text stringlengths 1 55.3k |
|---|
- Khi Chúa đuổi Lucifer cùng các thiên thần khỏi thiên đường, như một sự trừng phạt cho tội lỗi của họ, chúng ta bị nguyền rủa phải sống cuộc sống bất tử trên Trái Đất, nơi mà chúng ta trở thành Ma Cà Rồng, phải phụ thuộc vào máu của loài người để sống sót – Cordelia bắt đầu giảng giải. |
- Họ đã nói cho bọn cháu về chuyện này trong các cuộc gặp mặt với Ủy Ban rồi ạ. - Nhưng họ không nói cho các cháu về phần này. |
Nó được giấu trong các ghi chép của cơ quan chính quyền. |
- Tại sao? |
Cordelia không trả |
chết ngoẻo rồi. Một tên khác run rẩy nói: - Lão là con quỷ dữ! Lão chết thế nào được! Từ lúc chúng trông thấy bộ xương, đầu óc chúng lúc nào cũng bị cái hồn ma của lão Phơ-linh ám ảnh. |
Không đứa nào dám nói to. |
Chúng chỉ thì thầm với nhau, vẻ sợ sệt. |
Thốt nhiên, đằng bụi cây trước mặt có một giọng hát the thé, run run vẳng lại, bài hát này, chúng đã thuộc nhão: Mười lăm thằng trên hòm người chết, ỳ a, ỳ a... Bọn giặc ba hồn bảy vía lên mây. Cả sáu đứa mặt mày bỗng tái nhợt, run lẩy bẩy. |
Thằng thì nhảy chồm lên cuống cuồng, thằng thì quờ quạng bám vào người bên cạnh. Mo-gan bò lăn trên đất, mồm lắp bắp: - Phơ-linh! Đích thị lão Phơ-linh! Thốt nhiên tiếng hát im bặt, tưởng như có người bỗng lấy tay bịt miệng kẻ hát. Giữa khoảng trời bao la, tôi nghe tiếng hát vọng lại nhịp nhàng thánh thót. Vì thế, trôn... |
Nói xong, hắn trở lại can đảm, sắc mặt hồng hào. Nhưng bọn kia vừa định thần thì cái tiếng lúc nãy lại vụt cất lên. Lần này không phải tiếng hát mà là một thứ tiếng rên rỉ nghẹn ngào từ hang núi sâu vọng lại: - Đác Bi, Đác Bi, Đác Bi, Đác Bi! Rồi tiếp theo, một tiếng quát nhỏ: - Mang rượu đây, Đác Bi! Bọn giặc bỗng đứn... |
Chỉ có Xin-ve là chưa chịu tin hẳn. |
Tuy hắn cũng run, nhưng hắn vẫn cố sức nói to: - Chúng ta đến đây để tìm cho ra của. Dù là người hay ma quỷ cũng không thể làm bọn ta chùn bước! Khi lão Phơ-linh còn sống, tôi cũng |
vua đưa mắt nhìn đại tá Ron. - Dẫn nó vào nhà giam, bắt nó đi bộ qua khắp thành phố để cho nó thấy cái công trình thảm hại tự tay nó gây ra…(*) (*) Aleksey Tolstoy đã chết trước khi hoàn thành cuốn truyện nầy. |
1929 – 1945 HẾT VNTQ xin chân thành gửi lời cảm tạ bạn MoHanoi - Nguyễn Học đã hoàn thành tác phẩm nầy. |
trên một cái bảng viết phấn đen tại cùng thời gian. |
Bất cứ khi nào một ý nghĩ mới đến, ví dụ: Ồ không, tôi sẽ mặc gì vào ngày mai? Hình dung của bạn từ từ xóa sạch những suy nghĩ ra khỏi tấm bảng phấn, để lại nó hoàn toàn trống. |
Phương pháp này sẽ có tác dụng tương tự như phần trước đó. |
Chiến Đấu Với Lăn Qua Và Lăn Lại Chúng ta đều có những đêm mà chúng ta không thể tìm thấy phần thoải mái của giường và trải qua lăn qua lăn lại cho đến khi hết đêm. |
Tại sao điều này xảy ra? |
Vâng, mong muốn "lăn qua lăn lại" của bạn, thực sự không phải là kết quả bạn không được thoải mái, mà đó là kết quả của bạn không cảm thấy thoải mái. Trong một cảm giác tâm trí sâu sắc hơn của chúng ta muốn chúng ta thư giãn, nhưng hầu hết các lần chúng ta diễn giải thông điệp này là "tìm một chỗ thoải mái trên giường ... |
họ hài lòng. |
4. |
Hãy đồng ý với họ tất cả những gì có thể. |
(không bao giờ tranh luận gay gắt hay tỏ ra giận giữ với họ.) |
5. |
Ghi chú và xác nhận lại để chắc rằng bạn đã nắm được mọi điều khách hàng muốn nói. |
6. |
Hãy là một đại sứ cho công ty của bạn. Nói với khách hàng bạn sẽ đích thân giải quyết nó. |
7. |
Đừng đổ lỗi cho ai khác hay tìm kiếm ai đó để thế mạng . |
Thừa nhận rằng bạn (và/hoặc công ty của bạn) đã sai, và bạn sẽ chịu trách nhiệm để sửa sai. |
8. |
Đừng đùn đẩy . “ Đó không phải là việc của tôi ”… “ Cô ta bây giờ không có ở đây ” … và “ việc này do người khác giải quyết ”, đây là những câu trả lời không bao giờ thích hợp và không bao giờ được khách hàng chấp thuận. |
9. Trả lời ngay lập tức. |
Khi có một việc gì đó không đúng xảy ra, người ta muốn (mong đợi) nó sẽ được sửa sai ngay. Khách hàng muốn nó phải hoàn hảo. |
10. |
Hãy tìm ra những điểm chung thay vì những vấn đề. (Cố gắp thiết lập vài điểm tương đồng.) 11. Hãy sử dụng sự hài hước nếu có thể. Sẽ dễ chịu hơn nếu bạn có thể làm cho người ta cười lớn. |
12. |
Tìm ra, chia sẻ và đồng ý một cách giải quyết hay giải quyết vấn đề. Hãy đưa ra nhiều lựa chọn cho khách hàng nếu có thể. |
Xác nhận lại cách giải quyết đó (có thể viết tay nếu thấy cần thiết). |
Nói với họ bạn định sẽ làm gì … và thực hiện điều bạn nói. |
13. |
Hãy làm một cú điện thoại sau khi tình huống đó đã được giải quyết. |
14. |
Nếu có thể hãy nhờ họ viết một lá thư. |
Giải quyết một vấn đề theo chiều hướng tích cực sẽ góp phần củng cố mối quan hệ của bạn, xây dựng nét đặc sắc của bạn, và thiết lập một nền tảng vững chắc cho một mối quan hệ lâu dài. Nói với khách hàng bạn đánh giá cao một hay hai câu nào đó của họ về việc giải quyết tình huống. |
15. |
Hãy tự hỏi chính bạn: “Tôi đã học được những gì, và tôi có thể làm gì để ngăn ngừa tình huống này tái diễn trong tương lai? Tôi có cần phải thay đổi gì cho tốt hơn không?” Sự quan tâm đến hoàn cảnh thực tế có ý nghĩa rất quan trọng khi bạn cố gắng hoàn thành công việc làm cho khách hàng vừa lòng. Những hoàn cảnh đó là:... |
Nhưng họ có thể là người không có khiếu truyền đạt, nên không thể nói hết tất cả những gì họ nghĩ, hay gay khó khăn cho bạn để có thể hiểu họ đang nói gì. Nếu khách hàng không thể trình bày sự phàn nàn của họ một cách rõ ràng và ngắn gọn, thì chính bạn sẽ là người giúp họ làm điều đó. - Nhớ rằng, bạn đôi khi cũng là mộ... |
- Mọi việc đều tùy thuộc vào bạn. - Sự nhận thức của khách hàng là chính xác. - Giá trị vụ mua bán sẽ cao thế nào nếu bạn cố gắng làm hài lòng khách hàng? |
Việc lấy lại lòng tin rất quan trọng . |
. . |
Khi bạn làm vừa lòng một khách hàng bất mãn hay không vui, và sau đó bạn được họ gởi một lá thư nói với bạn rằng họ bây giờ cảm thấy rất vui lòng, và vừa ý. Tôi có thể nói rằng, bạn đã có một cơ sở vững chắc cho một mối quan |
cô rồi sao? |
Thay vào đó cô phải cắn môi để ép nước mắt chảy ngược lại. |
“Ông ta tận dụng mọi cơ hội để lăng mạ Andrew và Charlotte Edgerton trước mặt em. Em hiểu rằng ngay cả khi hai người đó được phán xét một cách tử tế nhất, mọi người vẫn sẽ thấy Charlotte Edgerton là người buông thả và chồng bà ngu ngốc. Nhưng…” Cô chớp mắt. |
“Nhưng em yêu họ, em tin rằng họ thật mạnh mẽ và vĩ đại. |
Em tưởng tượng rằng khi họ trút hơi thở cuối cùng, niềm hối tiếc lớn nhất của họ là không thể nhìn thấy em trưởng thành”. Thay vì thế, khi cha cô trút hơi thở cuối cùng, niềm hối tiếc lớn nhất của ông ta là không thể hành hạ Elissande và mẹ cô theo đúng ý mình nữa. |
Ý nghĩ đó thiêu đốt cô. |
Thay vì là Andrew Edgerton phóng khoáng, tình cảm và bốc đồng, cha cô lại là người vui sướng trước khả năng cô phải nuôi một đàn con thiểu năng. |
Cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong chiếc gương trên tường. |
Chồng cô đã sai. |
Những vết bầm của cô không phải sẽ xấu xí, mà chúng đã xấu xí: những đường viền đỏ đã chuyển sang tím, một vết cắt chéo qua môi, một mắt sưng vù lên đến mức gần như không thể nhìn thấy được nữa. Chính người cha ruột đã làm điều này với cô, với sự hả hê rõ rệt trước nỗi đau và vết thương của cô. |
Cô đã tin rằng tự do là trốn thoát khỏi Highgate Court về mặt thể xác. Nhưng làm thế nào cô trốn thoát được chuyện này? |
Chừng nào cô còn sống, dòng máu của Edmund Douglas vẫn chảy trong cô, một nhắc nhở hàng ngày về mối ràng buộc máu mủ không thể phá vỡ, trói buộc cô mãi mãi vào ông ta. |
Cô quay đi khỏi chiếc gương, nhét ly uýt-ki trở lại tay chồng mình và đi ra cửa. Cô lên cầu thang, đi theo hành lang dẫn đến phòng mình. |
Cô mở hộp châu báu và lấy tất cả những vật kỷ niệm cô đã quá trân trọng trong tất cả những năm qua ra. |
“Elissande, đừng làm gì vội vã”, Vere nói. |
Cô đã không nghe thấy anh, anh đã ở trong phòng với cô từ lúc nào. |
“Em sẽ không hủy hoại chúng”. |
Những vật kỷ niệm này không còn ý nghĩa như xưa đối với cô. |
Nhìn chúng giống như tự cầm một con dao đâm vào tim mình. |
Nó gợi cho cô nhớ đến cuộc đời mà cô đã tin là cô có thể có nếu như Andrew và Charlotte Edgerton còn sống, mẹ cô sẽ vẫn muốn có vài vật lưu niệm để nhớ đến chị gái mình. |
“Em chỉ muốn đốt chiếc hộp này”. “Tại sao?” “Có một ngăn bí mật trong nắp hộp. Khi em còn nhỏ ông ta cho em xem những chiếc chìa khóa và nói rằng một ngày nào đó em sẽ tìm thấy chúng. Bây giờ em biết trong đó có thứ gì rồi”. |
Cô phải siết chặt răng để chống lại một cơn ghê tởm trào dâng; cô cảm thấy thật bẩn thỉu. |
“Nó chắc hẳn là cuốn nhật ký của ông ta”. Và bức tranh đã treo trong phòng cô ở Highgate Court, với bông hồng đỏ có gai mọc lên từ vũng máu của ông ta, nó không phải là gợi ý cho cô ngay từ đầu sao? “Chiếc hộp sẽ sinh ra nhiều khói trong lò sưởi”, chồng cô nói. |
“Anh có chìa khóa mở. |
Sao không để anh thử mở nó?” Cô nhìn chằm chằm vào anh; cô đã quên mất lĩnh vực chuyên môn của anh. |
“Anh tìm thấy chìa khóa ở đâu và khi nào?” “Một chiếc trong ngăn bí mật ở Highgate Court, khi chúng ta trở lại sau đám cưới, chiếc thứ hai tìm thấy trên người Douglas tối nay”. Anh bỏ về phòng mình để lấy chiếc chìa khóa kia. |
Cô đặt chiếc hộp trên bàn trang điểm. |
Anh đút chìa khóa vào và xoay hai chiếc cùng một lúc. Đáy nắp hộp bật mở khoảng một xentimet. Anh cẩn thận kéo nó xuống cho đến khi một gói nhỏ bọc vải rơi vào lòng bàn tay. Miếng vải bọc xanh lơ mở ra để lộ một cuốn sách bọc da, với chữ viết tắt G.F.C. khắc ở một góc. |
“Ở đây có một lá thư gửi cho em”. “Nó viết gì?” Cô không muốn chạm vào thứ gì đã nằm trong bàn tay của Douglas. “ ‘Elissande thân yêu của ta, Christabel Douglas chưa bao giờ chết. Hỏi bà Douglas xem chuyện gì xảy ra với nó. Và…’ ”, chồng cô dừng lại, liếc nhìn cô. |
“ ‘Và mong sao ta sẽ sống mãi trong ký ức của con. |
Cha của con, George Fairborn Carruthers’ ”. |
Cứ như thể Douglas lại đấm cô lần nữa. |
Ít nhất anh không cần phải hối tiếc vì đã không làm ông ta câm lặng bằng thuốc mê sớm hơn. Ông ta luôn định liệu để có được tiếng cười cuối cùng từ dưới mộ. |
Cô giật cuốn nhật ký từ bàn tay Vere và ném nó qua phòng. “Chúa nguyền rủa ông ta!” Nước mắt cô đã cố kìm lại đang tuôn tràn xuống mặt cô. |
Chúng bỏng rát nơi Douglas đã đánh cô. |
“Elissande…” “Đó thậm chí còn không phải là tên em”. |
Cô đã luôn yêu tên mình, cái tên kết hợp từ Eleanor và Cassandra, tên của mẹ Charlotte và Andrew Edgerton. Cô yêu quý sự quan tâm và suy tư đã dồn vào sự sáng tạo nó; những âm tiết là lạ đầy nhịp điệu; những nguyện vọng mà Charlotte và Andrew Edgerton ắt hẳn mong muốn cho con gái mình khi ban tặng một cái tên tuyệt đẹp... |
Sau lưng, chồng cô đặt tay lên cánh tay cô. Sau đó, rất nhẹ nhàng, anh vòng tay quanh eo cô và giữ cô sát vào anh. |
Và cô khóc cho tất cả những giấc mơ tan vỡ của mình. Khi cô không còn nước mắt nữa, anh cởi váy và mặc váy ngủ cho cô. Rồi anh bế cô lên, đưa vào giường và đắp chăn cho cô. Anh tắt hết đèn và rời khỏi phòng cô. Cô nằm mở mắt, nhìn chằm chằm vào bóng tối, ước gì mình đã không quá kiêu hãnh để xin anh ở lại lâu hơn một c... |
“Em khát không?” anh hỏi. Cô khát. Anh ấn một cốc nước vào bàn tay cô, đó là thứ mà anh vừa đi để lấy. Cô uống gần |
liền. |
Đã có rất nhiều pháp sư cầu mưa nổi tiếng được mời đến, nhưng tất cả đều thất bại. |
Trong lần cố gắng cuối cùng, dân làng đã mời một vị pháp sư lừng danh từ phương xa đến. |
Khi đến làng, ông ấy dựng một túp lều nhỏ và ẩn mình trong đó suốt bốn ngày liền. |
Sang đến ngày thứ năm, trời bắt đầu mưa và giải được cơn khát của mảnh đất khô cằn ấy. |
Dân làng hỏi vị pháp sư rằng làm thế nào ông đã tạo nên một điều kỳ diệu đến vậy. |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.