text stringlengths 1 55.3k |
|---|
- Ông đấy à? - bà nói. - Vâng, thưa Lệnh bà. - Ông sẵn sàng chứ? - Vâng, tôi đã sẵn sàng. - Thế còn ông giáo chủ? - Ông ấy đã đi ra không gặp rủi ro gì, và đang chờ Lệnh bà ở Cours - la - Reine. |
- Nhưng chúng ta đi bằng xe nào? - Tôi đã lo trước cả rồi. |
Một cỗ xe đang đợi Lệnh bà ở dưới sân. |
- Ta sang chỗ vua đi. D Artagnan nghiêng mình và đi theo. |
Cậu bé Louis đang được mặc quần áo trừ đôi giày và áo chẽn ngoài. |
Cậu để người ta làm với vẻ ngạc nhiên, căn dặn Laporter mãi, nhưng chỉ được trả lời bằng mỗi câu: - Thưa Ngài, đó là theo lệnh của hoàng hậu. Giường để hở và người ta trông thấy nhưng tấm vải trải giường của vua cũ kỹ quá đến nỗi đã thủng lỗ chỗ. |
Đó lại là một trong những hậu quả tính biển lận của Mazarin. |
Hoàng hậu vào, d Artagnan đứng ở ngưỡng cửa. Cậu bé thấy hoàng hậu vào liền tuột ra khỏi tay Laporter và chạy đến với bà. Hoàng hậu ra hiệu cho d Artagnan tới gần. D Artagnan tuân theo. Hoàng hậu chỉ cho con người lính ngự lâm đang đứng, bình thản, đầu trần và nói: - Con trai của ta ơi, đây là ông d Artagnan, con người... |
- Đúng đấy, con ạ. |
- Cậu vua nhỏ thong thả giơ bàn tay nhỏ nhắn lên và chìa ra cho người lính ngự lâm quân; anh quỳ một chân xuống và hôn lên tay vua. |
- Ông d Artagnan? |
Louis nhắc lại. - Đúng chứ, thưa mẹ. |
Vừa lúc ấy người ta nghe thấy như một tiếng ồn ào đến gần. |
- Cái gì đó? - Hoàng hậu nói. D Artagnan giương cả đôi tai thính và cặp mắt thông minh lên và đáp: - Ô, ô! |
Đó là tiếng dân chúng đang nổi loạn. - Ta phải trốn đi thôi, - Hoàng hậu nói. - Hoàng thượng đã giao cho tôi chỉ huy việc này, ta cần phải ở lại và xem họ muốn gì? - Ông d Artagnan. - Tôi xin bảo đảm mọi chuyện. - Không gì thông cảm nhanh chóng hơn lòng tin cậy. Vốn đầy sức mạnh và lòng can đảm, hoàng hậu nhận thấy đượ... |
- Hãy làm đi, - Bà nói, - Tôi trông cậy ở ông. Trong tất cả việc này, Hoàng thượng có cho phép tôi ra các mệnh lệnh nhân danh Người không? - Cứ ra lệnh ông ạ. - Đám dân chúng này còn muốn gì nữa. - Vua nói. |
- Và cậu nhanh chóng ra khỏi phòng. |
Tiếng ồn ào càng lớn dần, như bao trùm toàn bộ Hoàng cung. Ở bên trong người ta nghe thấy những tiếng hô nhưng không rõ nghĩa. |
Hiển nhiên là có la ó và phản loạn. Nhà vua mặc dở dang, Hoàng hậu và Laporter ai nấy thế nào vẫn nguyên thế ấy và hầu như đứng nguyên tại chỗ, nghe ngóng và chờ đợi. Comminger đêm ấy trực gác ở Hoàng cung chạy đến. Anh ta có gần hai trăm quân ở trong các sân và chuồng ngựa và đem ra để hoàng hậu sử dụng. |
Trông thấy d Artagnan trở lại, Anne d Autriche hỏi: - Thế nào, có chuyện gì đó? |
- Thưa Lệnh bà, có tin đồn rằng hoàng hậu đã rời Hoàng cung, cướp đi cả đức vua, và dân chúng yêu cầu có bằng chứng là không phải như vậy, nếu không thì họ sẽ phá huỷ Hoàng cung. - Ôi, lần này thì thật quá lắm, - Hoàng hậu nói, - Và tôi sẽ chứng minh cho họ rằng tôi không ra đi. |
Nhìn vẻ mặt của hoàng hậu, d Artagnan đoán rằng bà sẽ ra lệnh làm một việc hung bạo nào đó. Anh đến gần bà và nói thì thầm: - Hoàng thượng bao giờ cũng tin cậy tôi chứ? Giọng nói ấy khiến bà rùng mình. |
- Phải ông ạ, hoàn toàn tin cậy… hãy nói đi. - Hoàng hậu có hạ cố làm theo ý kiến của tôi không? - Cứ nói. - Xin Hoàng thượng hãy cho ông Comminger lui và ra lệnh cho ông ấy cùng với người của mình ở yên trong đơn vị và các chuồng ngựa. Comminger nhìn d Artagnan bằng cái nhìn ghen tị, với cái nhìn ấy mọi cận thần đều t... |
D Artagnan đến bên anh ta, với sự minh mẫn thông thường anh đã nhận ra cái nhìn lo ngại ấy. |
- Ông Comminger, - Anh nói - Hãy thứ lỗi cho tôi, hai chúng ta đều là bầy tôi của hoàng hậu có phải không? Lúc này là đến lượt tôi có ích cho Lệnh bà, vậy xin ông chớ ao ước cái diễm phúc đó của tôi. |
Comminger nghiêng mình và đi ra. "Bây giờ, - D Artagnan tự nhủ, - Ta lại có thêm một kẻ thù! ". - Bây giờ cần phải làm gì? |
- Hoàng hậu nói với d Artagnan. |
– Vì ông nghe đấy, tiếng ồn ào chẳng dịu đi mà còn tăng lên gấp bội. |
- Thưa Lệnh bà, - D Artagnan đáp, - Dân chúng muốn trông thấy vua, cần phải để họ thấy vua. - Sao để cho họ thấy vua à? |
Ở đâu? Ngoài bao lớn ư? |
- Không, thưa Lệnh bà, mà ở ngay đây, trên giường vua đang ngủ. - Ô! |
Thưa Hoàng thượng - Laporter reo lên - Ông d Artagnan hoàn toàn đúng. |
Hoàng hậu suy nghĩ, rồi mỉm cười ra vẻ một người đàn bà chẳng lạ lùng gì đối với cách cư xử hai mặt. - Cốt yếu là… - hoàng hậu lẩm bẩm. - Ông Laporter, - D Artagnan nói, - hãy đi ra ngoài cổng Hoàng cung báo với dân chúng rằng họ sẽ được mãn nguyện, và năm phút nữa, họ không những sẽ trông thấy vua mà còn thấy vua ở gi... |
- Nhưng không phải là tất cả mọi người, mà một đoàn đại biểu độ dăm ba người thôi chứ? - Thưa Lệnh bà, tất cả mọi người. - Nhưng họ sẽ giữ ta đến sáng hãy nghĩ đến điều đó. |
- Chỉ mười lăm phút thôi. |
Tôi xin bảo đảm mọi điều, xin Lệnh bà hãy tin tôi. |
Tôi hiểu biết dân chúng, đó là những đứa trẻ lớn chỉ cần vuốt ve là xong. |
Trước mặt nhà vua đang ngủ, họ sẽ câm miệng, hiền hoà và nhút nhát như một con cừu. |
- Thôi đi đi, Laporter, - Hoàng hậu bảo. |
Cậu vua nhỏ sán đến gần mẹ và hỏi: - Tại sa phải làm những điều họ đòi hỏi. - Cần phải thế, con trai ạ, - Anne d Autriche đáp. - Nhưng nếu người ta bảo con phải thế này phải thế nọ, thì con không còn là vua nữa rồi. |
Hoàng hậu im lặng. |
- Thưa Hoàng thượng, - D Artagnan nói, ngài có cho phép tôi hỏi ngài một câu không? Louis XIV quay lại, ngạc nhiên vì có người dám nói với mình như vậy. Hoàng hậu siết bàn tay con. - Được, ông ạ, - cậu nói. - Hoàng thượng có nhớ khi chơi ở khu vườn Fontainebleau hoặc trong cung điện Versailles, bỗng nhiên trông thấy mâ... |
- Chắc chắn là có chứ. - Thế thì Hoàng thượng có còn muốn chơi mấy đi chăng nữa, tiếng sấm ấy nói với ngài rằng: "Ngài hãy về đi, cần phải như vậy". - Hẳn là thế, ông ạ; nhưng người ta cũng đã nói với tôi rằng, tiếng sấm, đó là tiếng của Chúa Trời. - Ấy đấy, - |
truyền qua nhiều thế hệ. Mọi sự kiện diễn ra trong gia đình đều được lưu lại một cách chi tiết: ai ra đời, ai qua đời, ai kết hôn. Khi một cô con gái đi lấy chồng, cô ta sẽ được đưa ra khỏi sổ hộ khẩu của gia đình bố mẹ đẻ và được ghi tên vào một cuốn sổ mới, trong đó người chồng đóng vai trò là chủ gia đình. Những tài... |
Tất cả đều rất thích hợp và đúng đắn. |
Thế rồi người Mỹ xâm chiếm và “dân chủ hóa” toàn bộ hệ thống. |
Có thể nói như vậy. |
Với sự xuất hiện của việc bầu cử và thu thuế cục bộ, việc theo dõi các cá nhân trở nên rất cần thiết, vì thế một loại tài liệu mới được phát hành: giấy tạm trú. Tạm trú là việc của cá nhân nhưng chỉ mang tính tạm trú. Tấm giấy này có hiệu lực miễn sao anh vẫn trú tại một địa chỉ nhất định, nhưng nó không làm suy suyển ... |
Gã không thay đổi gì cả, bởi vì nếu làm thế, có thể một lúc nào đó sẽ bị phát hiện. Nếu chủ nhân cái tên thấy giấy tạm trú của gã hay bất cứ sự thay đổi nào, anh ta sẽ biết ngay lập tức. |
Chính vì thế, gã cứ việc nín thở và không thay đổi gì về mặt giấy tờ. |
Gã chỉ mượn cái tên mà thôi. Đây chính là điểm khác nhau giữa gã đó và “Shoko Sekine”. |
“Dù vậy ngày nay tôi cũng không lấy làm bất ngờ khi thấy người ta mua và bán hộ khẩu,” Isaka nói. “Ý tôi là, giống như nhiều cô gái Đông Nam Á lấy chồng Nhật trên danh nghĩa để có được việc làm.” Isaka có vẻ hài lòng với bản thân khi nhìn sự việc dưới góc độ này. |
“Cậu có bao giờ tự hỏi, mục đích chính của cuốn sổ hộ khẩu là gì không?” “Ở phương Tây không có sổ hộ khẩu.” “Chính xác! Chỉ ở Nhật mới vậy.” “Điều này không có nghĩa là nó vô dụng hoàn toàn. Sổ hộ khẩu giúp ngăn ngừa một số tội ác nhất định.” Isaka nháy mắt. |
“Ví dụ như?” “Song hôn[1],” Honma tặc lưỡi. “Anh gặp suốt trong các bộ phim và các tiểu thuyết còn gì. |
Ở Mỹ, người ta có giấy tạm trú và giấy đăng ký kết hôn. |
Không có loại giấy tờ nào gộp hai tình trạng này cả. |
Giả sử một người ra đời, kết hôn và qua đời ở ba thành phố khác nhau... những sự việc này được ghi chép rời rạc ở nhiều nơi mà không có giấy tờ gì gộp lại. Mà đất nước đó lại quá sức rộng lớn, thế nên tình trạng song hôn không phải không phổ biến. |
Còn ở đây, chỉ cần xem sổ hộ khẩu của anh, người ta biết ngay anh đã kết hôn hay chưa.” “Ai lại làm trò vớ vẩn thế.” “Không phải. Biện pháp tốt nhất anh có thể làm là chuyển khẩu, như vậy người ta sẽ khó lòng xác định được trước đây anh từng kết hôn hay chưa.” “Được rồi, nhưng nếu đó là toàn bộ lợi ích của sổ hộ khẩu t... |
Một bộ máy pháp lý được tổ chức hợp lý hơn, để bảo vệ sự riêng tư của các cá nhân mà không bị manh mún. |
“Tôi đồng ý là nó có những vấn đề nhất định. |
Đấy là còn chưa kể đến các loại thủ tục để được nhận con nuôi. Anh hãy nhớ là Đạo luật Đặc biệt Về việc Nhận con nuôi ban hành năm năm nay.” Honma nhận thấy Isaka lắng nghe lời dẫn dắt ngoại đề này chỉ với một các gật đầu, không hề có nét biểu cảm trên khuôn mặt. Chắc anh ta phải cố lắm mới tỏ ra thờ ơ, không quan tâm ... |
Makoto không phải là con đẻ của Honma và Chizuko. |
Hai người đã nhận nuôi thằng bé từ khi nó còn đỏ hỏn. Thời điểm đó chưa áp dụng Đạo luật Đặc biệt Về việc Nhận con nuôi, tức là vẫn phải ghi tên cha mẹ đẻ của đứa bé trong sổ hộ khẩu của gia đình nhận nuôi nó. |
Bản chất con người vốn tàn nhẫn vô cùng. Ngay khi nhận thấy một người có bất kỳ điểm khác biệt nào, bọn họ lập tức chĩa mũi vào. |
Khi Makoto còn học ở trường mầm non, chẳng hiểu sao chuyện lọt ra ngoài, chắc hẳn có một cô giáo xem sổ hộ khẩu của gia đình anh xong đã đem to nhỏ với bạn bè, bởi vì chẳng mấy chốc mọi người đều biết Makoto là con nuôi. Bọn trẻ lúc ấy mới có bốn tuổi, bọn chúng chẳng mấy quan tâm đến câu chuyện. Nhưng các bà mẹ cứ nhắ... |
Nhưng chỉ ba năm sau đó Chizuko đã bị cướp khỏi tay Honma. |
Thế nên bây giờ chính anh sẽ phải nói cho thằng bé biết. |
Dẫu sao cũng còn hai năm nữa mới đến thời điểm ấn định. |
Isaka đột ngột cắt ngang mạch suy nghĩ của Honma. |
“Bạn gái của Jun, cái cô mà cậu ta hỏi cưới ấy, tôi đoán cô ta không biết là cô Shoko Sekine thật từng bị phá sản?” “Có lẽ cô ta kinh ngạc hơn bất kỳ ai khác.” Chẳng trách cô ta mặt cắt không còn hột máu. |
Đây là một bước |
Dù mình cố nhịn đau để lại cỡi rồng về, sớm nhất thì trưa mới tới. Lúc đó, những kẻ kia đã tới nhà mình từ lâu rồi. |
Nó nhắm mắt và cảm thấy một giọt nước mắt lăn trên mặt. Nó thầm hỏi: "Mình đã gây ra cơ sự gì đây?" Chương 11 Nỗi bất hạnh của người vô tội Khi Eragon mở mắt vào buổi sáng, nó tưởng trời đã sập. |
Cả một tấm màn phẳng màu xanh, nghiêng nghiêng mặt đất, phủ trên đầu nó. |
Chưa tỉnh ngủ hẳn, nó đưa tay rờ thử. Những ngón tay nó chạm phải một lớp màng mỏng. Ngẩn ra một lúc, nó mới nhận ra vật đó là gì. Nó cúi đầu nhìn cái đùi có vảy nó đã gối suốt đêm qua. Chậm rãi, Eragon duỗi thẳng hai chân, lớp vảy cứng trên vết thương nứt ra. Không còn đau nhức như hôm qua, nhưng nghĩ đến chuyện phải ... |
Đấm nhẹ vào sườn Saphira, nó kêu lên: - Này. Dậy thôi chứ. |
Cô rồng trở mình, nâng cao cánh, đón nắng vàng rực rỡ. |
Tuyết trắng xóa làm Eragon lóa mắt. Saphira, vừa ngáp vừa duỗi người như một con mèo, khoe hàm răng trắng nhởn. |
Hết lóa mắt, Eragon thử quan sát xem nơi này là đâu. Những ngọn núi sừng sững đổ bóng trên mặt đất. Một đường mòn cắt mặt tuyết, dẫn vào rừng. Từ phía đó vọng ra tiếng róc rách nhẹ nhàng của những dòng suối nhỏ. Nó khập khiễng tiến tới một thân cây, vịn một cành ráng bẻ. Tuốt bỏ lá và những cành nhỏ, Eragon lò dò chống... |
Không thể nào lầm được, trước mắt nó là thân cây, cháy đen tơi tả trong vụ nổ. |
Tại sao Saphira biết được chỗ này? |
Chắc ký ức của mình đã cung cấp cho nó đầy đủ thông tin để kiếm ra. |
Eragon lắc đầu kinh ngạc. |
Nó tiến lại Saphira hỏi: "Em đã chịu đưa anh về chưa?" Nó gật đầu, Eragon nói tiếp: "Dù không muốn em cũng phải làm, vì cả hai chúng ta đều có trách nhiệm với cậu Garrow. Cậu đã săn sóc anh, do đó anh mới săn sóc được cho em. Em có thể làm ngơ món nợ đó ư? |
Nếu chúng ta không quay về, những năm sau này, người ta sẽ nói sao? Những kẻ hèn nhát lẩn trốn, trong khi cậu ruột lâm nguy? Ngay từ bây giờ anh tưởng như đã nghe thấy chuyện rêu rao về một Kỵ Sĩ và con rồng nhát gan của anh ta. Em là rồng, đến Tà Thần gặp em cũng chạy. Nếu phải chiến đấu, hãy hiên ngang chiến đấu. Tại... |
Chủ tâm Eragon chọc tức Saphira, và nó đã thành công. |
Cô ả đưa cái đầu khổng lồ sát mặt Eragon mà gầm gừ. Nanh nhe ra, mắt trợn trừng, hai lỗ mũi ả phì ra làn khói. Tư tưởng Saphira giận sôi sùng sục truyền sang nó: "Máu trả máu. Tôi sẽ chiến đấu. Số phận đã ràng buộc tôi với anh. |
Nhưng đừng khích tướng. |
Vì mang nợ, tôi sẽ bay về cùng anh. Tuy nhiên tôi báo trước, đây là một chuyện điên rồ, ngu ngốc đó." "Ngốc nghếch gì cũng không còn lựa chọn nào khác nữa. Chúng ta bắt buộc phải về." |
Nó xé áo sơ mi làm hai, rồi nhét vào hai ống quần, đệm nơi vết thương. |
Nó gượng nhẹ leo lên, ôm chặt cổ Saphira, căn dặn: "Lần này ráng bay thấp hơn và nhanh hơn. |
Thời gian cấp bách lắm rồi." "Coi chừng té." |
Saphira bảo, rồi vút lên không, sau đó nó chỉ bay ở độ cao trên những ngọn cây. |
Eragon mừng vì bụng trống rỗng, chẳng còn gì mà ói mửa. |
"Mau lên, mau nữa lên!" Nó thúc dục. |
Saphira làm thinh, xoải cánh. |
Eragon nhắm nghiền hai mắt. |
Nó tưởng hai mảnh áo sẽ giữ cho vết thương được yên, nhưng chỉ một lúc sau, máu nhỏ giọt ướt hai bắp vế. |
Saphira cảm thấy điều đó, nên càng ráng bay nhanh hơn. |
Mặt đất vùn vụt trôi ngược về phía sau. Nếu có ai từ dưới kia nhìn lên, Eragon nghĩ, cũng chỉ thấy một vệt thoáng qua bầu trời. Mây phủ mịt mùng hướng nam, nhưng Eragon có thể nhìn thấy Carvahall nằm về hướng bắc. Saphira lượn thấp xuống cho Eragon tìm kiếm mảnh đất nhà nó. Vừa nhận ra khu nhà, Eragon hốt hoảng thấy kh... |
Subsets and Splits
No community queries yet
The top public SQL queries from the community will appear here once available.