text
stringlengths
1
55.3k
Ngày nay, chúng ta biết rằng “các chuyên gia phi chính trị khách quan” trong đề nghị của Keynes không hề tồn tại – họ chỉ là những nhân vật trong huyền thoại mà thôi. Những “ông vua kinh tế học” sẽ bị điều khiển và thu hút bởi các yếu tố chính trị, và dần dần sẽ tự định hình bản thân trở thành các chính trị gia.
Và cũng cần thấy rằng, đề nghị có tính logic của Hayek được đưa ra vào thời điểm chưa chín muồi.
Tiền tệ vẫn chưa thoát khỏi tay các “chuyên gia” để trao cho các nhà sản xuất và người tiêu dùng trên thị trường tự do. Do đó, đồng tiền nội địa trong một thời kỳ nhất định vẫn còn là một nhân tố chính trị, và là đồng tiền của chính phủ. Nhưng một đồng tiền lưu thông quốc tế sẽ ngày càng là một sự pha trộn giữa đồng ti...
Việc xuất hiện một đồng tiền quốc tế có hiệu năng, theo dự đoán, có thể là một bước ngoặt trong lịch sử về học thuyết chính trị. Và điều đó đồng thời cũng có nghĩa là sự kết thúc của chủ quyền quốc gia. Cả hai điều này rất có thể sẽ kéo theo một sự đảo ngược hoàn toàn về vấn đề chính trị và kinh tế. Nền kinh tế thế giớ...
www.Sachvui.Com www.Sachvui.Com
phẩm, nhưng tôi biết điều gì làm nó cuốn hút - thật sự là nó hiệu quả.
Chúng không chỉ mô phỏng chân trần chạy ở bất kì đâu, mà chứng đau ống quyển dai dẳng của tôi cuối cùng đã dứt. Thực ra, giờ đây như một người đã bị “chiêu dụ” hoàn toàn, tôi có thể nói rằng đặc điểm duy nhất ở Vibram Five Fingers gây cản trở cuộc chạy bộ của tôi là khi những người chạy bộ khác chặn tôi lại để hỏi “Anh...
[4] Richard H. Thaler and Cass R. Sunstein, Nudge: Improving Decisions About Health, Wealth, and Happiness, (New York: Penguin Books, 2009), 71. [5] Jonathan L.Freedman and Scott C.Fraser, “Compliance Without Pressure: The Foot-in-the-Door Technique”, Journal of Personality and Social Psychology 4, 195-202, 1966. CHƯƠN...
Để bay cao chúng ta cần có lực cản.
- Maya Lin Trước tiên, tin vui là bạn đã ra mắt sản phẩm, và đã bước vào cuộc chơi. Bạn thậm chí đã có vài người nối gót đầu tiên.
Tiếp theo, tin không vui là giờ đây bạn nhận ra rằng mê hoặc là một quá trình, chứ không phải một sự kiện, và “thành công tức khắc” là ảo tưởng. Bạn sẽ gặp phải sự lưỡng lự, nhưng con người thường chống lại bất cứ điều gì đáng để chống. Chương này giải thích cách vượt qua sự chống đối đó để có được nhiều người đồng tìn...
Tại sao con người ngần ngại Vào năm 1984, Nintendo của Mỹ không phải là một hãng sản xuất trò chơi mạnh.
Họ dự Triển lãm Hàng điện tử Tiêu dùng ở Las Vegas với một sản phẩm gọi là Family Computer, hay Famicon. Đến cuối năm 1984, Famicon trở thành máy trò chơi bán chạy nhất ở Nhật Bản, nhưng nỗ lực để tiếp thị hệ thống giải trí Nintendo (NES), tên gọi của Famicon ở Mỹ, lại thất bại. [1] Vào thời điểm đó, người Mỹ nghĩ rằng...
Trẻ em rơi ngay vào tròng.
Chúng đòi bố mẹ mua rôbô Nintendo, chứ không phải trò chơi điện tử Nintendo.
Họ có lẽ cũng đã khai thác những từ như khoa học hay giáo dục để quảng bá.
Câu chuyện còn lại đã đi vào lịch sử: Nintendo đã chinh phục được các nhà bán lẻ và các bậc phụ huynh, và bán ra một triệu con NES trong năm đầu tiên và ba triệu trong năm thứ hai, biến sản phẩm đó thành một thành công lớn.
Để mê hoặc cần phải hiểu biết về nguyên nhân mọi người ngần ngại ủng hộ sản phẩm của bạn.
Trong trường hợp của Nintendo, người Mỹ đã viết lại phân khúc trò chơi điện tử.
Có năm nguồn phổ biến
phụ với Đào. Nhưng mai mốt báo được heo, Đào không cần đưa tiền cho tôi. Đào cứ giữ lấy đi. Nhỏ Đào khẽ lúc lắc hai bím tóc: - Đây là ý của ngoại em mà anh. Thấy nhỏ Đào đem ông ngoại ra làm bằng chứng, Mừng hết ham phản đối. Mừng nhớ ông Mười khòm từng bảo nó "Cháu còn trẻ, lại là đứa bé ngoan, cháu cần phải có tương ...
- Em cũng giống ngoại em thôi. - Nhỏ Đào cắn môi. - Em muốn anh đi học lại.
Nhỏ Đào làm Mừng cảm động quá. Trước nay Mừng tưởng chỉ có mỗi ông Mười khòm thương Mừng. Hóa ra cháu gái ông cũng tốt bụng y hệt ông. Cháu gái ông biết thừa Mừng không phải là "đứa bé ngoan" (nó từng lên án Mừng "lăng nhãng") nhưng nó vẫn thật bụng muốn Mừng "có tương lai tươi sáng". Nó không muốn Mừng "suốt đời chỉ n...
Từ cảm động, Mừng chuyển qua phấn khích. Bao giờ cũng vậy, khi hưng phấn quá mức con người ta thường đánh mất khả năng kềm chế.
Con người ta đâm ra ba hoa chích chòe.
Mừng cũng vậy. Nó tí tởn, bắt đầu giở giọng bông phèng, vừa nói nó vừa cúi đầu kính cẩn: - Công nương thật là tốt. Kẻ hèn này xin cảm tạ công nương. Mừng chắc mẩm khi thấy mình pha trò, "công nương" của nó sẽ toét miệng ra cười. Nào ngờ nhỏ Đào há hốc miệng, ngơ ngác: - Anh vừa nói gì? - Tôi nói tôi cảm ơn Đào. - Không...
người anh chàng da đen nếu như trái đấm đó đặt đúng mục tiêu. Song chỉ bằng một động tác nhanh thoắt như bước vũ ba lê, anh da đen đã né sang một bên và cánh tay vung rộng kia đã sượt ngang qua đầu. Dixon loạng choạng lao về phía trước. Cũng trong khoảnh khắc đó nắm đấm tay trái của anh chàng da đen vung ra giáng trúng...
Ở đâu đó trên hành lang một cánh cửa phòng khác bật mở rồi đóng lại.
Một tay ôm má, Dixon gầm lên: - Đồ chó đẻ! - Rồi hắn quay sang mấy tên kia - Quật nó ngã đi! Chỉ riêng thằng bị thương ở tay là lùi lại, còn cả ba tên kia cùng một lúc lăn xả vào anh thanh niên da đen. Trước cuộc tấn công của chúng, anh ta ngã gục.
Marsha nghe rõ tiếng đấm đá thùm thụp và từ phía ngoài có nhiều tiếng nói lao xao ở hành lang. Bọn kia cũng nghe thấy những tiếng nói đó.
- Nguy to rồi - Lyle Dumaire nói vội - Tao đã bảo chúng mày là phải chuồn khỏi đây ngay cơ mà. Chúng bỏ chạy ra cửa. Đầu tiên là thằng không dính vào chuyện đánh nhau vừa rồi, sau đấy, mấy đứa kia cũng hối hả chạy theo. Marsha còn nghe rõ tiếng thằng Dixon dừng lại nói: - Có chuyện xô xát vừa xẩy ra ở đây.
Chúng tôi đi tìm người đến giúp.
Anh chàng da đen từ dưới sân đứng dậy, mặt mũi đầy máu. Bên ngoài, một giọng nói bề thế nổi lên át mọi giọng khác: - Chuyện rắc rối ở đâu vậy? - Có tiếng kêu la và đánh nhau ở đây - Một phụ nữ nói, giọng đầy vẻ khích động. Một người khác làu bàu: - Tôi đã có ý kiến từ trước mà chẳng ai để ý cả.
Cánh cửa mở rộng. Marsha thoáng nhìn một lượt mấy bộ mặt đang ngó vào, trong lúc đó một người thân hình cao lớn, đường bệ bước vào.
Sau đó cửa phía trong đóng lại và ngọn đèn trên trần bật sáng. Peter McDermott nhìn quanh căn phòng bừa bộn.
Anh hỏi: - Chuyện gì xảy ra vậy?
Marsha khóc nức nở, rung cả người.
Cô cố đứng dậy, nhưng lại ngã vật xuống đầu giường, tay vẫn nhặt những mảnh váy áo bị xé rách, tả tơi trước mặt cô. Môi cô mấp máy mấy tiếng trong lúc vẫn nức nở khóc: "... định... hiếp".
Mặt McDermott đanh lại.
Mắt anh đảo sang người thanh niên da đen lúc này đang ngồi dựa vào tường, lấy khăn mùi xoa lau vết máu trên mặt.
- Royce!
- Cơn giận bừng lên trên đôi mắt Peter. - Không! Không phải. - Khi chợt hiểu ra, Marsha từ góc bên kia phòng cố thanh minh - Không phải anh ta. - Anh ta đến cứu tôi đấy!
Cô nhắm mắt lại, ý nghĩ về một chuyện bạo lực khác khiến cô ghê tởm.
Anh thanh niên da đen đứng dậy.
Vừa cất chiếc khăn anh ta vừa nói châm chọc: - Kìa, sao ông không tiến tới mà đánh tôi đi, ông McDermott? Sau đó ông có bảo nhầm cũng được chứ sao. Peter trả lời cụt lủn: - Tôi đã một lần phạm sai lầm rồi, Royce ạ, và tôi xin lỗi anh. Thực bụng anh rất ghét gã Aloysius Royce này, một anh chàng vừa sắm vai đầy tớ riêng ...
Hai mươi lăm năm sau, khi ông già đó chết đi, thằng bé Aloysius đã được sinh ra và lớn lên tại khách sạn St. Gregory, vẫn tiếp tục ở lại sinh sống tại cụm phòng dành riêng cho chủ khách sạn, theo một sự thỏa thuận không chính thức, cho phép anh ta được đi về để theo đuổi học tập.
Thế nhưng theo Peter McDermott nghĩ thì Royce đã kiêu căng, hợm hĩnh quá quắt dường như lúc nào cũng hoài nghi mọi tình cảm thân thiện và khăng khăng giữ thái độ hung hăng gây sự.
- Anh kể cho tôi nghe những điều anh biết xem nào - Peter nói.
- Chúng có bốn đứa. Bốn gã công tử da trắng. - Anh có nhận ra đứa nào không? Royce gật đầu: - Có hai đứa.
- Hay lắm - Peter đi ra chỗ để điện thoại ở chiếc giường gần đó. - Anh gọi đi đâu vậy? - Cho cảnh sát thành phố.
Nhất thiết phải mời họ tới đây. Một thoáng mỉm cười trên nét mặt anh thanh niên da đen: - Nếu anh cho tôi được góp ý kiến thì tôi xin can anh, không nên làm như thế. - Và sao? - Bởi một lẽ - Aloysius nói ề à, cố nhấn từng lời - Tôi sẽ phải ra làm nhân chứng. Và xin anh nghe tôi nói đây, anh McDermott ạ, không một tòa á...
Peter đã nhắc ống nghe lên, lại đặt xuống. - Đôi khi - Anh nói - Có lẽ anh nhìn vấn đề căng thẳng hơn thực tế - Tuy nhiên anh cũng phải thừa nhận là những điều Royce nói ra vừa rồi là đúng sự thực. Anh đưa mắt nhìn sang Marsha và hỏi: - Anh bảo đây là cô Preyscott? Chàng thanh niên da đen gật đầu: - Ba cô ấy là ông Mar...
Có đúng thế không cô?
Marsha buồn bã gật đầu.
- Cô Preyscott - Peter nói - Cô có quen biết những người phải chịu trách nhiệm về mọi chuyện đã xảy ra hay không? Tiếng đáp se sẽ đủ nghe thấy: - Có. Royce nói thẳng ra: - Có lẽ bọn họ đều tham gia Alpha Kappa Epsilon.
- Có đúng thế không, cô Preyscott? Cô khẽ gật đầu xác nhận.
- Có phải cô đã tới đây…tới phòng này cùng với họ không? Lại có tiếng đáp nhỏ: - Phải. Peter nhìn Marsha vẻ hoài nghi.
Cuối cùng, anh nói: - Cô Preyscott, việc trình báo chính thức là tuỳ ở cô đấy!
Cô quyết định thế nào thì khách sạn sẽ chấp nhận như thế.
Song tôi e rằng những điều anh Royce vừa nói ra về chuyện công luận là có nhiều phần đúng sự thực. Chắc chắn là có, mà cũng có thể là nhiều đấy, không lấy gì làm thú vị cho lắm - Anh nói thêm - Tất nhiên, cũng có những việc phải tuỳ thuộc ba cô quyết định.
Cô thấy tôi có nên gọi điện thoại mời ông đến đây không?
Marsha ngẩng đầu lên và lần đầu tiên nhìn thẳng vào Peter: - Cha tôi đang ở Roma. Xin đừng báo tin gì với ông cả - Tôi tin chắc là vụ này có thể giải quyết kín, và không thể để một đứa nào được phủi sạch trơn mọi chuyện - Peter đi quanh giường.
Anh sửng sốt khi thây cô gái còn quá trẻ và rất xinh đẹp - Cô có cần tôi giúp gì không?
- Tôi không biết. Tôi không biết. - Cô lại khóc thút thít.
Một cách rụt rè, Peter rút chiếc khăn mùi xoa bằng lụa trắng. Marsha nhận lấy, lau nước mắt, sau đó hỉ mũi.
- Dễ chịu hơn chưa?
Cô gật đầu: - Cảm ơn ông - Đầu óc cô ngổn ngang nhiều thứ tình cảm và đau đớn vừa tủi thẹn, vừa căm giận. Cô vừa có cả sự thôi thúc muốn liều lĩnh chống lại, bất chấp mọi hậu quả, xen lẫn với niềm khao khát muốn được những cánh tay yêu thương bảo vệ chở che. Tuy nhiên kinh nghiệm đã cho cô thấy là điều này không được t...
Thế nhưng lúc này, vượt lên trên mọi thứ tình cảm là sự mệt mỏi rã rời.
- Theo tôi, cô nên nghỉ ngơi một chút - Peter trải tấm phủ lên chiếc giường chưa dùng đến. Marsha trèo vào đó, nằm đắp chăn. Chiếc gối chạm vào mặt cô với một cảm giác mát mẻ.
- Tôi muốn nghỉ lại đây. Tôi không thể… Anh gật đầu, thông cảm: - Một lúc nữa chúng tôi sẽ đưa cô về nhà. - Không, tôi không về nhà đâu!
Khách sạn này còn phòng nào khác nữa không? Anh lắc đầu: - Đáng tiếc là khách sạn kín hết rồi.
Từ nãy Royce đã vào buồng tắm để lau máu trên mặt. Bây giờ anh trở ra và đứng ở cửa của phòng sinh hoạt bên cạnh. Anh huýt sáo nho nhỏ, đưa mắt nhìn đống đồ đạc lỏng chỏng, những chiếc gạt tàn đầy ắp mẩu thuốc lá, những chiếc chai rỗng và mảnh thủy tinh vỡ.
McDermott đến bên anh, Royce nhận xét: - Tôi đoán bọn họ đã chè chén ở đây. - Có lẽ như vậy.
Peter khép cánh cửa thông giữa phòng sinh hoạt và phòng ngủ. Marsha khẩn khoản: - Chắc là trong khách sạn này vẫn còn chỗ, tối nay tôi không về nhà được.
- Còn phòng 555 - Peter ngập ngừng, anh đưa mắt nhìn Royce. Phòng 555 là một phòng nhỏ dành cho trợ lý tổng giám đốc. Peter ít khi dùng đến phòng này, trừ khi cần thay đổi phòng. Phòng đó lúc này đang trống.
- Như thế cũng được - Marsha nói - Miễn là ai đó gọi điện thoại về nhà, báo cho bác quản gia Anne biết. - Nếu anh muốn, tôi sẽ đi lấy chìa khóa ngay bây giờ - Royce đề nghị. Peter gật đầu: - Lúc quay lại đây, anh tìm hộ cho một chiếc áo khoác nhé. Có lẽ ta cần gọi một người hầu gái đến. - Anh mà cho gọi đầy tớ, thì chu...
Peter đắn đo suy nghĩ.
Ở giai đoạn này không cách gì ngăn nổi sự bép xép.
Rõ ràng khi một sự kiện như thế này xảy ra thì ở bất kỳ khách sạn nào nhân viên cũng lào xào đủ mọi thứ chuyện.
Anh thấy tốt nhất là đừng để cho người ta bình luận gì thêm. - Thôi được.
Tự chúng ta sẽ đưa cô Preyscott xuống bằng thang máy dành cho nhân viên.
Khi anh thanh niên da đen mở cửa, phía ngoài có những tiếng nói vọng vào, săn đón hỏi han.
Peter đã có lúc quên khuấy những người khách trọ thức giấc đang tụ tập phía ngoài.
Anh nghe rõ tiếng Royce bình tĩnh giải thích cho
của nó, chiếc trực thăng nổ tung thành từng mảnh, y như một món đồ chơi. Luồng hơi nóng và tiếng động tràn khắp boong tàu, vỏ đạn rơi như mưa. Chiếc máy bay ngùn ngụt lửa lắc lư trên cái đuôi đã vỡ tan tròng trành trong giây lát rồi nhào khỏi boong tàu rơi đánh ầm xuống biển, cả một đám mây lớn những hơi nước vụt bay l...
Rachel nhắm mắt lại, cảm thấy hụt hơi. Cô nghe rõ mồn một tiếng xèo xèo, ùng ục khi chiếc máy bay đang rừng rực lửa chìm xuống nước, rồi bị dòng hải lưu chảy xiết cuốn đi. Trong tất cả những hỗn độn ấy, cô nghe tiếng Michael Tolland đang la hét. Cánh tay rắn chắc của ông vừa túm lấy vai cô, kéo Rachel đứng dậy. Nhưng R...
Người phi công cứu hộ bờ biển và Xavia đã chết.
Tiếp đến sẽ là chúng ta.
1 CHƯƠNG 111- 112 - 11.
Trên phiến băng Milne, trời đã yên, bán sinh quyển đã yên tĩnh trở lại Nhưng Giám đốc NASA, Lawrence Ekstrom, không có ý định lên giường đi ngủ.
Ông đã đi đi lại lại trong căn nhà mái vòm suốt mấy giờ đồng hồ, rồi chăm chú nhìn lỗ thủng mà tảng đá để lại trên mặt băng, rồi lại vuốt về lớp vỏ cháy xém của tảng đá.
Cuối cùng, ông đi đến quyết định.
Giờ đây, ngồi trong phòng thông tin liên lạc PSC, ông đang nhìn thẳng vào cặp mắt ngái ngủ của Tổng thống Zach Herney. Vị Tổng thống Hoa Kỳ vẫn mặc nguyên quần áo ngủ và có vẻ chẳng lấy gì làm dễ chịu. Ekstrom biết, sau khi đã biết hết sự thật thì Tổng thống sẽ không thể cảm thấy dễ chịu một chút nào hết. Sau khi Ekstr...
- Gượm đã nào. - Herney nói.
- Tôi vẫn chưa hiểu ra thế nào hết.
Có phải anh vừa bảo là các anh tình cờ biết được toạ độ của tảng thiên thạch do bắt được tín hiệu cấp cứu bằng làn sóng điện - rồi sau đó giả vờ là PODS đã phát hiện ra nó à?
Ekstrom không nói gì, im lặng trong bóng tối, ông cố không để cho cơn ác mộng này nhấn chìm bản thân mình. Rõ ràng là Tổng thống không thích sự im lặng đó chút nào.
- Trước Chúa, Larry, anh hãy nói với tôi rằng tất cả những điều này đều không phải là sự thật!
Ekstrom thấy miệng đắng ngắt.
- Tảng thiên thạch đã được tìm thấy thưa Tổng thống.