, vui hệt như khi nó được đi đến tiệm bán đồ gia dụng hay được phân loại những đôi vớ sạch vậy. Ben không những dễ chịu; mà nó luôn cởi mở, dí dỏm và đem tin cậy đến bất cứ nơi nào nó hiện diện. Khi Ben còn bé, Beth đã phải đưa nó đi khám vì lúc nào nó... |
Cô đã hỏi bác sĩ liệu nó có bị chậm phát triển không. Vị bác sĩ trẻ, một thanh niên Nga nhập cư, đã không chế giễu cô mà chỉ nhẹ nhàng nói cậu nghĩ đứa bé có thể bị khuyết tật – ai cũng có thể bị như thế mà – nhưng sao cô lại lo chứ? Ben có ngọ nguậy không, có đập đầu vào các thanh giường không, có nghe được những gì c... |
“Nhưng Ben quá... quá trầm, và luôn mãn nguyện. |
Nó không la hét, thậm chí khi tã nó bẩn hay cả khi nó đói cũng vậy. |
Nó rất kiên nhẫn”. |
“Còn con trai lớn của chị thì sao?”. “Nó ... nhanh nhẹn hơn”. Khi còn nhỏ, Vincent gầy hơn, ngủ ít hơn, cảnh giác hơn, biết đi lúc chín tháng, biết nói khi mười tháng, một tuổi thì biết nói với mẹ “Con bực mình quá”. |
Cậu bác sĩ mỉm cười với cô. Beth vẫn còn giữ tờ giấy khám bệnh trên đó bác sĩ đã nguệch ngoạc mấy lời chẩn đoán: “Em bé khỏe mạnh. |
Bình thường”. Ben vẫn dễ chịu và vui vẻ. |
Beth không thể tưởng tượng được vì sao từ một người hay hoài nghi và thân thiện quá đáng như Pat kết hợp với một người luôn sầu muộn như cô lại có thể sinh ra một đứa trẻ như thế này. Beth yêu nó ít hơn Vincent nhưng cô không nói năng gay gắt với nó. |
Thậm chí khi Ben “dở hơi” – mà nó thì rất hay “dơ hơi” – như khi nó xuống ăn sáng với cái mặt nạ phẫu thuật trên đầu làm mũ bêrê với hai miếng băng vệ sinh giấu dưới bồn rửa tay trong nhà tắm mà nó lấy được khi cô sinh Kerry để |
mạnh để có thể đồng thời vừa giữ vai trò của đồng tiền chủ đạo, vừa giữ vai trò của đồng tiền nội địa. Ngoài ra, các nhà kinh tế học của Mỹ, đặc biệt là các nhà kinh tế làm việc cho chính phủ, đã không ngần ngại khi cho rằng đồng đô-la có khả năng dẫn dắt một cách đầy có trách nhiệm vai trò kép. |
Hai mươi năm đã trôi qua, và dường như họ đã có lý. Nhưng rồi vào những năm 1960, tình hình bắt đầu thay đổi. Thời kỳ của tổng thống Kennedy lần đầu cho thấy Keynes đã có lý, và những người theo chủ nghĩa Keynes Mỹ đã sai lầm. |
Không có một đồng tiền quốc gia nào có thể đóng vai trò đồng tiền chủ đạo, và nền kinh tế thế giới không bị bất cứ một đồng tiền quốc gia nào điều khiển. Kết luận có tính logic này do nhà kinh tế học F. A. Hayek, một người không theo chủ nghĩa Keynes đưa ra bằng cách đề nghị các chính phủ rút khỏi toàn bộ lĩnh vực tiền... |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.