text
stringlengths
1
55.3k
Vậy tại sao không thấy cái cô gái ấy có ở sàn quay chiều nay?”.
Không một ai đáp.
“Raina đứng dậy”. Lặng lẽ, em đứng lên, nhìn tôi. Tôi đảo mắt suốt căn phòng một lượt.
“Tên cô này là gì?” Ông đạo diễn ho sặc lên, cười một cách căng thẳng. “Ông Cođơ, mọi người đều biết tên cô ấy cả”. - Thế ư? Vậy tên là gì? - Raina Malovi. - Thế tại sao cô ấy lại không nom như Raina Malovi thay cho việc là một mớ hổ lốn khốn kiếp của Clara Bâu, Mariơn Đâyvi và Xithia Ranđơn hả? Chắc chắn giờ trông cô ...
- Thưa ông Cođơ, tôi em rằng ông chưa hiểu ra vấn đề đấy.
Tôi nhìn quanh một lươt.
“Tên cô là gì?”.
Cô ta nhìn thẳng lại vào tôi.
“Tôi là Ilenơ Gala, người vẽ mẫu quần áo”. - Được rồi, thưa cô Gala.
Cô thử nói xem tôi không hiểu cái gì vậy.
- Cô Malovi phải được phục trang theo những mốt mới nhất. – Cô ta bình thản đáp – Ông Cođơ, như ông thấy đấy, mặc dù chúng ta phải quan tâm nhất định đến cái thời điểm câu chuyện xảy ra, nhưng những đường nét cơ bản phải thể hiện được những gì mới nhất của mốt hiện nay.
Đấy là lí do của phần lớn đàn bà đi xem phim. Điện ảnh là tạo ra mốt mới mà.
Tôi nheo mắt nhìn cô ta. “Mốt hay không mặc kệ, cô Gala ạ, thật vô lý là một cô gái phải nom như đàn ông thì mới gọi là mốt. Không một người đàn ông có đầu óc gọi là bình thường nào có thể thích một thứ bú dù như thế kia cả”.
- Giônơx, đừng đổ tội cho cô Gala. Tôi bảo cô ta làm thế đó.
Tôi quay ngoắt sang Nêvađa.
“Anh bảo hả?”. Anh gật đầu.
Sớm hay muộn, điều đó cũng phải xảy ra.
Tôi để giọng mình trở nên lạnh ngắt. “Lúc này, vốn bỏ ra là tiền của tôi và đã thỏa thuận ở hợp đồng tôi là ông chủ. Từ nay trở đi, anh chỉ bận tâm vào vai của anh thôi nhé, mọi cái khác sẽ là chuyện để tôi lo.” Môi Nêvađa mím chặt lại. Tít ở đáy mắt anh, tôi thấy nỗi tủi cực của anh. Tôi quay đi để khỏi phải trông thấ...
Em quay lại chỗ tôi. Một cái màn thản nhiên rất nhanh sập xuống mắt em. “Đi vào phòng tắm, rửa sách cái đám rác rưởi trên mặt em đi. Trang điểm như em vẫn thường làm ấy.” Raina lặng thinh rời khỏi phòng.
Tôi quay lại đằng sau bàn của mình và ngồi xuống.
Không ai nói lời nào cho đến khi em quay lại, miệng lại rộng, môi lại dầy, hàng lông mày lại cong tự nhiên như em vốn có. Mái tóc em lóe lên như một suối vàng lấp lánh chấm đến tận vai.
Nhưng vẫn còn một cái gì không ổn. Dưới cái áo choàng mỏng, người em vẫn cứng đờ, thẳng đuồn đuỗn. - Quay lại chỗ ấy và tháo cái bộ yên cương em đang nịt ấy ra!
Vẫn lặng lẽ, em làm theo lời tôi bảo. Và lần này, khi em bước ra, người em khẽ đung đưa.
Không ai không thể nhận thấy rằng có một người đàn bà ở dưới tấm áo ngủ kia.
- Trông thế còn tàm tạm. – Tôi thôt lên – Giờ ta sẽ quay lại cái cảnh ấy. Raina gật đầu, quay đi, Giọng của Gala làm em chững lại, “ta không thể quay cô ấy như thế này được!”.
Tôi ngẩng lên nhìn cô họa sĩ vẽ quần áo, “Cô bảo sao?”.
Gala đứng dậy.
“Ta không thể quay cô ấy như thế này được. Ngực cô ấy đung đưa.” Tôi bật cười. “Thế thì sao? Vú thì phải nẩy chứ?”. - Tất nhiên. – Cô họa sĩ nói nhanh – Nhưng trên màn ảnh mọi thứ sẽ được phóng đại. – Cô ta quay sang nhìn anh chàng quay phim.
– Có đúng không, Li? Anh ta gật đầu. “Đúng đấy ạ, thưa ông Cođơ.
Chúng sẽ nom không tự nhiên một tý nào cả.” - Chúng ta phải để cô ấy mặc một loại yếm nào đó. – Gala nói. - Ôkê. Các cô làm đi.
Một thoáng sau, Raina và cô phụ trách phục trang bước ra khỏi buồng tắm đi thẳng đến chỗ tôi.
Nom đã khá hơn cái bộ yên cương chính cống kia, nhưng không tốt bằng không có. Tôi vẫn thấy chưa vừa mắt.
Tôi đứng dậy, đi ra khỏi bàn, đến chỗ Raina. “Để tôi xem nào”. Raina nhìn tôi, đôi mắt lơ đãng một cách cố ý. Điềm tĩnh, em trật cái áo choàng ra khỏi vai, giữ nó lại ở chỗ khuỳnh ra ở hai khuỷu tay. “Quay sang trái,” tôi nói, “giờ quay sang phải!”. Tôi bước lùi lại, nhìn Raina. Bây giờ tôi đã thấy ra nguyên nhân rồi.
Mỗi khi Raina quay người, cái yếm lại giãn ra, ép xuống khiến cho vú em nom mất tự nhiên như vậy.
Tôi nhìn cô họa sĩ vẽ mẫu.
“Liệu ta bỏ khóa vai thì có được không?”. Ilenơ Gala nhún vai. “Ta thử xem”.
Cô vươn tay ra, kéo các khóa vai xuống.
Raina đứng sững, mắt nhìn đăm đăm vào một điểm xa xăm nào đó ở phía sau vai tôi. ”Giờ quay đi nào.” Cái yếm vẫn cứa vào vú. ”Ồ.. ồ.. tôi vẫn chưa thấy thích!”. - Tôi còn có cách nữa. - Tốt lắm. – Tôi đáp. Mấy phút sau, hai người lại bước ra.
Raina mặc một thứ nom gần như cái nịt ngực nhỏ, có gắn dây bằng thép, chỉ tội không chạy dài xuống tận eo như nịt ngực thông thường.
Và khi em đi lại, vú em không lúc lắc.
Có thể thấy rõ được chúng.
Nhưng nom như chúng được lấy ra từ các mẫu vú nhựa của Paris.
Tôi nhìn cô thiết kế quần áo.
”Ta có cách nào cắt bớt đi được mấy cái dây thép đi không?”. - Tôi nghĩ thế này là tốt lắm rồi, ông Cođơ ạ. Mà tôi không hiểu tại sao ông lại quá lo lắng đến đường nét của bộ ngực cô ấy thế. Chân cô ấy rất đẹp và có thể nhìn thấy rất nhiều.
- Cô Gala ạ, bởi vì cô không phải là đàn ông nên tôi cũng không hy vọng cô sẽ hiểu tôi muốn nói gì.
Tôi có thể nhìn thấy tất cả các thứ chân cẳng tôi thích ở trên đường phố.
Chỉ xin cô trả lờ cho câu hỏi của tôi thôi. - Không, thưa ông Cođơ, chúng ta không thể cắt được dây thép đi ạ.
– Cô ta lễ độ trả lời theo cái giọng của tôi. – Nếu ta làm thế, thì cô ấy lại như là chẳng mặc gì cả. Không có đủ độ cứng để đỡ cho cô ấy.
- Có lẽ nếu tôi chỉ ra cho cô thấy tôi muốn gì thì cô sẽ làm được.
Raina, bỏ cái ấy ra xem. – Tôi nói, bước tới chỗ Raina. Trầm tĩnh, Raina hơi quay người đi trong một thoáng. Khi quay lại , một tay em cầm cái bộ lằng nhằng kia, tay kia túm ngực áo choàng kín lại. Tôi cầm lấy cái nịt ngực quẳng nó lên bàn. Tôi đặt hai tay lên mép cổ áo choàng của Raina, miết mạnh xuống cho đến khi nó ...
Tôi ngoảnh lại nhìn cô họa sĩ thiết kế.
”Thấy tôi muốn nói gì chưa?”.
Có lẽ cô ta có thể không thấy, nhưng không một người đàn ông nào hiện diện trong phòng lại không nhìn như muốn bật con ngươi. - Cái ông muốn không thể nào thực hiện được, thưa ông Cođơ.
Raina là một cô gái nở nang, vòng ngực cỡ 95cm.
Không có một cái yếm nào có thể đỡ được bộ ngực như vậy.
Thưa ông Cođơ, tôi là họa sĩ vẽ kiểu quần áo, chứ không phải là một kỹ sư kết cấu.
Tôi nhấc tay ra khỏi áo của Raina, quay sang cô Gala.
”Cảm ơn cô”.
Vừa nói tôi vừa đi đến máy điện thoại. ”Đây là ý kiến có ích đầu tiên tôi được nghe, kể tự khi cuộc họp này bắt đầu”.
Morixây có mặt trong vòng không đầy hai mươi phút sau. - Tôi có một vấn đề nhỏ cần đến sự giúp đỡ của anh, Morixây. Nỗi hồi hộp của anh hơi giảm đi.
Anh ngượng ngập nhìn qua phòng.
”Có thể làm được gì, tôi xin cố gắng, thưa ông Cođơ!” - Đứng dậy, Raina. Tôi nói. Chậm chạp em đứng lên và từ từ vòng quanh chúng tôi.
Mắt Morixây mở to sau cặp kính.
Tôi vui khi thấy rằng cũng còn có cái khác chiếm chỗ trong đầu anh ngoài máy bay tàu lượn.
- Hiện nay chưa hề có cái yếm nào có thể giữ cho chúng không lúc lắc.
– Tôi nói. – Mà vẫn nom tự nhiên.
Tôi muốn anh thiết kế cho một cái sẽ làm được như vậy.
Anh chàng quay ngoắt sang nhìn tôi, mặt lộ vẻ bàng hoàng. ”Ông nói đùa, thưa ông Cođơ!”. - Chưa bao giờ trong đời, tôi lại nghiêm chỉnh bằng bây giờ. - Nhưng... nhưng tôi không biết gì về nịt vú cả.
Tôi là kỹ sư hàng không học.
Anh ta nói lắp bắp, mặt đỏ chín cả lên. - Chính vì vậy tôi mới gọi anh. – Tôi bình thản đáp.
– Tôi cho rằng nếu anh có thể thiết kế được những máy bay chịu được hàng ngàn cân áp lực, thì anh cũng có thể nghĩ ra được một vật nhỏ bé có thể giữ được một cặp vú!
– Tôi quay sang cô họa sĩ vẽ mẫu quần áo.
– Thông báo cho anh ấy mọi điều anh ấy cần biết.
Cô Gala nhìn tôi, rồi nhìn Morixây.
”Có lẽ tốt hơn ta nên về làm việc ở văn phòng của tôi. Ở đó tôi có đủ tất cả những cái anh có thể cần”.
Morixây vẫn chằm chằm nhìn vào vú Raina, không để ý thấy lời cô họa sĩ nói.
Trong một thoáng, tôi nghĩ anh chàng đã bị mê mẩn đến đờn người ra. Rồi anh ta quay lại.
”Có lẽ, tôi có thể làm được một cái này”. - Tôi biết mà. – Tôi mỉm cười. - Ấy tất nhiên tôi chưa dám hứa trước đâu.
Nhưng vấn đề này cũng rất lý thú đây.
Tôi giữ vẻ mặt nghiêm trang.
“Rất đúng”. Tôi đáp nghiêm chỉnh.
Morixây quay sang cô họa sĩ.
“Chị có cái compa đo ngoài nào tình cờ ở đây không?” - Compa? Chúng tôi cần compa để làm gì cơ chứ?
Morixây kinh ngạc nhìn cô ta: “Nếu không thì ta làm sao có thể đo được chiều sâu và chu vi bây giờ?” Cô họa sĩ trố mắt, đờ người nhìn anh một thoáng, rồi nắm lấy tay anh, kéo ra cửa: “Tôi chắc là ta sẽ kiếm được một cái ở phòng kỹ thuật.
Raina, tốt nhất là cô hãy đi cùng với chúng tôi”.
Hơn một tiếng sau, Morixây quay lại.
Anh bươc svào phòng, tay huơ huơ một tờ giấy. “Tôi nghĩ rằng ta đã tìm ra rồi!
Vấn đề thực sự trở nên đơn giản một khi ta xác định được điểm nén, trọng lượng của mỗi một cái vú kéo nó sang bên. Điều đó có nghĩa rằng nguồn lực nén rơi vào giữa chúng, ngay ở điểm giữa của phân tuyến”.
Tôi trố mắt nhìn anh.
Ngôn ngữ của anh là một mớ hỗn tạp kỳ quặc giữa kỹ thuật và ngành thiết kế quần áo.
Nhưng anh chàng đã quá say sưa giải thích đến nỗi không nhận thấy được vể mặt của tôi.
“Và như vậy, toàn bộ vấn đề bây giờ là giải quyết được bài toán bù. Ta phải tìm ra một cách nào sử dụng được cái lực nén ấy để giữ được vú cho chắc. Tôi lắp thép hình chữ V vào đường phân tuyến theo.
Ông có hiểu không?” Tôi lắc đầu. “Anh nói cao quá tầm hiểu biết của tôi”. - Ông có biết nguyên tắc của cầu treo không?” - Láng máng. – Tôi đáp.
- Theo nguyên lý ấy, lực đè lên cái cầu càng lớn bao nhiêu thì càng tạo ra một áp lực giữ cho nó chắc bấy nhiêu ở nguyên chỗ ấy.
Tôi gật đầu. Tôi vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết.
Nhưng giờ thế là đủ rồi. Cái tôi muốn biết lúc này là liệu có thành công không.
Tôi không phải chờ câu trả lời lâu.
Ngay sau đó, Raina bước vào văn phòng cùng với Ilenơ Gala.
Em cố tình để cái áo choàng rơi tuột xuống nền nhà và đứng sững ở đó, trong bộ đồ ngủ đã được chữa.
- Đi đến chỗ ông Cođơ đi. – Cô họa sĩ bảo.