text
stringlengths
1
55.3k
"Anh và em, Rhys.
Nếu Sam không còn, chúng ta sẽ điều hành nó".
Ngay cả giữa lúc họ đang làm tình.
"Đó là tập đoàn của em, anh yêu.
Dòng máu của Samuel Roffe đang chảy trong người em.
Nó là của em. Em muốn nó. Yêu em đi, Rhys".
Quyền lực là thuốc kích dục của Hélène.
Và cả sự nguy hiểm.
- Em muốn gặp anh vì chuyện gì?
- Rhys hỏi.
- Em nghĩ đã đến lúc anh và em phải lập vài kế hoạch. - Anh không hiểu em đang nói gì. Bà ta nói vẻ hiểm độc: - Em biết anh quá rõ mà, anh yêu. Anh cũng có nhiều tham vọng như em vậy. Tại sao anh chịu phục dịch như cái bóng của Sam trong ngần ấy năm khi anh có hàng tá đề nghị sang điều hành các công ty khác? Bởi vì anh...
Bà ta phá lên cười. - Dĩ nhiên, cheRichelieu!
Và bây giờ anh cưới cô con gái bé nhỏ hấp dẫn của ông ấy.
Bà ta lấy một điếu xì gà đen nhỏ từ trong ví và bật chiếc bật lửa bạch kim.
- Charles nói với em rằng Elizabeth đã sắp xếp để giữ quyền điều khiển số cổ phần và từ chối bán ra ngoài.
- Đúng vậy, Hélène. - Nếu cô ấy chẳng may gặp tai nạn, dĩ nhiên, thì anh sẽ là người thừa kế tài sản của cô ấy.
Rhys nhìn sững bà ta một lúc lâu.
Chương 49 Trong nhà mình ở Olgiata, Ivo Palazzi đang lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ phòng khách thì thấy một cảnh tượng khủng khiếp.
Gần đoạn đường dành cho xe hơi là Donatella và ba đứa con trai đang đi tới.
Simonetta còn đang ngủ trưa ở trên lầu.
Ivo vội vã chạy ra cửa trước và đến gặp gia đình thứ hai của mình.
Ông đang tràn ngập tức giận đến độ có thể giết người. Ông đã hết lòng với người đàn bà nầy, tử tế, thương yêu, và bây giờ mụ ta đang cố tìm cách huỷ hoại sự nghiệp của ông, hôn nhân của ông, cuộc sống của ông. Ông nhìn Donatella ra khỏi chiếc Lancia Flavia ông đã hào phóng tặng cho cô ta.
Ivo nghĩ trông cô ta chưa bao giờ đẹp hơn thế.
Ba đứa trẻ lần lượt bước ra ôm chầm lấy ông và hôn hít.
Ôi, Ivo yêu quý chúng xiết bao! Ôi, ông hy vọng Simonetta đừng tỉnh giấc biết nhường nào! - Em đến gặp vợ anh, - Donatella cương quyết nói và quay sang lũ trẻ, - Nào đi, các con. - Không! - Ivo kêu lên.
- Làm sao anh ngăn em được?
Nếu hôm nay em không gặp được bà ấy thì em sẽ gặp vào ngày mai.
Ivo lâm vào thế kẹt.
Không còn lối thoát nào hết.
Nhưng ông biết rằng mình không thể để cô ta hay bất kỳ ai khác phá hỏng mọi thứ ông đã vất vả lao động để có được.
Ivo nghĩ mình như một con người lịch sự và ông ghét những gì mình phải làm.
Không phải chỉ cho ông, mà cho cả Simonetta và Donatella cùng tất cả các con của ông.
- Em sẽ có tiền, - Ivo hứa. - Cho anh năm ngày.
Donatella nhìn vào mắt ông.
- Năm ngày.
- Cô ta nói.
° ° ° Ở London, Sir Alec Nichols đang tham gia một cuộc tranh luận trong phòng họp Hạ nghị viện.
Ông được chọn phát biểu một bài về chính sách chủ yếu giải
nỗi sợ hãi, và nàng xoa hai bàn tay vô tư lên ngực của chàng khi chàng đưa ra cho nàng vuốt ve, và nàng treo vòng hoa lên cặp sừng chàng; cho đến lúc nàng mạo muội trèo lên con bò, không biết gì nhiều về mình đang cưỡi lên lưng ai.
Rồi sau đó, vị thần rút lui ra khỏi bờ biển từng quãng ngắn một, đầu tiên là trút bỏ lớp móng guốc cải trang của mình xuống lớp sóng biển, và rồi sau đó tiến dần ra xa về phía biển cho đến khi ngài mang được thứ mình mong muốn ra đến những làn sóng lớn giữa đại dương.
Người hóa thú-OVID, do Mary M.Innes dịch.
Một vài những hình ảnh phản chiếu này đưa chúng ta hiểu rằng, sự việc tùy thuộc vào người đàn ông thực hiện những bước đầu tiên, đối với người quyến rũ thì việc chinh phục không gì hơn chính là làm giảm khoảng cách và trong trường hợp này chính là sự khác biệt giữa hai giới, và chúng ta cũng hiểu rằng để hoàn thành việ...
Cô gái này không phải là người dành thời gian để ngồi xe những sợi len mềm mại hay làm thay đổi nhiều kiểu tóc khác nhau. Nàng là một trong những chiến binh của công nương Diana, mặc một chiếc áo chẽn có đính kèm chiếc trâm cài đầu. Hai bím tóc của nàng sơ ý buộc lại bằng sợi dây ruy băng màu trắng, trên tay nàng cầm m...
Người biến hình – OVID do Mary M.Innes dịch.
Tôi thà nghe tiếng con chó của tôi sủa vào một con quạ hơn là nghe một người thề rằng anh ta yêu tôi. Tôi biết đến một người mà người yêu chàng hoàn toàn thân thiện và dễ dãi với chàng; nhưng nếu như chàng ít để lộ ra những hành động là chàng đang yêu thì người yêu chàng sẽ trở nên cách xa chàng như những chòm sao thất...
Chiếc nhẫn của người yêu quý – Ibn Hazm.
3.
Phát những tín hiệu khó hiểu Một khi người ta đã ý thức sự có mặt của bạn và trí tò mò của họ có lẽ đang bắt đầu bị kích thích, bạn phải khơi gợi sự quan tâm ở họ, tránh để họ tìm đến một người khác. Lúc đầu những điều lộ liễu và ấn tượng sẽ gây được chú ý nhưng thường thì sự chú ý này tồn tại không lâu; về lâu dài, sự...
Xấu và tốt Vào năm 1806, khi nước Phổ và nước Pháp còn chiến tranh, chàng Auguste 24 tuổi đẹp trai là hoàng tử của nước Phổ và cháu trai của ông Federick vĩ đại đã bị vua Napoleon bắt giữ. Thay vì giam giữ hoàng tử, vua Napoleon đã để cho chàng đi lang thang khắp biên giới nước Pháp, cho mật thám canh chừng sát nút chà...
Vào năm 1807, chàng quyết định viếng thăm lâu đài Coppet ở Switzerland, ở đó có Stael, nữ văn sĩ Pháp.
Hoàng tử Auguste được chủ nhà chào đón nhiệt liệt với tất cả mọi nghi thức mà nàng có được. Sau khi đã giới thiệu chàng với các vị khách khác của nàng, tất cả bọn họ đều rút vào phòng khách. Tại đây họ nói về cuộc chiến của vua Napoleon ở Tây Ban Nha, về những kiểu thời trang hiện hành ở Paris… Đột nhiên cánh cửa mở ra...
Người đó là Bà Recamier 30 tuổi, người bạn thân nhất của Stael.
Recamier tự giới thiệu mình với hoàng tử rồi sau đó nhanh chóng lui về phòng ngủ. Auguste biết rằng Recamier đang ở trong lâu đài. Thật ra, hoàng tử đã nghe rất nhiều câu chuyện về người đàn bà tai tiếng này, một người trong những năm sau cuộc cách mạng Pháp được cho là người đàn bà đẹp nhất ở nước Pháp. Cánh đàn ông t...
Và Recamier đã làm xiêu lòng trái tim của Lucien Bonaparte – người anh trai của Đại đế Napoleon. Auguste thích những cô gái trẻ hơn Recamier và ông đã đến lâu đài để nghỉ ngơi. Tuy nhiên, lúc Recamier chủ động tìm đến đã khiến ông bất ngờ và hơi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của nàng. Đúng là Recamier rất đẹp, đặc biệt vẻ đẹp...
Sau bữa ăn tối, khách lũ lượt kéo nhau vào phòng nghe nhạc và đàn hạc được đem vào.
Hoàng tử ngạc nhiên khi thấy Recamier chơi đàn và hát một bản nhạc tình yêu. Đang chơi nhạc nàng đột nhiên thay đổi, liếc nhìn hoàng tử với ánh mắt tinh ranh. Giọng nói thiên thần, những cái liếc mắt và sức sống trên khuôn mặt của nàng khiến đầu óc chàng quay cuồng. Chàng rất bối rối.
Khi sự việc trong đêm sau diễn tiến như ngày hôm trước thì vị hoàng tử quyết định kéo dài ngày ở lại trong lâu đài. Trong những ngày tiếp theo, hoàng tử và Recamier cùng nhau đi dạo, chèo thuyền ra hồ và tham dự những buổi nhảy đầm, ở đó cuối cùng chàng cũng nắm được tay nàng.
Cả hai nói chuyện đến khuya.
Tuy nhiên, không có điều gì trở nên rõ ràng với chàng: Nàng sống tâm linh, quá quý tộc, rồi sau đó là sự va chạm nhẹ trên tay, một dấu hiệu gợi tình bất ngờ. Sau hai tuần lễ ở lại lâu đài, hoàng tử độc thân ở Châu Âu đã bỏ hết những thói quen trụy lạc của mình ngỏ lời cầu hôn nhân Recamier. Auguste sẽ theo tín ngưỡng c...
Sau đó nàng sẽ sang sống với chàng ở nước Phổ. Recamier hứa sẽ làm những gì chàng muốn. Vị hoàng tử nhanh chóng về nước Phổ để kiếm tìm sự ủng hộ của gia đình và Recamier quay lại Paris để hủy bỏ cuộc hôn nhân. Trong thời gian đó Auguste đã gửi thư tới tấp cho nàng và ngày đêm mong ngóng nàng trở lại.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi.
Nổi khắc khoải chờ mong nàng đã khiến chàng phát điên lên mất. Nhưng cuối cùng nàng viết thư báo cho chàng biết là nàng đã thay đổi suy nghĩ. Một vài tháng sau, Madame Recamier gửi cho Auguste một món quà. Đó là bức tranh nổi tiếng do họa sĩ Gerard vẽ nàng trong tư thế nằm dài trên chiếc ghế sô pha. Hoàng tử đã dành ra...
Auguste đã gia nhập vào đội ngũ những người chinh phục của nàng – những người đàn ông như nhà văn Benjamin Constant, ông nói về bà: “Nàng là tình yêu sau cùng của tôi. Trong quảng đời còn lại, tôi giống như gốc cây bị sét đánh.” Giải thích: Recamier ngày càng chinh phục được những nhân vật tầm cỡ như: Hoàng tử Metterni...
Nguồn quyến rũ trong bà tăng lên gấp bội lần. Đầu tiên, bà có một gương mặt thiên thần thu hút đàn ông đến với mình. Có lẽ do bà thừa hưởng các bản năng của bên nội, duyên dáng với vẻ vô tư. Nhưng rồi có một khả năng thứ hai hé ra, những cái nhìn gợi tình, điệu nhảy man dại, vẻ vui mừng bất ngờ, tất cả những điều ấy là...
Khi ở một mình, họ suy nghĩ cân nhắc về những điều mâu thuẫn, như thể một chất độc đang trên đường vào trong máu của họ.
Recamier là một điều bí ẩn, một vấn đề cần phải được giải quyết. Recamier chắc chắn khuyến khích giữ lấy hình bóng này bằng cách để cho đàn ông ở một khoảng cách nào đó, do đó họ không bao giờ có thể tìm ra được.
Recamier lại là nữ hoàng của những hiệu quả có tính toán trước, như khi bà xuất hiện đột ngột tại lâu đài Coppet, làm bà trở thành trung tâm điểm của sự chú ý dù chỉ là chốc lát.
Quá trình quyến rũ bao gồm làm cho hình ảnh của bạn tràn ngập trong đầu của người đó. Vẻ vô tư của bạn, vẻ đẹp hay vẻ gợi tình của bạn có thể thu hút sự chú ý của họ chứ không phải vật ám ảnh họ. Để làm tăng thêm sở thích của họ, bạn phải gợi ý đến một điều phức tạp mà không thể nắm bắt được trong vòng một hay hai tuần...
Nhân tạo và tự nhiên Vở hài kịch ngắn gây cú hích lớn của năm 1881 là vở Sự kiên nhẫn do Gilbert và Sullivan viết, một vở kịch châm biếm về thế giới tự do phóng túng của nhiều nhà thẩm mỹ và những người thích ăn mặc diêm dúa, một thế giới đã trở nên quá thời thượng ở London. Để kiếm chác được trong trào lưu đang hình t...
Những người đề xướng của Mỹ tự tin rằng quần chúng sẽ bị người đàn ông này thu hút, một người mà họ luôn tưởng tượng là tay cầm một bó hoa đi vòng quanh.
Tuy nhiên họ cũng không mong đợi việc nào kéo dài; ông sẽ thuyết giảng, rồi thì sự việc mới mẻ này cũng sẽ lắng xuống và họ sẽ cho tàu đưa ông về.
Tiền trả tốt Wilde chấp nhận.
Lúc đến New York, một nhân viên hải quan hỏi ông có muốn thông báo điều gì không. Ông trả lời: “Tôi không có gì để tuyên bố ngoại trừ tài năng của tôi.” Lời mời dồn về tới tấp, người dân Mỹ tò mò muốn gặp mặt con người kỳ dị này.
Các phụ nữ thì thấy Wilde say mê, nhưng các tờ báo thì ít tử tế hơn. Tạp chí New York Times gọi Wilde là ‘người giả làm thẩm mỹ’. Wilde thuyết trình một tuần sau khi ông đến.
Hội trường đông nghẹt; hơn một ngàn người đến, nhiều người trong số họ đến chỉ muốn xem ông trông như thế nào mà thôi.
Họ đã không thất vọng.
Wilde đã không mang theo bó hoa và ông cao hơn mọi người nghĩ, nhưng ông lại có một mái tóc dài xõa xuống và mặc một bộ com lê bằng nhung xanh lá cây và thắt cà vạt, quần ống túm đến đầu gối và đôi bít tất tơ.
Nhiều khán giả chần chừ, họ ngước nhìn ông từ phía hàng ghế của mình.
Việc kết hợp giữa kích cỡ bự với các đồ trang trí xinh xinh của ông trông khá chọi nhau.
Một vài người cười cợt một cách công khai, số khác thì không giấu được sự khó chịu. Rồi người đàn ông bắt đầu nói.
Đề tài lần này nói về phong trào “sự phục hưng của nước Anh” và “nghệ thuật vị nghệ thuật” vào cuối thế kỷ 19 ở Anh.
Giọng nói của Wilde tỏ ra thôi miên người nghe. Ông nói bằng giọng cầu kỳ, đo lường và nhân tạo và rất ít người có thể hiểu được điều ông đang nói, nhưng bài diễn văn của ông rất dí dỏm và bài cứ thế trôi chảy. Chắc chắn là ngoại hình của ông rất kỳ lạ, nhưng nhìn chung, không có người New York nào đã từng thấy và nghe...
Ở Boston vài tuần sau, khoảng 60 thanh niên Harvard đã lập ra một cuộc mục kích: Họ sẽ chọc vui nhà thơ ẻo lả này bằng cách mặc quần túm tới đầu gối, mang hoa và vỗ tay từ xa khi ông bước vào.
Wilde không hề có chút bối rối nào. Khán giả cười nhiệt tình trước lời bình luận ứng đối ngay của ông và khi những cậu con trai đó hỏi vặn lại ông thì ông vẫn giữ được sự uy nghiêm của mình, không hề có chút dấu hiệu giận dữ nào.
Một lần nữa, sự trái biệt giữa cá tính và ngoại hình của ông đã làm cho ông có vẻ khá khác thường. Nhiều người thật sự có ấn tượng sâu sắc và Wilde đang trở thành một vấn đề náo động.
Ông thực hiện tua diễn thuyết ngắn hạn ở một số nước.
Ở San Francisco, nhà diễn thuyết về thẩm mỹ và nghệ thuật
động hay thụ động, giới tính của các cá nhân liên quan, hay loại hành vi tình dục. Nó khuyến khích người ta hưởng thụ bất cứ hành vi tình dục nào mà họ thực hiện được.” Mặc dù một số độc giả có thể ngạc nhiên khi thấy phụ nữ háo hức tham gia các hoạt động này, từ lâu người ta đã biết rõ rằng nguồn gốc của sự dè dặt tro...
Bên cạnh tất cả những bằng chứng trực tiếp được giới thiệu ở đây, còn có vô số các trường hợp cụ thể chống lại mô tả chuẩn mực.
Để bắt đầu, hãy cho rằng ban đầu tổng số loài linh trưởng một vợ một chồng sống thành bầy lớn là bằng không - trừ phi bạn nhất định phải xem loài người là ví dụ số một và duy nhất của loài thú đó. Một vài loài linh trưởng một vợ một chồng vẫn tồn tại (trong số hàng trăm loài) đều sống theo các đơn vị gia đình rải rác t...
Khi chúng tôi viết những lời này, CNN đưa tin sáu đàn ông ngoại tình đang bị ném đá đến chết ở Iran. Trước khi những kẻ tội đồ đạo đức giả ném những viên đá đầu tiên, đám ngoại tình đó sẽ bị chôn đến tận thắt lưng. Trong một hành động kinh tởm nhằm tỏ ra cao thượng, phụ nữ sẽ bị chôn đến tận cổ, có lẽ là để giúp họ đượ...
Những vụ hành quyết man rợ đối với tội phạm tình dục như vậy, xét trên phương diện lịch sử, chẳng có gì là kỳ quặc cả. “Do Thái giáo, Thiên Chúa giáo, Hồi giáo và Ấn Độ giáo đều có chung mối quan tâm cơ bản với việc trừng phạt sự tự do tình dục của phụ nữ”, Eric Michael Johnson viết. “Trong khi bất cứ anh chàng nào lăn...
LỜI HỨA CỦA SỰ BỪA BÃI Khi chúng ta xem xét các quan điểm khác về tính dục con người thời tiền sử, hãy nhớ rằng logic cốt lõi của mô tả chuẩn mực xoay quanh hai giả định liên quan chặt chẽ đến nhau sau đây: Người mẹ thời tiền sử cần thức ăn và sự bảo vệ mà đàn ông có thể cung cấp. Phụ nữ phải đánh đổi quyền tự quyết về...
nữ yêu, nữ quái đó ? Trong khi tôi đứng chết trân và thầm rủa mình không tiếc lời về cái tội ngứa mồm nói bậy thì Phú ghẻ liền kịp thời "cứu bồ". Nó quay sang tôi, giả vờ nạt nộ : - Cái thằng này! Mày đọc truyện Tàu riết rồi cứ lộn "nữ sinh" với "nữ quái", "con gái" với "con yêu" hoài! Thằng Cường có vẻ sốt ruột khi th...
Riêng tôi, tôi tức muốn ói máu.
Thằng Cường đúng là đồ mắt lé. Con nhỏ Thùy Dương kia mặt mày nói chung coi cũng được nhưng bảo là hoa khôi trường tôi thì bảo là bá láp! Cẩm Phô của tôi mới là người đẹp nhất, không những đẹp nhất trường mà còn đẹp nhất thì trấn nữa.
Tôi tức Cường nhưng không nói ra.
Tôi chỉ nhìn nó gườm gườm.
Ðồng thời tôi cũng ngạc nhiên không hiểu sao nó học bên Huỳnh Thúc Kháng mà lại rành đám con gái trường tôi quá vậy. Mãi sau này tôi mới biết Cường "để ý" con nhỏ Thùy Dương và nó thường léng phéng tới chơi nhà Liên móm với hy vọng gặp Thùy Dương ở đó.
Trong khi tôi đang đực mặt nghĩ ngợi thì lũ bạn lục tục kéo nhau vào nhà. Ðến khi Liên móm thò cổ ra kêu: - Ông Chuẩn ới ời! Tôi mới giật mình lẽo đẽo đi theo, bụng nhũ "May mà nó không kêu mình bằng cái tên "Béc-muđda" như bữa trước!". Nhưng tôi quá vội mừng. Liên móm không kêu tôi là "ông Béc-muđda" nhưng nó "giết" t...