text
stringlengths
1
55.3k
G. Bragues, “Nhiệm vụ phân đôi: Dân chủ cổ đông không có chỗ trong thị trường vốn sở hữu: Nhà đầu tư có quyền lựa chọn ví tiền của họ nếu có cơ hội,” National Post, ngày 19/05/2004, trang FP19.
4. J. Kay, “Không bê bối: Trong thế giới Hậu Enron-Worldcom-Hollinger, ban điều hành và các giám đốc sẽ phải chịu sức ép cải cách bản thân,” National Post, ngày 01/04/2004, trang FP11. 5.
P. Desmarais, “Kiểm soát là kiểm soát: Áp dụng các đề xuất của giám đốc độc lập vào các công ty sắp cổ phần hóa hiện nay sẽ khiến quyền lợi tài sản bị tấn công và tước đoạt,” National Post, ngày 31/01/2004, trang FP11.
6.
G. Fabrikant, “Các gia tộc và doanh nghiệp lớn đã hòa hợp với nhau?” New York Times, ngày 24/04/2005, trang C1.
7.
S. Prashad, “Doanh nghiệp gia đình không đảm bảo thành công: Nghiên cứu cho thấy các công ty này thường thất bại ở thế hệ thứ hai hoặc thứ ba,” Toronto Star, ngày 02/09/2004, trang ONT D22.
1.
Xếp hạng năng lực quản trị toàn cầu năm 2004 (New York: Governance Metrics International, tháng 05/2005).
http://www.gmiratings.com. Truy cậo tháng 05/2005. 2.
D. Higgs, Đánh giá vai trò và tính hiệu quả của giám đốc cố vấn (Báo cáo Higgs) (London: The Stationery Office, tháng 06/2002), trang 3–23.
3.
Hội đồng Báo cáo Tài chính, “Bộ luật Hỗn hợp – Sau một năm,” ngày 13/01/2005.
http://www.frc.org.uk/press-/pub0738.html.
Cập nhật tháng 03/2005. 4.
L. Urquhart, “Inchcape bổ nhiệm Tổng giám đốc trái với khuyến nghị của Higgs,” Financial Times (London), ngày 01/03/2005, trang 25.
5.
Báo cáo hoạt động quản trị doanh nghiệp thường niên (London: Ủy ban Cố vấn Nghiên cứu Đầu tư Trợ cấp, năm 2004).
6.
L. Tyson, Báo cáo bổ nhiệm và phát triển các giám đốc cố vấn (London: Trường Kinh doanh London, tháng 06/2003).
7.
Báo cáo về nữ giới trong FTSE năm 2004 (Cranfield, Bedford, Vương quốc Anh: Khoa Quản trị – Đại học Cranfield, năm 2004).
8.
Báo cáo về hiệu quả ban điều hành: Báo cáo khảo sát thường niên nhóm FTSE 100, năm 2004, (London: Independent Audit Limited, năm 2004).
9.
B. Hudson, “Đánh giá ban điều hành: Vai trò của chủ tịch,” Chuyên đề phát triển ban điều hành của Mercer Delta, năm 2004, trang 3.
10.
Khảo sát chủ tịch độc lập và giám đốc cố vấn (London: Independent Remuneration Solutions, tháng 01/2005).
11.
Khảo sát lương thưởng dành cho giám đốc (London: Watson Wyatt, tháng 10/2004).
12.
Thù lao cho giám đốc cố vấn theo Thông cáo Higgs (London: PricewaterhouseCoopers, năm 2004), trang 3, http://www.pricewaterhousecoopers.co.uk.
Cập nhật tháng 03/2005. 13.
Nghiên cứu ban giám đốc thường niên năm 2004 (Los Angeles: Korn/Ferry International, năm 2004).
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
người Mỹ phải đi làm để nuôi một người khác. Các phúc lộc từ ngân sách liên bang của các công dân không đóng thuế này, vì thất nghiệp, vì nghèo hay đã về hưu, bao gồm an sinh xã hội, bảo hiểm y tế (medicare), phiếu thực phẩm miễn phí (food stamps), trợ cấp nhà cửa (housing subsidies), giáo dục, hạ tầng cơ sở, an ninh, ...
Đây là hình thức tự sát chậm rãi của kinh tế Mỹ, quy trình đã bắt đầu ở Âu Châu suốt nhiều năm qua.
Để đơn giản hóa vấn đề, tôi xin đơn cử một thí dụ.
Một công ty thường bao gồm hai thành phần: cổ đông (shareholders) và các người liên quan tới quyền lợi công ty, gọi là nhà liên đới (stakeholders). Cổ đông là những người góp vốn cho công ty và nhà liên đới là những nhân viên, nhà cung cấp, khách hàng, cơ quan chính phủ trong vòng trách nhiệm, ngay cả những cư dân mà h...
chị đã bình phục một cách lạ thường và họ đã hủy cuộc phẫu thuật theo dự kiến.
Quả quyết tức là khẳng định rằng nó là như thế và sẽ xảy ra như thế. Khi bạn xác nhận thái độ tinh thần này là thật, bất chấp mọi dấu hiệu không đồng thuận, bạn sẽ nhận được một sự hồi đáp cho lời cầu nguyện của mình. Tư tưởng của bạn chỉ có thể khẳng định, bởi ngay khi bạn phủ nhận điều gì đó, thật ra là bạn đang khẳn...
Nó bắt nguồn từ công trình đáng kinh ngạc của bác sĩ Phineas Parkhurst Quimby, một nhà tiên phong trong việc trị liệu tinh thần, đã sống và làm việc ở Belfast, Maine, hơn một thế kỷ trước. Ông có một khả năng kỳ diệu trong việc chẩn đoán nguyên nhân của các cơn đau nhức.
Tóm lại, phương pháp luận chứng được vận dụng thành công đến vậy bởi Quimby chủ yếu thực hiện việc lập luận nội tâm.
Bạn thuyết phục người bệnh và chính bạn rằng bệnh tật là do những niềm tin sai lạc, những nỗi sợ hãi vô căn cứ và những kiểu mẫu tiêu cực nằm trong tiềm thức. Bạn lập luận điều đó một cách sáng tỏ trong tâm thức và thuyết phục bệnh nhân của bạn rằng bệnh tật hoặc đau ốm chỉ là do một kiểu suy nghĩ lệch lạc, méo mó vốn ...
2.
Ước vọng của bạn chính là sự cầu nguyện của bạn. Hãy hình dung sự hiện thực hóa ước vọng của bạn ngay từ bây giờ và cảm nhận tính xác thực của nó, bạn sẽ trải nghiệm niềm hoan hỉ của lời cầu nguyện được đáp trả.
3.
Hãy mong muốn thực hiện mọi việc một cách dễ dàng – với sự trợ giúp chắc chắn của tiềm thức.
4.
Bạn có thể tạo dựng sức khỏe, sự thành đạt và hạnh phúc nhờ những tư tưởng bạn chất chứa trong tâm thức bạn.
5.
Hãy thí nghiệm một cách khoa học cho đến khi đích thân bạn xác nhận rằng luôn có một sự hưởng ứng trực tiếp từ Vô lượng Trí huệ của tiềm thức đến tư duy ý thức của bạn.
6.
Cảm nhận niềm hoan hỉ và thanh thản trong việc tiên liệu sự tựu thành nhất định của ước vọng trong bạn. Mọi hình ảnh tưởng tượng bạn ấp ủ trong tâm thức là thực chất của những điều được hy vọng và là vết tích của những điều không nhìn thấy.
7.
Một bức tranh nội tâm đáng giá ngàn lời nói. Tiềm thức của bạn sẽ hiện thực hóa bất kỳ hình ảnh nào ấp ủ trong tâm thức được xác quyết bởi lòng tin.
8.
Tránh mọi sự gắng gượng hoặc bức bách về tinh thần trong khi cầu nguyện. Đưa cơ thể vào một trạng thái mơ màng và tự ru mình ngủ trong nhận thức rằng lời cầu nguyện của bạn sẽ được hồi đáp.
9.
Quả quyết là khẳng định rằng nó là như thế, sẽ xảy ra như thế, và khi bạn giữ vững thái độ tinh thần này, bạn sẽ nhận được sự hồi đáp cho lời cầu nguyện của mình. Điều gì bạn chủ tâm khẳng định, bạn không được thầm phủ nhận trong vài phút sau đó.
Nó sẽ làm mất
cöng viïåc vaâ àûa moåi ngûúâi ài àuáng hûúáng. Hoå cuäng cêìn thöëng nhêët vïì möåt söë giaá trõ nhêët àõnh coá vai troâ àõnh hûúáng cho nhûäng choån lûåa cuãa nhoám vaâ caách thûác àaåt àûúåc muåc tiïu àoá. Töi khöng thïí noái hïët vúái anh vïì têìm quan troång cuãa muåc àñch vaâ nguyïn tùæc. Xin mûúån lúâi möåt nhaâ...
chàng ghi âm. “Công việc thế nào?”.
Anh ta ngẩng lên, toét miệng cười nhìn tôi. “Có vẻ tuyệt lắm”, anh ta gõ gõ vào tai nghe của mình. Tôi mỉm cười bước tới chỗ Nêvađa.
Anh đang nói chuyện với đạo diễn.
Cả hai đều quay lại khi thấy tôi đến.
“Cô ấy đóng ra sao?”.
Người đạo diễn mới nhún vai.
“Lúc đầu cũng có hơi hồi hộp nhưng dần dần đã bình tĩnh lại rồi.
Cô ấy sẽ đâu vào đấy”. - Cô ấy sẽ đóng rất tuyệt. – Nêvađa nhiệt thành nói. – Tôi không ngờ là những lời cô ấy nhắc vở cho tôi giờ lại đâm ra có ích cho cô ấy vậy.
Một phó đạo diễn tất tả chạy tới. “Đã sẵn sàng cả rồi, ông Carôn ạ”. Đạo diễn gật đầu. Anh phó đạo diễn quay người lại, thét to. “Tất cả, về chỗ!”.
Đạo diễn đi đến chỗ máy quay trong khi Nêvađa bước vào sân. Tôi quay người và nom thấy Raina từ bên cạnh bước vào.
Toi trố mắt, không tin là thật nữa.
Mái tóc dài, vàng sáng của em bị buộc gọn lên trên đỉnh đầu. Người ta ép vú em chặt đến nỗi nom em như con trai. Môi em đánh son thành một đường cong cánh cung mỏng dính. Lông mày em kẻ dài lê thê, mảnh đến mất tự nhiên. Em không còn là đàn bà nữa – trông em như bất kfy một biếm họa quảng cáo nào trong Hội chợ phù hoa!
Mặt Đan bình thản không để lộ gì cả.
Ông ta chằm chằm nhìn tôi, ánh mắt thản nhiên.
“Họ hóa trang đẹp đấy. Cô ấy nom đúng với vai lắm!”. - Trông cô ấy không còn là đàn bà nữa!
- Thì họ định làm thế mà! - Tôi kệ mẹ họ định gì thì định.
Tôi không thích.
Đàn bà như kiểu ấy thì một hào một tá ở cái thành phố này.
Mắt Đan thoáng mỉm cười.
“Nếu anh không thích, thì thay nó đi. Ông ta nói. “Anh là ông chủ mà. Đây là phim của anh”. Tôi giương mắt nhìn Đan trân trân. Tôi lại cảm thấy muốn bước văng ra giữa sân quay và tung hê mọi thứ. Nhưng linh cảm đã ngăn tôi lại.
Tôi biết rằng thêm một lần nữa như hôm qua thì cả đoàn làm phim sẽ rệu rã mất tinh thần.
“Bảo Carôn là tôi muốn gặp ông ta”, tôi nói với Đan. Ông gật đầu tán thưởng. “Thông minh đấy!”, ông ta thốt lên. “Cách làm thế là đúng.
Anh có khi sẽ cần đến tôi ít hơn là tôi nghĩ đấy”.
Một thoáng sau, đạo diễn tuyên bố nghỉ mười phút.
Ông ta đi đến chỗ tôi và có thể thấy là ông ta đang hồi hộp. “Thưa ông Cođơ, hình như có gì không ổn?”.
- Ai đã thông qua kiểu hóa trang và quần áo ấy?
Đạo diễn nhìn tôi, ngoảnh lại nhìn Raina. “Tôi chắc chắn là phòng hóa trang và trang phục. Nêvađa đã bảo với họ là cứ hóa trang cho cô ấy hết cỡ vào.” - Nêvađa ư?
Ông ta gật đầu.
Tôi nhìn Đan.
“Tôi muốn mười phút nữa, mọi người có liên quan sẽ có mặt ở văn phòng của tôi”. - Được, anh Giônơx ạ. Tôi quay người, đi thẳng ra khỏi tòa nhà. 9 Tôi đưa mắt nhìn quanh gian phòng.
Xét cho cùng, có lẽ xưởng phim cũng có biết cách làm ăn.
Căn phòng đủ rộng đế chứa tất cả chúng tôi.
Đan ngồi trong một cái ghế bành bên trái bàn của tôi.
Raina và Nêvađa ngồi trên đi văng.
Đối diện với họ ở bên kia tường là người quay phim. Ngay bên kia căn phòng là người hóa trang và người phụ trách phục trang – một người đàn bà gầy gầy, không đoán nổi bao nhieu tuổi, có bộ mặt trẻ và mái tóc hoa râm sớm, mặc bộ đồ giản dị do thợ may cắt. Cuối cùng, là cô thư ký của tôi ở bên phải tôi, với chiếc bút chì...
Tôi châm một điếu thuốc.
“Tất cả mọi người ở đây đều đã xem cảnh quay thử đêm qua.
Nó thật là tuyệt.