text
stringlengths
1
55.3k
"Xin lỗi vì tôi đường đột tìm đến cô như thế này." Nakahara nói. "Không đâu.
Cảm ơn anh đã liên lạc với tôi.
Thực ra bản thân tôi cũng rất quan tâm đến chuyện bản thảo của chị Sayoko sẽ ra sao."
"Cô đã đọc rồi à?" "Vâng," Hiyama Chizuko gật đầu đáp, lấy từ trong túi giấy mang theo một tập bản thảo. "Bản thảo viết rất chắc tay. Tôi đã đọc từ đầu đến cuối." Bản thảo cô có trong tay do Nakahara gửi trước đây ba ngày. Khi anh liên lạc với Hiyama, cô nói muốn được đọc bản thảo trước khi gặp mặt trao đổi.
Với công việc và địa vị của cô, việc đó cũng là đương nhiên.
"Liệu bản thảo này có thể xuất bản được hay không?"
Nakahara hỏi.
"Về chất lượng nội dung thì không có vấn đề gì. Bản thảo viết dễ hiểu, nội dung cũng không quá rắc rối.
Thông điệp xóa bỏ án tử hình là vô lý, tất cả những kẻ giết người cần phải bị tử hình cũng rất rõ ràng.
Nhưng, không phải là không có vấn đề." "Vấn đề ở điểm nào vậy?"
Nakahara liếc nhìn tập bản thảo, trên đó một vài chỗ có dán giấy nhớ màu hồng. Có lẽ đó là những điểm người biên tập này lưu ý. "Chị Sayoko đã cố gắng viết bản thảo này dưới góc nhìn khách quan nhất có thể.
Tuy nhiên, vẫn có một số chỗ thấy được chị ấy có đưa vào đó cảm tính của bản thân.
Nhưng chuyện đó cũng không sao.
Đối với sách mà nói, suy nghĩ chủ quan của người viết lại giúp cho cuốn sách thêm sức thuyết phục. Vấn đề ở đây chính là, tôi cảm thấy cảm quan của chị ấy trong bản thảo không được vững."
"Nói như vậy tức là..." Hiyama Chizuko nhấp một ngụm cà phê, hơi nghiêng đầu.
"Tôi cảm thấy chính bản thân Sayoko vẫn chưa tìm ra được một câu trả lời thỏa đáng cho ý kiến giết người thì phải tử hình, nhưng liệu như vậy có thể giải quyết xong tất cả hay không." "À, về chuyện đó thì có thể đúng như cô nghĩ," Nakahara nhìn thẳng vào người nữ biên tập đối diện, "Quả nhiên là biên tập viên chuyên ng...
"Ý anh là sao?"
Nakahara kể lại câu chuyện của luật sư Hirai, chuyện Hirukawa dù nhận án tử nhưng vẫn không hề thực sự hối hận về tội ác của hắn cho đến phút cuối. Hiyama Chizuko đồng tình, vừa nghe vừa gật gù: "Tử hình chỉ là hình phạt vô nghĩa, à, quả là một nhận định sắc bén." "Có lẽ Sayoko cũng cảm thấy phân vân sau khi nghe xong ...
Cô ấy nhấn mạnh ý nghĩa hạn chế tái phạm tội của hình phạt tử hình, nhưng tôi cũng cho rằng cô
bản • Khai trương chi nhánh hoặc các văn phòng đại diện • Nhận một giải thưởng • Nhận một cuộc hẹn • Tham gia vào một hoạt động từ thiện • Thực hiện cách tiếp cận/cách tiếp cận độc đáo • Thông báo về một quan hệ đối tác • Đổi tên công ty và tên sản phẩm • Công nhận công ty, sản phẩm hoặc ban quản trị • Ra tuyên bố về l...
Nếu một thông cáo báo chí viết hay, gần như mọi sự kiện đều có thể chuyển thành tin tức. Ra thông cáo báo chí chỉ là một ví dụ của PR không tốn chi phí.
Thực hiện điều này thường xuyên là chìa khóa giữ cho tên tuổi của bạn luôn ở trước mặt các khách hàng và các khách hàng tiềm năng cũng như tạo nên khả năng nhận biết đầu tiên trong tâm trí họ về bạn, sản phẩm và dịch vụ của bạn.
Các hình thức PR không phải trả tiền khác • Viết các bài báo: Viết về việc bạn làm một thứ gì đó như thế nào luôn luôn rất có giá tị với người đọc. Viết báo đem lại cho bạn danh tiếng nhanh chóng. Đưa nó lên mạng trực tuyến cũng như ngoại tuyến tạo cơ hội tốt để bài báo của bạn có thể được đăng mà không hề mất chi phí....
Đây là cơ sở đầy đủ cho tiếp thị trên cơ sở sự cho phép hay còn gọi là các danh sách cho phép.
Bạn có thể làm điều tương tự ngoại tuyến. Đưa ra bản báo cáo ngoại tuyến là cách hay để khách hàng tiềm năng có thể gọi hoặc liên hệ với bạn. Nếu bạn đang thực hiện chiến dịch gửi bưu thiếp và đưa ra bản báo cáo miễn phí thì bạn có thể có được cuộc hẹn nhanh chóng từ bưu thiếp đó hoặc ít nhất là một cú điện thoại. Bạn ...
Sử dụng trí tưởng tượng của bạn ở đây và bạn sẽ trải nghiệm niềm vui sáng tạo.
• Tham gia vào diễn đàn trực tuyến: Có rất nhiều nhóm tin tức trên mạng và các diễn đàn về những lĩnh vực chủ đề nhất định.
Tham gia vào những lĩnh vực này là một cách khác để đưa tên tuổi của bạn tới khách hàng tiềm năng.
Quảng cáo thường không được phép.
Tham gia bằng cách trả lời và đặt câu hỏi sẽ đặt bạn vào vị trí của một chuyên gia và nguồn liên hệ cho những người khác. Chuyên môn của bạn sẽ nhanh chóng được nhiều người chú ý. Nhiều diễn đàn trên mạng sẽ để cho bạn đưa một chữ ký thư điện tử với đường liên kết tới trang web của bạn hay một trang liên kết khác. Hãy ...
Đây là hình thức PR miễn phí.
Nhiều trường hợp, thư gửi biên tập viên có cơ hội được đăng nhiều hơn là thông cáo báo chí thực sự. Đôi khi thông cáo báo chí của bạn sẽ được đăng kèm với lời bình luận của biên tập viên. Gửi thư cho biên tập viên là một cách hay để phản hồi trước những lời bình luận của biên tập viên cũng như củng cố thêm vị trí của b...
Chắc hẳn bạn sẽ ngạc nhiên khi biết có bao nhiều người đọc phần này trên
vì hai lý do, một vì cảm xúc và một vì lý luận. Lý do đầu tiên rất đơn giản là nếu tôi đau, tôi không muốn được chữa trị theo cái cách mà tôi đã được dạy để trị người khác, trừ phi có cách nào khác hơn. Điều đó làm tôi cảm thấy ngại ngùng khó chịu khi chữa trị kẻ khác. Cái lý luận thứ hai là hầu hết những cách điều trị...
Bạn có thể giật mình mà hỏi, "Có gì không ổn về chuyện này". Nếu một cơn sốt đang trong tình trạng nguy hiểm, hay một cơn dị ứng không kiểm soát được, dĩ nhiên trong những trường hợp đó cần phải hóa giải ngay. Tôi không chống đối chuyện dùng những cách trị liệu đó trên một căn bản tạm thời ngắn hạn để điều chỉnh những ...
Vấn đề thứ hai tuy thiếu rõ ràng nhưng có thêm nhiều rắc rối, là qua thời gian những cách điều trị có tính áp chế (suppressive treatments) có thể thật sự làm cho bệnh càng nặng thêm thay vì giải quyết chúng.
Điều có thể xảy ra này không xảy ra cho tôi cho đến khi tôi đọc được những bài viết của một lương y dị giáo lỗi lạc Samuel Hahnemann (1755-1843), thiên tài người Đức và là người y sĩ bị coi như phản bội này đã phát triển môn vi lượng đồng căn (homeopathy), đây là một trong những trường phái của ngoại khoa (alternative)...
Phép chữa vi lượng đồng căn dựa trên sự đưa vào cơ thể một số lượng rất nhỏ chất thuốc chữa trị được pha loãng rất nhiều để gây xúc tác với những phản ứng có tính lành lặn.
Tôi không phải là người theo theo lối chữa vi lượng đồng căn. Tôi mạnh mẽ không đồng ý với những người theo phe vi lượng đồng căn chống đối chuyện miễn dịch (immunization) và toàn bộ cơ thể rối loạn tùm lum cũng như trường phái này không tương hợp với những mô hình khoa học hiện nay của vật lý và hóa học. Tuy thế, tôi ...
Hahnemann dùng ví dụ một vết đỏ ngứa trên da. Ông dạy tốt hơn là nên có bệnh trên bề mặt của cơ thể bởi vì từ bề mặt bệnh có thể đi ra phía ngoài. Những phương pháp trị bệnh áp chế có thể làm cho tiến trình bệnh đi vào phía trong những bộ phận trọng yếu của cơ thể. Chuyện ngứa ngáy ngoài da có thể biến mất, nhưng những...
Hahnemann đã nhìn thấy vấn đề này rất lâu trước khi có sự khám phá chất corticosteroids, đây là một thứ hóc-môn chống viêm rất mạnh mẽ (the very powerful anti- inflammatory hormones) mà những Bác sĩ bấy giờ cho bệnh nhân thoải mái mà không nghĩ đến sự nguy hại của thuốc này. Loại thuốc đắp làm bằng chất steroids là chấ...
Chúng đi nơi đâu?
Kinh nghiệm của tôi với bệnh nhân đã chứng tỏ những lời báo động của Hahnemann là đúng.
Mới vừa đây tôi gặp một người đàn bà chừng trên ba mươi tuổi mà hai năm trước đây, bà ta bắt đầu tỏ lộ những triệu chứng của bệnh tự động miễn dịch: bệnh cứng da (scleroderma). Bệnh bắt đầu bằng một dãy những triệu chứng có những vết trắng nổi lên trên tay khi tiếp xúc với trời giá lạnh. Cái này gọi là hiện tượng Rayna...
Những bác sĩ nhanh chóng xác định vấn đề và bắt đầu chữa trị bệnh
chiến trường thì thật là vô giá.
Trước đây tôi thường hay thắc: Tại sao một bức tranh phát hoạ nguyên bản của một hoạ sĩ tài danh nào đó lại bắc giá cao đến hàng triệu đô-la trong khi kỹ thuật hiện đại cho phép người ta có thể copy nguyên xi cơ mà…? Tại sao các nhà tâm lý khuyên các bạn trẻ nên học nghệ thuật tặng quà, nên dành thời gian cùng nhau đi ...
Lễ nghi thờ phụng gì mấy ông tượng gỗ đó? Người chết là hết, cúng bái giỗ chạp làm gì chỉ tổ cho ruồi ăn?... !Tại sao các cựu chiến binh Pháp Mỹ cứ nằn nì sang lại thăm chiến trường Điện Biên Phủ, Khe Sanh…nơi họ đã bị thất bại và phải chịu hàng triệu đô-la phí tổn? Bây giờ tôi đã hiểu, đám tang ai đó có nhiều người đi...
tại sao một em bé 11 tuổi bị lạc trong rừng Tai-ga đầy băng tuyết suốt 5 ngày đêm mà vẫn không chết? Điều gì sẽ lý giải khả năng chịu đựng lỳ diệu của con người- trong truyện ngắn nổi tiếng: Tình yêu cuộc sống của Giắc Lơn- đơn? Làm sao trong suốt thời gian chống Mỹ, hàng ngàn cô gái lại có thể chịu đựng, chờ đợi sự ra...
Không gì tàn phá sức khoẻ của bạn bằng sự đánh mất niềm tin không còn hy vọng vào cuộc sống, vào tương lai.
Tôi biết một anh thanh niên 29 tuổi nổi tiếng là con người có bản lĩnh, thông minh và rất tự tin.
Anh ta đã tốt nghiệp đại học Bách Khoa, khoa chế tạo máy rồi qua bộ đội.
Qua những lần tranh luận, trong đầu anh ta chưa bao giờ có khái niệm số mệnh, thần thánh. Thế mà những lần vấp ngã liền nhau( phần lớn là do anh ta không thạo phép ứng xử)
chuyện gì nào? Gương mặt cô gái lại tối sầm lại: - Không có gì đáng cười ở đây đâu, Tony! Đây là chuyện về buổi tối hôm nọ. - Vậy à? Giọng anh trở nên nghiêm trang. - Anh đã đến chỗ điều tra sáng nay à? Họ đã nói gì với anh?
- Cũng không nhiều.
Bác sĩ pháp y đã trình bày về thuốc độc nói chung và axit cyamhydric nói riêng.
Rồi đến lượt một viên thanh tra. Không phải Kemp, người có ria mép cơ và anh ta đã đến Luxembourg để quan sát đầu tiên.
Tử thi đã được nhận dạng bởi người giúp việc của George.
Cử toạ chỉ còn lại khoảng tám người với một ông biện lý dễ tính… - Viên thanh tra có nói về một mảnh giấy nhỏ tìm thấy dưới gầm bàn và có dính dấu vết của axit cyanhydric không?
- Tất nhiên rồi. Anthony trả lời vẻ quan tâm đặc biệt.
Rõ ràng là cái người đã bỏ thuốc độc vào cốc của George đã vứt xuống gầm bàn cái giấy gói.
Đấy là điều người ấy nên làm và không nên giữ nó lại trong người.
Iris run rẩy.
- Không. Tony, mọi chuyện đã không xảy ra như vậy!
- Em định nói gì em thân yêu, em biết điều gì? - Tony, chính em đã ném tờ giấy xuống gầm bàn. Anh ngạc nhiên nhìn cô. Cô nói tiếp: - Anh có nhớ đã nhìn thấy George uống rượu săm-pan.
Sau khi rồi việc đó xảy ra, một việc thật khủng khiếp, rùng rợn… và càng kinh hoàng hơn khi nó xảy ra đúng vào lúc chúng ta vừa trấn tĩnh lại. Em muốn nói là khi ánh sáng được bật lên em đã cảm thấy nhẹ cả người, như được giải thoát ở bữa tiệc lần trước, anh nhớ chứ, ngay sau khi màn trình diễn kết thúc chúng ta, thấy ...
George nói về Rosemary và đề nghị chúng ta uống để tưởng nhớ chị ấy và anh ấy gục xuống chết!
Giấc mộng khủng khiếp lại quay lại! Em ngây ra như bị tê liệt, người run rẩy. Bất giác em lùi lại còn anh đã lại gần George, rồi các anh bồi bàn chạy tán loạn, có ai đó đã gọi bác sĩ. Em không nhúc nhích, dường như đã bị đóng băng, cổ họng tắc nghẹn. Rồi em cảm thấy nước mắt lăn trên má và em muốn lau chúng đi. - Em mở...
Em kệ nó và không nói gì.
Em kinh hãi nghĩ là có ai đó đã muốn người ta tưởng rằng chính em đã giết George!
- Có ai nhìn thấy mẩu giấy bị rơi xuống không?
- Em không biết, - cô lưỡng lự trả lời - Em nghĩ là Ruth đang nhìn em nhưng cô ta có vẻ đang rất khiếp hãi nên đã không nhận ra… Bây giờ em lại nghĩ rằng cô ta khiếp hãi chính bởi vì đã nhận ra điều đó! Anthony tóm tắt ý kiến của mình bằng hai từ: - Hỏng bét! - Càng ngày em càng thấy sợ hãi: Nhờ cảnh sát phát hiện ra… ...
là một thứ “đá thử vàng” để ta phân biệt sự hư thực của tư tưởng. Hòa hợp hai cử chỉ ấy là sống đấy, vì sống là tư tưởng và hành động một cách điều hòa. Chương V GIÚP TƯ TƯỞNG A. Đọc sách Như ta đã thấy ở chương trên, tư tưởng mình sở dĩ được rõ ràng hơn, là nhờ so sánh với tư tưởng kẻ khác. Nhờ có trao đổi ý kiến với ...
Cái đó thường lắm.
Sách giúp ta suy nghĩ, chỉ cho ta khỏi phải tốn công tìm kiếm một điều gì khác đã tìm ra được trước ta. Đó là đỡ bớt cho ta một sự phí công vô ích. Ta cần phải sức để tìm thêm cái mà kẻ khác đã tìm, và nhân đó làm cho nó thêm sáng tỏ hơn. Hoặc nó cũng chỉ cho ta một điều gì mà thiên hạ đang tìm nhưng tìm chưa ra. Ít ra...
Xem tận mắt mình quý hơn xem bằng sách, ai lại không biết như thế. Nhưng, những điều ta có thể quan sát được sao có thể sánh kịp với những điều sách vở để lại, vì nó tám cho ta biết bao nhiêu thế kỷ suy tìm và kinh nghiệm, mà nếu ta phải tự mình tìm lại, có khi không biết phải bao nhiêu là công phu…, mà nhất là ít ra p...
Đó là một cố tật, ta không nên bắt buộc.
Lại cũng có một hạng độc giả, sách gì cũng đọc, nhưng họ chỉ đọc chặng đầu, chặng giữa, chặng đuôi… rồi xếp quyển sách lại tưởng rằng mình đã hiểu tất cả tư tưởng trong sách đó rồi. Tôi dám quả quyết kẻ đọc như thế không thể hiểu gì cả trong quyển sách. Nhất là một quyển sách thuộc về loại sách học, vì trong đó, mỗi câ...
đầu cũng không có kết thúc.
Hán Vũ Đế: Lưu Triệt (156 TCN - 87 TCN), hoàng đế thứ bảy nhà Tây Hán, trị vì trong khoảng 140 TCN - 87 TCN. Là vị hoàng đế tài ba và có thời gian trị vì lâu thứ ba trong lịch sử Trung Quốc chỉ sau Khang Hy và Càn Long thời Thanh. Dưới triều đại Vũ Đế, uy danh nhà Tây Hán lên đến mức cực thịnh. Đông Phương Sóc (154 TCN...
Hôi trong Kiếp Hôi nghĩa là tro bụi.
Kinh Lăng Nghiêm. Phẩm thọ lượng thứ 31.
Phù Tang: tên gọi của nước Nhật Bản thời cổ đại. Trung Nguyên: chỉ Trung Quốc, theo quan niệm của người xưa, nền văn minh Hoa Hạ là trung tâm của thế giới.
Nguyên văn: “Ngôn hạ vong ngôn nhất thời liễu. Mộng trung thuyết mộng lưỡng trọng hư”. Trích hai câu trong bài Độc thiền kinh (Đọc kinh thiền) của tác giả Bạch Cư Dị. Đại ý: Lời nói khi đã nói ra rồi thì cũng chẳng khác gì mộng trong giấc mộng, tất cả đều là hư ảo. Nguyên văn: “…Quân tu tảo chiết, nhất chi nùng diễm, ...
Lục trương ky…” Cửu trương ky là tên một khúc từ thời Tống, được ghi chép trong Nhạc phủ nhã từ dưới tên tác giả Vô danh thị.
Cửu trương ky là chín khung cửi, chỉ việc dệt vải. Trong tiếng Trung, ti là sợi, đồng âm với tư là nhớ, người xưa hay dùng việc dệt vải để nói về tình cảm yêu đương nhung nhớ.
Nguyên văn: “Nhập ngã tương tư môn, tri ngã tương tư khổ. Trường tương tư hề, trường tương ức. Đoản tương tư hề, vô cùng tẫn.” Dựa trên bốn câu thơ trong bài Trường tương tư (Nhớ nhau đằng đẵng) của tác giả Lương Ý Nương (Hậu Chu - Ngũ Đại). Nguyên tác: “Nhập ngã tương tư môn, tri ngã tương tư khổ. Trường tương tư hề, ...
Ứng đồng thu phiến,
Nhà hát.
Nhưng ngoài ra thì sao?
Larissa không chờ chồng trả lời, mà tiếp tục nói rằng cả hai đều phải câm lặng ở Arzamas-16, một thành phố mà chỉ cái tên không cũng làm người ta ngán ngẩm.
Lại còn quây kín sau dây thép gai nữa.
Phải, Larissa biết rằng họ được tự do ra vào, nhưng Yury đừng có ngắt lời vội vì bà còn chưa nói xong. Yury đã làm nô lệ cho ai ngày này qua ngày khác?
Đầu tiên là cho Stalin, và ông ta hoàn toàn điên rồ. Sau đó đến lượt Khrushchev, dấu hiệu duy nhất cho thấy ông ta còn tí tính người là cho tử hình Nguyên soái Beria. Và bây giờ là Brezhnev - người bốc mùi! - Larissa!
Yury Borisovich kêu lên kinh hoảng.
- Nào, Jilij thân yêu, anh đừng có ngồi đó và réo em Larissa nữa. Brezhnev bốc mùi là chính anh nói nhé.
Rồi bà tiếp tục rằng Allan Emmanuel đã đến thật đúng lúc, vì càng về cuối, bà càng thấy trầm cảm đến chết trong hàng rào dây thép gai ở cái thành phố chính thức không tồn tại này. Thậm chí chẳng biết Larissa và Yury có được tấm bia mộ thực sự sau khi chết không nữa?
Hay là cũng phải ghi bằng mật mã, vì lý do an ninh?
- Nơi đây yên nghỉ đồng chí X và bà Y, người vợ thân yêu của ông, Larissa nói.
Yury không trả lời.