text
stringlengths
1
55.3k
Nhờ vậy, tôi nhận nhiều phương diện bất ngờ của chân lý.
Có bàn cãi mới có thêm ra ánh sáng. Nếu ta cứ cố chấp
- 3 cái móng heo. - 40g đương quy. - lOOg kỷ tử. - 10 trái táo tàu đen. - 1/2 chén rượu gạo. - Muôi, đường.
CHUẨN BỊ: - Mua 3 cái móng heo, mỗi móng dài khoảng 8cm, đập lột phần móng, cạo rửa sạch, để ráo, sau đó chặt mỗi móng làm đôi theo chiều dọc để có đưỢc 6 miếng. - Đương quy, kỷ tử rửa qua cho sạch bụi. - Táo tàu đen đem rửa sạch, xẻ bỏ hột. CÁCH HẦM: - Bỏ móng heo vào một nồi đất, đổ nước ngập vừa móng heo khoảng Icm,...
Người suy nhược cơ thể, hay chóng mặt, hoa mắt, nhức đầu hoặc vừa qua oơn bệnh nặng, phiạ nữ mới sinh xong nên dùng món này để bồi hjổ. - Phụ nữ và người lớn tuổi dùng món ăn này irât tôL 70 món ăn - bài thỉêc 97 Q w ]fíhỉium Ị BAO T Ử D ỒN SÃM VẬT LIỆU: - 1 bao tử heo. - ỈOg nhân sâm. ' 6g trần bì.
- lOOg da heo. - 300g gạo tấm thơm. CHUẨN BỊ: - Bao tử heo đem rửa nhiều lần với muối + giấm cho sạch cả trong và ngoài. - Trần bì đem ngâm vào nước cho mềm, cạo bỏ lớp vỏ trắng. - Da heo cạo rửa sạch, cắt hạt lựu. - Nhân sâm cắt lắt mỏng. CÁCH LÀM: - Bao tử để ráo, trộn đều gạo tấm + nhân sâm + da heo + trần bì + 1/2 ...
điều đó kia chứ?
Anh sẽ không khi nào tin em, người con gái xa lạ quá dễ dàng ưng thuận chiều anh ba đêm ấy, sẵn sàng trao thân không chút do dự thậm chí còn cuồng nhiệt nữa, ắt hẳn anh không khi nào tin được rằng người đàn bà vô danh gặp gỡ thoáng qua lại có thể giữ lòng chung thuỷ với anh, phải, với anh, con người bạc bội - anh chẳng...
Vả lại, em hiểu anh, em hiểu anh đến mức chính anh cũng khó lòng tự hiểu mình như thế, em biết rằng, bản tính vốn thích sự vô tư, nông nổi và vui chơi trong tình yêu, anh sẽ khổ tâm khi thấy mình đột nhiên trở thành bố, đột nhiên phải chịu trách nhiệm
làm sao, Theresa. - Cảm ... cảm ơn. - Cô đỏ mặt nói lắp bắp.
Mọi sự tối hôm đó đều đảo lộn.
Ý định đưa Monique và Raoul đến với nhau, để được xem họ cưới nhau, để có một cậu em rể như Raoul - thậm chí không có cả dấu hiệu nảy nở. Khó mà tin là mọi chú ý của Raoul lại chỉ dành cho Theresa.
Nó như một điều kỳ diệu trong mơ đang biến thành sự thực.
Cô thấy mình là Cinderella, cô gái xấu xí mà hoàng tử đã chọn để cầu hôn. Điều đó không thực, nhưng lại đang xảy ra, mà Theresa thấy mình đang cố sức chống lại. Cô thật sự muốn chống lại Raoul và sự quyến rũ của anh, bởi cô hiểu điều đó tốt đẹp quá mức, đến phi lý và cô hoảng sợ ngỡ như sự đau đớn lại xảy ra lần nữa. S...
- Đó là một buổi tối kỳ ảo, và đỉnh điểm của nó rồi cũng phải đến.
Khi đồ tráng miệng đã được mang đi, Raoul nói với cha mẹ Theresa: . - Khu nhà của ông bà trông thật đáng yêu, - rồi anh quay sang Theresa. - xin phép được cô đưa đi thăm vườn.
Theresa nhìn qua Monique, cố gắng tìm một biểu hiện tình cảm nào đó trên mặt em gái nhưng Monique lại tỏ ra hết sức thờ ơ. Chắc nó bị mù, bị câm, bị điếc. Theresa nghĩ bụng. Thế rồi cô nhớ lại những chuyến Monique tới Paris, tới Cannes hay St.Tropez để tìm một hoàng tử hoàn mỹ cho mình nhưng chẳng lần nào gặp được.
Vậy thì đó không phải lỗi của đàn ông, mà là lỗi của em gái mình.
Nó đã không hiểu được chính nó cần gì.
- Tôi sẵn lòng.
- Theresa quay sang Raoul.
Ra ngoài rồi, cô vẫn không quên "mơ ước" của mình.
- Anh có thích Monique không? - Cô ấy có vẻ rất đẹp, - Raoul đáp, hãy hỏi tôi thích chị của cô ấy thế nào? Rồi anh ôm và hôn cô.
Cảm giác đó Theresa chưa một lần có được.
Cô run rẩy trong vòng tay anh.
Cảm ơn Chúa, xin cảm tạ Người. - Tối mai em đi ăn với anh nhé?
- Raoul hỏi. - Vâng. - Theresa thở hổn hển. - Ồ, vâng.
Khi còn có hai chị em, Monique nói: - Anh ta hình như thật sự thích chị.
- Chị cũng nghĩ thế, - Theresa xấu hổ nói.
- Chị cũng thích anh ấy à? - Ừ. - Ồ, hãy cẩn thận, bà chị lớn! - Monique cười to.
- Đừng để chuyện ấy chui vào đầu chị.
Quá muộn rồi, Theresa nghĩ bụng. Quá muộn rồi.
Sau đó, ngày nào Theresa và Raoul cũng ở bên nhau. Monique thường đi cùng với họ. Ba người tới những khu dạo chơi, tới các bãi biển ở Nice và vui đùa ở những khách sạn làm bánh cưới.
Họ ăn trưa tại một tiệm nhỏ rất hấp dẫn ở Cap d'Antibes, đi thăm nhà thờ Matsise ở Vence. Họ ăn tối ở lâu đài Chèvre d'Or (Dê Vàng) và nhà hàng Thánh Michel nổi tiếng.
Có hôm, từ năm giờ sáng cả ba đã cùng tới khu chợ ngoài trời của nông dân, họp kín các đường phố Monte Carlo, mua bánh mì mới, rau và hoa quả.
Những ngày chủ nhật, khi Theresa hát trong nhà thờ, Raoul và Monique thường có mặt Ở đó để nghe và sau đó anh thường xiết chặt Theresa và nói: - Em đúng là một phép lạ. Anh có thể nghe em hát suốt đời Bốn tuần sau cuộc gặp đầu tiên, Raoul cầu hôn Theresa. - Anh tin rằng em có thể có bất kỳ người đàn ông nào em muốn, - ...
Tôi hạnh phúc biết bao, cô nghĩ, yêu và đượcyêu. . - Em sẽ lấy anh nhé? Ánh mắt cô đủ nói lên câu trả lời.
Khi Raoul đi rồi, Theresa chạy như bay vào thư viện, nơi em cô, mẹ cô và cha cô đang ngồi uống cà phê. - Raoul vừa cầu hôn với con, Mặt cô đỏ bừng và hầu như có một vẻ đẹp xuất hiện ở cô Cha mẹ cô như sững ra.
Họ có vẻ choáng váng.
Chính Monique lên tiếng trước: - Theresa, chị có chắc là anh ấy không quan tâm tới tiền của gia đình ta không?
Câu nói như một cái tát vào mặt cô. - Em không định ác ý như thế.
- Monique tiếp tục.
- Nhưng mọi điều hình như đến quá nhanh.
Theresa quyết định không để bất cứ điều gì cản trở niềm hạnh phúc của mình.
- Chị biết em muốn bảo vệ chị, - cô nói - Nhưng Raoul có tiền.
Ông bố có để lại cho anh ấy một gia sản nhỏ.
Hơn nữa, anh ấy không ngại phải làm lụng để kiếm sống.
Cô cầm tay em gái trong tay mình, vẻ tội nghiệp.
- Nào, xin em hãy mừng cho chị, Monique.
Chị chưa từng nghĩ là sẽ được biết đến cảm giác này.
Chị hạnh phúc đến có thể chết được. Thế rồi cả nhà ôm lấy cô và nói họ mừng cho cô biết bao, rồi họ bắt đầu hào hứng bàn về những dự tính cho lễ cưới Sớm tinh mơ hôm sau Theresa tới nhà thờ, quỳ xuống cầu nguyện.
Cảm tạ Người, Cha của con. Cảm tạ Người đã cho con niềm hạnh phúc dường ấy. Con sẽ làm mọi điều để xứng đáng với tình yêu của Người và của Raoul. Amen.
Theresa bước vào hàng bách hóa, đôi chân chơi vơi trên mặt đất, và nói: - Nếu ngài bằng lòng, tôi sẽ đặt mua một ít vải để may váy cưới.
Raoul cười vang ôm lấy cô trong tay.
- Em sắp là một cô dâu tuyệt đẹp rồi. Và Theresa hiểu anh định nói gì. Đó là phép
cả hai đứa bị ném ra khỏi bệnh viện - Anh lại hôn nàng - Lúc này anh bất cần - Anh nắm tay nàng - Ta đi thôi.
Họ xuống mấy cầu thang rồi bước dọc theo hành lang.
Một bác sĩ tập sự trông thấy họ nhưng chỉ nhoẻn miệng cười không nói gì.
Lại mấy cầu thang nữa, lại hành lang. Lần này tại khung cửa ngay trước mặt xuất hiện một cái bóng trắng.
Vivian muốn đứng tim khi nhận ra đó là bà giám thị y tá ban đêm.
Nhưng bà ta không quay mặt lại và bước vào một khung cửa khác. Hai người tiến vào một hành lang hẹp và yên tĩnh hơn, hai bên san sát những cánh cửa khép kín. Ở một vài khe cửa vẫn còn ánh sáng hắt ra, và từ sau một cánh cửa nào đó vẳng đưa tiếng nhạc.
Nàng nhận ra đó là bản Prélude dạo đầu cung Mi thứ của Chopin.
Dàn nhạc giao hưởng Burlington đã diễn tấu nhạc phẩm này cách đây một, hai tháng.
- Vào đây. - Mike mở một cánh cửa và hai người nhanh chân bước vào.
Phòng tối như mực nhưng Vivian vẫn trông thấy lờ mờ hai chiếc giường gắn chặt vào tường và một chiếc ghế dựa. Nàng nghe thấy tiếng Mike khóa cửa sau lưng.
Hai người ôm chầm lấy nhau hăm hở, vội vàng.
Ngón tay Mike lần trên hàng nút áo đồng phục của nàng. Khi chúng ngập ngừng, nàng tiếp tay với anh.
Trên người nàng chỉ còn áo lót.
Trong khoảnh khắc anh ôm nàng thật chật, say sưa tận hưởng cái thú đau thương của sự đợi chờ. Và rồi đôi bàn tay anh đi chuyển nhẹ nhàng, êm ái. Với sự hứa hẹn tinh tế, anh nhắc chiếc áo ngực qua khỏi đầu nàng. Trong lúc đến bên giường, nàng hất bỏ đôi giày. Chỉ một cái vút nhanh, anh đã ở bên nàng, đôi bàn tay lại giú...
- Vivian... Nàng không nghe thấy gì nữa.
- Mike, mau lên. Đừng chần chờ nữa.
Nàng cảm thấy những đường viền của thân thể anh ép sát điên cuồng, buông thả vào bên trong nàng. Nàng đáp lại man dại và rướn mạnh để đưa anh đến sát hơn, gần hơn, sâu hơn.
Và bỗng nhiên trên đời này chẳng còn gì nữa ngoài một đợt sóng thần là cơn ngất say bão tố đang ùa ấp sục sôi, tràn dâng... tiến lại gần hơn, gần hơn, gần hơn.
Sau đó, khi họ nằm lặng lẽ bên nhau, Vivian, lại nghe thấy tiếng nhạc mơ hồ từ cuối hành lang vẳng đến, vẫn là Chopin, lần này bản Étude cung Mi trưởng nghe ra kỳ lạ quá, rõ là một tác phẩm âm nhạc nhưng giai điệu như nước chảy và đầy ám ảnh của nó trỗi nhẹ trong bóng đêm rất ăn ý với tâm trạng vui thỏa của nàng.
Mike chồm lên dịu dàng hôn nàng. - Vivian yêu dấu, anh muốn cưới cưng làm vợ. - Chắc không, hở Mike? - Nàng hỏi nhỏ. Nói ra những lời bốc đồng, chính Mike cũng cảm thấy ngạc nhiên. Tuy chỉ là những lời buột miệng, nhưng bỗng nhiên trong thâm tâm anh biết đó là sự thật.
Chủ trương tránh dan díu xem ra bông lông và nông cạn.
Khác hẳn những lần trước, đây là cuộc dan díu mà anh ham thích. Lúc này anh hiểu ra điều gì đã làm anh xao xuyến suốt ngày hôm nay và bao ngày trước đó. Lúc này điều ấy không còn làm anh xao xuyến nữa. Anh trả lời câu hỏi của Vivan với một chút dí dỏm theo đúng tính chất của anh: - Chắc là cái chắc rồi.
Còn em?
Vòng tay ôm lấy anh, nàng thì thầm: - Không có gì chắc hơn nữa. - À, Mike buông nàng ra và chống khuỷu tay nhổm dậy nhìn vào mặt nàng.
Cứ nghĩ đến chuyện này mãi mà quên mất, đầu gối em thế nào rồi?
Vivian mỉm cười tinh nghịch: - Đêm nay nó không phá chúng ta nữa, phải không? Anh lại hôn nàng rồi hỏi: - Bác sĩ Lucy Grainger nói sao?
- Không nói gì cả.
Cô ấy nhờ bác sĩ Bell chiều nay chụp X quang và hai hôm nữa sẽ gọi em lại. - Chừng nào thật rõ, anh mới mừng lắm. - Đừng nói vớ vẩn cưng ạ. Chỗ xưng nhỏ như thế có gì mà phải lo.
Chương X Boston; Masachusetts. Ngày 7 tháng8.
Ông H. N. Tomaselli, Quản trị viên, Bệnh viện Three Counties Burlington, Pennsylvania. Kính thưa ông Tomaselli, Từ hôm viếng thăm thành phố Burlington cách đây một tuần, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về việc tham gia vào khoa xét nghiệm của bệnh viện Three Counties.
Thư này nhằm báo cho ông rõ: vì những suy nghĩ và tình cảm ông dành cho tôi trước sau vẫn không hề thay đổi, tôi quyết định nhận lời theo những điều kiện mà chúng ta đã cùng nhau bàn bạc. Ông đã tỏ ý mong muốn người đến nhận nhiệm sở bắt tay vào việc càng sớm càng tốt. Hiện không có gì ngăn trở, nên sau khi thu xếp một...
Tôi thiết tưởng việc sắp xếp như thế là thuận tiện.
Bác sĩ O'Donnell cho biết có mấy căn hộ cá nhân sắp được hoàn tất và ở rất gần bệnh viện.. Xin ông vui lòng cho biết thêm một số chi tiết về vấn đề này.
Đồng thời cũng xin ông giúp đăng ký chỗ ở cho tôi tại một khách sạn trong thành phố, ghi ngày đến là 14 tháng 8.
Về công tác sắp tới của tôi tại bệnh viện, có một điểm tôi cảm thấy chúng ta chưa làm sáng tỏ hoàn toàn. Tôi xin được nêu ra ở đây để mong ông trao đổi với bác sĩ Pearson trước khi tôi đến trình diện. Tôi cảm thấy thuận lợi cho bệnh viện và cho bản thân tôi nếu như quý ông xác định rõ ràng một số khu vực trách nhiệm tr...
Kính chào. David Coleman, bác sĩ. Coleman đọc kỹ lại bức thư được đánh máy cẩn thận một lần nữa, bỏ vào phong bì rồi đáp kín. Quay lại với chiếc máy đánh chữ loại xách tay anh gõ thêm một bức tương tự, nhưng ngắn hơn một chút, để gởi cho bác sĩ Pearson. * David Coleman rời căn hộ thuê theo hợp đồng mấy tháng ở Boston, ...
Trong số những cơ sở y khoa mời anh đến làm việc có hai chỗ “nổi tiếng” quốc tế.
Three Counties chẳng được mấy ai ở ngoài khu vực biết đến.
Vậy thì tại sao? Phải chăng là vì anh sợ mất hút, bị nuốt chửng trong những cơ sở bề thế? Không, thành tích đã chứng tỏ anh đủ khả năng đứng vững ở những nơi ấy.
Phải chăng
tộc.
Nhưng chỉ duy nhất một người tìm ra con đường cứu nước chân chính cho toàn dân tộc.
Người là Hồ Chí Minh. Năm 1911, Nguyễn Tất Thành (tên hồi trẻ của Chủ tịch Hồ Chí Minh) bước lên con tàu La-tu-sơ Tờ-rê-vin (Latouche Tréville), bắt đầu cuộc h{nh trình tìm đường giải phóng dân tộc.
Trở về nước v{o năm 1941, Người đ~ trực tiếp l~nh đạo
em trong những ngày qua.