text
stringlengths
1
55.3k
Đó mới là điều quan trọng nhất.
- Tôi đã bảo anh hãy nói với tôi rằng tất cả không phải là sự thật cơ mà!
Hai tai Ekstrom như ù đi.
Mình cần phải cho Tổng thống biết tất cả, ông tự nhủ. Khó khăn một chút nhưng rồi mọi cái sẽ qua thôi mà.
- Thưa Tổng thống, thất bại của dự án PODS đã khiến uy tín của Tổng thống bị sa sút nghiêm trọng. Khi bắt được lời kêu cứu bằừng sóng radio có nhắc đến tảng thiên thạch trong lòng băng hà, chứng tôi cho rằng đây là cơ hội để giúp Tổng thống giành lại điểm.
Herney choáng váng: - Bằng cách giả mạo thành công của PODS ư? PODS sẽ nhanh chóng được khắc phục và sẽ hoạt động tốt, nhưng không kịp cho cuộc bầu cử lần này.
Tổng thống đang mất điểm từng ngày, và Sexton thì không ngớt chỉ trích NASA, cho nên.. - Anh mất trí hẳn rồi, Larry? - Cơ hội sờ sờ ngay trước mắt, thưa Tổng thống.
Và tôi đã quyết định chớp lấy nó.
Chúng tôi bắt được làn sóng điện do một nhà khoa học Canada phát đi sau khi phát hiện ra tảng thiên thạch.
Ông ấy đã chết vì gặp bão.
Không một người nào khác biệt gì về tảng thiên thạch đó.
Mà PODS thì lại đang bay trong quỹ đạo. NASA đang cần một chiến thắng, chúng tôi lại sẵn có toạ độ trong tay.
- Tại sao lúc này anh lại nói với tôi tất cả những thứ đó? - Tôi cho rằng anh nên biết sự thật. - Anh có biết Sexton sẽ làm những gì khi phát hiện ra điều này không?
Ekstrom không muốn nghĩ đến khả năng đó.
- Ôngta sẽ lu loa với cả thế giới là Tổng thống và NASA đã lừa dối dân Mỹ.
Mà anh cũng thừa biết là ông ta đúng chứ không sai đâu. Tổng thống không nói dối, chỉ là tôi thôi. Tôi sẽ nhận tất cả về mình… - Larry, anh quên mất một điều quan trọng! Tôi quyết tiến hành tranh cử một cách trung thực và tích cực!
Chả ra cái gì cả! Tối qua thật sạch sẽ.
Vẻ vang.
Thế mà bây giờ anh cho tôi biết là tôi vừa nói dối cả thế giới!
- Chỉ một chi tiết nhỏ thôi, thưa Tổng thống. - Vẫn là nói dối cả thôi!
Larry ạ. - Herney nóng nảy nói.
Ekstrom cảm thấy căn phòng chợt ngột ngạt và tù tứng vô cùng.
Còn rất nhiều điều ông muốn báo cáo với Tổng thống, nhưng có lẽ phải đợi đến sáng mai. - Xin lỗi đã đánh thức Tổng thống dậy. Tôi chỉ nghĩ là nên nói hết sự thật với anh.
Ở phía bên kia thành phố, Sedgewich Sexton nhấp một tợp rượu cô nhắc nữa và cáu kỉnh đi đi lại lại trong phòng.
Gabrielle đi đâu rồi không biết!
112.
Trong văn phòng của Thượng nghị sĩ Sedgewick Sexton, Gabrielle Ashe đang ngồi trong bóng tối, chán nản nhìn chiếc máy tính trước mặt. MẬT KHẨU KHÔNG ĐÚNG - TIẾP CẬN BỊ TỪ CHỐI Cô đã thử một số chùm ký tự khác nhau, nhưng lần nào cũng không được. Sau khi lục khắp văn phòng để tìm một ngăn kéo nào đó mà Thượng nghị sĩ bỏ...
Dĩ nhiên Thượng nghị sĩ không bao giờ làm thế.
Gabrielle với lấy quyển lịch. Những chữ cái POTUS được viết bằng mực bóng đè lên con số của ngày hôm ấy! Chắc chắn cô thư ký luôn lạc quan của Sexton đã viết những chữ này.
Bên mật vụ vẫn thường dùng chữ viết tắt POTUS để chỉ Tổng thống Hợp chúng quốc Hoa Kỳ.
Vào ngày bầu cử, nếu mọi sự diễn ra suôn sẻ, Sexton sẽ trở thành POTUS mới… Gabrielle để lại cuốn lịch vào chỗ cũ và đứng lên, định ra về.
Cô đột ngột dừng lại, liếc nhìn màn hình máy tính. NHẬP MẬT KHẨU: Cô lại nhìn cuốn lịch. POTUS.
Gabrielle chợt tràn đầy hi vọng.
Rất có thể Sexton dùng POTUS làm mật khẩu.
Đơn giản, lạc quan, và liên quan đến cá nhân.
Cô gõ những ký tự ấy. POTUS Nín thở, Gabrielle ấn nút enter. Một tiếng bíp vang lên.
MẬT KHẨU KHÔNG ĐÚNG - TIẾP CẬN BỊ TỪ CHỐI Gabrielle ngồi sụp xuống ghế, quyết định bỏ cuộc. Cô quay lại nhà tắm để trèo ra khỏi văn phòng. Nhưng vừa đi được vài bước thì điện thoại cầm tay của cô đổ chuông. Đang trong tâm trạng căng thẳng, Gabrielle giật nảy mình.
Cô dừng phắt lại ngước lên chiếc đồng hồ Jordain lớn treo trên tường để xem giờ, tay rút điện thoại trong túi ra.
Gần bốn giờ sáng. Giờ này chắc chắn chỉ có một người gọi cho cô mà thôi - Sexton. Chắc chắn Thượng nghị sĩ đang băn khoăn không hiểu cô biến đi đâu lâu như vậy.
Có nên trả lời máy không nhỉ?
Nếu trả lời máy thì Gabrielle sẽ phải nói dối. Nhưng nếu không trả lời thì chắc chắn Sexton sẽ nghi ngờ.
Cô nhận cuộc gọi: - A lô? - Gabrielle đấy à?
- Sexton tỏ ra rất sốt ruột.
- Sao lâu thế?
- Em bị mắc kẹt ở đài tưởng niệm FDR.
- Gabrielle trả lời.
- Và bây giờ đang.. Rõ ràng là cô không ở trong taxi. - Không ạ.
- Cô đáp, - Tiện thế em đã ghé qua văn phòng để lấy thêm một số tài liệu về NASA có liên quan đến dự án PODS.
Nhưng vẫn chưa tìm được. - Nhanh nhanh lên. Tôi muốn tổ chức họp báo ngay đầu giờ sáng, và phải có con số cụ thể.
- Em đến ngay đây ạ. Đường dây đột ngột im lặng.
- Cô đang ở trong văn phòng à?
Hình như Sexton đột ngột thấy khó hiểu.
- Vâng ạ. Mười phút nữa em sẽ lên đường ngay ạ. Đường dây lại im lặng một lúc. - Tốt lắm. Lát nữa gặp lại nhé.
Gabrielle tắt máy, sơ suất không để ý thấy những tiếng tích tắc ba hồi một rất đặc trưng đang đều đều phát ra từ chiếc đồng hồ treo tường Jordain ngay trước mặt.
1 CHƯƠNG 113- 114 - 13.
Mãi đến khi kéo cô vào nấp phía sau chiếc tàu ngầm mini Triton và nhìn thấy vệt máu trên cánh tay Rachel thì Tolland mới biết cô đã bị thương. Nhìn ánh mắt thất thần của Rachel, ông đoán ngay rằng cô chưa hề cảm thấy đau.
Đặt cô yên ổn sau chiếc tàu, ông quay sang tìm Corky.
Nhà vũ trụ học đang hối hả chạy băng qua boong tàu, mắt dại đi vì sợ hãi.
Phải tìm chỗ ẩn nấp. Tolland nghĩ.
Bận bịu lo đối phó với những diễn biến quá nhanh, ông chẳng còn thời gian để cảm thấy sợ hãi.
Theo bản năng, Tolland đưa mắt nhìn những bậc thang dẫn lên cao. Cầu thang trơ trọi chạy thẳng lên đài quan sát bằng kính trong suốt quá trống trảỉ.
Đi lên đó thì chẳng khác nào tự sát. Chỉ còn lại một hướng đi duy nhất.
Ngay lập tức, ông quay sang nhìn chiếc tàu ngầm mini Triton, thầm hi vọng biết đâu nó có thể đưa cả ba người xuống dưới nước, thoát khỏi làn đạn từ chiếc máy bay đen sì chết chóc kia.
Ngớ ngẩn.
Tàu Triton chỉ đủ chỗ cho một người, và phải mất mười phút thì máy tời mới thả được con tàu đó xuống mặt đại dương. Ngoài ra, nếu ắc quy và máy nén không được sạc đủ điện thì con tàu cũng sẽ chết dí trong lòng đại dương mà thôi.
Chúng quay lại rồi!
- Corky lạc giọng vì sợ hãi, đưa tay chỉ lên trời. Không kịp ngẩng lên nhìn, Tolland chỉ tay vào vách ngăn gần đó một lối đi bằng nhôm thoai thoải dẫn xuống những boong bên dưới. Corky chẳng đợi giục đến lần thứ hai, ông ta khom người chạy băng qua chỗ boong tàu trống trơn, rồi lao vụt xuống lối đi đó.
Tolland ôm chặt Rachel, kéo cô chạy theo.
Cả hai vừa kịp chạy khuất thì chiếc máy bay quay lại, vãi đạn như mưa xuống boong tàu bằng gỗ.
Tolland dắt Rachel chạy
rồi chính phủ Nhật Bản ban hành một đạo luật hạn chế việc sử dụng nhiên liệu.Để cung cấp nhiên liệu cho động cơ,ông phải ép nhựa thông và trộn nó với xăng để giảm bớt mùi xăng Để tăng vốn cho nhà máy xe mô tô,ông đã viết thư cho 18000 người có xe đạp và 5000 người đã đặt tiền trước cho ông.Khi những chiếc xe được chế t...
Hãy dừng ở đây và hãy suy nghĩ thật kĩ.Hãy viết ra những gì bạn sẽ làm khi tất cả mọi thứ đều thất bại.Đừng lật sang trang khác cho đến khi đã suy nghĩ về điều này và viết câu trả lời của mình xuống khoảng trống bên dưới Đây là một trong những lới khuyên vĩ đại nhất thế giời: HÃY BẮT ĐẦU LẠI GIÂC MƠ!
VÀ CÓ MỘT GIẤC MƠ MỚI ....... ........NHƯ NHỮNG GÌ SOCHIRO HONDA ĐÃ LÀM !
Hãy xem xét phát biểu dưới đây của Albert Einstein và bạn sẽ biết tại sao có một giấc mơ hay một ý tưởng mới sau mỗi lần thất bại lại là điều cực kì quan trọng: "Những vấn đề đáng kể mà chúng ta đang có không thể được giải quyết ở cùng một cấp độ với suy nghĩ đã tạo ra chúng.... Những gì người ta nhìn thấy từ thành côn...
Thất bại không có nghĩa bạn là một kẻ thất bại. Điều đó chỉ có nghĩa bạn chưa thành công mà thôi. Thất bại không có nghĩa bạn chẳng đạt được gì Điều đó chỉ có nghĩa bạn đã học được điều gì đó Thất bại không có nghĩa bạn là một kẻ ngốc nghếch khi cố gắng Điều đó chỉ có nghĩa bạn gan dạ,có nghị lực,bạn có can đảm,hãy tự ...
Mẹ: “Người trẻ tuổi thế nào?” Con: “Người trẻ tuổi có tóc đen, thân thể cường tráng”. Mẹ: “Ngốc ạ, đấy là bố con đấy”. Con: “Bố con ạ? Thế người to béo hói đầu đang sống với chúng ta bây giờ là ai?”.
CÒN DÙNG ĐỂ MẮNG NGƯỜI Thầy giáo: “Lợn là một động vật rất có ích. Các em ạ, thịt của nó có thể ăn, lông của nó có thể làm bàn chải, da của nó có thể làm túi làm cặp, xương của nó có thể nấu cao… Bây giờ ai có thể nói được lợn còn có thểdùng làm gì nữa?” Một học sinh đứng
buộc là như vậy, bởi sự vĩ đại thực tế của quốc gia trong mối quan hệ với các quốc gia khác trên Trái Đất, và chúng ta phải hành xử tương xứng với một dân tộc có trách nhiệm như vậy. Có thời gian được giáo dục ở châu Âu và am hiểu về lịch sử châu lục này (ông đã viết một tài liệu đáng tin cậy về thành tố hải quân của c...
Hệ luận này cũng dẫn đến một chiếc ô an ninh của Mỹ đối với Tây Bán cầu. Từ đó về sau, không cường quốc bên ngoài nào có thể sử dụng vũ lực để giải quyết sự bất bình của mình ở châu Mỹ; nếu muốn, họ phải làm việc đó thông qua Mỹ, nước tự giao cho mình nhiệm vụ duy trì trật tự. Yểm trợ cho tham vọng này là Kênh đào Pana...
(Kênh đào này cũng sẽ cấm bất kỳ lực lượng hải quân nước ngoài nào sử dụng một lộ trình tương tự nếu không có sự cho phép của Mỹ.) An ninh Bán cầu là trụ cột trong vai trò thế giới của Mỹ dựa trên sự khẳng định mang tính cơ bắp về lợi ích quốc gia của Mỹ. Khi nào sức mạnh hải quân của Anh vẫn chiếm ưu thế, thì quốc gia...
một cô gái đang tìm việc làm phục vụ. Có thể cô ta chưa thạo lắm... - Bây giờ, tìm được người thạo việc khó lắm!... Cô ấy có đồng ý làm bếp không? - Có... và cô ấy nấu bếp tốt.
Tôi đưa cô ấy đến nhé?
Ít nhất thì bà cứ thử.
Cô ta tên Maude Williams.
- Vâng, ông Poirot, bảo cô ấy đến ngay cho tôi! Cảm ơn ông quá.
Ông nhà tôi khó tính, con bé Dreirdre nhà tôi đã cố gắng hết sức, nhưng ông ấy vẫn không bằng lòng mỗi khi có gì trục trặc! Đã đành, khó yêu cầu đàn ông thông cảm hết những khó khăn thời nay... Bà Wetherby đột ngột ngừng nói.
Poirot hiểu là bà đang nói gì với người nào mới vào phòng. Dù bà đã đặt tay lên che ống nghe, vẫn có những lời loáng thoáng vẳng tới.
- Là ông Poirot thám tử.
Ông ấy biết một người thay con Frieda.
Không phải người nước ngoài. Người Anh. Lạy trời! May quá ông ấy gọi tới... Ồ! anh yêu, việc gì còn phải để xem... Biết đâu người này lại chả tốt?
Nói riêng xong, bà Wetherby trở lại với Poirot, cảm ơn một lần nữa với giọng êm ái nhất. Poirot đặt máy xuống, nhìn đồng hồ rồi xuống bếp báo bà Summerhayes ông có việc đi Kilchester, không ăn trưa ở nhà. Lát sau, ông lên đường, lòng sung sướng vì có cớ rất chính đáng để một lần nữa khỏi phải ăn những thứ do bà Maureen...
2 Ở biệt thực Laburnums, bà Upward không vui khi biết tối nay Robin đi Cullenquay với bà Oliver. - Robin, con vẫn cứ thế! Mỗi lần làm việc về một vở nào, là con quên hết mọi thứ! Robin ỉu sìu : - Mạ ơi, con rất tiếc, quên mất hôm nay là ngày nghỉ của Janet.
- Điều ấy không quan trọng!
- Bà Upward đáp, giọng gay gắt. - Thôi được. Để con gọi điện tới Rep để nói tối mai chúng con mới đến.
- Không cần làm thế! Đã định đến rồi, thì tối nay cứ đi. - Nhưng... - Ta nói rồi! - Hay để con bảo Janet nghỉ ngày khác? - Không!
Nó cũng có quyền có dự định của nó.
- Con chắc điều ấy không hề gì với nó. Để con đi bảo... - Để con Janet yên! Và không nói chuyện ấy nữa, con nghe chưa? Không cần thiết để ta cảm thấy mình là mụ già tật nguyền, chỉ phá những thú vui của người khác.
- Nhưng, Mạ... - Không nói nữa! Đi cho vui vẻ! Ta biết phải mời ai tối nay cho đỡ cô đơn. - Mời ai? - Bí mật.
Bà Upward đã trở lại hồ hởi, nói : - Robin, con yên tâm!
Không thắc mắc gì nữa. - Con sẽ gọi điện cho Shelagh Rendell... - Cảm ơn con, nhưng nếu cần gọi điện, tự mẹ sẽ gọi. Khỏi lo! Trước khi đi, chuẩn bị sẵn cà phê và để bình ở gần, để khi cần mẹ cắm điện!... A! Sắp sẵn hai cái tách... phòng có người đến chơi. Chương XVI Qquán Mèo Xanh.