text
stringlengths
1
55.3k
Từ từ, em tiến đến chỗ tôi.
Tôi không thể rời mắt khỏi em được nữa. Mắt em lạnh lùng, đầy tính toán.
Cô gái ranh ma này luôn luôn biết được rất rõ cái ấn tượng mình gây ra cho tôi.
Em chực quay đi. “Thêm một điều nữa cô Gala ạ”, tôi thốt lên, “mai khi ta quay, tôi muốn cô ấy phải mặc áo choàng ngủ màu đen, thay cái màu trắng kia. Tôi muốn mọi người biết rằng cô ấy là một con nhà thổ, chứ không phải là một cô dâu trinh tân gì”.
- Thưa ông Cođơ, vâng ạ. – Ilenơ tiến tới bàn tôi, mắt sáng ngời. –
raát coù theå hoï coøn coù caû nhöõng haønh ñoäng toát ñeïp thaàm laëng khaùc ôû nhöõng thôøi ñieåm khaùc, ôû nhöõng nôi khaùc maø baïn khoâng coù ñieàu kieän nhìn thaáy. Vaø ngay caû vôùi nhöõng ngöôøi maø baïn töôûng chöøng nhö laø thaønh phaàn löu manh raùc röôûi nhaát cuûa xaõ hoäi ñi chaêng nöõa, thì töï thaúm saâ...
tạc các giác quan của cô. Mùi hương của anh lấp đầy xe, trượt vào phổi cô và sưởi ấm ngực cô. Cố hết mức có thể, cô gạt bỏ sang bên những cảm xúc và dục vọng, nỗi sợ về buổi tối nay và tương lai với Max, rồi tập trung vào kế hoạch của họ. Cô trèo lên ghế trước và đóng dây an toàn qua bụng. Cô có thể trở nên chuyên nghi...
Như Max đã bảo cô cái đêm anh đồng ý giúp cô, không được phép thất bại. Cô sẽ không đẩy anh xuống.
“Kia có phải là gót giày của em không?” anh hỏi khi họ rẽ vào đường nhánh và hướng ra ngoại ô. “Vâng, nhưng chỉ có chín phân thôi.” Ánh sáng vàng từ bảng đồng hồ rọi lên ngực và họng anh.
Anh nói gì đó bằng tiếng Tây Ban Nha, và cô cho tốt nhất là không nên bảo anh dịch ra. “Anh đã bảo em đi giày mà không để lại dấu chân rõ ràng mà,” cô nhắc nhở anh. “Anh cũng đã bảo em đi giày mà em chạy được.” “Em có thể chạy trong đôi giày này mà.” Anh thốt ra một tiếng chế giễu thô lỗ và không ai trong hai người nói...
Trong không gian tối om bên trong, anh chỉ có thể phác ra hình dạng mắt và mặt cô.
“Chúng ta sẽ vào trong từ phía sau.” Anh với ra sau ghế thò tay xuống sàn và tóm lấy ba lô của anh. “Ở ngay sau anh, y như em đã làm trên đảo nhé.
Không trò chuyện cho tới khi chúng ta đã vào trong.” Anh rút chìa khóa ra khỏi ổ và tắt đèn bên trong đi. “Khi chúng ta đã đến ngôi nhà ấy, anh sẽ cắt điện của hệ thống báo động. Nó cũng sẽ cắt hết điện cho toàn ngôi nhà.” “Không có điện sao anh xóa được ổ cứng trên máy của Sam?” “Hắn ta có pin dự trữ chắc sẽ chạy tiếp...
Lola chạm mặt anh ngay bánh xe trước, và họ cùng nhau di chuyển khỏi lề đường.
Trong vài giây, họ đã khuất hẳn trong những cây gỗ xum xuê của rừng Maryland.
Mắt của Max mất vài giây để hoàn toàn điều chỉnh với bóng tối dày đặc quanh anh.
Lola vấp hai lần, rồi cô luồn tay vào túi quần sau của chiếc Levi’s của anh. Hơi ấm từ sự động chạm của cô quét khắp lưng anh và lan lửa tới tận háng anh.
Anh tự hỏi cô có biết mình đang làm gì với anh không. Cô có biết được sự tra tấn mà cô đẩy anh qua hay không. Nếu cô biết rằng hình ảnh cô ở sân bay lúc trước, đang đi xuống thang về phía anh, gần như đã làm anh khuỵu gối, nài nỉ cô hãy để anh yêu cô. Anh với tay ra sau và cầm tay cô ra khỏi túi quần anh. Anh ôm tay cô...
Chưa đầy năm phút rời khỏi xe, Max và Lola đã ở trong sân sau nhà Sam.
Họ cùng đeo găng tay da vào, rồi kiểm tra gara để bảo đảm xe hắn đã đi.
Gara trống không và họ đi tới phần tối nhất của ngôi nhà và núp mình cạnh một cửa sổ tầng hầm. Max lấy một chiếc kìm cắt dây điện ra khỏi ba lô của anh và cắt phụt điện. Ánh sáng từ nơi anh biết là nhà bếp tắt ngóm, và anh nhét lưỡi dao K-Bar của mình giữa khung cửa sổ và rạch mở ổ khóa. Cửa sổ mở ra không một tiếng độ...
Anh giúp Lola đi qua, rồi anh cầm bàn tay đeo găng của cô trong tay anh.
Hai người họ di chuyển qua căn hầm tối mịt rồi lên cầu thang tới phòng bếp. Ánh trăng tràn qua cửa sau khi anh dẫn cô tới căn phòng dưới hành lang. “Đóng rèm vào,” anh thì thầm, và đi tới cái bàn kê cạnh một bức tường.
Tiếng máy tính rì rầm tràn ngập không gian dày đặc và nguồn điện dự phòng nhấp nháy dưới bàn.
Khi Lola đã làm như anh bảo, anh kéo đèn pin ra từ ba lô và ngồi xuống. Anh nhét đuôi đèn vào giữa hai răng, chiếu ánh sáng lên bàn phím, và nhét một cái đĩa vào ổ A.
“Max,” Lola thì thầm khi cô quỳ xuống cạnh anh. Cô đặt tay lên đùi anh và gần gũi đến nỗi, hơi thở của cô chạm vào má anh.
“Cái gì thế?” Trước lệnh DOS, anh gõ xóa sạch d:, ấn nút nhập, rồi lấy đèn pin ra khỏi mồm.
“Đây là cơn ác mộng tồi tệ nhất của hôn phu cũ của em.
Một quả bom nguyên tử.
Đây là phần mềm mà Cục phòng vệ quốc gia dùng để xóa dữ liệu khỏi ổ cứng của họ.
Hoặc, không thì, ổ cứng của bất kỳ chính phủ, tổ chức khủng bố, hoặc một tên độc tài đê tiện nào đó.” Anh lục tìm trong ba lô và rút ra một cái đèn pin nhỏ. “Nhìn xung quanh tìm mấy bức hình gốc và âm bản đi. Lúc anh ở đây đêm hôm nọ anh không thấy mấy bức hình đó.
Có lẽ em sẽ may mắn hơn,” anh nói khi đưa cô cây đèn. Anh khá tin chắc rằng Lola cũng sẽ không tìm thấy chúng, bởi vì Max chắc chắn rằng chúng đang an toàn trong tủ
măng, mộc nhĩ, đậu xanh, tói. khoai môn... - Những thực phàm giàu protein động vật như: cá, tôm, thịt nạc, - Những thực phẩm có hàm lượng cholesterol cao như: cá mực, trứng cá, gạch cua, nội tạng động vật, thịt mỡ... - Những loại quá nhiều đường như: sôcôla, kem, kẹo, các loại nước hoa quả... - Những thực phẩm 229 TS. ...
vẽ trên đá.
Không có bằng chứng dân tộc học nào cho thấy rằng, những tập tục này đã hiện hữu trên trái đất trước khi giống người Neanderthal xuất hiện.
Những linh hồn, sau cùng, làm cho chúng ta thành người, chứ không phải ngược lại. Một trong những chủ thể “tiến hóa cao” [advanced] của tôi nhận xét: “Những linh hồn đã gieo hạt [seeded] vào Trái Đất trong những chu kỳ khác nhau.” Một thông tin tập hợp từ nhiều loại thân chủ khác nhau, gợi ý với tôi rằng, những khối đấ...
Bây giờ tôi di chuyển chủ thể vào trong một kiếp sống tại châu Phi cách đây khoảng 9.000 năm, mà bà nói, là một dấu mốc quan trọng trong sự phát triển của bà. Đây là kiếp sống cuối cùng mà bà đã trải qua với vị hướng đạo Kumara. Trong kiếp sống này, Kumara, chính bà ta, là một linh hồn tiến hóa cao, đang cố vấn cho một...
Tôi thử định vị vùng đất của họ như là những cao nguyên của Ethiopia. Rõ ràng là, chủ thể của tôi đã biết Kumara trong một số kiếp sống xa xưa, trải qua hàng ngàn năm trong suốt những lần đầu thai sau cùng của Kumara trên Trái Đất. Sự kết giao của họ trong hình dáng con người chấm dứt khi chủ thể chết để cứu mạng sống ...
Những cách giải quyết những vấn đề được trộn lẫn với những lựa chọn mới, có tính giả thiết, trong hình thức những câu đố bằng hình ảnh, có tính ẩn dụ.
Bằng những phương tiện này, Kumara trắc nghiệm cái kho chứa đáng kể về kiến thức trong những buổi thiền định và những giấc mơ của thân chủ.
Tôi liếc nhìn đồng hồ đeo tay.
Không còn thời gian cho thông tin “nền,” [background information] nếu tôi muốn khám phá những kinh nghiệm “sau cái chết” [after life experiences] của người phụ nữ này. Tôi đưa bà vào trạng thái siêu thức, chờ đợi vài sự tiết lộ thú vị về tâm linh.
Bà sẽ không làm tôi thất vọng.
CA 23 * TS N: Cái tên của bà trong thế giới linh hồn là gì?
+ CT: Thece.
* TS N: Và vị hướng đạo của bà giữ cái tên châu Phi của bà ta, Kumara?
+ CT: Dành cho tôi, vâng.
* TS N: Trong thế giới linh hồn, bà nom ra sao?
+ CT: Một mảng ánh sáng rực rỡ. * TS N: Chính xác, bà có màu năng lượng gì?
+ CT: Thiên thanh [sky-blue]. * TS N: Màu năng lượng của bà có những đốm nhỏ của một màu khác trong nó? + CT: [ngừng một lát] Một chút màu vàng…không nhiều. * TS N: Còn màu năng lượng của Kumara thì thế nào? + CT: Màu tím [violet]. * TS N: Ánh sáng và màu sắc xác định phẩm tính của sự thành tựu tâm linh của một linh hồ...
+ CT: Cái từ đó đã và đang bị sử dụng sai. * TS N: Sai ra sao? + CT:Bằng cách “cá nhân hóa” [personalizing] quá nhiều, khiến cho cội nguồn ít giống với “cái mà nó là.” * TS N: Có gì sai khi làm thế? + CT: Nó tùy tùy tiện làm cho cội nguồn trở thành quá… “con người,” mặc dù tất cả chúng ta đều là một phần của cái nhất t...
Bây giờ, chúng ta hãy trở lại những hiển thị năng lượng của linh hồn. Tại sao linh hồn phô bày 2 hốc đen lóng lánh thay cho đôi mắt, mà không cho thấy những hình dáng con người của chúng?
Nó có vẻ quá “ma mỵ” [spooky] với tôi.
+ CT: [cười và thư giãn hơn] Những truyền thuyết về ma xuất phát từ những ký ức này.
Khối năng lượng của chúng ta không đồng dạng.
Đôi mắt mà ông nói đến, đại diện cho một cường độ tư tưởng tập trung hơn. * TS N: Vậy, nếu những huyền thoại về ma là không quá huyền hoặc, thì những hốc mắt đen phải là những nới rộng hữu ích của năng lượng của chúng. + CT: Còn hơn là đôi mắt ... chúng là những cửa sổ đối với những cơ thể “cao tuổi” [old] ... và tất c...
Cái màu đen này là một ... sự tập trung của sự hiện diện của chúng tôi. Chúng tôi truyền thông bằng cách “hấp thu” cái sự hiện diện bằng năng lượng [energy presence] của nhau. * TS N: Khi trở lại thế giới linh hồn, bà có tiếp xúc bằng năng lượng với những linh hồn khác, mà có thể, chúng nom giống như những hồn ma?
+ CT: Vâng, và “sự trình hiện” [appearance] là một vấn đề thuộc sở thích cá nhân.
Dĩ nhiên, luôn luôn có vô số làn sóng tư tưởng xung quanh tôi – trộn lẫn với năng lượng đang trở lại của tôi, nhưng tôi tránh tiếp xúc quá nhiều.
* TS N: Tại sao vậy?
+ CT: Tôi không cần phải tạo ra những gắn bó ở đây.
Tôi sẽ ở một mình trong một thời gian, để chiêm niệm và lựa ra bất cứ sai lầm nào từ lần đầu thai gần đây nhất của tôi, trước khi trao đổi với Kumara.
CHÚ THÍCH: Phát biểu này tiêu biểu cho những linh hồn “cao cấp” trở lại thế giới linh hồn, đã đề cập trước đây trong ca 9. Tuy nhiên, linh hồn này phát triển quá cao, đến nỗi bà sẽ không có những thảo luận với vị hướng đạo của bà cho đến mãi về sau, theo thỉnh cầu của bà. * TS N: Có lẽ, chúng ta nên nói về những linh h...
Kumara có đầu thai về Cõi Trần nữa không?
+ CT: Không.
* TS N: Bà có biết những người như Kumara, vốn đã ở Cõi
những kẻ muốn chứng minh họ là người chiến thắng, bởi chính họ là những kẻ âm mưu.
Nhà vua thánh thiện này thật có chừng mực, tính ông hiền hậu, phong cách giản dị, thích sống chan hoà với bầy tôi trong cung đình. Có lẽ ông cũng rất nhạy cảm trong lạc thú với đàn bà, nhưng lại là ông vua luôn luôn làm chủ được mình và say sưa với công việc, nên dầu có đam mê tí chút cũng đáng được tha thứ. Ông đặt ra...
Các ông bố gia đình có thể học được ở ông cách quản trị gia đình mình.
Sách gia lễ của Charlemagne có nguồn gốc trong sáng và thánh thiện làm nên sự giàu có: ông cho đem bán trứng trong sân chăn nuôi gà vịt của nhà mình, bán cả cỏ vô dụng trong vườn mình. Ông đem những của cải của người Lombards và các kho vàng phong phú của của rợ Hung Nô đã từng cướp phá nhiều nước để phân phát cho nhân...
PHẦN PHỤ LỤC Phụ lục I: Bảo vệ tác phẩm Tinh thần pháp luật 109 1. Mặc dầu Tinh thần pháp luật là một tác phẩm thuần tuý chính trị và luật học, tác giả vẫn có dịp nói đến Thiên Chúa giáo, biểu dương tinh thần cao cả của tôn giáo, nhằm gia tăng niềm tin và làm cho nhân dân yêu mến tôn giáo này.
Vậy mà hai số báo liên tục đã buộc tội tác giả một cách đáng sợ, coi ông là kẻ theo chủ thuyết Spinoza và thần giáo (déiste) (…). Tác giả là người theo Spinoza ư? Ngay từ bài đầu ông ta đã phân biệt thế giới vật chất với thế giới tinh thần. Tác giả là người theo chủ thuyết Spinoza ư? Trong bài thứ hai, ông ta đã tấn cô...
v.v.. và v.v.. 110 2.
(…) Các nhân vật có lý trí nhất ở châu Âu, những người được soi sáng và uyên bác nhất đều coi Tinh thần pháp luật là một tác phẩm hữu ích, trong đó có đạo lý trong sáng, nguyên lý chính xác, xứng đáng tạo ra những con người tử tế. Với cuốn sách này, người ta có thể tiêu hủy những quan điểm độc hại, khuyến khích những q...
(…) Ai đã được nhìn một chút ánh sáng thì thoạt đầu mới đọc sách này đã hiểu đối tượng của sách là vấn đề pháp luật, phong tục, tập quán của mọi dân tộc trên trái đất. Họ có thể nói rằng chủ đề của cuốn sách là rất bao la, vì nó đụng đến mọi cơ chế liên quan tới con người, vì tác giả phân biệt được các thứ cơ chế ấy, x...
(…) 3. Người ta thấy qua hai
f ;              2 2 3 2 4 2 2 2 24 ) ( EI ql f ;           3 4 1 24 3 4 EI ql f ;   2 3 4 2 12 39 32 384        EI ql f / ;   2 2 3 2 24       EI ql r ;   2 2 3 2 24      EI ql l ; q x 2 / l 2 / l 2 / l xf  fx r q x r 2 / l 2 / l 2 / l xf  fx fl M x 2 / l 2 / l 2 / l...
Lực đầu phần tử của các phần tử thanh thẳng Trong bảng cho lực đầu phần tử của dầm có độ cứng uốn và độ cứng xoắn không đổi.
Quy ước dầu lực dương hương lên trên, moment dương theo chiều kim đồng hồ. Khi sử dụng trong phương pháp chuyển vị ta sẽ lấy dầu theo hệ tọa độ đã chọn.
; 2 2 1 l b Pa F  ; 2 2 2 l Pab F    ;       b a l ab l a P F 3 3 2   ;       a b l ab l b P F 3 4 2 Khi ; 2 l b a   thì ; 8 2 1 Pl F F    ; 2 4 3 P F F     ; a l c b a l qc F 3 12 12 2 2 2 1      ; b l c ab l qc F 3 12 12 2 2 2 2     ; l F F l qca F 2 1 3    ; l F F l qcb F...
Lực đầu phân tử do chuyển vị
chưa có chuyện gì xảy ra.
Chỉ có muỗi đến gặm chúng tơi bời. Bọn muỗi trên đài ngắm sao, không thích lại gần Vạn Độc Vương đầy độc và Đông Tử nói chuyện rất sinh động tay chân, nên giữa tấn công 1 người hay động đậy và tấn công hai tên dị quái ngồi im như bữa ăn dọn sẵn thì bọn muỗi chọn cái thứ 2 rồi. Hai dị quái cắn răng chịu cắn, đến gấn sán...
Bọn chúng mở cờ trong bụng, cuối cùng thì công trình kiên nhẫn nhiều chuyện cũng được đền đáp. Vậy mà Tường Vy lại đùng đùng xuất hiện. Hiết Hổ ra vuốt cắt ngang kim châm không cho “đánh thức” Vạn Độc Vương và Đông Tử nhưng nội việc Hiết Hổ vụt ra rồi tiếng chẻ kim châm lỏeng xỏeng đã quá đủ đế hết lý do …giả ngủ rồi, ...
“Phong ca của ngươi bênh người ngòai rồi kìa” Hóan Diện Nhân lúc này mới lò dò nhỏm dậy, mặt ả gồ ghề dấu muỗi cắn. Hóan Diện Nhân giễu cợt: “Anh lớn sẽ có người yêu.
Em gái như ngươi làm được gì?
Đông Tử đây là người tình đấy nhé! Hôn nhau đắm đuối cả đêm ấy!” “Không có hôn!!! !” Vạn Độc Vương và Đông Tử đồng lọat nạt “Chỉ có ôm nhau giả bộ ngủ thôi!” Hiết Hổ cười, lè lưỡi liếm răng cực kỳ khóai chí. Đến đây Vạn Độc Vương và Đông Tử bối rối nhìn nhau không biết nói gì. Tường Vy tức đỏ mặt, xông vào tấn công Đôn...
Bản tính vốn dĩ đã hung hăng, lại được cách giáo dục của Vạn Độc Giáo khuyến khích, Tường Vy muốn giết ai sẽ giết cho kỳ được.
Thêm
lại là một vấn đề mà tôi đã bàn rộng trong những quyển sách khác[63], không cần lặp lại nơi đây.
Khi mình muốn giải quyết một vấn đề nào, cần phải xem xét kỹ cái đề của nó có đúng với sự thật không, vì nếu vô tâm cứ lầm lũi cho giải quyết những vấn đề không thể giải quyết được, thì không thể bao giờ giải quyết được. Chỉ có những vấn đề có thể giải quyết được mới giải quyết được mà thôi.
Giá trị của luận lý hình thức, ta cần phải biết để nó cho trúng địa vị của nó, và đừng đòi hỏi nó quá cái sở năng của nó. B. Ý kiến của mọi người Mỗi người đối với mỗi vấn đề của nhân sinh, đều có ý kiến riêng, không ai giống ai. Nói thế không phải mặc ai nấy lo, mặc ai nấy biết, không cần biết đến ý kiến kẻ khác làm g...
Mỗi người mỗi thấy được một phương diện hay vài ba phương diện là cùng. Những phương diện ấy, tuy mỗi người mỗi thấy một cách không được thật đúng đi nữa, cũng vẫn không nên xem thường. Vì không những ý kiến tầm thường, thiên lệch cho mấy cũng có ẩn trong vài phần sự thật. Ta nên dùng tất cả để làm tài liệu để biết các...
Pasteur khi nghiên cứu chứng bệnh trừu, đi cùng các học trò ông vào nhà quê. Ông thích nói chuyện với các bác dân quê để xem ý kiến của mỗi người như thế nào đối với chứng bệnh ấy.
Các học trò của ông, thấy vậy, cười.
Ông nghiêm sắc mặt bảo: “Các anh cần phải để ý nghe họ nói chuyện cho kỹ, rồi sẽ quan sát và thí nghiệm lại.
Những kinh nghiệm của họ không nên xem thường.
Óc khoa học cấm ta không nên có một thành kiến gì trước khi nghiên cứu một vấn đề nào”. Trong khi bàn cãi một điều gì, mình không nên bao giờ có thiên kiến rằng ý kiến mình là phải mà của người ta là quấy. Nếu mình vì chân lý mà bàn cãi, thì hãy biết tìm sự thật trong những lý lẽ bên nghịch để bổ khuyết cho ý kiến của ...
Bàn cãi với nhau, bao giờ cũng có lợi cho hai đàng. Nếu hai bên đều cố giữ lấy phần giải cho mình, và không chịu hiểu nhau, thì bàn cãi với nhau chỉ là một việc rất vô ích, cần phải tránh xa mới được.
Đừng bao giờ sợ những tư tưởng đối chọi với tư tưởng của mình. Đọc sách, tôi thường ưa đọc những sách phản đối những tư tưởng tôi thích, ngược với chiều tư tưởng thường lệ của tôi.